Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 65

Chỉ trong một khoảnh khắc, Thời Duệ buông tay ra, đột ngột ngẩng đầu: “Xin lỗi vì sự thất lễ của tôi… vô cùng xin lỗi, làm cô hoảng sợ rồi.”

Lệnh Nhiễm dằn lại sự khó chịu, đứng dậy tìm đến nơi có vòi nước để rửa tay. Cô cần dòng nước để gột rửa. Thời Duệ nhìn theo cô từ đằng xa, bình ổn lại tâm trạng cho đến khi cô quay lại.

“Khi nãy thực sự rất xin lỗi cô.”

Lệnh Nhiễm tỉ mỉ lau tay: “Cảm xúc của anh đã bình ổn lại chưa? Nếu bình ổn rồi thì tiếp tục nói chuyện, còn chưa bình ổn thì anh cứ bình tĩnh lại trước đã rồi hãy nói.”

Mặt Thời Duệ bỗng chốc nóng bừng lên. Anh ta không biết trong khoảnh khắc đó mình đã coi cô thành cái gì, cũng biết rõ bản thân đã mạo phạm cô, cảm xúc của anh ta quả thực có phần kích động. Anh ta phụ trách việc đền bù giải tỏa ở Thập Lý trại, anh từng xem qua thông tin của cô, biết cô còn nhỏ tuổi. Anh ta đã ngoài ba mươi rồi, người ngoài ba mươi tuổi với người mười mấy hai mươi tuổi đầu rõ ràng là có sự khác biệt, huống hồ cô còn chưa đầy hai mươi, nhưng anh ta luôn nhìn cô như thể cô đã trưởng thành lắm rồi.

“Thật sự xin lỗi.”

“Anh lớn hơn tôi không ít tuổi đúng không? Anh nên hiểu rằng, bất kể trên người mình xảy ra chuyện bi thảm đến mức nào thì thực ra cũng đều là chuyện của chính mình. Người khác an ủi anh một câu thì có ích gì không? Cũng chẳng ai có thể thấu hiểu được nỗi đau của anh, đều là anh đang tự nói tự nghe thôi. Nói nhiều rồi còn tự chuốc lấy nhục nhã, biến thành thím Tường Lâm mất.”*

*Thím Tường Lâm là hình ảnh thu nhỏ của những người hay than ngắn thở dài trong cuộc sống của chúng ta. Đây là một nhân vật trong tác phẩm Chúc phúc của Lỗ Tấn.

Lúc cô nói những lời này, khuôn mặt tràn ngập vẻ thờ ơ, trong lòng vẫn cảm thấy mảng da thịt kia thật bẩn thỉu, thật đáng ghét.

Thời Duệ bị cô nói đến mức im lặng. Anh ta nghĩ có lẽ mình b**n th** rồi, thực sự b**n th** rồi, ngày qua tháng lại, con người ta dưới áp lực rất dễ trở nên b**n th**, chính anh ta cũng tự khinh bỉ bản thân như vậy.

“Cô nói đúng, tôi không nên một mực theo ý mình nói với cô những điều này. Dù thế nào đi nữa, đây cũng là chuyện của riêng tôi.”

“Nếu anh muốn bày tỏ rằng anh có thù với Trần Song Hải thì hãy đi tìm ông ta mà báo thù, nói với tôi chẳng có ích gì cả.”

“Báo thù không phải là chuyện dễ dàng, cô đã báo được thù chưa?”

Thời Duệ bỗng nhiên trở nên sắc bén hẳn lên.

Tim Lệnh Nhiễm nảy lên một cái.

Thời Duệ chuyển hướng tiếp tục nói về chuyện của mình: “Trần Song Hải đối với bên ngoài luôn nói tôi cũng là con trai của ông ta, bảo tôi gọi ông ta là bố. Tâm lý của ông ta người bình thường căn bản không thể nào nắm bắt được, tôi cũng là vì ở cùng ông ta đủ lâu mới hiểu ra tại sao ông ta dám nuôi dưỡng tôi, không sợ tôi biết được chân tướng mà báo thù ông ta.”

“Từ xưa đến nay, chuyện nhận giặc làm cha cũng đâu phải là không có, dùng vinh hoa phú quý mua chuộc là đủ rồi. Ông ta giàu có như vậy, chắc là đối xử với anh không tệ.”

“Có lẽ vậy, đó là một trong những nguyên nhân. Nhưng nguyên nhân gốc rễ không nằm ở đó, ông ta có logic của riêng mình. Ông ta sẽ cảm thấy tôi tuy rằng mất đi bố, nhưng có ông ta đến làm một người bố khác chẳng phải tốt rồi sao, ai làm mà chẳng thế, bố ruột chưa chắc đã cho tôi được điều kiện vật chất tốt như vậy, tôi nên biết ơn ông ta, bố tôi cũng nên biết ơn ông ta. Có một lần, ông ta cùng tôi đến chùa cúng bái bố tôi, ông ta ở trước mặt tôi cảm thán rằng bố tôi thật may mắn, chẳng phải nếm trải bất kỳ nỗi đau khổ nào của nhân gian, được đi hưởng phước sớm, không giống như ông ta, số vất vả, những năm lập nghiệp này không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực, chịu bao nhiêu cái lườm nguýt của người đời. Cô tưởng ông ta giả vờ sao? Không đâu, ông ta thực sự nghĩ như vậy đấy, thế mới đáng sợ. Ông ta dường như không có bất kỳ gánh nặng đạo đức và pháp luật nào, mọi chuyện đều có lý do chính đáng.”

Thời Duệ ngừng một chốc: “Ngay cả việc ông ta bắt bố tôi gánh tội thay, ông ta cũng cảm thấy đó là điều hiển nhiên, bởi vì bố tôi không thông minh bằng ông ta, không biết luồn cúi bằng ông ta, chỉ có ông ta mới thực sự có thể kiếm được số tiền lớn, bố tôi đáng lẽ phải vì đại cục mà ngồi tù, chết thì cũng đã chết rồi.”

Lệnh Nhiễm lặng lẽ nghe xong, hỏi: “Tại sao anh lại kể cho tôi nghe những điều này?”

“Bởi vì những gì tôi muốn làm rốt cuộc đã làm xong rồi, cho nên mới đến tìm cô.”

Lệnh Nhiễm không có tâm trạng để chỉ trích Trần Song Hải, cô không hiểu nổi, cũng không muốn hiểu. Trong lòng cô khẽ động: “Anh báo thù rồi? Báo bằng cách nào?”

“Cô nên đi hỏi Trần Tuyết Du xem cậu ta đã giúp tôi như thế nào.”

“Anh ấy biết chuyện của anh sao?”

“Chuyện của ai cậu ta cũng biết cả.” Thời Duệ nhìn cô với hàm ý sâu xa: “Cậu ta cái gì cũng rõ ràng. Chứng cứ tố cáo Trần Song Hải chắc là cậu ta đã thu thập từ lâu rồi. Họ là bố con, dù sao cũng thuận tiện tiếp xúc với một số thứ hơn tôi. Loại chuyện này chỉ có thể để tôi làm, không thể làm bẩn tay cậu ta, cũng không làm hỏng hình tượng tốt đẹp của cậu ta.”

Oedipus… Trong đầu cô xẹt qua vài câu chữ ngắn ngủi của hai người. Là vì cô sao? Cô nhanh chóng kinh ngạc vì bản thân đang ảo tưởng điều gì, anh đáng lẽ ra đã muốn làm thế từ lâu rồi, chẳng liên quan gì đến cô cả.

“Hai người là quan hệ hợp tác sao?”

“Có lẽ đã từng là vậy, nhưng đến đây là chấm dứt rồi.”

“Anh biết anh ấy lợi dụng anh mà anh vẫn đồng ý sao?”

Thời Duệ tự giễu: “Không có cách nào cả, điều kiện cậu ta đưa ra quá mức cám dỗ, tôi đã đợi quá lâu, đợi đến mức chán ghét rồi, không biết khi nào mới là điểm dừng. Tôi vốn dĩ có thể sống một cuộc sống bình thường, yêu cầu của tôi không nhiều, có một công việc, hiếu thảo với bố mẹ, đến tuổi thì kết hôn, đến thời điểm thì sinh con, nhưng tôi lại chẳng làm nên trò trống gì cả.”

Chẳng làm nên trò trống gì cả, Lệnh Nhiễm cũng thầm nhẩm lại một lần trong lòng.

“Anh tố cáo ông ta rồi rời khỏi nơi này, đổi sang một thành phố khác vẫn có thể kết hôn sinh con, sống cuộc sống bình thường mà anh nói được mà.”

Thời Duệ cụp mắt xuống, chậm rãi lắc đầu: “Không đâu, nếu tôi không phán đoán sai thì bước tiếp theo tôi sẽ phải đi ngồi tù rồi.”

Lệnh Nhiễm lúc này mới thực sự kinh ngạc.

“Tại sao chứ? Nếu ông ta có tội, chứng cứ rành rành, chẳng phải người ngồi tù nên là Trần Song Hải sao?”

“Đúng, ông ta xác suất lớn là phải ngồi tù, tôi cũng vậy.”

“Tại sao người tố cáo lại phải ngồi tù?”

“Người tố cáo không phải ngồi tù, là Tuyết Du sẽ khiến tôi phải ngồi tù.”

Tim Lệnh Nhiễm đập tăng tốc: “Tại sao anh ấy lại muốn anh ngồi tù? Anh ấy có phải là luật pháp đâu, đâu thể muốn ai ngồi tù là người đó phải ngồi tù?”

“Tôi đi theo nhà họ Trần nhiều năm như vậy, làm việc cho họ, có một số việc không nên làm cũng đã làm rồi. Tôi biết là không nên làm, có lỗ hổng có hiểm họa tiềm tàng, nhưng để có được sự tin tưởng của họ, tôi vẫn làm. Tôi và bố tôi đi theo những con đường khác nhau nhưng lại cùng một đích đến, có lẽ số mệnh đã định là phải ngồi tù thay cho người nhà họ Trần.”

Thần sắc của Thời Duệ có phần bi thương, mang theo một chút ý cười.

Lệnh Nhiễm nghe mà ngơ ngác, vẫn không hiểu: “Tại sao anh ấy lại phải làm như vậy?”

“Vắt chanh xong thì bỏ vỏ thôi, tôi không còn giá trị gì nữa. Cô là đang hỏi Tuyết Du sao? Tôi nói cho cô nghe logic của cậu ta.”

Anh ta phóng tầm mắt nhìn qua một cái, giống như đang xác nhận xem Lệnh Nhiễm có hứng thú nghe hay không.

Tim cô đập thình thịch loạn xạ, giống như có thứ gì đó đột ngột rơi xuống.

“Tôi không dám nói là hiểu cậu ta quá nhiều, ít nhất có một phần tôi có thể nắm bắt được. Cậu ra không có tình cảm, giỏi lợi dụng người khác, tâm tư vô cùng tỉ mỉ. Cậu ta làm việc nhất định phải có một kết quả tốt, vì cái kết quả tốt này, ai cũng không thể cản trở cậu ta. Cậu ta cũng chẳng có quan niệm đúng sai gì cả, cậu ta không phải kiểu làm ác một cách hùng hồn chính đáng như Trần Song Hải, cậu ta sẽ lý tính phân tích rằng trên thế giới này căn bản không có đúng sai, chỉ có góc độ nhìn nhận sự việc khác nhau mà thôi. Xảy ra bất kỳ chuyện gì cậu ta đều có thể vẹn toàn rút lui, bởi vì cậu ta quá thông minh cũng quá cẩn trọng, để lại đủ mọi thể loại bia đỡ đạn, đợi đến khi người khác đáng phải gánh vác thì nhất định phải gánh vác. Đương nhiên, cậu ta sẽ không cảm thấy đây là gánh tội thay, đây chính là vấn đề do bạn để lại thôi. Điểm này, cậu ta thực ra rất giống Trần Song Hải.”

Trần Tuyết Du ít nhất là một người thuộc vùng xám, không đen mà cũng chẳng trắng, trên đời này kiểu người như vậy đầy rẫy, bản thân cô cũng vậy. Ngay từ đầu cô đã biết rõ, khi cô còn chưa chính thức tiếp xúc với anh, chỉ cần đứng từ xa quan sát, dáng dấp anh bước đi, cách anh đứng bên cạnh các vị cán bộ, cách anh băng qua đường ra sao, cách anh bước vào xe ô tô thế nào, là cô đã phán đoán được anh thuộc kiểu người nào rồi.

Đừng nói anh là người làm ăn lớn, ngay cả ở Thập Lý trại, những người làm ăn nhỏ kia, có kẻ nào không tinh ranh, không tính toán chứ?

Trông anh tốt đẹp biết bao nhiêu, thời điểm mà bản thân cô còn chưa nhận ra mình thiếu một chiếc ô thì anh đã chuẩn bị sẵn nó cho cô rồi. Tiêu Mộng Cầm không có nơi nào để đi, anh sắp xếp cho bà tới chùa Chính Phong. Cô không có nhà để về thì cô có thể dọn vào Bán Nguyệt Loan để ở. Anh nấu cơm cho cô, tắm rửa cho cô, đăng ký lớp học mỹ thuật cho cô, anh làm thay cả phần của một người bố, thậm chí anh đồng thời còn giải quyết gã bố ruột tồi tệ của cô. Mỗi một bộ quần áo anh chọn cho cô đều vừa vặn, hoàn hảo, mỗi một lần ân ái anh trao cho cô cũng đều phù hợp, tuyệt mỹ, giống như mỗi một việc anh làm vậy. Anh như thể được một thứ gì đó đẽo gọt sẵn thật vừa vặn, tất cả đều vì cô mà sinh ra.

Ngay cả cuộc trò chuyện của hai người cũng ăn khớp một cách thỏa đáng.

Bên tai vẫn còn có âm thanh, nhưng cô lại chẳng nghe lọt một chữ nào. Tâm trí cô phiêu lãng, tận đáy lòng bỗng nhiên dâng lên một hồi chán ghét. Tại sao lại nói với cô về Trần Tuyết Du chứ? Tại sao ai ai cũng đều muốn nói chuyện với cô về Trần Tuyết Du vậy? Cô là người chết rồi sao? Cô nhìn thấy được anh, cũng nghe thấy được anh, cảm nhận được anh cơ mà.

“Cậu ta ở trước mặt phụ nữ có dáng vẻ thế nào thì tôi không rõ, không tiện đưa ra kết luận, khía cạnh mà tôi hiểu được đều đã nói cho cô biết rồi.”

Thời Duệ giống như đã nói xong một tràng, đây là lời tổng kết.

Cô nghi ngờ có điều gì quan trọng mình đã nghe sót mất, nhưng cũng không buồn hỏi lại, im lặng một hồi lâu.

“Tôi không biết cụ thể cậu ta đã lừa cô vào tay bằng cách nào, nhưng chắc là không khó khăn gì. Bây giờ cô đã rõ cậu ta là người thế nào rồi, cậu ta sẽ không nhận sai đâu, trong nhận thức của cậu ta thì không có khái niệm làm sai chuyện bao giờ.”

Thời Duệ thấy thần sắc cô nhạt nhòa, một lời cũng không nói, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cô rốt cuộc có đang nghe tôi nói chuyện không đấy?”

“Anh hy vọng tôi nói cái gì?” Cô thản nhiên nhìn anh ta.

Phản ứng của cô không có kinh ngạc, cũng chẳng có phẫn nộ. Thời Duệ không thể tin nổi nói: “Cô thông minh như vậy, thực sự chưa từng liên tưởng tới sao? Nhà cô là hộ gia đình bị giải tỏa, Trần Tuyết Du là nhà phát triển bất động sản…”

Lệnh Nhiễm như thể sắp tỉnh khỏi giấc mộng tàn, bên tai luôn có người huyên náo như trận mưa rào quất thẳng vào mặt. Cô ngắt lời anh ta: “Anh có mục đích gì? Hôm nay anh tìm tôi nói chuyện rốt cuộc có mục đích gì, anh có dám nói ra không?”

Thời Duệ nghiêm sắc mặt nói: “Tôi chẳng có mục đích gì không thể cho ai biết cả. Tôi tưởng rằng tôi và cô có một điểm giống nhau, đó là người thân của chúng ta đều là những người tốt đẹp nhưng lại bị người ta hãm hại. Làm phận con cái, cho dù không thể báo thù rửa hận thì ít nhất cũng không thể nhận giặc làm cha, đem thân mình giao cho giặc được.”

Không biết là loài chim nào từ trong khe hở của ánh nắng, giữa những tán lá liễu, vèo một cái bay vụt qua, vỗ cánh một cái, đến cả hình dáng thế nào cũng chưa kịp nhìn rõ, ngược lại làm người ta giật mình.

Sắc đêm nóng nực bao bọc lấy cô, qua vài giây sau, xung quanh mới sáng sủa trở lại. Lệnh Nhiễm nhìn rõ lại khuôn mặt của Thời Duệ, hừ, khuôn mặt của người này quá đoan chính, ánh mắt trong trẻo sắc bén, hoàn toàn không hề né tránh khi cô nhìn chằm chằm vào anh ta.

Tóc trên gáy bỗng nhiên ngứa ngáy châm chích, thật nhớp nháp, thật khó chịu.

Giống như trong nháy mắt đã nổi lên một vệt mẩn đỏ vậy.

“Nói nghe thật cao thượng, chính khí lẫm liệt, anh đến tìm tôi để kết đồng minh sao?”

Thời Duệ do dự gật đầu: “Chúng ta ít nhất sẽ không phải là kẻ thù.”

Lệnh Nhiễm lạnh lùng nói: “Nhà họ Trần có thù với anh, anh đi tìm bọn họ đi, đừng tìm tôi, tôi không tham dự cuộc giao dịch này.”

Thời Duệ dường như cũng nổi giận, cố nhẫn nhịn: “Lệnh Nhiễm, Trần Tuyết Du tốn bao công sức tìm thám tử tư cho cô là miễn phí sao? Cô đã sớm tự coi mình là một cuộc giao dịch rồi.”

Cô có chút thẹn quá hóa giận: “Anh biết Lê Diệu Minh sao?”

“Tôi đương nhiên biết, Lê Diệu Minh đâu phải lần đầu tiên nhận việc của Trần Tuyết Du. Cụ thể thì tôi không rõ, nhưng những gì Lê Diệu Minh phải làm chắc chắn là phải gạt sạch Trần Tuyết Du ra ngoài, chuyện này không thể có liên quan đến cậu ta được, cô không hiểu sao? Cậu ta làm việc từ trước đến nay đều vô cùng kỹ càng, đây là phong cách nhất quán của cậu ta. Cậu ta phải khiến cô cảm thấy cậu ta thực sự đang thật lòng giúp cô, tìm ra một đống chứng cứ chứ không phải đang lấy lệ với cô. Bất kể là ai gánh cái tội này thì đều không có nửa phân quan hệ với cậu ta cả, đây chính là thủ đoạn của cậu ta đấy. Cô bao nhiêu tuổi, cậu ta bao nhiêu tuổi, cậu ta người nào chuyện gì mà chưa từng gặp qua, ngày thường cậu ta đều giao thiệp với những hạng người nào, còn cô thì sao? Cô có thông minh đến mấy đi nữa thì cũng chưa thực sự bước chân vào xã hội, cô ở trước mặt cậu ta quá non nớt rồi, có biết hay không hả?”

Thời Duệ dùng móng tay gõ gõ xuống bàn, sốt ruột nhìn cô. Anh ta luôn cảm thấy cô giống như một du hồn vất vưởng, treo lơ lửng trên một sợi tóc.

Lệnh Nhiễm muốn rời đi rồi, cô cần sự yên tĩnh. Hậu viện của chùa Chính Phong vốn dĩ rất yên tĩnh, lúc này lại tràn ngập giọng nói của Thời Duệ.

“Lệnh Nhiễm?” Thời Duệ lại gọi cô hai tiếng. Cô nhớ đến một số người, từng người một đi qua. Cô và anh trong lần đầu tiên gặp mặt đã từng bàn luận về mấy chữ đạo mạo trang nghiêm, nói về con nhện chăng tơ, ngồi ở giữa màn tơ. Cô đã nói với anh rất nhiều, rất nhiều lời, trong ngần ấy lời nói, không có một chữ nào là thật sao? Anh nói đều là thật, toàn bộ đều là thật mà.

Cô chậm rãi nhìn về phía Thời Duệ: “Có liên quan gì đến anh không?”

“Ý cô là gì? Ý cô là tôi đã lo chuyện bao đồng sao?”

“Tôi là đang hỏi anh, vụ hỏa hoạn có liên quan đến anh không? Anh chỉ nói anh ấy, anh ấy là sếp của anh, anh nói anh bất đắc dĩ đã làm những việc không nên làm, chuyện của Thập Lý trại có liên quan gì đến anh hay không?”

Đôi mắt cô sáng như tuyết, tim Thời Duệ nảy lên một nhịp.

“Tôi không phóng hỏa, tôi không làm những chuyện không có tính người.”

“Tôi không hỏi anh có phóng hỏa hay không, anh trả lời không đúng vào trọng tâm câu hỏi rồi. Tôi hỏi là, toàn bộ chuyện của Thập Lý trại có liên quan đến anh hay không?”

Cơ hàm của Thời Duệ động đậy đôi chút, lắc đầu.

“Nếu không phải là người câm thì đừng có lắc đầu gật đầu, anh biết nói chuyện mà đúng không?”

Thời Duệ hít một hơi thật sâu: “Không có.”

Anh ta liền tiếp lời ngay: “Chuyện hôm nay tôi nói với cô, cô có thể không tin, nhưng cô phải suy nghĩ kỹ lại xem, cô cũng có thể đợi thêm một chút nữa xem bước tiếp theo cậu ta có động tay với tôi hay không. Có lẽ là vì vấn đề tài chính trong quá khứ, có lẽ là chỗ nào đó ký tên không đúng, tóm lại, tôi nhất định sẽ bị các bộ phận liên quan dẫn đi lấy lời khai. Nếu cô có kiên nhẫn thì cứ đợi mà xem.”

Đôi mắt của Lệnh Nhiễm lại phủ một màn sương mù dày đặc: “Anh không sợ hãi sao?”

“Sợ chứ, nhưng tôi chỉ có một mình, chẳng có gì cả, cũng tính là gọn gàng dứt khoát rồi. Không có ai lo lắng cho tôi, tôi cũng không cần lo lắng cho người khác, không vướng bận gì.”

“Anh hy vọng tôi làm gì? Giống như anh đi phục thù sao?”

“Tôi không hy vọng cô làm gì cả, ít nhất thì cô nên biết rõ chân tướng. Cô có thể ở bên bất kỳ một người đàn ông nào trên thế giới này, nhưng không thể là cậu ta, cậu ta không được.” Lồng ngực Thời Duệ phập phồng run rẩy: “Cho dù là người dân thường bình dị nhất thì cũng nên có tôn nghiêm của chính mình, chỉ cần là một mạng người.”

“Anh tới một chút lòng riêng cũng không có sao?” Cô vẫn muốn hỏi.

Thời Duệ do dự một lát rồi nói: “Tôi từng suy nghĩ, cô có lẽ có thể lợi dụng độ tuổi để đi kiện cậu ta. Cô ra vào Bán Nguyệt Loan đều có camera giám sát, nhưng như vậy thì thanh danh của cô sẽ hỏng mất, cô còn phải đi học nữa, như vậy chưa chắc đã hủy hoại được cậu ta mà cô chắc chắn sẽ bị hủy hoại. Như thế không được, cô mới mười tám tuổi, vừa tròn mười tám tuổi, không đáng để bỏ ra cái giá lớn như vậy.”

“Tôi mười chín tuổi rồi, tuổi trên chứng minh nhân dân là sai đấy.” Cô khẽ giọng đính chính: “Tuổi trên chứng minh nhân dân ngay từ đầu đã sai rồi, ngay từ đầu đã sai rồi.”

Lệnh Nhiễm loạng choạng đứng dậy, Thời Duệ muốn đi đến đỡ cô, khuôn mặt cô lấy lại vẻ trấn tĩnh: “Tôi không sao.”

“Tôi đưa cô về nhé?”

“Về đâu chứ? Nhà của Trần Tuyết Du sao?”

Thời Duệ im lặng.

“Tiền đã vào thẻ rồi đúng không? Cô có thể tạm thời ở khách sạn, cũng sắp đến ngày khai giảng rồi đúng không?”

“Vào cái ngày bỏ phiếu ấy, chúng ta thực ra đã gặp nhau. Lúc đó tôi còn chưa biết tôi và anh lại có một đoạn dây dưa kế tiếp thế này. Bây giờ biết rồi, tôi phải về đây.”

Thời Duệ có phần thương cảm: “Đi đâu cơ chứ?”

“Không liên quan đến anh.”

Cô nói xong liền bước ra khỏi hành lang, một mình đi về phía cổng chùa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn