Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 64

“Anh đi cùng em nhé?” Anh nhanh chóng hỏi.

Ánh mắt của hai người giao nhau trong gương, để lộ ra toàn bộ vẻ mặt của mình.

Tim Lệnh Nhiễm lại khẽ động: “Trần Tuyết Du.”

Cô cố ý gọi tên anh trước, mang lại một cảm giác rất trịnh trọng.

“Anh việc gì cũng dám đối mặt, có phải không?”

Trần Tuyết Du bảo: “Anh chẳng có gì là không thể đối mặt cả, còn em thì sao?”

Lệnh Nhiễm hơi cúi đầu xuống, ánh mắt dao động nhìn chiếc bồn rửa mặt này, đây là một góc trong cuộc sống của anh, cô đã rất quen thuộc rồi. Bản thân những đồ vật này chẳng có gì là kỳ lạ, nhưng bởi vì là do anh dùng, khi lọt vào trong mắt cô liền trở nên khác biệt.

“Nhiễm Nhiễm…” Trần Tuyết Du ghé sát lại, cô luống cuống ngẩng đầu lên: “Anh mau đến công ty đi, đừng làm lỡ dở việc chính.”

“Mấy ngày nay anh khá bận, qua hai ngày này, anh sẽ dành thời gian ở bên em.”

“Không cần đâu, em thực ra đã quen ở một mình rồi, lúc đi học cũng không có bạn bè gì mấy.”

“Nhưng anh muốn ở bên em thì sao?”

Sao anh bỗng nhiên lại trở nên cố chấp như thế, Lệnh Nhiễm khẽ nói: “Em vốn tưởng rằng, anh là một người rất dứt khoát, cầm lên được thì cũng buông xuống được.”

“Tại sao anh phải buông xuống? Bây giờ anh cảm thấy rất tốt, anh không muốn buông xuống.”

Anh cúi đầu, nhướng mắt lên để dò xét cô: “Ở bên anh rốt cuộc là có chỗ nào khiến em cảm thấy không tốt?”

Lệnh Nhiễm không nói nên lời, bản thân ánh mắt rực lửa kia đã là một loại ngôn ngữ rồi.

“Có phải em cảm thấy, sau này em sẽ có thể gặp được người tốt hơn không? Anh biết, em còn quá trẻ, rồi em sẽ vẫn có thể quen biết rất nhiều người, nhưng chuyện đó không có mối quan hệ tất yếu với số lượng, anh chính là người tốt nhất.”

“Anh tự phụ quá đấy.” Cô có chút kinh ngạc.

Trần Tuyết Du đẩy cô sang một bên, vặn vòi nước, lại vốc nước rửa mặt hai cái, lấy chiếc khăn xuống, tung qua tung lại trong tay: “Anh không có tư cách sao? Em lên đại học, hoặc là bước vào xã hội, cứ mở to mắt ra mà nhìn xem, đại đa số mọi người đều là những kẻ tầm thường, muốn ngoại hình không có ngoại hình, muốn thú vị không có thú vị, đầy rẫy những kẻ méo mó kém chất lượng, cùng lắm thì học hành cũng gọi là tàm tạm. Người như anh, vốn dĩ đã là vạn người có một.”

Anh khẽ mỉm cười với cô, những lọn tóc trước trán còn đang ướt, mặt cũng chẳng thèm lau, vương đầy những giọt nước khiến ngay cả đôi mắt anh trông cũng ươn ướt.

Lệnh Nhiễm chưa từng biết Trần Tuyết Du lại cuồng vọng tự đại như vậy, cô cũng cười: “Sao anh lại có thể không biết ngượng mà nói về mình như thế chứ?”

“Anh nói sai sao? Nếu anh không phải như thế, ban đầu em có đồng ý dọn vào đây sống không? Em lẽ nào lại là kiểu người khiêm tốn sao?”

Cô không phải, cô biết bản thân mình hoa nhường nguyệt thẹn, thông minh lanh lợi. Cô thích những lời anh vừa nói, nó khiến cô bất ngờ, nhưng cũng nằm trong dự liệu.

Trần Tuyết Du lúc này không cần phải khắc chế điều gì, nhẫn nhịn thứ gì nữa rồi. Anh muốn, quá muốn, càng không có được thì lại càng muốn. Anh không thể mất đi những cảm giác điên cuồng hỗn loạn kia, một khoảnh khắc đó có thể sánh ngang với cả một đời tầm thường.

Anh đột nhiên mạnh mẽ hôn lấy cô, một tay m*n tr*n, một bên má áp môi kề: “Em cứ đi học đi, đi mở mang tầm mắt xem mấy tên bạn học nam cùng lớp của em, thầy giáo nam cũng được, để xem bọn họ là cái bộ dạng ma quỷ gì.”

Đó chính là cách mà anh nhìn người bình thường đấy, nó tràn ngập sự khinh miệt. Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch, anh dùng lực quá mạnh, cô không thể không ôm lấy anh, ngăn cách qua lớp quần áo, lại chạm vào nhiệt độ cơ thể quen thuộc.

“Anh rồi cũng sẽ già đi, cũng sẽ có ngày suy yếu.”

Cô th* d*c không thôi, túm chặt lấy quần áo của anh.

“Bây giờ anh già sao? Em cứ yên tâm, vì em, anh cũng sẽ trẻ trung rất lâu, rất lâu. Đợi đến khi anh thực sự già rồi, anh sẽ tự giác một chút, rời khỏi em thật xa, đợi đến khi chết rồi lại đoàn tụ.”

Tim Lệnh Nhiễm đập càng mạnh hơn, bị những lời này khiến cô như thể nghẹt thở chìm sâu xuống nước.

“Chúng ta đều sẽ thay lòng đổi dạ thôi, không thể nào nhất mực không thay đổi được, chỉ có bản thân sự thay đổi mới là bất biến, những thứ khác đều là con người đang vọng tưởng.”

“Bây giờ đã thay lòng đổi dạ chưa? Em đối với anh không còn cảm giác nữa sao?” Anh ngấu nghiến mổ mạnh vào gương mặt cô một cái, ôm chặt lấy cô, bờ môi hôn l*n đ*nh đầu cô: “Tim em đập rất nhanh, anh cũng vậy. Những chuyện em nói kia, đợi đến khi thực sự thay lòng đổi dạ rồi nhắc đến cũng chưa muộn.”

Đầu óc sắp mụ mị cả đi rồi, Lệnh Nhiễm theo bản năng đẩy đẩy anh: “Em phải đi học mà, em không thể cứ ở mãi một nơi được.”

Trần Tuyết Du giữ chặt lấy sau ót cô, trán kề vào trán cô: “Tất nhiên là phải đi rồi, em thông minh như vậy, lên đại học sẽ học được nhiều thứ hơn, tầm nhìn và tư duy đều sẽ cởi mở hơn, em trưởng thành rồi, anh cũng sẽ mừng cho em.”

Ngón tay cô bấu vào chiếc cúc trên áo sơ mi của anh: “Anh không sợ sao?”

“Chuyện này thì có gì phải sợ chứ?”

“Em trưởng thành rồi, đến lúc đó không nhìn trúng anh nữa thì biết làm thế nào?”

Trần Tuyết Du bật cười: “Ý là bây giờ vẫn còn nhìn trúng đúng không? Phải không nào? Thế thì tốt, anh sẽ không để em không nhìn trúng đâu.”

Cô có không gian vô hạn, anh đối với dáng vẻ sau này của cô cũng trở nên hiếu kỳ, cô còn có thể biến thành dáng vẻ thế nào nữa đây? Sức hấp dẫn của cô đối với anh nằm ở hiện tại, mà cũng nằm ở tương lai. Cô khiến anh cảm thấy bản thân mình vĩnh viễn đang ở trên đường, không thể nào đi tới đích được.

Nước trên mặt anh dính lên gương mặt, lên tóc của cô. Trần Tuyết Du muốn dùng khăn lau cho cô, Lệnh Nhiễm dùng sức đẩy anh một cái: “Anh nói nhảm nhiều quá rồi đấy, không phải anh bận sao? Còn chưa đi nữa?”

Trần Tuyết Du lại bảo: “Cho đến tận lúc khai giảng, đều phải phiền em cạo râu giúp anh rồi.”

Lệnh Nhiễm thấy anh lại nhắc đến chuyện này, theo lệ cũ không nói lời nào. Anh cười một tiếng giễu cợt: “Em có cái gì mà không dám đối mặt chứ? Chỉ là cạo râu thôi, em không phải là người to gan nhất sao?”

Ánh mắt đó của anh giống như đang nói rằng, em đến cả làm gái đ**m còn dám làm cơ mà.

Mới sáng sớm mà nói quá nhiều lời rồi, sao lại có nhiều chuyện để nói như vậy chứ? Lệnh Nhiễm đanh mặt lại: “Cứ nhất định phải nói hết lời trong ngày hôm nay sao? Anh cứ mãi không chịu đi.”

Trần Tuyết Du kiên trì ăn xong bữa sáng, muốn cô ăn cùng. Lệnh Nhiễm dậy quá sớm, sữa đậu nành uống được vài ngụm rồi không uống nổi nữa, anh rất tự nhiên cầm lấy, uống nốt chỗ còn lại.

Cô thì không làm được như vậy, cô không thèm ăn cơm thừa của người khác, uống đồ thừa của người khác đâu.

“Không phải là anh mắc bệnh sạch sẽ sao?”

Trần Tuyết Du liếc nhìn cô một cái, đầy thâm ý nói: “Chuyện gì mà chưa từng làm chứ? Còn để tâm đến chút chuyện này sao?”

Lệnh Nhiễm lại giục anh mau chóng rời đi.

Trần Tuyết Du rốt cuộc cũng đi rồi.

Bóng hình của anh, mùi hương của anh, giọng nói của anh, vẻ mặt của anh dường như vẫn còn lưu lại nơi này.

Trần Tuyết Du bao vây lấy cô quá sâu, mà cũng quá rộng, cô giống như đang vội vã trốn chạy mà tất tả đi ra khỏi cửa.

Chùa Chính Phong cũng đã thay đổi rồi.

Trên cây đã xuất hiện nhiều hơn những tấm thẻ bài giấy đỏ cầu phúc, số lần cô đến đây quá ít, thay đổi từ lúc nào cô cũng chẳng hay. Cô đứng trước cái cây, chiếc bóng đỏ rực bay phấp phới theo gió. Cô cầm lấy cây bút, níu lấy một trong những tấm thẻ, viết lên ba chữ: Trần Tuyết Du. Không có tâm nguyện gì, cũng chẳng có lời chúc phúc nào. Chỉ có tên của anh mà thôi.

Tay vừa buông ra, nó liền lẫn vào trong núi chữ biển chữ, không thể phân biệt nổi với những tấm thẻ bài do người khác viết nữa.

Nơi này vẫn là do anh chọn, Trần Tuyết Du từng đề cập với cô xem có muốn mua một mảnh mộ địa để chôn mẹ cô xuống đất yên nghỉ hay không. Cô nghĩ, chuyện này nên do cô tự mình làm, tiền đền bù giải tỏa đã vào thẻ, cô phải đi chọn mộ địa thôi.

Cô đi đến trước bài vị, thầm nói chuyện với Tiêu Mộng Cầm.

“Con đổi cho mẹ một nơi khác, có được không ạ?”

“Con sắp khai giảng rồi, chẳng làm nên trò trống gì cả, ngoài việc lên giường ngủ với đàn ông ra, mẹ có trách con không?”

“Đợi khi con đi rồi, con sẽ không thường xuyên đến thăm mẹ được nữa. Mẹ lúc sống cô độc, chết rồi vẫn cô độc, con người ai cũng thế cả, con cũng vậy thôi.”

Cô đột nhiên nhận ra, nếu như cô cũng chết đi, trên thế gian này sẽ không còn ai nhớ đến Tiêu Mộng Cầm nữa, cũng chẳng có ai nhớ đến cô. Trước kia, Tiêu Mộng Cầm thường hay nhắc đến những chuyện xảy ra khi cô còn rất nhỏ, rất nhỏ, cô chẳng có ký ức gì cả, một đứa trẻ sơ sinh thì biết cái gì cơ chứ. Cô không thích nghe nhưng lại giả vờ như đang nghe, song tâm trí đã bay đi tận đằng nào rồi.

Rốt cuộc là chuyện gì thế nhỉ? Không biết nữa, vĩnh viễn không thể nào biết được nữa rồi.

Những chuyện lúc cô còn nhỏ, chỉ có Tiêu Mộng Cầm là nhớ rõ nhất. Làm mẹ đúng là vất vả thật đấy, nhưng cũng ngọt ngào làm sao, bởi vì khi Tiêu Mộng Cầm nói những lời này thì trông bà rất vui vẻ, giống như lại yêu thương cô con gái thuở sơ sinh của mình thêm một lần nữa vậy.

Lần này thì tiêu rồi, cái chết của Tiêu Mộng Cầm đã mang một phần chuyện của cô đi trước mất rồi.

Giống như cảm giác khi đang truyền dịch vậy, mũi kim đâm vào, dịch chầm chậm chuyển động cùng với dòng máu. Lệnh Nhiễm rất hiếm khi bị ốm, cô mới chỉ phải truyền dịch có một lần, vậy là cảm giác đó liền kiên cường lưu lại.

Cô lẳng lặng bước ra ngoài.

Có một vị hoà thượng cao gầy gọi cô lại, người này có khuôn mặt thuôn dài, tay chân cũng dài. Hoà thượng gầy nói rằng muốn chuyển giùm một lời nhắn của người khác.

Trong chùa Chính Phong có không ít hoà thượng, Trần Tuyết Du có thể tạo dựng quan hệ tốt với hoà thượng, Thời Duệ cũng có thể, dù sao thì hoà thượng cũng đâu phải chỉ có một người.

Thời Duệ vẫn luôn đợi cô đến cúng bái.

Hoà thượng gầy vừa mới gọi điện với Thời Duệ nói rằng chuyện đã truyền đạt xong, Thời Duệ liền chuyển tiền qua ngay, rất sòng phẳng.

Tiền đúng là một thứ tốt thật.

Anh ta còn đến nhà của Trần Song Hải một chuyến, nhưng Trần Song Hải không có nhà, ông ta đi cắt băng khánh thành ở đâu đó rồi, trời nóng thế này đúng là không dễ dàng gì. Ở cái tuổi này rồi, đáng lẽ ra phải hưởng phúc tuổi già, nhưng nếu bảo Trần Song Hải hưởng phúc tuổi già thì thà g**t ch*t ông ta còn hơn, ông ta không chịu nổi việc không có khán giả và không được chú ý. Chỉ có những kẻ sắp chết mới thu mình ở trong nhà không chịu ra ngoài. Hễ còn một chút hơi thở thì còn phải lăn lộn quẫy đạp.

Thời Duệ đã đợi một lúc lâu, Tuyết Dương ở bên cạnh anh ta lẳng lặng chơi đùa, một lời cũng không nói. Đợi đến lúc anh ta sắp rời đi, anh ta gọi một tiếng “Tuyết Dương”, gần như là một kỳ tích, cậu bé Tuyết Dương vốn không bao giờ thưa gửi ai vậy mà lại ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tĩnh của đứa trẻ nhìn qua. Thời Duệ không thể nhìn thẳng được nữa, anh ta chưa từng đối mắt với Tuyết Dương bao giờ.

Anh ta rảo bước đi ra.

Ở trước cửa gặp tài xế đang lái xe chầm chậm tiến lại, Trần Song Hải hạ cửa kính xe xuống, Thời Duệ cung kính đi tới, hỏi thăm sức khỏe của ông ta.

“Tên nhóc này, một khoảng thời gian không đến rồi đấy nhé, có phải cậu cũng giống như Tuyết Du, bị phụ nữ giữ chân rồi không?”

Thời Duệ cười đáp: “Cháu làm sao có được sức hấp dẫn như Tuyết Du ạ, không có người phụ nữ nào nhìn trúng cháu đâu, chủ tịch nói đùa rồi.”

Tâm trạng của Trần Song Hải rõ ràng là rất tốt: “Yêu nhiều vào, quen tay hay việc, cứ yêu hết tất cả các tuýp người một lượt là kiểu phụ nữ nào cũng có thể hạ gục được hết.”

Như thể nhớ lại chiến tích huy hoàng trong đời mình, cái kiểu đắc ý cất lời nhẹ tựa như lông hồng.

Trong số đó, đương nhiên cũng bao gồm cả mẹ của Thời Duệ. Ánh mắt cười của Trần Song Hải lóe lên, tim Thời Duệ bỗng nhiên nảy lên một cái, nói rằng: “Cháu thấy sắc mặt của chú rất tốt, tốt hơn hẳn so với dạo trước đấy ạ.”

Trần Song Hải thích nghe nhất là câu này, mà bản thân cũng có chung suy nghĩ như vậy.

Ông ta vừa mới xử lý xong chuyện của Sở Nguyệt Hoa, người đàn bà này, một cắc cũng đừng hòng lấy đi của ông ta. Hừ, phụ nữ chẳng có một mống nào tốt lành cả. Còn về phần con trai, con trai thì cứ gác lại một bên đã, chèn ép đè nén nó một chút, để nó biết rằng thằng bố nó vẫn chưa đến mức già lẩm cẩm mắt mờ tai điếc. Ôi, ông ta dù sao vẫn còn nhân từ chán, còn chịu để lại cho nó một con đường sống, nếu còn không nắm bắt lấy nữa thì có thể đi chết được rồi.

“Hôm nay nhất định phải ở lại ăn cơm đấy.” Trần Song Hải nói, Thời Duệ cũng giống như con trai vậy, ông ta chính là quá nhân từ: “Hai bố con ta cùng trò chuyện hẳn hoi một chút.”

Thời Duệ nói: “Thực ra cháu còn một đống việc chưa bận xong, chủ yếu là qua thăm chú xem chú có khỏe không thôi ạ, thuận tiện cũng mang qua một con cá, người ta mới câu được, rất tươi ngon. Cháu lại không biết sơ chế cho lắm, để trong tay cháu thì phí mất, chú cứ gọi Tuyết Lâm, Tuyết Du qua, cả nhà cùng nhau ăn.”

Chuyện nhà của nhà họ Trần, anh ta giả vờ như vẫn chưa hề hay biết gì.

Anh ta nói một cách khẩn thiết như vậy, liên tục nhìn thời gian, Trần Song Hải biết dự án Thập Lý trại rất gấp, nhiệm vụ nặng nề, nên cũng không gượng ép giữ anh ta lại.

Trời nóng như thế, Trần Song Hải bôn ba trở về mà tinh thần vẫn tốt như vậy, tốt đến mức không thể tốt hơn, nhìn thế này thì sống thêm mười năm hai mươi năm nữa dường như hoàn toàn không thành vấn đề, giống như không có chuyện gì có thể đánh gục được ông ta vậy.

Ông ta còn có thể luận chuyện ‘hai bố con’ với anh ta, ngữ khí thân thiết như vậy.

Trong lòng Thời Duệ cảm thấy vô cùng đáng tiếc, vô cùng nặng nề.

Anh ta biết rằng chân trước anh ta vừa rời đi, chân sau con cá sẽ bị vứt thẳng vào thùng rác.

Sau khi đi ra, anh ta ngẩng đầu nhìn lên căn biệt thự lớn của Trần Song Hải, ngăn cách qua bức tường cao, ba chữ ‘hai bố con’ nhớp nháp nghẹn lại trong lòng, giống như bãi đờm đặc.

Anh ta không quay lại ban quản lý dự án nữa.

Ngày hôm sau, vào đúng thời gian đã hẹn trước, anh ta đã gặp được Lệnh Nhiễm.

Anh ta còn hẹn cả Trần Tuyết Du nữa, có điều là vào buổi tối.

“Chào cô.” Thời Duệ chìa tay ra, anh ta tỏ ra thân thiện, thư thái, hoàn toàn khác biệt so với cảm giác Lệnh Nhiễm gặp anh ta trước đây. Anh ta trước giờ luôn có chút bí ẩn, cô biết anh ta chắc là cấp dưới của Trần Tuyết Du, nhưng cơ duyên trùng hợp, cô đã từng tình cờ gặp anh ta vài lần, anh ta cũng vô tình hay cố ý tiết lộ ra điều gì đó.

Lệnh Nhiễm không chìa tay ra, việc này quá trang trọng, cô không thích có sự tiếp xúc thân thể với đàn ông. Hoá ra, ngoài việc ở bên cạnh Trần Tuyết Du thì việc ngồi bên cạnh người khác dù chỉ một chút thôi cũng khó khăn đến vậy, cô bị phát hiện này làm cho giật mình một cái.

“Chúng ta đã từng gặp nhau rồi.”

“Phải, chúng ta đã từng gặp nhau, không chỉ một lần. Tôi vốn dĩ còn lo lắng liệu có gặp được cô không, có chút mạo muội rồi.”

Cô cũng không biết là điều gì đã dẫn lối cô đến đây, cô không thể nào bình ổn được, chỉ cần có một chút gió thổi cỏ lay là nó liền đưa cô đến chùa Chính Phong.

“Anh tìm tôi chắc chắn là có chuyện muốn nói, con người ai cũng có lòng hiếu kỳ cả, tôi đến đây cũng là chuyện thường tình.”

“Tuyết Du có biết không?”

Tuyết Du, Tuyết Du… Cô còn chưa bao giờ gọi tên anh như thế, cõi lòng cô khẽ thả lỏng đôi chút, cách xưng hô như vậy, hai người rõ ràng là quen thân nhau, hơn nữa quan hệ chắc là không tồi.

“Tại sao anh lại hỏi như vậy?”

“Tôi biết cô và Tuyết Du ở bên nhau.” Thời Duệ rất thẳng thắn.

“Anh quen anh ấy sao?”

“Quen chứ, cậu ấy là sếp của tôi.”

Họ ngồi nói chuyện ngoài hành lang ở hậu viện của chùa Chính Phong, có ghế trúc, có bàn trúc, trước mắt là bức tường đỏ cây xanh, rất mát mẻ.

Thời Duệ gọi hai bát trà.

“Anh ấy là sếp của anh mà anh lại xưng hô với anh ấy như vậy sao?”

“Chúng tôi quen nhau lâu rồi, tôi lớn lên ở nhà họ đấy.”

Lệnh Nhiễm hơi ngạc nhiên, nhưng không quên chuyện quan trọng hơn: “Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau chính là ở đây, lúc đó anh đã biết rồi sao?”

“Không biết, nhưng tôi đã nhận ra cô, cộng thêm một số chuyện sau đó, tôi nghĩ cô chắc là sống ở khu Bán Nguyệt Loan.”

“Anh nhận ra tôi?”

“Lúc tin tức về vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại mới nổ ra ấy, cô có xuất hiện trên báo. Mặc dù bây giờ không có mấy ai đọc báo giấy nữa, nhưng công ty vẫn luôn đặt mua, tôi đã nhìn thấy ảnh cô trên tờ báo ở văn phòng của Tuyết Du.”

Chuyện như vậy nhưng cô một chút cũng không hề hay biết, những gì Trần Tuyết Lâm nói cũng không phải hoàn toàn là giả dối, anh đã biết cô từ sớm, anh đã sớm biết.

“Anh ấy vốn dĩ đã biết tôi từ trước rồi sao?”

“Chắc là cũng không phải đâu, sau khi vụ hỏa hoạn xảy ra chăng. Tờ báo đó đã được đặt trên bàn của cậu ấy mấy ngày liền, mỗi lần tôi đến đều nhìn thấy nó ở đó. Bình thường cậu ấy không như vậy đâu, có khi sẽ nhìn vài cái, có khi căn bản không buồn nhìn. Tôi vốn dĩ tưởng rằng cậu ấy đang nghiên cứu bài báo cáo về vụ hỏa hoạn.”

Anh ta nói chuyện có chú trọng đến việc chừa lại khoảng lặng, đôi mắt luôn nhìn vào mặt Lệnh Nhiễm.

Cô thật đẹp, có chút cô quạnh, cũng có chút lạnh lùng, những lúc không nói chuyện thì thật khiến người ta không kìm được mà muốn dò xét.

Thời Duệ không tiện nhìn cô nhiều, tiếp tục nói: “Tôi đoán có lẽ cô đối với việc hôm nay tôi tìm cô có sự nghi ngại trong lòng, tôi hiểu được, dù sao thì chúng ta cũng không quen thuộc.”

Cô vẫn không nói chuyện, lặng lẽ ngồi đó, trước khi chưa nắm chắc được anh ta muốn nói cái gì, cô không nguyện ý để lộ bản thân mình.

“Cô cứ yên tâm, cho dù chúng ta không phải là quan hệ bạn bè, ít nhất thì cũng không phải là kẻ thù.”

Thời Duệ uống một ngụm trà, thấy cô không động đậy, khẽ thở ra một hơi: “Cứ bắt đầu nói từ mối quan hệ giữa tôi và người của nhà họ Trần đi. Bố của Tuyết Du tên là Trần Song Hải, lớn hơn bố tôi vài tuổi. Rất nhiều năm trước, lúc đó mới vừa cải cách mở cửa chưa được bao lâu, họ cùng nhau làm ăn kinh doanh. Lúc đó chính sách chưa hoàn toàn mở rộng, đã xảy ra một số chuyện. Ông ta đã bắt bố tôi gánh tội thay rồi vào tù. Bố tôi nhỏ tuổi hơn ông ta, coi ông ta như anh cả, cũng rất tin tưởng ông ta, sẵn sàng vì bạn bè mà xả thân. Sau này, chính sách thay đổi, bố tôi vốn dĩ có thể trở ra, nhưng trước khi vào tù có rất nhiều tài liệu hóa đơn các thứ đều bị Trần Song Hải giấu làm của riêng rồi. Dựa vào những thứ đó, chính phủ có thể bồi thường một khoản tiền lớn. Ông ta muốn nuốt trọn một mình, bèn làm chứng giả, đồng thời có đi thăm tù một lần, không biết đã nói gì với bố tôi, bố tôi ngất ngay tại chỗ rồi không cứu chữa kịp. Từ đó về sau, tôi và mẹ tôi liền đi theo ông ta. Ông ta nói là chăm sóc mẹ con tôi, thực chất là có ý đồ dòm ngó với mẹ tôi.”

Thời Duệ lại cúi đầu nhấp một ngụm trà.

Lệnh Nhiễm lặng lẽ chú ý đến anh ta, khi anh ta nhắc đến mẹ mình, ánh mắt có sự thay đổi rất nhỏ, sau đó nó nhanh chóng qua đi, biến thành động tác cúi đầu uống trà.

Với tư cách là mẹ của một người, đáng lẽ ra chỉ nên có tình yêu thương, không thể có h*m m**n của riêng mình, hễ có thì chính là d*m đ*ng, là tội lỗi. Đây đều là lỗi của Trần Song Hải. Bố anh ta không giống như ông ta, bố anh ta trung hậu thật thà không khéo ăn nói, không có những lời lẽ hoa mỹ, không biết mê hoặc lòng người, đối với phụ nữ không có bất kỳ chiêu trò nào.

Thời Duệ không thể thừa nhận mẹ anh ta đã sớm yêu Trần Song Hải, cả thể xác và tinh thần đều đã phản bội bố anh ta. Bà có lỗi với ông, cũng có lỗi với chính mình. Bà đáng lẽ ra cũng phải nếm mặt nằm gai, nhẫn nhục chịu đựng gánh vác, chứ không phải là từ trước khi bố anh ta vào tù đã sớm cùng Trần Song Hải gian díu. Thật sự khó nhịn việc cô quạnh đến thế sao? Liêm sỉ, tình nghĩa, toàn bộ đều không bằng cái thứ dưới háng kia, thật đúng là khiến người ta buồn nôn.

Cản trở việc của anh ta là một người bị hại hoàn hảo, bà không xứng làm vợ của bố, cũng không xứng làm mẹ của chính anh ta. Anh ta cứ hễ nghĩ đến bà là lại cảm thấy muôn vàn lần kinh tởm. Bà đã sớm quên đi người chồng của mình, những người xung quanh cũng dần dần quên đi ông, song anh ta không có cách nào quên được. Anh ta vì thứ tình yêu ngắn ngủi từng tồn tại ấy, dẫu phải trả giá bất kỳ cái giá nào anh ta cũng đều có thể chịu đựng.

“Bố tôi là một người rất chính trực.”

Thời Duệ bỗng nhiên ngẩng đầu nói với cô: “Ông ấy cũng rất thông minh, trí nhớ tốt, biết tính toán sổ sách, muốn học làm kinh doanh là bởi vì…” Là bởi vì ông có một người vợ ham hư vinh, cuộc sống bình đạm mộc mạc không thể thỏa mãn được bà: “Ông ấy vốn dĩ làm việc ở nhà máy xi măng, đồng nghiệp không có ai là không khen ngợi ông cả, nhân duyên của ông rất tốt, cực kỳ nhiệt tình. Ông dạy tôi học toán, tay nắm cửa nhà tôi cao, ông liền làm một cái nhỏ ở phía dưới để thuận tiện cho tôi mở cửa. Ông làm cho tôi chiếc vòng đồ chơi bằng sắt, mua cho tôi rất nhiều tranh liên hoàn, thực ra những thứ này tôi không nhớ rõ, lúc đó còn quá nhỏ.”

Lệnh Nhiễm rút ra một gói khăn giấy, cô cứ luôn cảm thấy giây tiếp theo anh ta có thể khóc thành tiếng ngay được.

“Đều là nghe từ các đồng nghiệp cũ của ông kể lại thôi, đến cả một chuyện tôi cũng không nhớ được, một chuyện cũng không có, thực sự lúc đó tôi quá nhỏ. Khi tôi còn chưa có ký ức thì ông đã vào tù rồi.” Thời Duệ đưa tay ra nhận lấy khăn giấy, miệng vẫn còn đang nói. Anh ta chạm vào làn da mềm mại của cô, đột nhiên nắm chặt lấy tay cô khiến Lệnh Nhiễm giật mình. Một người đàn ông to xác như anh ta lại nắm lấy tay cô, nắm thật chặt, cô theo phản xạ có điều kiện muốn rụt tay về, Thời Duệ gần như là cầu xin cô, đầu cũng không ngẩng lên, cả khuôn mặt vùi xuống, lẩm bẩm: “Để tôi nắm một lát, nắm một lát thôi…”

Bàn tay của người phụ nữ mềm mại không xương, khí chất sâu lắng độc nhất của phái nữ trở nên dịu dàng, bao dung. Khuôn mặt của Thời Duệ áp lên làn da của cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn