Lão Dương dẫn người về đồn để làm bản tường trình, đương sự cứ liên tục yêu cầu được gọi một cuộc điện thoại. Lão Dương bảo, cậu có gọi cho ai cũng vô ích thôi, đã bắt quả tang tại trận rồi, đừng giãy giụa nữa.
Trong đồn ngày nào cũng náo nhiệt như cái chợ, vẫn chưa qua tiết đại thử nên rất nóng, người đông lại càng thêm ồn ào. Lão Dương cứ hễ đến mùa hè là lại cực kỳ thấu hiểu ý nghĩa của hai chữ náo nhiệt này.
Đợi đến khi Phùng Kinh Vĩ đi tuần tra về, đồng nghiệp ghé sát lại, nói nhỏ: “Sếp vừa gọi lão Dương vào nói chuyện đấy, không biết là có việc gì.”
Phùng Kinh Vĩ nóng đến mức mặt phù cả lên, cởi mũ ra, sờ sờ tóc, tay lại dính đầy mồ hôi nhớp nháp.
Nghe đồng nghiệp kể xong chuyện lão Dương đi làm nhiệm vụ hôm nay, Phùng Kinh Vĩ tỏ ra bối rối, chuyện này thì có vấn đề gì cơ chứ?
Hai người đang bàn tán thì từ trong văn phòng của sếp truyền đến tiếng tranh cãi.
Mọi người đều nín thở tập trung tinh thần, muốn hóng hớt một chút. Không được bao lâu, cửa văn phòng bị đóng sập một tiếng động trời, lão Dương sa sầm mặt bước ra.
Không ai dám tiến lên hỏi, Phùng Kinh Vĩ cũng chỉ nhìn ông với vẻ gượng gạo.
Phùng Kinh Vĩ thầm nghĩ, buổi tối phải mời lão Dương đi ăn một bữa cơm mới được.
Gần đây mới mở một quán nướng, kinh doanh rất phát đạt, mỗi ngày làm thịt một con cừu tươi, dùng xiên tre xiên thịt lại rất ngay ngắn, đỏ trắng xen kẽ, nhìn sạch sẽ vệ sinh. Hai người họ mới đến lần đầu, trước cửa tiệm đã có hai bàn người ngồi. Phùng Kinh Vĩ liếc mắt một cái liền nhìn thấy bên cạnh cột điện đằng kia còn xích một con cừu sống đang phủ phục im lặng ở đó, đối diện chính là thi thể đỏ lòm của đồng loại.
Nó rất yên lặng, hàng lông mi trắng rủ xuống, mũi và miệng dí sát vào cột điện, đến việc động đậy một chút cũng không.
Phùng Kinh Vĩ bỗng nhiên không thể ngồi xuống được nữa, nói với lão Dương: “Hay là ta đổi quán khác đi.”
Tâm trạng Lão Dương không tốt, lười di chuyển, bảo: “Đến cũng đến rồi, quán này đi.”
Trên bếp than tỏa ra mùi hương đậm đà.
Phùng Kinh Vĩ đành phải ngồi quay lưng lại với con cừu đó, không nhìn nó nữa. Lão Dương cuối cùng cũng nhìn thấy con cừu kia, tùy ý liếc một cái, đúng là cừu sống làm thịt tại chỗ thật.
Ông bèn tìm một câu chuyện để nói: “Xem ra không phải thịt cừu giả rồi, nếm thử đi.”
Phùng Kinh Vĩ quay người lại, rồi lại nhanh chóng xoay đi: “Nhưng mà cũng không cần thiết phải làm như thế, bắt nó nhìn đồng loại bị giết, nó không phải là không có tri giác đâu. Tôi cứ luôn cảm thấy động vật cũng có tình cảm, chuyện gì chúng cũng hiểu cả. Chú bảo chúng ta ăn thịt nó thì thôi đi, cho nó một cái chết nhanh gọn là được, hà cớ gì còn phải hành hạ nó như vậy?”
Lão Dương bỗng có một khoảnh khắc thẫn thờ, ông già rồi, con người ta khi già đi thì chuyện gì nhìn mãi cũng thành quen, lòng dạ cũng trở nên sắt đá hơn.
“Con người đối với đồng loại còn có thể không có chút tình cảm nào, vì lợi ích mà chuyện gì cũng làm ra được, huống hồ là đối với súc sinh?”
Năm thứ hai đi làm, Phùng Kinh Vĩ đã cảm thấy chán ghét nhân loại rồi. Anh vốn dĩ rất nhiệt huyết, cũng rất có lý tưởng, anh là một chàng trai trẻ tuổi thuần hậu và chính trực. Mỗi ngày anh đều tiếp xúc với đủ hạng người trong xã hội, xử lý đủ loại tranh chấp, nào là chuyện tình cảm, chuyện nợ nần, lại còn thỉnh thoảng phải đối mặt với những nguy cơ bất ngờ. Sự mệt mỏi về thể xác, sự bực bội về tinh thần đều khiến anh không thở nổi. Anh đang nỗ lực để thích nghi, không hiểu sao vừa nhìn thấy con cừu này, anh cứ cảm thấy cái con bị xích ở đó chính là bản thân mình.
“Chuyện hôm nay của chú là sao thế?” Anh rụt rè hỏi lão Dương.
Lão Dương bắt đầu bóc vỏ đậu tương luộc, ném vào miệng: “Bị chơi một vố rồi, ngày mai còn phải lên cục một chuyến.”
Phùng Kinh Vĩ kinh ngạc nói: “Nghiêm trọng lắm sao?”
Lão Dương lắc đầu, không muốn nói nhiều, chỉ nhắc nhở anh: “Sau này làm việc gì cũng phải giữ lại một chút tính toán, đừng có lo chuyện bao đồng. Cậu còn trẻ, con đường còn dài lắm. Đúng rồi, đừng gặp cô bé Lệnh Nhiễm kia nữa, chuyện của nó cậu không quản nổi đâu. Tôi biết rõ cậu có ý với nó, nhưng hai đứa cũng không thành được đâu, đừng gặp mặt nữa.”
Phùng Kinh Vĩ bị ông nói cho đỏ cả mặt: “Dạo này tôi cũng không gặp cô ấy, tôi biết rồi.”
Lão Dương nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Phùng Kinh Vĩ: “Đến tuổi thì đi xem mắt đi, đừng có lúc nào cũng tơ tưởng đến những chuyện không thể. Tìm lấy một cô gái tốt đàng hoàng, không quá vài tháng là quên ngay thôi.”
Lời này nói ra khiến Phùng Kinh Vĩ rất khó chịu, giống như Lệnh Nhiễm không phải là cô gái tốt vậy. Anh muốn biện bạch vài câu, nhưng rốt cuộc lại không nói nên lời. Lão Dương nhìn thấu tất cả, trong lòng thầm nghĩ, thà không biết còn hơn, đỡ phải đau lòng thêm.
Trên con phố này toàn là người, khói tỏa nghi ngút, âm thanh ồn ào náo nhiệt, không khí tràn ngập mùi dầu mỡ, đầy rẫy một loại sức sống phóng khoáng và nồng đượm.
—
Lệnh Nhiễm hoàn toàn đặt mình vào một môi trường trái ngược. Lúc này là khoảnh khắc hoàng hôn tịnh mịch, chỉ còn những ráng mây chiều huy hoàng nơi chân trời xa đang rực cháy. Cô đã thưởng thức trọn vẹn một buổi mặt trời lặn, từ lộng lẫy kiều diễm cho đến khi nhạt nhòa dần, những sắc màu kinh ngạc biến thành màn sương mù dày đặc của buổi chiều tà. Vẻ đẹp của nó, cô đã dùng mắt để nhìn, sự tàn lụi của nó, cô cũng đã chứng kiến qua.
Cô nghe thấy tiếng bước chân, biết là Trần Tuyết Du. Anh nói sẽ về sớm, nhưng thế này thì có phần sớm quá rồi. Lệnh Nhiễm quay đầu lại, anh đang chậm rãi đi về phía cô.
“Không phải anh có buổi xã giao sao?”
“Thay đổi thời gian đột xuất rồi, em có muốn ra ngoài ăn không? Muốn ăn gì nào?”
Trần Tuyết Du thuận thế đặt cánh tay lên lan can, giống như đã quên mất chuyện hai người từ biệt nhau vào buổi sáng không mấy vui vẻ: “Ăn xong chúng ta cùng đi dạo một lát nhé?”
Cô chăm chú nhìn anh một hồi lâu, anh cười hỏi: “Sao thế?”
Lệnh Nhiễm nói: “Anh bảo ở trong khu này có nhà hàng mà, chúng ta vẫn chưa từng đến đó, cứ tới đó đi.”
Nhà hàng trong Bán Nguyệt Loan là một quán ăn riêng tư, bày trí rất đẹp. Cô thực ra thích ăn cơm cùng Trần Tuyết Du, thích anh dẫn cô đến những nơi không có nhiều người, không bị làm phiền như thế ăn một bữa cơm thật ngon.
Lệnh Nhiễm mặc một chiếc váy mới, tủ quần áo của cô đầy ắp váy vóc, kiểu dáng gì cũng có. Mỗi ngày một chiếc, vẫn chưa mặc hết một lượt. Cô cố tình trang điểm, những việc này làm ra như một lẽ tự nhiên, như thể trời sinh đã biết vậy. Cô có một loại tâm lý, mỗi lần cùng anh ra ngoài ăn cơm, cô luôn muốn người ta nhìn vào sẽ nghĩ thầm: Đây là một người đàn ông, đây là một người phụ nữ. Trai tài gái sắc, chẳng liên quan gì đến thân phận, sinh ra đã nên xuất hiện có đôi có cặp như thế.
Ngoài những món ăn tinh tế, Trần Tuyết Du hỏi cô có muốn uống chút rượu vang đỏ không. Cô uống không quen, nhưng vẫn thưởng thức một chút, vừa uống vào là mặt liền đỏ lên, giống như tô phấn má hồng vậy. Lệnh Nhiễm không tự chủ được lấy mu bàn tay áp lên mặt, Trần Tuyết Du nhìn cô khẽ cười, cũng đưa tay qua v**t v*: “Hơi nóng đấy.”
Cô có chút cảm giác ngà ngà say, tâm trạng cũng theo đó mà bay bổng, nhấc chiếc ly lên chạm với anh, ý là còn muốn uống tiếp.
“Em vẫn ổn chứ?”
“Ổn mà.”
“Nếu không thoải mái thì đừng gượng ép nhé.”
“Anh nhìn em giống như không thoải mái sao?”
Mấy ngụm rượu vào bụng, gương mặt cô rực rỡ như áng mây chiều, giống như được hun một lớp phấn hồng vậy.
“Những lời anh nói buổi sáng…”
“Em đã quên rồi, bây giờ chúng ta vẫn có thể ngồi cùng nhau ăn cơm nói chuyện mà, đúng không? Nên trân trọng nó, đừng nghĩ đến những chuyện không vui nữa.”
Trần Tuyết Du chậm rãi đáp: “Được.”
“Thực ra, tối hôm qua, là anh cả của anh hẹn em. Nhưng đến lúc đó không hiểu sao trong lòng em lại nảy sinh sợ hãi, cho nên em mới ngồi ở ven đường ngây người, chứ em không hề gặp anh ta.”
Cô biết chắc anh sẽ không bất ngờ, Trần Tuyết Du quả nhiên là có biểu cảm như vậy, đầy thản nhiên và trấn tĩnh.
“Anh đoán ra rồi.”
“Em không phải là sợ con người anh ta.”
Cô vừa nói mặt lại càng nóng hơn, trong lòng thầm nghĩ anh ngàn vạn lần đừng truy hỏi cô rốt cuộc là sợ cái gì.
Trần Tuyết Du không truy hỏi, lặng lẽ nhìn cô: “Nhưng hôm nay, em vẫn đi gặp anh ta rồi phải không?”
Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch: “Gặp rồi, em không thể không đi.”
“Anh hiểu, những gì anh ta nói với em, em có tin không?”
“Anh còn chưa hỏi anh ta nói gì với em mà đã trực tiếp hỏi em có tin không rồi sao?”
“Anh đại khái cũng có thể đoán được, cho nên không cần hỏi. Anh chỉ muốn biết, em có suy nghĩ thế nào?”
Lệnh Nhiễm im lặng một lát rồi mới cười nói: “Anh có nhớ không, lúc mới quen nhau, anh bảo em không sợ anh là kẻ b**n th** sao? Em hỏi anh có phải không, anh bảo rằng không phải, lời này là lời thật lòng đúng không?”
“Là thật, những gì anh nói với em đều là lời thật lòng. Anh thừa nhận rằng ban đầu anh đã không đem tất cả mọi chuyện nói rõ cho em biết, nhưng chỉ cần là lời nói ra khỏi miệng anh thì đều là thật cả.”
Lệnh Nhiễm săm soi anh nửa ngày, Trần Tuyết Du không hề có chút dáng vẻ chột dạ nào, hai lòng trắng đen trong đôi mắt anh phân tách rõ ràng, rất trong trẻo, khuôn mặt anh căng tràn sáng bóng, hoàn toàn không dính dáng gì đến những thứ đen tối cả.
“Ở trước mặt anh cả và bố của anh, em ở cùng một phe với anh.”
Trần Tuyết Du không kìm được đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô, nhưng lời nói ra lại là: “Em thấy vị bò bít tết ở đây thế nào?”
Lệnh Nhiễm chậm rãi mỉm cười đáp: “Không ngon bằng anh làm.”
Trần Tuyết Du bỗng nhiên rụt tay về, đứng dậy nói: “Anh đi vệ sinh một lát, đợi anh một lát nhé.”
Cô nhìn theo bóng lưng anh, bả vai anh rất rộng, cô nhớ rõ là 48cm, trước đây đã từng đo cho anh rồi.
Một lát sau, Trần Tuyết Du quay trở lại, phần tóc trước trán anh bị thấm ướt, khuôn mặt cũng giống như đang ẩm ướt trong vẻ trắng trẻo mang theo chút ửng đỏ của hơi men.
Lệnh Nhiễm đánh giá anh một chút rồi chỉ mỉm cười.
Mối quan hệ của họ thay đổi trong nháy mắt, rõ ràng ban sáng cô còn khó chịu đến mức muốn chết. Cô nhận ra tâm trạng của mình đang trở nên vui vẻ, lại có chút ý vị của sự sợ hãi.
Ăn cơm xong, hai người cùng nhau đi dạo ở gần đó. Trần Tuyết Du rất tự nhiên nắm lấy tay cô, cô khẽ gạt ra, chỉ đi sát bên cạnh cái bóng của anh, lúc gần lúc xa.
Cô hình như càng thích cái bóng của anh hơn, cao dài, được may đo rất vừa vặn.
Cô chăm chú nhìn cái bóng đó, một lát lại chạm vào anh, một lát lại rời đi. Trần Tuyết Du nhìn thấy vậy, tay lại vươn qua chộp lấy cô: “Người thật của anh đang ở ngay trước mặt đây này.”
Lệnh Nhiễm theo bản năng muốn vùng ra, anh kéo cô rảo bước đi đến dưới một cây liễu rủ, bóng râm lốm đốm, hòa lẫn với bóng cây. Anh cố chấp đặt bàn tay cô lên mặt, lên người mình để cô chạm vào, cũng không nói lời nào.
Hai người lay động dưới bóng cây đen kịt.
Cô thực sự không đấu lại được sức lực của một người đàn ông khiến cơ thể nóng lên hầm hập, không dễ chịu chút nào, Lệnh Nhiễm đành phải chiều theo Trần Tuyết Du.
Hai người từ đầu đến cuối đều không nói chuyện.
Trong không khí oi ả, khiến người ta nghi ngờ là bầu trời muốn đổ mưa. Đi được một lát thì về đến nhà, vừa bước vào cửa Trần Tuyết Du đã hôn cô, nụ hôn này hòa lẫn với mùi vị của rượu vang đỏ. Lệnh Nhiễm đẩy đẩy anh, tai anh liền đỏ lên: “Xin lỗi em, có phải mùi rượu làm em khó chịu không?” Bản thân cô cũng uống, căn bản không phải là ý này.
“Hay là, em vẫn vẽ một bức đi?”
Trần Tuyết Du không quên chuyện hồi buổi sáng, rốt cuộc vẫn anh không quên, Lệnh Nhiễm lại từ chối: “Anh đã không cần nữa rồi, vả lại lúc đó em cũng chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.”
Hai người cứ luôn lệch nhịp với nhau, bên ngoài quả nhiên nổi gió rồi.
Trần Tuyết Du không muốn phá hỏng sự nhẹ nhàng của đêm nay, anh không cưỡng cầu nữa. Tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài, nghe thấy tiếng mưa rơi, tiếng mưa ở đây chính là tiếng mưa, không hề pha lẫn tiếng người nói chuyện. Cửa sổ vừa mở, hơi thở của cây cỏ bùn đất cuộn trào lên, kéo theo cả hương hoa cũng từ phương xa ẩm ướt đưa tới.
Ngược lại cô lại thích làm chuyện đó vào đêm mưa, chẳng có tâm tư gì cả, Lệnh Nhiễm trong khoảnh khắc thẫn thờ bỗng suy nghĩ một cách kỳ quái, con người quả nhiên là động vật. Có lẽ khi mưa gió bão bùng, căn phòng chính là hang động mang lại cảm giác an toàn, thuận tiện cho việc sinh sôi nảy nở và dùng hết tất thảy sức lực.
Cô nhớ đến ở Thập Lý trại có người bán cá, trứng cá vương vãi đầy mặt đất.
Đúng là những liên tưởng kỳ quái.
Ngày hôm sau cô thức dậy vô cùng sớm, mưa đã tạnh, bên gối cũng không có người. Cô đi chân trần bước xuống giường đi về phía nhà vệ sinh, Trần Tuyết Du vẫn còn ở đó, định thần nhìn lại, trong gương đang phản chiếu hình ảnh cô.
“Anh làm em thức giấc sao?”
Lệnh Nhiễm đi tới, không cho anh động đậy, đưa tay sờ sờ râu mới mọc của anh, ram ráp, cảm giác chạm vào này thật mới mẻ. Cô sờ rồi lại sờ, lại chăm chú nhìn anh: “Anh mọc râu nhìn cũng không giống người rừng nhỉ.”
Trần Tuyết Du cười muốn tiếp tục, cô vẫn không cho: “Em cạo giúp anh nhé?”
“Em biết cạo không đấy?”
“Anh dạy em đi, nhìn qua cũng không khó mà.”
Anh bèn dạy cô, đưa dao cạo râu cho cô, thứ đó là loại chạy bằng điện. Lệnh Nhiễm dùng một cách cẩn thận, sợ làm anh bị thương. Trần Tuyết Du luôn cụp mắt nhìn cô, cô mỉm cười với anh, một lát sau đã cạo râu cho anh sạch sẽ, thoáng mát.
Cô đẩy anh soi gương: “Anh xem tay nghề của em thế nào?”
“Tốt lắm, sau này còn có thể phiền em cạo râu giúp anh nữa không?”
Trần Tuyết Du nhìn chằm chằm vào cô trong gương.
Lệnh Nhiễm cảm thấy đây là ý nghĩ bất chợt, tim cô khẽ động, lảng sang chuyện khác: “Hôm nay em muốn đến chùa Chính Phong, vậy nên muốn nói trước với anh một tiếng.”