“Anh biết, chuyện hỏa hoạn em luôn nghi ngờ anh.” Anh luôn cảm thấy giữa chân mày cô như bị một bóng đen che phủ, muốn gạt thứ gì đó ra, nhưng thực ra đến một sợi tóc cũng không có: “Không phải anh, không liên quan gì đến anh cả.”
“Anh nhìn vào mắt em nói lại một lần nữa đi.” Đôi mắt của chính cô là một ngọn lửa bập bùng ngay trước mắt, như muốn thiêu đốt sang cả người anh.
“Không phải anh, không liên quan gì đến anh.”
Trần Tuyết Du không hề chớp mắt, anh nói một cách kiên định, ngắn gọn, giống như bụi gai khô khốc, nhìn một cái là thấu suốt, chẳng giấu giếm được điều gì.
Cơ thể Lệnh Nhiễm lập tức thả lỏng xuống, Trần Tuyết Du đỡ lấy cô, cô hỏi: “Anh có biết hôm nay ngày mấy không?”
“Mùng tám, thứ hai.”
“Hai tháng rồi, tròn hai tháng rồi.”
“Anh biết.”
“Hôm nay là ngày Lập thu.”
“Anh biết.”
“Hình như em đã quen anh lâu lắm rồi, giống như đã trải qua rất nhiều năm.”
Trần Tuyết Du lấy khăn lông, cẩn thận lau mặt cho cô: “Những năm qua anh luôn cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như chớp, sau khi quen em, ngày tháng mới chậm lại.”
Anh treo khăn lông lên lại, rót một ly nước ấm mang đến, Lệnh Nhiễm dựa vào vòng tay anh mà uống.
“Đỡ hơn chút nào chưa?”
Cô “ừ” một tiếng.
Trần Tuyết Du chậm rãi mở lời: “Anh luôn cảm thấy khó nói, cũng không mấy cam lòng, anh biết rõ thân phận của mình nhạy cảm, chỉ cần nói ra thì người khác chắc chắn sẽ liên tưởng ngay. Người ngoài nhìn vào có thể thấy anh sống vẻ vang, nhưng thực ra anh chỉ là giúp Trần Song Hải làm việc, vị trí này của anh không phải là không có anh thì không được, chẳng qua vô tình anh còn làm được việc, lại nghe lời. Anh không có quyền quyết định thực tế nào cả, cũng không phải chuyện gì cũng biết, anh nói thế không phải là để rũ bỏ trách nhiệm hoàn toàn, mà là hoàn cảnh thực tế của anh vốn dĩ là như vậy. Em đã gặp ông ta rồi, chắc cũng có thể nhận ra, ngay cả khi trong lòng anh đã muốn ra tay rồi, nhưng bề ngoài vẫn phải tỏ ra cung kính, giả vờ như không nhìn thấy gì hết.”
“Anh đang ám chỉ em là vụ hỏa hoạn có liên quan đến bố anh sao?”
“Không, anh chưa từng hỏi, anh cũng không hy vọng có liên quan đến ông ta. Liên quan đến ông ta thì cũng bằng như gián tiếp liên quan đến anh, em sẽ hận anh mất.”
“Sau khi tin tức nổ ra, chẳng nhẽ trên bàn ăn các anh không bàn luận về chuyện ấy sao?”
“Có bàn luận, nhưng đều nói một cách rất bình thường thôi.”
“Lúc đầu khi anh biết về vụ hỏa hoạn, anh có vui không?”
“Không tính là vui, vài mạng người đấy, anh không vặn vẹo đến mức đó. Nhưng anh phải thừa nhận, trong lòng anh đã thở phào đôi chút, sau khi biết trong số những người chết, vừa vặn có hai hộ gia đình mà trước đó đàm phán kiểu gì cũng không chịu thỏa hiệp.”
Lệnh Nhiễm lẩm bẩm: “Phải trùng hợp thế chứ, trong số người chết lại có đúng hai nhà họ. Anh có biết không, còn có một người mẹ dẫn theo hai đứa con không chạy thoát ra ngoài được, đứa nhỏ bị thiêu thành một cục đen thui, không còn hình dạng nữa. Chúng vốn dĩ còn chưa thành niên, thân hình cũng cao, cuối cùng chỉ còn lại một khúc ngắn ngủi…”
Trần Tuyết Du cúi đầu xuống.
“Anh biết không? Điều em căm hận nhất chính là sự bất công này, ngay cả khi em g**t ch*t kẻ phóng hỏa thì vẫn quá bất công. Em không hề muốn làm tổn thương người khác, là người khác muốn đến tổn thương em, vậy mà em vẫn bị thương. Em không muốn bị thương, không thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì hết, mạng sống đã mất đi cũng không thể quay trở lại nữa. Một người muốn báo thù, định sẵn là vô ích, người đó thực ra căn bản không có cách nào báo thù được thực sự.”
Thần sắc cô yếu ớt không chịu nổi, giọng điệu cũng lơ lửng, chỉ có hai đốm lửa bên dưới đôi mắt kia là không chịu dập tắt.
Trần Tuyết Du ngẩng đầu nhìn cô, trái tim co rút lại.
“Nếu thực sự có liên quan đến ông ta, em muốn làm thế nào?”
“Giết ông ta.” Cô tĩnh lặng nói.
Trái tim Trần Tuyết Du lại chấn động một hồi: “Em nghĩ việc giết người đơn giản quá rồi. Em là con gái, ngay cả khi đưa cho em một con dao để đâm trực tiếp ông ta, sự chênh lệch sức lực giữa nam và nữ quá lớn, chưa chắc đã thành công đâu.”
Lệnh Nhiễm nói: “Vậy thì đồng vu quy tận với ông ta.”
Trần Tuyết Du nghe mà mí mắt giật liên hồi, mạnh bạo chộp lấy tay cô: “Đừng như vậy, em nghe anh nói. Đối với loại người như ông ta, việc mất đi địa vị và quyền lực mới là chuyện sống không bằng chết. Giao cho anh, anh sẽ làm, dù thế nào đi nữa em cũng không được tự kéo bản thân mình vào đó.” Anh chuyển động, hai tay khẽ xoa gương mặt cô: “Nghe thấy chưa, không được làm bừa. Em có thù với ông ta hay không thì anh cũng phải đoạn tuyệt với ông ta thôi. Còn nữa, anh không phải là nói đỡ cho ông ta, có những chuyện có thể phức tạp hơn em nghĩ nhiều. Việc giải tỏa ở Thập Lý trại không thúc đẩy được, không chỉ có bên phát triển dự án sốt ruột, chuyện này dính líu quá nhiều phía. Cho nên, bất kể vì lý do gì mà có người chết, khi quy về cuối cùng thì chỉ có thể là vấn đề phòng cháy chữa cháy thôi. Giả sử, anh nói là giả sử, thực sự là do con người làm, thì kẻ thù của em có lẽ căn bản không phải là một người cụ thể nào đó đâu, đào sâu cũng không có kết quả. Anh không phải khuyên em từ bỏ điều gì, anh chỉ hy vọng em đừng tự đày đọa bản thân mình quá.”
Cô ngây người ra một thoáng, sau khi hiểu được những gì anh nói thì cảm thấy kinh hãi, đôi mắt chớp chớp nhìn anh.
“Em có thể ngửi thấy mùi hương xà phòng trên người anh, không hiểu sao trong lòng bỗng cảm thấy rất buồn.”
Lời này nói ra hoàn toàn không liên quan gì đến bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở vừa rồi.
Tim Trần Tuyết Du đập mạnh một cái, giống như lời này cũng rất nặng nề, anh suýt nữa đã coi nó như một lời tỏ tình, thầm nghi ngờ không biết có phải đầu óc mình lú lẫn rồi không. Trong mắt anh lộ ra một tia tình cảm dịu dàng chậm rãi, h*m m**n mãnh liệt đối với thân xác cô cũng theo đó mà chậm lại, biến thành tâm nguyện được cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
“Ít nhất thì em cũng sẽ nhớ kỹ mùi hương trên cơ thể anh, anh có thể nghĩ như vậy không?”
Lệnh Nhiễm khẽ gật đầu.
Trần Tuyết Du bế cô vào phòng tắm, tắm rửa cho cô. Cơ thể cô mềm mại, làn da mịn màng, cơ thể trắng ngần không một tì vết như hạt trân châu biến thành một đóa hoa bách hợp dưới làn nước, đôi mắt đỏ hoe tựa như nh** h** thê lương diễm lệ.
Họ nằm xuống bên nhau, trên giường có một mùi hương khô ráo mát mẻ, cơ thể anh vẫn nóng rực như cũ, mỗi một lần hít thở, không khí liền trở nên ẩm ướt theo. Họ đã hôn nhau rất lâu trong bóng tối, cô lặp đi lặp lại việc v**t v* từng tấc da thịt trên người anh, vô cùng nhẵn nhụi. Hương thơm trên người anh như một giấc mơ, thoang thoảng xâm chiếm khứu giác. Nụ hôn của anh rất dịu dàng, quấn quýt không rời, nó trở thành một thứ đau đớn li ti không thể định hình.
Hôn đến cuối cùng, nụ hôn đã không còn là nụ hôn nữa, chẳng rõ là thứ gì, Trần Tuyết Du vẫn không muốn dừng lại. Mỗi một động tác, anh đều muốn cảm nhận được những niềm vui, những nhịp đập rộn ràng khác nhau.
Trong lòng anh đột nhiên nảy ra câu nói đó, bởi vì chưa từng có nên không chắc chắn đây có tính là như vậy không. Lệnh Nhiễm đã mở lời trước anh: “Anh tiến vào đi.” Cô đối với h*m m**n của anh từ trước đến nay đều thẳng thắn, câu nói đó cũng theo động tác mà cùng nhau chìm vào yên lặng.
Mọi thứ đều thật chậm thật chậm, chỉ vì để động tác này trong cái hữu hạn biến thành vô hạn. Cô ôm chặt lấy anh mãi không buông, cũng ôm lấy một cơ thể chân thực. Ngoài cửa, những hàng cây xanh như bóng ma, vẫn cứ va đập từng nhịp từng nhịp vào tấm rèm, rồi tan ra thành những bóng đen phân nhánh.
Tiền đã vào chiếc thẻ mới mở của cô, đó là một số tiền khổng lồ, chuyển vào vào đúng thời điểm này giống như là đang chột dạ vậy. Trần Tuyết Du sợ cô hiểu lầm nên nói cho cô biết, tiền bồi thường đã bắt đầu được chuyển vào tài khoản của các hộ dân giải tỏa theo từng đợt rồi, không phải chỉ chuyển cho riêng mình cô.
Hai người bàn về chuyện này lúc đang ăn bữa sáng, Lệnh Nhiễm đã khôi phục lại sự bình tĩnh. Tâm trạng cuồng loạn đã được một cuộc ân ái dài lâu và tỉ mỉ xoa dịu đi. Anh biết nên cho cô điều gì, mà cũng biết cho đi như thế nào.
“Tối hôm qua, có vài lời là lời nói trong lúc tức giận…”
“Anh không cần giải thích, nói rồi thì là nói rồi.” Cô không có vẻ gì là tức giận, ôn hòa ngắt lời anh.
Trần Tuyết Du ngập ngừng: “Vậy chúng ta, ý anh là có thể cho anh thêm chút thời gian nữa không?”
Lệnh Nhiễm nhìn anh, rất trầm tĩnh đáp: “Đợi khai giảng là em phải đi rồi.”
“Anh biết, anh không hy vọng vì em khai giảng mà chúng ta lại cắt đứt như thế này.” Anh có chút không tự nhiên, giọng điệu liền trở nên hơi cứng nhắc.
“Thực ra, em chưa nói với anh, em báo danh vào một trường đại học ở phương nam, có lẽ anh đã biết từ lâu nhưng không vạch trần em. Nhưng cũng có thể anh vẫn chưa biết, thôi thì cứ nói cho anh vậy.”
Cô nghĩ đến chuyện đêm qua thì cảm thấy sợ hãi, không muốn cho anh thứ quyền lực như vậy: “Thay đổi một nơi chốn có lẽ tâm trạng sẽ khác đi, gặp gỡ thầy cô mới, bạn học mới, kiến thức và những thứ khác biệt, biết đâu em sẽ tốt lên. Không tốt lên được cũng chẳng sao, dù sao em cũng có tiền.”
Trần Tuyết Du miễn cưỡng gật đầu: “Phải, anh có thể đến thăm em không?”
Lệnh Nhiễm mỉm cười lắc đầu: “Không thể.”
“Kỳ nghỉ còn quay lại đây không?”
“Không, ở đây chẳng còn gì nữa cả, em không lưu luyến nơi này.”
“Anh cứ tưởng, không phải là anh thì có thể thay đổi được chút gì đó.”
“Không phải là anh, em không cần phải biến thành một trò cười, chỉ có thế thôi. Con người em vốn dĩ là như vậy, không có cách nào cả, trong một số chuyện thì không có sự e thẹn, nhưng có những chuyện lại vô cùng để tâm.”
“Ý anh là, đợi em khai giảng, sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa sao?”
“Vâng, như vậy không tốt sao? Đôi bên để lại cho nhau một ấn tượng không đến nỗi tệ, em sẽ nhớ anh, anh cũng sẽ nhớ em.”
“Giữa chúng ta, chỉ có vậy thôi sao?”
“Chỉ có vậy thôi.”
Trần Tuyết Du ngơ ngác nhìn cô, ồ một tiếng, mãi lâu không nói năng gì.
Anh đột nhiên đứng phắt dậy, trầm giọng nói: “Em đối xử với anh như vậy thật bất chấp lý lẽ.” Anh nói cực kỳ nhanh, sợ cô nghe rõ, lại sợ cô nghe không rõ, vội vã đi ra ngoài, vội vàng chụp lấy chìa khóa xe.
Vào trong xe rồi, tim anh vẫn đập rất loạn, Trần Tuyết Du định thần lại một lát mới khởi động xe.
Lệnh Nhiễm bước ra ngoài, gõ gõ vào cửa kính xe của anh.
Trần Tuyết Du hạ cửa kính xe xuống một nửa, tắt máy, Lệnh Nhiễm đưa tay ra: “Anh quên mang điện thoại rồi, tối gặp lại.” Cô không giỏi nói những lời ấm áp dịu dàng như thế, nhưng vẫn cất lời: “Lái xe chú ý an toàn nhé.”
Anh kìm nén gật gật đầu, thần sắc trên mặt đã rất không tự nhiên rồi.
Cô chăm chú nhìn anh và chỉ cảm thấy lo lắng, gương mặt hơi nóng lên: “Hay là, anh đi taxi đến công ty đi.”
Trần Tuyết Du có chút mất kiên nhẫn nói: “Đủ rồi, em đang làm gì thế này? Rõ ràng là không hề quan tâm, lúc này lại cứ phải giả vờ giả vịt làm gì, không cần thiết đâu.”
Cô chưa từng quan tâm đến anh, anh có ăn cơm, nghỉ ngơi hay không, tâm trạng có tốt hay không, cô đều không để tâm. Cô cảm thấy đây đều là chuyện của một cá nhân. Đói thì phải tự ăn, buồn ngủ thì phải tự ngủ, người khác có lo lắng đến mấy thì có thể thay thế được cho anh sao? Lệnh Nhiễm bị anh nói trúng, cả mặt lập tức nóng bừng bừng lên như lửa đốt, chút nữa thôi là căng rách cả làn da.
Trần Tuyết Du nhanh chóng thu lại sự mất kiên nhẫn này, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Vào nhà đi, ăn cơm xong em muốn làm gì thì làm. Tối nay anh có buổi xã giao, em đừng có lại ra ngoài một mình nữa, anh sẽ cố gắng về sớm.”
Lệnh Nhiễm cắn môi, bốc đồng nói: “Em có thể vẽ cho anh một bức nữa, giữ lại cho anh làm kỷ niệm.”
Trần Tuyết Du cuối cùng cũng bùng nổ: “Lệnh Nhiễm, em muốn biểu đạt gì đây? Đột nhiên lương tâm em thấy cắn rứt không chịu nổi sao? Em không cần sự quan tâm của người khác, anh cũng không cần cái kiểu thiện ý giả tạo của em. Anh không cần tranh của em, em muốn vẽ ai thì vẽ, đừng có vẽ anh nữa.”
Anh hình như đã nổi một trận lôi đình cực kỳ lớn.
Lần này là thật sự không cách nào lái xe được nữa rồi, trái tim đều đang run rẩy. Trần Tuyết Du từ trên xe bước xuống, Lệnh Nhiễm lui sang một bên đứng, thần trí hoảng hốt. Đây đúng là một chuyện đau khổ, làm việc tốn công vô ích mà chẳng được tích sự gì, thà cứ như lúc ban đầu còn hơn. Tại sao cô lại nói như vậy chứ? Chính cô cũng không biết nữa, con người ta hễ dính dáng vào chút gì đó là lại trở nên kỳ kỳ quái quái, thế này thật không tốt.
Mặt trời đã lên cao, tỏa ra một khoảng nắng độc địa, chiếu rọi mặt đất một cách lạnh lùng.
Ngày nắng nóng như thiêu như đốt thế này, giống như dài đằng đẵng không có hồi kết, tiết Lập thu rồi mà vẫn như vậy.
Đến tầm giữa sáng, Trần Tuyết Lâm lại gọi đến một lần nữa. Lệnh Nhiễm đang tưới nước cho khu vườn, hương hoa thoang thoảng bay xa rồi vương lại trên người cô.
Tiếng chuông vừa reo lên, cô nghe mà trong lòng dấy lên một hồi kinh hồn bạt vía, nhưng cuối cùng vẫn bắt máy.
Trần Tuyết Lâm muốn hẹn cô đến một khách sạn rất cao cấp, nói rất nhiều lời.
Cô cúp điện thoại, một mình thẫn thờ hồi lâu. Tấm rèm bay phấp phới, ánh nắng bên ngoài nhảy nhót qua lại trên gương mặt cô, lúc tỏ lúc mờ, lúc ẩn lúc hiện. Luồng sáng chuyển động, gương mặt như gợn sóng nước cùng chuyển động với trái tim.
Cô bước ra ngoài, nhìn chiếc xe đen tuyền của anh, kiểu dáng thanh thoát, ngược lại rất giống với chính con người anh. Lúc này chiếc xe im hơi lặng tiếng, Lệnh Nhiễm hướng về phía chiếc xe gọi một tiếng “Trần Tuyết Du”, ngón tay quấn quấn lọn tóc một cách lặng lẽ.
Cô rốt cuộc vẫn đi.
Lần trước mới gặp cách đây không lâu, Trần Tuyết Lâm khi đó là một người đàn ông có chút khí chất hào sảng, nhìn không thuần hậu lương thiện nhưng tuyệt đối không hề uể oải sụp đổ. Mới có bao lâu chứ, anh ta dường như đã có sự thay đổi, quần áo trang phục vẫn như cũ, nhưng thần sắc lại bớt đi vài phần rạng rỡ.
Lệnh Nhiễm lập tức nghĩ đến câu nhận xét của Trần Tuyết Du về Trần Song Hải tối qua, đàn ông mất đi địa vị và quyền lực thì dễ trở nên khô héo sao?
Thế nhưng việc đặt một căn phòng theo giờ thế này cũng giống như là muốn phô trương thế lực vậy.
Rèm cửa sổ kéo mở rộng toang, ánh sáng xuyên thấu vào trong, đứng trước cửa sổ có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng và mái nhà ở bên ngoài.
Trần Tuyết Lâm đối mặt với những người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp thì vẫn có thể giữ vững được phong độ.
“Cô Lệnh, tôi biết cô nhất định sẽ đến mà.”
Anh ta rất lịch lãm mời cô ngồi xuống ghế, còn bản thân mình thì giữ khoảng cách, tựa vào bên cạnh bệ cửa sổ.
Lệnh Nhiễm ngồi ngay ngắn, cô không hề gò bó, cũng không hề sợ hãi, thẳng thắn đi vào vấn đề: “Sao anh biết số điện thoại của tôi?”
“Cũng đơn giản y như việc Tuyết Du điều tra cô thôi.” Trần Tuyết Lâm cũng rất trực diện.
Lệnh Nhiễm im lặng một hồi rồi nói: “Anh tìm tôi chắc chắn là muốn nói chuyện liên quan đến Trần Tuyết Du. Tôi thích đi thẳng vào vấn đề, anh không cần phải lót đường quá nhiều đâu, chọn điểm mấu chốt đi, tránh làm lãng phí thời gian của đôi bên.”
Trần Tuyết Lâm vỗ tay hai cái: “Được, cô Lệnh đúng là người thẳng thắn. Cô rốt cuộc vẫn đến, chứng tỏ thực ra trong lòng cô cũng có suy nghĩ rồi. Cô có biết Tuyết Du làm gì không?”
“Biết.”
“Cô nói hai người gặp nhau trên đường, nhưng cô đã từng nghĩ tới chưa, nó vốn dĩ là đang đợi cô đấy. Lúc cô chưa biết nó thì nó đã biết cô từ lâu rồi.”
Đó là một ngày mưa, cô muốn ra ngoài cũng là ý định nhất thời nảy ra, hoàn toàn là do cô đi lại lung tung, mà cũng là chính cô chủ động muốn ngồi vào trong chiếc xe đó.
Cô không đưa ra đánh giá gì, đợi Trần Tuyết Lâm tiếp lời.
“Cô phải biết rằng, một người đàn ông sở hữu ngoại hình ưa nhìn, mồm mép cũng không tệ, mấu chốt là lại có tiền, trên đời này không thể nói tất cả phụ nữ đều sẽ yêu cậu ta, nhưng chắc là chẳng có ai ghét bỏ cậu ta cả. Cô đi theo Tuyết Du thì cũng tính là lẽ thường tình của con người, thế nhưng cô lại không biết tại sao nó lại chọn cô.”
“Anh gọi tôi đến là để phân tích chuyện tình cảm nam nữ thôi sao? E rằng không phải đâu nhỉ.”
Trần Tuyết Lâm hai tay giang ra: “Thế mà lại đúng đấy, tôi là một người chẳng có tiền đồ gì, chỉ giỏi mỗi trò này thôi.”
Lệnh Nhiễm bình tâm nói: “Vậy được rồi, anh nói thử xem, tôi nghe đây.”
“Nó chọn cô, đương nhiên cũng có một phần lý do là vì cô xinh đẹp, nhìn qua cô lại rất thông minh, không dễ bầy thao túng. Theo những gì tôi hiểu về nó, nó quả thực thích kiểu người như cô đấy, cô Lệnh ạ. Trông cô rất kiêu ngạo, khó tiếp cận, nói chuyện cũng không giống với người bình thường cho lắm, rất khác biệt so với đám đông. Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở chỗ cái đình nghỉ mát kia, tôi đã được lĩnh giáo rồi.”
“Anh đừng nói về tôi nữa, những lời này từ nhỏ tôi đã được nghe khá nhiều rồi, chẳng có gì mới mẻ cả. Anh cứ nói về một Trần Tuyết Du mà anh hiểu rõ hơn đi.”
Trần Tuyết Lâm chẳng hề có chút lúng túng nào, cười nói: “Được thôi, sau khi tôi điều tra rõ cô là ai rồi mới hiểu được tại sao Tuyết Du lại chọn cô.”
Anh ta lộ ra thần sắc như thể đang hồi tưởng lại chuyện cũ: “Lúc Tuyết Du đi học cũng giống như cô vậy, nó vô cùng thông minh. Thường thì những người thông minh như hai người đều rất khó nhằn. Nó chẳng có thói hư tật xấu nào cả, không thích hút thuốc hay uống rượu, cũng không tìm phụ nữ. Làm việc xong xuôi thì hoặc là đi tập thể hình, hoặc là đi xã giao. À, xã giao thì vẫn là vì công việc, cuối cùng thì về nhà ngủ, lành mạnh đến mức không thể lành mạnh hơn. Cứ nói mãi thế này, nếu tôi mà là phụ nữ thì tôi cũng phải lòng Tuyết Du mất thôi.”
Lệnh Nhiễm lặng lẽ thưởng thức phong cách sến sẩm phóng khoáng của người này.
“Anh khen anh ấy tốt như vậy, bước tiếp theo là chuẩn bị dìm anh ấy xuống rồi đúng không.”
Trần Tuyết Lâm nhất thời không hiểu được.
Lệnh Nhiễm giải thích: “Ý là, anh muốn hạ thấp một người thì ngược lại phải khen ngợi ưu điểm của người ta trước đã, để tạo ra cảm giác rơi rụng hụt hẫng.”
Trần Tuyết Lâm ngắm nghía cô, không nhịn được mà nói: “Lúc cô vừa cất lời nói chuyện thì giống như một đứa trẻ vậy, vô cùng nghiêm túc, nhưng dáng vẻ của cô lại là một người phụ nữ mười mươi. Tôi thật sự sợ rằng gặp cô thêm vài lần nữa thì tôi cũng sẽ thích cô mất thôi.”
“Không cần đâu, người thích tôi có thêm anh thì cũng không nhiều hơn, bớt anh đi thì cũng chẳng ảnh hưởng đi, anh không đáng kể đâu.”
“Có ai từng nói với cô chưa, thực ra cô nói chuyện không được lễ phép cho lắm, giống như muốn nói cái gì là nói cái đó, chẳng sợ làm mất lòng người ta gì cả.”
“Tôi nói ra suy nghĩ chân thực của mình thì là không lễ phép sao? Anh có lẽ là quen nghe lời giả dối rồi, cho nên không quen nghe người ta nói lời thật lòng. Không sao đâu, nghe nhiều tự khắc sẽ thích nghi thôi.”
Trần Tuyết Lâm ha hả cười lớn: “Cô có gương mặt xinh đẹp thế này, đúng là có thể cậy đẹp mà làm càn, đàn ông thường sẽ không tức giận với cô đâu, cô rất biết lợi dụng ưu thế của mình đấy.”
“Nói cứ như thể anh không biết lợi dụng vậy. Đừng có lôi kéo lung tung nữa, nói vào trọng tâm chính đi.”
Chỉ riêng cái gương mặt ấy của cô, cái dáng vẻ lúc nào cũng tỏ ra thơ ơ lãnh đạm đối với người khác thật khiến Trần Tuyết Lâm cũng muốn trêu chọc đùa bỡn cô thêm chút nữa, bản tính đàn ông là vậy. Anh ta vốn dĩ không thích kiểu người như cô, nhưng ngặt nỗi cô lại có nét đáng yêu của riêng mình, phàm là phụ nữ đẹp thì lúc nào cũng có thể khai quật ra nét đáng yêu.
Điểm yếu của anh ta cũng nằm ở chỗ này, cứ nói chuyện với phụ nữ là lại dễ bị chạm vào công tắc cảm xúc. Mục đích chuyến đi này của anh ta đương nhiên không phải là đến để tán tỉnh cô, nhìn cái điệu bộ kia của cô thì cũng chẳng tán tỉnh nổi.
“Tuyết Du là một người theo đuổi sự k*ch th*ch, rất kén chọn, chuyện bình thường hay người bình thường không làm lay động được nó đâu, nó thực ra coi thường tất cả mọi người. Nếu cô chỉ xinh đẹp và có cá tính thì đối với nó mà nói vẫn chưa đủ đặc biệt, nhưng cô lại là con gái của đương sự trong vụ hỏa hoạn Thập Lý trại, tính chất lúc này liền thay đổi rồi.”
Anh ta nhướng mày một cái, xem phản ứng của Lệnh Nhiễm. Lệnh Nhiễm không có phản ứng gì, đôi mắt cô tĩnh lặng như nước hồ mùa thu.
“Tôi nói rồi, chuyện bình thường không k*ch th*ch được nó đâu. Lên giường với cô, nói thế này không mạo phạm cô chứ? Tôi không phải là nhân tài ưu tú gì, thực sự không biết chuyện này để mà nói cho nhã nhặn một chút thì nói ra làm sao, hình như bản thân chuyện này đã không nhã nhặn rồi, nói thế nào cũng không nhã nhặn được, phải không?”
Trần Tuyết Lâm bỗng nhiên dừng lại hỏi cô, cứ như thể một quý ông đích thực, luôn để ý đến cảm nhận của cô.
Lệnh Nhiễm vẫn không có bất kỳ biểu hiện gì khác lạ.
“Nó chính là người thích thử thách độ khó cao nhất đấy. Cô nhận được không ít tiền giải tỏa đúng không? Tiền mua mạng của mẹ cô đấy. Một chuyện hiển nhiên như vậy, người khác nói với cô là vấn đề phòng cháy chữa cháy, cô thông minh như thế, thật sự tin là thật sao?”
Hàng lông mi cô khẽ lay động, nhìn thẳng vào mặt Trần Tuyết Lâm.
“Theo những gì tôi hiểu về nó, cái nó muốn chính là cảm giác kiểm soát này, hại chết mẹ cô thì đã sao, cô vẫn cứ lên giường với nó như thường. Tình huống này thì có mấy ai có thể trải nghiệm được chứ? Bây giờ cô đã nghe hiểu chưa? Sở thích của Tuyết Du khác biệt với người thường, có muốn biết mối quan hệ của hai người khi nào thì kết thúc không?”
Trần Tuyết Lâm luôn quan sát biểu cảm của cô, cố gắng nhìn ra sự thay đổi trong cảm xúc của cô, nhưng cô giống như đã đóng băng lại, chẳng thể nhìn ra nổi buồn vui.
“Anh nói đi, không cần phải úp úp mở mở.”
“Có phải cô tưởng tôi định nói là đợi đến lúc cô biết được chân tướng không? Thế thì cô quá coi thường Tuyết Du rồi. Người bình thường nghe thấy nguyên nhân chắc chắn là phải hận nó đúng không? Cô hận nó, rình rập tìm cơ hội báo thù nó, nó ngược lại sẽ không buông tay đâu. Khi nào cô không hận nó nữa, còn muốn đi theo nó, lúc này nó mới chán ghét, một cước đá bay cô đi, bởi vì nguồn gốc của sự k*ch th*ch đã không còn nữa rồi, con người nó vốn dĩ là như vậy.”
Trần Tuyết Lâm cứ liên tục thở dài: “Nhưng theo tôi thấy, hai người các cô sắp sửa toang rồi, cô giống như một người chết vậy, cô Lệnh?”
Trong cuộc sống chắc chắn còn có những khoảnh khắc như thế này đang chờ đợi cô, cô không trốn tránh được, biết rõ rành rành là chuyện sẽ tìm đến tận cửa, vận mệnh của cô chính là ngồi đây đợi nó gõ cửa bước vào.
Cô bình tĩnh một cách kỳ lạ, giống như một người đứng ngoài cuộc, nhìn bản thân mình đang ngồi đây nói chuyện với Trần Tuyết Lâm.
“Lửa là do Trần Tuyết Du phóng sao?”
“Cô quá ngây thơ rồi, nó làm sao có thể trực tiếp đi phóng hỏa được chứ? Cô tìm nó đối chất, nó chắc chắn sẽ đội cái nồi đen này lên đầu người bố già của chúng tôi. Tôi nói cho cô biết, dự án Thập Lý trại chính là do một tay nó đích thân thúc đẩy thành công đấy, nó quả thực có năng lực này, bố tôi cũng tin tưởng năng lực của nó. Loại việc bẩn thỉu này chỉ cần tiền trao cháo múc, thiếu gì người làm, chết vài mạng người thì có là gì, chuyện bồi thường vài đồng bạc thôi mà. Đến lúc đó cả một vùng đất rộng lớn như Thập Lý trại kia, khu nhà lầu mới, cửa hàng mới, vòng xoáy kinh tế mới cùng nhau phát triển đi lên, cái gì mà chẳng thu hồi lại được.”
Anh ta rất dễ dàng phát biểu hùng hồn, đầy tính truyền cảm.
Trần Tuyết Lâm lại kịp thời thu lại chủ đề, nghiêm túc nói: “Tôi quên mất, hôm nay tôi đến đây là để phân tích chuyện nam nữ cho cô nghe, trên thế giới này kiểu nam nữ kỳ lạ nào cũng có, gom lại với nhau thì chuyện gì cũng có thể xảy ra được.”
Gương mặt anh ta vì tửu sắc mà đã trở nên chùng nhão, đường nét chân mày tuấn tú đấy, nhưng những thứ đã chùng nhão xuống rồi thì không cách nào đảo ngược lại được.
“Trần Tuyết Du còn có phương diện nào mà tôi chưa biết nữa không?”
Trần Tuyết Lâm lập tức có tinh thần ngay: “Nó ở trước mặt cô chắc chắn là dáng vẻ của một người đàn ông tốt, rất biết cách giả vờ. Tôi nói cho cô biết, ở nhà hay trước mặt cấp trên, nó vẫn phải làm cháu ngoan như thường. Không chỉ làm cháu ngoan, lòng dạ nó còn đen tối, ra tay còn hiểm độc hơn. Cô mà hỏi nó xem cảm nhận của nó đối với người chết ở Thập Lý thế nào, nó chắc chắn sẽ có vẻ mặt không nỡ, thực ra chết người với chết một con chó đối với nó mà nói khác biệt không lớn lắm đâu, con số bồi thường không giống nhau mà thôi.”
Lệnh Nhiễm tĩnh lặng nói: “Anh thua rồi.”
Trần Tuyết Lâm vô cùng khó hiểu: “Cái gì?”
“Anh có lẽ quên mất rồi, ba bố con các người, ở nhà Trần Tuyết Du tôi đều đã gặp qua cả rồi. Các người chẳng có một ai là người tốt cả, chó cắn chó, một mồm đầy lông mà thôi. Anh chắc chắn là tranh giành cái gì đó với anh ấy, tranh không lại, chỉ đành bắt đầu ra tay từ chỗ tôi, xem có thể trút được ngụm khí độc này không. Đã đều không phải là người tốt thì đừng có so kè cao thấp làm gì nữa, ngoài những lời vừa nói ra, anh còn có gì muốn nói nữa không?” Cô đứng phắt dậy: “Nếu không có thì tôi đi đây.”
Trần Tuyết Lâm kinh ngạc nhìn cô: “Tôi có lòng tốt nói cho cô nghe, cô trái lại còn cắn ngược tôi một cái à?”
Lệnh Nhiễm lạnh lùng đáp: “Lòng tốt? Được thôi, bây giờ anh tìm một con dao móc trái tim anh ra đây, tôi đến xem thử xem nó là màu đen hay màu đỏ?”
Trần Tuyết Lâm ngược lại bật cười: “Được, được, cô với Tuyết Du quả đúng là một cặp trời sinh đấy, nó hại chết mẹ cô, cô nên đáp lại chút gì đó chứ nhỉ?”
“Nếu anh muốn tranh giành gì đó với Trần Tuyết Du thì nên trực tiếp tìm anh ấy chứ không phải là tìm tôi. Thông qua phụ nữ chỉ càng làm lộ ra việc anh đã cùng đường bí lối rồi.”
Cô mở cửa, bước thẳng ra ngoài.
Trong đại sảnh có vài người.
Lão Dương nhận được một nhiệm vụ, có người tố giác khách của một khách sạn nào đó gọi gái. Khách sạn này là một trong những khách sạn cao cấp bậc nhất thành phố, rất hiếm khi bị kiểm tra, nhưng đã nhận được tố giác thì bổn phận xuất cảnh làm nhiệm vụ vẫn phải làm.
Tố giác không sai, thực sự có người mua dâm.
Cảnh tượng rất hỗn loạn, lão Dương tại trận chất vấn hai bên về tình hình giao dịch cụ thể, trực tiếp bắt quả tang, không giống như việc truy xét ngược về sau, đương sự có cưỡng từ đoạt lý thế nào cũng vô dụng.
Ông muốn áp giải hai người này về đồn.
Lệnh Nhiễm ôm ngực bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy lão Dương, cửa thang máy bên cạnh cũng mở ra, Trần Tuyết Lâm bám sát theo sau cô bước xuống lầu.
Ánh mắt anh ta rơi về phía lão Dương bên kia, định thần nhìn kỹ một lát, lập tức biết ngay là có chuyện gì, bỗng nhiên mỉm cười tự lẩm bẩm một câu: “Đồ ngu.”
Lệnh Nhiễm liếc nhìn anh ta một cái, nhanh chóng bước về phía cửa kính. Cô không biết anh ta là đang mắng chính mình hay là đang mắng lão Dương.
Ánh mặt trời chiếu rọi tới, một trận hoa mắt chóng mặt ập đến với cô, xe cảnh sát ở ngay cách đó không xa, hệt như đang nổi bồng bềnh trong làn nước. Hai đường lông mày hiếu thắng kia của lão Dương nhíu lại một cái, áp giải một nam một nữ lên xe.