Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 61

Hai người giằng co nhau đến tận phòng khách. Vì cô ra sức giãy giụa, cô cảm thấy mùi hương xà phòng trên người Trần Tuyết Du đều bị kéo giãn rồi tan ra, khiến cho cả phòng khách tràn ngập mùi hương ấy.

“Em không cần phải giải thích với anh. Anh đi đâu, làm gì, em có hỏi đến không?” Lệnh Nhiễm sờ sờ cổ tay: “Em vốn dĩ ghét nhất là người khác dạy em phải làm việc đúng đắn. Mấy người muốn đúng đắn thì cứ tự đi mà đúng đắn, em có cản trở gì mấy người đâu, tại sao cứ luôn muốn quản lý em thế?”

Giọng điệu này, dáng vẻ này, hùng hồn tới cùng cực. Trong lòng cô tràn ngập hận thù, hận anh, hận thế giới, hận chính bản thân mình. Cô lớn lên trong thù hận, trong lòng cô chỉ có bản thân mình, những người khác đều là những kẻ qua đường A, B, C, D. Thế nhưng những kẻ qua đường ấy đều đang cản trở cô, thế giới này được làm bằng thứ xi măng nát vụn, cô không biết ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng mình là đang đốt cháy cái gì, không thiêu chết được người khác, chỉ có thể tự thiêu chết chính mình.

Trần Tuyết Du dịu giọng nói với cô: “Anh chỉ là lo lắng cho em thôi. Muộn như thế rồi, em là con gái mà chạy ra ngoài một mình thì rất nguy hiểm, đây là lẽ thường tình. Cho dù chúng ta chỉ là mối quan hệ bình thường, anh cũng sẽ nhắc nhở em đêm hôm khuya khoắt đừng tự mình chạy lung tung khắp nơi.”

“Anh lo lắng cái gì? Sợ người ta cưỡng h**p em? Sợ người ta giết em? Có liên quan gì đến anh chứ? Anh tưởng rằng không bị cưỡng h**p, không bị người ta giết thì sẽ không đột ngột lăn đùng ra chết sao?” Cô nhìn anh với ánh mắt đằng đằng sát khí, cơn giận ngút trời, Trần Tuyết Du có chút không thể tin nổi: “Có liên quan gì đến anh sao? Chẳng lẽ em xảy ra chuyện thì anh sẽ vui mừng? Hay là em nghĩ anh sẽ dửng dưng không màng tới?”

“Anh vui mừng cũng được, dửng dưng cũng được, đó đều là chuyện của anh. Tại sao anh phải bày tỏ sự quan tâm? Muốn dùng nó để ràng buộc em sao? Đừng nằm mơ nữa, em sẽ không ở lại chỗ anh mãi đâu. Chỉ cần em còn sống, em sẽ không ở lại bất kỳ nơi nào lâu dài, cũng không gắn bó với bất kỳ ai lâu bền cả. Anh không xứng, tất cả mọi người đều không xứng.”

Cơn giận của cô bị bao phủ bởi một lớp băng giá, khiến người ta cảm giác đây không phải là những lời nói lúc tức giận, mà là lời nói thật lòng. Cô thực sự lạnh lùng đến đáng sợ, oán hận cả trời đất.

Cô không ngọt ngào, cũng không đáng yêu, không thanh thuần, cũng chẳng gợi cảm. Cô đã trở thành một con dao ngắn tẩm đẫm nước cốt hoa hồng, mang theo một đường cong đỏ thẫm như máu, tràn ngập một mùi hương nồng đượm.

Dù cô có như thế, nói ra những lời khiến người ta tan nát cõi lòng thì cô vẫn lôi cuốn, đầy bí ẩn, đầy hỗn loạn, bao trùm lấy anh. Trần Tuyết Du nhìn gương mặt u sầu lại lạnh lùng của cô, khẽ hỏi: “Một người như em, rốt cuộc là muốn cái gì?”

“Câu hỏi này anh đã hỏi sai rồi, ngay từ đầu đã sai rồi.”

“Vậy em nói cho anh biết, phải hỏi thế nào mới đúng?”

“Em không biết mình muốn cái gì, điều đó không quan trọng.”

“Vậy cái gì mới quan trọng?”

“Không muốn cái gì mới quan trọng. Em chưa bao giờ rõ ràng về việc mình muốn cái gì, nhưng không muốn cái gì thì lại biết rất rõ.”

“Lúc này đây em không muốn sự quan tâm của anh, có đúng không?”

“Sự quan tâm của anh là thứ gì đó đặc biệt lắm sao? Nó quá rẻ rúng. Đâu đâu cũng có những người đàn ông có thể biểu hiện sự quan tâm, hỏi han ân cần, mua quà tốn tiền, nói những lời đường mật, những thứ đó nhìn thì đều giống như sự quan tâm cả. Thực chất chỉ là tự làm mình cảm động mà thôi, ai nấy đều sống trong sự tự cảm động của chính mình, đều cảm thấy bản thân mình cũng không tệ lắm, bởi vì nếu không làm chút gì đó thì làm sao xứng đáng làm người? Anh đừng quan tâm đến em, đừng nhét thứ đó cho em.”

Cô bỗng nhiên mỉm cười với anh một cách dịu dàng: “Đừng làm cho mối quan hệ của chúng ta trở nên quá dung tục.”

Trần Tuyết Du im lặng ngồi xuống, anh cúi gằm mặt, nhìn từ bên sườn, dáng người anh trông rất mỏng manh, nhưng đồng thời lại rất cứng cỏi.

Lệnh Nhiễm cũng chậm rãi ngồi xuống, chiếc váy cọ xát vào ghế sofa phát ra tiếng động. Sự bắt đầu của mối quan hệ này là điều cô thích. Cô ghét kiểu tiếp xúc theo quy củ, bắt đầu từ việc nắm tay. d*c v*ng cuồng loạn của cô cần phải được thỏa mãn một cách mạnh mẽ. Quen nhau lâu rồi, ở bên nhau lâu rồi thì sẽ có chuyện linh hồn yêu nhau sao? Đúng là si tâm vọng tưởng, con người ngay cả bản thân mình còn chẳng thể giải thích rõ hay nhìn thấu rõ mà còn vọng tưởng nhìn thấu một người khác sao? Nhìn thấu rồi thì đã sao, linh hồn của ai nấy cũng đều tầm thường, xấu xa, ích kỷ như nhau, có cái gì để mà yêu chứ? Đương nhiên, không ai dễ dàng thừa nhận chuyện đó, con người luôn giỏi tự an ủi bản thân mình hơn là đi cáo lỗi với người bên cạnh.

“Anh đừng làm tăng thêm gánh nặng cho cuộc đời em nữa.”

Giọng của Lệnh Nhiễm trôi nổi trong ánh đèn.

“Cũng đừng làm tăng thêm gánh nặng cho cuộc đời của chính anh. Ngôi nhà lớn như thế, ban đầu chỉ có một mình anh ở, anh với gia đình cũng không hòa thuận, nhưng trước khi gặp em, anh sống không tốt sao? Em đoán là khá tốt đấy chứ, nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ ngăn nắp, anh còn biết nấu ăn, công việc bận rộn, lúc rảnh rỗi thì lắp ráp mô hình. Nếu anh cần phụ nữ, sau này anh vẫn có thể tìm người khác, chán rồi thì chia tay, chia tay rồi cũng đâu phải là không sống nổi.”

Trần Tuyết Du ngả người ra sau, mắt nhìn lên ánh đèn trên đỉnh đầu: “Hiếm khi thấy em nghiêm túc nói với anh nhiều lời như vậy, thế nhưng những lời nói ra lại là thế này.”

“Thực ra, chúng ta luôn có thể trò chuyện với nhau, tuy rằng đôi khi có thể có chút không vui vẻ, nhưng dựa vào điểm này thì cũng đã rất hiếm có rồi.”

“Em đúng là tự cảm thấy bản thân mình tốt đấy nhỉ, đây mà gọi là có chút không vui vẻ sao?”

Trần Tuyết Du liếc nhìn cô một cái, Lệnh Nhiễm nghiêng người: “Anh tức giận rồi sao? Sự thật lúc nào cũng xấu xí như vậy đấy.”

“Phải, anh tức giận đấy. Cái gì gọi là dung tục? Chỉ lên giường thì không dung tục đúng không? Thế nhưng có tình cảm thì lại thành dung tục rồi? Hôm nay nếu em xảy ra chuyện gì, anh vỗ tay reo hò khen hay thì mới là không dung tục phải không?”

“Anh đang nổi cáu với em đấy à?”

“Tại sao anh lại không thể nổi cáu với em? Em chỉ cho phép mình em nổi cáu, còn anh thì không được chắc? Em coi thường cái này, coi thường cái kia, ai cũng không xứng với em, có phải em cảm thấy cả thế giới này chỉ có mình em là tốt nhất không?”

Lệnh Nhiễm chẳng hề bị chọc giận một chút nào: “Em không nói mình là tốt nhất, là anh tự muốn nghĩ như vậy đấy chứ. Em không vừa mắt người khác, chính là không vừa mắt. Em có thể hơi vừa mắt anh một chút, cho phép anh lên giường với em, anh nên vui mừng mới phải, anh có lý do gì để nổi cáu với em?”

Trần Tuyết Du thực sự tức giận đến mức bật cười: “Em có biết là em thực ra rất giống bố em…”

Lệnh Nhiễm lập tức thô bạo ngắt lời anh: “Đừng nói nữa, em không thích nghe.”

Trần Tuyết Du liền không nói nữa.

“Sao anh lại không nói gì nữa?”

“Anh không biết em thích nghe cái gì, rất khó mở lời, tính tình em có chút vui buồn thất thường.”

“Cuộc đời này vốn dĩ là vô thường, tại sao anh lại có thể trông mong tính tình của một con người là hữu thường được chứ? Người như anh, chính là quá tham lam, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện tốt.”

“Không nghĩ đến chuyện tốt, chẳng lẽ lại mong chờ chuyện xấu xảy ra sao?”

“Em mong đấy, mà cũng chẳng tính là mong, không mong chờ thì chuyện xấu sẽ không xảy ra chắc? Con người lúc nào cũng quá đơn phương tình nguyện.”

Trong lòng cô dâng lên một hồi hoảng loạn vô cớ. Ánh đèn rọi xuống, trải phẳng trên gương mặt cô, đến mức lông mi cũng có thể đếm rõ được từng sợi. Trần Tuyết Du vừa định nói chuyện, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên đưa ngón tay ra, ấn lên miệng anh: “Đừng hỏi em tại sao lại ra ngoài vào ban đêm nữa, anh đừng hỏi.”

Anh từ tốn gạt ngón tay cô ra: “Anh có thể không hỏi, nhưng em phải hứa với anh, sau này không được một mình đi ra ngoài khi quá muộn nữa. Ngay cả khi muốn chết, chết như thế nào, chết vào lúc nào, quyền quyết định cũng nên nằm trong tay chính mình.”

“Em nói em muốn chết khi nào chứ?”

“Anh thấy em cũng chẳng thiết tha việc sống cho lắm.”

Lệnh Nhiễm thẫn thờ chạm lên mặt anh: “Vậy thì anh cho em một chút cảm giác của sự sống đi.” Cô hôn nhẹ lên môi anh, lên ngón tay anh, giống như đây là minh chứng cho việc cô đang sống. Trần Tuyết Du đưa tay vào trong váy cô: “Những gì anh vừa nói, em phải hứa với anh.”

Cơ thể cô lập tức bị anh k*ch th*ch, hơi thở trở nên dồn dập đứt quãng: “Em hứa với anh cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc.”

Trần Tuyết Du lạnh lùng nói: “Em đúng là hào phóng thật.”

Anh nhổm người dậy khỏi cơ thể cô, Lệnh Nhiễm liền túm chặt lấy anh: “Anh có phản ứng rồi kìa.” Cô có chút giễu cợt nhìn vào chỗ đó của anh, Trần Tuyết Du vẫn cười lạnh: “Anh làm sao mà xứng với em được chứ? Bây giờ em coi anh là cái gì?”

Thần sắc Lệnh Nhiễm dịu xuống: “Nếu như anh đã không muốn, vậy thì thôi bỏ đi, anh mệt lắm rồi à?”

Trần Tuyết Du mỉa mai: “Em mà cũng nhìn ra được anh mệt hay không mệt sao? Anh cứ tưởng mắt em mọc trên đỉnh đầu, chỉ nhìn thấy ông trời thôi chứ.”

“Em không muốn anh đào bới châm chọc em, anh mệt thì chính là mệt, không mệt thì chính là không mệt.”

“Anh mệt hay không mệt cũng chẳng liên quan gì đến em cả.” Anh cố ý khựng lại một chút: “Ồ, có lẽ là có chút liên quan đấy, đối với em mà nói, nếu anh có đầy đủ tinh lực thì có thể phục vụ em thoải mái hơn, có thể khiến em r*n r* một cách thống khoái hơn.”

Lồng ngực Lệnh Nhiễm nghẹn ứ, một luồng hơi nóng chạy dọc qua khắp người, cô giơ tay lên cho anh một cái bạt tai.

Trần Tuyết Du không tránh, trên mặt lập tức hằn lên vết ngón tay.

“Là em nói mà, sự thật chính là xấu xí như vậy đấy. Trong mắt em, anh căn bản không được tính là một con người, mà là một món đồ vật em dùng thấy vừa ý, nhưng nếu sau này dẫu có đổi một món đồ mới thì em cũng sẽ phát hiện ra rằng bản thân cảm thấy rất vừa ý mà thôi. Rất tốt, đối với em, anh cũng có cái định vị như vậy đấy, ít nhất thì điểm này cũng công bằng rồi, không ai chịu thiệt thòi cả. Có làm nữa không? Anh không mệt, tinh thần vẫn còn tốt chán.”

Lệnh Nhiễm quay đầu bước thẳng lên lầu, Trần Tuyết Du bám sát ngay theo sau cô, giật lấy cánh tay cô: “Anh chưa nói xong, em không được vô lễ như thế.”

Anh đem chính những lời nói lúc đầu của cô để trả ngược lại cho cô: “Chẳng phải thứ em muốn chính là cái này sao? Anh cho em, muốn chủng loại cách thức gì anh cũng có thể cho em, nhất định không dung tục đâu.”

Lệnh Nhiễm quay đầu lại, trong lòng Trần Tuyết Du bỗng khựng lại một nhịp, có phải anh nhìn nhầm rồi không? Trong mắt cô long lanh ánh nước, lấp lánh như những hạt châu ngọc. Quả nhiên là anh nhìn nhầm rồi, cô đang hận anh, hận đến mức nước mắt sắp trào cả ra ngoài rồi.

Lệnh Nhiễm chạy huỳnh huỵch lên lầu, lao thẳng vào phòng vẽ, dứt khoát giật phăng bức tranh gần như sắp hoàn thành trước khi cô ra ngoài vào ban đêm. Đối diện với đôi mắt ấy, lòng cô có chút chùng xuống, nhưng rồi lại nhanh chóng bùng lên. Cô xé nát bức tranh đi. Cô vẫn không biết anh bao nhiêu tuổi, sinh nhật vào ngày nào, điều duy nhất cô nghĩ đến chỉ là muốn để bức tranh này lại.

Khi cô nảy ra ý định đó, trong lòng tràn ngập ác ý, mang theo một nụ cười đầy huyền bí. Bất kể sau này có người phụ nữ nào dọn vào đây ở đi chăng nữa thì cũng không thể xóa nhòa được dấu vết của cô, cô muốn làm cho cô ta phải tức chết. Cô đã hoàn toàn chiếm hữu lấy anh, cô quá hiểu rõ vẻ đẹp của anh, từng cấu tạo trên cơ thể anh, từng chi tiết nhỏ nhặt của anh lúc vô ngã.* Bức tranh cô vẽ chính là dáng vẻ lúc thần hồn anh đang bay bổng điên dại. Cô sẽ biến mất, nhưng cô lại vĩnh viễn tồn tại, chắn ngang trong cuộc sống của những người đến sau, giống như một bóng ma.

*Vô ngã: thuật ngữ Phật giáo, chỉ trạng thái không có cái tôi cá nhân, không có quan điểm riêng tư; tức là tất cả các hiện tượng tồn tại đều không có một thực thể thường hằng, bất biến và tự chủ.

Cô đúng là đê tiện mà.

Cô muốn quên anh thì quên anh, song cô không cho phép anh lãng quên cô, cô cũng biết anh sẽ không dễ dàng lãng quên, bởi vì đã đánh mất rồi.

Hoàn toàn trở thành một nhóm đối chiếu đối lập với Tiêu Mộng Cầm, điều này khiến Lệnh Nhiễm cảm thấy hài lòng về bản thân mình.

Trần Tuyết Du đứng ở phía sau cô, nhìn cô hủy hoại chính tác phẩm của mình. Bản thân anh từng đến đây xem qua tiến độ, cô vẽ rất táo bạo, lại quá chân thực, anh kinh ngạc vì ngay cả những bộ phận đến chính bản thân anh còn không rõ lại được cô nắm bắt trọn vẹn, vĩnh viễn không phai màu trên vải tấm toan, giống như thực sự đã trở thành vĩnh hằng vậy.

Anh đã muốn ngăn cản, nhưng không kịp nữa rồi, vào khoảnh khắc ra tay thì mọi thứ đã trở nên khuyết thiếu, có cứu vãn lại thì cũng là sự khuyết thiếu.

“Vốn dĩ là định vẽ nó làm món quà tặng anh sao?”

Đợi cô xé xong, Trần Tuyết Du mới lặng lẽ hỏi.

Lệnh Nhiễm quay đầu lại chậm rãi nở một nụ cười tràn ngập sự châm biếm: “Anh nghĩ nhiều quá rồi.”

Anh tưởng cô cố ý nói như vậy, nhưng lại không biết rằng, những gì cô nói chính là sự thật.

“Có thể vẽ cho anh thêm một bức nữa không?”

“Không thể.”

Không khí bỗng chốc trở nên hiu quạnh.

Trần Tuyết Du gật đầu: “Được rồi, em nghỉ ngơi sớm đi, muộn lắm rồi.”

“Em đã nói rồi, anh đừng có quan tâm đến em.”

“Được, tùy em vậy.”

Mau cầu xin cô một lần nữa đi, biết đâu cô sẽ đồng ý với anh, vẽ một đôi mắt, vẽ một bàn tay, vẽ cái gì cũng được cả.

Cô siết chặt lấy chiếc váy nhìn trân trân vào anh, Trần Tuyết Du quay người bước ra ngoài.

Nước mắt của Lệnh Nhiễm lập tức tuôn ra như mưa, trong lòng cô đầy rẫy sự ấm ức. Cô muốn anh là thật, lại sợ anh là thật. Cô thút thít khóc thầm, nước mắt giàn giụa. Cô không muốn những thứ này, không muốn những giọt nước mắt này, cô ra sức lau mắt, lau đến mức đau rát cả lên, thế nhưng lau thế nào cũng không hết được.

Giá mà móc luôn tròng mắt ra ngoài thì tốt rồi.

Như vậy thì sẽ không rơi lệ nữa.

Cô có chút nôn nóng, chạy vội vào trong nhà vệ sinh, thần trí có chút hoảng hốt. Có lẽ là vì nước mắt làm mờ nhòe đi, cô nhìn vào trong gương thấy Tiêu Mộng Cầm đang bước lại gần phía mình. Cô sợ đến mức run bắn cả người, cô đang ở trong nhà của một người đàn ông, Tiêu Mộng Cầm sẽ thất vọng lắm.

Ánh mắt đầy thất vọng của bà đã hướng về phía này rồi: Nhiễm Nhiễm, sao con lại sa ngã thế này hả con? Con thật sự làm mẹ thất vọng quá.

Chẳng phải bà đã ra đi rồi sao? Đi rồi thì đừng có quay lại nữa, Lệnh Nhiễm gào thét trong lòng, cô muốn làm cho chiếc gương biến mất, nhưng gương không thể biến mất, Tiêu Mộng Cầm cũng không thể biến mất, bà càng lúc càng bước lại gần hơn, mẹ sẽ khinh bỉ cô mất, cô chỉ còn cách móc mắt ra thôi.

Cổ tay cô bỗng nhiên bị ai đó túm chặt lấy một cách mạnh mẽ. Cô nghe thấy có người đang gọi tên mình, một trận trời đất quay cuồng, Trần Tuyết Du hốt hoảng ôm chặt lấy cô. Cô ngã vào trong mùi hương quen thuộc kia, cố gắng để nhận diện ra anh, cô bỗng nhiên tỉnh táo lại được trong thoáng chốc, túm chặt lấy cổ áo anh: “Có phải là anh không?”

Trần Tuyết Du biết cô đang hỏi chuyện gì, tim anh bỗng nhiên đập mạnh liên hồi trong một thoáng, rồi thắt lại đầy đau nhói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn