Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 60

Tuyết Anh không cần phải ngồi xe lăn nữa, đây là một tin mừng, thế nhưng trong nhà lại đang cãi nhau to.

Là mẹ cô bé đang gào thét khóc lóc kể tội cái gì đó. Sự khéo léo trong đối nhân xử thế và tiếp khách thường ngày của bà hoàn toàn biến mất. Bà cứ luôn miệng kêu gào những từ ngữ kiểu như “thanh xuân”, còn bố cô bé thì ngược lại, gạt bỏ mọi chuyện một cách thản nhiên, uy nghiêm như cũ.

Người giúp việc kéo Tuyết Anh ra ngoài, không cho cô nghe thấy. Không khí trong nhà nặng nề đến nghẹt thở, duy chỉ có Tuyết Dương là hoàn toàn không biết gì, cứ tự chơi đùa một mình, chẳng ai làm cậu nhóc bận tâm được.

Thanh xuân cái gì cơ chứ? Tuyết Anh hoang mang nghĩ ngợi. Gương mặt cô bé từng được mẹ v**t v*, ngắm nhìn, mẹ bảo cô như một nụ hoa, cặp má phúng phính như chiếc bánh bao căng tròn. Mẹ cũng rất xinh đẹp, lúc nào cũng thơm tho, ngọt ngào. Vậy mà sự xinh đẹp ấy bỗng chốc đứt đoạn, bà trở nên dữ tợn, đáng sợ. Trong lòng Tuyết Anh có chút hoảng sợ, ngày thường cô bé vốn rất ngang bướng và kiêu căng, nhưng lúc này cô cũng chỉ là một cô bé mười hai, mười ba tuổi. Cô cầm bộ bài Tarot của mình, ngồi xuống chiếc bàn đá ngoài sân, định bói thử về mối quan hệ gia đình.

Vừa thấy Trần Tuyết Du xuất hiện, cô bé liền lau vội nước mắt: “Anh hai, cuối cùng anh cũng tới rồi. Bố mẹ đang cãi nhau, họ đòi ly hôn, em nghe thấy hết rồi…”

“Anh cả có ở đây không?”

“Anh ấy vừa rời đi được một lúc, cũng cãi nhau với bố một trận lôi đình, em không biết họ cãi nhau vì chuyện gì nữa.”

Trần Tuyết Du an ủi cô bé vài câu rồi ngồi xuống đối diện, chỉ vào bộ bài Tarot hỏi: “Nào, nói cho anh nghe xem, cái này bói thế nào?”

Tuyết Anh sụt sịt vài cái rồi xốc lại tinh thần, biểu diễn cho anh xem cách tráo bài, xếp bài và rút bài như thế nào.

“Chuyện gì cũng hỏi được hết, càng chi tiết càng tốt, nhưng không được hỏi chuyện quá xa, tốt nhất là chuyện trong vòng mấy tháng gần đây thôi.”

“Khi nãy em đang bói chuyện gì thế?”

“Em muốn bói xem bố mẹ có làm hòa với nhau nữa không, nhưng em lại không dám xem nữa. Anh hai, anh nghĩ họ có làm hòa không?”

Ánh mắt cô bé vừa rụt rè lại vừa tràn đầy vẻ mong đợi, giống như cho dù anh có nói gì cô cũng sẽ tin sái cổ vậy. Cô bé học hành không giỏi, tính tình lại bướng bỉnh, ngạo mạn, chẳng mấy khi lễ phép… Nhưng ngay vào khoảnh khắc này, cô cũng chỉ là một cô bé mới lớn, biết sợ hãi, biết bất lực. Lần đầu tiên Trần Tuyết Du thấy mủi lòng vì cô em gái nhỏ này, anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô: “Anh không biết, nhưng nếu họ thực sự không thể làm hòa, em cũng đừng sợ, anh hai sẽ nuôi em.”

Tuyết Anh áp mặt vào tay anh rồi òa khóc, dòng lệ ấm nóng thấm ướt cả mu bàn tay anh. Cảm giác này bỗng nhiên khiến Trần Tuyết Du nhớ đến Lệnh Nhiễm. Cô chưa từng yếu đuối như thế, chưa từng dùng nước mắt làm ướt đẫm tay anh để bày tỏ sự tin tưởng hoàn toàn vào anh.

Nếu cô chịu làm như vậy, anh nhất định sẽ ôm chặt lấy cô, vỗ về cô, nâng niu chăm sóc cô hết lòng. Cô giống như một đóa hoa bách hợp mọc trên vách đá, dường như chỉ có ngọn gió tự do mới có thể sở hữu và thực sự chạm vào cô.

Tuyết Anh chậm rãi ngẩng mặt lên, gọi anh mấy tiếng, Trần Tuyết Du mới bừng tỉnh.

“Anh hai, anh có muốn bói gì không? Em xem giúp anh nhé.”

Mấy trò trẻ con này, rõ ràng biết là không đáng tin, vậy mà trong một thoáng, tim anh bỗng đập lệch một nhịp. Trần Tuyết Du nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tuyết Anh: “Em nghĩ anh hai có chuyện muốn bói không?”

“Anh có bạn gái rồi, có muốn bói không?”

“Bói gì chứ?”

“Bói xem hai người có cưới nhau được không ấy?”

Trong nhận thức của Tuyết Anh, yêu nhau rồi thì đương nhiên phải cưới nhau.

Cô bé vừa nói vừa bắt đầu tráo bài, vừa tráo vừa cường điệu các động tác cốt lõi, vô cùng tâm huyết. Đây chính là thế giới tinh thần của cô, thế giới này thật huyền bí, mới mẻ và mọi thứ đều tràn đầy những biến số chưa biết trước. Cô bé vẫn còn quá nhỏ, dễ rơi vào đau khổ nhưng cũng dễ dàng thoát ra, thế giới ngoài kia còn rộng lớn lắm.

Ánh đèn mờ ảo, bộ bài Tarot trông cũng âm u theo.

Khi bị Tuyết Anh thúc giục rút bài, Trần Tuyết Du vẫn dửng dưng: “Thôi khỏi đi.”

“Sao thế, anh không tin đúng không? Thì cứ coi như chơi một trò chơi thôi mà.”

Tin hay không lại là chuyện khác, nhưng không thể coi là trò chơi được. Trần Tuyết Du có thói quen làm gì cũng phải có kết quả, một khi đã bắt đầu là phải đi đến cùng, không có chuyện bỏ dở giữa chừng, càng không có lựa chọn để mọi thứ kết thúc trong im lặng mập mờ.

Anh khẽ lắc đầu, lắng nghe động tĩnh trong nhà, tính toán thấy thời gian trôi qua cũng kha khá rồi bảo Tuyết Anh cứ ở ngoài sân chơi một mình, còn anh thì bước vào trong.

Trần Song Hải có tâm trạng rất ổn định và trông cũng rất có sinh lực. Vừa mở miệng, giọng ông ta đã vang rền đầy nội lực. Ông ta kể cho anh nghe việc mình đã phát hiện ra chuyện Trần Tuyết Lâm và Sở Nguyệt Hoa lén lút tẩu tán tài sản như thế nào. Bất kể là thật hay giả, cứ nói đến chỗ mấu chốt, ông ta không còn kích động gào lên như mọi khi nữa mà chỉ tỏ ra vô cùng tàn nhẫn: “Cái thứ khốn khiếp gì không biết, dám đâm sau lưng bố? Bố không xử chết bà ta thì không được!”

Khi ông ta nhìn sang Trần Tuyết Du, giọng điệu lại dịu đi đôi chút: “Tuyết Du, không thể trao lòng tin cho bất cứ ai được đâu, lòng người đều thối nát cả đấy. Người nào người nấy nhìn mặt thì cười hớn hở, nhưng trong lòng chẳng biết đang toan tính cái trò gì.”

Trần Tuyết Du nói: “Ý của bố là, ngay cả tình cha con cũng không thể tin tưởng được sao?”

“Con có tính kế bố không?” Trần Song Hải hỏi một câu thẳng thừng vào mặt.

Giống như trực giác của một con sư tử già, tuy thể lực của Trần Song Hải đã hồi phục, nhưng trên vùng lãnh thổ của ông ta lại đang bao trùm một bầu không khí u ám như mưa bão sắp ập xuống. Ông ta luôn cảm thấy các con đang dần xa lánh mình. Sự xa lánh này không phải là do tích tụ từ ngày này qua tháng khác, mà giống như chỉ sau một giấc ngủ thức dậy là mọi chuyện đã thành ra thế này rồi.

Chỉ riêng việc con cái xa lánh, không chịu nghe lời thôi đã đủ khiến ông ta cảm thấy đáng sợ.

Trần Tuyết Du nhìn sâu vào đôi mắt đang dao động của ông ta, anh mỉm cười: “Trong lòng bố đã nhận định như vậy rồi, cớ gì phải cố hỏi? Con nói không, bố cũng chẳng thể tin, con nói có, bố lại thấy bị xúc phạm vì con quá hống hách. Cho nên, bố còn hỏi làm gì nữa chứ? Bố lúc nào cũng rất tự tin mà, đáng lẽ bố chẳng thèm màng hỏi mấy câu này mới phải.”

Đây là đứa con trai thông minh nhất của ông ta, cũng là người điềm đạm nhất, thế nhưng, giữa hai bố con hầu như chẳng có chút tình cảm ruột thịt nào. Khi anh còn nhỏ, Trần Song Hải bận rộn với sự nghiệp, đến khi lớn hơn một chút thì anh lại một mình ra nước ngoài du học, lúc gặp lại thì anh đã là một người trưởng thành rồi. Người lớn có cách cư xử của người lớn, anh trở thành một trợ lý lý tưởng, không có gì để chê trách. Thật tốt biết mấy, chẳng cần phải tốn chút tâm huyết nuôi nấng nào mà vẫn có được một đứa con trai trưởng thành, tài giỏi và khôn ngoan.

Điều đáng tiếc duy nhất là không có tình cảm chân thành.

Nhưng cái thứ ấy suy cho cùng cũng chẳng phải là quan trọng nhất, điều Trần Song Hải cần là một ‘cấp dưới’ biết nghe lời và được việc để cùng nhau chung sức làm cho sự nghiệp ngày càng lớn mạnh.

Vì vậy, ông nói với giọng đầy tâm huyết: “Sau khi bố trăm tuổi già đi, đống của cải này chẳng phải đều là của các con sao? Nhưng thật đáng buồn làm sao, đứa nào đứa nấy cứ cuống cuồng hết cả lên. Thằng cả háo sắc, bố có thể hiểu được, đàn ông có ai là không háo sắc? Nhưng háo sắc đến mức động vào cả người của bố mình thì đúng là đồ súc sinh. Đã háo sắc được thì cũng hám tiền được, tham lam vô độ thì có ngày giết người đoạt mạng. Bố thật sự sợ có ngày thằng cả nó hại chết bố để rước ả Sở Nguyệt Hoa về rồi cùng nhau bay nhảy sung sướng đấy!”

Trần Tuyết Du biết, Trần Tuyết Lâm coi như xong đời rồi.

“Bố, bố nói quá lời rồi. Anh cả tuy có tính tình bỡn cợt với đời, nhưng nếu bảo anh ấy dám làm ra những chuyện quá ranh giới như vậy thì không đến mức đó đâu.”

Trần Tuyết Du hiểu rõ tâm lý của Trần Tuyết Lâm. Để thách thức uy quyền của người làm bố có rất nhiều cách, Trần Tuyết Lâm đã chọn một con đường đầy k*ch th*ch. Đơn giản là vì háo sắc sao? Sở Nguyệt Hoa là người phụ nữ của Trần Song Hải, ngủ với người phụ nữ của bố mình sẽ đem lại một thứ kh*** c*m tâm lý đặc biệt.

Mà người làm bố, muốn ngủ với người phụ nữ của con trai cũng không đơn thuần là vì háo sắc, mà là đang thực thi một thứ quyền lực mà ông ta tự cho là mình sở hữu.

Trần Song Hải bật cười, hai anh em nhà này thật thú vị, đứa nào đều biết đứng trước mặt ông để nói đỡ cho đứa kia, bề ngoài thì anh em hòa thuận, trên kính dưới nhường, hay lắm. Ông ta thích nhìn các con bằng mặt không bằng lòng, ông ta có thừa khả năng để khiến chúng lao vào cắn xé nhau, đâm sau lưng nhau. Sự thao túng về mặt tinh thần này khiến người ta cảm thấy mình như trẻ lại.

Trần Tuyết Du nhận ra sự trẻ trung trong nụ cười của Trần Song Hải, anh cũng hiểu và chấp nhận chiều theo sự trẻ trung ấy của ông ta.

“Bố còn nhớ Dương Thiên Khải không?”

Một cái tên quen thuộc vang lên, Trần Song Hải lộ ra vẻ mặt kiểu lão ta vẫn chưa chết à?

“Dương Thiên Khải cứ bám riết lấy vụ án Thập Lý trại không buông, bố cũng biết tính tình của người này rồi đấy.”

Ánh mắt Trần Song Hải tràn đầy sự khinh bỉ: “Chỉ dựa vào lão ta? Một tên dân cảnh quèn ở trạm cảnh sát?”

“Con hiểu, bố cảm thấy với vị trí hiện tại của ông ta thì không thể làm nên trò trống gì, nhưng con sợ ông ta quá ngang ngạnh, cứ cắn chặt không buông thì rất phiền phức.”

“Thế thì đày lão ta về vùng nông thôn hẻo lánh ấy, cho cách biệt hẳn với thành phố đi, để bố xem cái tay của lão còn vươn dài được đến đâu!”

“Con cũng có ý này. Hôm trước đi ăn cơm, con có nghe ngóng được chút chuyện từ bên cục chiêu thương, con có ý này, muốn xin ý kiến của bố để xem sắp xếp thế nào.”

Trần Song Hải thích nhất là những lúc như thế này, cùng con trai bàn mưu tính kế, nói chuyện dốc hết ruột gan, bố con cùng chung một giuộc.

Hai người cứ bàn đến việc quan trọng là lại rất tập trung và tâm huyết. Đến lúc Trần Tuyết Du chuẩn bị ra về, Trần Song Hải nói: “Tuyết Du, con thông minh, chắc chắn sẽ không giống như thằng cả mà làm ra chuyện đầu óc lú lẫn đâu. Những gì đáng thuộc về con, một chút cũng sẽ không thiếu, hiểu chưa?”

Trần Tuyết Du gật đầu. Khi bước ra ngoài, thấy Tuyết Anh vẫn đang ngồi thẫn thờ ở trong sân, anh bỗng nhiên thấy có chút không đành lòng. Tuyết Anh tràn đầy mong đợi vào anh, nhưng anh không gánh vác nổi và cũng chẳng có ý định can thiệp vào chuyện này. Anh chỉ có thể tiến lên nói vài câu bâng quơ vô thưởng vô phạt, rồi xoa đầu cô bé. Tóc cô bé mềm mại và mượt mà, ngày thường cô cứ nằng nặc đòi đi nhuộm màu này màu kia, còn lúc này thì chẳng còn chút hứng thú nào nữa.

“Anh hai, khi nào rảnh anh lại đến nữa nhé? Một mình em ở trong cái nhà này thấy cô đơn lắm.”

“Đến lúc đi học lại là ổn ngay thôi, em sẽ gặp được rất nhiều bạn bè, lại cùng nhau chơi đùa vui vẻ.”

Anh biết cô em gái này của mình chẳng học hành gì, chỉ thích tiêu tiền và thích lên mặt ra lệnh cho người khác. Lúc này cô bé thấy cô đơn cũng không sao, trẻ con rồi sẽ tự biết tìm đến những chỗ náo nhiệt thôi. Nỗi phiền muộn của cô bé không khó giải quyết đến thế.

Trần Tuyết Du lái xe rời đi.

Lúc về đến nhà, anh lại phát hiện ra Lệnh Nhiễm không có ở đây. Thực ra không còn sớm nữa, đã hơn mười giờ đêm rồi. Đêm mùa hè trên đường phố vẫn có người qua lại, khắp nơi đèn điện sáng trưng. Ở khu Bán Nguyệt Loan vẫn có thể nhìn thấy người ta đi tản bộ, dắt chó đi dạo.

Trần Tuyết Du gọi một cuộc điện thoại cho cô.

Vừa mới kết nối, anh có chút gấp gáp hỏi: “Em ra ngoài à?”

Giọng Lệnh Nhiễm rất bình tĩnh: “Vâng, em ra ngoài rồi.”

Trần Tuyết Du vừa nói vừa ngồi vào trong xe: “Muộn thế này rồi còn đi đâu? Có gần nhà không?”

Lệnh Nhiễm đọc lên một địa chỉ.

Sắc mặt Trần Tuyết Du lập tức sa sầm xuống: “Chỉ có một mình em thôi sao?”

“Chỉ có một mình em thôi.”

“Em đứng yên đó đừng đi đâu cả, anh đến đón em.”

Lệnh Nhiễm đang đứng ở ven đường. Hai tiếng trước cô nhận được một cuộc điện thoại từ số máy lạ. Số điện thoại thì lạ nhưng giọng nói thì cô nhận ra ngay. Trần Tuyết Lâm làm sao có được số điện thoại của cô, cô chỉ thắc mắc trong một thoáng. Anh ta bảo muốn tìm cô để nói chuyện, hẹn cô ra ngoài gặp mặt.

Nơi này cũng là một khu biệt thự cao cấp. Người nhà họ Trần thật sự rất giàu có, ai nấy đều ở biệt thự.

Một người đàn ông mà bạn không hề quen thân đột nhiên hẹn gặp bạn, lại còn vào đêm hôm khuya khoắt, người bình thường có đầu óc sẽ chẳng ai chịu đi cả. Nhưng Trần Tuyết Lâm bảo cô nhất định phải đến, đồng thời bảo cô cứ yên tâm, anh ta sẽ không làm gì cô đâu, chút phong độ này anh ta vẫn có, việc cưỡng ép phụ nữ thì mất giá quá.

Hơn nữa, Trần Tuyết Lâm lúc này cũng chẳng có tâm trạng nào để cưỡng ép cô làm gì.

Địa điểm hẹn là một quán trà gần khu biệt thự.

Cô suy nghĩ một lát rồi xuất phát, nhưng khi thực sự đến nơi, cô lại thấy sợ, nhưng không phải vì sợ Trần Tuyết Lâm. Cô biết việc này rất mạo hiểm và cũng quá nông nổi, nhưng điều cô sợ không phải là những thứ đó.

Đó là một nỗi sợ hãi đến từ tầng sâu hơn.

Vì vậy cô cứ ngập ngừng không bước tiếp, Trần Tuyết Lâm liên tục gọi điện thúc giục cô. Cô bèn tìm một cái cớ, bảo là khó bắt xe, hay là đổi sang ban ngày gặp nhau vậy.

Trần Tuyết Lâm lập tức bảo cô quay về đi, đồng thời dặn cô không được đem chuyện này kể cho Trần Tuyết Du biết.

Gió đêm đã bớt nóng đi nhiều, hôm nay là ngày lập thu rồi.

Ánh đèn xe rọi sáng gương mặt cô, Trần Tuyết Du bước xuống xe, mở cửa xe ra, cũng chẳng hỏi han câu nào, chỉ bảo cô lên xe.

Cô nhớ quãng đường hình như rất xa, vậy mà Trần Tuyết Du đến nhanh thật.

Cô lại thấy buồn ngủ, ngồi trên xe cứ mơ màng, nửa tỉnh nửa mơ. Trước mắt bỗng bùng lên một ngọn lửa dữ dội, đỏ rực cả một khoảng trời, lập tức khiến cô giật mình tỉnh táo hẳn lại.

Chiếc xe đã chạy vào khu Bán Nguyệt Loan, cô theo bản năng định đẩy cửa xe bước xuống, Trần Tuyết Du liền giữ chặt cô lại: “Đợi anh đỗ xe đã.”

Xe đỗ ngay ngắn xong, Trần Tuyết Du xuống xe trước, anh đi vòng qua phía cô, đợi cô bước xuống liền đóng mạnh cửa xe một cái rầm. Lệnh Nhiễm giật nảy mình: “Anh làm cái gì mà đóng mạnh thế?”

Trần Tuyết Du nói: “Để cho cái đầu của em tỉnh táo ra một chút.”

Cái địa chỉ cô đọc ban nãy nằm ngay gần nhà của Trần Tuyết Lâm. Cô có lẽ nghĩ rằng vẫn còn một khoảng cách nữa, vì cô không thông thuộc đường sá trong thành phố, còn Trần Tuyết Du thì lại quá rành.

“Muộn thế này rồi, em đến chỗ đó làm cái gì, không giải thích một chút sao?”

“Em không có quyền tự do đi lại ra ngoài sao? Em muốn đi đâu là quyền của em, anh độc đoán quá rồi đấy.”

Trần Tuyết Du quệt một cái lên trán, mồ hôi còn chưa khô: “Có, em có quyền đó, nhưng muộn thế này rồi, một mình em chạy đến một nơi xa như vậy, em có biết là rất nguy hiểm không? Em coi đường phố là phòng khách nhà mình chắc?”

“Anh là đang lo cho sự an toàn của em, hay là đang lo lắng chuyện gì khác? Ví dụ như, có phải em lại đi gặp người nào đó không? Anh rảnh rỗi lắm hả, là trong lòng anh đang có tật giật mình đúng không?”

Trần Tuyết Du nhìn chằm chằm cô: “Em đúng là không biết phải trái, chẳng chịu nghe lý lẽ gì cả.”

Đèn ngoài sân không đủ sáng để nhìn rõ biểu cảm của cô, anh đột nhiên túm chặt lấy cô, gần như là lôi xềnh xệch cô vào trong phòng khách: “Em vào nhà cho anh.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn