Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 59

Trần Tuyết Du xuống lầu nghe điện thoại, Lệnh Nhiễm cũng đi xuống theo, cô đứng ở lối cầu thang nhìn anh. Sắc mặt anh vẫn bình thản như không có chuyện gì, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt cô và nở một nụ cười ấm áp.

Thế nhưng sau khi cúp máy, anh lại chuẩn bị ra ngoài. Ai gọi điện tới, nói những gì, anh định đi đâu, những điều này vốn không cần phải nói với Lệnh Nhiễm, anh không giống cô, công việc luôn ngập đầu.

Dường như cũng không quá vội, Trần Tuyết Du còn nán lại vài phút để tắm rửa và thay quần áo, người ngợm sạch sẽ sảng khoái rồi mới ra khỏi cửa. Thực ra cũng chẳng cần thiết phải thế, trời đã chập choạng tối rồi, nhịn một chút về rồi tắm cũng được, nhưng anh thì không chịu nổi.

“Anh không nấu cơm cho em được rồi, không biết lúc nào mới quay về, em tự nấu gì đó ăn tạm, hoặc anh gọi điện bảo người ta ship đồ ăn đến nhé, em thấy sao?” Trần Tuyết Du vừa đeo đồng hồ vừa hỏi cô.

“Em tự nấu vậy, tối anh có về không?”

“Về chứ, nếu muộn quá thì em cứ ngủ trước đi.”

“Em cũng đâu có nói là sẽ đợi anh.”

Lệnh Nhiễm xoay người đi về phía nhà bếp, Trần Tuyết Du níu tay cô một cái, cười bảo: “Hmm, em đúng là…” Anh lại hôn nhẹ lên trán cô, giống hệt như một người chồng chuẩn bị ra khỏi nhà. Trong lòng Lệnh Nhiễm dâng lên một cảm giác khác lạ, cô thấy anh như đang mắc phải chứng bệnh lãng mạn sến sẩm gì đó: “Em làm sao? Anh còn chưa đi hả?”

Trần Tuyết Du bèn bước ra ngoài, chiếc xe chậm rãi lăn bánh ra khỏi gara. Lệnh Nhiễm đứng bên cửa sổ nhà bếp nhìn ra, gương mặt bị bóng cây xanh che khuất một nửa, đôi mắt đen trắng tách biệt rõ ràng.

Khi ánh mắt anh hướng về phía này, bên cửa sổ nhoáng một cái, người đã không thấy đâu nữa.

Trần Tuyết Du bấm còi một tiếng, ra hiệu rằng anh đi đây.

Lệnh Nhiễm tựa vào cạnh bệ bếp, nghe thấy tiếng còi xe đó. Âm thanh ập đến, một giây là kết thúc, nhưng lại vang vọng rất lâu trong lồng ngực, nặng nề như tiếng chuông chùa. Điều này khiến cô bất an, cô rơi vào một trạng thái ngưng trệ nào đó. Tiếp tục tìm kiếm điều gì nữa đây? Cứ sa ngã đi, bóng cây chập chờn ngoài cửa sổ như đang thì thầm trò chuyện.

Cô im lặng đứng đó một hồi để chịu đựng cho qua đi thứ cảm giác ấy, rồi mới cử động cơ thể.

Chiếc xe vừa lao ra ngoài, sắc mặt của Trần Tuyết Du lập tức chùng xuống, anh gọi một cuộc điện thoại cho Thời Duệ.

“Đến công ty một chuyến, phải, ngay bây giờ, đến văn phòng của tôi.”

Thời Duệ vẫn đang ở trong căn nhà thuê nghiên cứu đống tài liệu kia, đó là chứng cứ về mấy vụ việc lớn như Trần Song Hải móc nối quan hệ với quan chức, xuất hóa đơn khống, biển thủ tiền bảo hiểm y tế. Hôm đó vừa về đến nhà, anh ta đã rút tài liệu ra xem và vô cùng chấn động. Sau cơn chấn động, anh ta phải bình tâm lại để xem xét thật kỹ những thứ này. Những người bị Trần Song Hải liên luỵ quá nhiều, nếu một đòn không trúng, anh ta sẽ là người gặp xui xẻo, tâm huyết bao nhiêu năm nay coi như đổ sông đổ biển, có lẽ chẳng còn cơ hội trở mình nữa… Cứ nghĩ đến đây, toàn thân Thời Duệ lại trở nên lạnh toát, giống như vầng trăng mùa đông lạnh lẽo chìm sâu xuống đáy nước.

Trần Tuyết Du đã đưa ra một điều kiện mà anh ta không thể từ chối, quá đỗi cám dỗ, nhưng rủi ro cũng cực kỳ to lớn. Không còn thời gian nữa, anh ta cũng đã sắp bước vào tuổi trung niên rồi. Trần Tuyết Du muốn anh ta làm con dao pha chịu trận, còn bản thân thì ngồi đằng sau ngư ông đắc lợi, mục đích đều viết rõ trên mặt rồi. Anh ta biết rành rành, nhưng vẫn nhận lấy chiếc túi hồ sơ đó.

Người này cũng chẳng tốt đẹp hơn lão già nhà mình là bao.

Khi anh ta đang nhắm mắt suy nghĩ thì điện thoại của người này gọi đến, đành phải tạm thời gác lại công việc.

Hai người gặp nhau dưới lầu công ty, Thời Duệ bước lên xe của Trần Tuyết Du. Đã đến nước này rồi, không cần thiết phải vòng vo, đấu trí đấu lực làm gì nữa.

Trần Tuyết Du hỏi thẳng: “Số điện thoại là anh đưa cho họ à?”

Thời Duệ đầy tâm sự: “Ý cậu là gì?”

Trần Tuyết Du liếc anh một cái: “Anh không biết sao? Đám người đó gọi điện thẳng đến nhà tôi rồi, lại còn là gọi vào máy bàn, không phải anh thì là ai? Trò này chơi mãi thành nghiện rồi hửm?”

Thời Duệ nói: “Không phải tôi, tôi có lý do gì để làm việc này chứ?”

Trần Tuyết Du một tay đẩy cửa xe ra: “Tôi nghĩ anh cũng chưa đến mức phát điên. Xuống xe, theo tôi lên lầu.”

Hai người bước vào thang máy, không một ai cất lời nào. Trong tòa nhà có tầng còn sáng đèn, có tầng nay đã tối om một mảnh.

Đến văn phòng, Trần Tuyết Du mới nói chuyện với anh ta: “Không phải anh thì tạm thời tôi chưa nghĩ ra là ai cả, và tại sao đột nhiên lại tìm đến cửa.” Anh nhìn Thời Duệ đầy thâm ý: “Là chỗ nào làm chưa tốt sao, bây giờ cần tôi đến chùi đít?”

Trong lòng Thời Duệ cười lạnh, Trần Tuyết Du trước sau như một người luôn ở vị thế kẻ bề trên, anh ta là người hầu của anh chắc? Có trách thì chỉ có thể trách mấy năm nay thái độ của anh ta trước mặt người nhà họ Trần quá thấp kém, thấp kém đến mức cả nhà bọn họ đều cho rằng, anh ta thực sự đến đây để làm một con chó quẫy đuôi mừng chủ. Bản thân con chó chẳng có gì là không tốt cả, Thời Duệ thực ra rất thích chó con.

Điện thoại văn phòng vang lên, Trần Tuyết Du liếc anh ta một cái, nghe điện thoại bảo lễ tân cho người lên.

“Anh đã từng tiếp xúc với kẻ đứng đầu của họ chưa?”

Thời Duệ kìm nén cảm xúc: “Những kẻ này là hạng người gì cậu cũng tự biết rõ, hung ác tột cùng, không có việc gì là không dám làm. Đôi khi cũng có thể là tự bản thân họ cảm thấy việc mình làm chẳng qua là những thứ không thể đưa ra ánh sáng, nhưng lại có sự ngầm cho phép của những kẻ đứng trong ánh sáng.”

Trần Tuyết Du gật đầu, anh dĩ nhiên không cần trực tiếp tiếp xúc với loại người này, cũng không thích tiếp xúc. Anh thích giao thiệp với những kẻ bề ngoài bóng bẩy nhưng bên trong thối nát hơn, giao dịch trong phòng kín, ngầm thừa nhận những quy tắc nhất định, không dễ dàng lật lọng.

Loại người như đám người kia thì khó nói rồi, Trần Tuyết Du luôn cảm thấy cảm xúc của họ rất dễ bị kích động.

Con người hễ kích động thì dễ mất đi năng lực phán đoán, làm ra một số việc sai lầm, rất phiền phức.

Vài phút sau, có hai người bước vào. Kẻ đi phía trước khoảng chừng ba mươi tuổi, đúng như hình dung của Trần Tuyết Du: mặt đầy hung tợn, rỗ chằng rỗ chịt, mắt ti hí, lòng trắng mắt nhiều, nhìn mặt thôi đã thấy không phải người tốt. Tên đi phía sau trẻ hơn một chút, tướng mạo tầm thường, bỏ vào đám đông là chẳng thấy có gì nổi bật.

“Vị này chính là Trần tổng?” Kẻ này vừa lộ mặt đã cười, cố ý ra vẻ quen thuộc: “Ồ, Thời tổng cũng ở đây à, một thời gian không gặp rồi nhỉ.”

Thời Duệ không thể không ngó ngàng đến hắn, sắc mặt bình thản: “Đúng là đã một thời gian không gặp, đại ca dạo này lại phát tài ở đâu thế?”

Kiểu lời nói bỗ bã, sặc mùi chợ búa này Trần Tuyết Du không nói ra được, đây không phải phong cách của anh. Thời Duệ thì khác, tầng lớp xã hội anh ta tiếp xúc rộng hơn Trần Tuyết Du rất nhiều. Cùng là tham lam, xảo quyệt, nhưng tầng lớp dưới đáy và tầng lớp trên cao lại có cách thể hiện khác nhau, mỗi bên có đặc điểm riêng của mình.

Kẻ này tên là Điền Tiểu Duy, cái tên nghe rất nhỏ nhẹ nhưng con người hắn thì hoàn toàn trái ngược. Đại ca là biệt danh của hắn, hắn thích người ta gọi mình như vậy.

Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười, thấy hắn không coi mình là người ngoài mà định ngồi xuống sofa, bèn nói: “Ông chủ Điền đợi một chút.” Anh đưa ngón tay chỉ chỉ hai người bọn họ: “Hãy móc hết những chỗ có túi trên người ra.”

Điền Tiểu Duy vậy mà lại có thể nhẫn nhịn được, gật đầu một cái: “Được, móc.” Hắn rất hào sảng lộn trái túi áo túi quần ra. Quần áo mùa hè, nhìn một cái là biết ngay không giấu gì, hai người bọn họ cố ý xoay một vòng để Trần Tuyết Du nhìn cho kỹ.

“Mời ngồi.” Thời Duệ lấy cốc giấy, rót hai phần nước đưa cho bọn họ.

Trần Tuyết Du đi thẳng vào vấn đề: “Điện thoại là do ông chủ Điền gọi tới sao?”

Điền Tiểu Duy sảng khoái thừa nhận: “Là tôi.”

Trần Tuyết Du cười nói: “Ở nhà tôi thì đó là số máy bàn, cơ bản thuộc trạng thái để không, tính là một số điện thoại rất riêng tư. Ông chủ Điền gọi trực tiếp tới như vậy là rất bất lịch sự.”

Điền Tiểu Duy nói: “Ồ, thế thì thật ngại quá, chúng tôi là hạng người thô lỗ, không có học thức, không biết cái gì gọi là lịch sự. Hơn nữa, Trần tổng nói câu này không đúng rồi.”

Hắn dừng lại một chút, đợi Trần Tuyết Du hỏi.

Trần Tuyết Du không mở miệng, chỉ làm một động tác mời, ra hiệu cho hắn tiếp tục.

“Việc Trần tổng sai chúng tôi làm thì chẳng có gì là lịch sự cả, giờ gọi một cuộc điện thoại mà lại nói là bất lịch sự, chúng tôi thực sự gánh không nổi.”

Nụ cười của Trần Tuyết Du có chút thay đổi: “Tôi sai khiến ông chủ Điền làm gì? Trước đây chúng ta từng gặp nhau sao?”

“Trần tổng nói như vậy thì chẳng còn gì thú vị nữa rồi.”

“Vậy thì anh hãy nói điều gì thú vị đi xem nào, tôi xin rửa tai lắng nghe.”

“Chúng tôi nhận tiền làm việc, ai cũng không nên phá vỡ quy tắc. Vụ án đã kết thúc từ lâu, khoản tiền cuối đã hứa hẹn vẫn chưa được trả, người như Trần tổng đây chắc chắn không lo cơm ăn áo mặc, chúng tôi cũng là một đám người, không thể ngồi đợi húp gió Tây Bắc được.”

Trần Tuyết Du liếc nhìn Thời Duệ một cái, Thời Duệ không đón lấy cái nhìn này, giống như sự chú ý đều đặt cả vào hai người trước mặt.

“Nghe ý của ông chủ Điền thì là có người nợ tiền các anh nhỉ, ai nợ thì anh tới mà tìm người đó. Có điều, nếu thực sự cuộc sống có khó khăn gì, tôi có thể giúp đỡ một chút việc nhỏ.”

Điền Tiểu Duy lập tức đón lời: “Trần tổng có tiền, tôi biết, tiền nhiều đến mức chúng tôi chẳng dám nghĩ tới. Càng có tiền thì lại càng dễ nhỏ mọn, chúng tôi cứ tìm anh đấy, oan có đầu nợ có chủ.”

Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười đứng dậy, đi tới trước sofa, nghiêng người ngồi xuống ngay bên cạnh Điền Tiểu Duy, vẫn giữ giọng điệu ôn hòa: “Hôm nay anh đến để tống tiền sao?”

Điền Tiểu Duy nói: “Lời này nói ra nghe lọt tai làm sao được. Trần tổng, từ xưa đến nay việc đòi nợ sao lại biến thành tống tiền rồi?”

Trần Tuyết Du nói: “Ai bảo anh đến? Số điện thoại nhà tôi tại sao anh biết được?”

“Trần tổng, cái này thì không cần phải hỏi nữa, con số này, hôm nay Trần tổng phải cho tôi một câu trả lời dứt khoát.” Điền Tiểu Duy dơ ngón tay ra, lắc lắc.

Trần Tuyết Du cười nói: “Sức ăn lớn như vậy sao? Có ai từng hứa hẹn gì với anh à?”

Điền Tiểu Duy nói: “Trần tổng bây giờ phải đưa ra con số này, nếu không, chuyện này chưa yên đâu.”

Trần Tuyết Du đăm chiêu: “Đe dọa tôi?”

“Nào có dám, lời này lại nói quá lời rồi.”

Vẻ mặt Trần Tuyết Du nghiêm nghị, giọng điệu vẫn bình ổn: “Hôm nay anh đến đây, nói năng vô cùng có khí thế đấy nhỉ. Có phải anh tự cảm thấy mình cũng được xem như người làm việc ngoài biên chế* cho cơ quan nhà nước không?”

*Ngoài biên chế: người làm việc cho cơ quan đó nhưng không có biên chế chính thức. Có thể là nhân viên hợp đồng, lao động thuê ngoài, cộng tác viên, người được thuê tạm thời…

Anh mang vẻ mặt như thể biết một kẻ vô học như hắn chưa chắc hiểu được, bèn tốt bụng giải thích: “Ý của tôi là, anh có lẽ trước đây từng nhận làm công việc gì đó cho bên chính quyền, chỉ cần không gây ra tai nạn, bên trên sẽ nhắm mắt làm ngơ, dũng khí là đến từ chỗ đó sao?”

Trông Điền Tiểu Duy có chút chật vật, nhưng vẫn nghe hiểu được.

“Trần tổng không cần nói những thứ tôi không hiểu này, văn vẻ quá, cứ nói có đồng ý hay không đi?”

Trần Tuyết Du cúi đầu cười một tiếng: “Muốn giàu sang thì phải liều mạng, đúng là không sai.”

Anh đột nhiên giơ tay đẩy mạnh một cái, Điền Tiểu Duy không chú ý, tên đàn ông vạm vỡ như vậy liền bị đẩy ngã nhào từ trên sofa xuống đất.

Lực tay của Trần Tuyết Du vô cùng lớn, anh thuận thế đứng lên.

Điền Tiểu Duy lập tức bò dậy, lửa giận cũng bốc lên theo: “Sao, muốn đánh nhau hả?” Hắn định lao lên, Thời Duệ ngăn hắn lại ngay. Điền Tiểu Duy chỉ vào Trần Tuyết Du: “Mày cũng chỉ là một tên ngồi trong văn phòng thôi, đừng có khinh người quá đáng, tao mà thực sự ra tay thì không đánh chết mày mới lạ! Mày đợi đấy, ông đây đi tìm nhà báo, tìm tòa án ngay bây giờ!”

Thời Duệ liên tục cản gã: “Đại ca đừng vội, có gì thì từ từ nói, từ từ nói.”

Tên đi bên cạnh thấy tình hình vậy cũng tiến lại vờ như can ngăn.

Trần Tuyết Du không đổi nụ cười: “Anh cứ đi đi, những điều anh biết quả thực là quá nhiều. Chuyện này từ lâu đã có kết luận rõ ràng, không có một chút quan hệ nào với chính phủ hay doanh nghiệp cả.”

Anh đi tới trước mặt Điền Tiểu Duy, không hề sợ hắn ra tay.

Anh thậm chí còn ân cần phủi phủi bả vai đối phương: “Hiện tại tình hình vô cùng tốt đẹp, phồn vinh thịnh vượng, dự án cải tạo đô thị được thúc đẩy nhanh chóng dứt khoát, đó là biểu hiện của việc lãnh đạo có năng lực lãnh đạo và tầm nhìn sáng suốt, đồng thời cũng là thành tích của họ. Vụ án ở Thập Lý trại mọi chuyện đều đã an bài, kẻ đáng gánh trách nhiệm đã gánh trách nhiệm. Bây giờ anh đi nói bậy nói bạ thử xem, đến lúc đó, các anh chính là thành phần bạo động bị chính quyền kiên quyết trấn áp đấy. Tính mạng tài sản của người dân tuyệt đối không phải trò đùa, trong bài báo viết thế nào tôi rõ hơn anh nhiều. Anh không có học không sao, bây giờ tôi nói huỵch toẹt ra rồi, anh về nhà suy nghĩ cho kỹ, đừng để phải chịu thiệt thòi vì cái sự vô học nữa.”

Nói quá nhiều lời, phải để cho người ta có thời gian tiêu hóa, Trần Tuyết Du nhìn chằm chằm Điền Tiểu Duy, quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất của hắn. Điền Tiểu Duy có lẽ đang ngẫm nghĩ lời này, hoặc có lẽ là chưa thông suốt, Trần Tuyết Du tiếp tục nói: “Hôm nay bất kể là ai xúi giục anh đến thì đều không có ý tốt, nhất định là ức h**p vì anh không có não rồi.”

Điền Tiểu Duy đảo mắt liên tục, hồi lâu không lên tiếng.

“Chuyện tiền bạc không khó giải quyết đến thế, anh nói khoản tiền cuối chưa trả, đi tìm đi, chỉ cần yêu cầu hợp lý. Nhưng đừng có nghĩ đến chuyện ngoác miệng rộng như sư tử, quấy rối vô lý, nhìn xa một chút, hửm?”

Ngữ điệu cuối câu thậm chí có thể nói là thân thiết rồi. Điền Tiểu Duy đút hai tay vào túi nghiêng đầu suy nghĩ một lát, đột nhiên nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: “Được, hôm nay tôi nghe theo Trần tổng trước, có chuyện gì tôi sẽ lại tìm anh.”

Trần Tuyết Du nói: “Tôi hy vọng đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt và cũng là lần cuối cùng.” Ánh mắt anh khẽ động: “Tôi không thích người ta khạc nhổ bừa bãi, đặc biệt lại còn là ở trong văn phòng của tôi.”

Điền Tiểu Duy mặt đầy vẻ không vui, vừa chửi bới vừa bỏ đi.

Trần Tuyết Du lạnh lùng nhìn theo bóng lưng hai người họ, ánh mắt đó không giống như đang nhìn con người, mà như đang nhìn một đống thịt chết hoặc thứ gì đó khác. Thời Duệ lặng lẽ chú ý đến anh, trong lòng càng thêm tĩnh lặng.

“Anh không có gì muốn nói sao?” Ánh mắt Trần Tuyết Du xoay chuyển, vẫn rơi trở lại trên người anh ta.

Thời Duệ nói: “Nói gì? Tôi không sắp xếp bọn họ đến gây chuyện.”

“Không sắp xếp bọn họ đến gây chuyện, vậy xem ra thực sự là vấn đề tiền bạc rồi. Làm như vậy, là chuyện kiểu một vốn bốn lời à?”

Giữa hai người nói chuyện vừa không khách sáo, cũng chẳng nhẹ nhàng gì nữa.

Điện thoại di động của Trần Tuyết Du vang lên, anh nghe máy ngay trước mặt Thời Duệ chứ không hề né tránh. Nghe điện thoại giống như đang an ủi đối phương, Thời Duệ có thể nghe thấy tiếng khóc mơ hồ.

Anh cúp điện thoại, bảo Thời Duệ: “Tuyết Anh gọi tới đấy, Trần Song Hải muốn ly hôn với Sở Nguyệt Hoa.”

Thời Duệ nói: “Tôi thực ra không mấy hứng thú với những chuyện phiền toái trong nhà cậu.”

Trần Tuyết Du mang chút châm biếm cất lời: “Thế sao? Không hứng thú, nhưng lại vui vẻ khuấy động một phen để xem cảnh gà bay chó sủa. Tôi nói cho anh cái này là để nhắc nhở anh, muốn giáng một đòn nặng nề cho một người, hoặc là chọn lúc ông ta đang tràn trề chí lớn, hoặc là chọn lúc ông ta đã hoàn toàn tuyệt vọng, không còn thiết sống nữa.”

“Sao, ly hôn thôi mà Trần Song Hải liền tuyệt vọng rồi à? Đây không phải phong cách của người nhà họ Trần các cậu.”

“Đương nhiên không phải, ông ta đang tràn trề chí lớn đấy. Sau chuyện lần trước, ông ta như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng chắc chắn đã chuẩn bị sẵn sàng một điều gì đó rồi, ly hôn với Sở Nguyệt Hoa bảo bà ta cuốn xéo, hơn nữa có khả năng bà ta không lấy được bao nhiêu tiền đâu. Lần ông ta đổ bệnh đó khiến ông ta rất hoảng sợ, cảm thấy bản thân mất đi khả năng kiểm soát. Bây giờ ông ta dường như lại cảm thấy cái khả năng kiểm soát ấy đã quay trở lại rồi, cảm giác đang rất tốt. Anh là người thông minh, hãy nắm bắt lấy cơ hội, trả thù một người thì làm sao để tạo ra vết thương lòng ở khía cạnh tâm lý cũng rất quan trọng.”

“Người như cậu quả thực là tàn nhẫn không màng thân thích, Tuyết Anh tin tưởng cậu như vậy, nó có biết cậu ở đây xem trò vui không?”

Trần Tuyết Du cười một tiếng cho qua chuyện, cầm lấy chìa khóa xe: “Cho nên, bây giờ tôi phải đích thân qua đó an ủi cô em gái nhỏ của tôi đây, anh có đi cùng không? Hay là về nhà nghĩ ngợi chuyện của anh?”

Thời Duệ đột nhiên nói: “Cậu như thế này thì không thể nào hiểu được tình cảm thực sự là gì đâu. Cho dù không có chuyện gì xảy ra, cô ấy cũng sẽ không ở bên cạnh loại người như cậu lâu dài đâu.”

Anh ta đã quá hiểu Trần Tuyết Du. Môi trường từ thuở nhỏ, trải nghiệm trưởng thành khiến tính mục đích của anh quá mạnh, tất cả đều lấy mục đích làm định hướng. Anh chẳng có lòng đồng cảm, cũng sẽ không biết thấu hiểu cho bất kỳ ai. Bản chất anh là động vật máu lạnh, không có chút hơi ấm nào. Thứ anh có nhiều hơn Trần Song Hải là sự tinh tế, có học thức, có phẩm vị, có nề nếp, nhưng sau cùng vẫn là kẻ ích kỷ, chỉ là một cái thân xác được đóng gói đẹp đẽ mà thôi.

Anh còn đáng hận hơn cái ác tr*n tr** của tầng lớp dưới đáy, bởi vì khó nhận diện, mà người ta cũng chẳng có cách nào đối phó với anh.

Trần Tuyết Du quay đầu nhìn xoáy vào anh ta một cái, không hề biện minh, cũng không hề tranh cãi, một thân một mình xuống lầu. Anh đi bằng lối cầu thang bộ, tiếng bước chân vô cùng rõ rệt, nhanh chóng dồn dập, lao thẳng vào màn đêm đang ập tới trước mặt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn