Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 58

Nhà họ Trần đã một thời gian rồi chưa tụ họp ăn cơm cùng nhau, Trần Song Hải sống sót qua đại nạn, lại có thêm nguồn tinh lực vô tận, ông ta muốn gọi mọi người qua đây, nhưng lạ lùng thay, cả Trần Tuyết Du và Thời Duệ đều bận việc không thể đến, điều này khiến ông ta vô cùng tức giận, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ ra cảm thông cho giới trẻ.

Thế giới này là của người trẻ, già rồi sai bảo không nổi ai nữa, phải tập cho quen thôi.

Mặt trời vẫn chưa lặn hẳn xuống phía tây, Trần Tuyết Du đã trở về nhà.

Lệnh Nhiễm đang ở trong phòng sách của anh, một mình dùng những đôi đũa dùng một lần để dựng mô hình, đây không phải sở thích của cô, cô đang tự mình trải nghiệm tâm trạng của anh.

Cửa phòng sách đang mở, Trần Tuyết Du gõ gõ cửa: “Sáng sớm lúc đi anh không gọi em, hôm nay có đi học vẽ không?”

Lệnh Nhiễm quay lưng về phía anh: “Anh hẳn là đã hỏi vị giáo viên đó rồi chứ?”

Trong lòng Trần Tuyết Du khẽ động, nhưng nét mặt không hề có một chút vẻ chột dạ nào: “Hôm nay bận quá, anh chưa kịp hỏi.”

Anh chậm rãi tiến lên phía trước, cùng cô lắp ráp mô hình, cũng không nói là muốn dựng cái gì, hoàn toàn dựa vào cảm giác, hai người có sự ăn ý ngầm, các mối nối ăn khớp với nhau rất chuẩn xác.

“Trước khi quay về, anh chắc chắn đã nghĩ sẵn nên nói thế nào rồi đúng không?”

Lệnh Nhiễm không ngẩng đầu lên, như thể chỉ chuyên chú vào việc trong tầm tay.

Trần Tuyết Du nhanh chóng liếc nhìn cô một cái: “Vậy thì bắt đầu nói từ chuyện tối hôm qua nhé?”

Anh không hề hoảng hốt, vô cùng bình tĩnh, cũng không vờ như không hiểu, đã đến lúc này rồi, làm vậy chẳng có ý nghĩa gì cả. Ngay khi Dương Thiên Khải xuất hiện, anh đã biết mọi chuyện sẽ đi đến bước này, ông ta giống như một con chó săn cứ bám riết lấy bạn, chẳng còn cách nào khác. Đương nhiên, bước đi nào anh cũng đã dự liệu trước, điều này phù hợp với thói quen làm việc của anh, nếu không, trong lòng sẽ không yên.

“Anh có quen biết cảnh sát Dương.”

Động tác của Lệnh Nhiễm khựng lại trong một nhịp, rồi lại tiếp tục.

“Trước đây khi ông ta đang đi làm nhiệm vụ, có tông vào đuôi xe của anh, lúc đó có để lại phương thức liên lạc, cho nên, khi màn hình điện thoại của em lóe sáng, anh liền nhận ra dãy số đó ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

“Tại sao anh lại gọi lại?”

“Bởi vì em đã gặp ông ta không chỉ một lần.”

Lệnh Nhiễm không kìm được ngẩng đầu nhìn anh, Trần Tuyết Du đón nhận ánh mắt của cô, không hề né tránh.

“Em và cảnh sát Dương cùng với một người cảnh sát nữa, các em dường như có giao hẹn nào đó, cứ cách một khoảng thời gian là lại gặp mặt một lần.”

“Anh theo dõi em?”

Khi bị mạo phạm, cô sẽ trở nên lạnh lùng như băng tuyết.

Trần Tuyết Du nhẹ nhàng vân ve đôi đũa: “Phải, mỗi lần em ra khỏi cửa anh đều tìm người đi theo em.”

Nói ra một cách nhẹ nhàng như vậy, không hề che giấu, cõi lòng Lệnh Nhiễm vẫn chấn động dữ dội.

“Tại sao?”

Anh không vội trả lời, tiếp tục lắp ghép mô hình, Lệnh Nhiễm ngăn động tác của anh lại: “Là chưa nghĩ ra lý do sao? Không thể nào, anh hẳn phải nghĩ sẵn lý do từ sớm rồi mới phải.”

Trần Tuyết Du nhướng mày đăm đăm nhìn cô: “Bởi vì anh biết em sẽ nghĩ như vậy, giữa chúng ta thực ra sự tin tưởng mong manh như một tờ giấy, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là sẽ rách thủng ngay, anh muốn giữ chặt lấy tờ giấy này, nhẹ tay quá thì không giữ được, mạnh tay quá thì lại làm rách mất, anh sẽ đắn đo nên nói thế nào để em có thể tin tưởng anh thêm một chút. Có những thứ cảm xúc vô cùng phức tạp, đừng nói là phiên dịch, ngay cả từ trong lòng nói ra đến cửa miệng, ý nghĩa của nó cũng đã bị mài mòn đi rồi, một khi nói ra, việc bị hiểu lầm gần như là điều tất yếu.”

Trên gương mặt cô là biểu cảm kiểu đã hiểu, không có sự tin tưởng sâu sắc, nhưng lại có sự thấu hiểu mà hai bên dành cho nhau, nói lời nào cũng có thể hiểu được.

Anh cũng đọc hiểu biểu cảm của cô, đầu ngón tay khẽ di chuyển, dừng lại ở nơi gần tay cô nhất, có lẽ chỉ cách vài milimet: “Anh sợ em tự sát, rất nhiều lúc anh đều cảm thấy trạng thái của em không đúng, cứ nhẹ bẫng như hư vô, giống như có thể biến mất bất cứ lúc nào. Anh cũng sợ em cứ ở trong trạng thái này mà ra ngoài một mình, sẽ bị kẻ xấu lợi dụng sơ hở để làm tổn thương em. Anh không tiện nói rõ với em, vì anh biết lòng tự trọng của em thực ra rất cao, rất cao, anh không có cách nào khác, chỉ đành tìm người âm thầm đi theo em.”

Lệnh Nhiễm cụp mắt xuống, không nói lời nào nữa, cô nhìn chăm chằm vào đầu ngón tay của anh, im lặng một hồi lâu mới lên tiếng: “Em rất hy vọng đây chính là toàn bộ sự thật.”

“Em có thể tin tưởng anh một chút xíu thôi được không?” Anh nâng cằm cô lên: “Anh chỉ cần một chút thôi.”

Ánh mắt Lệnh Nhiễm mơ màng: “Anh quá tinh khôn, anh biết nói điều gì để có thể làm lay động người khác.”

“Có lay động được em không?”

“Có lay động hay không thì cũng chẳng cản trở việc kỹ xảo của anh sẽ ngày càng thuần thục hơn, lúc tìm đối tượng tiếp theo để thực hành, hiệu quả có khi còn tốt hơn nữa đấy.”

Tay Trần Tuyết Du buông cô ra: “Anh rảnh rỗi đến thế sao? Ngày ngày chạy khắp nơi tìm người để nói chuyện ư? Anh có thể thẳng thắn với em những điều này, em có thể thẳng thắn với anh một chút không? Tại sao phải đi gặp hai người cảnh sát đó? Anh có thể hiểu được việc em đến chùa Chính Phong, đi gặp cậu bạn học nam kia, còn họ thì sao? Em đối với anh không có một chút tin tưởng nào, một tẹo cũng không.”

Lệnh Nhiễm đau lòng nói: “Anh đối với em cũng vậy đó thôi, nếu không thì anh đã chẳng sai người đi theo em rồi.”

“Em không tin tưởng anh ở điểm gì chứ?”

“Em không biết, không tin tưởng là một loại cảm giác.”

Trần Tuyết Du nhìn xoáy vào cô, bỗng nhiên cúi đầu nghiêng người qua hôn cô, anh khom lưng ghì chặt giống như loài dã thú, tiến đến một cách hung mãnh dữ dội.

Tim cô đập loạn lên.

Nụ hôn sâu kết thúc, cả hai đều có chút th* d*c, Trần Tuyết Du nói: “Vậy thì anh có thể cho em quá nhiều cảm giác rồi. Em cảm thấy anh không tin tưởng em thì cứ coi là không tin tưởng đi, hãy giữ vững cảm giác của em, có cảm giác là tốt, em có cảm giác thì anh mới có thể bớt lo lắng đi một chút xem em có đang muốn tìm đến cái chết bất cứ lúc nào hay không.”

Anh hít một hơi thật sâu: “Anh còn phải nói cho em biết, nhà họ Trần và cảnh sát Dương có hiềm khích, chuyện của rất nhiều năm trước rồi, không liên quan đến anh, nhưng anh mang họ Trần, anh nói với em những điều này là hy vọng em có thể phân biệt rõ ràng giữa anh và Trần Song Hải.”

“Trần Song Hải là tên của bố anh sao?”

“Phải.”

“Anh lo lắng cảnh sát Dương nói xấu gia đình anh trước mặt em?”

“Có lẽ không tính là nói xấu mà là lời nói thật, anh không biết ông ta đã nói gì với em, cũng không biết mục đích em gặp họ là gì.”

“Anh gọi lại cuộc điện thoại đó là vì điều gì?”

“Chẳng vì điều gì cả, chỉ là lúc đó nghĩ đến dãy số ấy, trong lòng cảm thấy khó chịu, thực sự nhấn gọi đi rồi, nghe thấy giọng ông ta lại không biết nên nói gì, thế là cúp máy thôi.”

“Sao anh biết được mật khẩu điện thoại của em?”

“Giống như em vậy, dựa vào cảm giác, cảm giác rằng đó là ngày xảy ra vụ hỏa hoạn.”

“Vậy thì anh quả thực rất hiểu em.”

“Anh có lẽ hiểu em hơn những gì em nghĩ đấy, mà em lại không chịu để tâm đến anh một chút nào.”

Trần Tuyết Du rời khỏi chiếc bàn, đi tới bên cửa sổ, cửa sổ của phòng sách hướng thẳng ra khu vườn, ánh sáng rực rỡ, đẹp đẽ lay động lòng người, anh đã sớm quen thuộc với cảnh sắc của khuôn viên này, cảnh sắc có đẹp không? Đương nhiên là đẹp, đẹp đến mức đã trở thành thói quen hiển nhiên, vốn dĩ sự chú ý của đàn ông cũng hiếm khi đặt vào những thứ này.

Mặt trời từng chút một dịch chuyển về phía tây, mỗi một khoảnh khắc ánh sáng lại một khác đi, càng đến gần hoàng hôn thì lại càng lộng lẫy đa sắc.

Trong lòng anh bỗng sinh ra một chút cô quạnh, giống như đám mây trên tầng không, hư vô mờ mịt, chỉ một loáng là đã thay đổi hình dạng, chẳng biết biến đi đâu mất. Nhưng vào chính khoảnh khắc này, anh đã thực sự cảm nhận được nó một cách rõ rệt, anh không muốn để lộ ra, như thể đây là một chuyện vô cùng ngượng ngùng vậy.

Lệnh Nhiễm nhìn bóng lưng anh, lời này thật không công bằng, cô đã từng để tâm đến rất nhiều thứ nhỏ nhặt trên người anh, thói quen của anh, sở thích của anh, nhiệt độ cơ thể anh, mùi hương của anh, nhưng trái tim anh vẫn như cũ không cách nào dò thấu được, người đàn ông mà cô từng trải qua chỉ có một mình anh, song có những thứ, cô không cách nào phán đoán nổi.

“Em không biết kiểu người như anh thì có tính là tốt hay không, có lẽ phải đợi đến rất lâu về sau mới có thể đối chiếu ra được.”

Trần Tuyết Du quay đầu lại, ánh hoàng hôn phủ lên hàng mi đen dày của anh như rắc lên những hạt bụi vàng lấp lánh, lại giống như đôi cánh bướm đêm, mềm mại như nhung.

“Em không biết sao? Muốn đối chiếu thế nào đây? Đến trường đại học tìm nam sinh để yêu đương ư? Tình yêu thời sinh viên thì yêu đương thế nào chứ? Cùng nhau ăn cơm, xem phim, dạo phố, cậu ta tặng em một món quà nhỏ, em đáp lại cậu ta một món quà nhỏ, ăn ăn uống uống, cuối cùng là lên giường, ở bên nhau hai năm đến lúc tốt nghiệp, sau đó vì kế hoạch công việc mà mỗi người một ngả, có gì thú vị sao?”

Lệnh Nhiễm bị nói đến mức nóng cả lồng ngực: “Anh cảm thấy cái gì mới thú vị? Giống như chúng ta bây giờ sao?”

“Nghe ngữ điệu này của em, xem ra em rất coi thường mối quan hệ này của chúng ta, anh không giống em, trong lòng anh chưa từng xem nhẹ mối quan hệ này. Anh đã nói rồi, bắt đầu thế nào không quan trọng đến thế, mấu chốt là quá trình kế tiếp kết quả có tốt đẹp hay không. Anh là người cần kết quả, em sao cũng được, nhưng anh thì có.”

Anh tựa bên cửa sổ, ánh mắt sáng rõ: “Em nói không thích ăn cơm cùng người khác, chán ghét việc thức ăn lẫn lộn với nước bọt, nhưng em cùng hai người cảnh sát đó ăn cơm thì dường như lại chẳng có nhiều điều kiêng kị đến thế, anh nhớ rõ những điều em thích em ghét, còn chính em thì hình như lại chỉ là tiện miệng nói ra, khó phân biệt thật giả.”

Lệnh Nhiễm lập tức nhớ lại chuyện lần trước, vốn dĩ định đi dạo phố, cái ngày hôm đó, cô vừa mới gặp lão Dương và Phùng Kinh Vĩ xong. Tâm trạng của Trần Tuyết Du đột nhiên không tốt lắm, tự dưng lại cãi nhau một trận, anh cái gì cũng biết cả, chỉ có cô là không biết mà thôi.

“Em không lừa anh, em cũng không thích lừa người khác, vì một khi đã bắt đầu nói một lời nói dối thì sau đó sẽ phải dùng vô số lời nói dối khác để lấp l**m, quá mức mệt mỏi.”

“Có lẽ vậy, em không thích lừa người khác, nhưng có thể lừa anh, lừa anh mà chẳng có một chút gánh nặng nào, bởi vì em cảm thấy anh cũng đang lừa em.”

“Chẳng lẽ anh chưa từng lừa em sao? Lời giải thích hôm nay của anh quá mức hoàn mỹ, một người làm việc mà quá mức hoàn mỹ thì chính là giả tạo.” Cô đột nhiên có chút kích động, hàng lông mi khẽ run rẩy, cô cảm thấy mệt mỏi vì những điều thật giả lẫn lộn này, cô hy vọng Trần Tuyết Du có thể đơn giản một chút, nhưng nếu anh đơn giản, chân thành, thuần khiết như một đầm nước trong vắt nhìn một cái là thấu tận đáy thì lại chẳng còn gì thú vị nữa, thật tẻ nhạt. Anh muốn hấp dẫn, thì không thể là một người tốt thật thà được.

Con người đều là những kẻ thấp hèn, cô cũng không ngoại lệ.

Trần Tuyết Du chậm rãi tiến lại gần cô: “Anh đã nói rồi, anh đối với em đều là thật lòng, bất kể chuyện gì. Em cảm thấy lời giải thích hôm nay quá hoàn mỹ sao? Cảm thấy giả dối ư? Vậy em muốn nghe điều gì đây? Nói anh theo dõi em hoàn toàn là vì b**n th**, muốn kiểm soát em sao? Hay là vì điều gì?”

Lệnh Nhiễm nhìn vào mắt anh, một đôi mắt thật đẹp và có thần, đầu óc cô có một khoảnh khắc sáng tỏ, nhưng lại u ám như vậy: “Em biết anh không phải người tốt gì cho cam, cả nhà các anh đều không phải, hồi em học lớp mười, vô tình nghe thấy mấy thầy cô ban xã hội đang trò chuyện, họ bảo những người giàu có trong xã hội chẳng mấy ai là trong sạch cả, không biết đã lách bao nhiêu kẽ hở, làm bao nhiêu chuyện thất đức, người thật thà bổn phận căn bản không phất lên được. Quả thực là như vậy, không phải vì em nghe thầy cô nói gì liền tin cái đó, mà đó là những gì mắt thấy tai nghe của riêng em, anh là loại người ấy thì thực ra em cũng chẳng hề gì, nhưng anh không được tính kế em, không được lừa em, vì em không thể chịu đựng được việc người khác coi em là kẻ ngốc.”

Trần Tuyết Du cũng nhìn cô chăm chú rất lâu, nụ cười nơi khóe miệng đậm lên từng chút một: “Tốt quá!” Anh v**t v* mái tóc dài của cô, đặt vào trong lòng bàn tay khẽ ngửi: “Đều là lời nói thật lòng của em chứ?”

Lệnh Nhiễm lạnh lùi nói: “Trọng tâm của anh sai rồi, nó không phải đoạn đầu, mà là câu cuối cùng.”

Trần Tuyết Du bật cười, tâm trạng tốt đến mức không thể tốt hơn được nữa, anh trông vẫn nhã nhặn lịch sự như cũ, thân xác đẹp đẽ, tuấn tú rắn rỏi làm sao. Anh đưa ngón tay ra, vuốt nhẹ lên sống mũi của Lệnh Nhiễm: “Rất tốt, anh thích nghe em nói như vậy.” Anh hỏi một cách đầy nho nhã: “Trông em vẫn có vẻ không vui lắm, có muốn làm không? Làm một trận có khi tâm trạng sẽ tốt hơn chút đấy, không căng thẳng như bây giờ nữa.”

Lệnh Nhiễm hỏi ngược lại: “Anh không lo lắng một chút nào xem cảnh sát Dương đã nói gì với em sao?”

“Anh lo lắng thì ông ta sẽ không nói nữa ư? Ông ta nhất định vẫn sẽ tìm em, em có thể tới gặp ông ta, nghe ông ta nói, ông ta thích nói thế nào thì cứ để ông ta nói thế đó.”

Trần Tuyết Du dường như bởi vì những lời vừa rồi của cô mà tiến vào một loại trạng thái mới, tay anh đặt lên vai cô: “Cảnh sát Dương chắc chắn là đã đắc tội với em rồi, em cứ nhắc đến ông ta mãi.”

“Ông ta không đắc tội với em, anh cảm thấy ông ta là người thế nào?”

“Nghèo không đổi chí, chết không đổi tiết.”

“Anh đánh giá ông ta cao như vậy sao? Ông ta có thể chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về anh hay gia đình anh đâu, anh cố tình khen ông ta trước mặt em à?”

“Anh không khen ông ta, em hỏi cái nhìn của anh thì anh nói ra cái nhìn của chính mình mà thôi, nó không đại biểu cho việc anh thích ông ta, cũng không đại biểu cho việc anh ghét ông ta, bởi vì là em đang hỏi, anh muốn trả lời một cách nghiêm túc khách quan, chỉ đơn giản vậy thôi.”

“Vậy anh tự nhìn nhận bản thân mình thế nào?”

“Chẳng phải người tốt gì cho cam.”

“Đây là lời em nói mà.”

“Phải, anh đồng ý với lời em nói, lấy về dùng luôn cho nhanh chóng tiện lợi.”

Trần Tuyết Du dùng hai cánh tay ôm chặt lấy cô, khóa kéo của chiếc váy liền thân nằm ở phía sau, anh nhẹ nhàng kéo dần xuống dưới, giọng nói kề sát bên cô: “Vẫn còn đang nghĩ xem lời nói hôm nay của anh có chỗ nào sơ hở hay không sao?”

“Anh biết em không có cách nào tin tưởng hoàn toàn mà.”

Cô rụt người lại một thoáng, cảm giác của cơ thể bị đánh thức, giọng nói của Trần Tuyết Du dịu dàng mang theo sự mê hoặc: “Anh biết, giữa chúng ta có được sự biết rõ này đã là điều hiếm có rồi, nếu không tin thì cứ gác lại trước đã, ngày sau còn dài.”

Cô bỗng chốc nắm chặt lấy cánh tay anh: “Còn có ngày mai sao?”

Ánh mắt Trần Tuyết Du nóng bỏng nhìn cô đăm đăm: “Chỉ cần em bằng lòng.”

Anh muốn làm tiêu tan đi chút tịch cô quạnh kia, không để nó lan rộng ra, anh vốn dĩ là một người không biết đến cô quạnh, vì có cô nên nó mới sinh ra, chỉ có thể dùng cô để xua tan nó đi.

Chiếc điện thoại ở dưới lầu đột nhiên reo vang dồn dập, vô cùng quỷ dị, Lệnh Nhiễm giống như bị giật mình, khẽ run lên một cái trong lòng anh, Trần Tuyết Du hôn lên trán cô, làm dịu đi nhịp tim đang đập dồn dập: “Anh đi xem thử.”

Chiếc điện thoại này ngoại trừ lần trước Thời Duệ gọi tới ra thì hầu như chưa từng kêu lên bao giờ.

Đến lúc phải vứt nó đi rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn