Lệnh Nhiễm không quay về, cô cứ thế bước đi một cách vô định. Mùa hè thật dài, giống như chẳng thể nào trôi qua nổi. Người trên phố dường như ai nấy đều sống rất ổn, lề lối trật tự, người đi bộ cứ đi bộ, người đi xe cứ đi xe, những người trong thế giới này từ trước đến nay luôn giống như một tấm phông nền, chỉ chịu trách nhiệm xuất hiện trong bức tranh như vậy, phát ra vài thứ âm thanh, làm ra vài động tác, không có tư tưởng, cũng chẳng có ý thức.
Thành phố lớn đến thế, vậy mà không có chỗ cho cô dừng chân.
Đi mỏi chân thì cô bắt xe, ngồi mệt rồi lại tiếp tục đi bộ. Cô nhìn thấy có người nằm ngủ bên lề đường, dưới bóng cây không hề mát mẻ, cũng chẳng hề sạch sẽ gì, nhưng người đó lại ngủ một cách vô lo vô nghĩ, miệng há hốc ra, Lệnh Nhiễm đi vòng qua người này, thầm nghĩ ông ta sống còn vui vẻ hơn mình.
Dưới chiếc ô che nắng cỡ lớn, chiếc xe ba bánh xếp đầy những quả dưa hấu, tươi ngon khôn tả, cuống dưa thậm chí còn chưa héo. Sắc xanh thật tươi mới, sắc xanh thật khoan khoái, màu sắc mới đẹp đẽ làm sao, cô nhận ra mình chưa từng vẽ dưa hấu bao giờ, những quả dưa hấu đẹp đẽ đến nhường ấy cơ mà! Lệnh Nhiễm bỗng nhiên nảy sinh niềm yêu thích với thứ dưa hấu, sao mà nó lại có thể đẹp mắt đến thế nhỉ?
Cô dự định sẽ mua hai quả.
Vợ chồng chủ sạp vô cùng nhiệt tình, bảo: “Cô gái trẻ như cháu chắc không biết chọn đâu nhỉ? Để cô chọn cho cháu quả ngon, bảo đảm ngọt lịm luôn.” Rồi lại nói: “Mà cháu xách thế nào được? Lấy quả nhỏ một chút nhé?”
Có lẽ đối với bất kỳ người khách nào họ cũng đều nói những lời giống hệt như vậy.
Lệnh Nhiễm sờ thử, vỏ dưa hấu nhẵn nhụi, hoa văn cũng rất đẹp. Chủ sạp bỏ dưa vào túi cho cô, đặt lên chiếc cân điện tử, bảo cô ngó qua một cái, cô có ngó, nhưng cái cô nhìn là quả dưa hấu nằm trong chiếc túi ni lông.
Bị bọc lại thì không còn đẹp nữa, cắt mất cuống dưa đi thì cũng chẳng còn đẹp nữa rồi.
Cô trả tiền, nhưng lại không muốn xách nó đi, cô đã chạm vào nó rồi, cũng đã thưởng thức vẻ đẹp đáng yêu của nó, song cô vốn không cần ăn nó.
“Cháu mời cô chú ăn ạ.”
Vợ chồng chủ sạp ngơ ngác, chưa từng gặp qua người nào như thế, sau cơn ngơ ngác liền khuyên cô kiểu gì cũng nên xách một quả về, họ không phải dân buôn dưa, đây là dưa nhà tự trồng chở lên thành phố bán, thực sự rất ngọt.
À, nhà họ trồng dưa hấu, Lệnh Nhiễm dường như lúc này mới ý thức được họ không phải là những tấm phông nền, họ có cuộc sống của riêng mình, có ngôn ngữ của riêng mình, mà cũng có cả suy nghĩ của riêng mình nữa.
Cô tiếp tục bước đi không có mục tiêu, lồng ngực thắt lại, hơi nóng bao trùm lấy cô, đột nhiên cô cảm giác thấy có ai đó vỗ nhẹ vào mình một cái, ngước mắt lên thì nhìn thấy gương mặt của Tôn Tín Phác. Cậu ta đang xách một chiếc túi cũ trong tay, bên trong là sách vở và tài liệu.
Tôn Tín Phác vừa đi dạy thêm cho người ta xong, cậu ta nhìn thấy Lệnh Nhiễm, ánh mắt cô trống rỗng bước về phía trước, sắc mặt nhợt nhạt, cậu ta đã gọi mấy tiếng liền mà cô đều không nghe thấy.
“Có phải cậu bị say nắng rồi không?” Cậu ta quan tâm nhìn cô, không biết tại sao cô lại đi bộ một mình trên đường phố lớn thế này, ánh mặt trời trắng xóa chói chang, chiếu đến mức làm người ta hoa mắt chóng mặt.
Tôn Tín Phác vội vàng dẫn cô vào một siêu thị nhỏ gần đó, mua một chai nước, bảo cô đừng cử động mà hãy đứng đây nghỉ một lát.
“Cậu ăn cơm chưa?”
Lệnh Nhiễm lắc đầu.
“Tới nhà mình ăn nhé? Mẹ mình đang nấu cơm ở nhà rồi, mẹ mình thích nấu nhiều lắm, cứ nấu một cái là lại thừa ra, đi không?”
Thế là cô liền đi theo Tôn Tín Phác về nhà cậu ta, cô từ trước đến nay không bao giờ đến nhà người khác, quá đỗi xa lạ, cũng chẳng có gì vui thú. Nhưng hiện giờ dường như nơi nào cô cũng có thể đi, sao cũng được cả.
Nhà của Tôn Tín Phác nằm ở một khu làng trong phố khác, còn hỗn loạn và bẩn thỉu hơn, loại môi trường đó vừa bước chân vào một cái là không khí lập tức dính chặt lấy da thịt. Trong ngõ có người đang cãi nhau, chửi thề rất tục tĩu, chửi người thì phải so xem ai chửi tục hơn, chứ đâu phải đến để lý luận. Bạn không cách nào yêu cầu họ văn minh được, nơi này chỉ lớn bằng ngần ấy, phải tranh giành, phải chém giết, con người cũng giống như thế giới này vậy, đều là những thứ không thể thay đổi được.
Lệnh Nhiễm đứng lại nhìn một hồi, Tôn Tín Phác liền đứng bên cạnh đợi, đợi cô xem xong rồi thì mới cùng nhau về nhà.
Bố mẹ của Tôn Tín Phác đều không mấy ưa thích chuyện dọn dẹp, cũng không biết cách dọn dẹp thế nào, khắp nơi trong một cái sân đều là đồ đạc lặt vặt, chậu hoa, xe ba bánh, còn có một chiếc xe đạp cũ, những tấm bìa các tông nhặt nhạnh được chất đống ngang dọc ở đó, che phủ một nửa bằng tấm bạt ni lông rách.
Trong nhà cũng y như vậy.
Nhưng ở khoảnh đất trước cửa chưa lát xi măng lại trồng rất nhiều hoa mười giờ, chúng tranh nhau đua nở.
Tôn Tín Phác còn một người chị gái, được nghỉ học không về nhà mà ở lại bên ngoài làm thêm dịp hè để giảm bớt gánh nặng chi tiêu cho gia đình.
Mẹ cậu ta là kiểu người gặp người lạ thì có chút khép nép, thực ra bà rất nhiệt tình, nhưng lại không biết cách biểu đạt thế nào, nhận được điện thoại của con trai liền vội vàng thu dọn, cái bàn cũng được lau tới hai lần.
Mẹ của Tôn Tín Phác đặc biệt lấy một chiếc giẻ lau đã không còn nhìn rõ màu sắc, lau đôi đũa hết lần này đến lần khác rồi đưa cho Lệnh Nhiễm.
“Dùng cái này đi.” Cậu ta nhanh tay nhanh mắt, lấy ra đôi đũa dùng một lần được tích góp từ những lần đi ăn cỗ.
Cậu ta vừa không thể trách móc người mẹ tần tảo, lại vừa không thể không để tâm đến Lệnh Nhiễm.
Cơm canh không vừa miệng, khó ăn.
Ngoài dầu và muối ra thì chẳng có mùi vị gì khác, chỉ đơn thuần là đã nấu chín.
Trong trứng rán còn lẫn cả vỏ vụn.
Món thịt quay mua vội bên ngoài cũng bóng loáng dầu mỡ, nước sốt đặc quánh, ăn một miếng là đầy mùi vị của gia vị nêm nếm.
Nhưng hai mẹ con họ lại ăn uống một cách rất tự nhiên, mẹ cậu ta ăn rất nhanh, giống như không biết phải bắt chuyện với cô bạn học của con trai thế nào, từ trước đến nay chưa từng có bạn học nào đến nhà chơi cả, bà cũng hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình không tốt, sợ người ta chê cười, làm mất mặt con trai.
Bà tìm một cái cớ rồi vội vàng đi ra ngoài.
Tôn Tín Phác chưa bao giờ tự ti vì gia đình mình, chỉ là có chút áy náy, cậu ta không ngờ lại vô tình gặp được cô, cũng không ngờ cô lại đồng ý tới đây. Nếu không, cậu ta nhất định sẽ tổng vệ sinh trước đó ba ngày. Cậu ta không phải là chưa từng làm việc này, chị gái về nhà cũng có làm, nhưng không có cách nào cả, thói quen của bố mẹ rất khó sửa, bạn khó khăn lắm mới dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp xong, nhưng sau một tuần bạn ở trường quay về thì mọi thứ lại đâu vào đấy, trở lại nguyên dạng.
Đồ đạc vĩnh viễn là tiện tay đặt đâu thì để đó, không có bất kỳ quy tắc nào, cũng sẽ không phân loại.
Cậu ta đã học được cách không cưỡng cầu người khác thay đổi, những khuyết điểm trên người bố mẹ, cậu ta cố gắng tránh đi, bản thân mình đừng như vậy là được rồi.
Trong phòng còn có một mùi ẩm mốc, khó mà tả được thành lời.
Tôn Tín Phác chính là lớn lên trong một ngôi nhà như thế, bố mẹ cậu ta đều là những người thật thà, bổn phận và không có mấy học thức. Nhưng cậu ta và chị gái lại rất thông minh, chuyện di truyền huyết thống quả thực huyền diệu như vậy đấy, đứa con của một cặp vợ chồng giáo viên trong trường lại là một kẻ đại ngốc, học cái gì cũng không vào, tham gia đủ các lớp bổ túc muôn màu muôn vẻ mà hoàn toàn vô ích.
Cậu ta rất thản nhiên nói: “Nhà cửa khá bừa bộn bẩn thỉu, khiến cậu cười chê rồi.”
Trên đỉnh đầu là chiếc quạt trần đang quay, không có điều hòa, vì vẫn còn có tầng hai nên cũng không tính là quá nóng.
Khung cảnh quá mức cụ thể, mọi đồ vật đều chứng minh nơi đây có một gia đình đang sinh sống, bẩn cũng được, loạn cũng được, đều vô cùng chân thực.
“Không sao, bố mẹ cậu chắc chắn đều khá vất vả, không có thời gian quán xuyến nhà cửa cũng là điều có thể thấu hiểu mà.”
“Thực ra gần đây mình dự định sẽ mời cậu đi ăn cơm, hôm nay chạm mặt, nhưng trên người mình lại không mang theo nhiều tiền như thế.”
Khi Tôn Tín Phác nói mình không có tiền cũng rất phóng khoáng.
“Cậu cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Đỡ hơn rồi, cũng đã hít thở thông suốt.”
“Sao cậu lại đi bộ một mình trên phố lớn thế?”
“Chậu hoa cậu tặng cho mình ấy, sinh trưởng khá tốt. Trong một cái chậu thôi mà có bao nhiêu là màu sắc, có màu đỏ màu vàng, lại còn có cả màu cam với hồng nữa, tụm lại một chỗ rất đẹp.”
Tôn Tín Phác nghe cô trả lời không vào đâu nên cũng không hỏi tiếp nữa.
“Cậu có thích không?”
“Thích chứ, cứ nhìn thấy chậu hoa là có thể nghĩ đến cậu, bất kể gặp cậu vào lúc nào, cậu dường như đều rất có mục tiêu, cũng chẳng bận tâm đến ánh nhìn của người khác, thực ra, cơm nhà cậu rất khó ăn, môi trường cũng rất tồi tệ.”
Lời này nếu để người khác nói thì không tránh khỏi vẻ EQ thấp, làm tổn thương thể diện của người ta, nhưng cô nói ra thì lại không như thế, Tôn Tín Phác mỉm cười: “Mình không thể đi oán trách được, nhà cửa vốn dĩ đã là cái dáng vẻ ấy, họ cũng đã cố gắng hết sức, mình hy vọng mình và chị gái có thể mang lại môt chút sự thay đổi cho ngôi nhà này, những thay đổi tốt đẹp, trong lòng nghĩ như vậy thì làm việc gì cũng không còn hoang mang nữa, đường phải đi từng bước một, chẳng có lối tắt nào cả.”
Tôn Tín Phác còn nhỏ hơn cô một tuổi, vậy mà cũng có sự trưởng thành vượt xa những người bạn cùng trang lứa, cái nghèo và sự hỗn loạn đang thúc giục cậu ta phải mau chóng đơm hoa kết trái.
“Mẹ cậu là một người tốt, trông bà ấy thật đôn hậu.”
“Tuy mình chưa từng gặp mẹ cậu, nhưng mình đoán thím ấy nhất định cũng là một người tốt.”
“Hàng xóm láng giềng đều khen bà ấy tốt, mình thà rằng bà ấy không tốt, một người phụ nữ, điều không nên làm nhất chính là kết hôn, coi chồng con là bầu trời của chính mình, rồi quên mất bản thân mình cũng là một con người, mình không thích người ta khen bà ấy tốt.”
Tôn Tín Phác chưa từng nghe qua thứ lý luận kiểu không nên kết hôn bao giờ, cậu ta có chút kinh ngạc, một con người sinh ra, học tập, vào đại học, đi làm, kết hôn sinh con, con đường này vô cùng tiêu chuẩn, cậu ta cũng rất thích, cảm thấy thật vững vàng, mỗi khi đi hết một giai đoạn thì sẽ cảm thấy vui mừng, tràn đầy kỳ vọng bước vào giai đoạn tiếp theo.
“Cậu không muốn kết hôn sao?”
Chủ đề này thực ra còn quá sớm, đại học còn chưa học, chuyện kết hôn hay không quá xa vời rồi.
Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Không muốn, những việc mình không muốn làm có quá nhiều, mình cũng không biết bản thân muốn làm cái gì nữa.”
Tôn Tín Phác rất kiên định nói: “Sẽ mà, cậu thông minh như vậy, chỉ là tạm thời tâm trạng đang không tốt thôi, một đời dài đằng đẵng như vậy cơ mà, nhất định cậu sẽ tìm được việc mình thích làm, muốn làm thôi.”
Lệnh Nhiễm mỉm cười với cậu ta: “Cảm ơn cậu đã cổ vũ mình, cũng cảm ơn cậu đã luôn đánh giá cao mình như vậy.”
“Cậu thật sự rất thông minh, cũng rất đặc biệt, thực ra không chỉ có mình đâu, hồi năm lớp mười ký túc xá nam rất hay bàn luận về cậu, nhưng không ai dám tùy tiện tìm cậu nói chuyện cả, mình cũng không dám lắm.”
“Bây giờ chẳng phải cậu đang nói chuyện với mình đó sao? Không hề cảm thấy cậu nhút nhát chút nào.”
“Đấy là vì đã lớn hơn hồi lớp mười hai tuổi rồi, chúng ta cũng đã thân hơn một chút. Hiện giờ cậu vẫn đang ở nhà người thân à?”
Lệnh Nhiễm im lặng, một lát sau mới hỏi: “Cái anh Thời đó có phải đã từng nói với cậu về tôi không?”
Tôn Tín Phác rất thành thật với cô: “Có nhắc qua, bảo là đã gặp cậu ở khu biệt thự nào đó, tôi nghĩ chắc anh ta nhìn lầm rồi.”
Lệnh Nhiễm nói: “Anh ta không nhìn nhầm đâu, hiện tại mình đang sống tại khu biệt thự, sống chung cùng với một người đàn ông.”
Lời này buông ra không hề có sự phòng bị nào, giống như dội thẳng từ đỉnh đầu xuống vậy, Tôn Tín Phác nghe mà tim đập thon thót, cậu ta là con trai, ký túc xá nam thực ra có một mặt vô cùng ô uế bẩn thỉu, cậu ta dĩ nhiên biết rất nhiều thứ. Cậu ta chưa từng yêu đương, nhưng đám con trai tụ tập với nhau, cái gì cần biết thì đều biết cả rồi.
Cậu ta lập tức không biết phải tiếp lời thế nào. Giống như có một bức tường kiên cố dày cộp được dựng lên trong vòng một giây vậy.
Cậu ta luôn coi cô như một vị thánh nữ thần bí, thánh nữ thì không thể sa đọa, thánh nữ thì nên ở trên cao cao nhìn xuống người phàm. Bây giờ vị thánh nữ của cậu ta lại nói bản thân đang chung sống cùng một người đàn ông, thánh nữ liền biến thành thân xác phàm trần mất rồi.
Trong lòng Tôn Tín Phác dao động một cách dữ dội, cậu ta đột nhiên nảy sinh lòng oán hận cô, sự oán hận ấy đến quá nhanh, khiến chính cậu ta cũng phải giật mình.
Lệnh Nhiễm lặng lẽ nhìn thần sắc của cậu ta, đến cả hàng lông mi của Tôn Tín Phác cũng đang run rẩy.
Nhưng đồng thời cậu ta lại là một người rất giỏi tự vấn bản thân, sự oán hận này đến thật không phải lúc, cô thực ra chẳng làm gì cả, là tự bản thân cậu ta đột nhiên muốn oán hận cô, chỉ trong vòng một câu nói trước và sau mà thôi.
Nhưng tại sao cô lại phải như thế chứ?
Trong lòng Tôn Tín Phác dâng lên một nỗi xót xa, cậu ta né tránh ánh mắt của Lệnh Nhiễm.
“Cái nhìn của cậu đối với mình đã thay đổi rồi, Tôn Tín Phác, ngay vào khoảnh khắc mình nói ra câu nói đó thì nó đã thay đổi rồi. Lúc này cậu nhất định đang nghĩ rất nhiều, có phải đang nghĩ làm sao để khuyên mình cải tà quy chính không?”
Chiếc quạt điện kêu thật to, chưa bao giờ cảm thấy nó lại cũ nát, ồn ào đến nhường ấy.
Tôn Tín Phác nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp, xa lạ của cô, chậm rãi lắc đầu: “Không đâu, mình biết thay đổi người khác quá khó, là tự bản thân cậu tình nguyện sao?”
Lệnh Nhiễm vẫn mang nụ cười trên môi: “Phải.”
Cậu ta dù có trưởng thành sớm đi chăng nữa thì cũng mới chỉ mười tám tuổi, cậu ta cách loại chuyện ấy một khoảng cách khá xa xôi, Tôn Tín Phác lặng im nhìn sang quả dưa hấu đã được bổ ra mà chưa ăn.
“Có bị lừa không?”
“Không biết.”
“Nếu có một ngày nào đó cậu cảm thấy như vậy không tốt, hoặc không đúng thì đừng như thế nữa nhé.”
“Đến lúc đó liệu có còn kịp không?”
Tôn Tín Phác lập tức ngước mắt lên: “Kịp chứ, bất cứ lúc nào cũng đều kịp cả.”
“Nếu như mình luôn cảm thấy tốt, không hề thấy có gì không đúng thì sao?”
Tâm thần Tôn Tín Phác thoáng chao đảo: “Thế thì cứ đi theo suy nghĩ của chính cậu thôi, nhưng cậu phải tiếp tục đi học, không thể không học tập được, cậu thông minh như vậy…” Cậu ta cảm nhận được một nỗi buồn thương khó tả, cô là cô gái thông minh nhất, cô vừa rồi còn nói sẽ không kết hôn, cậu ta không thể nào hiểu nổi, ít nhất là tạm thời chưa có một chút cách nào để hiểu.
“Cậu thực sự nghĩ mình thông minh sao?”
“Thông minh chứ, mình không bằng cậu, trong số bạn học mình quen biết không một ai bằng cậu cả, khai giảng hãy đi học bình thường nhé.”
Tôn Tín Phác mang cả ngữ điệu có chút cầu xin rồi, Lệnh Nhiễm khẽ mỉm cười: “Sẽ mà!” Cô vừa nói vừa đứng lên: “Vậy mình đi trước đây.”
Tôn Tín Phác nhìn thoáng qua quả dưa hấu, cũng đứng dậy theo, Lệnh Nhiễm liền đi tới trước bàn, cầm lấy một miếng dưa, ruột đỏ hồng, hạt đen nhánh, màu sắc thật đẹp, vạn vật của tự nhiên sinh ra đã biết tự phối màu cho chính mình.
Cô lặng lẽ ăn xong, Tôn Tín Phác dẫn cô ra ngoài sân rửa tay.
Cậu ta đưa cho cô một đoạn giấy vệ sinh, Lệnh Nhiễm lau miệng, lại lau tay: “Dưa hấu rất ngọt.”
Tôn Tín Phác muốn tiễn cô ra đầu ngõ, Lệnh Nhiễm không từ chối, hai người đi dọc theo những nơi có bóng râm mát mẻ mà bước đi.
Cô đã bắt được xe, thông qua chiếc gương chiếu hậu nhìn thấy Tôn Tín Phác vẫn còn đứng nguyên ở đó. Một Tôn Tín Phác tốt đẹp biết bao, nhưng cô vẫn sẽ hôn môi, l*m t*nh với Trần Tuyết Du, con đường vốn đã được định sẵn từ sớm rồi, cô thẳng thừng lựa chọn như vậy.
Tôn Tín Phác nhìn chiếc xe đi xa dần rồi biến mất, cậu ta bỗng nhiên nghẹn ngào trong một thoáng, vành mắt đỏ hoe.