Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 56

Cảnh sát phụ tá sải bước đi tới, đứng sóng đôi ngay bên cạnh lão Dương. Anh ta phát hiện ra người đàn ông đối diện có tuổi đời còn rất trẻ, lại vô cùng khôi ngô tuấn tú, thậm chí ngay giữa nửa đêm nửa hôm thế này mà quần áo trên người chỉnh tề, tinh tươm như thể sắp sửa đi gặp khách quý vậy.

Lão Dương cũng đang cẩn trọng quan sát Trần Tuyết Du, ánh mắt ông vô cùng tỉ mỉ, mang theo cái hàm ý phán xét, giống như thể đã coi anh là hạng tội phạm nào đó, ngay đến cả màn đêm nhập nhoạng cũng chẳng thể nào che giấu nổi cái sự thù địch như vậy.

“Ồ, không báo cảnh sát sao? Người ở trong điện thoại nói là ở ngay quanh khu vực này mà.” Ông đảo mắt nhìn quanh quất bốn phía.

Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười bảo: “Cảnh sát Dương phải chăng là có sự nhầm lẫn gì ở đây rồi?”

Lão Dương vô cùng chán ghét nụ cười của người đàn ông này. Nụ cười trên đời này cũng phân ra làm dăm bảy loại: cười khờ khạo, cười ngây thơ, cười vui sướng, hay nụ cười đầy vẻ khách sáo xã giao. Còn nụ cười của Trần Tuyết Du giống như một thứ ký ức của cơ bắp đã được tôi luyện đến mức nhuần nhuyễn, nhưng thực chất bên trong lại lạnh lùng và cực kỳ giả tạo. Người khác có lẽ sẽ bị đánh lừa, lầm tưởng rằng anh là một người có hàm dưỡng, dễ gần biết bao, nhưng lão Dương thì quyết không đời nào bị mắc lừa, ông có một loại thiên phú bẩm sinh đối với việc nhận diện cái ác.

“Không thể nhầm lẫn được, có lẽ hiện tại nhìn từ bề ngoài thì là nhầm lẫn, nhưng về mặt bản chất thì quyết không sai đâu.”

Trần Tuyết Du cười bảo: “Cảnh sát Dương đúng là người có học thức, nói chuyện thâm sâu quá. Nếu như hôm nay ông ra ngoài làm nhiệm vụ mà sai địa chỉ, thì tức là sai rồi.”

Cảnh sát phụ tá cảm thấy bầu không khí giữa hai người họ vô cùng kỳ quặc, kỳ quặc ở chỗ nào thì anh ta lại không tài nào nói rõ ra được, mà cũng chẳng thể chen ngang vào lời nào, đành phải lặng lẽ giật giật vạt áo của lão Dương: “Có phải là chúng ta tìm không đúng địa chỉ rồi không?”

Lão Dương định bụng gọi một cuộc điện thoại, màn hình điện thoại lóe sáng, số ông quay chính là dãy số của Lệnh Nhiễm, tất nhiên là sẽ không có một ai bắt máy rồi.

Trần Tuyết Du tràn đầy kiên nhẫn đứng nhìn ông.

Đúng thật là kiểu nhà cao cửa rộng, đứng ở phía ngoài cửa lớn chẳng thể nhìn thấy được bất kỳ thứ gì bên trong, ngoại trừ những cành hoa đen kịt, tối tăm đang vươn đầu ra khỏi bờ tường.

“Ồ.” Lão Dương hạ điện thoại xuống: “Có khi đúng thật là nhầm rồi. Khu vườn này của Trần tổng đúng là không tệ, đắt đỏ lắm phải không, cái mảnh đất này, cái diện tích này, e là người bình thường phải bắt đầu đi làm từ thời Tần Thủy Hoàng thì may ra mới có tiền mua nổi.”

Trần Tuyết Du bảo: “Cũng tàm tạm thôi, cảnh sát Dương khéo đùa quá. Nếu đã là nhầm lẫn, vậy tôi có thể vào trong được chưa?”

Anh liếc mắt nhìn qua chiếc xe cảnh sát tối om, cửa xe và thân xe xập xệ xộc xệch như sắp tách rời ra, trông thật quá mức bần cùng.

Lão Dương làm một động tác mời: “Đương nhiên, đương nhiên rồi, làm phiền cậu!”

Ông gần như là muốn xông thẳng vào bên trong, thế nhưng lại không thể.

Lão Dương quay người lại, dùng ngữ điệu đùa cợt nói với người cảnh sát phụ tá: “Thấy chưa, căn nhà sâu rộng thế này, quả thực là vô cùng thuận tiện cho việc lén lút làm mấy trò vi phạm pháp luật, phạm tội ở bên trong đấy.”

Trần Tuyết Du nghe lọt tai những lời này, nhưng anh chẳng thèm để tâm đến làm gì. Đây là một kẻ cố chấp, cố chấp muốn đến đây để phá hoại chuyện tốt của anh. Anh biết rõ mối hiềm khích giữa Dương Thiên Khải và Trần Song Hải, chuyện ân oán từ đời trước, chẳng có cách nào cả. Bạn đã muốn kế thừa tài sản, tài nguyên từ thế hệ trước thì dứt khoát cũng phải gánh vác luôn cả những ân oán của bọn họ, như thể giữa họ chẳng hề có ơn nghĩa gì, mà tất thảy đều là oán hận.

Cái hạng người ấy, tiền tài danh vọng chẳng thể nào làm lay chuyển nổi ông ta đâu, đúng là đồ cứng đầu cứng cổ.

Có đến mức phải như vậy không? Trần Tuyết Du đột nhiên dấy lên một nỗi chán ghét, rốt cuộc sao lại có thể rảnh rỗi đến nông nỗi ấy chứ? Đã rảnh rỗi như vậy thì cứ chết quách đi cho xong, để được nhàn rỗi mãi mãi.

Anh cần phải đi tắm rửa thêm một lần nữa, hễ cứ gặp người ngoài một hồi là anh lại cảm thấy bị vấy bẩn, bên ngoài đâu đâu cũng đầy rẫy bụi bặm và hơi thở của kẻ khác. Không thể mang những thứ đó vào trong không gian riêng tư được, quá mức ảnh hưởng đến tâm trạng.

Khi trời vừa tảng sáng, anh ôm lấy cô và cảm giác ấy lại ập đến, anh tiến vào bên trong cơ thể cô đúng vào cái khoảnh khắc cô hãy còn chưa tỉnh táo hẳn. Giây phút hòa làm một ấy khiến con người ta dâng lên một niềm mãn nguyện, vui sướng tự đáy lòng, y hệt như những gì trong tưởng tượng, thật may mắn biết bao.

Vừa nghĩ đến việc có một đôi mắt như vậy vẫn đang chằm chằm rình rập chính mình, trong mắt Trần Tuyết Du chợt dâng lên một màn sương lạnh lẽo. Anh lặng lẽ thức dậy, đánh răng rửa mặt, đối diện với tấm gương sáng để cạo râu. Anh bắt buộc phải giữ cho bản thân sự điềm tĩnh, tỉ mỉ, con người ta hễ cứ hoảng loạn là sẽ rất dễ đi sai nước cờ. Người ở trong gương trông chẳng có một chút khác biệt nào so với ngày hôm qua, và ngày mai có lẽ cũng nên như thế.

Hôm nay anh có một buổi tiệc xã giao, ngoài cục trưởng Ngô ra còn có cả người của cục chiêu thương nữa. Lúc anh rời khỏi nhà, Lệnh Nhiễm vẫn đang chìm sâu trong giấc nồng. Cô ham ngủ quá đỗi, có lẽ sau này anh cần phải kéo cô dậy cùng để đi tập thể dục, ra ngoài đi dạo nhiều hơn một chút, anh tin rằng thời gian lâu dần, cô sẽ không mãi cứ khép kín như thế nữa.

Thực ra anh vừa mới cất bước rời đi, Lệnh Nhiễm liền tỉnh giấc ngay. Hơi thở của anh đột ngột rời xa, cô là người vốn dĩ vô cùng nhạy cảm với mùi hương.

Phải mất một lúc lâu cô mới sực nhớ ra cuộc gọi tới của lão Dương ngày hôm qua. Lệnh Nhiễm đi tìm điện thoại, trên máy quả nhiên có thêm lịch sử cuộc gọi nhỡ mới. Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay ngẫm nghĩ một lát, rồi quyết định bấm số gọi ngược trở lại.

Chiếc xe Santana đã được cảnh sát phụ tá lái về từ trước, lão Dương ngủ tạm ở đình nghỉ mát, cứ thế trằn trọc trở mình nằm suốt cả một đêm, vô cùng khó chịu, thế nhưng lại không cảm thấy khổ sở. Ông mang theo một loại tâm trạng khác biệt, nhất định phải chứng thực xem phán đoán của bản thân có đúng hay không, ông chính là kiểu người như vậy, có một số vấn đề bắt buộc phải có được câu trả lời mới chịu thôi.

Dãy số của Lệnh Nhiễm hiển thị lên trên màn hình điện thoại.

Lão Dương bắt máy, cách đó không lâu ông vừa mới nhìn thấy chiếc xe của Trần Tuyết Du lăn bánh đi ra khỏi khuôn viên biệt thự.

“Cảnh sát Dương, chú có chuyện gì tìm cháu sao?”

“Đúng vậy, hiện tại chú đang ở ngay chỗ cháu đang ở đây.”

Cả người Lệnh Nhiễm chấn động: “Cảnh sát Dương làm sao biết cháu ở đâu?”

Lão Dương đáp: “Cháu có tiện ra ngoài một lát không? Ra ngoài là có thể nhìn thấy chú ngay.”

Lệnh Nhiễm cảm thấy vô cùng khó hiểu, tim đập thình thịch liên hồi, làm sao ông lại biết được cơ chứ? Cô định bụng phải đánh tiếng lừa ông một vố trước đã, bèn nói dối rằng bản thân đã bước ra rồi.

“Sao cháu không nhìn thấy bóng dáng chú đâu cả? Cảnh sát Dương.”

Đúng thật là đang ở chỗ này rồi, lão Dương chằm chằm nhìn vào cảnh cổng lớn trang nghiêm, bề thế kia: “Cháu chưa ra ngoài, Lệnh Nhiễm, chú đang đứng ngay trước cửa đây, chú có chuyện hệ trọng cần phải bàn bạc với cháu.”

Ông đã tìm lại được tâm trạng của năm xưa, hưng phấn, kích động, càng là những tình thế hiểm nguy, sóng gió trùng trùng thì lại càng k*ch th*ch. Nhất định phải bắt bằng được mi, nhất định phải tóm bằng được mi, đây chính là câu nói mà hồi còn trẻ tuổi cõi lòng ông thường hay nhẩm đi nhẩm lại nhiều nhất. Ông sinh ra vốn dĩ là để làm cái nghề này, thế nhưng những bước ngoặt, cơ duyên trong cuộc đời lại quá đỗi khó lường, chẳng thể do bản thân tự mình làm chủ.

Bây giờ thì tốt rồi, ông đã sớm ly hôn từ lâu, lông cánh của con cái cũng đã cứng cáp tự bay đi tìm khoảng trời riêng của chúng. Ông giờ là kẻ độc thân một mình, có thể không cần phải kiêng dè, lo nghĩ bất kỳ điều gì mà làm chút chuyện bản thân muốn làm, dù sao thì cũng đều phải cô độc già đi cho đến chết mà thôi.

Vào chính ngay khoảnh khắc này, ông hoàn toàn tuân theo sự thúc giục từ sâu thẳm cõi lòng mình.

Lệnh Nhiễm bước ra từ chính cánh cửa mà Trần Tuyết Du vừa mới rời đi, bước ra theo đúng lối đó.

Lão Dương dập tắt điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, đến khi cô xuất hiện ở ngay trước mắt liền nhìn ra ngay được sự cảnh giác, và dường như là còn có thêm vài phần phản cảm từ cô nữa, cô quả thực là một cô gái thông minh.

Ở ngay trong khu Bán Nguyệt Loan có sẵn quán cà phê, Lệnh Nhiễm dẫn ông vào bên trong. Cái thứ đồ uống này lão Dương uống không quen miệng cho lắm, mà cũng chẳng cần đến nó để giúp tỉnh táo đầu óc, cơ thể ông mỏi mệt, nhưng tinh thần thì lại vô cùng phấn chấn.

“Cảnh sát Dương, chú làm sao mà biết được vậy?” Lệnh Nhiễm có chút lạnh lùng lên tiếng: “Cháu chưa từng nói cho chú biết địa chỉ cư trú của cháu.”

Lão Dương cả đêm không được ngủ một giấc êm ấm, đầu tóc bù xù, diện mạo lộ rõ vẻ vô cùng già nua. Con người ta phải biết chấp nhận chuyện tuổi già, hễ cứ thức đêm một chút là cái dáng vẻ già nua kia lại càng thêm phần tồi tệ.

Lệnh Nhiễm diện một chiếc váy liền thân vô cùng đắt đỏ, đường nét cắt may tinh tế, trên mặt trang điểm một lớp phấn son nhạt. Cô tĩnh lặng ngồi ở nơi đây thì nhất định là sẽ nhanh chóng có đàn ông đến bắt chuyện làm quen. Lão Dương thì lại quá mức lôi thôi, nhếch nhác, ngồi chung một chỗ với cô làm cho khung cảnh trở nên không mấy hòa hợp.

Mỗi một cử chỉ, động tác giơ tay nhấc chân của cô đều toát ra cái phong vị của một người phụ nữ.

Lão Dương không am hiểu về quần áo, cũng chẳng biết gì về chuyện phấn son trang điểm, thế nhưng cái dáng vẻ phụ nữ của cô thì bất kỳ người đàn ông nào nhìn vào cũng đều có thể nhận ra được ngay.

“Lệnh Nhiễm, có một số chuyện đáng lý ra phải là chú hỏi cháu mới đúng. Tại sao cháu lại ở chỗ này? Làm thế nào mà lại quen biết với Trần Tuyết Du?”

“Chuyện này hình như là chuyện riêng của cá nhân cháu thì phải. Cháu biết, chú giống như một bậc trưởng bối từng đưa ra cho cháu những lời khuyên, cháu tôn trọng chú, và cũng cảm ơn chú. Ngoại trừ những chuyện có liên quan đến mẹ của cháu ra, cháu không muốn bàn luận gì thêm cả.”

Lão Dương ừm một tiếng với cái âm điệu kéo dài, ông gãi gãi đầu, rồi khoanh hai cánh tay đặt lên trên mặt bàn.

Đôi mắt ông vô cùng sắc bén, nhìn một cái là đã có thể nhìn thấu tâm can người ta ngay lập tức.

Toàn bộ khí chất của con người ông liền thay đổi hẳn, không còn là một ông già ở đồn cảnh sát có cuộc sống tầm thường, không được như ý kia nữa. Ông sở hữu một đôi mắt của báo săn, đột nhiên phát ra những tia sáng chói lòa bốn phía.

“Cháu cũng vừa mới nói chú giống như một bậc trưởng bối, xét về mặt tuổi tác, chú còn lớn tuổi hơn cả bố mẹ của cháu nữa, quả thực là được tính là bậc trưởng bối rồi. Giao tình giữa chúng ta không mấy sâu đậm, tất cả đều là vì vụ án ở Thập Lý trại nên mới có cơ duyên trùng hợp mà quen biết nhau, có đúng không?”

Lệnh Nhiễm giữ im lặng không nói lời nào, lặng lẽ nhìn ông đăm đăm.

“Chú đối với cháu cũng không am hiểu nhiều cho lắm, chỉ biết sơ về tuổi tác của cháu, chuyện học hành không tệ, trong lòng lúc nào cũng ôm giữ niềm nghi hoặc đối với vụ án của mẹ mình, tìm đủ mọi cách muốn đào bới ra được chút manh mối gì đó. Dựa vào điều ấy, chú cũng luôn coi cháu là một đứa trẻ ngoan.”

Lão Dương khi nói chuyện có một điểm kỳ dị vô cùng tương đồng với Trần Tuyết Du đó là không thích chớp mắt, có thể làm được việc trong một khoảng thời gian dài không hề chớp mắt, vô hình trung tạo nên một áp lực đè nặng lên người đối diện. Nói năng cũng vô cùng chú trọng đến nhịp điệu, sự ngắt nghỉ, ngữ điệu, khác hẳn so với lúc trước. Cô từng cùng ông ăn hai bữa cơm, khi đó lão Dương trông chẳng có điểm gì đặc biệt cả.

“Cảnh sát Dương đang muốn nói rằng hiện tại trông cháu không còn giống như vậy nữa sao? Chú cũng không có cách nào tiếp tục coi cháu là đứa trẻ ngoan được nữa.” Giọng điệu cô vô cùng hờ hững.

“Đúng thế.” Lão Dương trả lời một cách vô cùng dứt khoát, thẳng thừng.

Lệnh Nhiễm khẽ mỉm cười bảo: “Trước tiên, cháu không phải là một đứa trẻ, cháu đã trưởng thành từ sớm rồi. Thêm vào đó, cảnh sát Dương tự mình đơn phương nhận định coi cháu là đứa trẻ ngoan, chứ bản thân cháu chưa từng tự mình rêu rao bản thân như vậy bao giờ cả. Chú đem những suy đoán của chú dành cho cháu coi thành sự thật, bây giờ cảm thấy sự thật không giống với những gì chú tưởng tượng nữa, bèn chạy đến đây chất vấn cháu, điều ấy không cần thiết. Từ trước đến nay đều là do chú tự mình suy nghĩ thế này thế nọ, chẳng có một chút quan hệ nào tới con người thật của cháu cả.”

Lão Dương gật đầu lia lịa: “Tốt lắm, khéo mồm khéo miệng, một cái đầu thông minh bằng hai người cộng lại đấy. Có biết Trần Tuyết Du là loại người như thế nào không? Có biết hoàn cảnh gia đình nhà cậu ta ra làm sao không?”

“Biết chứ.”

“Cháu tự cho là bản thân mình biết rõ có phải không? Được thôi, trước tiên tạm thời không bàn tới chuyện cậu ta là hạng người gì đi đã. Đêm ngày hôm qua chú gọi điện thoại cho cháu, cháu không bắt máy, vào tầm khoảng hơn một giờ đêm, cháu có gọi lại, nhưng lại không thèm lên tiếng nói năng câu nào mà thẳng thừng cúp máy luôn. Là do Trần Tuyết Du gọi lại có phải không? Như thế là có ý gì đây?”

Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch như trống trận, điện thoại có cài mật mã, chính là ngày giỗ của Tiêu Mộng Cầm, cái ngày xảy ra vụ hỏa hoạn kinh hoàng ấy. Cô không hề cảm thấy điều đó là điều xui xẻo, nếu dùng những ngày khác cô sẽ rất dễ quên mất, bất kỳ ngày trọng đại nào cũng đều có khả năng bị quên lãng đi mất, chứ cái ngày người chết đi thì quyết không bao giờ.

Lão Dương chăm chú quan sát sắc mặt cô: “Còn nữa, ngày hôm nay chú đến tìm cháu, Trần Tuyết Du chắc chắn là sẽ biết chuyện ngay thôi. Trước đây mỗi lần cháu tìm đến chú và Tiểu Phùng, cậu ta đều biết rõ tường tận, cháu có tin không?”

Rõ ràng là mới có mười chín tuổi đầu, quả thực là tràn đầy thanh xuân phơi phới, gương mặt dồi dào sức sống tới mức không thể nào hơn được nữa, thế nhưng ánh mắt thì lại già dặn, vượt xa so với độ tuổi. Mà cô còn có thể giữ được sự bình tĩnh trầm ổn đến nhường ấy.

“Chú nói cho cháu biết những điều này là muốn ngầm ám chỉ điều gì đây?”

“Cháu có lẽ sẽ không tin, nếu không tin thì đợi lát nữa gặp lại cậu ta rồi tự mình hỏi thử xem là biết ngay. Vừa rồi hai chúng ta gặp nhau ở ngay trước cổng, cậu ta có lẽ đã sớm nhìn thấy hết qua hệ thống camera giám sát từ trước rồi cũng nên.”

“Cháu đâu có nói là không tin, đây là một vấn đề khác. Cháu là đang hỏi chú muốn ngầm ám chỉ điều gì cơ mà?”

“Tự cháu đưa ra phán đoán đi.” Lão Dương nói một cách nước đôi, tất cả đều là suy đoán của ông, ông muốn thông qua Lệnh Nhiễm để chứng thực: “Tuổi đời cháu hãy còn nhỏ lắm, chưa biết được lòng người có thể hiểm ác, thối nát đến mức độ nào đâu.”

“Vậy còn cảnh sát Dương thì sao?” Lệnh Nhiễm đột nhiên vặn hỏi ngược trở lại.

Lão Dương khoanh hai tay trước ngực tựa người ra phía sau, trầm ngâm nhìn cô: “Muốn hỏi gì?”

“Cảnh sát Dương không có một chút tư tâm nào sao? Chú nói với cháu những lời này, ý bảo Trần Tuyết Du không phải là người tốt, vậy chú là người tốt ư? Là một người thánh khiết không một chút tư lợi, chỉ vì một lòng mưu cầu, theo đuổi chính nghĩa thôi sao?”

Lão Dương hiển nhiên là có chút không vui, ông khinh bỉ, không thèm tự mình đặt chung một chỗ với cái hạng người như Trần Tuyết Du để mà so bì, có tiền có thế thì đã làm sao cơ chứ?

“Chú đến đây là để giải cứu thiếu nữ lầm đường lỡ bước à?”

Hỏi như thế quả thực là đã chọc giận ông rồi, ông đã luôn cố gắng kiềm chế, nhẫn nhịn không phát tác cơn giận ra ngoài, chuyện này nếu như là đứa con của chính bản thân ông thì ông đã sớm giáng cho đối phương một cái tát từ lâu rồi.

“Lệnh Nhiễm, chú biết cháu là người rất có cá tính, cái căn bệnh chung của giới trẻ ngày nay, cứ như thể việc coi thường những quan niệm đạo đức truyền thống là một chuyện gì đó vô cùng đặc biệt, cho rằng người khác đều là lũ phong kiến cổ hủ, quản chuyện bao đồng. Để chú nói cho cháu biết, hiện tại cháu đang là cái gì, chính là tình nhân được bao nuôi của một kẻ giàu có.” Lão Dương nghiêm nghị chăm chú nhìn cô: “Đừng có tìm cách mỹ hóa cái mối quan hệ này làm gì, chú biết trong lòng cháu có hàng vạn lời lẽ biện bạch, tất cả đều vô dụng hết thôi. Tình nhân thì mãi mãi là tình nhân, đó là thứ không thể đem ra ngoài ánh sáng được đâu.”

Lệnh Nhiễm ngồi im bất động như tượng đá, khuôn mặt cô chậm rãi nóng bừng lên, lan dần xuống phía dưới, đến tận cổ gáy, rồi đến tận trước ngực. Đôi mắt lộ rõ một vẻ đẹp đầy kỳ dị, khiếp đảm, giống như muốn hút trọn cả linh hồn con người ta vào bên trong vậy.

“Chú nói như vậy, có phải nguyên do là bởi vì cháu không thể l*m t*nh nhân của chú đúng không?”

Lão Dương thực sự là vô cùng kinh ngạc, cõi lòng chấn động dữ dội, ông gần như là nghiến răng nghiến lợi lên tiếng cảnh cáo cô: “Chú thật không thể ngờ được là cháu lại không biết tự trọng, tự ái đến nhường ấy, tuổi đời còn trẻ như thế mà đã sa đọa thành ra cái bộ dạng này. Mẹ cháu… mẹ cháu nếu như còn sống thì cũng sẽ bị cháu làm cho tức chết đi sống lại mất thôi!” Ông gõ mạnh xuống mặt bàn, tạo nên những tiếng cồm cộp nặng nề.

Lệnh Nhiễm lạnh lùng bảo: “Chú không có cách nào đối diện trực tiếp được với vấn đề này nên đành phải lảng sang chuyện khác. Cháu không biết tự trọng tự ái thì chung quy lại có liên quan gì đến chú đâu chứ?”

“Lệnh Nhiễm! Cháu thật không biết tốt xấu là gì!”

“Trên thế gian này có tồn tại người tốt một cách thuần túy hay không? Chú cũng chẳng phải là hạng người quang minh lỗi lạc gì cho cam, đột nhiên tìm đến tận cửa rồi nói với cháu một tràng những chuyện không đâu vào đâu. Cái gì gọi là tốt, cái gì gọi là xấu? Mẹ cháu nếu như còn sống, làm gì có cái chữ nếu như cơ chứ. Chuyện đã xảy ra thì tức là đã xảy ra rồi, bà ấy chết rồi thì tức là đã chết rồi, chú không cần phải lôi bà ấy ra đây làm gì cả. Bà ấy hiện tại đã hồn xiêu phách tán rồi, chỉ có những người hãy còn đang sống sờ sờ ra đây thì mới có quyền lên tiếng nói chuyện, mới có thể có được cảm giác thôi.”

Lão Dương bị cô làm cho nghẹn họng không biết phải làm sao, cô trông vừa băng giá lại vừa xinh đẹp, cô sa đọa sao? Cô là vì hám tiền sao?

“Nếu như chú thực sự là vì muốn tốt cho cháu thì đáng lý ra phải khuyên nhủ cháu rời bỏ Trần Tuyết Du mới phải, chứ không phải đến đây để chỉ trích cháu một trận như thế. Nếu như chú cảm thấy cháu hiện tại đang dấn thân vào chốn nguy hiểm thì nên bảo cháu mau chóng rời đi, chứ không phải là bảo cháu đi tìm Trần Tuyết Du để đối chất. Ngày hôm nay chú đến đây tìm cháu, mục đích rốt cuộc là cái gì, chú có dám nói cho thật rõ ràng, minh bạch ra hay không?”

Cô quả thực là quá đỗi thông minh, lại còn vô cùng sắc sảo. Cô đã có được cái đầu óc như thế, có được sự phán đoán tinh tường đến nhường ấy, tại sao lại lựa chọn l*m t*nh nhân của Trần Tuyết Du cơ chứ? Trần Tuyết Du… cái con người này đã thối nát thấu xương tủy rồi, chẳng có một chút khác biệt nào so với lão già thân sinh của hắn ta cả. Cho dù cái lớp da bọc bên ngoài, cử chỉ hành vi có khác nhau đi chăng nữa thì bản chất thảy đều y đúc như nhau. Xung quanh hắn ta toàn là cái hạng người như vậy, từ khi sinh ra, lớn lên, cho đến khi tiếp xúc, tất cả đều là những con người giả tạo, ích kỷ, giảo hoạt và tham lam đến cực điểm như thế, cả đàn ông lẫn đàn bà. Bạn không thể nào trông mong hắn ta ở trong một cái môi trường như vậy mà lại có thể trở thành một con người lương thiện, tốt lành cho được. Hắn ta không làm được, mà bản thân hắn ta cũng chẳng phải hạng người như thế.

Trong lòng Lão Dương dâng lên từng đợt sóng trào, ông dù sao cũng là một cảnh sát hình sự lão luyện, không thể để mất đi phong thái hay thất thố được. Ở ngay trước mặt một cô gái trẻ tuổi mà lại tỏ ra quá mức kích động, mất kiểm soát thì trông cũng không được hay ho cho lắm. Ông rất muốn mắng cho Lệnh Nhiễm một trận lôi đình, bắt cô phải tỉnh ngộ ra mới thôi, thế nhưng cái dáng vẻ kia của cô lại vô cùng tỉnh táo.

“Được rồi, cháu hãy rời bỏ Trần Tuyết Du đi, trước tiên tạm thời đừng bận tâm xem mục đích của chú là gì vội. Chú chắc chắn là sẽ không làm hại cháu đâu, chú ít nhất thì cũng hãy còn giữ được lương tri làm người.”

Lão Dương tức giận đến mức đỏ bừng cả mặt.

Lệnh Nhiễm khẽ khàng lắc đầu: “Có lẽ là vậy, thế nhưng chú đã sỉ nhục cháu, cháu không thích thế.”

“Lệnh Nhiễm, cháu đến tầm giờ này mới biết nghĩ đến chuyện cảm thấy mất mặt, nhục nhã có phải không? Người ta nói lời thật lòng, nói lời ngay thẳng thì tức là sỉ nhục cháu rồi sao? Bao nhiêu sách vở cháu học đều là uổng công vô ích hết sạch rồi! Trong đầu óc của cháu rốt cuộc là đang chứa chấp những cái thứ gì vậy hả? Cháu hãy còn trẻ như thế, tiền đồ vô lượng rộng mở phía trước, trong tay lại còn nắm giữ một khoản tiền lớn đến nhường ấy, cháu làm việc gì mà chẳng tốt đẹp, cớ sao lại đâm đầu đi l*m t*nh nhân được bao nuôi của người ta hả?”

Tình nhân, tình nhân, tại sao cái từ ngữ này lại mang hàm ý miệt thị, hạ thấp con người ta đến thế nhỉ? Là ai đã đưa ra định nghĩa như vậy? Tình nhân thì cũng có chữ tình đứng ở vị trí tiền tố cơ mà, có tình không phải là tốt lắm sao? Chẳng có cách nào cả, xã hội đã quy ước từ lâu rồi, cái từ này chính là xấu xa, là không tốt lành. Trong đầu óc cô giờ đây chỉ còn đọng lại duy nhất cái từ tình nhân này mà thôi, thần trí như thể bay bổng tới tận chín tầng mây xanh, khuôn mặt trắng bệch kia cứ thế rịn ra những vệt máu đỏ.

Lão Dương nhìn thấy thần sắc của cô vô cùng u uất, bèn lại hạ thấp ngữ điệu xuống: “Trước tiên tạm thời đừng quay trở về đó nữa, muốn cùng Trần Tuyết Du nói chuyện cho ra ngô ra khoai thì cứ hẹn cậu ta ra ngoài mà bàn bạc, cháu thậm chí có thể tạm thời dọn đến ở khách sạn…”

Trong đầu Lệnh Nhiễm lóe lên một tia sáng, ánh mắt lần nữa nữa có tiêu cự trở lại. Cô biết lão Dương bắt tay vào cuộc từ nơi nào rồi, Trần Tuyết Du từng giúp cô đặt phòng khách sạn từ trước.

Ông ta chẳng phải cũng là kẻ có tâm cơ thâm sâu đó sao?

“Không phiền chú phải nhọc lòng bận tâm đâu. Nếu như chú chỉ là nhắm vào cái chuyện nam nữ này mà tìm đến cháu thì thật sự không cần thiết đâu. Những lời chú vừa mới nói, cháu cũng sẽ tự mình suy ngẫm lại.” Cô định bụng đứng dậy bỏ đi, không tình nguyện nhìn vào khuôn mặt của lão Dương thêm một giây nào nữa, mà cũng chẳng muốn nhìn vào đôi mắt của ông nữa. Cô đã bị cái từ tình nhân kia châm chích vào da thịt một cái, buộc lòng phải cất bước rời đi thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn