Hết lần này đến lần khác dổ rạp thân người xuống, mồ hôi tuôn như một dòng suối nóng hổi, nhiệt độ cao hơn cả mức thân nhiệt bình thường. Mùi vị trong không khí thật phức tạp, giống như một ngày mưa giữa mùa hạ, vạn vật đều âm thầm bốc hơi, lên men. Giữa cái mùi vị ấy, Lệnh Nhiễm phân biệt được hương thơm thuộc về riêng trên người Trần Tuyết Du, hơi thở của anh tràn lan khắp nơi.
Cô nhũn cả người ra, gần như nhão thành một vũng nước không có hình thù cố định, mặc cho anh tùy ý uốn gập, cho đến khi cô ngồi lên mặt anh, ch**c l*** *m **t tiến vào bên trong, khoan sâu vào tận lõi cốt lõi của khu rừng rậm rạp, Lệnh Nhiễm không thể không dùng cả hai tay chống lên tường làm điểm tựa. Anh cho cô quá nhiều, trăm đường chiêu trò, cả con tim cô đều thút thít run rẩy, có một khoảnh khắc dâng lên niềm thẹn thùng, nhưng ngay sau đó liền bị những đợt sóng trào sâu thẳm hơn đánh tan đi.
Cô ngồi không vững nữa rồi, cảm thấy bản thân sắp sửa rơi tuột xuống vực sâu, Trần Tuyết Du dang tay nâng lấy thắt lưng sau của cô, cô chỉ có thể nhìn thấy bức tường trắng phau, sắp mù loà đến nơi rồi, một mảnh trắng xóa mờ mịt, cái trắng lay động cái trắng.
Bờ môi và nơi đó về bản chất là tương đồng như nhau, đều là những thớ thịt mềm mại, cô có một loại ảo giác, sắp tiểu tiện không tự chủ được rồi sao? Chuyện này khiến cho Lệnh Nhiễm đâm ra hoảng loạn, cô không thể, cô muốn trốn chạy, nhưng Trần Tuyết Du lại kìm kẹp, khống chế cô một cách kiên cố, cô vừa cuống vừa vội đến mức muốn mắng người: “Anh khốn nạn!”
Cô tức giận đến độ túm lấy tóc anh, muộn rồi, chẳng thể nào kiểm soát nổi phản ứng của cơ thể nữa, anh cố tình muốn làm cho cô xấu mặt, cô không còn sức lực đành ngửa người ngã rạp lên thân hình anh, Trần Tuyết Du thuận thế nhỏm dậy, làn da trên mặt anh đỏ ửng, mồ hôi vã ra đầy trán.
Lệnh Nhiễm lấy tay che mắt lại, không cam tâm tình nguyện nhìn anh.
“Chẳng phải đến cái chết em còn có gan đối mặt sao? Giờ lại không dám nhìn anh à?”
Anh cười nhạo cô một câu, Lệnh Nhiễm đột nhiên dời bàn tay ra, tức giận đến mức mặt mũi tối sầm lại, hổn hển nói: “Anh cố ý có phải không?” Giọng nói cô run rẩy, muốn giáng cho anh một cái tát, nhưng lại chẳng rặn ra nổi chút sức lực nào.
Trần Tuyết Du ấn chặt hai cổ tay cô xuống, đôi mắt đen kịt nhìn cô đăm đăm: “Anh chính là cố ý đấy, cảm thấy ngại ngùng sao? Trải nghiệm không tốt à?”
“Anh là đồ b**n th**!”
Cơ thể cô bị anh khám phá, thăm dò quá sâu, chính bản thân cô cũng sắp không cách nào đối diện nổi nữa, cô vừa thẹn vừa giận không thôi, ánh mắt đầy vẻ căm hận, Trần Tuyết Du cười lạnh một tiếng: “Còn có thứ khác thoải mái hơn nữa cơ, để anh phục vụ em có được không?”
Anh mê đắm cái quá trình dâng hiến bản thân, đánh mất đi trật tự này, quá đỗi mê người, quá đỗi gây nghiện, như thể có vì cô mà chết đi thì anh cũng chẳng còn điều gì phải tiếc nuối nữa. Anh giống như một con bạc, thừa biết rủi ro quá lớn, nhưng vẫn cứ muốn lao đầu vào.
Lại một nỗi hoảng sợ khác ập đến, anh quá hiểu, cũng quá sành sỏi, biết rõ làm thế nào để khiến một người phụ nữ ngay đến cả niềm e thẹn cuối cùng cũng không cách nào giữ lại được, khiến cho cơ thể cô mở rộng đến tận mức tận cùng, vĩnh viễn không thể quên, thứ anh trao đi là một loại cảm giác không thể thay thế.
Lệnh Nhiễm đột nhiên giãy giụa một cách kịch liệt, niềm căm hận cũng dâng lên dữ dội: “Sau này có phải anh cũng sẽ đối xử với những người khác như thế không? Có phải là anh đang lấy em ra để tích lũy kinh nghiệm không?” Cô giống như muốn nhào vào cắn xé anh vậy, hoặc có lẽ, anh đã sớm có được thứ kinh nghiệm như thế từ chỗ người khác rồi, điều này thật không công bằng, cô thấy khó chịu vô cùng, điên cuồng lắc đầu nguầy nguậy: “Anh buông em ra, anh mau buông em ra!”
Trần Tuyết Du buộc phải buông tay, Lệnh Nhiễm ngồi nhỏm dậy, vớ lấy chiếc chăn mỏng quấn chặt lấy bản thân, tóc tai cô rối bời, hai con mắt long lanh ngập nước.
Anh ghé lại gần, chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: “Không thể chấp nhận được sao? Anh đối với em quan trọng lắm ư?”
Lệnh Nhiễm vẫn còn đang thở hổn hển, cô giữ im lặng không nói lời nào.
Trần Tuyết Du mang một sự nhiệt tình đầy nồng đậm, cơ bắp siết căng, ghé sát vào mặt cô mà phả ra hơi thở: “Em không nói lời nào, anh coi như em đã mặc định thừa nhận rồi nhé.”
Đôi mắt anh sáng rực lên, rục rịch quấy động, như thể giây tiếp theo thôi là đã có thể lại lôi tuột cô vào trong cái cảm giác muốn sống không được, muốn chết chẳng xong kia. Lệnh Nhiễm đưa tay chống lên lồng ngực anh, giống như đang đẩy một bức tường chắn ướt sũng nước vậy.
“Anh không sợ làm cho cô dâu tương lai của anh khiếp đảm sao? Anh sẽ nói với cô ta rằng, anh cũng đã từng cùng người phụ nữ khác như thế này rồi à?”
Câu nói này lập tức dập tắt đi nỗi nhiệt tình ban nãy, Trần Tuyết Du nhìn chằm chằm cô một hồi: “Em cũng đâu có ý định sẽ như thế nào với anh, quản rộng như vậy làm cái gì cơ chứ?”
“Đồ vật em đã từng dùng qua, có vứt đi rồi thì em cũng không đời nào muốn cho kẻ khác đụng vào nó.”
“Anh là con người chứ không phải là một món đồ vật nào cả.”
“Con người cũng vậy thôi, em không cần nữa thì cũng không cho phép kẻ khác có được.”
“Sao lại có thể nói một cách hùng hồn, đầy lý lẽ như vậy chứ? Nhiễm Nhiễm.” Ngón tay Trần Tuyết Du tỉ mẩn mân mê khuôn mặt cô, ánh mắt cũng dính chặt lấy gương mặt cô: “Em có biết là em làm như vậy là quá mức ngạo mạn rồi không? Nói gì, làm gì, tất cả đều mang một bộ dạng hiển nhiên, chẳng thèm bận tâm đến chuyện sống chết của người khác.”
Anh đột nhiên lột cô ra khỏi chiếc chăn mỏng, cúi rạp người xuống hôn cô, tai anh đỏ ửng lên, dưới ánh đèn hắt vào, phần da thịt mỏng manh nhất trông giống hệt như cánh ve sầu vậy.
Tay Lệnh Nhiễm không tự chủ được mà ôm lấy gáy anh, trong nụ hôn hỗn loạn khẽ lầm bầm: “Không cho phép anh làm như thế nữa.”
Trần Tuyết Du bảo: “Cái chữ không cho phép này là đang nói chính bản thân em, hay là nói người khác đây?”
Lệnh Nhiễm không nói gì, chỉ ôm lấy anh mà hôn ngấu nghiến.
Anh đột nhiên lại đặt cô nằm rạp xuống, chuyện này làm cho Lệnh Nhiễm giật mình kinh động, cô có chút khó coi, ngăn anh lại: “Không muốn nữa đâu.” Cô cảm thấy bản thân chịu đựng không nổi, cái cảm giác cực hạn nhất luôn khiến người ta phải sinh lòng sợ hãi.
“Hay là, em chủ động đi?”
Cái thứ ấy của Trần Tuyết Du đang ngầm ám chỉ cô, anh bóp miệng cô, mặt Lệnh Nhiễm bỗng chốc nóng bừng lên, vừa kinh ngạc vừa tức giận lườm anh sắc lẹm.
“Anh nhớ, có người trước đây từng nói thà rằng đi làm kỹ nữ cơ mà.” Gương mặt Trần Tuyết Du đầy vẻ vừa châm chọc vừa giễu cợt: “Cô Lệnh, tố chất tâm lý này của em xem ra hãy còn kém xa lắm.”
Lệnh Nhiễm dùng sức đẩy mạnh anh một cái: “Anh lại châm chọc em, em ghét anh.”
Trần Tuyết Du gác hai chân cô lên trên vai mình, cười hừ một tiếng: “Ghét sao? Thế thì anh sẽ làm cho em thích ngay đây.” Anh không quên đặt một nụ hôn lên người cô trước đã, Lệnh Nhiễm thở hổn hển không ra hơi: “Khi nào thì anh đi?”
Trần Tuyết Du bị cô nói đến mức đâm ra mất kiên nhẫn: “Làm xong với em thì đi.” Khuôn mặt anh dừng lại ở ngay phía trên cô, Lệnh Nhiễm mặt lạnh như tiền: “Em g**t ch*t anh rồi thì anh chẳng đi đâu được nữa hết.”
“Không cần phải phiền phức đến như vậy đâu, anh biết em có chí khí, dám làm kỹ nữ, cũng dám giết người. Nhưng làm cho máu me đầm đìa thì có gì tốt đâu chứ, sẽ ám mùi lên người em mất, em là tiên nữ, không nên làm những chuyện như thế.” Anh nhíu mày, tựa như đang trầm tư suy nghĩ: “Hay là chúng ta thỏa thuận một điều kiện đi, anh có thể không đi, đâu cũng không đi hết, em phải tiếp tục ở lại đây sống, không được phép nói đi là đi luôn.”
“Em muốn đi đâu là quyền tự do của em, anh không quản nổi đâu.”
“Anh muốn đi đâu cũng là quyền tự do của anh, em không được phép độc đoán như vậy.”
“Anh đã từng nói, anh là người có thể chịu thiệt thòi được cơ mà.”
“Chịu thiệt thì cũng phải tùy vào tình hình, cái thiệt này anh không thể chịu, mà cũng chẳng muốn chịu.” Anh nở một nụ cười: “Anh thấy em mới là người không chịu nổi một chút thiệt thòi nào đấy.” Trần Tuyết Du vừa nói, đột nhiên dở trò xấu, cười bảo: “Vậy thì trước tiên cứ chịu cái này đi đã.”
Sự chênh lệch về thể lực giữa nam và nữ là quá lớn, cô rất nhanh sau đó lại mềm nhũn cả người. Một sinh mệnh tốt đẹp đến nhường này, mày mắt mê người, mỗi lời nói mỗi nụ cười, mỗi cử chỉ một động tác, anh được tạo hóa tạo nhào nặn nên chính là để dành cho cô. Lệnh Nhiễm trong lúc thẫn thờ chợt nghĩ đến, đây là của cô, rơi vào tay bất kỳ kẻ nào đi chăng nữa thì cũng đều là giày xéo, hoang phí của trời, chỉ có cô mới xứng đáng, cô mới không thèm nhường lại cho người khác đâu, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Đến tận cùng của tận cùng, cô thực sự là đã mệt rã rời đến cực điểm, một ngón tay cũng không nhấc lên nổi, nhưng đôi mắt thì vẫn cứ nhìn anh chăm chú. Trần Tuyết Du cũng nhìn ngược trở lại vào sâu đôi mắt cô, hai người họ không ai nói thêm lời nào nữa, dựa vào ánh mắt, lại hoàn thành một cuộc g*** h*p về mặt tinh thần.
Lúc anh giúp cô tắm rửa, Lệnh Nhiễm vì quá đỗi mệt mỏi nên cô đã ngủ thiếp đi mất. Cơ thể, tâm hồn của cô tất thảy đều nhận được một sự thỏa mãn cực kỳ to lớn, chỉ là cảm thấy mệt mỏi chứ không hề có chút trống trải, hư không nào.
Cô vẫn chưa ăn cơm, nhưng cũng chẳng cần phải ăn nữa. Trần Tuyết Du bế cô lên trên giường, nhẹ nhàng đặt cô xuống, anh nằm ngủ ở ngay bên cạnh cô, chống một bên tay lên nghiêng đầu chăm chú ngắm nhìn một lát. Nhịp thở của cô rất ổn định, ngủ rất say, anh đặt lên trán, chóp mũi, bờ môi cô những nụ hôn chuồn chuồn đạp nước, cô hoàn toàn chẳng hề hay biết gì cả, mãi chìm đắm trong giấc nồng.
Anh lại chuyển sang chạm vào bàn tay cô, vô cùng mềm mại, thân thể nở nang thanh thoát của cô lúc này giống như một đóa hoa quỳnh đang chìm vào giấc ngủ sâu. Vẫn chưa đủ, rõ ràng đêm nay đã cảm thấy thỏa mãn rồi, người cũng đang ở ngay trước mắt đây, vậy mà anh lại cứ lo lắng chuyện cô sẽ bay đi mất. Anh lặng lẽ vén chiếc chăn mỏng ra, hôn từ đầu đến chân cô một lượt, tất thảy mọi ngóc ngách đều được chăm chút, vô cùng tỉ mẩn, chậm rãi, không hề vội vã muốn đạt đến một cái đích gì, chỉ đơn thuần là hôn mà thôi. Quá trình này cũng đầy vẻ cám dỗ như thế, nó là một loại tâm trạng khác.
Đêm đã về khuya, chiếc điện thoại cũng im lìm nằm ở đầu giường, để không bị làm phiền, nó đã được chuyển sang chế độ im lặng từ trước.
Trần Tuyết Du vô cùng tỉnh táo, anh cầm lấy điện thoại, liếc nhìn thời gian một cái, đang vào lúc nửa đêm.
Một mình anh đi xuống lầu, bước đến giữa khoảng sân vườn tĩnh mịch, quay số và gọi vào dãy số đó. Vào thời điểm này mà gọi điện thoại thì quả thực là vô cùng bất lịch sự, người bình thường chẳng ai lại đi quấy rầy người khác vào cái giờ giấc này cả, trừ phi có chuyện khẩn cấp. Đồn cảnh sát thì lại khác, càng về đêm thì lại càng náo nhiệt, rất nhiều chuyện đều thích xảy ra vào ban đêm, như thể màn đêm sinh ra là để xảy ra chuyện vậy.
Lão Dương đang trong ca trực, cả căn phòng nhốn nháo, ầm ĩ hết cả lên, mấy gã thanh niên trẻ tuổi đánh nhau lập tức làm cho không gian chật kín người ngay.
Phùng Kinh Vĩ cũng có mặt ở đó, đang bận rộn làm biên bản ghi chép lời khai.
Điện thoại đổ chuông, lão Dương nhìn một cái thấy là của Lệnh Nhiễm, lập tức bắt máy liền. Ông vừa mở miệng đã mang giọng điệu đầy vẻ nghề nghiệp, thanh âm cũng rất lớn: “Alo, Lệnh Nhiễm đấy à? Sao muộn thế này cháu mới gọi lại thế?”
Trần Tuyết Du không hề lên tiếng, nghe thấy đầu dây bên kia đầy rẫy những âm thanh ồn ào, hỗn tạp, giống như cùng một lúc có đến mười cái miệng đang tranh nhau nói chuyện vậy.
Anh cúp điện thoại, xóa sạch lịch sử cuộc gọi này.
Lão Dương gọi ngược trở lại, nhưng lại chẳng có ai bắt máy nữa rồi.
Cái tầm giờ này… trước đó không thèm bắt máy, lão Dương rất dễ nảy sinh liên tưởng, nó đến từ sự nhạy cảm nghề nghiệp tích lũy nhiều năm trời, thà rằng phán đoán sai lầm chứ quyết không thể để bỏ sót. Mà cũng có khi là do màn đêm k*ch th*ch, lão Dương đã lâu lắm rồi không có được cái loại tâm trạng như thế, nó sục sôi, cấp bách. Ông gọi thêm một cậu cảnh sát phụ tá, chuẩn bị xuất kích.
Phùng Kinh Vĩ mệt mỏi ngẩng đầu lên: “Có chuyện gì thế?”
Đầu anh đã phình to như cái đấu rồi, vừa mới có nhà báo án vì bị mất đôi dép đi trong nhà đặt ở trước cửa, nếu không có niềm tin và ý chí kiên định như kiềng ba chân thì quả thực là không tài nào làm nổi nghề cảnh sát đâu.
Phùng Kinh Vĩ không muốn nửa đêm nửa hôm lại phải đi tìm dép, tìm chó, bắt ma giùm người ta chút nào.
Chính bản thân anh cũng sắp sửa mệt mỏi đến mức người chẳng ra người mà ngợm chẳng ra ngợm nữa.
Lão Dương không nhận được chỉ thị từ tổng đài 110, cái loại sai lầm cấp thấp phi lý như thế này, chẳng có ai thèm phạm phải cả. Nhưng ông muốn phạm, ông bị một đám người cãi cọ làm cho đau hết cả đầu, anh nói đường anh, tôi nói đường tôi, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, những chuyện lông gà vỏ tỏi chất cao như núi, có nhẹ đến mấy thì giờ cũng hóa nặng nề rồi.
Ông đột nhiên không tài nào nhẫn nhịn nổi nữa, cuộc sống cần phải có một chút k*ch th*ch, một chút thứ gì đó mới mẻ. Ông vốn dĩ là một con báo săn, phải lao đi săn mồi bắt giết trên thảo nguyên bao la cơ mà.
Con báo săn có già đi thì khứu giác vẫn cứ vô cùng nhạy bén như cũ.
Xe cảnh sát là một chiếc Santana đời năm 2000, vô cùng cũ kỹ, lão Dương lái xe vô cùng thuận tay, thế nhưng cần số cứ hay bị tuột ra, cần phải có cậu cảnh sát phụ tá nhỏ giữ hộ cho.
Chiếc Santana cũ kỹ lao thẳng đến biệt thự của Trần Tuyết Du.
Vốn dĩ là không thể tùy tiện đi vào được, thế nhưng ông là cảnh sát, đi vào trong là chuyện rất dễ dàng, có điều muốn tìm ra địa chỉ cư trú cụ thể của Trần Tuyết Du thì cũng không phải là chuyện quá dễ dàng gì.
Chiếc xe dừng lại ở ngay trước cửa nhà Trần Tuyết Du, lão Dương ra hiệu cho cậu cảnh sát phụ tá xuống xe.
Đúng vào lúc này, cánh cửa xe rụng ra mất.
Cậu cảnh sát phụ tá nhỏ mặt mũi đầy kinh ngạc, sửng sốt: “Cái, cái này phải làm sao bây giờ ạ?”
Lão Dương hiển nhiên là loại người chuyện đao to búa lớn gì cũng đều đã từng kinh qua, trấn định như thường: “Không sao cả, sớm đã biết là nó sẽ rụng xuống rồi mà.”
Lão Dương vuốt ngược mái tóc một cái, tiến lên phía trước nhấn chuông cửa.
Gió đêm thôi hiu hiu, trong không khí ngập tràn mùi vị của cỏ cây hoa lá, lão Dương đã lâu lắm rồi không ngửi thấy cái mùi vị này, mùi vị này chẳng phải là hiếm gặp, thế nhưng vào lúc này, nó lại ngập tràn cái mùi tiền.
Trần Tuyết Du hoàn toàn không thể ngờ được rằng Dương Thiên Khải lại tới, thậm chí là dám tới.
Ông biết địa chỉ nhà anh.
Đúng là vướng chân vướng tay quá đi mất, sao lại có thể ngáng đường ngáng lối đến nhường ấy chứ? Những con người này từng kẻ một, tất cả đều không muốn cho anh được sống dễ chịu một chút nào cả. Trong lòng Trần Tuyết Du khẽ thở dài, thay một bộ quần áo khác rồi rảo bước ra ngoài.
Lúc đầu là ngăn cách qua một cánh cửa, lão Dương lớn tiếng nói: “Chúng tôi là cảnh sát, nhận được tin báo án của người dân, phiền cậu…”
Cánh cửa từ từ mở ra.
Trần Tuyết Du xuất hiện ở ngay trước mắt, lộ rõ mồn một cái vẻ mặt đang bị làm phiền.
“Đồng chí cảnh sát?” Anh liếc mắt nhìn về phía sau một cái: “Cả hai vị đều là đồng chí cảnh sát sao?”
Lão Dương rút chứng minh nhân dân, thẻ ngành ra, Trần Tuyết Du đến liếc mắt nhìn cũng thèm liếc: “Tôi nhận ra ông rồi, họ Dương đúng không?”
Lão Dương lại cất thẻ ngành đi: “Phải, tôi họ Dương, Trần tổng đúng là có trí nhớ tốt, lần trước tôi đã đâm sầm vào đuôi xe của cậu.”
Trần Tuyết Du bảo: “Tôi không hề báo cảnh sát, không biết cảnh sát Dương làm sao mà lại tìm được đến tận chỗ này của tôi thế?”