Lệnh Trí Lễ ở trong khách sạn này vô cùng thoải mái, có đồ ăn, có thức uống, tắm một trận nước nóng rồi nằm ườn ra chiếc giường phủ ga nệm trắng tinh rộng rãi, bao nhiêu mệt mỏi đều tiêu tan sạch sẽ.
Cảnh đêm của thành phố thật quả là lôi cuốn, mà ánh đèn trong mưa lại càng luôi cuốn hơn.
Ông đột nhiên nhận ra thành phố này đang phát triển với tốc độ chóng mặt, đến mức ông sắp chẳng còn nhận ra nữa rồi. Ông thích sự phồn hoa, thích cái cảm giác này, nằm trên giường hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra ngày hôm nay. Cứ như thể ngay giây tiếp theo, ông sẽ nhỏm dậy để đi tham dự lễ trao giải, nói lời gì cho hay bây giờ nhỉ?
Thời tiết bão bùng, mùi vị xung quanh mới quả là phong phú làm sao. Lệnh Nhiễm bước ra khỏi thang máy, mùi người liền nhạt đi, trong hành lang tràn ngập mùi thảm trải sàn và mùi thuốc lá. Bờ vai cô bị nước mưa hắt vào lốm đốm vài vệt, mang theo mùi ẩm ướt lạnh lẽo của làn mưa còn sót lại, khi cô nhìn thấy số phòng liền dừng bước.
Cánh cửa này chẳng có bất kỳ điểm gì khác biệt so với những cánh cửa khác, song con người ở bên trong thì có, chỉ cần cô gõ cửa… Không khí trong lồng ngực như bị rút cạn sạch trong chớp mắt, Lệnh Nhiễm trấn tĩnh lại một lát rồi gõ lên cánh cửa vài cái rất có nhịp điệu.
Chẳng buồn hỏi han câu nào cánh cửa đã mở ra. Cô nhanh chóng nghĩ thầm, đúng là chẳng có đầu óc gì cả.
Mùi bụi bặm trộn lẫn với mùi hương sữa tắm nồng nặc trong phòng xộc thẳng vào mũi vào mắt, thậm chí mang lại cảm giác ngấy mỡ. Lệnh Nhiễm chạm phải ánh mắt của Lệnh Trí Lễ.
Một đôi mắt đúng là quá đỗi quen thuộc.
Thật bạc bẽo, đến cả chuyện già đi mà ông ta cũng không cam đi dù chỉ một chút, dáng vẻ vẫn y như ngày nào. Chính vì vẫn y như ngày nào, Lệnh Nhiễm đột nhiên lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
Lệnh Trí Lễ nhận ra cô muộn hơn cô vài giây.
Theo bản năng, ông định đóng cửa lại, Lệnh Nhiễm lấy tay chặn lấy rồi thẳng chân bước vào.
Rốt cuộc đã bao lâu rồi không gặp nhỉ? Chẳng ai buồn tính toán nữa.
Lệnh Trí Lễ không thay đổi là bao, nhưng cô thì thay đổi không hề nhỏ. Ánh mắt ông dõi theo cô, còn Lệnh Nhiễm thì lại đang đánh giá cách bài trí trong căn phòng: giường, bàn ghế, tấm rèm cửa chẳng rõ màu sắc gì, không biết là do bụi bẩn cũ kỹ, hay vốn dĩ nó đã như thế rồi.
Đã quá lâu không gặp, dẫu nói câu gì đầu tiên dường như cũng đều không thích hợp. Lệnh Trí Lễ càng nhìn cô càng thấy xa lạ, cô trong ấn tượng của ông là một đứa bé, mà đứa bé thì chỉ cần chưa chết thì sẽ lớn lên.
“Nhiễm Nhiễm, sao con lại tìm được đến tận đây?”
Xung quanh chiếc giường có trải thảm, nó nơi giấu bẩn ngậm rác, đúng là thừa thãi. Cô liếc nhìn cánh cửa phòng vệ sinh đang khép hờ, nước lênh láng trên sàn, lớp men sứ trắng tinh lóe lên ánh sáng, trong không khí từng luồng hơi ẩm lẩn khuất, mùi vị thật khó ngửi.
“Ở đây có quen không?”
Lệnh Trí Lễ còn chưa kịp kinh ngạc xem làm sao cô tìm tới đây được thì cô đã cất lời hỏi thăm ông rồi.
“Quen chứ, cái gì cũng có, con…”
“Tôi đến thăm ông.” Lệnh Nhiễm bước đến bên cửa sổ, vén một góc rèm ra, chiếc xe của Trần Tuyết Du đã hòa làm một thể với màn đêm, không còn phân biệt được nữa rồi.
“Chúng ta bao lâu rồi chưa gặp nhau?” Cô quay người lại hỏi.
Lệnh Trí Lễ không biết.
“Cũng phải mấy năm rồi nhỉ?”
“Con sống thế nào?”
“Vẫn vậy thôi.”
“Tôi thấy ông chẳng thay đổi mấy, trông trẻ hơn bố của các bạn học cùng tôi khá nhiều.”
“Vậy sao?” Lệnh Trí Lễ sờ sờ lên mặt, ông biết mình có ngoại hình đẹp, nhưng cũng không quá để tâm.
Ông không mảy may nghĩ đến việc hỏi xem con gái mình sống ra sao.
Lệnh Nhiễm bước qua, cầm lấy bình siêu tốc vào phòng vệ sinh hứng nước, bảo ông ta: “Nước đun sôi lần đầu tiên phải đổ đi đấy, tôi nghe nói đồ đạc trong khách sạn không được sạch sẽ cho lắm.”
Lệnh Trí Lễ nảy sinh một cảm giác như thể nhìn thấy Tiêu Mộng Cầm, cái cảm giác được người khác chăm sóc ấy.
Cô bắt đầu đun nước, thấp giọng hỏi: “Chuyện của mẹ, ông có biết không?”
“Biết chứ, có điều chuyện xảy ra rồi mới biết, tin tức lúc nào mà chẳng có độ trễ.”
Lệnh Trí Lễ hễ cứ nhắc đến Tiêu Mộng Cầm là lại khô khan hẳn đi, chẳng có lời gì để nói.
Lệnh Nhiễm đợi một lát, ông không hỏi bất kỳ một câu hỏi nào kiểu như: vụ hỏa hoạn xảy ra thế nào, một mình cô đã lo liệu đám tang ra sao, Tiêu Mộng Cầm được chôn cất ở nơi nào…
“Ông quay về là vì chuyện của mẹ sao?”
Lệnh Trí Lễ né tránh ánh mắt của cô, cứng nhắc nói: “Bố nhìn nhận chuyện sinh tử rất thoáng. Đào Tiềm có câu thơ rằng: Thân thích hoặc dư bi, tha nhân diệc dĩ ca. Ý nói rằng người đã mất thì cũng đã mất rồi, người thân và bạn bè cần đau buồn thì cũng đã đau buồn đủ cả, đừng nên quá chấp niệm làm gì nữa. Người sống thì vẫn còn việc của người sống phải làm.”
Lệnh Nhiễm nhìn thẳng vào ông ta: “Ông đã từng đau buồn sao?”
Lệnh Trí Lễ cúi đầu, ngón tay vạch đi vạch lại một cách chậm chạp trên mặt bàn: “Dĩ nhiên rồi, sao lại không đau buồn cho được?”
“Vậy lần này ông trở về là vì chuyện gì?”
Lệnh Trí Lễ lập tức ngẩng đầu lên, đôi mắt vụt sáng. Ông yêu chính bản thân mình, yêu lý tưởng của bản thân mình. Hễ cứ nghĩ đến chuyện này, toàn bộ thân tâm ông ta lại sôi sục: “Bố có một việc hệ trọng, bắt buộc phải trở về. Con biết không? Có nhà xuất bản đã liên lạc với bố, muốn xuất bản sách cho bố đấy.”
Trong nháy mắt Lệnh Nhiễm đã hiểu ra rồi, là anh, chỉ có anh mới làm được việc này.
Chẳng trách anh lại nói những lời như vậy, anh đã nắm rõ con người của Lệnh Trí Lễ trong lòng bàn tay.
Lệnh Trí Lễ khó giấu nổi sự khoái chí: “Thực ra hôm nay bố đã gặp mặt một vị biên tập, ông ấy đánh giá bố rất cao. Cái đề tài đó của bọn họ đến thật đúng lúc, sớm hơn không được, thời đại phải phát triển đến bước này thì mới có thể có một đề tài như thế. Đợi đến khi sách ra mắt, bố sẽ tặng con vài cuốn, con có thể mang cho các thầy cô, bạn học của con, bảo họ cùng xem thử.”
Ông quả thực là khoái chí, bắt đầu thao thao bất tuyệt. Lệnh Nhiễm kéo một chiếc ghế qua, chậm rãi ngồi xuống.
Lệnh Trí Lễ chẳng nhìn thấy một chút niềm vui nào trên gương mặt cô, cô ngồi ngay ngắn ở đó như một bóng ma, vừa xinh đẹp lại vừa rùng rợn. Cô ném ánh nhìn qua khiến ông trong một thoáng hoang đường bỗng nhìn nhầm thành Tiêu Mộng Cầm. Thực ra trông cô không giống mẹ, có lẽ vẫn có một chỗ nào đó giống một chút chăng, khí chất? Thần thái? Lệnh Trí Lễ chẳng phân biệt nổi nữa, chỉ biết cái dáng ngồi này của cô giống hệt như Tiêu Mộng Cầm, giống như đã ngồi dưới đáy một cái giếng cổ suốt mấy ngàn năm rồi vậy.
“Thế sao? Xuất bản thơ ông viết à?” Cô đợi ông bộc lộ hết cảm xúc xong liền hỏi.
Lệnh Trí Lễ lập tức đáp lời ngay: “Không chỉ có thơ ca đâu, con có lẽ không biết, bố còn viết không ít tản văn, tạp văn nữa cơ.”
Ông càng nói càng cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng. Ông sắp sửa công thành danh toại, trở thành một người chồng, người cha đáng nể. Tiêu Mộng Cầm không còn nữa, không sao cả, Lệnh Nhiễm vẫn còn đây, ông đối với cô có một thứ tình cảm rất phức tạp, từng có chán ghét, song cũng từng có yêu thích, chung quy cô vẫn là đứa con của hai người họ.
Lệnh Nhiễm lặng lẽ nói: “Mẹ chết rồi, ông không viết chữ nào để tưởng niệm sao?”
Lệnh Trí Lễ bắt đầu lấp l**m: “Phải viết chứ, phải viết chứ, có điều không phải bây giờ. Bởi vì con người ta khi đột ngột gặp phải biến cố lớn, phản ứng thực ra sẽ bị trì độn, chậm chạp đi, phải đợi sau này hồi tưởng lại mới có thể viết hay được.”
Lệnh Nhiễm nói: “Thế sao được? Nên tranh thủ viết xong trước khi nộp bản thảo chứ, cơ hội như thế này hiếm hoi lắm.”
Lệnh Trí Lễ không muốn bàn về Tiêu Mộng Cầm, toàn bộ tâm trí ông đang bị kích động bởi chuyện của bản thân, nó đầy mộng tưởng và hào quang xán lạn.
“Cái đó để sau hãy nói, cơ hội có một lần thì sẽ có lần thứ hai.”
“Nói hay lắm, chỉ cần con người ta còn sống thì lúc nào mà chẳng có cơ hội. Tiền xuất bản đã bàn bạc chưa?”
Lệnh Trí Lễ lập tức cảm thấy bị sỉ nhục: “Tiền bạc không quan trọng, đây không phải là vấn đề kiếm được bao nhiêu tiền.”
Lệnh Nhiễm mỉm cười: “Vậy thì là vấn đề gì? Tiền bạc không quan trọng sao?” Cô rút từ trong túi ra bản sao kê ngân hàng đã in sẵn: “Tiền bạc đã không còn quan trọng, vậy tiền trong thẻ của mẹ là do ông chuyển đi đúng không?”
Đúng là hãi hùng, cứ như thể đang cùng nhau thảo luận về những bông hoa tươi, nhưng đối phương đột nhiên lại lôi ra một bộ xương khô vậy. Lệnh Trí Lễ nói: “Con làm cái này để làm gì?”
“Tôi làm gì ư?” Lệnh Nhiễm vặn hỏi ngược lại: “Ông đã làm những gì? Trước khi vụ hỏa hoạn xảy ra, ông đã từng trở về.”
Lệnh Trí Lễ lộ rõ vẻ không yên, đáp: “Bố đã làm gì? Bố chẳng làm cái gì cả! Bố đúng là có trở về, bố chỉ muốn về thăm hai mẹ con…”
“Ông nói dối.” Cô bình thản ngắt lời ông: “Là do ông ở bên ngoài lại không sống nổi nữa, mò về tìm mẹ để đòi tiền. Ông là đàn ông sức dài vai rộng, có tay có chân, vậy mà chỉ biết ngửa tay xin tiền phụ nữ.”
Lệnh Trí Lễ bắt đầu đi tới đi lui, sốt ruột bước loạn xạ: “Nhiễm Nhiễm, con nói như vậy là không công bằng với bố! Bố có đầu óc, có tư tưởng, bố chỉ là trời sinh không thích hợp với việc lao động chân tay. Bất kỳ ai cũng có việc mình giỏi, con không thể lấy ưu điểm của người khác để đi so sánh với khuyết điểm của bố!”
Cô cười: “Ông có đầu óc sao? Sao tôi lại không biết nhỉ? Ông ở khách sạn hễ nghe thấy tiếng gõ cửa là ông ra mở cửa liền, đến cả chút đầu óc này mà ông còn chẳng có, có phải là ông có hiểu lầm gì đối với hai chữ ‘đầu óc’ này rồi không?”
Trên mặt Lệnh Trí Lễ đầy vẻ kinh hãi: “Con đúng là thô lỗ, con học bao nhiêu là sách vở rồi mà mở miệng nói năng không biết lựa lời gì cả, thật đáng sợ.”
Lệnh Nhiễm đăm đăm nhìn xoáy vào ông ta.
“Có phải là ông đã phóng hoả không?”
Lệnh Trí Lễ suýt chút nữa thì nhảy dựng lên: “Con nghĩ bố thành cái loại người gì rồi? Bố tôn trọng sinh mạng, tất thảy mọi sinh mạng! Bố mắc mớ gì phải phóng hỏa?”
Lệnh Nhiễm gật gật đầu: “Được, tôi tin ông thứ nhất là không có cái gan này, thứ hai là không có cái bản lĩnh ấy. Tôi hỏi ông tiếp, ông trở về vào ngày mùng mấy, và rời đi vào ngày nào?”
Lệnh Trí Lễ cảm thấy bị xúc phạm: “Con có tư cách gì mà thẩm vấn bố?”
“Ông có tật giật mình.”
“Bố tại sao phải có tật giật mình? Lửa không phải do bố phóng, tại sao bố phải có tật giật mình? Vụ hỏa hoạn đó là ngoài ý muốn, đường dây điện bị chập do lão hóa, lửa nó tự bốc lên, ai mà cản được!”
“Tôi bây giờ không hỏi về vụ hỏa hoạn.”
“Không liên quan đến bố! Bố nói lại lần cuối cùng, không liên quan đến bố!”
“Lúc ông trở về đã chửi mắng mẹ.”
“Bố không có!”
“Ông còn đánh bà ấy.”
“Bố không có! Bố chưa bao giờ đánh phụ nữ!”
“Ông tìm được người phụ nữ mới, ông cần tiền, cho nên ông mới mò về tìm bà ấy để đòi tiền. Ông và bà ấy xảy ra mâu thuẫn, ông đã nói những lời khiến bà ấy đau lòng, đánh ngất bà ấy rồi cuỗm tiền đi, mặc kệ bà ấy bị thiêu chết trong biển lửa. Ông không hề quay đầu ngoảnh lại, lúc ông rời khỏi Thập Lý trại là vào đêm ngày mùng bảy.”
Lệnh Trí Lễ lùi lại một bước, rất nhanh sau đó lại tiến lên, hai tay khua khoắng loạn xạ: “Con vu khống bố, đây là vu khống!” Ông giống như một đứa trẻ, chỉ biết la hét lớn tiếng, rồi sau đó bắt đầu lẩm bẩm: “Chỉ là bố đã chìm đắm vào một tình yêu mới, con biết đấy, bố là nhà thơ, bố cần có sự đam mê sục sôi, không có tình yêu tươi mới thì một chữ bố cũng không viết ra nổi. Cái nỗi thống khổ đó quá đỗi to lớn, lớn đến mức muốn đè bẹp bố, muốn hủy diệt bố…”
Hễ cứ nói đến nỗi thống khổ của chính mình, ý chí và tinh thần của ông đều cuộn trào mãnh liệt. Ông miêu tả cái nỗi thống khổ đó một cách sống động như thật, nỗi thống khổ của chính bản thân ông ta nói với Tiêu Mộng Cầm một lần chưa đủ, còn bắt con gái mình phải nghe lại một lần nữa.
Đôi mắt ông ta bỗng nhiên trở nên rực cháy, sáng bừng lên: “Bố không hại chết mẹ con!”
Lệnh Nhiễm lạnh lùng đáp: “Ông đã hại chết bà ấy từ lâu rồi, bà ấy thậm chí đã chết từ rất nhiều năm trước.”
“Con nói thế là có ý gì? Con căn bản không biết gì về tình cảm giữa bố và mẹ con cả, mối quan hệ giữa bọn ta con không hiểu, con không có tư cách để bình phẩm! Giữa bố và mẹ con là từng có tình yêu, bà ấy là người tình trung thuỷ nhất của bố, vĩnh viễn không bao giờ vứt bỏ bố!”
Gương mặt Lệnh Nhiễm phủ một lớp sương lạnh, cứ lạnh lùng như thế, cũng không nổi giận: “Nếu bà ấy đã tốt như thế, cớ sao ông lại vứt bỏ bà ấy? Vứt bỏ chưa đủ, ông còn muốn hại bà ấy, bà ấy ngáng đường ngáng lối gì của ông sao?”
“Con, cái đứa trẻ này, từ nhỏ bố đã biết tính tình con lãnh đạm, thờ ơ. Con lúc nào cũng là kẻ rình mò, rình mò cuộc sống của bố và mẹ con. Con còn là một kẻ trộm cắp, đánh cắp đi khoảng thời gian mà mẹ con đáng lẽ phải dành cho bố!”
“Tại sao ông cứ trả lời râu ông nọ cắm cằm bà kia thế, có tật giật mình rồi hử? Ông cướp đi tiền của bà ấy, hại chết mạng sống của bà ấy, chính là ông.”
“Tiền là bà ấy tự nguyện đưa cho bố! Bà ấy yêu bố, bà ấy không giống như con, con chẳng có một chút tình cảm nào cả. Con nhìn cái bộ dạng quỷ quái của con bây giờ mà xem, bố từng bế con, từng thơm con, đem tất cả những gì bố biết biên soạn thành sách giáo khoa để dạy cho con. Con chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, làm sao để tranh giành mẹ con với bố. Có phải con cảm thấy con rất yêu thương mẹ con không? Con không hề, con chỉ yêu chính bản thân con mà thôi, bố đã nhìn ra từ lâu rồi!”
Mặt cô không cảm xúc đáp: “Phải, ông không yêu bà ấy, chỉ biết bóc lột bà ấy, cho nên bà ấy chết rồi, ông sẽ sống lâu trăm tuổi như loài rùa vậy. Ông muốn nói ông thương yêu tôi sao? Cho dù ông thương yêu tôi, còn tôi chẳng yêu thương gì bà ấy thì chuyện này có liên quan gì đến việc ông không yêu bà ấy, hại chết bà ấy không?”
*Ngoài để chỉ sự sống lâu thì trong tiếng Trung loài rùa (王八/Vương bát) bị coi là biểu tượng của sự nhục nhã, xấu xa. Ngoài ra người ta hay có một câu chửi đấy là Vương Bát Đản nghĩa là khốn nạn, mất dạy.
Lệnh Trí Lễ ngẩn người trong chốc lát, trước sau vẫn lắc đầu: “Người không phải do bố hại, con không thể đổ lên đầu bố được, dĩ nhiên, cũng không phải do con hại. Cái chuyện hỏa hoạn như thế đâu ai muốn, chuyện bà ấy bị lửa thiêu chết chỉ là chuyện bất trắc mà thôi. Đúng rồi, có phải con thi đỗ đại học rồi không?”
Lệnh Nhiễm lại từ tốn đứng dậy.
“Ông giết người rồi mà còn không dám đối mặt, ông là một kẻ hèn nhát.”
“Bố không có, con còn nói nữa, con còn nói nữa thử xem?”
“Ông hại chết mẹ nhưng không dám thừa nhận.”
Cô dồn ông vào bên cạnh cửa sổ: “Ông nên đi chết đi, chết đi để mà chuộc tội, có điều ông không dám, ông không dám sống, mà cũng chẳng dám chết.”
Lệnh Trí Lễ tỉnh táo lại: “Tại sao bố phải chết? Bố chẳng có tội lỗi gì phải chuộc cả! Con thấy con có tội cần chuộc thì con đi chết đi xem nào, con cũng đâu có dám, con còn quá trẻ tuổi, đương nhiên là không nỡ chết rồi.”
Trên mặt ông lộ ra chút thần sắc đắc ý, cứ như thể vì cảm thấy bản thân mình bỗng nhiên bóc trần được cô, cái đồ ranh con này, thật là độc địa quá mà.
Ông chẳng biết che đậy một chút nào cả, Lệnh Nhiễm nhìn ông, cô không thèm nói một lời nào nữa. Lúc cô quay người đi, Lệnh Trí Lễ khẽ né một cái, giống như lo sợ cô sẽ đột ngột lao vào mình vậy.
“Đến ông còn chưa chết, tại sao tôi phải chết?”
Lệnh Trí Lễ vô cùng chấn động, cứ như thể kinh ngạc trước sự độc địa của cô vậy, cô chẳng giống Tiêu Mộng Cầm một chút nào, cô không lương thiện, cũng chẳng bao dung, cô chẳng có một chút xíu tình cảm nào cả. Cái lúc mới vào phòng, à, ông hiểu ra rồi, cô chỉ là đang làm bước đệm, đang ngụy trang mà thôi, cô quả thực là một đứa trẻ ích kỷ tư lợi mà!
Nước đã sôi sùng sục từ lâu làm nẩy cả nắp lên, giờ đã bình lặng trở lại, tỏa ra từng luồng hơi nóng nghi ngút.
Lệnh Trí Lễ vội vã chỉ tay vào cô: “Bố đã nói rồi mà, không nên sinh ra con, con vốn dĩ chẳng phải là cái thứ tốt đẹp gì!”
Lệnh Nhiễm cầm lấy túi xách đáp: “Tôi không phải, còn ông thì phải sao? Ông không dám thừa nhận đâu, chẳng có một chuyện nào là ông dám thừa nhận cả.”
“Con nói nhảm!”
Cô bước về phía cửa phòng, đứng định lại rồi nói: “Ông hại chết mẹ không dám thừa nhận, ông không có thiên phú, cũng chẳng có tài năng, lại càng không dám thừa nhận. Chẳng có một ai nói thật với ông cả, bởi vì mọi người đều biết ông là một kẻ ngu xuẩn, căn bản chẳng nghe hiểu tiếng người.”
Lời này quá đỗi tr*n tr**, bờ môi Lệnh Trí Lễ run lên bần bật, suýt chút nữa thì ngã khuỵ xuống.
“Nghe rõ chưa? Ông chẳng có một chút thiên phú viết thơ nào cả, từ trước đến nay chưa từng có.”
Cô quay người bước đi, Lệnh Trí Lễ ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ. Sau khi cánh cửa khép lại, ông bỗng nhiên tự lẩm bẩm một hồi lâu, Lệnh Nhiễm đã không còn nghe thấy nữa.
Cô bước vào thang máy, rồi lại bước ra khỏi khách sạn.
Trận mưa đen ngòm xối xả, thế giới của thị giác giờ chỉ còn lại thính giác. Cô nhất thời không nhìn rõ phương hướng, một chân giẫm tọt vào trong vũng nước, thứ nước thật bẩn thỉu ấy không biết đã gột rửa qua những cái gì, đờm họng của con người, tàn thuốc, bãi nước tiểu của chó con… Cô đột nhiên nảy sinh một nỗi chán ghét tột cùng, đối với ai đây?
Một bóng người tiến lại gần, ôm trọn lấy cô vào lòng, cô cũng chẳng nhìn rõ là ai.
Thế nhưng cô thế giới của khứu giác của cô lại nhận ra trước tiên, dẫu nước mưa có xâm lấn đến thế nào, mùi hương xà phòng vẫn đang khổ sở chống đỡ lấy tòa lâu đài của ký ức.
Người mất vật hủy, thứ hương thơm từng lan toả khi xưa, giờ đã ngưng tụ lại trên cơ thể của Trần Tuyết Du. Lệnh Nhiễm bấu chặt lấy chiếc áo sơ mi của anh, dốc sức mà hít hà, bỏ lại mùi tanh nồng của đất cát lẫn trong nước mưa và mùi khói thuốc còn sót lại. Cô cũng không yêu thương bà ấy, cô cũng sẽ sống lâu trăm tuổi thôi.
Trần Tuyết Du cúi đầu nhìn cô, cô giống như một con thú nhỏ co rúm người lại trong lớp quần áo, run rẩy từng đợt không ngừng. Anh cảm thấy một thứ gì đó cũng đang run rẩy theo, thấy vậy liền ôm chặt lấy cô hơn.
Không biết đã qua bao lâu, Lệnh Nhiễm ngẩng gương mặt đỏ bừng lên, cô không hề khóc, cô gấp gáp cầu xin một loại cảm giác khác mãnh liệt hơn để che đậy, chắn đỡ cho chính mình, bèn giục giã anh lái xe trở về.
Cơn mưa rất lớn, trên đường ngập nước lênh láng, có người đang lội trong nước, nước đã ngập đến đầu gối rồi. Khắp nơi là ánh đèn neon nhấp nháy từ những tòa nhà cao tầng, từ những làn xe cộ, đỏ rực lên một cách hỗn loạn. Trên đỉnh đầu là mây đen cuồn cuộn đè nặng xuống thành phố, Trần Tuyết Du một mặt vừa lái xe, một mặt vừa phán đoán tình hình đường sá.
Anh quả quyết quay đầu xe lại, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên nói: “Tại sao không lái về phía trước.”
Trần Tuyết Du nói: “Không an toàn lắm, đổi đường khác.”
“Sợ bị ngập ạ? Anh sợ bị ngập nước sao?”
“Chết máy ở trong nước rất phiền phức.”
“Có phải xe ngập nước là chúng ta không ra ngoài được nữa không?”
“Cũng không hẳn, nhưng tốt hơn hết là đừng cố đâm đầu vào vũng nước.”
Lệnh Nhiễm nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, tim đập thình thịch: “Đâm vào đi, chúng ta chết trong cơn mưa này cho xong.”
Trần Tuyết Du nhanh mắt liếc nhìn cô một cái, rồi lại chăm chú nhìn đường: “Em muốn chết, anh có phương pháp khác để em chết, cái này không thể đồng ý với em được.”
Anh buông một bàn tay trên vô lăng xuống, nắm lấy tay cô: “Nước ngập cũng chưa đến mức độ đó đâu, đổi một cách chết khác đi.”
Lệnh Nhiễm không kìm được mỉm cười, cười một lát rồi nụ cười cũng vụt tắt.
“Ngày mai anh có thể không đến công ty được không?”
Trần Tuyết Du đồng ý rất dứt khoát: “Được.”
“Chúng ta ở nhà, không gặp bất kỳ ai cả.”
“Được.”
“Bất luận là ai gọi điện thoại tới anh cũng đừng ra ngoài, chỉ một ngày thôi, có được không?”
“Được.”
“Nước ngập vào nhà, chúng ta cũng không ra ngoài.”
“Được.”
Lệnh Nhiễm cuối cùng cũng có thể buông bỏ được nỗi lo, anh đối với cô nói là làm, từ trước đến nay luôn rất giữ chữ tín.