Xe vừa mới vào đến sân, Lệnh Nhiễm đã ôm chầm lấy anh mà hôn, cô quá khao khát anh. Chẳng một ai có thể đỡ nổi cô lúc này, ngoại trừ Trần Tuyết Du.
Cô hôn anh, hôn lên mắt, lên sống mũi, lên đôi môi, đôi tay cuống cuồng giật mở chiếc áo sơ mi của anh. Toàn thân anh vững chãi, chân thật ở đó. d*c v*ng cô dành cho anh trực diện, thấu triệt, mà cô cũng trao cho anh sự tự do cảm quan trọn vẹn nhất.
Trong một khoảng thời gian rất dài, thể xác của Trần Tuyết Du vốn tịch mịch như đống tro tàn. Anh là người vô cùng ổn định, không làm xằng bậy, tuyệt đối không tùy tiện phát sinh quan hệ x*c th*t với phụ nữ, bởi anh coi đó là sự phá vỡ lý trí và trật tự, mang lại một cảm giác nhơ bẩn. Anh có quá nhiều việc phải làm, h*m m**n của thể xác luôn bị xếp ở phía sau, nhưng cô vừa xuất hiện, cái hệ thống quy tắc ấy liền lung lay rồi dần dần sụp đổ. Sự tươi mới, rung động mà cô mang lại cho anh là một niềm khao khát không bao giờ có thể thoả mãn, vượt xa mọi kỳ vọng.
Đều là người trưởng thành cả, nếu chỉ đơn thuần mê luyến chuyện này thì khó tránh khỏi nảy sinh nghi ngờ. Đây phải chăng là thứ phù phiếm và ngắn ngủi? Chẳng bao lâu nữa, cảm giác có lẽ sẽ nhạt phai, nhưng mỗi khi chuyện đó diễn ra, ý nghĩ trong đầu anh lại vô cùng rõ ràng. Sẽ không còn ai mang lại cho anh trải nghiệm như thế nữa. Đời người dài và rộng đến nhường ấy, vốn không nên quả quyết như thế, song anh lại quả quyết đến vậy.
Trần Tuyết Du ấn bàn tay cô xuống, mở cửa xe, hai người lại ôm lấy nhau, lảo đảo dừng lại dưới hiên nhà. Gió mưa hắt tới, hạt mưa lất phất hắt lên người, họ tựa vào cánh cửa mà hôn nhau. Chiếc váy của Lệnh Nhiễm cuộn tung, từng nếp từng nếp dán chặt vào chân anh, cơ bắp trên chân anh nóng bỏng, hừng hực áp tới.
Một tia chớp rạch ngang, rọi lên thân hình trắng muốt của hai người, ngay sau đó là một chuỗi tiếng sét vang trời, mang lại ảo giác như thể sắp giáng thẳng xuống người. Lệnh Nhiễm run bắn lên một cái, vòng tay ôm chặt lấy eo anh, giật mình sực tỉnh khỏi nụ hôn cuồng nhiệt: “Anh có nghe thấy không? Kêu to quá.”
Trần Tuyết Du mở cửa ra, vừa mới bước vào trong, Lệnh Nhiễm gần như là nhào tới, đẩy mạnh anh va sầm vào cánh cửa. Cửa đóng rầm lại, đôi môi nóng bỏng của cô lại kéo tới.
Quá đỗi nhiệt tình, nhiệt tình đến mức khiến một nỗi sợ hãi tự nhiên trào dâng. Trần Tuyết Du bắt đầu cắn cô, cắn môi cô, cắn bờ vai cô, rồi giữ chặt cánh tay cô mà cắn. Anh thốt lên lời cầu xin mơ hồ: “Đừng đi, ở lại chỗ anh, ở lại đây có được không?” Anh cảm giác như mình đang nắm giữ một giấc mộng từ kiếp trước, tuyệt đối không thể buông tay.
Cô nghe thấy rồi, nhưng tâm cảnh lại mông lung, vô thức nâng khuôn mặt anh lên, tiếp tục hôn anh, đáp: “Vâng…” Trần Tuyết Du đột nhiên bế bổng cô lên, bước về phía lầu trên. Lần đầu tiên của hai người chính là ở trong phòng tắm, vô cùng khắc cốt ghi tâm. Anh tỉ mỉ tắm rửa cho cô, có lẽ là vì cảm thấy khách sạn không được sạch sẽ cho lắm, trong thang máy lại có nhiều người đến vậy.
Ngón tay anh vuốt xuôi theo hàng lông mày của cô, rồi lại vuốt dọc xuống gò má.
Nước chảy vào hốc mắt hơi xót đau, Lệnh Nhiễm không muốn tắm rửa tỉ mỉ như vậy, cô đòi hỏi anh, Trần Tuyết Du bèn lấy khăn tắm quấn lấy cô, bế thốc cô lên giường.
Gò má Lệnh Nhiễm nóng bừng, đôi mắt cũng đỏ hoe: “Chẳng phải anh bảo anh có rất nhiều cách để khiến em chết sao? Anh còn đợi gì nữa?” Ngọn lửa trong mắt cô tràn ra ngoài, như muốn thiêu đốt sang cả người anh.
Động tác của cô có phần thô bạo, cô vươn tay ra bắt lấy anh.
Cô phô bày ra một sức sống mãnh liệt đến mức gần như man rợ. Rõ ràng không có người khác ở đây, vậy mà trông cô giống như đang tranh giành anh với một thứ gì đó.
Tâm trạng Trần Tuyết Du bỗng chốc trở nên phức tạp, anh cảm nhận được nỗi đau, cả về thể xác lẫn tâm lý, thảy đều có đủ.
“Anh không muốn làm em bị thương.”
Lệnh Nhiễm nghĩ thầm, sao anh lại trở nên do dự, thiếu quyết đoán như thế rồi? Thật vô vị. Cô nhìn anh với vẻ đượm chút giễu cợt: “Là không muốn làm với em sao?”
Anh lắc đầu: “Em đang coi anh thành thứ khác rồi.”
Lệnh Nhiễm dang rộng hai tay, ôm trọn lấy anh: “Không phải, em biết đó là anh, em sẽ không nhầm lẫn anh với bất kỳ ai cả.”
Cô vội vã hôn lên tóc anh, tai anh, luồng khí nóng bỏng cuộn lên hỗn loạn khắp nơi.
Trần Tuyết Du đột nhiên giữ chặt lấy gương mặt cô, không cho cô cử động nữa: “Anh là ai?”
“Trần Tuyết Du.”
“Còn em?”
“Em là Lệnh Nhiễm.”
“Không đúng, ai cũng có thể gọi em như thế.”
“Em là Nhiễm Nhiễm.”
Thế là đủ rồi, biết anh là ai, biết bản thân là ai, những thứ còn lại đều là thừa thãi.
Trần Tuyết Du buông cô ra, ném phăng chăn đệm, gối đầu xuống đất, chỉ để lại chiếc giường trơ trọi. Gương mặt anh gần như không có biểu cảm nào, cả thân hình nặng nề áp chế xuống: “Anh chết cùng em.”
Cô run rẩy một cái, biết rõ điều gì sắp sửa đến, mọi lớp ngụy trang văn minh đều đã bị trút bỏ sạch sẽ. Lần nào anh cũng khiến cô chết đi, chết đi rồi lại sống lại. Đêm nay, cô khát khao được chìm vào cái chết ấy sâu hơn nữa, sâu đến mức không còn điểm dừng.
Mỗi một tư thế, anh đều ra sức thoả mãn cô. Trong tầm mắt, lông mày, mắt, miệng, mũi của cô thoắt ẩn thoắt hiện, anh cũng chẳng màng đến việc có làm tổn thương cô hay không. Cả hai người đều phải chết, những chuyện này liền trở nên vô nghĩa.
Mưa vẫn cứ rơi, dòng nước lênh láng thấm đẫm cả ga giường, Trần Tuyết Du đành phải ngồi dậy, muốn đổi sang một không gian khô ráo hơn. Nhưng chẳng thể khô ráo nổi, khắp nơi cứ ẩm ướt mãi. Không cách nào biết được thời gian, thời gian đã tiêu biến trong các dòng thể dịch.
Lúc sức cùng lực kiệt, cô lim dim đôi mắt, Trần Tuyết Du dường như biến thành một chiếc bóng hư ảo. Tim cô giật nảy, bấm chặt lấy eo anh: “Anh còn ở đây không?”
Giọng anh có chút khản đặc: “Anh đây.”
Lệnh Nhiễm liền nhắm nghiền mắt lại, vươn tay s* s**ng người anh: “Em muốn thấy anh.”
Trần Tuyết Du bảo: “Bây giờ em mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh rồi.”
“Em không có ý đó, ý của em là, anh còn sống, em có thể gặp anh bất cứ lúc nào, muốn gặp là có thể gặp. Người chết rồi thì có làm thế nào cũng không gặp được nữa. Chúng ta đều còn sống, phải không anh?”
“Phải, chúng ta đều còn sống, có thể nói chuyện, có thể l*m t*nh.”
Đúng là tốt quá, cô vẫn nhắm mắt, chạm lên đôi môi anh, anh liền trở nên mềm mại. Chạm lên xương cốt anh, anh liền trở nên cứng cáp. Chạm đến làn da, anh liền trở nên cương nhu hài hòa.
“Anh là giả phải không?” Cô đột nhiên mở mắt.
Ánh mắt này khiến người ta phải giật mình thon thót, Trần Tuyết Du nói: “Đều là thật cả.”
Từ khi còn rất nhỏ, cô đã hoài nghi toàn thế giới này chẳng qua chỉ là một sân khấu, người người đều đang diễn kịch, đợi đến khi chết đi mới là lúc tẩy trang để về nhà. Cô đã quen với việc bản thân cũng là một diễn viên, cầm trong tay một kịch bản tồi tệ, đành phải bấm bụng mà diễn tiếp.
“Anh không được lừa em, nếu anh lừa em, em nhất định sẽ giết anh.” Cô u sầu nói: “Nếu anh chẳng có quan hệ gì với em, lừa em thì thôi vậy, em sẽ coi như đi đường bị chó sủa vài tiếng. Nhưng anh không thể đã như thế này rồi mà lại lừa dối em, anh có hiểu ý em không?”
Trần Tuyết Du nói: “Anh không lừa em, anh nói đều là thật thì có nghĩa rằng tất cả đều là thật.”
Trong lòng cô vẫn có những điểm nghi vấn, nhưng cô quá mệt mỏi rồi, muốn dừng chân nghỉ ngơi. Cô muốn nghỉ ngơi bên trong cơ thể anh, cô muốn chậm rãi trải qua ngày hôm nay, cố gắng hết mức để vui vẻ, cố gắng hết mức để triền miên. Dòng sông sinh mệnh của cô phải tuôn chảy trọn vẹn, phải chuyển động trong ngày hôm nay.
Giữa chừng có lẽ cô đã chợp mắt một lát, hoặc giả là chưa từng. Tiếng gió mưa bên ngoài không dứt, sắc xanh ngoài cửa sổ cũng biến thành một tông màu u ám, cứ chốc chốc lại nhoài đầu ra, vỗ bành bạch vào tấm kính cửa sổ.
Gương mặt cô từng chút một áp vào tấm kính, những cành cây liền từng chút một áp sát lại gần cô rồi lại rời xa, lặp đi lặp lại như thế cho đến khi bờ vai cô bị xoay ngược lại, Trần Tuyết Du bế cô đi vào phòng sách.
Cô ngồi lên chiếc bàn ở chính giữa phòng, động tác của hai người quá mạnh bạo, chạm phải mô hình, tác phẩm chưa hoàn thành trong nháy mắt rơi xuống đất, tan tác thành từng mảnh vụn. Lệnh Nhiễm phân tán ánh mắt muốn nhìn qua, Trần Tuyết Du liền xoay mặt cô lại, tay chân mạnh mẽ và nóng hầm hập áp chế lấy cô. Anh nghe thấy tiếng động, cũng biết mô hình đã hỏng rồi. Như thế ngược lại cũng hay, sẽ không cần lắp ráp cho xong nữa, vĩnh viễn không bao giờ hoàn thành. Nó sẽ mãi mãi ở trong dáng vẻ dang dở, mà cũng không cách nào hoàn thành nổi, không cách nào kết thúc được nữa, cũng là giải thoát cho anh.
Lúc đói bụng, Trần Tuyết Du đi xuống lầu vào bếp làm chút đồ ăn. Anh chưa bao giờ phóng túng bản thân đến mức ấy, cứ như thể một con người như anh đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới. Trời cách đất bao xa thì hai người bọn họ cách những người khác cũng xa bấy nhiêu.
Cũng chẳng buồn xem thời gian, không có thời gian để mà xem thời gian.
Hôm nay khẩu vị của Lệnh Nhiễm vô cùng tốt, cảm giác thèm ăn hừng hực, cô thử uống một chút rượu, mùi vị cũng rất ngon. Cô cảm giác như mình có thể nuốt chửng cả căn bếp vậy, sao đột nhiên lại đói đến thế nhỉ?
Lần đầu tiên Trần Tuyết Du thấy cô ăn nhiều như vậy, cũng không chịu dừng lại. Lúc anh định ngăn cô lại, Lệnh Nhiễm liền chạy vội vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Anh đi theo phía sau cô, Lệnh Nhiễm xua xua tay, ra hiệu bảo anh ra ngoài.
Trần Tuyết Du lại gần, cô cảm thấy dáng vẻ này của mình thật nhếch nhác, cũng thật khó coi: “Cứ như tám trăm năm chưa được ăn cơm vậy, để anh xem trò cười rồi.”
“Không có đâu, em thấy đỡ hơn chút nào chưa?” Anh giúp cô dọn dẹp, ân cần hỏi han.
“Đỡ nhiều rồi.” Cô khẽ mỉm cười: “Một người ưa sạch sẽ như anh, vậy mà lại bị em làm bẩn cả nhà.”
Trần Tuyết Du hoàn toàn không để tâm, đợi cô súc miệng rửa mặt xong bước ra, anh liền nấu cháo cho cô.
“Sao anh không hỏi xem em gặp bố em thì đã nói những gì?”
“Nếu em muốn nói, em tự khắc sẽ kể cho anh nghe thôi.”
“Nếu em cứ mãi không kể, anh cũng không hỏi sao?”
“Vậy thì chỉ có thể nói lên rằng, mối quan hệ giữa chúng ta vẫn chưa đến mức đó, chưa đến mức có thể thoải mái nói hết mọi chuyện với nhau. Chưa mức ấy mà cứ cố gặng hỏi thì chỉ khiến người ta thêm phản cảm thôi.”
“Thực ra em muốn nói với anh, em đang đợi anh hỏi đây.”
Trần Tuyết Du nắm lấy tay cô: “Em sẵn sàng nói cho anh nghe, anh rất vui.”
“Ông ta đã thừa nhận một số chuyện, nhưng có những chuyện lại không chịu thừa nhận. Em muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong lần cuối cùng ông ta gặp mẹ, nhưng ông ta sẽ không nói. Có lúc em thấy chắc chắn đích xác là ông ta, có lúc lại thấy có lẽ không phải. Em hy vọng là ông ta, nhưng lại sợ đó là ông ta.” Tại sao cô lại chấp niệm với chuyện này đến vậy?
Chính Lệnh Nhiễm cũng sắp tự khiến bản thân mình hồ đồ rồi. Nhất định phải tìm ra một tội nhân để gột rửa bản thân sao? Cái thứ gọi là tình yêu này thật là phiền phức quá đi, thật là làm khổ người ta quá đi. Cô biết cô yêu thương bà ấy, cho nên bắt buộc phải tìm ra một tội nhân để chứng minh rằng mình cũng có để tâm đến bà ấy. Cô thực sự để tâm sao? Lúc bà ấy còn sống thì chẳng đáng nhắc tới, chết rồi lại bày ra cái trò này, là để cho lương tâm được thanh thản hơn chút sao?
Chẳng thà một chút lương tâm cũng không có, hãy để cái thứ lương tâm này chết hẳn đi cho rồi, vậy mà nó vẫn cứ thoi thóp đập từng nhịp yếu ớt, chết đi cho rồi.
Tiêu Mộng Cầm nếu nhìn thấy cô trong bộ dạng này, nhất định sẽ an ủi cô: Đừng nghĩ ngợi nữa, Nhiễm Nhiễm, đừng tự hành hạ bản thân mình nữa. Con người ta sống ở trên đời, chuyện không như ý nhiều đến thế, buông bỏ một chuyện hai chuyện đi, không sao đâu con.
Cô nhớ có một lần thi cử, cô thể hiện vô cùng thất bại, trong lòng buồn rười rượi. Cô không màng đến điểm số, cô chỉ đang nghĩ sao mình lại ngu ngốc đến thế? Cô không thể chấp nhận được sự ngu ngốc của bản thân. Tiêu Mộng Cầm đã nói với cô như vậy đó, người làm mẹ cứ ngỡ cô đang đau lòng vì điểm số.
Bà ấy có lẽ không rõ ngọn nguồn nỗi buồn của cô, nhưng biết cô không vui nên sẽ trao cho cô sự an ủi.
Người làm mẹ tại sao cứ phải hy sinh như vậy chứ.
Cô thật hy vọng mình mang cái dáng vẻ giống như Lệnh Trí Lễ, như vậy cô sẽ được tự do, không bố không mẹ, cô độc một mình, đó mới là sự tự do tự tại lớn nhất của sinh mệnh.
“Anh hiểu mà.” Trần Tuyết Du dang rộng hai cánh tay, ôm trọn lấy cô vào lòng: “Em thực sự cần một câu trả lời chắc chắn sao?”
Lệnh Nhiễm mờ mịt lắc đầu: “Em không biết.” Cô chuyển sang chăm chú nhìn vào đôi mắt anh: “Đàn ông yêu phụ nữ là dáng vẻ như thế nào? Anh có biết không? Anh đã từng yêu chưa?”
Trần Tuyết Du nói: “Anh hy vọng mình có thể biết được, có thể sở hữu một trải nghiệm như thế.”
“Vậy nghĩa là anh chưa từng yêu rồi.” Cô đăm chiêu suy nghĩ: “Hồi cấp ba bọn em có một thầy giáo, vợ thầy ấy chưa từng nấu cơm, giặt giũ quần áo bao giờ, tất cả đều do thầy ấy làm hết. Mọi người đều bảo thầy ấy là người đàn ông tốt tuyệt trần, như vậy có tính là yêu không?”
“Có lẽ là tính.”
“Còn có những thầy giáo khác, đem toàn bộ tiền lương nộp hết cho vợ, cái đó tính là yêu không?”
“Anh không biết, anh chưa từng kết hôn, cũng chưa từng làm những việc ấy. Tình yêu rốt cuộc phải cân đo đong đếm thế nào, liệu có phải chỉ có một bộ tiêu chuẩn duy nhất hay không, anh thực sự không biết.”
Giọng điệu, thần thái đó của anh tuyệt đối không giống như đang nói dối. Thậm chí không thể chân thành hơn được nữa.
Yêu đương đúng là một chuyện phiền phức, vậy thì cứ làm trước đã. Lệnh Nhiễm đã quen thuộc với cơ thể anh, sức lực của cơ thể, nhiệt độ của cơ thể, tất thảy cô đều quen thuộc rồi, nhưng vẫn vô cùng khát khao. Cơ thể anh bị cô đẩy lên vị trí tiên phong trước nhất, phải chế ngự mọi cảm xúc và ý thức, chôn vùi ngay tại chỗ.
Thể lực của hai người đến cuối cùng đều tiêu hao cạn kiệt, nhưng Trần Tuyết Du không dừng lại, anh không ngừng hôn cô. Anh cũng đã vô cùng quen thuộc với cơ thể cô, quen thuộc đến mức thân thuộc, giống như đã sở hữu từ rất lâu, rất lâu rồi vậy.
Ngày hôm nay dài đằng đẵng, trải nghiệm tỉ mỉ, phong phú, lại mang một cảm giác cân bằng kỳ diệu. Lệnh Nhiễm cảm thấy có thứ gì đó đã được thanh lọc bài tiết ra ngoài, vô cùng mới mẻ. Mùi hương của hai người trong căn phòng vương vấn mãi không tan, mọi chuyện của ngày hôm nay đều đã nằm trọn trong mùi hương ấy rồi.
Cô cảm thấy nhẹ nhõm, ôm lấy cổ anh, gác chân lên eo anh. Cô thực ra rất biết ơn vì có Trần Tuyết Du ở đây, nhưng không cách nào thốt nên lời. Có những lời nói ra liền trở nên nhẹ bẫng, chỉ có để trong lòng mới nặng trĩu mà thôi.
Cô nhổm người dậy, hôn lên trán anh. Trần Tuyết Du nhìn cô chăm chú một hồi, rồi lại ép cô dưới thân mình: “Còn muốn nữa không?”
Rõ ràng đã rất mệt mỏi rồi, cũng đã rất thỏa mãn rồi, nhưng anh chỉ hỏi một câu đơn giản, ánh mắt sâu thẳm, tim cô lại lỗi nhịp, lại khao khát có được anh, có thế nào cũng không thấy chán.
Suốt cả một ngày trời, cứ lúc ngớt lúc mưa, đến tận đêm muộn mới từ từ tạnh hẳn.
Thời Duệ biết Trần Tuyết Du suốt cả một ngày trời không hề lộ mặt, anh không đi công tác, cũng không đến tổng bộ họp hành, tóm lại là không đến. Điện thoại là do trợ lý nghe, ghi lại những sự vụ quan trọng, có chuyện gì cũng phải đợi đến ngày hôm sau mới trả lời. Chỉ cần chưa chết người thì đều không tính là có chuyện lớn.
Ngày hôm sau, anh xuất hiện đúng giờ, nhưng Thời Duệ vẫn không thể báo cáo được công việc. Trợ lý bảo anh ta rằng, Trần tổng có việc nên đã rời đi từ sớm rồi.
Chuyện này đúng là thú vị đây, Trần Tuyết Du bệnh không hề nhẹ đâu, Thời Duệ nghĩ thầm. Anh từ trước đến nay luôn sống vô cùng lành mạnh, sinh hoạt có quy luật, không có sở thích xấu, đời tư cũng sạch sẽ. Những người như thế một khi đã đổ bệnh thì thường bệnh tình đều rất dữ dội, nhanh chóng chuyển biến đến mức vô phương cứu chữa.
Mưa vừa tạnh, khắp nơi trong thành phố toát ra một thứ cảm giác thối rữa dưới nhiệt độ cao. Công tác khơi thông của bên đô thị rất kịp thời, song những góc khuất dường như vẫn đang lan rộng một thứ gì đó.
Trần Tuyết Du hẹn gặp Lệnh Trí Lễ.
Trước khi gặp Lệnh Trí Lễ, anh đã nghe đi nghe lại đoạn ghi âm ở khách sạn vài lần.
Địa điểm là ở một căn hộ khác đứng tên Trần Tuyết Du, chưa từng có ai ở tại đó, bên trong chẳng có lấy một chút hơi người.
Lệnh Trí Lễ chưa đi, ông còn có việc phải bàn bạc với biên tập. Đầu óc ông có chút mông lung, hoang mang, nhưng tổng thể thì vẫn đang trong trạng thái phấn khích.
Ông cứ ngỡ là đến gặp nhân vật quan trọng hơn của nhà xuất bản, tạm thời quên đi chuyện không vui, ôm mối bồn chồn và hưng phấn mà đi lên lầu.
Trần Tuyết Du mở cửa cho ông. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Lệnh Trí Lễ liền nhớ ra ngay.
Người thanh niên đeo kính này, ông đã từng nhìn thấy ở quán cà phê hai ngày trước.
Ông vô cùng hoang mang hỏi: “Cậu là…? Tôi không đi nhầm chỗ đấy chứ?”
Trần Tuyết Du khẽ mỉm cười: “Không đâu, là tôi hẹn ông, ông Lệnh Trí Lễ Lệnh phải không? Mời vào.”
Đúng là không sai, gọi chuẩn xác tên họ của ông rồi.
Lệnh Trí Lễ vẫn giữ vẻ mặt tràn đầy tự tin, thong dong bước vào trong.
Trần Tuyết Du đóng cửa lại, xoay người nhìn về phía Lệnh Trí Lễ, vừa vặn ông cũng quay người lại, ánh mắt hai người một lần nữa chạm nhau.
Trần Tuyết Du vẫn luôn mỉm cười, ngăn cách sau lớp kính mắt, chính là người này rồi. Dù có phải là ông hay không thì cũng chỉ có thể là ông mà thôi.
Anh vô cùng lịch sự mời Lệnh Trí Lễ ngồi xuống, dáng vẻ quá đỗi có lễ giáo khiến tâm trạng Lệnh Trí Lễ lập tức phấn chấn hẳn lên. Một người như thế này nhìn qua tuyệt đối sẽ không bao giờ làm ra bất kỳ hành động thất lễ nào cả.