Trần Tuyết Du lấy ra một chiếc kính không độ đeo vào, trông anh cực kỳ tri thức và nhã nhặn, nhìn qua không khác gì một người trẻ tuổi đến quán cà phê ngồi một mình.
Cách một lớp mắt kính, anh lại nhanh chóng quét mắt nhìn Lệnh Trí Lễ một lượt. Lệnh Trí Lễ lúc ngồi xuống lại mang một dáng vẻ khác. Khi người ta nói chuyện với ông, ông tỏ ra vô cùng hiểu lễ nghĩa, chăm chú lắng nghe, nhưng trong thần sắc lại có chút xa cách, mang lại cảm giác thanh cao pha lẫn kiêu ngạo.
Giọng điệu trò chuyện của bọn họ vừa vặn có thể lọt vào tai Trần Tuyết Du.
“Tòa soạn của tôi gần đây có một dự án đề tài, muốn tập hợp xuất bản một số bài thơ hoặc tản văn có thể phản ánh sự biến đổi xã hội trong hai mươi năm qua, đặc biệt là việc giải tỏa Thập Lý trại năm nay, có thể coi là một sự kiện mang tính đánh dấu thời đại. Chúng tôi được biết ông vẫn luôn tiến hành sáng tác thơ ca, không biết ông có hứng thú không?”
Người biên tập tên là Vạn Thụ Xuân, nay đã ngấp nghé tuổi năm mươi, tóc tai thưa thớt nhưng trình độ văn hóa thì không hề vơi. Ông ta từng chứng kiến thời kỳ hoàng kim của truyền thông giấy, cũng từng tự coi mình là một phần tử trí thức. Mà phần tử trí thức thì nên nhạy bén, có trách nhiệm với xã hội, có những việc nên làm và có những việc không nên làm. Vạn Thụ Xuân giờ đã không còn là phần tử trí thức nữa rồi, chẳng có kiến thức gì cần ông ta phải truyền bá, cũng chẳng có tư tưởng nào cần ông ta phải phát huy. Ông ta không am hiểu lắm về mạng internet, chỉ là một biên tập có chút thâm niên đương bước vào độ tuổi xế chiều trong một ngành công nghiệp đang trên đà lụi tàn.
Xuất bản tác phẩm từ lâu cũng đã không còn là một việc cực kỳ khó khăn nữa, có tiền thì muốn xuất bản kiểu gì chẳng được. Hôm nay ông ta đến đây là vì tiền, vì tiền thì không có gì là mất mặt, không có tiền mới là mất mặt.
Vừa mở lời, ông ta đã nói chuyện một cách rất thành khẩn. Lệnh Trí Lễ không phải đến vì tiền, ông đến vì chuyện xuất bản này, chuyện mà ông đã nghĩ suốt nửa đời người, ngóng trông hết mùa xuân này đến mùa xuân khác. Mẹ khiếp nó chứ, giờ đã chẳng còn mấy ai đọc thơ nữa rồi, vậy mà giờ lại đi hỏi ông có hứng thú hay không?
Ông dĩ nhiên là có chứ. Trung Quốc có bao nhiêu là người, cơ số đặt ở đó, dẫu không còn mấy ai đọc thơ thì chung quy vẫn còn có người đọc. Lệnh Trí Lễ cũng biết viết tản văn, tản văn ông viết còn tốt hơn cả thơ.
Ông có chút u sầu hỏi: “Có bán được không?”
Dẫu hỏi như vậy, nhưng ông đoán chắc là có thể, nhà xuất bản cũng là làm ăn kinh doanh, không thể làm cái thứ mua bán lỗ vốn được. Ông cảm nhận được một sự phấn khích như một viên ngọc quý bị bỏ quên dưới biển cả cuối cùng cũng được phát hiện ra. Thế nhưng trên gương mặt vẫn luôn phảng phất nét u sầu. Thành danh thì phải nhân lúc còn sớm, thiếu niên vang danh sao có thể giống như đại khí vãn thành* được? Ông chê nó đến quá muộn, cái cuộc đời này quả thật chó má, bắt ông phải uổng công chờ đợi ngần ấy năm, thật bất công với ông.
*Đại khí vãn thành là thành ngữ chỉ những người có tài năng lớn, chí hướng cao xa thường đạt được thành tựu và thành danh muộn màng.
“Lượng tiêu thụ thì ông không cần lo lắng, đây có thể coi là một đề tài rất mới mẻ. Tuy nói sách giấy không còn được như xưa, nhưng chỉ cần hoạch định tuyên truyền thỏa đáng thì vẫn có thể ổn thôi.”
Lệnh Trí Lễ mang theo một sự tự tin nhẹ nhàng ung dung, đôi mắt kia của ông dường như vẫn giữ được sự ngây thơ. Vạn Thụ Xuân nói như vậy, ông liền lập tức tán thành.
“Sẽ có người thích thôi, điều này tôi chưa từng hoài nghi, tôi cũng luôn nói rằng chung quy sẽ có một ngày, những thứ tôi viết sẽ được xuất bản. Giống như cơn mưa này vậy.” Lệnh Trí Lễ nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ai nấy đều biết nó sẽ trút xuống. Ông có biết các nhà thơ ở Bắc Kinh đều là những người có vóc dáng rất cao lớn không?”
Vạn Thụ Xuân mỉm cười: “Ông đang nói đến những ai cơ?” Trong lòng ông ta thầm nghĩ, không phải là nhóm người của Hải Tử đấy chứ, ôi, những năm tám mươi, những năm tám mươi, mùa xuân của phần tử trí thức! Một thập niên đầy hứng khởi mà người ta đã hồ hởi bước vào, đáng tiếc thay, cuối cùng lại tan cuộc trong sự thất vọng. Công cuộc khai thông tư tưởng thì bị làm cho rối tinh rối mù, các nhà thơ nếu không phải thể xác đã tiêu vong thì cũng là tinh thần đã lụi tàn.
Lệnh Trí Lễ bỗng trở nên kích động: “Bắc Đảo đấy, Bắc Đảo cao mét tám, tôi còn cao hơn ông ấy. Còn có Dương Luyện nữa, cũng mét tám. Tôi nói ông nghe, con người ta trước hết cái vóc dáng phải cao lớn thì tầm nhìn mới rộng mở được. Tầm nhìn của người ta ở tận trên cao như thế, nhưng nếu ông thấp bé, ông chỉ có thể nhìn thấy những thứ qua khe chân của người ta mà thôi.”
Trần Tuyết Du vừa uống cà phê, vừa liếc mắt nhìn qua.
“Hồi tôi ở Thập Lý trại, cảm giác chính là như vậy, tôi cứ luôn cảm thấy có cái gì đó chắn trước mặt mình, giống như cái vóc dáng cao lớn của tôi được hình thành lên một cách uổng phí, đôi mắt cũng bị che phủ bởi một lớp bụi mờ. Tôi không thể sống một cuộc sống như vậy được.” Trông ông có phần thê lương, trên gương mặt đẹp đẽ lộ ra thần sắc bàng hoàng, vẻ ngoài mong manh: “Tôi biết người bên cạnh có thể sống qua ngày như thế, nhưng tôi thì không. Người với người không giống nhau, sống kiểu đó thà để tôi đi chết đi còn hơn. Nhưng tôi lại không muốn chết, tôi cũng không muốn sống một cuộc đời tầm thường, cho nên tôi mới rời khỏi nơi đó, phiêu dạt bên ngoài.”
Lệnh Trí Lễ khẽ nhấc tay lên một chút, giống như một đứa trẻ: “Con người ta sống trên đời, nên sống một cuộc sống cao hơn thế giới hiện thực một bậc, bạn không thể để mình lún sâu vào trong hiện thực được, như vậy quá vô vị. Tôi cảm thấy văn học chính là đảm nhận cái công năng này, đặc biệt là thơ ca, thơ ca là viên minh châu trên vương miện của vương quốc văn học, có phải không?”
Vạn Thụ Xuân ngờ vực như thể mình đang ngồi ở thời điểm của hai mươi năm trước, thời buổi này còn ai nói chuyện kiểu đó nữa chứ? Ông ta vốn dĩ ôm một tâm trạng có phần khinh miệt và tê liệt mà đến đây, thế nhưng lúc này, ngược lại có một chút xúc động kỳ lạ.
Lệnh Trí Lễ như thể đang chộp lấy một thứ gì đó, ông quá cô đơn, nỗi cô đơn bị kéo ra quá dài, quá rộng, đã quá lâu rồi không có ai nghiêm túc lắng nghe ông nói chuyện, nay chộp được một người là ông liền muốn tuôn trào ra hết.
“Tôi nói ông nghe, thơ ca sẵn sàng cưu mang những kẻ như tôi, nó rất công bằng, nó không vì ông có tiền có quyền mà thiên vị ông đâu. Thập Lý trại không phải là cố hương của tôi, còn thơ ca thì có.” Ông cũng nếm thử ngụm cà phê, tán thưởng từ tận đáy lòng: “Ai mà ngờ được ngày hôm qua tôi còn ở trong phòng bảo vệ, ngày hôm nay đã ngồi cùng một chỗ với biên tập uống cà phê cơ chứ?”
Vạn Thụ Xuân đã lâu lắm rồi không gặp được một người khéo nói, sở hữu đầu óc tư duy cuồn cuộn như thế. Ông ta cảm thấy có phần nực cười, có phần phóng đại, nhưng lại tràn đầy tình cảm chân thực. Cứ như thể ông ta đang sống trong một loại ảo tưởng nào đó, nhưng cái ảo tưởng này lại quá đỗi kiên định, ngược lại trông giống như một thế giới chân thực vậy.
Trần Tuyết Du cũng chưa từng gặp được bất kỳ người nào như thế, anh khuấy ly cà phê, gương mặt trước sau như cười như không.
Vạn Thụ Xuân nói: “Phải, trước thơ ca thì chúng sinh bình đẳng, cho nên chúng tôi mới lên kế hoạch cho đề tài này. Thợ mỏ thì không thể làm thơ sao? Công nhân xây dựng thì không thể cầm bút? Nông dân làm ruộng chẳng lẽ lại không thể viết nên những vần thơ của riêng mình? Chữ nghĩa tiếp nhận tất thảy những kẻ yếu thế.”
Ông ta cũng nảy sinh một chút hứng thú, cảm thấy không phản hồi lại thì không được, đối phương quá đỗi nhiệt thành, ông ta cũng có một vài suy nghĩ muốn nói ra.
Hai người cứ thế trò chuyện với nhau, Trần Tuyết Du lặng lẽ lắng nghe. Trông Vạn Thụ Xuân rất đỗi bình thường, thậm chí là một người đàn ông trung niên chẳng có gì đặc biệt. Ông ta mặc một chiếc áo ngắn tay cũ kỹ, cả người cũng toát lên vẻ cũ kỹ.
Lệnh Trí Lễ giống như đang mắc phải một chứng bệnh sốt nóng nào đó, sau một hồi thao thao bất tuyệt, ông đột nhiên im bặt, con người bỗng trở nên rụt rè, nho nhã lịch sự lên tiếng xin lỗi đối phương, bảo rằng hôm nay bản thân nói có hơi nhiều.
Một người ở độ tuổi của ông mà lại thể hiện ra một cái khoảnh khắc thẹn thùng như vậy, rồi lại thu mình khép kín lại.
Quả là thú vị, Trần Tuyết Du nhìn ông và thầm nghĩ.
Nhưng khi Vạn Thụ Xuân bảo rằng còn liên lạc với một vài tác giả địa phương khác, Lệnh Trí Lễ liền lạnh nhạt hẳn đi, gần như không có biểu cảm gì: “Người của Hội nhà văn sao? Chỉ biết nịnh bợ tâng bốc lẫn nhau, tự thổi phồng bản thân, tác phẩm của bọn họ đều là đồ phân chó, là rác rưởi. Loại thơ đó tôi ngồi trong nhà xí một ngày có thể viết ra được vô số bài. Những kẻ có nhân cách thấp hèn, hèn hạ thì không bao giờ viết ra được thứ gì tốt đẹp đâu. Biên tập Vạn, tôi có thể nói rõ ràng với ông luôn, chữ nghĩa của tôi không thèm xuất hiện chung trên cùng một trang giấy trắng với loại người đó.”
Trần Tuyết Du lại khẽ ngước mắt nhìn ông.
Cái dáng vẻ đó của ông, thực sự có thể dùng cụm từ lạnh lùng tàn nhẫn để hình dung, chuyện gì đã nhận định là tuyệt đối không có khả năng thay đổi.
“Tôi hoặc là xuất bản riêng một mình, hoặc là không xuất bản gì hết.”
Vạn Thụ Xuân không ngờ ông lại cứng rắn như vậy, vội vàng giải thích. Lệnh Trí Lễ đột nhiên hỏi ông ta đã từng xem qua tác phẩm của mình chưa, Vạn Thụ Xuân liền lấy ra những tờ báo cũ, tạp chí cũ từ trong cặp công văn. Những thứ này quả thực không dễ tìm chút nào. Lệnh Trí Lễ đón lấy, trang giấy vốn đã nhuốm màu cũ kỹ từ lâu, song nhưng ký ức thì không. Ông cảm nhận được một sự tôn trọng, công nhận, thần sắc liền ôn hoà trở lại.
Sau một hồi trò chuyện sâu sắc, Vạn Thụ Xuân nói với Lệnh Trí Lễ rằng nhà xuất bản có thể thanh toán chi phí phòng ở và tiền xe đi lại cho ông. Lệnh Trí Lễ liền cảm nhận được một sự tôn trọng, công nhận sâu sắc hơn nữa, dĩ nhiên, đây là thứ ông xứng đáng nhận được, ông hoàn toàn xứng đáng với nó.
Lúc ông bước vào mang thần thái gì thì lúc bước ra cũng mang theo thần thái đó, cũng chẳng buồn che ô, dầm mưa cũng chẳng sao, có lẽ đã quá lâu rồi ông chưa được dầm một trận mưa cho thật thỏa thích.
Trần Tuyết Du tháo chiếc kính không độ, ném cạch một cái lên trên bàn, đưa tay day day thái dương. Vạn Thụ Xuân nói chuyện với anh một cách rất khách khí, hoàn toàn khác biệt với sự thư giãn, thoải mái khi nói chuyện với Lệnh Trí Lễ. Trần Tuyết Du nhìn trông là một người trẻ tuổi rất ôn hoà nhã nhặn, nhưng bản chất của anh lại là sự ngạo mạn, nồng nặc mùi tiền và sự áp bức của quyền thế. Vạn Thụ Xuân có thể cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói rõ ra được, sự nhạy bén của một phần tử trí thức trong ông ta khi đối diện với những con người khác nhau luôn quay trở lại một cách đúng lúc.
“Vất vả cho ông rồi, việc sắp xếp phía sau thế nào tôi sẽ liên lạc lại với ông sau.” Trần Tuyết Du mỉm cười đứng dậy: “Để tôi thanh toán hóa đơn, ông cứ về trước đi.” Anh làm một động tác mời, Vạn Thụ Xuân cười không ngớt lời bảo được. Bản thân ông ta vốn không hay cười kiểu này, có lẽ những năm qua đã trải qua quá nhiều lần phải đi cầu cạnh người khác, nên giờ chỉ biết cười như vậy mà thôi, khóe miệng kéo giãn đến mức phát mỏi.
Ngăn cách qua lớp kính thủy tinh, Trần Tuyết Du nhìn thấy dáng hình có phần nhếch nhác, chật vật của Vạn Thụ Xuân đang rảo bước nhanh trong màn mưa xối xả. Mấy người làm công tác chữ nghĩa này… anh lại khẽ mỉm cười một cái.
Anh đưa ra quyết định thường luôn rất nhanh chóng và quyết đoán. Trần Tuyết Du đợi sau khi gọi điện thoại cho khách sạn để xác nhận xong, lập tức lái xe trở về nhà, trên đường đi anh nhận được điện thoại của Lệnh Nhiễm.
“Mưa lớn như thế này, anh lái xe có an toàn không?”
“Gọi điện thoại chỉ để hỏi anh chuyện này thôi sao?”
Lệnh Nhiễm ngủ đến mức mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng mưa rơi liền kéo rèm cửa nhìn ra ngoài, trời đất mịt mù, mọi thứ đều mờ ảo. Cô nhớ tới dự báo thời tiết nhắc nhở an toàn khi ra ngoài, liền gọi điện thoại cho anh.
“Anh chú ý an toàn nhé.”
Cô chưa hoàn toàn tỉnh táo, lại vội vàng cúp máy.
Trận mưa lại khiến sắc trời chẳng thể phân định nổi là sáng hay tối nữa, cô tiếp tục ngủ mê mệt. Trần Tuyết Du bước đến bên giường, cúi đầu hôn nhẹ lên gò má cô, quả nhiên, cô liền lập tức tỉnh giấc.
Cô vừa tỉnh, anh liền quỳ bên giường, nâng lấy gương mặt cô, trao cho cô một nụ hôn sâu.
Hôn cho đến khi thoả thuê, Trần Tuyết Du vươn tay quệt đi vệt nước lấp lánh nơi khóe miệng cô rồi cất lời: “Bố của em hiện tại đang ở thành phố này, có muốn gặp một lần không?”
Lệnh Nhiễm tức thì tỉnh táo hẳn, con người có phần ngơ ngác, bàng hoàng.
Anh nhìn chăm chú vào thần sắc của cô, v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn đang ấm sực: “Có phải là chưa chuẩn bị kỹ tâm lý không?”
Tim Lệnh Nhiễm đập dồn dập, mất một lúc lâu mới đón nhận lấy ánh mắt của anh: “Bố em sao đột nhiên lại trở về rồi?”
Trần Tuyết Du nói: “Anh từng hứa với em, chỉ cần em muốn gặp ông ta, anh sẽ nghĩ cách để em được gặp ông ta.”
“Anh đưa cho ông ta rất nhiều tiền sao?”
“E là em chưa hiểu rõ bố mình lắm rồi, ông ta dĩ nhiên là thích tiền, nhưng tiền không phải là vị trí đầu tiên.” Bàn tay Trần Tuyết Du chậm rãi trượt xuống bờ vai cô, tiền bạc cũng không phải là thứ mà cô tha thiết, anh yêu chính cái sự không màng tiền tài này của cô.
Lệnh Nhiễm không kịp nghĩ ngợi tỉ mỉ lời nói của Trần Tuyết Du, cô chỉ biết rằng, Lệnh Trí Lễ đã trở lại rồi, chỉ cần cô gật đầu, Trần Tuyết Du có thể đưa cô đến bất kỳ một ngóc ngách nào của thành phố này.
Hai người ăn một bữa cơm giản đơn, Lệnh Nhiễm cứ trầm lặng mãi, hồn vía để tận đâu đâu, Trần Tuyết Du cũng không đến làm phiền cô, anh hiểu cô đang nung nấu, ấp ủ điều gì.
Trong bóng hoàng hôn nhập nhẹm, cứ như thể bầu trời đang trút xuống một trận mưa đen kịt vô cùng lớn.
Trần Tuyết Du thích thời tiết cực đoan, vào ngày mưa thì nên xảy ra một vài chuyện gì đó.
Anh lái xe đưa cô đến khách sạn nơi Lệnh Trí Lễ đang ở, đây một khách sạn chuỗi, không đến mức xoàng xĩnh mà cũng chẳng xa hoa, thuộc mức trung bình. Trần Tuyết Du nói cho cô biết số phòng, nói xong, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên ôm chặt lấy anh. Thân thể anh săn chắc, cảm giác tràn đầy sức mạnh nam tính rắn rỏi, anh là một người đàn ông bằng xương bằng thịt.
Bờ môi của Trần Tuyết Du khẽ cọ xát qua lại bên tai cô, anh thấp giọng nói: “Anh ở trong xe đợi em, đừng sợ.”
“Em không sợ ông ta.” Cô có phần run rẩy.
Trần Tuyết Du nói: “Anh biết, nhưng em sẽ sợ những lời từ miệng ông ta nói ra.”
Lệnh Nhiễm ôm ghì lấy cổ anh không buông, Trần Tuyết Du bất động, mặc cho cô ôm mình một lát. Nhận thấy dấu hiệu nới lỏng, anh mới nghiêng mặt qua hôn cô, mùi hương xà phòng quen thuộc trên người anh bao bọc lấy cô, khiến cô như trôi nổi bồng bềnh trong làn hương thơm ấy.
Anh rất giỏi dùng cơ thể để an ủi cô, điều này mang lại một cảm giác cấm kỵ, bởi cô sắp đi gặp bố của mình rồi.
Nụ hôn này kết thúc, Trần Tuyết Du giúp cô sửa sang lại mái tóc, trong miệng anh tất thảy đều là dư vị của cô. Lệnh Nhiễm mở cửa xe, Trần Tuyết Du đã sớm bước xuống từ vị trí lái, che ô cho cô đi vào. Cô vòng tay ôm lấy thắt lưng anh, từng bước một bước lên bậc thềm, đại sảnh rực rỡ ánh đèn điện.
Anh bóp bóp tay cô, cũng không nói thêm lời nào mà chỉ dùng ánh mắt nhìn cô. Anh đi đến quầy lễ tân trao đổi vài câu, hướng về phía cô khẽ gật đầu một cái, Lệnh Nhiễm liền một mình bước về phía thang máy.
Người đợi thang máy có phần hơi đông đúc, một chiếc thang máy khác đang bảo trì, tất cả đều chen chúc ở bên này. Cửa vừa mở, dòng người ào ào lao vào trong, Lệnh Nhiễm bị người ta va quệt phải, cô dửng dưng lay động hai cái, ngước mắt lên nhìn thấy Trần Tuyết Du vẫn đang chú ý hướng mắt về phía bên này.
Tim Trần Tuyết Du cũng đập rất nhanh, cửa thang máy khép lại, anh chăm chú nhìn vào con số đang chuyển động, gần như tầng nào cũng dừng. Anh đứng lại một lát, nhân viên lễ tân hỏi anh có muốn uống chút trà ở đại sảnh không, anh liền khước từ.
Xác định cô tạm thời sẽ không xuống ngay, Trần Tuyết Du quay trở lại trên xe, hạ cửa sổ xe xuống một chút. Trong xe tối đen như mực, bên ngoài mưa lớn đến mức hãi hùng, giường như muốn đục xuyên cả thành phố này vậy.
Một đốm lửa lóe lên, Trần Tuyết Du châm một điếu thuốc, vào những lúc tâm trạng trở nên khác lạ anh sẽ nảy sinh cơn thèm thuốc. Hút thuốc có hại cho sức khỏe, anh không thích làm những chuyện tổn hại đến sức khỏe của chính mình, thi thoảng anh có hút một điếu để tìm kiếm sự dễ chịu, những thứ không tốt đẹp thường dễ gây nghiện, khiến con người ta sa đọa.
Đặt tay lên bậu cửa sổ, tàn thuốc lập tức bị gió thổi tan tác.
Anh biết cô đã quá vội vàng rồi, Lệnh Trí Lễ chắc chắn cũng sẽ bất ngờ.
Không kịp đề phòng mới tốt, có không kịp đề phòng thì con người ta mới dễ mất kiểm soát, dễ để lộ ra một khía cạnh chân thực nhất.
Đốm lửa nơi đầu điếu thuốc lúc tỏ lúc mờ, gương mặt anh nhạt nhòa trong thoáng chốc, trông giống như cần gạt nước đang chuyển động lên xuống vậy.
Mùi tanh nồng của ngày mưa cũng theo đó mà lùa vào, nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, vẫn cứ là gương mặt của Trần Tuyết Du, như thể đường ranh giới chia cắt giữa ngày và đêm vậy.