Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 43

Lê Diệu Minh lập tức nhận ra lời nói của mình không được quá độc đoán, đợi lúc Trần Tuyết Du ra ngoài liền nói: “Khó nói lắm, có lẽ vẫn còn những điểm bỏ sót chưa tra ra được, sau này có tình hình gì tôi sẽ lại giao cho cô.”

“Sao ông tìm được ông ta vậy? Tôi cứ nghĩ việc này như mò kim đáy bể, rất khó, vô cùng khó.”

“Cô Lệnh, chúng tôi kiếm cơm bằng nghề này, chắc chắn phải có cách, chỉ có điều…” Lê Diệu Minh mỉm cười: “Cách tìm người kiểu này có thể liên quan đến một vài vùng xám, nên không tiện nói chi tiết.”

Đủ thẳng thắn, và cũng không có ý cố tình tỏ ra bí ẩn, cái gì nói được thì nói, bí mật ngành nghề không thể nói thì không tùy tiện nói bừa. Lệnh Nhiễm mỉm cười nhìn ông: “Vừa nãy tôi hỏi như vậy, có phải hơi đi quá giới hạn rồi không?”

Lê Diệu Minh liên tục phủ nhận: “Không có, không có đâu, ai mà chẳng có lòng hiếu kỳ chứ.”

Lệnh Nhiễm vẫn cười: “Trần tổng có hỏi như vậy không?”

Lê Diệu Minh nói: “Thường thì không, Trần tổng cần kết quả, ít khi đi nghe ngóng quá trình, quá trình không quan trọng bằng kết quả.” Ông lại bổ sung thêm hai câu: “Hơn nữa, Trần tổng là người bận rộn nhiều việc, cũng không có thời gian nghe những thứ quá vụn vặt, cậu ấy chú trọng hiệu suất.”

“Cũng chưa chắc đâu.” Lệnh Nhiễm cố ý ngắt quãng, Lê Diệu Minh quả nhiên chờ đợi câu tiếp theo của cô: “Anh ấy có mời ông ăn cơm mà, cái này là phải tốn thời gian đấy.”

Lê Diệu Minh cười nói: “Trần tổng là người hào phóng.”

Đúng lúc này, Trần Tuyết Du bước vào, ánh mắt Lệnh Nhiễm đuổi theo anh cho đến tận lúc anh ngồi xuống: “Đang nói về anh đó.”

Trần Tuyết Du khẽ nhướn mày: “Ồ? Nói gì về anh thế? Cái gì không tốt thì đừng có học theo đấy.”

Anh cười nhìn Lệnh Nhiễm, trong mắt có ý cười, bên khóe môi cũng có, mỗi một đường nét cơ mặt đều ẩn chứa nụ cười. Lệnh Nhiễm cũng cười: “Lời hay mà, em học rồi nói lại cho anh nghe, khiến anh vui một chút.”

Cô lặp lại câu nói vừa rồi của Lê Diệu Minh, bầu không khí trong phòng bao liền thoải mái hơn.

Cứ như thể họ đến đây để bàn một chuyện vốn đã rất thoải mái vậy. Trần Tuyết Du biết, sự thực không phải như thế, nhưng chút hoạt bát thỉnh thoảng lộ ra của Lệnh Nhiễm cứ luôn giống như vị khách từ phương xa bước tới, khiến người ta không khỏi ngạc nhiên. Tới lần kế tiếp cô vô tình bộc lộ ra, người ta lại theo thói quen mà ngạc nhiên thêm lần nữa.

Cảm xúc của con người luôn lưu chuyển, chứ không phải một vũng nước đọng.

Buổi tối ăn quá nhiều dầu mỡ không tốt, các món ăn tinh tế, thanh đạm, cách bày trí đẹp mắt, đĩa lớn nhưng thức ăn bên trong lại rất ít, chỉ có một chút xíu ở chính giữa. Lệnh Nhiễm nhớ tới các món ăn lúc trưa nay, vô cùng thiết thực, mỡ màng chiếm trọn cả chiếc đĩa, chực tràn cả ra ngoài, khẩu phần ăn bao no.

Cô lại không kìm được mỉm cười, trông Trần Tuyết Du ăn uống cũng rất nho nhã. Anh thực ra không muốn ăn nhiều vào bữa tối, đồ tốt đến mấy cũng chỉ nếm một chút rồi thôi. Hôm qua sức ăn của anh ở quán ăn nhỏ kia tốt như vậy đại khái nguyên do là vì cô cũng thích ăn.

Lệnh Nhiễm ăn vài con tôm nõn, uống một bát canh mướp đậu phụ, sau đó cũng không muốn ăn thêm nữa.

Lê Diệu Minh là người biết nhìn sắc mặt, trò chuyện vài câu xong, nhận thấy Lệnh Nhiễm dường như không còn vấn đề gì nữa, bản thân cũng không ăn quá nhiều liền nói mình đã no, muốn rời bàn. Trần Tuyết Du cũng không giữ ông ta lại, đợi ông ta ra ngoài, anh nhẹ nhàng xoay chiếc mâm bàn tròn: “Hôm nay không hợp khẩu vị sao?”

Cô không thích một đám người tụ họp lại một chỗ ăn cơm, cảm giác rất bẩn, như thể bao nhiêu nước bọt trộn lẫn vào nhau vậy.

Lệnh Nhiễm cười nói: “Không phải, vì có người ngoài, những thứ người khác từng chạm vào em đều không muốn chạm vào, cho nên từ nhỏ em đã ghét theo mẹ đi ăn tiệc cưới hỏi rồi.”

Là như vậy sao? Trần Tuyết Du ngậm cười: “Đã từng ăn cùng các bạn học bao giờ chưa?”

Lệnh Nhiễm tỉ mỉ hồi tưởng lại: “Chưa từng, nhiều nhất là chạm mặt ở nhà ăn hoặc cửa tiệm nhỏ trước cổng trường, có chăng là ngồi gần một chút thì chào hỏi nhau một câu, rồi ai ăn phần người nấy.”

“Hồi đi học em có chê mấy cái quán xá bụi bặm ven đường bẩn không?”

“Cố gắng chọn chỗ sạch sẽ một chút, nhưng chỗ sạch sẽ hình như làm ăn đều không tốt lắm.”

“Thực ra anh cũng không thích các buổi tiệc tùng xã giao, người uống rượu, kẻ hút thuốc, ăn xong một bữa cơm là quần áo đều ám mùi hôi hám hết cả lên.”

“Anh thường xuyên có tiệc xã giao đúng không? Có phải còn phải gặp mấy ông làm quan chức không?”

“Phải, đau đầu lắm.” Anh bất đắc dĩ nhíu mày cười.

“Đúng là đau đầu thật, anh còn phải bồi người ta nói chuyện nữa đúng không?”

“Ăn cơm là phụ thôi, chủ yếu là bàn công việc, rời khỏi bàn ăn là không bàn nổi.”

“Mấy người làm quan chức chắc là tuổi tác không còn quá trẻ, người ta cứ có tuổi vào là lúc nói chuyện rất dễ văng nước bọt, đặc biệt là khi vừa vặn đón ánh sáng, anh có thể nhìn rõ mồn một những giọt nước bọt nhỏ đó b*n r* như thế nào, anh đã bao giờ để ý chưa?”

Trần Tuyết Du bật cười: “Đúng là như thế thật, không có cách nào khác, nước bọt văng đầy mặt thì vẫn phải cười đón nhận mà nghe, thậm chí văng vào tận trong miệng cũng phải ngậm lấy.”

Bỗng chốc nói một cách tr*n tr** như vậy, Lệnh Nhiễm cười nói: “Không nhìn ra được đấy, anh mà cũng vậy cơ à.”

Trần Tuyết Du nói: “Bề ngoài hào nhoáng mà thôi.”

“Anh nói những điều này, không sợ làm tổn hại đến hình tượng của mình sao?”

“Anh là một người chân thật, hay là em thích anh giả tạo một chút thì tốt hơn?”

Hai người nhìn nhau, Lệnh Nhiễm nói: “Em không biết chỗ nào của anh là thật chỗ nào là giả, anh nói cho em biết đi.” Cô nhìn anh, hàng lông mày ấy, đôi mắt ấy, hơi ấm, hương thơm trên cơ thể, tự nhiên đều là thật cả, còn những thứ khác thật khó phân biệt, cô cũng chẳng muốn phân biệt làm gì.

Trần Tuyết Du nói: “Nói ra thì không hay nữa.” Anh hỏi: “Nếu không muốn ăn nữa, chúng ta về nhé?”

Anh đến quầy lễ tân thanh toán hóa đơn, đàn ông lúc trả tiền dứt khoát chung quy nhìn vẫn thuận mắt hơn một chút. Lệnh Nhiễm đứng một bên nhìn, cố ý giữ khoảng cách, lúc ra ngoài chuẩn bị lên xe, cô cũng đứng chệch sang hướng khác.

Trần Tuyết Du nhìn thấy rõ, anh im lặng một hồi. Lệnh Nhiễm thấy anh mãi không khởi động xe, liền hỏi: “Không đi sao ạ?”

Chiếc xe lúc này mới chuyển bánh, sau khi tốc độ tăng lên, cảnh đêm của thành phố liền nhanh chóng trở nên tươi đẹp. Lệnh Nhiễm cứ nhìn mãi ra ngoài cửa sổ, cô yêu sắc đêm, không phải sự hỗn độn trên bầu trời Thập Lý trại mà là cảnh đèn neon nhấp nháy, phố dài rực sáng.

Còn có những thành phố to lớn hơn thế này, cảnh đêm đẹp đẽ hơn thế này, song cô vẫn chưa từng được thấy. 

Trong lòng Lệnh Nhiễm bỗng dâng lên một cảm giác xao động, đó chính là những thứ cô muốn nhìn thấy, vốn dĩ cô rất thích thế giới phồn hoa đô hội như vậy, chỉ là không biết phải bắt đầu từ đâu.

Phải chăng cô sẽ còn quen biết thêm nhiều người mới nữa? Cô chưa từng nghĩ tới điều đó, quay đầu lại nhìn Trần Tuyết Du, ánh sáng trên mặt anh lúc tỏ lúc mờ, luân phiên với bóng tối, khiến anh như thể sở hữu một gương mặt âm dương vậy.

Trần Tuyết Du cảm nhận được tầm mắt của cô, nhưng trước sau vẫn không hề lay chuyển, không nhìn qua, cũng không nói lời nào.

Trong xe vang lên tiếng nhạc khe khẽ.

Gió đêm thổi rất lớn, rất lớn, không biết đi ngang qua đoạn đường nào đó, có mặt nước gợn sóng lăn tăn, xao động như những mạt bụi vàng.

“Chỗ này có dễ đỗ xe không anh? Hay là xuống đi dạo một lát đi?” Cô đề xuất.

Tầm mắt Trần Tuyết Du vẫn nhìn phía trước, mỉm cười nói: “Sao thế, lúc này thì không sợ bị người ta nhìn thấy nữa à?”

Lệnh Nhiễm nói: “Em cảm thấy vừa mới ăn cơm xong, muốn đi dạo một chút, anh không muốn sao?”

Trần Tuyết Du nói: “Không muốn, con sông này mùi không tốt, bên cạnh toàn là người bán hàng quán, anh không thích đi dạo ở những nơi thế này.”

Anh quá quen thuộc với thành phố này, Lệnh Nhiễm rõ ràng là không. Anh cũng rất hiếm khi có những lúc từ chối cô một cách dứt khoát như thế, anh luôn là người rất dễ nói chuyện.

Cô nhận ra điểm không đúng, không muốn đi sâu vào tìm hiểu, bèn nói: “Không phải anh thực sự ghét các buổi tiệc tùng xã giao, chỉ là ưa sạch sẽ quá thôi, bắt anh thực sự sống cuộc sống của người bình thường giống như Phùng…” Suýt chút nữa nói sai lời, vô ý thức lấy Phùng Kinh Vĩ ra để làm ví dụ, tim Lệnh Nhiễm đập thon thót: “Giống như người bình thường vậy, đi làm rồi tan làm, một tháng nhận mấy nghìn đồng tiền lương, làm cái gì cũng phải tính toán chi li, anh chịu không nổi đâu.”

Anh vẫn duy trì nụ cười một cách rất phong độ: “Em thích cuộc sống như vậy sao? Anh thấy em cũng không phải kiểu người đó.”

Đúng vậy, em cũng không phải, Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, cô đang tưởng tượng ra một thứ gì đó mãnh liệt, sóng gió gầm thét, cơ thể của Trần Tuyết Du đã cho cô rồi, vô cùng tốt đẹp, cũng vô cùng khó quên.

“Anh cảm thấy em là loại người nào?”

Cô cũng chẳng bận tâm, không biết tại sao lại hỏi vậy.

Trần Tuyết Du nhạt giọng nói: “Không đủ thành thật, mà cũng không đủ giả dối.”

“Anh đang nói chính mình đấy à?” Lệnh Nhiễm vặn hỏi lại.

Trần Tuyết Du cười: “Anh? Anh đủ giả dối, không giống em cho lắm.”

“Thế thì sao anh lại không biết ngượng mà nói mình là một người thành thật cơ chứ?”

“Anh thừa nhận mình giả dối, sao lại không phải là một người thành thật chứ? Cho nên, anh không hề ngượng khi nói như vậy.”

Trên mặt anh mang theo nụ cười, ngữ khí cũng tạm ổn, nhưng Lệnh Nhiễm lại cảm thấy không thoải mái rồi. Anh có tính công kích đối với cô, cho dù rất kín đáo, cô phát hiện ra, không cách nào giả vờ như không biết được.

Cô cuối cùng cũng biết được cái khuyết điểm mà anh vô tình phơi bày ra rồi.

“Anh bất luận nói gì, làm gì, đều không biết ngượng như vậy sao?”

“Chẳng lẽ em không phải? Anh thấy em bất luận nói gì, làm gì, cũng đều tỏ vẻ không chút ngượng ngùng đấy thôi.”

Lệnh Nhiễm lần này là thực sự không vui rồi, cô đã lâu lắm rồi không không vui đến mức như thế, rất rõ ràng. Cô cần phải hồi tưởng lại xem, chủ đề từ câu nói nào vừa nãy đã bắt đầu trở nên không thích hợp.

Nhưng cô lười hồi tượng lại, cười một cách lạnh nhạt: “Anh là đang chỉ mối quan hệ của chúng ta sao?” Cô đột nhiên nhớ tới lão Dương, tại sao cô lại không muốn người ta biết, là cảm thấy hổ thẹn sao? Tại sao đối diện với Trần Tuyết Du thì không có tâm lý hổ thẹn, mà đối diện với những người như lão Dương, Phùng Kinh Vĩ, Tôn Tín Phác lại cố tình có rồi? Rõ ràng cũng chẳng phải mối quan hệ quá thân cận gì, tương đối quen thuộc một chút mà thôi, cô để tâm đến cái nhìn của họ làm gì chứ?

Trái tim cô bỗng nhiên run rẩy hai cái, chính bản thân cô cũng cảm thấy chán ghét.

Trần Tuyết Du đột nhiên đỗ xe ở một đoạn đường ít người, cũng ít xe qua lại, anh lái xe đến đây từ lúc nào, Lệnh Nhiễm không để ý.

Con đường này vắng lặng, phủ đầy sắc vàng, chỉ có đèn đường và hàng cây xanh.

Ngăn cách qua lớp kính mà nhìn, trông giống như một đoạn mộng cảnh cũ kỹ, như thể đã từng đi qua nơi đó từ rất lâu rồi.

“Đi dạo ở đây đi.” Trần Tuyết Du không tiếp lời, mở cửa xe, tự mình bước xuống trước.

Vẫn nóng, chỉ là đỡ hơn ban ngày một chút mà thôi, luồng gió vừa nóng vừa lớn, thoắt cái đã thổi tung mái tóc, vạt áo. Lệnh Nhiễm đứng định thần lại, vén mái tóc bị thổi rối lên, ngó nghiêng bốn phía, cô không biết đây là nơi nào, thành phố thực sự lớn quá, đôi khi bạn sống ở đây cả đời cũng không thể nào đi hết tất cả các hang cùng ngõ hẻm được.

Trần Tuyết Du đã bước lên phía trước vài bước, vai anh rất rộng, dáng người thanh mảnh, bước đi dưới con đường rợp bóng cây. Nhìn bóng lưng ấy, trong một khoảnh khắc, mọi thân phận của anh dường như đều biến mất, thậm chí cả cái tên cũng không còn. Đối với cô, anh chỉ còn là một người đàn ông, mà cô cũng chỉ là một người phụ nữ

Vòm trời bao la phía trên, trên mặt đất dường như chỉ còn lại hai người bọn họ là anh và cô.

Tâm cảnh của cô lại trở nên mờ mịt, cảm giác thật hoang đường.

Trần Tuyết Du dừng bước, quay đầu nhìn cô, nụ cười thấp thoáng: “Chẳng phải em nói muốn đi dạo một lát sao?” Anh nghiêng đầu một cái, ra hiệu bảo cô bước lên đi cùng.

Thi thoảng có chiếc xe phóng vụt qua cách đó không xa.

“Ở đây chẳng có ai cả, anh không sợ có kẻ gian cướp bóc sao?” Cô bước tới hỏi.

Trần Tuyết Du cười: “An ninh không kém đến mức đó đâu, không phải những năm chín mươi nữa rồi, cho dù có thật, anh cũng chạy nhanh hơn em, kẻ gian không đuổi kịp đâu.”

Lệnh Nhiễm không kìm được đánh anh một cái.

Giống như những sự không vui vừa rồi lập tức tan biến sạch sẽ, ánh đèn thế này thật vừa vặn, không chói mắt, nhưng vẫn có thể soi rõ, con người cũng theo đó mà nhuốm cả sắc vàng, bao bọc một nỗi tình cảm dịu dàng vô cớ.

“Gặp phải người xấu, nếu anh thực sự chạy trước cũng là điều dễ hiểu thôi, con người ta chung quy phải tự bảo vệ mình trước chứ.”

Ý cười của Trần Tuyết Du ẩn hiện: “Em lại đánh giá anh không ra dáng đàn ông gì cả.”

Lệnh Nhiễm giống như hoàn toàn không nghe thấy anh nói gì, cũng học theo anh, chuyện gì không muốn phản hồi liền nhảy cóc qua chuyện khác: “Nhưng mà không sao cả, anh vốn dĩ đã chẳng phải người tốt lành gì, em còn có thể gặp phải người xấu hơn nữa sao?”

Dáng vẻ nửa thật nửa đùa của cô khiến Trần Tuyết Du phải kìm nén: “Nếu em đã biết anh không phải người tốt mà vẫn đi theo anh, đây chẳng phải là làm điều ngu ngốc sao?”

Lệnh Nhiễm tỏ vẻ nghi ngờ: “Hóa ra, anh lại là người không chịu nổi lời đùa cợt như thế ư? Tức giận rồi sao?”

Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Tối nay em đùa có phần hơi nhiều quá rồi đấy.”

Lệnh Nhiễm giễu cợt nói: “Sao thế? Anh trước đây chưa từng đùa cợt với phụ nữ, phụ nữ cũng chưa từng đùa cợt với anh sao? Em cứ ngỡ, anh phải là người rất giỏi việc gặp dịp thì chơi mới đúng chứ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn