Bóng cây rất dày, dẫu sao cũng là mùa hè, đổ xuống bờ vai, rơi trên khuôn mặt, ngũ quan lúc ẩn lúc hiện giữa khoảng tối và sáng. Lệnh Nhiễm thấy anh dừng lại ngồi xuống một cái bục đá bên cạnh. Thật khéo làm sao, hai con mắt anh dưới ánh sáng chiếu rọi của đèn đường, nơi hàng lông mày như thể mang theo dáng hình của những chiếc lá.
Đến cả hàng lông mi này cũng mang một sắc vàng nhạt nhòa, thảm đạm.
Trần Tuyết Du duỗi hai chân ra thật dài, cười nhìn cô: “Quả thực, anh không chỉ có nhiều kinh nghiệm gặp dịp thì chơi với phụ nữ, mà với đàn ông cũng nhiều không kém, không có cách nào khác, tuổi tác ngày một lớn rồi, sao có thể so được với em, bẩm sinh đã có tài năng dị biệt.” Anh lại theo sát một câu: “Suýt nữa thì quên mất, em không thích người ta khen mình có thiên phú, khen em thế nào thì mới khen đúng ý em được đây? Hay là nói ra anh nghe thử xem?”
Thật đáng ghét, một đôi mắt cong cong trên gương mặt cứ cười như vậy. Lệnh Nhiễm lùi lại dựa vào dưới gốc cây: “Anh có nhiều kinh nghiệm như thế, còn cần em phải dạy cách khen phụ nữ sao? Là vì đã khen quá nhiều người rồi nên mới cùng đường túng lối ư? Suýt nữa thì quên mất, anh là người học toán, có lẽ vốn từ vựng không được phong phú đến thế.”
Hai bên đoạn đường này đều trồng cùng một loại cây, dưới sắc đêm, không nhìn rõ là chủng loại gì, lá cây xào xạc lay động hỗn loạn. Ánh sáng trên mặt anh thay đổi không ngừng, loang lổ phủ xuống. Vẻ mặt của Trần Tuyết Du lúc ẩn lúc hiện: “Để ý đến quá khứ của anh lắm sao, tại sao cứ nhắc đến phụ nữ mãi thế?”
Cũng từng có người nhiệt tình v**t v*, khám phá anh dưới sắc đêm thế này ư? Hay ngược lại anh cũng vậy? Loại chuyện này không xứng để khiến lòng cô phải trăn trở, chuyển vần một cách đột ngột. Lệnh Nhiễm lạnh lùng cười nhạt: “Chẳng liên quan gì đến em cả, anh lớn tuổi hơn em, cuộc đời của anh định sẵn là phải khai mở sớm hơn em, em không thích lo chuyện bao đồng, bất luận là quá khứ hay tương lai của người khác.”
Từng đợt gió đêm cứ thế thổi tới, như muốn bít kín cả cổ họng người ta lại.
Trần Tuyết Du thản nhiên cười: “Chỉ sống cho hiện tại thôi sao? Nhìn thoáng thật đấy.”
“Của người khác thì không liên quan gì đến em, còn chuyện của chính em…” Trên mặt Lệnh Nhiễm hiện lên một nỗi u sầu vô danh: “Em phải quản chứ.”
“Ngoại trừ chính em ra, số còn lại đều là người khác sao?”
“Chẳng lẽ không phải ư? Con người sống trên đời này, bố mẹ, bạn đời, con cái, tất thảy đều là người khác, huống chi là những người ngoài những mối quan hệ đó?”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Hình như cũng không có cách nào phản bác lại, anh cứ ngỡ giữa chúng ta cũng tính là hợp duyên, có thể nói chuyện được với nhau, bất luận nhiều hay ít, ít nhất là có thể.”
Lệnh Nhiễm cười có chút châm biếm: “Nghĩ ra rồi sao?”
Trần Tuyết Du có một khoảnh khắc ngập ngừng: “Nghĩ ra cái gì cơ?”
“Nghĩ ra cách khen phụ nữ rồi chứ gì. Anh chắc chắn biết rõ, những lời như xinh đẹp, thông minh em nghe không ít rồi, chẳng bằng nói em là người tri kỷ đi. Nhưng em không phải tri kỷ, cũng chẳng muốn làm người tri kỷ. Mấy lời này của anh, tốt nhất là nên để dành cho người đến sau nghe, có lẽ hiệu quả sẽ tốt hơn đấy.”
Cô tựa lưng vào dưới gốc cây, gương mặt chìm trong bóng tối, nỗi u sầu trong bóng tối cùng với chiếc váy bị gió thổi bay nhẹ bẫng, phiêu lãng, chẳng thể định hình rõ ràng. Trần Tuyết Du chậm rãi đứng lên, nhìn về phía trước: “Còn muốn đi dạo nữa không? Còn tâm trạng không?”
Ý định ban đầu của cô vốn là muốn đi dạo một lát, hai người ngoài mặt việc gì phải sinh ra hục hặc cơ chứ? Suy nghĩ của Lệnh Nhiễm có phần mông lung, lại chưa đến mức phải đường ai nấy đi, cô cũng khinh thường cái việc cãi vã nhau. Con người cãi vã, chẳng qua là muốn tranh luận cái chuyện đúng sai, phải trái.
Đây có tính là cãi nhau không? Cô còn chưa từng xảy ra xung đột với ai bao giờ.
Một tay Trần Tuyết Du buông thõng, trên chiếc đồng hồ có ánh sáng lấp loáng đang khẽ lay động. Cô nhìn vào luồng sáng đó, hỏi: “Đồng hồ của anh hiệu gì vậy?”
Vừa nói, cô vừa thẳng người khỏi gốc cây, bước lên phía trước.
Lời này nói ra một cách không đầu không đuôi, Trần Tuyết Du dường như cũng không mấy bất ngờ: “Chronoswiss, em có nghiên cứu về đồng hồ à?” Anh thong thả cởi ra, đưa cho cô: “Muốn xem thử không?”
Cô đón lấy, nơi dây đeo vẫn còn lưu lại thân nhiệt của anh, ngón tay chạm vào rồi nhanh chóng trả lại cho anh: “Không nghiên cứu, em hỏi bừa vậy thôi.”
“Đây là đồng hồ của Đức.” Trần Tuyết Du không vội đeo vào: “Không tính là quá danh giá, đắt đỏ gì, nhưng kiểu dáng thì anh rất thích, không xem thêm chút nữa sao? Anh chỉ cho em cách xem.”
Cơn gió lớn đến mức đáng ghét, cứ áp sát vào mặt, vào cổ mà nhảy múa không ngừng. Lệnh Nhiễm mím mím môi: “Vật ngoài thân thôi, chẳng có gì đáng xem cả, anh đeo vào đi.”
Anh được cấu thành bởi một đống vật ngoài thân, đồng hồ, áo sơ mi, quần âu, giày tây, trang hoàng cho cơ thể này, không giống với bất kỳ một người đàn ông nào khác. Cho dù có là những thứ trang phục, phục sức giống nhau đi chăng nữa thì anh vẫn cứ khác biệt.
“Đeo giúp anh đi.” Trần Tuyết Du lại nhét chiếc đồng hồ vào tay cô.
Lời này khiến tim người ta nảy lên một cái, thậm chí là liên tưởng đến những chuyện khác, cứ như thể đang thoát y ngay trước mặt mọi người vậy. Giọng điệu của anh mang một ngữ khí có phần bề trên, Lệnh Nhiễm liền từ chối: “Không cần thiết đâu, một lát nữa là về rồi, anh đi ngủ chẳng phải vẫn phải cởi ra lần nữa sao?”
Trần Tuyết Du lại kiên trì: “Cần thiết chứ, bây giờ anh muốn đeo.”
Dây đeo vô cùng mềm mại, Lệnh Nhiễm nắn nắn vài cái, cúi đầu giúp anh đeo vào, không thể tránh khỏi việc chạm vào da thịt, vào khung xương nơi cổ tay. Chạm vào mới phát hiện hoá ra ở đó có một nốt ruồi nhạt màu, có lẽ cũng không phải, dưới ánh đèn đường thật khó phân định rõ ràng.
“Thế này được chưa?” Cô ngẩng đầu hỏi.
“Lỏng rồi.”
Lệnh Nhiễm lại cài dịch vào trong thêm một nấc nữa.
“Thế này thì sao?”
“Vẫn lỏng.”
Cô có chút hoài nghi: “Không cài thêm được nữa đâu.”
“Em thử xem.”
Đành phải thử lại, đã thấy tốn sức rồi, da thịt của anh bị kẹp lại. Cô nghĩ, kẹp đau anh mới tốt, gương mặt cô đỏ bừng lên vì rướn sức, cuối cùng cũng cài được vào.
Trần Tuyết Du nói: “Chặt quá rồi, hay là vẫn…”
Lệnh Nhiễm ngắt lời anh: “Anh đùa cợt em để tiêu khiển đấy à?”
Trần Tuyết Du bật cười, sờ sờ tóc cô: “Hóa ra, em lại là người không chịu nổi lời đùa cợt như thế à? Tức giận rồi sao?”
Anh đem chính câu nói của cô để trả ngược lại cho cô. Mặt Lệnh Nhiễm lúc này thực sự nóng bừng lên, cô đẩy anh một cái: “Đừng có đem cái chiêu trò tán tỉnh phụ nữ của anh mà áp dụng lên người em.” Cô nghĩ, có lẽ những chuyện như thế này không phải anh mới làm lần đầu, cô không thích những thứ đã qua tay người khác.
Dáng vẻ của cô trông không giống như đang tức giận, mà là cực kỳ lạnh lùng, khuôn mặt như được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc xinh đẹp nhưng băng giá.
Trần Tuyết Du phủi phủi nơi vừa bị cô đẩy, thần sắc vẫn như thường: “Nếu em thực sự phản cảm với anh thì ngay từ đầu đã không nên tùy tiện đồng ý với cái điều kiện đó.”
Lệnh Nhiễm ngờ vực rằng mình đã nhìn lầm cái động tác này của anh, anh có ý gì đây? Chê cô bẩn sao? Cô có phần sững sờ hướng mắt nhìn anh: “Anh đang sỉ nhục em đấy.”
Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Thế này mà đã gọi là sỉ nhục rồi ư?”
Cô rất nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh: “Em đồng ý với điều kiện của anh, không có nghĩa là anh có thể sỉ nhục em. Em biết em không phải người đầu tiên giao dịch với anh, song cũng chẳng phải là người cuối cùng, nhưng anh đừng có đánh đồng em với những người khác.”
Nụ cười của Trần Tuyết Du gần như tan biến sạch sẽ: “Nói hay lắm, em chưa chắc đã là người xinh đẹp nhất, nhưng lại là người không có trái tim nhất, anh cũng thật khó mà quên được một con người như em.”
Lệnh Nhiễm lạnh lùng nói: “Nói như thể anh thì có đấy, dẫu sao mọi người đều không có, đã vậy thì đừng vạch trần ra làm gì, không thấy gượng gạo sao?”
Lần này thì hoàn toàn mất sạch tâm trạng đi dạo rồi. Cô không hiểu nổi việc hờn dỗi với người khác lại không thoải mái đến thế, lúc ăn cơm rõ ràng vẫn còn tốt đẹp, vậy mà từ khoảnh khắc chiếc xe lăn bánh ra ngoài liền trở nên tồi tệ. Tại sao lại phải như vậy? Chỉ l*m t*nh thôi không tốt sao? Như vậy thật sung sướng, cái gì cũng có thể lãng quên được, con người với con người thực sự là bất hòa từ lời ăn tiếng nói, tốt nhất là đừng có giao lưu làm gì.
Cô quay người bước về phía chiếc xe, cô nghe thấy tiếng bước chân của Trần Tuyết Du phía sau, rất có nhịp điệu.
Vừa đến trước xe, chiếc xe liền mở khóa, sáng lên trong tích tắc. Cô không muốn ngồi ở ghế phụ, liền đi thẳng xuống hàng ghế sau.
Suốt dọc đường Trần Tuyết Du cũng không nói thêm lời nào, cứ lặng im như thế. Cơn gió đêm ngoài cửa sổ theo lệ thường vẫn thằng thừng phóng túng một cách cuồng dại, từng đợt từng đợt cuốn theo những chiếc lá cây bên đường.
Lái vào đến khu biệt thự, tốc độ xe giảm xuống, đèn pha đầu xe dẫu có sáng đến mấy thì cũng chỉ có thể soi rõ một đoạn đường, cứ như thể phía trước không có điểm tận cùng vậy, có thể cứ thế mà lái mãi đi trong sự quanh co, chậm rãi.
Chiếc xe chung quy vẫn dừng lại, Lệnh Nhiễm nhanh chóng bước xuống xe, rảo bước đi vào phòng khách, bước chân thẳng thừng đi lên lầu. Cánh tay bỗng nhiên bị kéo mạnh một cái, cả cơ thể bị vặn ngược trở lại, Trần Tuyết Du dùng hai tay giữ chặt lấy bả vai cô, hôn cô ngay trên bậc cầu thang.
Cô nghe thấy tiếng thở gấp gáp dồn dập của anh, nụ hôn đến dồn dập, cuống quýt. Anh gần như ép chặt cô lên trên thành lan can, khiến cho lưng cô bị cấn đến tê rần. Cơ thể cô đón nhận anh trước cả khi suy nghĩ kịp định hình, nhưng ý thức lại không muốn bỏ qua cho anh, cái động tác đó của anh thật quá đáng hận, cô cắn bờ môi anh đến bật cả máu.
Trần Tuyết Du cảm nhận được cơn đau, nhưng không buồn bận tâm, bắt cô phải nuốt dòng máu đó xuống, bờ môi nóng bỏng trước sau vẫn gắn kết khăng khít.
Anh cuối cùng cũng bế thốc cô lên, ném mạnh xuống giường. Đàn ông một khi dùng lực liền tỏ ra thật dã man. Lệnh Nhiễm ngồi bật dậy, nhìn anh c** q**n áo. Một người ưa sạch sẽ như anh, lúc này cũng chẳng thèm bảo đi tắm rửa nữa, quần áo quăng đầy mặt đất, chỉ còn lại chiếc đồng hồ đó là vẫn đeo trên tay, thời gian lặng lẽ trôi đi.
Một Trần Tuyết Du tr*n tr** đổ ập về phía cô, cô ôm lấy anh, trèo lên trên lưng anh, thừa cơ cắn thật mạnh vào tai anh, vành tai anh lập tức đỏ ửng lên, như thể vừa phải nhận một cái tát vậy. Cái cắn này quá đau, Trần Tuyết Du trở tay ra sau tóm lấy cô, mạnh bạo lôi phắt cô đến trước mặt.
Cảnh tượng này thật giống như một khung cảnh trong giấc mơ, một bước hụt chân rơi vào khoảng không rồi chợt giật mình tỉnh giấc, hóa ra người vẫn yên vị nằm trên giường.
Cả hai người đều khiến đối phương thở hổn hển, Trần Tuyết Du tự mình bật cười một tiếng, lặng lẽ ngắm nhìn cô một lúc. Đôi mắt cô đen láy, cứ mở to như vậy, tựa như một thế giới u tĩnh, mờ sâu đang lặng lẽ hướng mắt nhìn ra bên ngoài.
Trần Tuyết Du vẫn hôn cô, anh vừa hôn vừa nhẹ nhàng cởi bỏ từng lớp quần áo trên người đối phương. Làn da nóng hổi, mịn màng, mọi thứ đều trở nên mơ hồ, lâng lâng. Dẫu có nói thêm bao nhiêu lời lạnh lùng đi nữa, cũng chẳng thể làm nguội lạnh đi làn da ấy.
Dây đeo đồng hồ không thể tránh khỏi việc cọ sát vào người cô, Lệnh Nhiễm bấu chặt lấy, phả luồng hơi nóng thẳng vào mặt anh: “Kẹp vào thịt không đau sao?” Cô biết chiếc đồng hồ đeo chưa được chuẩn, nơi cổ tay anh chắc chắn là không thoải mái rồi, vậy mà Trần Tuyết Du cũng chẳng thèm bảo chỉnh lại cho đúng.
Anh mỉm cười ấn chặt cô xuống: “Có kẹp chặt thêm chút nữa cũng chẳng sao.”
“Cái này làm bằng gì vậy?”
Mồ hôi trên trán Trần Tuyết Du chực rơi xuống, cô vươn ngón tay quệt đi, rồi lại đưa vào trong miệng m*t lấy.
Anh liền nhìn cô đăm đăm, chẳng hề chớp mắt, anh lúc này không muốn nói chuyện, dùng hành động để không cho cô nói chuyện.
Dây đeo đồng hồ được làm bằng da cá sấu, có vài đường vân nếp gấp tỉ mỉ, ma sát với da thịt, có thể cảm nhận được một cách rõ mồn một.
Quấn quýt nhau quá mức kịch liệt, bằng một cách nào đó mà cả hai lăn xuống dưới sàn nhà, thế mà hai người đều hoàn toàn không hay biết. Lệnh Nhiễm cảm thấy chắc là đã va đập phải vào đâu đó, trong lòng mơ hồ khôn xiết, cô đã ngồi lên trên người anh rồi, giống như đang cưỡi trên một con ngựa chiến dũng mãnh, cô chưa từng cưỡi ngựa, thậm chí ngay cả một con ngựa thật bằng xương bằng thịt cũng chưa từng được thấy qua.
Sàn nhà cũng bị ướt từng mảng từng mảng, lưu lại những vệt nước loang lổ.
Lệnh Nhiễm bỗng nhiên gục xuống trên người anh, mồ hôi chảy quá nhiều, căn phòng trở nên ướt át, mọi thứ thảy đều trở nên ẩm ướt, nhớp nháp.
Bàn tay Trần Tuyết Du chậm rãi gạt mái tóc cô sang một bên, tóc bết dính vào gương mặt, từng lọn từng lọn được gạt ra. Đôi mắt cô thất thần, lẩm bẩm tự nói một mình: “Anh có phải là cố ý không?”
Tiếng cười của anh rất thấp: “Chỗ nào cơ?”
“Anh biết rõ mà.”
“Không biết, tối nay nói quá nhiều, làm cũng quá nhiều, anh không biết em đang chỉ điều gì.”
Lệnh Nhiễm chống người dậy, bàn tay ấn lên trên v*m ng*c đẫm ướt của anh: “Ngày thường anh không nói chuyện kiểu đó, cũng không làm cái động tác như vậy, anh chính là cố ý.”
Trần Tuyết Du lúc này trở nên lười nhác, toàn thân thả lỏng: “Nếu em đã cảm thấy như vậy thì anh chính là cố ý rồi.”
——
TMI: Chronoswiss là một thương hiệu đồng hồ được sáng lập bởi một người Đức tên là Gerd-Rüdiger Lang, nhưng sau này đã được bán lại cho một công ty của Thụy Sĩ nên thường được biết tới là hãng đồng hồ của Thuỵ Sĩ hơn. Trụ sở của Chronoswiss đặt tại địa danh Lucerne nổi tiếng, được biết đến như một thương hiệu đạt tiêu chuẩn cao nhất về chất lượng, uy tín vững bền. Mức giá trung bình của đồng hồ Chronoswiss trải dài trong khoảng khoảng từ 6.900 CHF đến 80.000 CHF (tức khoảng từ hơn 170 triệu đồng đến hơn 2 tỷ đồng tiền Việt)