Khi Lệnh Nhiễm tới lớp học vẽ, cô giáo có chút không khoẻ trong người, trời nóng, nghe đâu hôm qua bị say nắng nhẹ. Bà hướng dẫn vài câu rồi nằm trên sofa nghỉ ngơi, để mặc Lệnh Nhiễm tự mình luyện tập.
Tại sao không nói sớm cơ chứ? Vị giáo viên này chẳng hề thiếu tiền, đều do sự tận tụy với nghề mà nên, một phần cũng bởi vì bà thích gặp gỡ những người trẻ tuổi. Người trẻ tuổi thì có sức sống, lại có cả hy vọng vô hạn, bản năng của sinh mệnh là theo đuổi sự sống chứ không phải tìm đến cái chết. Mỗi khi Lệnh Nhiễm tới lớp, cô giáo nhìn thấy gương mặt rạng ngời như hoa như ngọc của cô, liền cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp, tươi đẹp đến mức không thể tả xiết.
Cô tiến bộ khá nhanh, cảm giác tay tốt, cô giáo luôn miệng khen ngợi cô, Lệnh Nhiễm chỉ mỉm cười. Đến phòng tranh cô thường không nghỉ giải lao, mà cũng chẳng cần nghỉ, cô giáo là một người rất nhiệt tình, hào phóng, chuẩn bị sẵn đủ thứ từ hoa quả, đồ ăn vặt, cứ như thể việc dạy học của bà chỉ là để giết thời gian cô độc vậy.
Lệnh Nhiễm không thích tán gẫu, buổi học kết thúc liền rời đi, cô giáo cười nói: “Trời nóng thế này, chắc có người đến đón em chứ?”
“Không có ạ, em tự bắt xe về.”
“Thế à? Lần nào cậu Trần cũng hỏi tôi mấy giờ em kết thúc, tôi lại cứ ngỡ là cậu ấy đến đón em.”
“Cô quen anh ấy ạ?”
“Không quen, người quen giới thiệu cậu ấy qua đây thôi.” Cô giáo lấy từ trên móc treo tường xuống một chiếc ô che nắng: “Em cầm chiếc ô này đi, đừng để bị cháy nắng.”
Lệnh Nhiễm không nhận. Trần Tuyết Du sao không trực tiếp hỏi cô cho rồi? Sợ làm phiền sao? Cô bỗng nhiên để ý thấy trong phòng tranh có một tác phẩm chưa hoàn thành của người khác, hình như vẽ một người nước ngoài.
“Bức đó vẽ gì vậy cô?”
Cô giáo giải thích: “Đây là bức phác họa lại Vua Oedipus, em có biết Oedipus không? Một nhân vật trong bi kịch Hy Lạp cổ đại, rất nổi tiếng.”
Lệnh Nhiễm gật đầu, cô đã từng nghe Lệnh Trí Lễ kể câu chuyện này một cách đầy truyền cảm, lúc đó cô đã bị chấn động mạnh. Một người đàn ông giết cha cưới mẹ. Để trốn tránh số mệnh ấy, ông ta đã dốc hết mọi nỗ lực, nhưng chính những nỗ lực đó lại đẩy ông ta từng bước một tiến về phía số mệnh. Ông ta đã thất bại, càng nỗ lực thì thất bại càng nhanh, song vẫn cứ phải nỗ lực. Cô đứng đối diện nhìn vào bức họa, đôi mắt nhuốm màu u uất trầm buồn.
Cô đã đọc qua rất nhiều cuốn sách, nhưng không hề có cảm giác đam mê, trong lòng chỉ lưu giữ lại thứ cảm giác của lần đầu tiên khi đọc mà thôi.
Nhưng cớ sao hôm nay đi trên đường cô cứ nghĩ mãi về câu chuyện ấy nhỉ? Câu chuyện ấy dường như đột nhiên trở nên đầy thu hút, nhân vật chính cũng thu hút theo. Cô bắt xe taxi đến hiệu sách Tân Hoa trước, mua một cuốn sách bản quyền, chất lượng giấy rất tốt, bìa sách có ép kim, như thể chính lớp ép kim này cũng nhuốm màu bi kịch vậy.
Lại đến giờ cơm, Lệnh Nhiễm đi tới quán thịt dê mà Phùng Kinh Vĩ đã đề xuất. Cô đeo túi xách, mặc một chiếc váy rất tôn dáng, phối cùng đôi xăng đan đế thấp, tổng thể bộ đồ trên người đều là do Trần Tuyết Du mua cho cô. Cô không thích những bộ đồ kiểu trẻ con, cô yêu thích cảm giác được là một người phụ nữ, gu thẩm mỹ về cách ăn mặc của Trần Tuyết Du dành cho cô cũng mang hơi hướng của một người phụ nữ trưởng thành, về điểm này hai người vô cùng ăn ý.
Khi cô bước vào, người trong quán đều đổ dồn ánh mắt về phía cô cô, song ánh mắt cô vẫn bình thản, đi thẳng vào phòng bao, đẩy cánh cửa ra. Khoảnh khắc Phùng Kinh Vĩ chạm phải ánh mắt cô, rõ ràng là anh bị ngớ người, thậm chí cảm nhận được một sự xung kích cực kỳ mãnh liệt. Khuôn mặt, vóc dáng, mùi hương trên người cô, thoắt cái đã chiếm trọn căn phòng bao này.
Anh nặn ra một nụ cười, nụ cười này đứng trước mặt cô cũng trở nên gượng gạo, nhỏ bé. Lão Dương dĩ nhiên là cũng có mặt, Lệnh Nhiễm đã đoán trước được, ông vốn dĩ rất thích ăn thịt dê, bốn mùa quanh năm không rời được món này, canh thịt dê, thịt dê nướng, sủi cảo thịt dê… ông cũng chẳng hề chê mùi thịt gây.
Lão Dương cũng nhanh mắt đánh giá cô một lượt, quá chín chắn, quá hút mắt. Trong lòng ông thầm cảm thán, Phùng Kinh Vĩ tuyệt đối không thể nào kham nổi loại nhan sắc thế này.
“Lệnh Nhiễm đến rồi, ngồi đi, ngồi xuống đi, vừa nãy Tiểu Phùng còn cố ý dùng cồn lau sạch sẽ ghế giúp cháu rồi đấy.”
Mặt Phùng Kinh Vĩ nóng lên, anh kéo ghế ra, Lệnh Nhiễm mỉm cười bỏ túi xách xuống, treo lên chỗ dựa lưng.
“Một thời gian rồi không gặp cháu.”
“Dạo này cháu đang học vẽ.”
“Cháu thích vẽ tranh à?”
“Cũng có chút hứng thú, kỳ nghỉ hè dài như vậy chung quy cũng phải tìm việc gì đó để làm.”
Lệnh Nhiễm đáp lời, tầm mắt luân chuyển qua lại giữa lão Dương và Phùng Kinh Vĩ, cô bỗng nhiên lại có một cảm giác như đang diễn kịch một cách rất rõ ràng. Cứ hễ cô gặp bọn họ là lại phải cùng nhau ăn cơm, kịch bản chính là được thể hiện như vậy, việc ăn cơm dường như không phải xuất phát từ sự đói bụng hay nhu cầu sinh lý, mà chỉ là để phục vụ cho tình tiết tiếp theo của cốt truyện, mọi người bắt buộc phải tụ họp lại một chỗ. Cô nhìn thấy bản thân đang ngồi ở đây, cùng bọn họ chuẩn bị dùng bữa.
Lão Dương nói hôm nay ông sẽ mời khách, bảo hai người đừng khách sáo, cứ thoải mái mà gọi món.
Căn phòng bao vương mùi dầu mỡ, khăn trải bàn lúc nào cũng mang lại cảm giác bẩn thỉu, dính cả vào chân, chỉ cần hơi ngước mắt lên là có thể nhìn thấy trên chiếc điều hòa bám đầy những vết phân ruồi lốm đốm. Cô chỉ thoáng liếc qua một cái, Phùng Kinh Vĩ cũng nhìn theo rồi lập tức thấy bất an, anh cảm thấy môi trường ở đây không tốt, thật sự không xứng với cô.
Cô thực ra chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ thấy bẩn mà thôi, bẩn thì bẩn, bàn ghế, điều hòa, cơm canh tất thảy đều là đạo cụ của cốt truyện.
Phùng Kinh Vĩ đứng dậy đem bát đũa của cô tráng qua một lượt bằng nước nóng, có còn hơn không, anh cũng giúp lão Dương tráng một lượt, lão Dương mỉm cười lướt nhìn anh hai cái.
Lệnh Nhiễm nhìn thực đơn, dạ dày dê xào, tim dê xào, gan dê xào, lòng dê xào… con người đúng là tàn nhẫn, đây đúng là tận dụng triệt để vật dụng, tính toán một con vật đến mức không chừa lại một cọng lông. Cô mỉm cười nói ra điều đó, Phùng Kinh Vĩ không biết phải tiếp lời ra sao, lão Dương cười nói: “Nhiều khi, con người đối phó với con người cũng y như vậy đấy, bòn rút đến mức bạn không còn lại gì, xương cốt cũng hận không thể nghiền thành bột. Loại người đó giống như bọ cạp độc vậy, bề ngoài lại ngụy trang rất khéo, người bình thường không nhìn ra được đâu.”
Phùng Kinh Vĩ cảm thấy vừa mở màn mà chủ đề đã quá âm u rồi, chẳng có chút ánh nắng nào cả, anh ho khan hai tiếng, hỏi Lệnh Nhiễm: “Đúng rồi, em nhận được giấy thông báo nhập học rồi chứ?”
“Em nhận được rồi, thời gian trước có cùng bạn học đến trường một chuyến.”
“Báo danh vào trường nào thế, học ngành gì?” Lão Dương bắt đầu húp nước sùm sụp.
Lệnh Nhiễm mỉm cười: “Cũng không phải trường quá tốt, tàm tạm thôi ạ, cháu chọn bừa một chuyên ngành.”
Ý này là không muốn nói, lão Dương cười liên tục gật đầu: “Được, dẫu sao sau này cháu cũng chẳng thiếu tiền nữa, học ngành gì ảnh hưởng cũng không lớn, thích học cái gì thì học cái đó.”
Phùng Kinh Vĩ có chút hụt hẫng, cảm thấy chủ đề này thực sự chẳng có gì phải giấu giếm cả, cô có sự ngăn cách với bọn họ, là vì không tin tưởng sao?
“Em thích là được rồi.” Anh chỉ có thể nói như vậy.
Lão Dương đã tiếp tục hỏi: “Vẫn đang ở nhà họ hàng sao? Đã có manh mối mới gì chưa?”
Lệnh Nhiễm nói: “Bố cháu đã từng quay về trước khi xảy ra vụ hỏa hoạn.” Cô nhìn nhìn Phùng Kinh Vĩ: “Lần trước nhờ anh nghe ngóng chuyện đó, thực ra là vì con trai của Trương Đại Dân là Trương Tiểu Huy nói nó nhìn thấy một người đàn ông ở cửa hàng nhà bọn em, em đã hỏi rõ ràng rồi, người đó chắc chắn là bố em.”
Phùng Kinh Vĩ cảm thán, cô quả là trầm ổn, hỏi ra kết quả rồi mới chịu tiết lộ.
“Ý em là bố em và vụ hỏa hoạn…”
Lệnh Nhiễm nói: “Em không rõ, phải tìm được ông ta hỏi chuyện thì mới biết được.”
Trời nóng khát nước, lão Dương đã rót đến cốc thứ hai rồi: “Trước đây cháu có nhắc đến việc tìm thám tử tư, thám tử có tra ra được cái gì giúp cháu không?”
“Tra ra được một chút, ông ta nói nếu một bên trong quan hệ vợ chồng tử vong bất thường, việc đầu tiên sẽ là nghi ngờ người bạn đời, ông ta cũng không nói chắc nịch, chỉ cảm thấy nên bắt tay vào xem xét từ chỗ bố cháu trước. Chú Dương, ông ta phân tích như vậy có lý không?”
“Có, hướng tư duy đó cũng không thể nói là sai, cộng thêm việc bố cháu trước vụ hỏa hoạn còn từng quay về, quả thực có điểm nghi vấn.” Lão Dương khi bàn đến chuyện này liền thu lại nụ cười: “Thám tử tìm được bố cháu giúp cháu rồi sao?”
“Tìm được rồi ạ, cụ thể tìm ra sao thì cháu không rõ.”
“Thám tử là do người họ hàng kia bỏ tiền ra thuê đúng không? Chú nhớ, cháu nói đó là một người họ hàng xa, tiền bạc tính thế nào, sau này khấu trừ từ khoản tiền đền bù giải tỏa của cháu à?”
Phùng Kinh Vĩ bỗng cảm thấy lão Dương hỏi quá chi tiết, liệu có mạo phạm cô không, anh lén nhìn qua, thần sắc Lệnh Nhiễm vẫn như thường, khuôn mặt trắng như tuyết, thần sắc cũng sáng sủa như tuyết, càng làm nổi bật bờ môi cực kỳ đỏ mọng của cô.
“Người họ hàng này rất giàu có, anh ấy không muốn nhận khoản tiền này.”
Lão Dương nói đầy ẩn ý: “Họ hàng xa mà làm đến mức độ này thì cũng hiếm hoi đấy, cháu phải đề phòng một chút, cậu ta tốt nhất là đừng có mưu đồ hay ý định khác, cháu lại xinh đẹp thế này.”
Phùng Kinh Vĩ thấy lời này có phần quá tr*n tr**, sợ cô ngượng ngùng, liền nói đỡ lời: “Là họ hàng mà, không đến mức đó đâu chứ?” Anh nói xong liền ý thức được bản thân vô cùng ngu muội, ngây thơ, chẳng có một chút tố chất cảnh sát nào cả, nhưng kiểu lời ngớ ngẩn này dẫu sao vẫn phải nói ra.
Lão Dương hừ cười một tiếng, đột nhiên như thể phát hiện ra điều gì: “Ôi chao, quên gọi đồ uống rồi, Tiểu Phùng, cậu đi mua đi, qua siêu thị nhỏ đối diện mà mua, trong quán này đắt lắm.” Ông nhìn sang Lệnh Nhiễm: “Nước cam? Coca? Sprite?”
Lệnh Nhiễm nói: “Không sao đâu, nước lọc là được rồi.”
Lão Dương xua tay: “Thế sao được, uống chút gì đó đi, có mấy món cay lắm.” Phùng Kinh Vĩ đã nhanh nhẹn đứng dậy rồi, anh chuẩn bị ra ngoài mua.
Thoắt cái chỉ còn lại hai người bọn họ, Lệnh Nhiễm có một trực giác vô cùng mạnh mẽ, lão Dương chuẩn bị hỏi điều gì đó rồi, ông cố ý đuổi khéo Phùng Kinh Vĩ đi.
Ánh mắt hai người chạm nhau, dường như đều nhìn ra được ý tứ của đối phương qua ánh mắt, lão Dương nói: “Lệnh Nhiễm, chú hỏi thêm cháu một chuyện, lần trước chạm mặt cháu chỗ khách sạn đó, cũng là do người họ hàng của cháu sắp xếp à?”
Cô gật đầu: “Tạm trú vài ngày thôi ạ, giờ đã dọn về rồi.”
“Có tiện cho chú hỏi một câu không, người họ hàng đó của cháu làm nghề gì?”
Lệnh Nhiễm mặt không đổi sắc đáp: “Làm kinh doanh, cháu tới ở nhờ nhà người khác nên cũng không tiện hỏi cặn kẽ.”
“Cháu gọi cậu ta là gì?”
Lão Dương cầm cốc nước lên, cô luôn cảm thấy ông đang nhìn trộm qua làn nước, giống như cả con người mình đều ở trong tầm mắt của người ta, từ đầu đến chân, tất thảy đều bị phơi bày sạch sẽ. Cô biết ông trước đây làm cảnh sát hình sự, lại còn là một cảnh sát hình sự rất xuất sắc.
“Chú Dương, tại sao chú lại hỏi cháu chuyện này?”
Lão Dương cười nói: “Sợ cháu không biết cách nhìn người, chú giúp cháu xem xét thôi.”
“Có phải cảnh sát thì có thể tùy tiện tra cứu thông tin cá nhân của người khác không?”
“Cảnh sát cũng không thể tùy tiện tra cứu người khác, bắt buộc phải có một sự vụ rõ ràng.”
Phùng Kinh Vĩ đã trở lại, cuộc đối thoại đột ngột dừng lại. Bên ngoài quả thực rất nóng, anh vừa bước vào cửa, luồng khí nóng trên người cũng theo đó mà ập cả vào. Dẫu đã ngồi xuống nhưng cả người anh dường như vẫn là một khối nóng hầm hập. Trên người Phùng Kinh Vĩ có mùi bụi bặm, lão Dương cũng có, cái thứ mùi bận rộn vì công việc và cuộc sống ấy không phải là vấn đề có tắm rửa hay không, sạch sẽ hay không sạch sẽ, mà là một loại cảm giác.
Trần Tuyết Du thì không, anh dĩ nhiên cũng rất bận, nhưng cái mùi vị giữa người với người đúng là không giống nhau. Anh sẽ không đưa cô đến những nơi thế này để ăn cơm, anh là người của một thế giới khác. Cô dựa vào diện mạo để tồn tại một cách ngắn ngủi trong cái thế giới mà anh sinh sống, dung nhan xinh đẹp, đổi chác lại quả là nhanh chóng làm sao, không cần phải tích lũy, thoắt cái đã có thể được nhìn thấy. Không giống như việc học hành, phải gian khổ học tập suốt bao nhiêu năm trời, học ngày học đêm, học sinh có chỉ số thông minh bình thường dẫu có khổ học đi chăng nữa thì chưa chắc đã có được kết quả tốt.
Cô nhìn đăm đăm vào khuôn mặt hơi ửng đỏ của Phùng Kinh Vĩ, cũng trẻ trung, săn chắc, mày mắt cũng ưa nhìn, nhưng lại không khiến con người ta rung động.
“Mặt anh dính bẩn gì sao?” Phùng Kinh Vĩ nhận ra tầm mắt của cô, ngượng ngùng sờ sờ lên mặt. Lão Dương chỉ cười, nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, bắt đầu dọn món lên, khoảnh khắc chiếc đĩa được đặt xuống, Lệnh Nhiễm nhìn thấy vệt dầu mỡ trên đầu ngón tay cô ta, đầu móng tay không mấy sạch sẽ gọn gàng.
Phùng Kinh Vĩ vẫn còn đang lưỡng lự sờ mặt, đúng là có chút mồ hôi, dường như còn tiết ra chút dầu, mùa hè thì không còn cách nào khác.
“Anh ra ngoài rửa mặt cái đã, mùa hè đổ mồ hôi nhanh bẩn lắm.” Thế là anh lại đứng lên.
Lệnh Nhiễm mỉm cười: “Không sao đâu, ngồi xuống ăn đi, anh đừng đi nữa.”
Trong lòng cô thầm nghĩ, anh thật quê mùa.
Cô không hề có ý giễu cợt, nhưng điều này nghe thật khiến người ta khó lòng chịu nổi, chẳng biết phải nói sao, cô cảm thấy nhân phẩm của mình có vấn đề, cô tuyệt nhiên không có ý coi thường Phùng Kinh Vĩ, những ý nghĩ như vậy chợt hiện lên, cho dù có là khách quan đi chăng nữa thì cũng đủ đáng ghét rồi.
Cứ vậy đi.
Lão Dương nhận ra Lệnh Nhiễm đang thất thần, liền cười niềm nở chào mời: “Nào, ăn đi cháu, đừng khách sáo.” Phùng Kinh Vĩ ngập ngừng ngồi xuống, vặn nắp chai nước cam, rót đầy cho cô.
Món ăn một khi đã bắt đầu được bưng lên thì ngay sau đó cũng mau chóng lấp đầy bàn. Vừa ăn vừa chuyện trò rôm rả, bên ngoài khá là ồn ào, khoảnh khắc nhân viên phục vụ mở cửa, âm thanh liền tràn vào, cửa vừa đóng lại, nó lại trở nên mờ mịt xa xăm.
“Bước tiếp theo là định đi gặp bố cháu à?” Lão Dương tiếp tục câu chuyện lúc trước.
Lệnh Nhiễm nói: “Cháu không biết có gặp được không nữa.”
Lão Dương gắp một miếng thịt dê lớn, chấm đẫm nước sốt: “Chú có ý này, nếu cháu thực sự gặp được bố cháu rồi, có thể cho chú gặp mặt ông ta một lát không, chú muốn hỏi ông ta vài câu.”
Phùng Kinh Vĩ có chút kinh ngạc, lão Dương đột nhiên can thiệp một cách nhiệt tình như vậy, thực sự có phần quái dị.
Lệnh Nhiễm chẳng cần nghĩ ngợi: “Được, nếu cháu có thể giữ ông ta lại, cháu sẽ thông báo cho chú.”
Thật là kỳ lạ, đây chẳng phải là rất tin tưởng sao? Trong lòng lão Dương lóe lên một tia hoài nghi, ông đã tới điều tra quầy lễ tân của khách sạn, đương nhiên phải tốn chút công sức, phải tìm lý do, lễ tân nói với ông rằng căn phòng đó do một vị họ Trần đặt, vị họ Trần này tên là Trần Lâm.
Trần Lâm là nhân viên trong công ty của Trần Tuyết Du.
Lão Dương dẫu sao vẫn tra ra được.
Oan gia ngõ hẹp, lão Dương bỗng nhiên thấy phấn chấn hẳn lên.
Bữa cơm cứ thế mà ăn, bụng đã no, chuyện cũng đã bàn xong, Lệnh Nhiễm giữa chừng có đi vệ sinh một lát, tiện tay thanh toán hóa đơn luôn. Đợi đến khi ăn xong đi ra, hai người đàn ông mới biết chuyện, Phùng Kinh Vĩ vô cùng thấy áy náy khôn nguôi, lão Dương thì khoáng đạt nói: “Lần sau chú nhất định vừa gọi món xong là đi thanh toán liền, lần này cảm ơn cháu nhé!”
Cô hiện tại sở hữu rất nhiều tiền, tiêu không xuể.
Tấm rèm che ở cửa quán thịt dê vừa nặng vừa bẩn, Phùng Kinh Vĩ vội vàng gạt ra để Lệnh Nhiễm đi ra trước, vừa buông tay một cái thì bộp một tiếng, tấm rèm đập thẳng vào mặt lão Dương, đau điếng người. Lão Dương xuýt xoa một tiếng, cười lườm Phùng Kinh Vĩ hai cái.
Bên ngoài nóng như thiêu đốt, Lệnh Nhiễm muốn bắt xe taxi quay về, cô đi về phía bóng râm dưới tán cây, xung quanh có xe cộ, cũng có người qua lại, lão Dương bỗng nhiên quay đầu, nhìn quanh một vòng, nhưng lại không nói gì.
“Vẫn về nhà họ hàng sao?” Lão Dương hỏi cô.
Lệnh Nhiễm kéo chiếc túi xách lên vai, chiếc xe taxi đang chậm rãi áp sát về phía này, cô xua xua tay, nở nụ cười với hai người: “Cháu đi trước đây, hẹn gặp lại lần sau.” Cô cười lên trông thật rung động lòng người, khiến người ta quên mất đi cả cái nóng oi ả, Phùng Kinh Vĩ nhìn chiếc xe đi khuất, khói xe cũng đã tan sạch.
“Vừa nãy chú nhìn cái gì ở phía sau thế?” Phùng Kinh Vĩ hỏi lão Dương.
Lão Dương hừ cười một tiếng: “Tôi cứ tưởng cậu chẳng nhìn thấy cái gì nữa chứ? Người ta vừa đi một cái, mắt cậu liền sáng lên, tai cũng thính ra hẳn.”
Mặt Phùng Kinh Vĩ lại nóng lên, cười trừ hai tiếng: “Vừa nãy rốt cuộc chú nhìn cái gì vậy?”
Lão Dương trêu chọc anh: “Xem có phải hồn vía cậu đánh rơi ở đâu rồi không.”
Ông không nói cho Phùng Kinh Vĩ biết, có người đang theo dõi, dĩ nhiên không phải theo dõi hai người đàn ông như bọn họ. Ông phán đoán dựa vào trực giác, xung quanh tất thảy đều bình thường, các tòa nhà im lìm, người di chuyển, xe cộ di chuyển, ai làm việc nấy.
Đối với lão Dương mà nói, việc lừa phỉnh Phùng Kinh Vĩ không phải là chuyện khó, Tiểu Phùng tựu chung lại vẫn là một chàng trai trẻ tuổi đơn thuần và lý tưởng. Còn Lệnh Nhiễm thì sao? Cô là một cô gái vô cùng thông minh, cô dễ dàng bị người ta lừa phỉnh như vậy sao?
Lão Dương trầm ngâm nhìn về hướng chiếc xe taxi rời đi, con đường dài như vậy, lại ngoằn ngoèo, hơi nóng hừng hực của mùa hè đang dập dềnh trên đó.
Những tán cây xanh, mây trắng, tòa nhà cao tầng, lần lượt lướt qua tấm kính cửa sổ xe taxi, Lệnh Nhiễm nhìn ra phía ngoài, đi ngang qua một cơ sở dạy thêm, cô nhớ tới Tôn Tín Phác, sao lại trùng hợp thế nhỉ? Cậu ta quen biết Thời Duệ, Thời Duệ lại quen biết Trần Tuyết Du, Thời Duệ đang ám chỉ điều gì? Cô lấy điện thoại ra, gọi một cuộc điện thoại cho Tôn Tín Phác.
Tôn Tín Phác đang ăn mì sợi.
Khẩu vị của cậu ta rất kỳ lạ, trong các món mì thì ăn mì sợi là quen miệng nhất. Cậu ta dạy phụ đạo xong cho người ta, người ta muốn giữ lại ăn cơm nhưng cậu ta không chịu. Đó là lời mời khách sáo, không thể coi là thật được. Cậu ta luôn mang theo mì sợi và cặp lồng cơm bên mình, việc quay về nhà một chuyến rất phiền phức, mẹ cậu ta đã chuẩn bị sẵn cho cậu ta đủ các gói gia vị, bên trong là dầu ớt tự làm, trời nóng, dầu ớt cũng không dễ bị hỏng, vừa mặn lại vừa cay.
Tôn Tín Phác xin chút nước nóng ở cửa hàng ven đường, bẻ đôi mì sợi bỏ vào trong cặp lồng, ủ trong nước nóng một lát, đợi đến khi mì nửa mềm nửa cứng rồi ăn.
Ăn đến mức mồ hôi đổ đầm đìa trên trán, ăn xong mì sợi, cậu ta còn phải đi giúp bố bán dưa hấu.
Lệnh Nhiễm nghe thấy tiếng nuốt thức ăn: “Cậu vừa mới ăn sao?”
Tôn Tín Phác liền vội vàng nuốt xuống, không ăn nữa: “Sắp xong rồi, cậu ăn chưa?”
“Mình ăn rồi, vừa nãy đi trên đường nhìn thấy một lớp học thêm nên hỏi thăm cậu thế nào rồi, đã quen chưa?”
“Cũng quen rồi.” Cậu ta lau đi giọt mồ hôi trên lông mày: “Giờ cậu đang bận gì thế?”
“Đang ngồi xe taxi, buổi sáng đi học vẽ, bây giờ chuẩn bị về nhà. Đúng rồi, anh Thời kia còn liên lạc với cậu không?”
“Có liên lạc, cũng chỉ là hỏi mình làm việc thế nào thôi, có ăn cùng nhau một bữa cơm, nói chuyện phiếm vài câu tùy ý.”
“Cậu có chuyện để nói với anh ta sao? Anh ta chắc phải lớn hơn chúng ta nhiều tuổi lắm.”
Tôn Tín Phác nhận ra rồi, Lệnh Nhiễm có hứng thú với Thời Duệ, thật khéo, Thời Duệ đối với cô cũng vậy, mặc dù kỹ năng trò chuyện của Thời Duệ rất cao siêu, tất cả đều xoay quanh chuyện thường ngày. Tâm lý lúc ăn cơm của cậu ta khi đó khá nhạy cảm, Lệnh Nhiễm thu hút người khác giới, đây không phải lần đầu tiên cậu ta biết điều đó, chỉ là có chút kinh ngạc trước loại cảm giác này.
Trước đây, trong môi trường học đường, những người để ý và yêu mến cô đều là bạn đồng trang lứa. Nay đột nhiên bất chợt nhìn thấu tâm tư của một người đàn ông trưởng thành, cậu ta vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa thấp thoáng lo âu.
Đặc biệt là Thời Duệ có nói, anh ta cảm thấy Lệnh Nhiễm trông rất quen mắt, dường như đã từng gặp cô ở khu biệt thự nào đó, nhưng không chắc chắn. Tôn Tín Phác không biết phải tiếp lời thế nào nên đã lảng tránh sang chuyện khác, cậu ta chuyển đổi chủ đề liên quan đến quyền riêng tư của cô một cách vô cùng nhanh chóng.
Cậu ta cảm nhận được sự xúc phạm thay cho cô trước, nhưng lại không tiện nổi nóng, thực ra lời nói, thần thái của Thời Duệ đều không có chỗ nào quá đáng cả, giống như một chủ đề tùy ý vậy. Thời Duệ coi cậu ta như một chàng trai có xuất thân nghèo khó, dựa vào tư chất thông minh và nghị lực mà tự mở ra một con đường từ việc học hành, lòng dũng cảm đáng khen, tiền đồ rộng mở, nhưng cũng chỉ là một chàng trai vừa mới tốt nghiệp cấp ba mà thôi.
Tôn Tín Phác đầy rẫy hoài nghi về anh ta.
Cậu ta nhất thời còn chưa nghĩ ra phải nói với Lệnh Nhiễm thế nào, Lệnh Nhiễm đã hỏi trước rồi.
“Lệnh Nhiễm, mình cứ cảm thấy có một ngày anh ta sẽ liên lạc với cậu.” Cậu ta nói một cách không đầu không đuôi, nhưng Lệnh Nhiễm lại không hề bất ngờ, giống như đã chờ đợi từ lâu rồi vậy. Thời Duệ khơi dậy sự tò mò của cô, anh ta tưởng cô sẽ nghĩ đủ mọi cách để đi tìm anh ta sao? Không, là anh ta tò mò về cô, anh ta đã tò mò thì tự nhiên sẽ nghĩ cách đến tìm cô, cô có lòng nhẫn nại.
Cô thẳng thắn nói: “Cứ để anh ta liên lạc, mình đợi.”
Tôn Tín Phác im lặng.
“Anh ta nói anh ta dường như đã từng gặp cậu ở một khu biệt thự nào đó.”
Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch: “Thế sao?”
Tôn Tín Phác không hỏi tại sao cậu lại ở trong khu biệt thự hoặc là những câu khác, cậu ta cái gì cũng không hỏi, cậu ta cảm thấy bản thân đã bị cuốn vào một sự việc nào đó của cô, có lẽ là cố ý, có lẽ là tình cờ. Cậu ta nghe nói vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại rất kỳ quái, nhưng đã kết án từ lâu rồi, là vấn đề về phòng cháy chữa cháy.
“Cậu cảm thấy con người anh ta không tốt sao?” Lệnh Nhiễm hỏi.
Tôn Tín Phác nói: “Cũng không hẳn, có đôi khi cảm thấy rất chân thành, có đôi khi lại cảm thấy nói năng lập lờ nước đôi. Cậu yên tâm, mình biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, sẽ không tiết lộ chuyện của cậu với anh ta đâu.”
Lệnh Nhiễm nói: “Cậu biết chuyện của mình sao?”
Tôn Tín Phác cứ bưng chiếc cặp lồng mãi, cổ tay đã mỏi nhừ: “Không biết.”
Lệnh Nhiễm bật cười: “Thế thì cậu nói cái gì mà tiết lộ với không tiết lộ.”
Tôn Tín Phác nói: “Mình sẽ không đánh giá cậu trước mặt người khác.”
Lệnh Nhiễm rất hào phóng: “Không sao, anh ta có dò xét cái gì nữa, cậu cứ vòng vo một chút, xem rốt cuộc là có chuyện gì.”
Tôn Tín Phác biết cô không nhìn thấy, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: “Được.”
Lệnh Nhiễm lại cười: “Được cái gì chứ? Cậu cũng chẳng buồn hỏi mình xem có phải đang xảy ra chuyện gì không.”
Tôn Tín Phác nói: “Không cần hỏi, đó là quyền riêng tư của cậu, hỏi rồi không tốt.”
“Cậu không lo lắng mình làm chuyện gì không tốt sao?”
“Không đâu, mình tin cậu không phải kiểu người như vậy.”
Trong lòng Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, thế thì cậu thực sự nhìn lầm tôi rồi, tôi căn bản không hề quan tâm đến việc cậu dạy phụ đạo cho người ta, chỉ là lấy đó làm cái cớ để gọi cuộc điện thoại này thôi.
Khoảnh khắc này cô thật sự mang theo lòng chân thành, cảm thấy có lỗi với Tôn Tín Phác, nhưng cái thứ chân thành này tiêu tán vô cùng nhanh. Sau khi cô cúp điện thoại, Tôn Tín Phác lại biến thành một cậu bạn học trông cũng ổn, chẳng còn sót lại chút cảm giác tội lỗi nào nữa.
Luồng khí lạnh của điều hòa phả thẳng vào đầu gối cô. Lệnh Nhiễm khẽ rùng mình vì lạnh. À, tối nay còn phải gặp Lê Diệu Minh nữa. Ý nghĩ ấy bất chợt khiến cô nhớ đến những cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà đám bạn học nữ vẫn mê mẩn. Trong đó, nữ chính thường phải xoay vòng giữa nhiều người đàn ông cùng lúc. Với những cô gái mới mười mấy tuổi, thật khó mà hiểu được thế nào là xoay vòng, thế nào là nhiều người cùng lúc. Cho dù trong thế giới của người trưởng thành, cũng chỉ có người phụ nữ ở tiệm salon Hồng Mai dường như mới dễ dàng xoay vòng cùng nhiều người đàn ông, dễ dàng có nhiều mối quan hệ. Còn người bình thường thì hiếm khi như vậy.
Cô bây giờ là như thế sao? Cũng không mất đi sự thú vị, cuộc đời đâu đâu cũng là bi kịch, nhặt nhạnh một chút niềm vui tự giễu cợt bản thân như lúc này trong bi kịch cũng là điều hiếm hoi rồi.
Sau khi về đến nhà, cô đi tắm rửa qua một lượt, tóc ngày nào cũng phải gội, gội sạch đến mức bồng bềnh, mềm mại, hương thơm lan tỏa tứ phía. Lúc cô còn ở nội trú tại trường thì việc gội đầu rất phiền phức, phải đi lấy nước nóng, hai phích nước nóng lớn mới đủ gội một lần đầu. Các bạn học đều tiết kiệm, mà cũng chẳng có thời gian để ngày nào cũng gội. Cô muốn được như hiện tại, cả thời học sinh bị kìm nén khô khan, việc tắm rửa, ăn cơm, nghỉ ngơi, tất thảy đều là những thứ rất xa xỉ, lúc nào cũng hoảng hốt rối loạn. Cô bây giờ đã bứt phá ra ngoài, cô muốn được tận hưởng, dòng nước chảy qua làn da, bọt xà phòng phồng lên trong mái tóc, hương thơm vương vấn mãi không tan.
Cô tận hưởng tất cả mọi thứ, bao gồm cả cơ thể của một người đàn ông, sao có thể không tính là hoàn thành giấc mộng thời thanh xuân cơ chứ?
Trần Tuyết Du trở về đón cô, anh vừa xuất hiện liền mang theo một dáng vẻ vô cùng điển trai và khoan khoái. Anh không chỉ là một người đàn ông có sức mạnh thể chất mạnh mẽ mà sức mạnh về tinh thần cũng rất dồi dào. Đôi mắt luôn giữ vững định lực, không phù phiếm, không phiêu lãng, cảm giác anh mang lại cho cô ngày một rõ ràng hơn.
Trước khi ra khỏi cửa, hai người vẫn quấn quýt dây dưa một hồi, không cách nào không động lòng, vừa gặp mặt là cơ thể liền muốn rạo rực. Trần Tuyết Du không hỏi cô tối qua tại sao lại khóc, không cần hỏi, hỏi rồi sẽ mất đi ý vị. Anh chỉ có thể hôn cô sâu hơn, tiến vào cô càng sâu hơn nữa, chiếm đoạt cô một cách trọn vẹn, cốt để cô quên đi tất cả.
Anh dùng tay thỏa mãn cô một lần, ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt Lệnh Nhiễm ngập tràn cảm giác ướt át long lanh, đôi má ửng hồng, từng hàng mi, bờ môi, cho đến từng sự thay đổi trong nhịp thở của cô, Trần Tuyết Du đều nhìn thấy rõ mồn một một cách chính xác.
Trong tòa biệt thự sâu thẳm này, d*c v*ng x*c th*t tràn lan, vô cùng tốt đẹp, khắc cốt ghi tâm.
“Làm ướt tay anh rồi, để em giúp anh rửa.” Cô thực ra đã bủn rủn cả người, đứng dậy loạng choạng một cái, nhưng vẫn mỉm cười đẩy anh đến trước vòi nước, tỉ mỉ lau rửa cho anh.
Ngón tay Trần Tuyết Du trắng trẻo, móng tay cắt tỉa rất ngắn, linh hoạt dị thường. Lệnh Nhiễm xoa bóp một hồi, lấy khăn lau khô sạch sẽ từng ngón từng ngón một.
“Xong rồi.” Cô cúi đầu xuống ngửi ngửi: “Thơm lắm.”
Trần Tuyết Du liền cúi đầu, ôm lấy cô mà hôn, sau một hồi hôn, không ra ngoài là không được nữa rồi.
Cả hai người đều có một cảm giác nửa thực nửa hư như thể đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.
Căn phòng bao tinh tế hơn ban ngày rất nhiều, trong phòng có xông thứ hương gì đó, mùi vị thanh ngọt dễ chịu. Trần Tuyết Du tháp tùng cô ngồi xuống, cô muốn anh ở bên cạnh, miễn đi sự phiền phức khi Lê Diệu Minh phải báo cáo lại với anh lần nữa. Cô cũng muốn được nhìn ngắm anh.
Tính riêng tư cũng rất tốt, chẳng nghe thấy bất kỳ thanh âm nào bên ngoài.
Lê Diệu Minh đem những thứ điều tra được dạo gần đây chỉnh lý và tổng hợp lại, giống như lần trước, bày ra một cách tường tận trước mặt Lệnh Nhiễm. Cô xem qua từng cái một, nhìn thấy Lệnh Trí Lễ trong những bức ảnh.
Ông đang làm bảo vệ ở một nhà máy.
Dẫu là ảnh chụp lén cũng có thể nhìn ra ông có dáng người rất cao, vóc dáng căn bản không hề bị sập xệ, ảnh chụp là góc nghiêng, có vẻ đang nói chuyện với người khác.
Người đàn ông ấy vừa xa lạ lại vừa quen thuộc.
Cũng chẳng rõ là nhà máy ở nơi nào.
“Đây là nơi nào vậy?”
“Một doanh nghiệp dược phẩm, làm việc ở đây một tháng nhận hai nghìn tiền lương, ngồi chốt trực, hai ca luân phiên, không tính là nhẹ nhàng mà cũng chẳng quá mệt mỏi, lại còn bao ăn bao ở.”
Lê Diệu Minh đã nắm bắt rõ mồn một tình trạng gần đây của Lệnh Trí Lễ, ông luôn tỏ ra rất chuyên nghiệp, rất khách quan, có hỏi có đáp. Trần Tuyết Du ngồi một bên, anh gần như không nói lời nào, Lệnh Nhiễm hướng mắt nhìn anh, vẻ mặt anh rất nhạt, chạm phải ánh mắt cô, ánh mắt kia rõ ràng đang nói: Anh không làm phiền em đâu, em có thể tùy ý hỏi han, giao tiếp.
“Trông ông ta có sa sút lắm không?”
“Trông vẫn khá bình thường, chỉ là cao hơn so với những bảo vệ thông thường, bố cô có ngoại hình rất nổi bật.”
Lệnh Trí Lễ cả đời này thứ đáng giá nhất có thể đem ra khoe chính là khuôn mặt, cái xã hội này, thước đo đối với đàn ông là quyền lực, tiền tài, bạn có một khuôn mặt đẹp, đó chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi.
Lê Diệu Minh thấy vẻ mặt cô trấn tĩnh, cũng không có ý hỏi han quan tâm, sau khi hỏi xong một câu như vậy liền im lặng, ông liền nhanh chóng trao đổi một ánh mắt với Trần Tuyết Du, chủ động nói: “Lúc chụp bức ảnh này tôi không dám tiến lại quá gần, sợ ông ấy phát hiện, chụp lúc ông ấy không chú ý đấy, tiện thể hỏi thăm những người xung quanh một chút, bố cô mới đến đây được nửa tháng, khá là ham mê rượu chè, còn thích đọc sách làm thơ nữa.”
Lệnh Nhiễm nở nụ cười: “Rồi ông ta có viết ra được bài nào không?”
Lê Diệu Minh nói: “Cái này thì không rõ lắm.”
Con người ai cũng có số mệnh của riêng mình, Lệnh Trí Lễ đi đến đâu cũng đều muốn làm nhà thơ, có viết hay không tạm thời bỏ qua một bên, cái mánh khóe là phải tung ra trước đã, khác biệt với đám đông, cả đời này ông quá ám ảnh với điều đó.
Lệnh Nhiễm cúi đầu tiếp tục xem thêm các tài liệu khác, là của mấy hộ gia đình khác. Mối quan hệ xã hội qua lại của những người này đều được dò la một cách rõ ràng, bao gồm thời gian, địa điểm, gia đình nào xảy ra mâu thuẫn, tranh chấp gì với ai.
Cô bỗng nhiên ngẩng đầu: “Những mâu thuẫn này có đủ để kết thù oán không?”
Lê Diệu Minh trở nên rất nghiêm túc: “Khó nói lắm, đôi khi con người ta sẽ bộc phát chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt, có khả năng là trước đó đã tích tụ rất nhiều cảm xúc tiêu cực rồi, vừa vặn lại xảy ra thêm một chuyện, nếu nhìn nhận riêng rẽ chuyện này thì vấn đề không tính là lớn, nhưng ngặt nỗi nó lại là ngòi nổ kích hoạt. Đây là một loại suy đoán, nếu cô bảo mấy nhà này đều kết thù oán với người ta, rồi người khác cùng một lúc tiến hành trả thù thì xác suất là cực kỳ thấp.”
Lệnh Nhiễm nói: “Nhưng chỉ cần có một nhà xuất hiện tình huống như ông vừa nói, có thể sẽ liên lụy đến những người khác, đúng không?”
Ngón tay Trần Tuyết Du gõ gõ hai tiếng cộp cộp xuống mặt bàn, cả hai người đều nương theo tiếng động nhìn về phía anh, anh đứng lên nói: “Để tôi đi giục một chút, dọn món cho chúng ta chậm quá.