Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 39

“Vậy nên, nhà em nhận được bao nhiêu tiền, quyền quyết định đều nằm ở anh? Nhiều hơn nhà người khác đúng không?” Cô không hiểu rõ về người khác, mà cô cũng sẽ không đi hỏi, cô không có thời gian mà tính toán cuốn sổ nợ này. Nụ cười và lời lẽ của vị bí thư uỷ ban ngày hôm đó lại cùng lúc hiện lên trong đầu cô.

Trần Tuyết Du thẳng thắn thừa nhận: “Phải, hôm nay nói ra được, trong lòng anh ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Anh biết em thông minh như vậy, chắc chắn là không giấu được lâu.”

Lệnh Nhiễm chăm chú nhìn anh, một lúc sau mới nói: “Tự mình chủ động nói với để người khác hỏi, hai cái đó không giống nhau.”

“Chuyện này anh làm không tốt, anh biết.”

“Những lời xuôi tai đều được anh nói hết trước rồi, người ta dù có muốn chỉ trích cũng không tiện tỏ thái độ rõ ràng nữa.” Sự cuồng nhiệt trong mắt Lệnh Nhiễm đã tiêu tán sạch sành sanh từ sớm, trở lại với vẻ trong trẻo, thấu suốt. Cô có lẽ còn quá trẻ, còn thiếu một chút trải nghiệm, thiếu một chút lắng đọng, nhưng việc nhìn thấu nhân tính là điều mà xã hội tầng đáy vàng thau lẫn lộn ở Thập Lý trại đã dạy cho cô từ lâu.

Trần Tuyết Du cũng chăm chú nhìn cô, thật xinh đẹp, mà cũng thật thông mình, cô không phải kiểu người có thể tùy tiện dùng vài câu nói là xua tay lấp l**m được. Cô có một mặt giống như người bố thi sĩ của mình, mặc dù anh chưa từng gặp người ấy. Trông thì tình cảm tinh tế phong phú, lời lẽ khác biệt với đám đông, nhưng những lúc cần lạnh lùng thì lại không hề do dự. Anh dĩ nhiên biết những lời đồn đại về Lệnh Trí Lễ, liệu cô cũng sẽ phải lòng một người đàn ông khác ư? Sẽ trăng hoa đa tình như bố cô? Hay là cô sẽ giống như bố của anh?

Bạn sẽ nói từ “mãi mãi” với một cô gái mười chín tuổi sao? Những cô gái bình thường có lẽ sẽ tin, người trẻ tuổi quả thực hở ra là thích nói chuyện trăm năm, nhưng cô thì không, còn anh ư, cũng không thể. Thứ ngay cả bản thân mình còn không tin thì đừng mê hoặc người khác tin theo.

“Anh vẫn luôn không biết phải nói thế nào, nếu biết là sẽ thành ra như vậy, anh sợ chuyện này.”

Lệnh Nhiễm cười nói: “Anh lớn tuổi hơn em, vừa có tiền lại vừa thông minh, anh sợ gì chứ?”

Trần Tuyết Du nói: “Sợ mối quan hệ dừng lại, sợ không có cách nào tiếp cận em.”

Lệnh Nhiễm cười đáp: “Anh đã sợ thì cớ sao phải nghĩ? Anh đã nghĩ thì cớ sao phải sợ? Anh từng nghe câu này chưa? Thầy giáo từng dùng nó để khích lệ chúng em học tập đấy, mọi chuyện đều áp dụng được.”

Trần Tuyết Du nói: “Thầy giáo trích dẫn hay lắm, tiếc là con người có sự yếu đuối của riêng mình. Đạo lý đều hiểu, nhưng không thể chỉ dựa vào đạo lý để sống, thứ đáng sợ thì vẫn cứ sợ thôi.”

Lệnh Nhiễm vẫn cười: “Nếu sớm biết vậy, không chừng em còn có thể đòi anh thêm một chút.” Cô thậm chí còn chủ động nắm lấy tay anh: “Bây giờ còn có thể tăng thêm nữa không?”

Trần Tuyết Du bóp ngược lại ngón tay cô, sức mạnh của người đàn ông chỉ cần dùng chút lực là có thể nhận ra ngay.

“Em không muốn nổi giận sao?”

Nổi giận trông khó coi lắm. Ngọn lửa giận bùng lên, ngũ quan, biểu cảm, ngôn ngữ của con người hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác, vặn vẹo, dữ tợn. Đặc biệt là những người ngày thường có phong thái đẹp đẽ, ví như Tiêu Mộng Cầm, hiền thục như thế, đoan trang như thế, bỗng nhiên trở nên cuồng loạn, giống như nuốt đạn ngậm máu, như một kẻ điên. Lần đầu tiên nhìn thấy cô đã bị dọa sợ, về sau lại cảm thấy xấu hổ thay cho mẹ. Tại sao phải làm đến mức ấy chứ? May mà số lần Tiêu Mộng Cầm mất bình tĩnh trong đời chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngọn lửa giận của bà cuối cùng cũng biến mất trong một ngọn lửa thực sự.

Gương mặt Lệnh Nhiễm lạnh nhạt, đáy mắt như chứa đựng ngàn núi muôn sông, ẩn hiện mơ hồ một nỗi buồn. Dáng vẻ này của cô làm lây lan sang cả Trần Tuyết Du, khiến người ta không kìm được muốn dò xét xem cô đang suy nghĩ đến điều gì, giờ khắc này đang có tâm trạng ra sao. Khí chất làm anh rung động chính là tổng hòa những bất hạnh của cô. Nếu cô được sinh ra trong một gia đình khỏe mạnh, hòa thuận, bố mẹ không như thế thì cô đã không có dáng vẻ này. Tình yêu của anh vốn dĩ phải lấy sự đau khổ ngâm tẩm làm nền tảng. Anh cũng không thích những người đau thương, mặt mày ủ rũ tối ngày, thở ngắn than dài, nhiều quá sẽ phát ngấy, chỉ có cô là vừa vặn, một khoảnh khắc nào đó để lộ ra, khiến người ta muốn chữa lành, muốn bù đắp.

“Anh cũng không phải là người dễ dàng nổi giận.” Cô đáp.

“Không nổi giận chứng tỏ là không quá bận tâm đến chuyện này, có lẽ sẽ thấy khó chịu, không thoải mái, nhưng vẫn chưa đến mức rất nghiêm trọng, anh có thể hiểu như vậy không?”

“Tại sao anh không nghĩ từ một góc độ khác, biết đâu em bận tâm, nhưng trên tay vẫn đang đeo chiếc vòng vàng anh tặng, lại còn có việc phải cầu cạnh anh, nên không tiện nổi giận? Tóm lại là phải giả vờ một chút.”

“Anh càng hy vọng nó là vế mà anh nói hơn.”

Anh đặt những ngón tay cô lên cạnh bờ môi, cúi đầu xuống hôn nhẹ. Lệnh Nhiễm nhìn anh, người đàn ông khi tỏ ra yếu thế sẽ mang dáng vẻ như vậy sao? Cô cũng không thích những cảnh tượng hạ mình cầu xin sự tha thứ, kiểu đàn ông đó nói năng như cái rắm, bản thân nói cái gì có khi đến chính mình còn không rõ, thế lại hoang tưởng đối phương tha thứ. Nực cười là đối phương vậy mà thật sự có thể tha thứ, giống như là trả chi phí tình cảm cho màn biểu diễn khóc lóc mướt mải đó vậy.

Trần Tuyết Du không có điều gì cần cô phải tha thứ cả, chẳng qua là che giấu một vài chuyện. Đứng ở góc độ của anh, mọi thứ lại hợp lý đến thế, chỉ tiếc là, cô dường như không có thói quen đứng ở góc độ của người khác để suy nghĩ.

Không quen thì cũng phải tập cho quen trước, cô không có ai khác, bạn không thể vì chuyện này mà đi định tội cho anh được. Lệnh Nhiễm hiểu rõ, cô mỉm cười: “Được rồi, bây giờ em biết thân phận của anh rồi, anh cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Em muốn ăn gì đó, anh đi nấu được không?”

Trần Tuyết Du ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô một hồi: “Em biết đấy, mối quan hệ trong gia đình anh rất phức tạp, trên thương trường cũng vậy, rất nhiều khi chuyện phải làm, và cả những lời phải nói đều không xuất phát từ bản tâm. Lâu ngày rồi, chính mình cũng không phân biệt rõ được bản thân nữa. Anh từng nói với em, dù làm gì đi nữa, có một chút sự chân thành vẫn tốt hơn, nếu không thì có khác gì cỏ cây muông thú đâu chứ? Anh vẫn hy vọng em đừng vì chuyện này mà có sự xa cách quá sâu với anh, con người với con người một khi đã có vách ngăn cách thì rất khó để xóa nhoà.”

Chỉ có lũ trẻ con chơi đùa với nhau, xảy ra cãi vã mới có thể ngoảnh mặt đi một cái là lại vui vẻ không chút vướng bận mà chơi cùng nhau tiếp, người trưởng thành quả thực rất khó làm được. Anh nói một cách nghiêm túc như thế, Lệnh Nhiễm đều nhìn thấy rõ. Con người ta một khi đã nghiêm túc, thành khẩn thì thật khó mà so đo tính toán, lời đã nói đến mức ấy rồi.

Cô đã hiểu chuyện hoan lạc nam nữ ra sao, nhưng cô vẫn chưa biết cách tin tưởng một người đàn ông như thế nào, song ít nhất cô hiểu được rằng khi nên đưa bậc thang cho người khác bước xuống thì phải đưa.

“Em có phải là người có thể nhìn thấy một chút bộ mặt thật của anh không?”

Trần Tuyết Du nghiêng đầu qua lại hôn lên môi cô, mùi hương thanh mát cũng theo đó ùa tới, thấm vào cánh mũi. Lệnh Nhiễm không từ chối, cùng anh áp môi.

Chuyện này tạm thời dừng lại ở đó

Lúc ăn cơm, Trần Tuyết Du mới kể với cô một chuyện khác: “Vốn dĩ đã định hôm nay sẽ nói, bây giờ nhắc đến, ngược lại trông như anh cố ý vậy.”

Lệnh Nhiễm cười nói: “Đã không phải lần đầu tiên cố ý, có cố ý thêm vài lần nữa cũng không sao.”

Anh cuối cùng cũng mỉm cười, rồi nhanh chóng đổi sang nét mặt có chút nghiêm nghị: “Hai ngày nay anh ở tỉnh ngoài, Lê Diệu Minh có liên lạc với anh nói là đã tìm được tung tích của bố em, anh đang nghĩ xem, em có muốn gặp ông ấy một lần không?”

“Sao Lê Diệu Minh lại biết bố em ở đâu cơ chứ?”

“Ông ta làm nghề này mà, đương nhiên có cách riêng của mình. Tuy nhiên, có một chuyện phải nói với em, bố em hẳn là đã từng quay về vài ngày trước kỳ thi đại học của em.”

Tim Lệnh Nhiễm lại đập nhanh hơn.

“Lê Diệu Minh nói với anh à?”

“Phải, có người từng nhìn thấy ông ấy ở Thập Lý trại, Lê Diệu Minh tìm được người đó, bỏ ra chút tiền thì hỏi ra được.”

Lại trùng hợp như thế, người Lê Diệu Minh hỏi cũng là Tiểu Huy sao?

“Điều tra manh mối kiểu như ông ta thì phải tốn nhiều tiền lắm đúng không?”

“Tùy tình hình, ví dụ như lần này, người được hỏi kia mở miệng đòi rất nhiều, còn phải mặc cả qua lại một phen.”

Điều này giống với việc Tiểu Huy có thể làm ra. Cô vốn dĩ còn nghi ngại, Trần Tuyết Du không có điềm báo trước nào mà đột nhiên nhắc đến chuyện này, cô chưa từng hé răng một chữ, cô nghi ngờ đến đâu, anh liền nói đến đấy. Lệnh Nhiễm không biết đây rốt cuộc là trùng hợp hay là có mưu đồ từ trước, nhưng Lệnh Trí Lễ ngàn vạn lần chính xác là đã từng quay về.

“Nếu em cảm thấy cần gặp bố mình một lần, và cũng muốn gặp ông ấy thì anh có thể nghĩ cách.”

Nhịp tim vừa rồi của Lệnh Nhiễm vậy mà lại bình lặng xuống, có những người, gặp chi bằng không gặp. Ý nghĩ này của cô vừa mới nảy lên đã bị chính cô đè xuống, cô muốn gặp, bắt buộc phải gặp, gặp lần này rồi, về sau có lẽ không bao giờ cần phải gặp lại nữa.

Một người vốn dĩ bặt vô âm tín, Trần Tuyết Du chỉ cần mở miệng nói tìm được liền tìm được, cái mùi vị nắm giữ cuộc sống này nhất định là rất tuyệt diệu. Đây không phải là quyền lực của người bình thường, càng không phải của cô, cô không thể vì tiếp cận quyền lực mà nảy sinh ảo giác rằng mình cũng sở hữu quyền lực.

Cô nhìn gương mặt ân cần của Trần Tuyết Du, vẫn điển trai như thế, đúng kiểu cô thích, anh cũng là người duy nhất ở thời điểm hiện tại trao cho cô sự chăm sóc thực sự. Cô đáng lẽ ra phải yêu mến anh, cảm kích anh.

“Anh có thể gọi một cuộc điện thoại cho Lê Diệu Minh bây giờ không?”

“Dĩ nhiên là được.”

“Em có chuyện muốn hỏi ông ta.”

Trần Tuyết Du bấm số điện thoại rồi đưa máy cho cô: “Em hỏi đi.”

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, Lệnh Nhiễm nhìn vào mắt Trần Tuyết Du, anh chậm rãi tiếp tục húp canh cá, cá rất tươi ngon, tay nghề nấu ăn của anh cũng rất cừ.

Lệnh Nhiễm bỗng nhiên lại bấm tắt: “Thôi bỏ đi, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa cả thôi.” Cô chợt mỉm cười với anh: “Phải không, Trần tổng?”

Trần Tuyết Du mỉm cười nhận lấy điện thoại, đặt nó sang một bên: “Ở nhà thì không cần gọi chức vụ đâu.”

Cô nghi ngờ có phải ẩn ý của mình quá kín đáo, quá tầm thường hay không, Thời Duệ gọi anh như thế, Lê Diệu Minh cũng như vậy, người gọi anh như thế quá nhiều, chẳng có chút đặc sắc nào.

“Ăn cơm xong, anh tới lắp mô hình cùng em một lát nhé? Em vào phòng sách, phát hiện anh chẳng có tiến triển gì cả, có phải là lại gặp khó rồi không?”

Cô chống cằm nhìn anh, cười mỉm, đôi mắt long lanh ngậm nước.

Trần Tuyết Du thẫn thờ trong một tích tắc, thật quá hiếm hoi, mà cũng thật dễ vụt mất, giống như hai người thực sự là một cặp tình nhân thắm thiết đang nói những chuyện phiếm thú vị trên bàn ăn.

Mô hình rồi cũng có ngày lắp xong, vạn sự vạn vật đều có một kết cục.

Trần Tuyết Du cười nói: “Đúng là gặp khó thật, dạo này bận rộn, cộng thêm trong nhà lại xảy ra một số chuyện, rất khó phân tán tâm trí để làm. Để hôm khác đi, buổi tối anh phải xử lý chút công việc trong phòng sách.”

Nói xong, anh lại đổi giọng: “Hay là hôm nay luôn?”

Hai người cùng nhau đi vào phòng sách, Lệnh Nhiễm lắp trước mấy thanh gỗ, rồi nhường vị trí cho anh: “Nếu anh mà vẫn không biết làm thì đúng là đồ ngốc rồi.”

Trần Tuyết Du cười tiến lên lắp ráp, tâm trạng của anh lúc này vô cùng tốt đẹp, nó là một sự tốt đẹp hiếm thấy, giống như con người ta sống cả đời, những khoảnh khắc như thế này có thể gặp chứ không thể cầu, bạn cũng không biết được nó sẽ xuất hiện vào lúc nào.

Nhưng luôn có người muốn khiến cho anh không thể tốt đẹp, nghĩ đến đây, trong lòng anh thở dài một tiếng.

Ngày hôm sau anh tìm đến Lê Diệu Minh, trò chuyện một phen. Lê Diệu Minh thầm nghĩ anh bận rộn như thế mà vì chuyện của Lệnh Nhiễm vẫn phải tự mình đảm đương, xem ra là thực sự coi trọng cô. Ông không biết tình cảm của người giàu có thể duy trì được bao lâu, người có tiền có quyền thì rất khó đắm mình vào việc yêu đương đơn thuần.

“Lệnh Trí Lễ rất kháng cự việc quay về, đã thăm dò qua rồi.” Lê Diệu Minh khẳng định chắc chắn: “Ông ta nhất định biết về vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại, trong nhà được chia nhiều tiền đền bù giải tỏa như thế mà lại không muốn quay về, bản thân chuyện này đã có vấn đề.”

Trần Tuyết Du không đánh giá Lệnh Trí Lễ, chuyện chuyên môn cứ giao cho người có chuyên môn, muốn đưa ra phán đoán thì đó là việc của Lê Diệu Minh.

“Ông gặp Lệnh Nhiễm lần nữa đi, đem những gì ông tìm hiểu được nói cho cô ấy biết, đừng nói quá độc đoán, để tránh khơi dậy sự phản cảm của cô ấy, cô ấy có suy nghĩ của riêng mình.”

“Cô ấy có muốn gặp bố mình không?”

“Có.” Trần Tuyết Du cũng muốn gặp vị thi sĩ này một lần.

Lê Diệu Minh không hỏi nhiều về việc làm sao để bắt Lệnh Trí Lễ quay về, điều đó không thuộc phạm vi của ông nữa. Trần Tuyết Du đã biết ông ta ở đâu thì sẽ có cách đưa người về.

Chuyện này quả thực có vấn đề, tiền còn đó, con gái cũng còn đó, thế mà một người thiếu tiền lại không chịu lộ mặt.

Trần Tuyết Du quay trở lại công ty, đã có người đang đứng đợi để báo cáo công việc với anh. Sau khi bận rộn xong một hồi, anh gọi điện thoại cho Thời Duệ. Điện thoại reo vang một lúc lâu, đầu dây bên kia truyền đến tiếng Thời Duệ đang nói chuyện với người khác, rất nhanh sau đó, Thời Duệ gọi một tiếng: “Trần tổng.”

Trần tổng… Trần Tuyết Du cười như không cười: “Hôm qua tôi về rồi, hơi mệt nên không tới thăm chủ tịch, hôm nay cùng đi nhé?”

Thời Duệ có vẻ do dự: “Được, cơ mà có thể tôi phải đến muộn một lát.”

Trần Tuyết Du nói: “Không sao, chúng ta cùng qua đó nói chuyện với chủ tịch một chút, thời gian này tâm trạng ông cụ không được tốt. Dạo gần đây anh có gặp anh cả không?”

Câu cuối cùng chuyển hướng vừa đột ngột lại vừa tự nhiên, Thời Duệ đáp: “Gặp thì chưa gặp, có gọi điện thoại một lần, cậu ấy muốn biết mấy ngày nay tôi với cậu có qua đó không, muốn hỏi thăm tình hình.”

“Mấy ngày nay tôi đi công tác, anh có qua đó không?”

“Không có, cậu cũng biết đấy, chỉ có một mình tôi qua đó thì khó tránh khỏi gượng gạo.”

“Không nhìn ra đấy, anh mà cũng sợ một mình gượng gạo cơ à, tôi cứ tưởng anh Thời Duệ là kiểu người chẳng sợ điều gì cơ.” Ngữ điệu của Trần Tuyết Du thân mật hơn vài phần, giống như đang đùa giỡn. Thời Duệ đón lời nói: “Tôi làm sao có được cái gan của Tuyết Lâm, Tuyết Lâm mới là người chẳng sợ gì cả.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn