Sức khỏe của Trần Song Hải chuyển biến tốt hơn, cái gọi là sức khỏe đúng là kỳ lạ như thế, hôm qua một kiểu, hôm nay một kiểu. Trên người ông vừa có chút sức lực, tinh thần cũng theo đó mà phấn chấn lên. Nỗi cô đơn, sợ hãi, cùng với sự chuyển biến tốt của thân thể đã dần rời xa vị trí trung tâm khi trước, ông cảm thấy quyền kiểm soát nay đã quay trở lại.
Thế nhưng ông vẫn giữ giọng điệu suy nhược, như thể mặt trời đã dần ngả bóng về phía tây, chẳng thể làm được việc gì nữa.
Sở Nguyệt Hoa chăm sóc ông, mọi thứ vẫn như thường lệ. Bà ta nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày nay, giống như trên đầu có treo một thanh đao, chỉ thấy nó lóe lên luồng ánh sáng sắc lẹm, nhưng mãi vẫn không chịu rơi xuống người. Bà ta chờ đến mức sốt ruột, hệt như vở kịch dở cứ cố tình kéo dài, muốn hạ thì hạ nhanh đi, mau chóng diễn xong cho rồi. Song vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì, Trần Song Hải chỉ giáo huấn Trần Tuyết Lâm một trận, khí lực chịu sự tổn hao lớn. Bà ta dần nhận ra, ông đã già rồi, thật sự già rồi, không còn tâm lực đó nữa, có lẽ là đang mắt nhắm mắt mở cho qua chăng? Vì giữ thể diện? Chuyện xấu trong nhà quyết không thể vạch ra ngoài, nhưng chỉ ngay trong căn nhà này, mở miệng nói ra thôi cũng thấy gượng gạo, thấy mất mặt, chi bằng không nói.
Dẫu sao hiện tại vẫn sóng yên biển lặng, bà ta liền tiếp tục làm một người vợ hiền.
Trần Tuyết Du cố ý đứng đợi Thời Duệ. Thời Duệ có một khí chất nhuốm màu cực khổ, nhìn từ xa là biết ngay cái số phải lao lực, nhưng trông anh ta cao lớn, vững chãi, mang lại cảm giác dù có vất vả thế nào cũng không thể gục ngã.
Thời Duệ nhìn lướt qua đuôi xe của anh trước: “Sửa xong rồi à? Nhìn không ra một chút vết tích nào luôn.”
Trần Tuyết Du cười nói: “Vốn dĩ cũng đâu phải chuyện gì nghiêm trọng.”
“Mấy tay cảnh sát đó như kiểu nuốt phải thuốc súng ấy, tính khí không hề vừa.”
“Cấp cơ sở nhiều việc vụn vặt, có thể là vừa chịu cục tức ở đâu đó, ôm một bụng lửa giận thôi.”
“Cậu thật biết cảm thông cho người khác.”
“Tôi vẫn luôn sẵn lòng cảm thông cho cái khó của người khác.” Trần Tuyết Du đấy cửa xe ra: “Lên đi.”
Thời Duệ tìm chuyện tán gẫu: “Đi công tác mấy ngày nay thuận lợi chứ?”
“Đại để thì cũng tạm, nhưng không chịu nổi việc có người bất thình lình làm mình cảm thấy ngột ngạt.” Anh chỉ vào ghế phụ, nói với Thời Duệ vốn có thói quen ngồi ở hàng ghế sau: “Ngồi đây đi.”
Thời Duệ cười nói: “Tôi lười thắt dây an toàn lắm.”
“Không phiền phức gì đâu, cứ ngồi đây đi.”
Trần Tuyết Du không dùng ngữ điệu ra lệnh, nhưng ý tứ chính là mệnh lệnh.
Thời Duệ ngồi xuống bên cạnh anh, Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Đứng sau lưng người khác thì thuận tay đâm dao, mà ngồi thì cũng như vậy thôi.”
Một tiếng tạch vang lên, Thời Duệ thắt dây an toàn: “Sao thế, còn lo trong tay tôi có dao à, tôi đây là công dân tuân thủ pháp luật đấy nhé.”
“Đùa chút thôi.”
Ngữ điệu thật quen thuộc, thần thái nửa thật nửa giả, Thời Duệ lập tức nghĩ ngay đến Lệnh Nhiễm. Người ta thường nói về tướng phu thê, làm vợ chồng lâu ngày, thói quen sẽ giống nhau, hai người này quen biết cũng chưa bao lâu, ngoài mối quan hệ x*c th*t ra, đã thân thuộc đến mức độ này rồi sao?
Cuộc đối thoại đột ngột dừng lại, bầu không khí lạnh ngắt ngưng trệ, im lặng khoảng một lúc, sau đó Thời Duệ mới hỏi thăm về sức khỏe của Trần Song Hải, hai người nói vài câu tán gẫu vô thưởng vô phạt.
Đến khi thực sự gặp Trần Song Hải rồi, vẫn là mấy câu hỏi han đó, hỏi chuyện ăn uống, hỏi giấc ngủ, ân cần và vụn vặt. Sở Nguyệt Hoa vừa trả lời chi tiết từng thứ một, vừa bóp vai cho Trần Song Hải. Bàn tay bà ta trắng trẻo, thon dài, được bảo dưỡng cực kỳ tốt, vốn dĩ có đeo một chiếc nhẫn rất lớn, lúc này cũng đã tháo ra, đặt sang một bên.
Rất hiếm hoi mới lại tụ tập cùng nhau ăn một bữa cơm, nói về chuyện của công ty, chính phủ có ban hành chính sách mới nào không, trong bản tin thời sự có động thái quốc tế gì, đề tài rất rộng, cũng xem như hòa hợp. Tuyết Anh đòi rời bàn trước, mùa hè nắng nóng cô bé ăn uống không ngon miệng, chỉ thích ăn đồ lạnh, cô bé bảo Trần Tuyết Du đưa mình về phòng.
Sự thân thiết của cô bé đối với Trần Tuyết Du thì không ai là không biết. Cái tuổi như hoa như ngọc vì đôi chân mà đã bị giam lỏng ở nhà lâu như thế, Trần Song Hải bỗng nhiên có chút thấu hiểu cho cô con gái nhỏ này, cơ thể không ra sao thì tinh thần rất khó mà vui vẻ cho được, huống chi cô bé đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống nhất.
Trần Song Hải nói: “Tuyết Du, con vào trò chuyện với Tuyết Anh đi, con bé chán đến thấu xương rồi, chỉ khi con đến nó mới hoạt bát lên được một chút.”
Tuyết Anh nũng nịu: “Bố! Bố có thấy vô vị không cơ chứ, thời gian này bố chắc đã biết là con khó chịu đến mức nào rồi ha? Ngày thường nói với bố, bố còn không tin con.”
Trần Song Hải cười rạng rỡ. Trẻ con thì vẫn là lúc còn nhỏ tốt hơn, không có nhiều tâm tư như vậy, cái gì cũng viết hết lên mặt.
Ông quay sang hỏi Thời Duệ việc giải tỏa ở Thập Lý trại đã tiến hành đến bước nào rồi, có thuận lợi không. Thời Duệ báo cáo mồn một từ đầu đến cuối, qua khóe mắt, anh ta thấy Trần Tuyết Du đã đưa Tuyết Anh rời khỏi bàn ăn.
Vừa bước vào phòng của Tuyết Anh, cô bé lập tức sốt sắng nói: “Anh hai, hôm qua anh cả đến đấy, nói chuyện rất lâu với bố ở trong phòng, vậy mà bố không đánh anh ấy nữa, cũng có thể là đánh không nổi nữa rồi.”
Trần Tuyết Du cười nói: “Dù sao cũng là bố con, bố có giận đến mấy thì anh cả vẫn là con của ông mà.”
Tuyết Anh cuống quýt: “Em không nói chuyện đó, sáng nay bố đột nhiên hỏi em là có phải anh đã có bạn gái rồi không. Còn hỏi rằng em có biết không, em bảo chưa từng nghe anh hai nhắc đến.”
Trần Tuyết Du ồ một tiếng, mỉm cười nhìn cô bé.
Tuyết Anh lấy làm lạ: “Sao tự dưng lại hỏi em nhỉ? Rốt cuộc anh có đang quen bạn gái không thế?”
“Trẻ con không được dò hỏi chuyện này.”
“Là quen thật rồi sao? Thế thì anh thảm rồi.”
“Ý em là sao?”
“Em nghe mẹ nói chuyện với người giúp việc là bố muốn anh cưới con gái của vị cục trưởng nào đó, chị ta vừa mới đi du học về, bảo là hai người đều từng đi du học nên có thể hòa hợp được với nhau. Còn nói…” Cô bé bật cười: “Nói anh chính là uống nhiều mực ngoại quá rồi, chắc chắn ở bên ngoài đã từng quen gái Tây nên mới lười yêu đương, giờ không còn thích phụ nữ Trung Quốc nữa.”
Bản chất của Sở Nguyệt Hoa là thiển cận và hám lợi, bà ta giả vờ thanh cao, tinh tế. Khi quen biết Trần Song Hải, bà ta tràn đầy sức sống thanh xuân, vừa vặn xuất hiện vào nửa sau cuộc đời của ông, phù hợp với nhu cầu của ông. Ông đã không còn cần một người giúp việc giỏi giang, có trợ lực cho sự nghiệp của mình nữa, cái ông cần một chiếc gậy ba toong có thể mang lại cho mình cảm giác thanh xuân.
Những điều này chẳng liên quan gì đến Trần Tuyết Du, anh không coi thường bà ta, cũng không nịnh bợ bà ta, anh chỉ biết người này thực chất không hề an phận, gan cũng rất lớn. Bà ta có lẽ cảm thấy đã sinh được con cái thì có sự bảo đảm rất lớn rồi, nhưng với bất kỳ ai ở vị trí của Trần Song Hải, vui mừng quá sớm đều không phải là chuyện tốt.
Trên bàn ăn, anh lưu ý thấy sức ăn của Trần Song Hải cũng ổn, khi nói chuyện với người khác, thi thoảng có một khoảnh khắc lộ ra ánh nhìn sắc sảo. Anh biết ông cụ nhà mình đang diễn, vờ như suy nhược, vờ như vô lực để chờ xem liệu kẻ khác có nhe nanh múa vuốt ra hay không.
Ông thật là đáng thương mà, bên cạnh thực chất chẳng có lấy một người đáng tin cậy. Nhưng cũng may, mọi người đều đáng thương như nhau.
Trần Song Hải vẫn còn một người, là Trần Tuyết Dương, một tên ngốc thì chẳng có mối đe dọa nào, nhưng cũng không thể ngỏ lòng, tên ngốc không hiểu được tiếng người. Có lẽ cái Trần Song Hải cần chính là sự không hiểu được này, nếu hiểu được ông sẽ lại lo âu thôi.
Trần Tuyết Du ở bên Tuyết Anh một lát, lúc xuống lầu, bàn ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ, Thời Duệ cũng đã cáo từ trước.
“Sao anh Thời Duệ đi sớm vậy? Đã nói là ở lại bồi tiếp bố mà.”
“Bố bảo nó đi bận việc trước, Tuyết Du, con vào phòng sách của bố một lát.”
Trong phòng sách của Trần Song Hải có các tác phẩm thư pháp và tranh vẽ, có đá cảnh, còn có một số sách mua ở sân bay. Ông không bao giờ đọc, ông cảm thấy những cái gọi là học vấn thành công đó đều là nói nhảm. Ông vô cùng tự tin, tự tin vào ba trăm năm cuộc đời, điều quan trọng mãi mãi là cái đầu, thành công là do tự mình xông pha mà có, học theo người khác là không học nổi đâu.
“Sao quen bạn gái mà không nói với gia đình một tiếng?” Trần Song Hải hỏi vô cùng trực tiếp.
Trần Tuyết Du đáp: “Cũng chưa có gì đâu ạ, bố biết đấy, con không thích nói những chuyện chưa chắc chắn.”
“Đàn ông chơi bời phụ nữ là chuyện hiển nhiên, vốn dĩ đây không phải chuyện gì to tát, nhưng bố nghe nói, người này còn chưa lên đại học, hơn nữa lại là đương sự trong vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại.” Ánh mắt Trần Song Hải đầy vẻ hoài nghi: “Bố vẫn luôn cảm thấy đầu óc con sáng suốt hơn anh cả con, nó quá thích chơi bời với phụ nữ, không quản nổi chính mình, sao thế, đầu óc con bị nó lây nhiễm rồi à?”
Trần Tuyết Du không đáp lời nào.
“Trước khi con lập gia đình, tìm phụ nữ bố không phản đối, yêu đương ấy mà, ai mà không yêu đương cơ chứ, người trẻ tuổi thì nên yêu đương, yêu đến chán rồi thì khi lập gia đình sẽ không còn tơ tưởng đến chuyện đó nữa, nhưng người này thì không được.”
“Bố nghe những chuyện này từ đâu thế?”
“Con không cần quản việc bố nghe từ đâu, mau chóng cắt đứt đi, có phải chi ra bao tiền thì cũng phải dàn xếp cho xong.”
“Có phải bố cảm thấy tất cả mọi người trên thế gian này đều có thể dùng tiền để đuổi đi hay không?”
Trần Song Hải đăm đăm nhìn anh, bỗng nhiên bật cười: “Ngây thơ, bố không ngờ con lại có thể nói ra lời khờ khạo đến thế, không đuổi được là vì con đưa chưa đủ tiền thôi.”
“Đưa đủ rồi, nếu cô ấy tham lam vô độ rồi lại tống tiền con thì sao?”
Trần Song Hải bỗng túm lấy cổ áo Trần Tuyết Du lôi gần lại, gương mặt của hai bố con ghé sát sạt vào nhau. Trần Song Hải đưa tay lên vỗ vỗ vào má Trần Tuyết Du: “Có gan mạo hiểm thì phải nghĩ sẵn cách dọn dẹp hậu quả, một đứa con gái vắt mũi chưa sạch, con còn để nó tống tiền con được ư? Đừng để bố coi thường con, con là đứa giống bố nhất, mọi hy vọng của bố đều đặt trên người con, đừng có sinh thêm chuyện gây phiền phức cho bố, hiểu chưa?”
Ông nói xong, tay thuận thế sờ sờ lên hai vai Trần Tuyết Du: “À, Tuyết Du, Tuyết Du, đôi khi bố lại nhớ đến mẹ con, bà ấy là một người phụ nữ tốt, là bố không xứng với bà ấy, không xứng đáng có được bà ấy, bọn bố cũng từng có những quá khứ ngọt ngào.”
Cảm xúc của Trần Song Hải thu phóng tự nhiên, lúc thì âm trầm quỷ quyệt, lúc thì sục sôi hào sảng, Trần Tuyết Du đã sớm quen thuộc. Anh đáp lời: “Cho con chút thời gian, bố đánh giá con quá thấp rồi, con tìm cô ấy còn có nguyên nhân khác, đến lúc đó bố sẽ hiểu thôi.”
Trần Song Hải cười lớn, ngón tay chỉ chỉ nhấn nhấn vào ngực anh: “Bố biết ngay mà, con sẽ không giống anh cả con, hễ gặp phụ nữ là hỏng việc. Con bé đó có đẹp không?”
Trần Tuyết Du bị nhấn đến mức khó chịu, mỉm cười: “Đẹp, chẳng ai thích người xấu cả, bố nói xem có phải không?”
“Con vẫn là thấy quá ít rồi, người xấu cũng có thể yêu đến mức chết đi sống lại, mặc dù không biết họ làm cách nào.” Trần Song Hải lại cười ha hả một trận, tiếng cười đột ngột dừng lại, một lần nữa v**t v* bả vai con trai: “Tuyết Du ngoan, bố không nhìn lầm con, cái nhà này không một ai sánh bằng con. Anh cả con thích uống rượu, thích ngâm mình trong đám phụ nữ, chỗ này…” Ông ta chỉ vào vị trí cái đầu: “Chỗ này của anh cả con vốn dĩ cũng có thể dùng, nhưng nó quá ham hưởng lạc nên bị đục khoét rồi, bố nghi ngờ nó không sống nổi đến sáu mươi đâu. Con thì khác, con quản được chính mình, chưa bao giờ làm càn, con là đứa con trai ngoan mà rất nhiều người có nằm mơ cũng cầu không được.”
Trần Tuyết Du không biết Trần Song Hải cả đời này đã nói bao nhiêu lời nổi da gà như thế rồi, Trần Tuyết Lâm hoàn toàn kế thừa điểm này, anh thì không, anh không nói ra được, không làm được phong cách thẳng thắn và nhiệt liệt như vậy. Khi họ nói những lời này, không có một chút ý tứ gượng gạo nào, thật nhập tâm, chân thành, giống như đang biểu diễn kịch sân khấu vậy.
Anh tin rằng, Trần Song Hải chắc chắn đã từng tán dương trước mặt Trần Tuyết Lâm rằng anh ta có tấm lòng chân thành thuần khiết ra sao, là người giàu tình cảm thế nào, không giống như anh, không nói không rằng, bất thình lình cắn người ta một cái cũng không biết chừng, thật đáng ghét!
Trần Tuyết Du thong dong lắng nghe, lúc này Trần Song Hải không có một chút suy nhược nào nữa rồi, người giỏi nói năng thì không nỡ thật sự ngậm miệng lại đâu. Nói hồi lâu, Trần Song Hải dường như sực nhớ ra việc mình đang ốm yếu, liền bảo ông mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.
“Vậy con không quấy rầy bố nữa, hôm khác con lại tới.”
Anh bước ra khỏi phòng sách, bước ra khỏi cửa nhà, khẽ gật đầu chào Sở Nguyệt Hoa đang ở trong sân chơi trò chơi cùng Tuyết Dương, rồi ngồi lên chiếc xe của mình.
Sau khi khởi động xe, anh bấm còi một tiếng, ý bảo mình chuẩn bị đi đây.
Lái xe ra khỏi căn nhà này, nụ cười của Trần Tuyết Du lập tức biến mất, sức lực của bàn tay ở sau gáy kia dường như vẫn còn vương lại. Anh nhớ đến hai câu hỏi mà Lệnh Nhiễm từng hỏi, anh sẽ vui mừng thôi. Nhưng Trần Song Hải rõ ràng cảm thấy bản thân ít nhất còn có thể sống thêm mười mấy năm nữa, bởi vì mẹ của ông sống thọ, con trai chung quy giống mẹ nhiều hơn một chút. Ông có lập di chúc hay không, không một ai biết được.
Bữa cơm hôm nay ăn sớm, trời còn chưa tối hẳn, cơm đã ăn xong rồi, anh cũng chẳng gắp được mấy miếng. Từng vệt ráng chiều chậm rãi lan ra, dưới vầng tà dương đỏ như máu, người và xe trên đường dần dần đông đúc lên.
Bất cứ lúc nào cũng nên ăn uống tử tế, Trần Tuyết Du vẫn cứ có tâm trạng để ăn cơm, anh gọi một cuộc điện thoại cho Lệnh Nhiễm.
“Cùng ra ngoài ăn lẩu gà bong bóng cá nhé?”
Anh nhớ cô dường như có chút thích ăn món đó.