Lệnh Nhiễm không trả lời, nhưng cũng không cúp máy.
Đợi đến khi nghe thấy tiếng cười khẽ của Trần Tuyết Du ở đầu dây bên kia, cô mới gác máy.
Cô đội chiếc mũ che nắng, kéo một chiếc va li nhỏ bước ra đường. Ánh mặt trời quá mức chói chang, vạn vật đều hiện lên vẻ sáng sủa và vĩ đại. Cô vội vã vẫy một chiếc taxi rồi lặng lẽ ngồi ở hàng ghế sau, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, tư thế ngồi rất thục nữ. Mỗi lần cô lên xe, tài xế luôn muốn chủ động bắt chuyện, cô vẫn cứ giữ vẻ dịu dàng, thuần khiết như thế, dù thực chất cô đang vội vã đi lên giường với một người đàn ông.
Cô nhìn vào gáy người tài xế, tóc anh ta cắt rất ngắn, lộ ra mảng da đầu xám xanh, phần sau cổ hằn lên mấy nếp thịt, trông thật thô kệch, bờ vai và tấm lưng cũng dày cộm. Cô nghĩ người trung niên để giữ được vóc dáng có lẽ là điều khó khăn, còn anh thì sao? Khi bước vào tuổi trung niên anh sẽ mang dáng vẻ thế nào? Không thể tưởng tượng nổi, tuổi trẻ tàn phai, quả thực là một điều kinh hãi.
Sau khi đến biệt thự, cô thu dọn đồ đạc vào phòng, tắm rửa rồi nghỉ ngơi. Cô muốn chợp mắt một lát, biết rõ điều gì sắp xảy ra, trong lòng chợt dâng lên một hồi thổn thức, cơ thể sao lại cô quạnh thế này? Thật khiến người ta hoang hốt.
Nằm nhắm mắt mơ màng, nhưng đôi tai cô luôn cũng chú ý đến động tĩnh bên ngoài. Lệnh Nhiễm bỗng bật dậy, kéo toang tấm rèm cửa, những tán cây xanh mướt ngoài cửa sổ nhảy tót vào tầm mắt. Việc này làm vào ban ngày có cái thú hay của ban ngày, cô kéo rèm ra hết cỡ, cả căn phòng sáng bừng lên.
Đến khi dưới lầu thực sự có tiếng động, cô lại trở nên trấn tĩnh. Cô lắng nghe tiếng bước chân lên cầu thang của anh, rất khẽ, nhưng không phải là không có. Trần Tuyết Du tựa vào cửa, gõ gõ mấy cái, anh mỉm cười, không có vẻ gì là mệt mỏi đường xa.
Lệnh Nhiễm xõa mái tóc, đi chân trần bước qua nắm lấy tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh, từng bước từng bước đi đến trước cửa sổ. Cả hai đều không nói lời nào. Trần Tuyết Du định hôn tới, cô né người lùi lại, bắt đầu c** q**n áo của anh.
Ngoài cửa sổ là bức tường rào của sân, là những hàng cây xanh, sàng lọc những tia nắng nhỏ vụn chiếu vào, rọi lên gương mặt người ta cũng trở nên trắng sáng.
d*c v*ng trong mắt Trần Tuyết Du suýt chút nữa thì thiêu đốt tới tận đáy mắt cô, cô biết, song cô cũng khao khát điều đó, rũ bỏ toàn bộ để anh hoàn toàn tr*n tr**.
“Anh có bị không quen không?” Lệnh Nhiễm v**t v* làn da trên người anh, m*n tr*n từng tấc một. Trời sáng quá, phía dưới của Trần Tuyết Du sớm đã ngẩng cao đầu, anh nhẫn nhịn, vành tai đỏ ửng lên.
Anh chẳng có gì là không quen cả, biết cô muốn nhìn, thế nên cứ hào phóng thản nhiên để cô nhìn.
“Đừng lâu quá.”
Trần Tuyết Du vừa nói vừa nhẹ nhàng lột chiếc váy ngủ của cô ra. Cô không mặc nội y, đôi g* b*ng đ** căng tròn, đầy đặn và tràn ngập độ đàn hồi, hoàn toàn chẳng còn là sự xanh mướt non nớt của một thiếu nữ, mà giống như một quả trái cây nhiệt đới đã chín mọng. Anh cúi đầu c*n m*t, cơ thể Lệnh Nhiễm tức thì nhũn ra, suýt chút nữa là ngã khuỵu xuống, anh liền ôm chặt lấy eo cô.
“Không phải anh luôn cần tắm rửa trước sao?” Cô mỉm cười ngửa cổ ra sau, giọng Trần Tuyết Du khàn đặc và nóng bỏng, nụ hôn lại đáp xuống mân mê dần lên trên: “Anh vừa ghé qua công ty một chuyến, biết là về đây sẽ không kịp tắm.”
Trên người anh có mùi hương quen thuộc, chân thực và sinh động, cô sắp đứng không vững nữa rồi. Trần Tuyết Du m*t mát quá mạnh bạo, anh sẽ không để cô ngã xuống, hai người ôm chặt lấy nhau, ngã nhào lên giường.
Nụ hôn của hai người càng trở nên mãnh liệt, cô muốn, muốn đến mức cấp bách, nhưng Trần Tuyết Du lại không vội cho cô ngay. Cô muốn hôn, cũng muốn anh tiến vào, cô bắt đầu cào cấu bừa bãi lên da thịt anh, gò má rất nhanh đã đỏ bừng lên.
Cô hoàn toàn khác hẳn với dáng vẻ ngày thường, đôi mắt ngập nước, bờ môi hé mở. Trần Tuyết Du dùng hai tay chống lên phía trên cô, hai người nhìn nhau, anh đưa tay giật lấy dải băng đô trên tủ, giữ chặt hai tay cô giơ lên quá đỉnh đầu, quấn vài vòng rồi buộc lại.
Lệnh Nhiễm th* d*c nhìn anh, tóc tai rối loạn, gương mặt đong đưa như sắp sụp đổ.
Anh khẽ mỉm cười với cô, bắt đầu hôn từ trán cô đi xuống, nụ hôn này tràn ngập sự dịu dàng, hệt như một chiếc lông vũ có quỹ đạo của riêng nó. Trần Tuyết Du cũng là lần đầu tiên ngắm nhìn cô như thế này, cơ thể cô cũng sắp đỏ ửng cả lên rồi.
Anh dừng lại, ngón tay vạch mở nơi rậm rạp, ánh mắt vẫn đang chăm chú quan sát.
“Đẹp lắm.”
Trần Tuyết Du thở khẽ ra, Lệnh Nhiễm bỗng cảm thấy xấu hổ, cô quay mặt đi, phóng mắt nhìn về phía sắc xanh ngoài cửa sổ.
Anh vừa nói xong liền cúi đầu xuống, giữ chặt lấy hai cổ chân cô, ra hiệu cho cô chống chân lên, gương mặt vùi sâu vào giữa nụ hoa.
Cơ thể cọ xát vào chăn nệm phát ra tiếng sột soạt, cô đột nhiên uốn cong lưng, người rướn lên giữa không trung.
Cô không kìm được mà nhìn anh, chỉ thấy bờ vai và vùng cổ hơi gồng lên, thật mạnh mẽ và săn chắc, mái tóc anh vẫn đen nhánh. Tay cô không thể cử động, chỉ đành bất lực buông mình ngã oạch trở lại giường. Chẳng biết đã qua bao lâu, cơ thể cô run bắn lên một cái dữ dội, sắc xanh ngoài cửa sổ trong tầm mắt biến thành một luồng ánh sáng trắng lóa, mãi một lúc lâu sau mà nó vẫn không có màu sắc gì khác.
Cô vẫn còn đang thất thần thì cổ tay đã được cởi trói, để lại những vệt đỏ nhạt. Toàn bộ cơ thể Trần Tuyết Du áp xuống, hơi thở, trọng lượng của người đàn ông, tất cả đều bỏng rãy ép sát lại thật gần. Cô ngay lập tức bị nong rộng ra, đầu chúi về phía trước, suýt nữa thì đập đầu vào thành giường.
Trần Tuyết Du đưa một bàn tay ra chắn lại, mái tóc đẫm mồ hôi của cô cứ nhịp từng nhịp áp vào lòng bàn tay anh, trở thành một cụm ẩm ướt nóng hổi.
Cô miệng thì nói không muốn nữa, không muốn nữa, nhưng anh lật người cô lại nằm nghiêng, sắc xanh bên ngoài tan chảy, sóng sánh thành một dải nước, sắp biến thành một khoảng biển xanh nhảy nhót rồi. Cô thực sự sắp không thở nổi nữa, nhưng phản ứng của cơ thể vẫn là muốn, muốn anh tiến sâu hơn và mạnh hơn nữa. Thời gian trôi qua quá lâu, cơ thể dường như không còn là hình người nữa, chỉ biết siết chặt và quấn quýt lấy nhau.
Cảm giác quá mạnh mẽ, cũng quá tuyệt vời, làm đến mức kiệt sức rồi vẫn không nỡ buông bỏ cơ thể nóng rực trong vòng tay của nhau.
Trần Tuyết Du bế cô vào phòng tắm, làn nước nóng xối xuống, da thịt cũng tỏa ra hơi nóng. Lệnh Nhiễm mềm nhũn bò rạp trên người anh, những khoảnh khắc thế này, cô cảm thấy anh cực kỳ tốt, ấm áp, làn da mịn màng, chạm vào đâu cũng thấy dễ chịu và xoa dịu. Khung xương của anh cũng thật vừa vặn, thẳng tắp rắn rỏi, không quá vạm vỡ, mang lại một cảm giác đẹp đẽ hài hoà, toàn bộ cơ thể căng tràn nhựa sống, giống như thảm thực vật có sức sống mãnh liệt nhất vào mùa hè.
“Anh có mang về cho em một món quà nhỏ, tắm xong ra xem thử nhé?”
Anh khẽ hỏi cô, d*c v*ng cuộn trào như thuỷ triều tạm thời rút lui, để lộ ra tâm trạng. Anh biết cô không tham lam quà cáp, những thứ tầm thường cũng khó làm cô động lòng, nhưng anh vẫn muốn tặng.
Không có lớp hơi nước dày đặc này, cả người cô cũng mang lại cho người ta một cảm giác mọng nước, câu trả lời của cô dành cho anh chỉ là một tiếng ậm ừ ngắn ngủi, cũng nhiễm chút hơi sương.
Cô nhắm mắt, bàn tay s* s**ng trên mông anh, trải nghiệm vừa rồi đã rất hoàn hảo, nhưng cơ thể anh ở ngay trước mắt, cô luôn muốn v**t v*, da thịt cũng thật tươi trẻ.
Ở trong phòng tắm thêm một lúc lâu, không thể tắm tiếp được nữa, hai người mới bước ra.
Trần Tuyết Du mang đến một chiếc hộp vuông, mở ra ngay trước mặt cô. Là một chiếc vòng tay bằng vàng, sắc vàng rực rỡ, sáng loáng cực kỳ. Anh kéo tay cô đến dưới tầm mắt, lồng chiếc vòng vào tay cô, kiểu dáng đơn giản, màu sắc vô cùng đẹp đẽ.
Chẳng phải những người có tuổi mới thích trang sức bằng vàng sao? Nhìn thế này cũng thấy rất đẹp. Cô nhớ lúc cô giáo dạy toán kết hôn, các bạn học thảo luận rằng chiếc nhẫn kim cương của cô ấy rất lớn, cô nhìn thấy rồi, chỉ cảm thấy nó như một mảnh thủy tinh nhỏ gắn ở đó để mặt trời chiếu vào.
“Em cứ nghĩ những thứ làm bằng vàng đều rất lỗi thời chứ.” Lệnh Nhiễm cười nói, Trần Tuyết Du ngắm nghía tay cô: “Cái này lỗi thời sao?”
“Không lỗi thời, anh rất có gu thẩm mỹ.” Cô nhấc cổ tay lên, tự mình ngắm nghía vài cái: “Sao anh lại tặng em cái này?”
Trần Tuyết Du nói: “Vàng sẽ không biến chất, so với những thứ khác thì bền vững hơn, sau này nếu em không thích kiểu dáng ấy nữa thì còn có thể mang ra tiệm sửa lại.”
Chẳng trách người ta nói tình cảm bền chặt như vàng, đúng là không tìm ra được thứ gì tốt hơn để so sánh.
Cô nhớ hồi nhỏ xem tivi, thời buổi chiến tranh, tiền bạc không có giá trị nhưng thỏi vàng lại rất có giá trị. Bây giờ tốt rồi, sau này nhìn lại chiếc vòng vàng này, nhất định cô sẽ nhớ đến một người như Trần Tuyết Du. Lòng người sẽ đổi thay, con người cũng dễ già đi, nhưng chiếc vòng vàng thì mãi mãi lấp lánh rạng ngời, đẹp đẽ phi thường.
“Lần sau anh có thể tặng em thỏi vàng không?” Cô cười nói với anh.
Trần Tuyết Du không có biểu hiện gì bất thường, dứt khoát đáp: “Thỏi vàng cũng chia ra nhiều kiểu dáng, tìm lúc nào đó hai đứa mình cùng đi chọn xem em thích loại nào.”
“Em nói đùa thôi, có lấy cũng chẳng để làm gì, tiền giải tỏa đã đủ nhiều rồi.” Cô không biết anh mang theo quà về, món quà này lại là đồ trang sức bằng vàng, chủ đề vừa vặn khớp nhau: “Thỏi vàng đắt lắm đúng không, anh nói tặng là tặng ngay.” Cô nhìn anh đầy ẩn ý: “Em vẫn chưa từng hỏi, anh làm nghề gì mà giàu thế?”
Trần Tuyết Du cười rộ lên đầy cuốn hút, đôi mắt chỗ cần đen thì đen láy, chỗ cần trắng thì trong vắt, ánh nhìn không dao động, không né tránh: “Sao tự nhiên em lại nghĩ đến chuyện hỏi cái này rồi, anh nhớ là trước đây em không có tính hiếu kỳ đối với anh mà.”
“Bây giờ có rồi.” Lệnh Nhiễm ghé sát vào anh: “Em đòi thỏi vàng mà anh cũng bảo đi chọn, vạn nhất tiền bạc của anh đều có nguồn gốc không chính đáng thì sao? Đến lúc đó các chú cảnh sát đừng bắt em đi thì nguy.”
Trần Tuyết Du thu lại nụ cười, giống như đang trầm tư suy nghĩ, Lệnh Nhiễm liền lặng yên chờ đợi. Anh đang nghĩ gì? Cái cớ? Lý do? Vừa rồi cơ thể còn quấn quýt sống đi chết lại, lúc này đầu óc đã độc lập tách ra rồi, tỉnh táo vô cùng.
“Thực ra anh luôn không biết nói chuyện này với em thế nào cho thích hợp, em không hỏi, anh lại nghĩ em không muốn hỏi, đại khái là vì thực sự không có ý định tìm hiểu sâu sắc về con người anh.”
Lệnh Nhiễm không nói gì, rất nhanh liền cười bảo: “Muốn biết anh làm nghề gì đã tính là tìm hiểu sâu sắc rồi sao? Nếu anh không tiện nói thì cũng không sao, vốn dĩ em chỉ là thuận miệng hỏi thôi.”
Trần Tuyết Du cười nói: “Thuận miệng hỏi?”
“Thế thì cứ coi như em nghiêm túc hỏi đi vậy.” Cô cố ý nói một cách nhẹ nhàng: “Chẳng lẽ tiền bạc của anh thực sự có nguồn gốc không chính đáng à?”
Trần Tuyết Du cười phủ nhận, thần sắc lại nhạt đi: “Cái đó thì không phải, bố anh có một công ty lớn, dưới trướng còn có mấy công ty con, phụ trách các mảng nghiệp vụ khác nhau. Anh quản lý công ty địa ốc trong số đó, bất động sản ấy, em biết chứ?”
Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch: “Chính là thu mua một khu đất, xây nhà rồi bán đi, đại khái là thế đúng không?”
Trần Tuyết Du nói: “Gần như là ý em nói đấy.” Anh dường như vẫn đang cân nhắc từ ngữ: “Hôm em đi bỏ phiếu, em có hỏi anh những chuyện liên quan, thực ra anh đều nắm rõ. Bởi vì việc giải tỏa mặt bằng ở Thập Lý trại chính là một dự án mà công ty anh luôn phối hợp với chính phủ để thúc đẩy.”
Quá dễ dàng.
Cứ thế mà tùy ý nói ra rồi, cô vốn nghĩ phải thăm dò qua lại nhiều lần, anh cũng chưa chắc đã thành thật, thế mà một mực tuôn sạch sành sanh ra hết. Cô không kịp bày ra một vẻ mặt kinh ngạc, nhưng trong lòng thì thực sự đang ngỡ ngàng.
Cô nhanh chóng trấn tĩnh lại bản thân.
Mọi chi tiết kể từ khi hai người quen biết nhau, sớm đã được tái hiện lại một lượt ở trong khách sạn rồi, không thể hỏi tiếp, hễ hỏi một cái là phải bắt đầu lại từ đầu, từng vụ từng việc một, có quá nhiều thứ cần phải phân tích.
“Bây giờ anh nói cho em biết, không sợ em nảy sinh nghi ngờ sao?”
Trần Tuyết Du nhìn thẳng vào mắt cô: “Sợ chứ, có lẽ ngay từ đầu nói rõ ràng thì tốt hơn, nhưng đã bỏ lỡ cơ hội tốt thì chính là bỏ lỡ rồi.”
“Lần này anh cũng có thể không nói mà.”
“Không có gì giấu giếm được cả đời, ban đầu anh sợ em nghĩ nhiều, trùng hợp thế này, em vừa vặn sống ở Thập Lý trại, lại xảy ra chuyện không may mắn như vậy. Thân phận của anh đối với em mà nói có lẽ hơi nhạy cảm một chút.”
Lời nói của anh không có sơ hở gì, ánh mắt cũng không có vẻ gì là chột dạ, chỉ mang một chút ý tứ áy náy thoảng qua.
Lệnh Nhiễm nhìn chằm chằm vào mặt anh: “Sợ em nghĩ nhiều chuyện gì?”
“Sợ em hiểu lầm anh có cố ý làm ra chuyện gì không, hoặc giả là có liên quan đến vụ án của mẹ em.”
“Vậy có không?”
Đúng là hỏi thừa, ai mà lại bảo có chứ?
“Có.”
Ánh mắt Lệnh Nhiễm đóng đinh vào đôi mắt anh.
Trần Tuyết Du nói tiếp: “Anh đúng là có cố ý làm một số việc.”
Cô siết chặt chiếc vòng tay bằng vàng: “Việc gì?”
“Khoản tiền giải tỏa của nhà em, anh biết em không phải là người tham lam tiền tài, nhưng anh vẫn hy vọng giúp đỡ em chút gì đó. Con người ta chỉ cần còn sống, có nhiều tiền hơn không phải là chuyện xấu.”
Điều này lại càng không cách nào phản bác được nữa rồi.
Anh từ đầu đến cuối không hề né tránh ánh mắt cô nhìn tới, đón lấy, đỡ lấy, cả con người hiện lên vẻ thản nhiên và lỗi lạc.