Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 37

Trong chốc lát chưa gọi được taxi ngay, bên lề đường có một dàn xe ôm, một loạt các bác tài ngồi đó đợi kéo khách, nếu bạn chẳng may chạm mắt với họ một cái, họ sẽ nhiệt tình vây tiến lại ngay. Lệnh Nhiễm bước tới, các bác tài vồn vã vây quanh lấy cô. 

“Người đẹp đi xe không?”

“Người đẹp đi đâu thế?”

Mấy gương mặt, mấy bóng người tranh nhau bằng được cuốc xe này.

Ở vòng ngoài có một bác tài ngoài năm mươi tuổi, cố nặn ra nụ cười, cũng muốn chen vào, nhưng đã không còn chỗ mà chen nữa. Ông liền biết ý lui ra một bên, trên mặt vẫn treo nụ cười. Lệnh Nhiễm chú ý thấy, nhìn thẳng vào mắt ông cất lời: “Bác ơi, cháu đi xe bác nhé.”

Bác tài mừng rỡ pha lẫn kính cẩn gật đầu, nổ máy cho xe nhích lên phía trước một chút.

“Bến Bán Nguyệt, bác biết đường đi không?”

Bác tài ngơ ngác, một nơi như thế ông chưa từng nghe tên, cũng chưa từng tới bao giờ. Ông cục mịch đáp: “Để tôi đi hỏi giúp cháu.”

Lệnh Nhiễm bảo: “Không cần đâu bác, bác chở cháu đến chỗ nào dễ bắt taxi là được rồi ạ.”

Bác tài vội vàng nói được, cười tít cả mắt. Một bên ống quần của ông còn chưa buông xuống, chắc là vì nóng, lộ ra phần bắp chân trắng trẻo, nhưng cánh tay thì lại đen nhẻm, chiếc áo thun ngắn tay màu xám trên người ông loang lổ những vệt muối mồ hôi màu trắng. Lối ăn mặc, dáng vẻ của ông quả thực không thể tầm thường hơn được nữa. Lệnh Nhiễm cảm thấy mình đã từng gặp qua rất nhiều, rất nhiều khuôn mặt như thế, vô cùng tương tự nhau, không ngừng qua lại trong khoảng không gian này.

Bác tài lấy chiếc khăn lông phủi phủi hai cái lên yên sau, tự mình ngồi lên trước, lại nhích người về phía trước một chút.

Xe máy chạy rất nhanh, gió nóng phả thẳng vào mặt, gương mặt trong nháy mắt như lập tức phủ thêm một lớp bụi bặm. Lệnh Nhiễm mặc cho gió thổi, khẽ nheo mắt lại, cô nghe thấy bác tài ngân nga hát, ông có vẻ rất vui.

Lệnh Nhiễm ngẩng đầu lên, những đám mây trên trời to lớn đến tuyệt đẹp, gió thổi, mây cũng trôi theo. Lần cuối cùng cô ngắm mây như thế này là khi còn rất nhỏ, Lệnh Trí Lễ cũng từng chạy xe máy chở cô, bảo cô ngẩng đầu lên, ngẩng đầu nhìn trời, nhìn những đám mây trên cao. 

Ông là nhà thơ, ông luôn muốn nhìn nhận vạn vật bằng con mắt thẩm mỹ. Cách ông nói chuyện không giống với những người bên cạnh, ông bảo cô nhìn xem đám mây trắng kia cô độc biết bao, nỗi cô độc lớn đến thế, lớn bằng cả bầu trời.

Người bên cạnh không ai nói năng kiểu đó cả, nhưng Lệnh Trí Lễ thì cứ phải nói như vậy, con người sống thì ngôn ngữ cũng phải sống theo. Ông mang dị biệt giữa biển người, sống một đời đầy những điều không như ý. Ông thậm chí đã truyền lại cho cô sự dị biệt tương tự ấy, có điều cô trưởng thành hơn ông, biết cách nguỵ trang làm người bình thường, học hành tử tế, đi trên con đường đúng đắn.

Trong một khoảng thời gian dài, cô không hiểu được tình cảm của chính mình dành cho bố. Ông để lại cho cô nhan sắc, một trí nhớ tốt, còn ông thì mải mê làm một nhà thơ, tìm kiếm tình nhân, mặc kệ sống chết của vợ con.

Mây trắng trôi đi rất xa và biến đổi hình dạng.

Đến gần một trạm xe buýt, bác tài giảm tốc độ hỏi cô chỗ này được không, Lệnh Nhiễm liền bước xuống, bác tài nói: “Cháu đưa ba tệ là được.”

Một bác tài mới thật thà làm sao, chạy một quãng đường dài như thế, cũng đã cho cô nhìn thấy lại một thoáng tuổi thơ ngắn ngủi.

Lệnh Nhiễm móc ví tiền ra, đưa cho ông một tờ mười tệ: “Không cần thối lại đâu ạ, trời nóng, chỗ còn thừa cháu mời bác uống nước.”

Bác tài đón lấy tiền, mừng rỡ chắp tay lia lịa: “Cảm ơn cô bé nhé, thế này thì ngại quá, cháu xem…”

Cứ như thể niềm vui sướng này từ trong linh hồn thoát xác ra ngoài, lập tức phun trào ra, nhiều quá, nhiều đến mức cô không tài nào thấu hiểu nổi.

“Hôm nay bác chạy xe có được không ạ?”

“Tàm tạm thôi, chở được cô gái như cháu đây là tôi thực sự rất vui rồi.”

Nụ cười của bác tài cũng giãn ra, niềm vui len lỏi vào từng nếp nhăn của ông, phủ đầy trên chiếc cổ áo nhăn nhúm, đôi giày vải xám xịt. Cô biết ông sẽ không bỏ tiền túi ra mua nước uống, nhưng lời vẫn phải nói như thế, bởi trước mặt cô là một người có lòng tự trọng của riêng mình.

Một khuôn mặt như thế đã để lại cho cô ấn tượng rất sâu sắc. Cô bắt xe trở về căn biệt thự của Trần Tuyết Du.

Lệnh Nhiễm ở trong phòng tắm rất lâu, cơ thể bị làn nước gột rửa, đầu óc mải mê suy nghĩ. Tắm xong, cô xõa mái tóc còn ướt sũng nước đi đến phòng sách của Trần Tuyết Du.

Tiến độ của mô hình lắp ráp đã dừng lại, cô nhìn một cái là nhận ra ngay. Đây chẳng phải là hứng thú sở thích của anh sao, là vì quá bận rộn chăng? Ánh mắt Lệnh Nhiễm hướng về phía giá sách, cuốn sách lần trước cô từng động vào đã được xếp gọn gàng trở lại vị trí cũ, anh nhất định biết rằng cô đã tới đây, thế nhưng lại chẳng nói lấy một lời.

Trần Tuyết Du là một người đàn ông tâm cơ thâm trầm, cô nghĩ vậy nhưng trong lòng không hề nảy sinh phản cảm. Anh là một thực thể bằng xương bằng thịt, chứ không phải một ảo tưởng nào đó, hoặc ảo tưởng của cô. Cô dĩ nhiên không yêu thích gì những người đàn ông chính trực, đôn hậu, quá mức tẻ nhạt. Tâm cơ của anh dùng để làm ăn, dùng để tranh giành gia sản với một đám anh chị em, đều là những chuyện không đáng kể. Thế nhưng, anh có biết Thời Duệ đã gọi điện thoại cho anh ngay trước mặt cô không?

Một cuộc điện thoại thật khéo làm sao, cứ phải gọi ngay trước mặt cô, lộ ra một chút xíu cái đuôi, khiến cô không nắm bắt được, loáng một cái đã ẩn đi mất.

Trông dáng vẻ Thời Duệ lại không giống hạng người như vậy. Diện mạo của anh ta là kiểu đứng đắn chính trực theo cách nói của thế hệ trước, nhìn qua là biết người thật thà, vóc dáng lại cao lớn, đúng chuẩn người đàn ông tốt để xây dựng gia đình.

Một vài ý nghĩ mông lung hư thực lướt qua đại não, Lệnh Nhiễm đeo túi xách lên, bắt xe đến Thập Lý trại.

Đã khởi công rồi, có những tòa nhà đã biến thành gạch ngói vụn, giữa đống đổ nát nằm chơ vơ những chiếc túi ni lông màu đỏ, khung cửa sổ cũ kỹ, thanh thép, gấu bông đồ chơi,… Dây điện trên đỉnh đầu toàn bộ đều bị hạ xuống, quấn chặt lấy nhau trên mặt đất.

Tòa nhà đối diện đang bị dỡ bỏ, một nửa đổ sập xuống, trông giống như những thước phim động đất từng xem qua, lại giống như một quốc gia xảy ra chiến tranh trong bản tin thời sự. Ánh hoàng hôn đang đổ xuống chính là ánh đèn flash, chiếu rọi lên một sân khấu im lìm mà ầm vang. Chân Lệnh Nhiễm giẫm phải thứ gì đó, cô cúi đầu nhìn, là một chiếc băng đô cài tóc bằng pha lê và những viên đá lấp lánh. Không biết nó đã từng làm đẹp cho cô bé nào, từng được nâng niu, rồi cũng bị vứt bỏ.

Nơi tận cùng của đống hoang tàn có một ông lão đang ngồi đó, ông đeo chiếc kính lão, chăm chú phân loại rác thải xây dựng. Ông ung dung chẳng chút vội vàng, không ai có thể làm phiền được ông. Phía sau ông treo trơ trọi một nửa bức khẩu hiệu còn sót lại: “Tạm biệt cái cũ…”

Từ bên cạnh ông lão, hai đứa trẻ lao vụt ra, tiếng cười giòn giã lanh lảnh rải khắp bốn phương.

Lũ trẻ chạy ra khỏi đống đổ nát rồi lại chạy đi xa, chạy về phía nơi không bị tàn phá. Lệnh Nhiễm đi ngang qua một bức tường đổ nát, phát hiện mấy nhành hoa thục quỳ bị đè nát, lá cây bám đầy bụi xám, bông hoa tàn tạ, đây là mùa hè cuối cùng của hoa thục quỳ ở Thập Lý trại.

Cảnh tượng trước mắt ẩn hiện sinh ra một thứ mỹ cảm, cô bỗng nhiên nhận ra, cảm giác này cũng là đến từ Lệnh Trí Lễ. Sức mạnh của sự di truyền quá đỗi lớn lao, không cách nào trốn tránh được.

Thế nhưng cô có thể trốn tránh khỏi Thập Lý trại.

Lệnh Nhiễm quay trở về khách sạn.

Cô rất quen thuộc với những nhà nghỉ nhỏ ở Thập Lý trại, chỉ nhìn cái biển hiệu bên ngoài thì chẳng có gì khác biệt với các cửa hàng bên cạnh. Thế nhưng bên trong lại là một khoảng trời riêng biệt, nơi chấp chứa đủ mọi tệ nạn, sẽ thường xuyên có cảnh sát đến truy quét nạn m** d*m, bài bạc. Người ở Thập Lý trại đã quá quen với tất cả những chuyện xảy ra ở đây.

Khách sạn Trần Tuyết Du đặt cho cô trông thật sạch sẽ, cao cấp, sáng sủa bóng bẩy. Bạn vừa bước chân vào cửa, tuyệt đối sẽ chẳng thể liên tưởng đến bất kỳ thứ gì không tốt đẹp.

Cô ngồi tại đại sảnh một lát, nhìn người ta ra ra vào vào, hạng người nào cũng có, cao, thấp, người đi một mình, các cặp tình nhân, gia đình ba người… Trần Tuyết Du sẽ gọi điện tới vào lúc mười giờ đêm, anh là một người rất đúng giờ.

“Em ăn gì chưa?”

“Ăn rồi ạ, em ăn ở nhà hàng của khách sạn luôn. Em thấy có một loại bánh ngọt rất được ưa chuộng, có người còn xếp hàng để lấy nữa đó.” Lệnh Nhiễm vô cớ nghĩ đến lúc siêu thị gần trường học làm chương trình hoạt động, một nhóm các ông bà lão cũng làm như thế, họ xếp hàng đợi lĩnh trứng gà.

Bởi vì nó miễn phí.

Trần Tuyết Du ở đầu dây bên kia bật cười: “Em nếm thử chưa?”

“Em chê tốn thời gian nên ăn một đĩa salad với trứng gà thôi.”

“Ăn uống lành mạnh thế hả?”

“Tâm lý đã không quá lành mạnh rồi, cơ thể mà không lành mạnh nữa thì không sống nổi mất.” Cô mỉm cười bóc món đồ ăn vặt được tặng kèm ra, trên đó viết là phô mai nguyên chất, những thứ này đều không tốn tiền, nhờ thẻ hội viên Trần Tuyết Du đặc biệt làm cho cô.

“Chẳng ai có tâm lý hoàn toàn lành mạnh cả đâu.”

“Anh cũng thế sao?”

Trần Tuyết Du trầm giọng nói: “Phải, anh cũng không lành mạnh cho lắm, chúng ta có thể cùng nhau sinh bệnh.”

Đây là một kiểu lời đường mật mà Lệnh Nhiễm yêu thích, anh hiểu, và cũng biết cách bày tỏ. Cô cảm thấy việc này cũng giống như đang yêu đương vậy, chưa từng yêu đương, nhưng cô dám chắc thế này rất giống. Ba chữ “đang yêu đương” kia lại quá đỗi tầm thường, phút chốc những gì liên quan đến nam nữ đều quá dung tục, cô muốn phát minh ra một từ mới để định nghĩa mối quan hệ giữa cô và Trần Tuyết Du.

Cô yêu cơ thể của anh, vốn dĩ là một chuyện thuần túy. Nhưng giờ khắc này lại trở nên phức tạp, cơ thể này có ý thức, biết nói năng, gánh vác thêm cả những thứ khác, rất dễ khiến người ta hiểu lầm, tưởng chừng như sắp yêu luôn cả linh hồn mất rồi.

“Mấy ngày này nhiệt độ cao lắm, hay là tạm thời em đừng đi học vẽ nữa nhé?” Anh hỏi như vậy, bề ngoài là quan tâm, thực chất là hỏi lịch trình của cô, Lệnh Nhiễm hiểu rõ: “Hôm nay em không đi, đúng là rất nóng, có điều em có về nhà anh một chuyến, vì cứ ở suốt trong khách sạn cũng chán.”

Trần Tuyết Du cười nói: “Nhà anh… sao lại khách sáo thế.”

Cô có một thoáng không hiểu, thế thì phải nói thế nào đây? Nhà của cô, đã không còn nữa rồi.

“Thực ra em còn đến Thập Lý trại một chuyến nữa, đột nhiên muốn tới xem thử, người ta đang dỡ bỏ rồi.”

Trần Tuyết Du liền mang theo vài phần ý tứ trang trọng đáp: “Gợi lên cảm xúc không tốt cho em sao?”

Cho dù không đến mức đại đau buồn quá mức, chung quy cũng có chút thương cảm, bùi ngùi.

Lệnh Nhiễm nói: “Không có đâu, em đứng xem một lát, đống đổ nát có cái đẹp của đống đổ nát.”

Cô đợi phản ứng của Trần Tuyết Du, không có cách nào khác, không nhìn thấy mặt, chẳng rõ anh nghe cô nhắc đến Thập Lý trại thì sẽ có biểu cảm gì.

“Có lẽ sau này nghĩ lại, tâm trạng em sẽ không như thế nữa đâu.”

Ai mà quản được chuyện sau này chứ? Trên mặt cô thoáng hiện vẻ u sầu.

“Ngày mai anh về rồi đúng không? Buổi tối anh mới tới nơi ạ?”

“Khoảng bốn năm giờ chiều là đến nơi rồi, anh tới đón em.”

“Câu này đáng lẽ phải để em nói mới đúng, tiếc là em không biết lái xe.”

“Muốn học không?”

“Tạm thời thì chưa, lái xe cần phải tập trung, em thì hay thần người ngẩn ngơ lắm, đừng đi làm hại người khác thì hơn.”

“Thế cũng được, khi nào em thấy thích hợp rồi học cũng chưa muộn.”

Cô còn trẻ như thế, dĩ nhiên là nên tự do, làm việc gì cũng có một câu “chưa muộn” chờ sẵn. Nghe cách nói chuyện cứ như thể anh là người đã có tuổi vậy, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên hỏi: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”

Đây là điều trước giờ cô chưa từng bận tâm. Giọng nói của Trần Tuyết Du nhuốm một tiếng cười khẽ: “Đây là lần đầu tiên em hỏi tuổi anh đấy, có muốn đoán thử không?”

“Hai mươi lăm hai mươi sáu? Hai mươi bảy hai mươi tám?” Cô phán đoán không chuẩn xác lắm về khoảng độ tuổi này của người ta, chênh lệch hai ba tuổi, khoảng cách rốt cuộc nằm ở đâu chứ? Nhưng mười lăm tuổi với mười một mười hai tuổi, mười tám tuổi với mười bốn mười lăm tuổi, khác biệt lại lớn đến vậy.

Cô liền lập tức ngăn anh lại: “Thôi anh đừng nói cho em biết nữa, cứ coi như đó là bí mật của anh đi.”

Một người đàn ông trẻ tuổi, anh tuấn, không cần một con số tuổi tác chính xác.

“Em không có tính hiếu kỳ đối với anh nhỉ.”

Anh vẫn rất ôn hòa. Lệnh Nhiễm nghĩ, không phải như vậy, mà là như thế nào thì cô cũng không rõ ràng, ngôn từ không cách nào diễn tả được, đối diện với chiếc điện thoại, đến cả ánh mắt cũng bị ngăn cách. Cô để anh nghe thấy tiếng cười của mình: “Đợi anh về rồi chúng ta nói chuyện tiếp, thực ra em có chuyện muốn nói, nhưng không thích nói qua điện thoại cho lắm.”

Nói chuyện cũng có sự khác biệt, ngồi đối mặt với nhau, ánh mắt, ngữ khí, những biểu cảm nhỏ nhặt của đối phương đều đang truyền đạt tâm trạng, trạng thái. Cô không thích lên mạng tán gẫu với người ta, cũng không thích gọi điện thoại, muốn nói chuyện, tốt nhất là nói trực tiếp.

Trần Tuyết Du vân vê đầu mẩu thuốc lá, anh rất hiếm khi hút thuốc. Hôm nay có lẽ là vì công việc bận rộn xong xuôi trở về khách sạn vẫn còn sớm, nghỉ ngơi đã đủ, đợi cuộc điện thoại lúc mười giờ này, đợi mãi đợi mãi, liền châm một điếu thuốc.

Anh bị khói thuốc làm cho sặc một cái, theo bản năng né tránh chiếc điện thoại, giống như đang đối diện với cô vậy.

“Anh ho à?” Lệnh Nhiễm nghe thấy rồi.

“Không có gì đâu, cổ họng bỗng nhiên ngứa chút thôi, em nghỉ ngơi đi, mai gặp lại.”

Lệnh Nhiễm “vâng” một tiếng, Trần Tuyết Du hỏi: “Còn có chuyện gì muốn nói nữa không?”

Cô cười cười: “Không có, chỉ là gọi cho anh thế thôi, vậy em cúp máy nhé.”

Màn hình điện thoại tối đi, giọng nói của anh dường như vẫn còn vương lại trong căn phòng này, thực sự là không nghe ra bất kỳ vấn đề gì, một giọng nói hay đến thế, những lời lẽ lay động lòng người đến thế.

Lệnh Nhiễm phát hiện mình đói bụng rồi. Khách sạn có cung cấp đồ ăn đêm, đồ ăn đêm theo hiểu biết của cô là mấy quán hàng ăn vỉa hè dưới lầu, chẳng rõ đồ ăn đêm của khách sạn là thứ gì. Cô bước ra ngoài, vừa vào trong thang máy, hai bóng người cũng đi tới theo, miệng người ta đang lầm bà lẩm bẩm cái gì đó, đợi đến khi ánh mắt chạm nhau, cả hai bên đều sững sờ kinh ngạc.

“Lệnh Nhiễm?” Lão Dương rất ăn ý mà giật mình.

Lệnh Nhiễm đứng né vào bên trong một chút, trấn tĩnh lại: “Trùng hợp thế ạ? Cảnh sát Dương, sao muộn thế này rồi chú còn đến khách sạn?”

Cô biết ông nhất định có lời muốn hỏi, liền hỏi ông trước luôn.

Lão Dương đang chửi thề trong bụng, nhận được tin báo án nói ở khách sạn này có người xảy ra tranh chấp, đồn phái ông và một đồng nghiệp qua đây xử lý. Tranh chấp gì cơ chứ, chính thất đến khách sạn bắt ghen, đánh nhau rồi. Lão Dương suýt chút nữa bị người đàn bà kia cào rách mặt, oan có đầu nợ có chủ, không đi cào cấu người đàn ông của mình, lại đi tấn công cảnh sát.

Ông vốn là làm hình sự, nhờ phúc của Trần Song Hải mà bị điều chuyển xuống đồn cảnh sát cơ sở, những vụ án lớn hoặc vụ án trọng điểm đều không còn liên quan gì đến ông nữa. Chờ đợi lão Dương là một đống chuyện lông gà vỏ tỏi, người mất con, kẻ mất điện thoại, vợ chồng đánh nhau, hở một tí là một đám quanh người phun nước bọt tán loạn, không một ai để cho yên ổn. Môi trường thế này ở lâu rồi, sự bất cam lòng ban đầu biến thành tê liệt, cãi đi cãi lại, con người ta sống trên đời cũng chỉ có mấy chuyện khua môi múa mép này thôi.

“Ồ, có người báo án, bọn chú qua xem thử, cháu đây là?” Lão Dương cười hỏi Lệnh Nhiễm. Khách sạn này rất đắt đỏ, một đêm cả mấy ngàn tệ, tiền lương một tháng của bọn ông chỉ đủ ở vài đêm tại khách sạn thế này thôi.

Thang máy đã đến tầng, Lệnh Nhiễm mỉm cười nói: “Giờ cháu đi ăn chút đồ ăn đây ạ, chào cảnh sát Dương.”

Cô trả lời không vào đâu với đâu, cửa thang máy chầm chậm khép lại, khuôn mặt muốn nói lại thôi của lão Dương cứ thế hẹp dần rồi biến mất.

Bước ra khỏi khách sạn, lão Dương lại xoay người ngửa đầu nhìn lên. Người đồng nghiệp cũng nhận ra Lệnh Nhiễm, lên tiếng bảo: “Cái cô bé vừa rồi có phải là đương sự trong vụ án hỏa hoạn ở Thập Lý trại không?”

“Phải, chính là cô bé ấy.”

“Chà chà, dân bản địa ở Thập Lý trại đúng là phát tài rồi, khách sạn như này mà có thể ở lại thường xuyên cơ đấy, đúng là gặp vận may có khác, chậc chậc.”

Lão Dương bảo: “Dẹp đi, còn đi ghen tị với một cô bé mất mẹ hả. Tôi nghe nói chỗ quê cũ của cậu sắp sửa xây ga tàu cao tốc đấy? Trưng thu đất nhà cậu rồi đúng không?”

Người đồng nghiệp lập tức hạ giọng xuống: “Có bao nhiêu đất đâu, đừng nghe người ta đồn nhảm, mảnh đất đó mấy năm trước đã bị người ta mua dưới danh nghĩa làm nhà kính trồng rau rồi.”

“Sao, sợ tôi mượn tiền à?”

“Kìa anh nói gì thế, anh bây giờ một thân một mình ăn no cả nhà không đói, ai mà bì được với cuộc sống tốt đẹp của Dương Thiên Khải anh chứ.”

Hai người trêu nhau, lão Dương lại ngoảnh đầu nhìn vài cái. Ánh đèn rực rỡ, đây là khu đất vàng của thành phố, phồn hoa tựa gấm, khách sạn cực kỳ nổi bật lung linh. Lần đầu tiên ông biết đến vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại là đã có một loại trực giác, trực giác này không phải tự dưng mà có, nó đến từ kinh nghiệm phá án nhiều năm. Nhưng môi trường đã thay đổi, không ai cần đến khứu giác nhạy bén của ông nữa, ông không có đất dụng võ.

Ông lại nhìn thấy cô bé này, trái tim của lão Dương lay động, rục rịch muốn hành động. Ông cũng cô độc, một nỗi cô độc hoang phí theo năm tháng, không ai cần đến ông. Nếu như ông tầm thường thì đã không cô độc đến thế, ông từng có thời huy hoàng, nội tâm của ông đã sụp đổ quá sớm, song một vài thứ vẫn còn đó, luôn ở ngay đó, ông phải đáp lại nó, nếu khoing đáp lại, chính nó cũng sẽ tự nhảy ra mà kêu gào với ông.

Lão Dương ôm tâm trạng kích động trở về đồn.

Cảnh sắc bên ngoài lung linh, đêm nay thật đẹp, thu gom tất cả những thứ bẩn thỉu, rách nát thu gom lại trong đôi cánh của bóng đêm, chỉ để lại những đốm đèn lấp lánh như sao, tạo nên một dải ngân hà nhân tạo.

Lệnh Nhiễm gọi một phần thịt bò, ngồi xuống bên cửa sổ. Cô cảm thấy con người lão Dương này cũng rất thú vị, khoảnh khắc chạm mắt trong thang máy, ánh mắt của ông loé lên như một lưỡi dao trong tích tắc, sáng loáng sắc lẹm. Cô biết ông kinh ngạc và cũng sẽ liên tưởng, nhưng cô không thể hiện bất kỳ sự hoảng loạn nào, bởi vì cô biết lão Dương là người an toàn. Ông có một thứ bản năng vô cùng nhạy bén, ông đến quét nạn m** d*m? Hay tra xét bài bạc?

Gọi gái gọi ở khách sạn kiểu này chắc là đắt đỏ hơn nhỉ? Tuy nhiên về bản chất thì chẳng có gì khác biệt so với nhà nghỉ ở Thập Lý trại, đều là vì sự hoan lạc của x*c th*t, thế thì so với nhà vệ sinh công cộng ở làng trong phố cũng như nhau cả thôi… Nhưng người đến đây chắc chắn không nghĩ như vậy, bán cũng là bán kiểu cao cấp, mua cũng là mua kiểu không tầm thường.

Cô ngồi đó bất động, vẻ mặt tĩnh lặng, người bên cạnh liếc nhìn qua một cái, chỉ sẽ nghĩ đây là một cô gái xinh đẹp lại có vài phần khí chất tri thức.

Ngày hôm sau trời vẫn nóng, Lệnh Nhiễm đi học vẽ. Hiếm hoi thay, cô tranh thủ thời gian nghỉ ngơi gửi tin nhắn cho Tôn Tín Phác, hỏi cậu ta hôm qua dạy thử thế nào, hôm nay đã chính thức bắt đầu chưa.

Điện thoại của Tôn Tín Phác là đồ cũ mua lại, do người họ hàng nào đó thải đi rồi hào phóng tặng cho cậu ta.

Cậu ta mãi chưa trả lời tin nhắn, mãi đến khi Lệnh Nhiễm rời khỏi nhà cô giáo dạy vẽ mới gọi lại một cuộc điện thoại.

Học sinh Tôn Tín Phác dạy kèm là một cô bé, gia giáo cực kỳ nghiêm khắc. Người mẹ là nội trợ toàn thời gian, vốn dĩ trước đó có công việc, sau khi nghỉ việc thì dốc toàn tâm toàn ý đồng hành cùng quá trình trưởng thành của con. Cậu ta ở trong phòng phụ đạo, cửa phòng luôn mở rộng, người mẹ có thể chú ý đến tình hình bên trong bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu.

Cô bé sắp lên lớp bảy, đang làm bài tập chuyển tiếp từ tiểu học lên trung học cơ sở, rất cần cù, nhưng ngặt nỗi đầu óc không được thông minh cho lắm. Tôn Tín Phác rất thông cảm với cô bé này, cô bé vất vả đến mức sắp sửa phát khóc lên rồi.

Lệnh Nhiễm nghe cậu ta kể những chuyện này, cô đối với việc đó thật xa lạ, trước giờ luôn không cách nào thấu hiểu nổi tại sao chăm chỉ học hành mà lại học không vào, cô cũng không thể chấp nhận việc bản thân nỗ lực làm một việc gì đó mà kết quả lại không tốt, thế thì thà không nỗ lực còn hơn.

Tôn Tín Phác rất vui vì cô chịu nghe cậu ta nói chuyện, cô phá lệ liên lạc với cậu ta, trong lòng cậu ta nảy sinh một tia đoán chừng, e là có liên quan đến Thời Duệ, mơ hồ có một bóng dáng gì đó trong lòng nhưng lại khó lòng khắc họa rõ nét.

Vào buổi trưa, Lệnh Nhiễm đi làm thủ tục trả phòng, quầy lễ tân báo với cô, ngài Trần lại gia hạn đặt thêm một đêm nữa. Mặt Lệnh Nhiễm bỗng chốc nóng bừng lên, anh muốn ở khách sạn sao? Việc này không giống anh lắm, Trần Tuyết Du là một người rất cẩn trọng, khách sạn có người qua kẻ lại, khó tránh khỏi tình huống gặp phải người quen, hoặc nếu như bị người ta nhìn thấy mà bản thân không hề hay biết.

Cô không muốn, khách sạn và nhà không giống nhau, nhà là nơi khiến người ta thả lỏng, tự tại, cô cần quan sát xem Trần Tuyết Du ở trong môi trường như thế nói năng ra sao, song khách sạn thì xa lạ, con người ta sẽ không tự chủ được mà nảy sinh cảnh giác.

Lệnh Nhiễm gọi một cuộc điện thoại cho Trần Tuyết Du, trao đổi ngắn gọn rằng cô muốn quay về biệt thự trước.

“Anh không sợ bị người ta nhìn thấy sao?”

Trần Tuyết Du đang ở trên tàu cao tốc, anh cúi đầu tự cười chính mình, quả thực rất mạo hiểm.

“Em có sợ không?”

“Có gì đáng sợ chứ, chỉ là em nghĩ anh nên để tâm một chút thì hơn.”

Nói như vậy giống như đang khẳng định chắc nịch mối quan hệ giữa hai người là bất chính, không thể để ai nhìn thấy.

Trần Tuyết Du không cưỡng cầu, càng mạo hiểm thì càng k*ch th*ch, anh cũng không phải là kẻ đầu óc lú lẫn.

Anh trầm giọng hỏi: “Kỳ kinh nguyệt của em kết thúc chưa?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn