Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 36

Tôn Tín Phác thầm nghĩ sao người này lại đến trường học rồi nhỉ? Đã hẹn trước là buổi chiều cơ mà.

Chiếc xe này chẳng có gì lạ kỳ, xám xịt đầy bụi, giống như đã lâu rồi không lau rửa. Người bước xuống xe thoạt nhìn qua thì diện mạo đoan chính, đứng đắn. Hai hàng lông mày của Thời Duệ đen kịt lại dày rậm, ánh mặt trời gắt gao chói loà, từ đằng xa nhìn lại chỉ thấy hàng lông mày to tướng đen ngòm.

“Cậu đợi mình vài phút, quay lại mình nói cậu nghe.”

Tôn Tín Phác chạy bước nhỏ vài bước, đi đến trước mặt Thời Duệ.

Lệnh Nhiễm lặng lẽ nhìn theo, cô nhận ra người này nhưng không biết tên, Tôn Tín Phác cũng quen anh ta sao? Trái đất quả thực thật nhỏ bé. Hai người không rõ đang trao đổi điều gì, ánh mặt trời rọi xuống làm gương mặt họ sáng bừng lên, Thời Duệ không hề liếc nhìn về phía này lấy một cái, như thể đang tập trung cực độ nói chuyện với Tôn Tín Phác.

Mãi cho đến khi Thời Duệ lên xe, Tôn Tín Phác mới chạy trở lại, cậu ta đã hứng nắng đến mức đổ mồ hôi ròng ròng, sau đó liền kể lại sự việc ngẫu nhiên này cho Lệnh Nhiễm nghe.

“Anh ấy muốn sáng nay đưa mình đi cho quen đường trước, vốn dĩ nói là chiều tối, nhưng đến lúc đó anh ấy có việc nên không thể đi cùng mình được nữa.”

Lệnh Nhiễm thấy xe của anh ta không tắt máy, cũng không chuyển động, liền hỏi: “Có phải anh ta đang đợi cậu không?”

“Không sao, mình nói với anh ấy rồi, cần xử lý chút việc ở trường, đi thôi.”

Khuôn viên trường học bỗng trở nên rộng hẳn ra, khi còn đi học không cảm thấy thế, đến kỳ nghỉ, người thưa đi, chỉ còn những con đường trắng lóa dưới nắng. Hàng cây hai bên đứng im bất động, một màu xanh um tùm đến ngột ngạt như đang hờn giận thầm kín.

Họ tới gặp cô giáo phụ trách việc này, tuy vị giáo viên ấy chưa từng dạy hai người, nhưng ánh mắt của cô lại tràn đầy vẻ quan tâm và tán thưởng. Cô ân cần hỏi han, khẳng định tương lai của cả hai rất xán lạn, trong giọng điệu còn mang theo niềm vui mừng vang dội, hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng. Lệnh Nhiễm nghe xong, trước sau vẫn mỉm cười với cô ấy.

Sau khi giao giấy báo nhập học cho cô, cô giáo vỗ tay một cái, ánh mắt đảo qua đảo lại trên bàn: “Còn một việc nữa, suýt nữa quên nói với em, hôm qua có một cô bé chạy đến trường tìm em, bảo là không liên lạc được với em.” Cô giáo rút tờ giấy ép dưới tấm kính ra: “Đây là tờ giấy cô bé ấy để lại cho em, hy vọng em liên lạc lại.”

Nét chữ viết bằng bút chì, ngay ngắn như học sinh tiểu học, trên đó có một dãy số điện thoại, đề tên Trương Trân.

Lệnh Nhiễm nói lời cảm ơn rồi siết chặt tờ giấy trong lòng bàn tay.

Trên lưng Tôn Tín Phác đeo chiếc ba lô cũ, bỏ giấy báo nhập học vào trong, nói với Lệnh Nhiễm: “Cậu yên tâm, mình nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận giúp cậu.”

Lệnh Nhiễm bảo: “Đừng nói với người khác, chỉ hai chúng ta biết thôi, được không?”

Việc Tôn Tín Phác có thể làm cho cô không nhiều, thế rồi cậu ta trịnh trọng hứa hẹn.

Hai người chào tạm biệt cô giáo, vừa ra khỏi cửa, Lệnh Nhiễm đã xé nát tờ giấy kia vứt vào thùng rác, Tôn Tín Phác liếc nhìn một cái, không hỏi câu nào.

Luồng hơi nóng bao bọc lấy hai người, hầm hập phả lên da. Những đám mây tích tụ dày đặc trên trời ngậm đầy nước như thể chực chờ rơi xuống, tựa hồ sắp sà hẳn xuống đầu người ta, đến cả mây cũng nóng. Chẳng biết ai đã từng nói rằng tâm tĩnh tự nhiên sẽ thấy mát, mát cái con khỉ. Nghĩ vậy, Lệnh Nhiễm liền mỉm cười.

“Cậu nhận lời người đàn ông đó là đã cân nhắc qua rồi đúng không?”

Cô nghĩ Tôn Tín Phác không phải người hồ đồ.

“Phải, mình cân nhắc rồi, mình mà là con gái thì chắc chắn sẽ không tùy tiện nhận lời đâu, mình cũng bàn bạc với thầy cô rồi, không sao cả.”

“Thực ra, mình từng gặp người này ở Thập Lý trại, ngày chúng ta bỏ phiếu anh ta có đến khu dân cư.”

Tôn Tín Phác có chút kinh ngạc, rất nhanh liền hiểu ra: “Ồ phải rồi, anh ấy có cho mình xem danh thiếp, anh ấy bảo anh ấy phụ trách chuyện ở công trường, là quản lý việc giải tỏa mặt bằng ở Thập Lý trại sao?”

“Không biết, danh thiếp ấy cậu có mang theo không?”

Tôn Tín Phác móc từ túi bên hông cặp sách ra đưa cho cô. Lệnh Nhiễm xem xong, giờ thì đã biết người này tên gì, làm gì, và cả phương thức liên lạc, biết thông tin của một người hóa ra lại dễ dàng đến thế.

Cô trả lại danh thiếp cho Tôn Tín Phác, tiễn cậu ta đi đến bên cạnh xe. Thời Duệ hạ cửa kính xe xuống, cười nói với Tôn Tín Phác: “Bận xong rồi sao? Giờ đi được chưa?” Ánh mắt anh ta dịch chuyển rất tự nhiên, nhìn thấy Lệnh Nhiễm, chần chừ vài giây mới cất lời: “Ồ? Chúng ta từng gặp nhau rồi đúng không? Cái lần ở…”

Lệnh Nhiễm ngắt lời anh ta: “Phải, từng gặp.”

Chiếc xe vẫn đang để máy, Thời Duệ nói: “Nhà cô ở đâu? Có cần tôi tiễn một đoạn không?”

Tôn Tín Phác nhìn cô, Lệnh Nhiễm rất dứt khoát đồng ý, kéo cửa ghế sau ra.

Ghế sau xe của người này chất đống những thứ như văn kiện, tài liệu, Thời Duệ xuống xe, khom người vào trong thu dọn: “Tôi định bụng để Tiểu Tôn ngồi ghế phụ nên mới vứt hết đồ ra ghế sau, đợi chút nhé, để tôi dọn dẹp.”

Lệnh Nhiễm lặng lẽ nhìn, lặng lẽ nghe, Thời Duệ giống như một người rất cởi mở, rất dễ nói chuyện.

Tôn Tín Phác không ngờ Lệnh Nhiễm lại đồng ý, mấy năm cấp ba cô đến một mình đi một mình, như thể chưa bao giờ cần đến người khác, người khác cũng không dám tùy tiện làm phiền cô. Các nam sinh có thể không học nổi toán, lý, nhưng nhan sắc thì không cần tính toán hay suy luận phức tạp, nhìn một cái là nhận ra ngay.

Ghế sau đã dọn dẹp xong, hai người ngồi vào, Thời Duệ lấy ra hai chai nước ngọt từ trong cốp xe đưa cho họ.

Anh ta thắt dây an toàn rồi nói: “Vẫn chưa biết phải xưng hô với cô thế nào, đưa cô đi trước nhé?”

Có một tờ giấy rơi xuống bên chân, Lệnh Nhiễm nhặt lên, giấy trắng mực đen, là bản in, chữ ký ở dưới cùng giống như được scan rồi chèn vào, nét chữ liền nhau quá đậm, thực sự không nhận ra là chữ gì.

Thế nhưng nét chữ này mang lại cho người ta một cảm giác quen thuộc, nghĩ không ra đã nhìn thấy ở đâu, mà cũng không thể nào từng thấy được.

“Tôi họ Lệnh, sống ở Thập Lý trại, anh có lẽ quen biết tôi đấy.”

Tôn Tín Phác ngồi yên vị, chạm phải đôi mắt trong gương chiếu hậu, Thời Duệ đầy vẻ nghi hoặc đáp: “Hả?”

Lệnh Nhiễm cười nói: “Nói đùa chút thôi.”

Tôn Tín Phác không cảm thấy cô đang nói đùa, cậu ta im lặng nghe hai người họ nói chuyện.

Thời Duệ lại bảo: “Cô sống ở Thập Lý trại à? Trùng hợp thật, chúng tôi đang làm dự án ở Thập Lý trại đây, giờ chắc là cô không còn ở đó nữa chứ?”

Lệnh Nhiễm nói: “Không, phiền anh đưa tôi đến Hậu Miếu, có tiện không?”

“Tiện chứ, lái xe nhanh lắm, nhà cô là hộ thuê à? Chuyển đến Hậu Miếu rồi sao?”

Giọng điệu, thần thái của anh ta giống hệt như tài xế taxi khi tán gẫu vậy, chẳng vì cớ gì, giữa người với người chính là như thế, tạm thời ở chung trong một không gian, không nói chuyện thì gượng gạo lắm.

Lệnh Nhiễm cười cười, không tỏ thái độ gì: “Anh là ông chủ lớn phụ trách việc giải tỏa à?”

Thời Duệ cười nói: “Tôi á? Cô nhìn tôi từ trên xuống dưới xem có chỗ nào giống ông chủ lớn không? Tôi chỉ là người làm thuê thôi.”

Tôn Tín Phác bỗng nhiên lên tiếng, là nói cho Lệnh Nhiễm nghe: “Ngài Thời đây tốt nghiệp trường đại học trọng điểm chính quy đấy, giờ đang làm quản lý bộ phận dự án.”

Thời Duệ cười lắc đầu: “Tiểu Tôn đừng bị tấm danh thiếp lòe người nhé, một quản lý của bộ phận dự án thì tính là gì chứ. Hai người vẫn còn là học sinh sinh viên, chưa hiểu chuyện ngoài xã hội đâu. Bộ phận dự án này của tôi thuộc về một công ty dưới trướng tập đoàn thực nghiệp Cẩm Vinh, nếu hai người bảo tôi leo lên đến chức giám đốc công ty, hoặc giả dụ lên cao hơn nữa là giám đốc tập đoàn thì còn có thể tinh tướng trước mặt hai người chút đỉnh.”

“Hai người từng nghe tới tập đoàn thực nghiệp Cẩm Vinh chưa? Năm ngoái có quyên góp tiền tu sửa trường học, trong đó có trường của hai người đấy.”

Tôn Tín Phác có nghe nói, có lần ở trong văn phòng phụ giúp sửa bài thi vật lý nghe được mấy thầy cô tán gẫu, ý là doanh nghiệp quyên góp tiền một là để trốn thuế, hai là để kiếm cái danh tiếng tốt, quân tử luận hành động chứ không luận tấm lòng.

Lệnh Nhiễm cùng Tôn Tín Phác nhìn nhau cười, chung quy vẫn phải đi đến bước này, giống như việc bạn học của mình đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, nói cho người ngoài nghe cũng thấy nở mày nở mặt theo.

Tôn Tín Phác nói: “Hình như có từng nghe qua, không rõ lắm là làm về cái gì.”

Thời Duệ cười nói: “Lên mạng tra một cái là ra ngay.” Anh ta tùy ý bấm bấm điện thoại, mang hàm ý xin lỗi: “Mới sực nhớ ra phải gọi lại một cuộc điện thoại.”

Trong khoang xe yên tĩnh trở lại, Thời Duệ tạm dừng xe bên lề đường, quay số gọi đi. Lệnh Nhiễm nhìn thấy trên màn hình nhấp nháy hai chữ ‘Trần tổng’, đợi một lát sau, đầu dây bên kia dường như đã thông suốt, không có xưng hô, cũng chẳng có lời khách sáo nào, chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Nói đi”.

Chắc là có bật loa ngoài, âm thanh rõ ràng như vậy, tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch.

Thời Duệ vừa đáp lời, vừa mở cửa xe, như thể vừa mới nhận ra ở ghế sau còn có hai người đang ngồi đó: “Trần tổng, tôi vừa có chút việc nên mới trì hoãn, chuyện cậu hỏi…”

Cửa xe bị đóng sầm lại một cái nặng nề, cả con người cùng với âm thanh đồng thời đi vào trong thế giới nóng nực kia.

Quá ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn hai chữ, thanh âm lại có phần trầm thấp, cô không kịp phân biệt và nghe kỹ hơn nữa. Trong xe mát mẻ, cái nóng trên da thịt dần tan đi, Lệnh Nhiễm ngồi đó, cảm thấy có thứ gì đó cuồn cuộn dâng lên, cùng lúc ập tới, chảy ngang qua tim, thoáng chốc đã nhấn chìm mọi thứ, chẳng còn sót lại thứ gì.

Cô lại có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ. Đúng rồi. Có lẽ khi vừa đồng ý điều kiện của Trần Tuyết Du, cô cũng từng như thế, giữa hưng phấn xen lẫn nỗi sợ, vừa mong đợi lại vừa e dè.

Cô chưa bao giờ để tâm xem Trần Tuyết Du làm gì, cô lên giường với người đàn ông này chỉ cần kh*** c*m. Anh không mang bất kỳ thân phận gì trong mắt cô, đơn giản chỉ là một người đàn ông, một người đàn ông có thân xác hoàn mỹ, cũng chẳng phải hạng rơm rác. Cô sớm muộn gì cũng phải trải nghiệm t*nh d*c, chi bằng trải nghiệm cùng anh. Anh là ai, thân phận xã hội thế nào đều không quan trọng, ngay cả khi anh là tội phạm giết người thì cũng chẳng có can hệ gì lớn với cô.

Bây giờ đột nhiên có quan hệ rồi, anh quen biết Thời Duệ, anh là cấp trên của Thời Duệ, Thời Duệ đang làm dự án ở Thập Lý trại.

Trần Tuyết Du chẳng nói lời nào, dĩ nhiên, nguyên nhân là ở cô, cô cái gì cũng không hỏi, dựa vào cái gì người khác phải chủ động nói cơ chứ?

Tôn Tín Phác gọi cô mấy tiếng, cô mới hoàn hồn: “Cậu vừa nói gì cơ?”

Cậu ta thấy sắc mặt cô bỗng chốc lạnh nhạt hẳn đi, màu sắc con ngươi cũng nhạt theo, cứ ngỡ là cô đã mất kiên nhẫn rồi.

“Người thân đó của cậu sống ở Hậu Miếu à?”

Lệnh Nhiễm lấy lệ đáp: “Ừ.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, Thời Duệ đang đứng dưới gốc cây, một chân giẫm nhẹ lên gờ đá vỉa hè, vẫn đang nghe cuộc gọi.

Cô muốn Tôn Tín Phác kể lại quá trình quen biết Thời Duệ một lần nữa, Tôn Tín Phác không hiểu, nhưng lại lặp lại một lần nữa.

“Cậu cảm thấy người này có gì không ổn à?”

Lệnh Nhiễm nói: “Không có, chẳng phải cậu đã nói rồi sao? Chỉ là cậu tình cờ gặp anh ta thôi, hôm đó vừa vặn vì trời mưa nên nhà cậu đổi vị trí dọn hàng, anh ta cũng không thể tăm tia từ sớm để đến gài bẫy cậu được.”

“Lệnh Nhiễm, nếu cậu có chuyện gì, nhất định phải nói với mình, mình tuy không giúp được gì nhiều, nhưng cùng cậu phân tích phân tích sự việc thì tôi vẫn làm được.”

Cô mỉm cười gật đầu, đợi đến khi Thời Duệ trở lại trong xe, cô nhìn vào sau gáy anh ta, bốn bề liền như sinh ra một luồng sát ý lặng lẽ. Thần sắc cô như thường, hỏi: “Cho hỏi sắp đến Hậu Miếu chưa?”

Thời Duệ thắt lại dây an toàn: “Xin lỗi nhé, vừa rồi gọi lại cuộc điện thoại, không còn cách nào khác, phận làm thuê chính là như vậy, lúc nào cũng phải trong tư thế chờ lệnh.”

Tôn Tín Phác cười cười, Lệnh Nhiễm cũng cười cười, cả hai đều ăn ý không hỏi han gì. Tôn Tín Phác chỉ chỉ ra ngoài cửa sổ, bảo Lệnh Nhiễm nhìn kiến trúc bên đường, điều này rất giống sự tương tác giữa các bạn học, thuộc về người trẻ tuổi. 

Thời Duệ đối với bọn họ mà nói dường như đã quá già, người mười tám mười chín tuổi đi nhìn một người ba mươi tuổi, thế thì chính là già, dường như cách tuổi xế chiều cũng không còn bao xa. Đừng nói là thanh xuân, cứ như thể ngay cả tuổi thọ cũng chẳng còn lại bao nhiêu, có thể chờ nhắm mắt xuôi tay được rồi. Làm thuê cái gì, báo cáo cái gì, đó là những chuyện rất xa xôi, tầm thường, vô vị, mệt mỏi, tạm thời xin đừng đến làm phiền tuổi trẻ.

Thời Duệ liếc nhìn hai người đang nói chuyện nhỏ nhẹ ở ghế sau, chính là cảm giác này, anh ta không nhìn ra Lệnh Nhiễm có gì bất thường, Tôn Tín Phác càng không.

Đến Hậu Miếu rồi, Lệnh Nhiễm xuống xe, mỉm cười nhẹ với Thời Duệ: “Cảm ơn anh.” Cô lại vẫy vẫy tay với Tôn Tín Phác, mắt tiễn chiếc xe đi xa rồi mới xoay người, tìm một cửa tiệm nhỏ có bật điều hòa, sau khi ngồi xuống cô bắt đầu bấm gọi số máy kia.

Trên mặt kính có dán những hình thù hoa cỏ, nhìn ra ngoài, thế giới như thể chia năm xẻ bảy. Không biết đã đợi bao lâu, cô nhìn thấy một bóng người thấp thoáng nơi đầu những ngọn cỏ. Đợi đến khi lại gần, tóc trên trán người đó đã ướt đẫm, gương mặt cũng đỏ gay lên vì nóng.

Lệnh Nhiễm gọi cho Trân Trân một cốc chè sương sáo, cô biết ngày thường cô bé nhất định rất hiếm khi được uống.

Trân Trân lại từ chối.

“Đồ ngọt không giải khát được đâu ạ, càng uống càng khát.”

Lệnh Nhiễm không gượng ép cô bé, bản thân cô cũng không uống.

“Nói đi.”

Hai chữ này thốt ra, bất chợt nghĩ đến Trần Tuyết Du, cô và anh thật giống nhau, không thích hàn huyên, nói những lời giả vờ nồng nhiệt, giữa ngày đại thử nắng nóng này, nói những lời vô dụng đó làm gì chứ?

Có chuyện thì nói chuyện thôi.

Trân Trân khó xử: “Chị Nhiễm Nhiễm, có phải chị cho Tiểu Huy tiền không?”

Người chưa từng thấy tiền, hễ có tiền là rất dễ trở nên huênh hoang, năm trăm tệ có thể khiến một thiếu niên dưới đáy xã hội huênh hoang sao? Mà lại có thể huênh hoang đến mức nào được chứ?

“Nó nói với em à?”

Trân Trân có chút vội vàng đáp: “Miệng nó cứng lắm, cứ khăng khăng là chơi game kiếm được, thế chẳng phải nói láo ăn tiền sao? Chơi game mà mua được điện thoại ư? Nó còn uốn tóc nữa, ở bên ngoài giả vờ rộng rãi bao mấy đứa trẻ lưu manh ăn cơm. Chị Nhiễm Nhiễm, chị đừng giấu em, em hỏi người ở quán net Truyền Kỳ rồi, họ bảo là có một chị gái xinh đẹp từng đến tìm nó, chị còn cho người ở quầy lễ tân một trăm tệ nữa.”

Năm trăm tệ mà phải làm ngần ấy việc thì đúng là hơi quá.

Lệnh Nhiễm nói: “Chị không giấu em, chị đúng là từng tìm Tiểu Huy, muốn hỏi nó xem trước khi xảy ra hỏa hoạn đã nhìn thấy ai ở trong cửa hàng nhà chị, chỉ hỏi chuyện đó thôi, nó cũng chẳng nói ra được cái gì, xác suất lớn là bịa đặt. Chị giao hẹn trước với nó là năm trăm tệ, hỏi xong thì đưa, chị không muốn thất hứa. Em cũng có thể hỏi người ở quán net, sau đó chị không tìm nó nữa.”

Trân Trân hoang mang: “Không thể nào là năm trăm tệ thôi được, một cái điện thoại đã mấy trăm tệ rồi.” Cô bé bán tín bán nghi nhìn về phía Lệnh Nhiễm, Lệnh Nhiễm ngồi ngay ngắn, biểu cảm nhạt nhẽo: “Em không tin thì thôi vậy, chị biết em quan tâm em trai, sợ nó nói bậy bạ rồi rước họa vào thân, chuyện này đã kết thúc rồi, chị sẽ không tìm nó nữa.”

Trân Trân tự lẩm bẩm: “Thế tiền trong tay nó từ đâu mà ra chứ? Chẳng lẽ là ăn trộm của người ta?”

Gương mặt cô bé đầy vẻ lo âu, chỉ sợ em trai lầm đường lạc lối, lo âu có thể giải quyết chuyện này được sao? Con người một khi đã găm lòng sắt đá muốn đi vào con đường sai trái thì chẳng ai cản nổi, chẳng ai giúp được, cứ thế mà đi thôi.

Lệnh Nhiễm không biết an ủi người khác, nói Không sao đâu ư? Rõ ràng là có chuyện, có biến động, cô không thích nghe kiểu lời như vậy, nên cũng sẽ không bao giờ nói ra.

Người khác muốn đi về phía vực thẳm tăm tối, hay đi trên đại lộ sáng sủa đều không liên quan gì đến cô.

Cô thanh toán tiền hóa đơn, mặc kệ Trân Trân có uống hay không, tự mình bỏ đi trước.

Mùi hương trong không khí lại rất quen thuộc, giống hệt như ở Thập Lý trại, có vài phần thân quen đến buồn nôn.

Ánh mặt trời rọi đến mức da đầu cũng trở nên đau nhức, cô đi về phía trước, nhìn thấy hai tên loi choi mười mấy tuổi đầu, thân hình còn mỏng dính đang châm lửa hút thuốc, chúng nhác thấy cô liền huýt sáo trêu ghẹo.

Sao lại nghĩ đến Tiểu Huy nhỉ? Đại khái là đứa trẻ đó thân hình cũng mỏng dính, cũng lông bông như vậy.

Không chỉ có đàn ông nhìn cô, có một người phụ nữ trắng trẻo béo múp đang ngồi tại một cửa tiệm bên lề đường, lườm cô hai cái. Đủ loại ánh mắt từ bốn phương tám hướng phóng tới, đây là những cái cô biết, còn những cái cô không biết thì sao?

Lệnh Nhiễm bỗng nhiên đứng khựng lại: Có người tìm đến Tiểu Huy, cho nó nhiều tiền hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn