Hôm nay Trần Tuyết Du bắt buộc phải đến thăm Trần Song Hải, ông thật sự đã nổi cơn lôi đình, còn Trần Tuyết Lâm thì sớm đã chẳng thấy tăm hơi. Mà Sở Nguyệt Hoa thì trông vẫn bình thản như không, vẫn đón tiếp anh khách sáo theo lệ thường.
Trong phòng khách bày biện hoa tươi, trái cây, sạch sẽ không một hạt bụi, vắng ngắt đến mức một con ruồi cũng không có. Trần Tuyết Du ở trong phòng ngủ trò chuyện cùng Trần Song Hải, vào những lúc thế này, nói chuyện làm ăn là an toàn nhất. Trần Song Hải đặt một tờ báo trên đầu gối, trên đó đăng tải những chính sách mới nhất của tỉnh. Người ở độ tuổi của ông rất thích đọc báo. Nói được một lát, Trần Song Hải gập tờ báo lại, Trần Tuyết Du liền đỡ lấy rồi đặt ở đầu giường giúp ông.
“Đã hỏi anh cả con chưa?”
“Chưa ạ, bố dạy dỗ anh ấy là đủ rồi, con cũng không muốn biết.”
“Con không tò mò à?”
“Nếu là chuyện của người ngoài thì còn có thể nghía chút náo nhiệt, nhưng đây là chuyện nhà mình, biết rồi chỉ thêm bẽ bàng, con thà không biết thì hơn.”
Câu trả lời này không chút sơ hở, thể diện của ai cũng đều được giữ gìn.
Ánh mắt hai bố con chạm nhau, đôi bên tự hiểu trong lòng, nói ra lại khó xử, mà cũng chẳng hẳn là khó xử, chung quy là mất mặt, tốt nhất là không nhắc tới. Trần Song Hải dĩ nhiên không làm khó người vợ trẻ của mình, ông không nói tại sao mình lại đánh Trần Tuyết Lâm mà chỉ chịu trách nhiệm tạo ra một bầu không khí hoảng loạn, áp lực cao, khiến người ta biết sợ. Ông không thể giống như đám đàn bà con gái, đi chất vấn rằng: Tại sao cô lại phản bội tôi? Tôi đối với cô còn chưa đủ tốt sao?
Có những lời một khi đã hỏi ra miệng thì sẽ rơi vào thế yếu. Trần Song Hải không hỏi, không nói, ông thể hiện ra một sự mệt mỏi, suy kiệt sâu sắc, như thể ai cũng có thể giáng cho ông một đòn, ông thực sự đã già rồi.
Chưa nói được mấy câu ông đã mệt. Trần Tuyết Du rời khỏi phòng ông, nhìn thấy Trần Tuyết Dương ở phòng khách, vốn đang ngồi trên sô pha, thằng bé lại trượt xuống, rồi trèo lên, rồi lại trượt xuống, thứ đồ nội thất kia cứng nhắc muốn chết mà nó lại chơi đùa rất vui vẻ.
Trần Tuyết Du đi đến phòng của Tuyết Anh, gõ gõ cửa. Tuyết Anh lập tức cảnh giác hỏi: “Ai đó?” Nghe thấy giọng của anh, cô bé liền hé mở một khe cửa, đợi anh vào rồi thuận tay chốt lại.
Giọng cô nhỏ nhẹ: “Anh hai, anh đến thăm bố à?”
“Ừ, mọi người đều ổn cả chứ?”
“Ổn ạ, bố chỉ đánh anh cả thôi, không nói gì hết. Em vốn dĩ rất sợ bố sẽ đánh mẹ…”
“Em nói à?”
“Em không nói! Là bố hỏi em đấy chứ!”
Giọng cô bé bỗng cao vút lên, rồi lại thấp xuống: “Em cũng không biết là có chuyện gì nữa.”
Trần Tuyết Du vỗ vỗ vai cô bé: “Không sao đâu, đều qua cả rồi, anh cả có tìm em không?”
“Lúc anh ấy rời đi, có hỏi em là có biết tại sao bố lại đánh anh ấy không, anh ấy còn cười với em nữa, bảo em là trẻ con thì đừng xen vào chuyện của người lớn.”
“Em đáp thế nào?”
“Em giả vờ sợ hãi, không hiểu gì hết, chẳng nói lời nào.”
Tuyết Anh học hành có thể không thông minh, nhưng ở phương diện này lại bộc lộ trọn vẹn bản sắc của người nhà họ Trần.
“Anh hai, có cần đổi ca cho anh trông bố không? Tối nay anh không về ngủ ạ?”
Trần Tuyết Du cười nói: “Hôm nay anh không đi nữa, chân em cảm thấy thế nào rồi?”
Hai người nói chuyện một lát, Trần Tuyết Du bước ra ngoài sân. Mưa đã tạnh, anh gọi điện thoại cho Lệnh Nhiễm, giọng hạ xuống rất thấp: “Em ăn cơm chưa?”
Anh nấu cơm xong xuôi, chưa kịp ăn miếng nào đã phải đi rồi.
Lệnh Nhiễm bảo: “Em ăn rồi, ngon lắm. Anh vất vả nấu nướng mà lại chẳng ăn được miếng nào.”
Anh cười nói: “Không sao, hôm nay anh không về được rồi, một mình em ổn không?”
Lời này thật vô dụng, cô mà bảo không ổn thì anh sẽ về chắc?
“Em ổn mà, anh phải chăm sóc bố anh à?”
Làm màu làm cảnh thì cũng phải làm trọn một đêm, Trần Tuyết Du đáp: “Hôm qua ông ấy nổi giận nên hơi ảnh hưởng đến thân thể, anh ở lại bầu bạn với ông ấy, em có chuyện gì cứ gọi anh bất cứ lúc nào.”
Lệnh Nhiễm im lặng một lát: “Chỗ anh còn mưa không?”
Trần Tuyết Du ngẩng đầu: “Tạnh rồi, chúng ta cách nhau cũng không xa lắm, thời tiết chắc là giống nhau thôi.”
Cô ngồi giữa không gian trống trải, quá mức tịch mịch, luôn lo sợ nơi nào đó đột nhiên phát ra tiếng động. Không giống như ở Thập Lý trại, đâu đâu cũng có âm thanh, ngược lại chẳng có nỗi lo này.
“Thực ra em có chút sợ hãi, cũng không biết là sợ điều gì.”
Cô không có ý gì khác, không phải là thúc giục anh về, đơn thuần chỉ là trần thuật lại tâm trạng của mình. Trần Tuyết Du cũng lặng đi một thoáng: “Nếu sợ thì cứ bật đèn lên, có lẽ sẽ khá hơn đấy.”
Lệnh Nhiễm cúp điện thoại, cô nghĩ người đàn ông này thật xa lạ, anh có lẽ sở hữu một gia đình gồm những con người miệng bồ tát bụng bồ dao găm, gia thế lớn sự nghiệp lớn, làm sao lại không có tranh chấp cho được? Đến như những gia đình nhỏ bé, vì chút lợi lộc hèn mọn mà còn tranh giành nhau đến mức một mất một còn. Trái tim của anh có lẽ là đã nguội lạnh từ lâu rồi, hạng người nào mà anh chưa từng gặp? Loại chuyện gì mà chưa từng trải qua? Thế nhưng từ khuôn miệng của anh vẫn có thể thốt ra những lời êm tai, mà những lời này còn có thể hiện thực hóa thành hành động, thật chẳng dễ dàng gì.
Cô không có thói quen bật đèn khi ngủ, trái lại rất thích bóng tối. Ngoài sân vẫn luôn có một ngọn đèn sáng, hắt lên rèm cửa. Bóng cây ban đầu im lìm, rồi khi có chút gió nổi lên nó mới chậm chạp, ngập ngừng lay động và đổ bóng trên mặt rèm.
Lệnh Nhiễm mở mắt trừng trừng, chẳng có chút cảm giác buồn ngủ nào. Cô nghĩ đến cơ thể của anh, liệu có phải rằng bản thân cô sinh ra đã d*m đ*ng? Cũng chẳng sao cả, cô cần những cảm giác mãnh liệt, Trần Tuyết Du có thể cho cô. Cơ thể cô thích ứng với anh nhanh đến thế, thích ứng với việc h**n ** nhanh đến vậy, cô chẳng mang trên mình gánh nặng tâm lý nào, ngay cả khi anh có bạn gái, có vợ đi chăng nữa, cô cũng không có chút áp lực đạo đức nào.
Cô nhắm mắt lại, tự v**t v* chính mình giống như trước đây. Vật vã đến mệt nhoài, một cảm giác mông lung mơ hồ thoảng qua, rồi cô cũng thiếp đi. Chẳng rõ là lúc mấy giờ, tóm lại trời vẫn tối mịt, Lệnh Nhiễm bỗng mở choàng mắt, cô ngửi thấy một mùi hương.
Có người bước vào trong phòng.
Cô không bật đèn, nhảy phắt xuống giường, dang rộng hai tay lao thẳng tới, dẫu trước mặt chỉ là một cái bóng đen. Cô ghé vào tai anh hỏi: “Sao anh lại quay về rồi?”
Trần Tuyết Du hôn cô trong bóng tối, những nơi muốn hôn quá nhiều, bàn tay liền san sẻ bớt công việc cho bờ môi, anh dùng lực n*n b*p cô, giọng nói như bị mưa gió vùi dập có chút không vững: “Lo cho em, anh không thể không về.”
Tốt quá rồi!
Lệnh Nhiễm cắn thẳng vào tai anh, lúc nhẹ, lúc mạnh, cả hai đều không nói lời nào nữa, cùng tựa vào cánh cửa. Mùi hương trên người Trần Tuyết Du là một thứ hương thơm dịu nhẹ, cô ra sức hít hà mùi hương từ anh, mái tóc anh, gương mặt anh, thân thể anh, trong từng tế bào đều có. Cô thích sự sạch sẽ của anh, không có dấu vết lưu lại của người phụ nữ khác. Làm sao có thể coi là chẳng sao cả được chứ? Trong lòng Lệnh Nhiễm tự cười nhạo chính mình, có sao đấy chứ, anh không được là của người khác, nếu là của người khác, cô sẽ không cần anh nữa.
Trần Tuyết Du cảm thấy có chút bất thường, trong không khí có mùi máu tanh. Anh bật đèn lên, ánh đèn chói mắt, anh bật cười một tiếng: “Em đến kỳ sinh lý rồi?”
Lệnh Nhiễm có một nỗi trống trải to lớn chưa được lấp đầy, cô ngẩn người ra một chốc, thế mà lại chẳng có bất kỳ cảm giác nào, toàn bộ cảm giác của cô đều đặt cả vào sự khao khát đối với cơ thể anh.
Cô có chút thất vọng: “Không làm được nữa sao anh?”
Trần Tuyết Du lại hỏi: “Em có thấy khó chịu ở đâu không?”
Kinh nguyệt của Lệnh Nhiễm rất đều đặn, thi thoảng chỉ hơi mỏi lưng một chút, hầu như chẳng có ảnh hưởng gì. Trông giống kiểu con gái sẽ bị đau bụng, sắc mặt tái nhợt mỗi khi tới kỳ, nhưng thực ra sức khỏe cô tốt vô cùng, điểm này có lẽ là gene của Lệnh Trí Lễ. Từ cơ thể cho đến tinh thần, Lệnh Trí Lễ đều giống như một khu rừng mưa nhiệt đới rậm rạp.
Lệnh Nhiễm lắc đầu, chỉ nhìn vào ngón tay anh: “Đỏ tươi thật đấy.”
Trần Tuyết Du cúi đầu nhìn, màu sắc ấy như xâm chiếm lấy đôi mắt anh, trên sàn nhà cũng có, một giọt, hai giọt, chảy dọc xuống từ đùi cô.
Anh dùng giấy lau giúp cô, Lệnh Nhiễm mỉm cười ngăn anh lại, rồi đi vào nhà vệ sinh.
Trần Tuyết Du cúi người lau vệt máu trên sàn nhà, vệt máu này như thể vẫn còn sống, nó vừa mới chảy ra từ nơi đó của cô. Anh bỗng nhiên nhận ra nơi ấy của người phụ nữ ẩn chứa muôn vàn điều huyền bí, mà sinh mạng cũng sẽ từ nơi này mà chui ra.
Cô cứ bắt anh phải nắm lấy tay cô, cảm giác xúc giác rất chân thực, cô thích như thế này. Vân da, nhiệt độ lưu lại trên da thịt cô khiến cô cảm thấy an toàn.
“Em có cảm thấy khó chịu không? Có cần anh giúp em không?”
Cô cảm thấy mình có nghĩa vụ phải giải tỏa d*c v*ng giúp anh, điều này đáng lẽ phải bình đẳng mới đúng. Trần Tuyết Du không cho cô làm vậy: “Em nghỉ ngơi cho tốt đã, chú ý đừng để bị nhiễm lạnh.”
Lệnh Nhiễm nép vào lòng anh, giọng nói cũng hướng thẳng vào mặt anh: “Anh đối với người phụ nữ nào cũng tận tâm như thế sao?”
Trần Tuyết Du bảo: “Anh đã nói rồi, anh thực ra không giỏi kết giao với người khác giới.”
“Bây giờ thì giỏi rồi chứ?”
“Anh không biết, anh hy vọng ít nhất rằng mình không làm ra chuyện gì khiến em thấy phản cảm.”
“Không có, anh về đây rồi bố anh có trách anh không?”
“Anh đợi ông ấy ngủ say rồi mới đi, trách thì trách thôi, anh sẽ giải thích.”
“Giải thích thế nào, bảo là anh vội vã về nhà để lên giường với phụ nữ sao?” Lời lẽ của cô thẳng thắn mà táo bạo, vẫn chẳng có chút gì gọi là ngượng ngùng cả.
Trần Tuyết Du tiến lại gần cô, hơi thở nóng rực: “Phải, anh vội về để lên giường với em.”
Lệnh Nhiễm bật cười, cô v**t v* đường nét khuôn mặt anh, cô không muốn anh ở trên giường cũng tỏ ra nho nhã lịch thiệp, cô biết con người ta chắc chắn không chỉ có một mặt như vậy.
“Anh thực ra hoàn toàn không muốn ở bên cạnh bố anh, đúng không?”
Bóng tối che khuất, không nhìn rõ sắc mặt anh, chỉ có giọng nói cất lên: “Phải, hoàn toàn không muốn.”
“Ông ấy có chết thì chắc anh cũng không quá đau lòng đâu nhỉ?”
“Chắc là vậy.”
“Những lời này người khác hỏi anh, anh sẽ không nói lời thật lòng, đúng không?”
“Người khác cũng sẽ không hỏi như vậy.”
Cô lật người một cái, nằm sấp trên lồng ngực anh, nơi đó hiện giờ đang tr*n tr**.
“Họ không hỏi như vậy, nhưng trong lòng có lẽ là nghĩ về anh như thế.”
“Không sao cả, thật giả lẫn lộn, mọi người đều duy trì sự thể diện như thế mà.” Trần Tuyết Du chậm rãi, v**t v* mái tóc cô từng chút một : “Chỉ có em trong lòng nghĩ thế nào thì hỏi thẳng như thế.”
“Tại sao anh lại thành thật với em?”
“Anh không biết, có lẽ là ngày thường nói lời giả dối nhiều quá, sắp quên mất lời thật lòng rồi. Em hỏi thì anh nói cho em nghe thôi.”
“Anh không sợ em có ấn tượng xấu về anh sao?”
“Sợ chứ, nhưng anh chính là loại người này, không thể cứ ngụy trang mãi mà không lộ ra chút kẽ hở nào được. Thay vì để người ta sau này phát hiện ra rồi thất vọng, chi bằng tự mình nói ra trước.”
Trần Tuyết Du trầm giọng hỏi: “Em có ấn tượng xấu về anh không?”
Lệnh Nhiễm hôn anh, nhận ra tiếng hít thở sâu của anh.
“Bản thân em cũng chẳng quang minh chính đại gì cho cam, có tư cách gì mà phán xét anh chứ? Em không muốn.”
Mảng da thịt kia đã ướt đẫm, có dính nước miếng của cô, ấm nóng. Trán Trần Tuyết Du cũng rịn ra một lớp mồ hôi dày đặc, anh cứ hễ đ*ng t*nh là dễ đổ mồ hôi, làn da ửng đỏ.
Trần Tuyết Du cứ ngỡ thời kỳ sinh lý của phụ nữ là sẽ khó chịu lắm, nhưng cô thì không. Cô nói: “Lần đầu tiên em có kinh nguyệt, em cảm thấy mình đã trở thành người lớn, em vui lắm. Em không thích làm trẻ con, trẻ con thì không có giới tính. Có cô bạn học của em lúc có kinh nguyệt đã khóc lóc thảm thiết vì khó chịu, cậu ấy vẫn muốn làm trẻ con, còn em thì không muốn.”
Trần Tuyết Du hỏi: “Tại sao lại không muốn? Tuổi thơ của em sống không vui vẻ sao?”
“Cũng không có chuyện gì to tát cả, nhà hàng xóm ngày nào cũng đánh con, đứa trẻ đó vẫn cứ nhơn nhơn cái mặt, vui vẻ hớn hở đấy thôi. Em chẳng nói rõ được là vui hay không vui, chỉ mong ngóng được lớn lên để đi làm những việc khác. Em thực ra không thích học hành, ghét phải ngồi trong lớp học, cũng ghét phải ở ký túc xá. Em rất dễ thần người, thầy cô giáo quá mức tin tưởng em, cứ ngỡ em là học sinh ngoan, đang nghiêm túc nghe giảng.”
Trần Tuyết Du lại một lần nữa cảm thán sự thông minh của cô.
“Em muốn làm việc gì?”
Lệnh Nhiễm cười nói: “Vô công rồi nghề.”
Trần Tuyết Du bảo: “Anh không phản cảm với việc học hành, hồi đi học thích tự ganh đua với chính mình, lúc nào cũng muốn thắng. Anh không thể không làm việc, dừng lại nghĩa là thụt lùi.”
Lệnh Nhiễm nghĩ thầm trong bụng, thế thì đã sao chứ, đều phải chết cả thôi, chết sớm chết muộn, chết vì tai nạn, chết vì tuổi già, ngang dọc thì vẫn là chết.
Tiến bộ thì có thể không cần chết nữa chắc?
Cô mông lung, bàng hoàng, mọi thứ trên đời này đều là hoa trong gương trăng trong nước. Cô đưa tay ra, không vớt được vầng trăng, chỉ có thể chạm vào Trần Tuyết Du. Chất cảm của làn da, nhịp điệu của hơi thở, thế giới ban đêm nhờ vậy mà trở nên chân thực.
Hai người cứ thầm thì trò chuyện mãi, nói đến lúc mệt nhoài liền ôm chặt lấy nhau mà đi vào giấc ngủ.
Trần Tuyết Du cần phải đi công tác đột xuất, anh không thể không đi, thời gian khoảng chừng ba bốn ngày. Như vậy là rất dài rồi, nhất là khi cô ở một mình sẽ thấy sợ hãi.
Anh nói với cô chuyện này qua điện thoại, bàn bạc rằng: “Ở khách sạn vài ngày được không em? Trong khách sạn tương đối an toàn, sẽ không làm em thấy sợ.”
Anh dĩ nhiên sẽ đặt cho cô một khách sạn tốt nhất, hào phóng như thế, ai mà lại không thích một người đàn ông rộng rãi cơ chứ?
Cô nhất định sẽ nhớ anh, cô hy vọng tuy thân xác anh đã đi xa rồi, nhưng hồn phách vẫn có thể tìm được chính xác phòng khách sạn rồi đẩy cửa bước vào.
Lệnh Nhiễm tạm thời dọn vào ở trong khách sạn. Ngày cô đến trường, trời nóng nực đến kỳ lạ. Cô buộc tóc lên, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuất hiện ở sân trường một cách rất khoan khoái. Trông cô vô cùng giống một nữ sinh cấp ba, không có mấy khác biệt với những người khác.
Tôn Tín Phác đã đứng đợi cô ở cổng trường từ rất sớm, rất sớm rồi. Ngốc thật, sao không tìm một bóng râm mà đứng cơ chứ? Lệnh Nhiễm đã đến ngay trước mặt rồi mà cậu ta vẫn không nhận ra cô.
“Tôn Tín Phác!” Lệnh Nhiễm vỗ vai cậu ta một cái: “Cậu bán dưa hấu về rồi đấy à?”
Mặt Tôn Tín Phác đã bị phơi nắng đến đỏ ửng, cậu ta nhoẻn miệng cười, giống như thể dù bạn có phạm phải lỗi lầm gì trước mặt cậu ta, cậu ta cũng đều có thể tha thứ vậy, có lẽ là do các đường nét trên khuôn mặt quá đỗi hài hòa chăng.
Tôn Tín Phác cảm thấy dáng vẻ của cô hôm nay cực kỳ khỏe khoắn, tóm lại là khác hẳn ngày thường.
“Suýt nữa thì mình không nhận ra cậu đấy.”
“Có làm lỡ việc cậu phụ gia đình bán dưa không?”
Lệnh Nhiễm đưa cho cậu ta một chai nước.
Tôn Tín Phác nói: “Đợt này chắc mình không đi nữa, tìm được một công việc làm gia sư rồi.”
Lệnh Nhiễm vui mừng thay cho cậu ta: “Phụ đạo cho người ta à? Cậu nhất định sẽ làm được mà.” Cậu ta chính là kiểu bạn học nam như vậy, đáng tin cậy, thiết thực, lại còn thông minh có đầu óc.
Tôn Tín Phác kể cho cô đầu đuôi câu chuyện, chẳng có gì là không thể nói với cô cả.
“Chiều tối nay mình đi dạy thử, xem tình hình thế nào đã.”
“Có phải đáng lẽ ra cậu nên đi vào buổi sáng không, mình làm lỡ dở việc của cậu sao?”
“Không có, mình đã hẹn trước với người trung gian rồi, anh ấy biết hôm nay mình có việc phải đến trường một chuyến.” Cậu ta đang nói thì nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia chầm chậm đỗ lại ở gần trường học.