Có giọt mưa bất chợt rơi vào sau gáy, hạt mưa không nặng, nhưng khoảnh khắc chạm vào da thịt, người ta vẫn theo phản xạ mà rụt cổ lại.
Thời Duệ nghe xong lời nói của Trần Tuyết Du thì chính là cảm giác này.
Trần Tuyết Du thoạt nhìn có vẻ rất khác biệt với Trần Song Hải và Trần Tuyết Lâm, nhưng chỉ khi đã tiếp xúc với cả ba bố con nhà họ mới biết giữa họ có những nét tương đồng, đúng là cùng chung một dòng máu. Thời Duệ đoán Trần Tuyết Du cố tình làm vậy, phải chăng là một thứ kh*** c*m khó nói thành lời?
“Tôi hiểu rồi.”
Cây cối ở chùa Chính Phong thực sự rất tươi tốt, cành lá hai bên vươn ra giữa đường, kề cận giao nhau, sắc xanh như mới, mọi cát bụi đều được gột rửa sạch sẽ. Trên con đường lát đá rụng đầy một lớp hoa hòe, một con mèo hoang giẫm lên đó lặng lẽ bước đi, chẳng ngó ngàng đến ai. Cơn mưa bỗng nhiên trở nên dồn dập hơn, hạt mưa rơi thẳng xuống đất như những hạt châu nhảy vọt loạn xạ, con mèo kia liền rảo bước nhanh hơn, chạy trốn không để lại dấu vết.
Trần Tuyết Du thu hồi ánh mắt từ phía con mèo, hỏi: “Anh cảm thấy cô ấy là người thế nào?”
Thời Duệ biết việc này không thể né tránh được nữa, Trần Tuyết Du tỏ tường mọi thứ, hoặc là người của chùa Chính Phong đã nói cho anh biết, hoặc là anh đã sai người theo dõi Lệnh Nhiễm.
Dù là thông qua con đường nào, đối với Trần Tuyết Du mà nói cũng chỉ là chuyện trong một hai câu nói.
“Khá xinh đẹp, lần trước tình cờ gặp cô ấy ở đây, nhưng có vẻ không dễ tiếp cận, trông hơi cô độc.”
Thế sao? Cô để lại ấn tượng như vậy cho người ngoài ư?
Trần Tuyết Du nhớ đến sự nhiệt tình của cô, bờ môi của cô và tất cả mọi thứ thuộc về cô, nhưng trên gương mặt anh lại thể hiện như chẳng nhớ gì cả, vô cùng bình thản cất lời: “Tiện hỏi một câu riêng tư được không?”
Điều này không giống phong cách của anh chút nào, Trần Tuyết Du vốn chẳng quan tâm đến chuyện riêng tư của bất kỳ ai. Thời Duệ đi theo anh lâu như vậy, chưa từng phát hiện dấu vết của người phụ nữ nào bên cạnh anh, mãi cho đến vết hằn đỏ nhìn thấy trên cổ anh cách đây không lâu.
Anh ta không nghĩ Trần Tuyết Du là người cấm dục, chỉ là anh kén chọn, lại quá biết cách tính toán. Thế nhưng khi nhìn thấy Lệnh Nhiễm, anh ta liền cảm thấy Trần Tuyết Du thích cô ấy. Cô huyền bí, không quá thích bắt chuyện với người khác, cô giống như đám mây sau cơn mưa, chốc chốc lại thay đổi hình dạng, thật khó lòng nắm bắt.
Bạn cũng không biết trong lòng cô đang nghĩ gì, cô có thể bỏ người ta mà đi bất cứ lúc nào. Cho dù cô có làm ra chuyện vô lý đến đâu cũng đều khiến bạn cảm thấy đó là quyền của cô, cô muốn làm thế nào thì làm thế ấy.
Trần Tuyết Du sẽ không thích một người phụ nữ mà anh có thể dễ dàng thấu suốt, đây là nhận định của Thời Duệ về Trần Tuyết Du.
Thời Duệ cười nói: “Hiếm khi nghe cậu hỏi vậy, hỏi tôi có bạn gái chưa à? Hay là tại sao vẫn chưa kết hôn?”
Trần Tuyết Du bảo: “Đều không phải, có phải anh cũng đang đợi một người như cô ấy xuất hiện không?”
Sắc mặt Thời Duệ không đổi, cười đùa nói: “Lời này thì tôi không hiểu rồi, cậu không nghĩ là tôi nhắm trúng cô ấy đấy chứ?”
Câu hỏi này quá đột ngột và trực diện. Trần Tuyết Du nói chuyện thường vô cùng hàm súc, luôn để lại khoảng trống để người khác tự suy ngẫm, tự suy đoán, hôm nay đúng là bất thường.
Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Tôi không có ý ấy, không hiểu cũng không sao, cứ coi như tôi chưa hỏi đi.”
Thời Duệ sợ anh không yên tâm: “Tôi thích con gái mập mạp một chút, kiểu đầy đặn tròn trịa ấy, tính tình tốt, ở bên nhau đem lại cảm giác thoải mái.”
Trần Tuyết Du cũng là lần đầu tiên nghe anh ta nói về phụ nữ.
Vốn dĩ anh chẳng mảy may quan tâm đến việc Thời Duệ thích kiểu phụ nữ như thế nào.
“Không ngờ gu thẩm mỹ của anh lại là như vậy.”
“Ngày thường đã đủ mệt mỏi rồi, khi yêu đương thì tất nhiên hy vọng đỡ phải bận tâm hơn một chút, đừng lúc nào cũng náo loạn cả lên.”
“Không cần chút cuồng nhiệt nào sao?”
Thời Duệ bật cười một tiếng, như thể tự giễu: “Dù sao cũng là người ngoài ba mươi rồi, đâu còn là cậu nhóc đôi mươi bốc đồng nữa.”
“Ba mươi há chẳng phải là một con số rất già sao?”
“Đối với tôi, tâm cảnh tuổi ba mươi quả thực khác so với tuổi hai mươi, không thể so sánh được.”
Trần Tuyết Du không hỏi nữa. Thời Duệ trông có vẻ là một người đàn ông vô cùng bổn phận, thiết thực, thạo việc. Dưới góc độ công việc, anh ta là một nhân viên, một cấp dưới rất lý tưởng, cũng rất thích hợp để cùng khởi nghiệp, đáng để tin cậy. Anh nghe nói bố của Thời Duệ cũng là người như vậy, làm việc hay làm người đều mang tiếng tốt.
Một người như thế cuối cùng vẫn phải đi tù, rồi bệnh chết trong đó.
Đại hòa thượng trong chùa mỉm cười đi tới, chào hỏi Trần Tuyết Du, dường như trong mắt ông chỉ nhìn thấy mỗi Trần Tuyết Du. Hàn huyên vài câu, đại hòa thượng nói dạo này chùa đang cần tu sửa tượng Quan Âm. Trần Tuyết Du mỉm cười nghe xong, bảo tiền mặt mang theo người không nhiều, hôm khác sẽ lại tới. Đại hòa thượng chắp tay trước ngực, nói lời cảm tạ anh.
Thời Duệ đợi ông đi khỏi liền cười nói: “Đây là coi cậu thành cừu béo rồi.”
Trần Tuyết Du nói: “Chùa chiền suy cho cùng cũng chỉ là một cõi Ta Bà, ông ấy muốn thì cứ cho ông ấy.”
“Cậu tin cái này sao?”
“Không tin.” Trần Tuyết Du bước chân ra ngoài: “Tôi không tin mấy thứ thần phật ma quỷ ấy, có điều đến địa bàn của người ta, phép lịch sự tối thiểu thì cũng nên có.”
Thời Duệ nói: “Trước đây tôi cũng không tin, giờ tuổi tác tăng lên lại bằng lòng tin.”
“Tin gì?”
“Tin nhân quả báo ứng.”
Trần Tuyết Du quay đầu lại, bật cười: “Thế à? Trên đời này có nhân quả, còn về phần có báo ứng hay không thì khó mà nói trước được.”
Sự khinh miệt trong mắt anh lóe lên rồi biến mất, Thời Duệ im lặng. Trần Tuyết Du rất hiếm khi để lộ một khía cạnh như vậy, anh lúc nào cũng thể hiện ra ngoài rằng mình là người có tu dưỡng tốt, không tồn tại bất kỳ thói hư tật xấu nào.
Trần Tuyết Du che ô rời đi trước, Thời Duệ một mình ở lại trong chùa thêm một lát. Anh ta chỉ ngồi gần ngưỡng cửa, nhìn thấy một sư thầy già chậm chạp đi qua, bên chân có một con chó đi theo. Con chó bị què một chân, đi một bước lại gật đầu một cái, đi một bước lại gật đầu một cái, tật nguyền không hề làm giảm đi ý chí chiến đấu của nó, trông nó vẫn khí thế, hoạt bát và vui vẻ.
Sư thầy già này thực sự đã quá già rồi, hai tay chắp sau lưng, dáng đi không còn nhanh nhẹn, nhưng thần thái lại điềm đạm. Một người một chó, cũng chẳng vội vã, cứ chầm chậm tiến bước về phía trước.
Thời Duệ biết chùa chiền không phải là tịnh thổ*, nhưng vào khoảnh khắc nhìn thấy sư thầy già và con chó què ấy, nơi đây chính là tịnh thổ, dẫu chỉ là một khoảnh khắc tịnh thổ thì cũng vẫn là tịnh thổ.
*Phật giáo mô tả tịnh thổ như một cảnh giới thuần tịnh, vắng mọi khổ đau.
Trên đường anh ta trở về, thấy có người chở đầy một xe dưa hấu, dưa hấu trông mới tươi ngon làm sao, cuống dưa vẫn còn nguyên. Thời Duệ xuống xe mua dưa, Tôn Tín Phác đứng dậy từ chiếc ghế đẩu, mời chào anh.
Cậu ta mặc một chiếc áo ngắn tay đồng phục mùa hè, trước ngực có in tên trường, cổ áo dựng lên, chiếc áo đã rất cũ, cũng không cách nào giặt sạch được nữa.
Thời Duệ liếc nhìn một cái: “Học sinh à?”
Tôn Tín Phác vỗ vỗ quả dưa giúp anh, rất thành thục: “Tôi tốt nghiệp lớp mười hai rồi, phụ giúp gia đình bán dưa.”
“Khai giảng là lên đại học rồi phải không?”
“Phải, sắp lên đại học.”
“Trường nào thế?”
“Đại học Giao thông Thượng Hải, chắc tầm hai ngày nữa là nhận được giấy báo nhập học rồi.”
Thời Duệ thấy cậu nói năng một cách hết sức tự nhiên, không hề mang theo chút vẻ khoe khoang nào, liền cười nói: “Học giỏi như thế, cậu chắc chắn rất thông minh.”
Tôn Tín Phác chọn ra một quả dưa hấu: “Quả này được không? Khoảng hai ba cân.” Cậu đợi Thời Duệ gật đầu, rồi tùy ý đáp: “Trong số bạn học của tôi còn có người thông minh hơn tôi nhiều.”
Thời Duệ nói: “Thế thì chắc phải đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại rồi.”
Tôn Tín Phác lấy túi ni lông đựng dưa hấu, đặt lên cân điện tử: “Cậu ấy không dùng hết sức để học, thi được điểm thấp hơn tôi một chút.”
Thời Duệ nói: “Tiếc thật, con trai không chăm chỉ bằng con gái, tính tình ham chơi lớn.”
Tôn Tín Phác cười nói: “Người thông minh hơn tôi chưa chắc đã là con trai, tôi đang nói tới một bạn nữ.” Cậu ta không nhắc đến tên cô, nhưng chỉ cần nói đến cô, trong lòng liền có một cảm giác rất dịu dàng và đầy khâm phục.
Thời Duệ nhìn cậu ta, trong đầu lóe lên một tia sáng như tia điện. Anh ta biết Lệnh Nhiễm học hành rất khá, điểm thi đại học cũng rất tốt, cô chính là học sinh của trường này.
Cậu con trai này nhìn chín chắn trước tuổi, nói năng, làm việc đều rất trầm ổn. Thời Duệ liếc nhìn đôi dép lê cũ kỹ dưới chân cậu ta: “Điểm các môn tự nhiên của cậu tốt lắm đúng không? Nhà bạn tôi vừa vặn có một đứa trẻ muốn học phụ đạo trong kỳ nghỉ hè, cậu có hứng thú không? Giá cả cậu cứ việc đưa ra, cao một chút cũng không sao.”
Tôn Tín Phác không phải chưa từng nghĩ đến việc làm gia sư, nhưng cân nhắc thấy bố quá vất vả, thứ hai là cậu ta cũng chưa có kinh nghiệm làm gia sư. Có điều cậu ta dám thử sức, đây không phải là vấn đề.
“Tôi không rõ giá thị trường là bao nhiêu, hơn nữa, nhà tôi bận rộn nên chưa chắc đã đi được.”
“Chắc chắn là lời hơn việc cậu phụ gia đình bán dưa hấu rồi. Nếu như đã muốn gánh vác chút gì đó cho gia đình, chi bằng phát huy sở trường. Hay là chúng ta để lại phương thức liên lạc, cậu suy nghĩ thử xem?”
“Được, tôi sẽ cân nhắc, dù có làm hay không tôi cũng sẽ trả lời anh một tiếng.”
Tôn Tín Phác không hề do dự, dứt khoát để lại số. Biết nói năng, biết làm việc, trông cậu ta giống như một người trưởng thành, Thời Duệ nhìn ra được điều đó.
Cảm giác này có phần quen thuộc, như đang nhìn thấy chính mình.
Đã lâu lắm rồi Thời Duệ không có tâm trạng như thế, thật khoáng đạt. Cho dù cậu thiếu niên này không mang lại giá trị thực dụng gì thì anh ta vẫn có thể giúp đỡ cậu ta giải quyết chút vấn đề về kinh tế cũng là một điều tốt.
—
Mưa cứ rơi rải rác như thế suốt một ngày.
Lệnh Nhiễm đang vẽ tranh.
Những việc như thư pháp, hội họa đòi hỏi phải bỏ công sức tỉ mỉ, phải ngồi im một chỗ được, cho nên người ta mới nói nó có ích cho việc tu tâm dưỡng tính. Lệnh Nhiễm cũng biết viết chữ thư pháp bằng bút lông, nhưng chữ của cô không thanh tú, cũng không mềm mại, nó phóng khoáng, buông thả, chẳng liên quan gì đến khí chất của bản thân cô cả.
Cô không cảm thấy những việc này có thể khiến lòng người bình lặng, sao lúc nào người ta cũng truyền tai nhau những đạo lý mơ hồ, đúng sai lẫn lộn như vậy nhỉ? Cô không hiểu, những gì áp dụng cho người khác thường không mấy phù hợp với cô.
Cô vẽ tranh không phải vì để tâm tình phẳng lặng, hoàn toàn ngược lại, cô dựa vào một loại tâm trạng để vẽ, để rồi chìm đắm trong đó, cô rất nhạy cảm với màu sắc, đường nét, ánh sáng và bóng tối, trí nhớ của cô rất tốt.
Dù chưa học được mấy buổi, cô đã thử vẽ người rồi, vẽ cơ thể khỏa thân của Trần Tuyết Du.
Khi anh mặc quần áo là một loại khí chất, lúc khỏa thân lại là một cảm giác mãnh liệt khác. Cô mang theo cảm giác mãnh liệt đối với cơ thể anh để phác họa anh. Cơ thể anh mang một vẻ đẹp chuẩn mực, cô yêu cái đẹp, cái đẹp thì không thể giả dối được.
Ngay cả khi một ngày nào đó anh già đi, chết đi, thì thân thể tốt đẹp như thế của anh vẫn trường tồn mãi mãi trên tấm vải toan, đây cũng là một loại cái đẹp. Loại cái đẹp này vĩnh sinh, dù cho có lạnh băng… Cô nhớ lại cảm giác lúc làm chuyện đó, khi vẽ lên, dường như liền có hơi ấm.
Lệnh Nhiễm nhận được một cuộc điện thoại từ giáo viên gọi đến, giấy báo nhập học của cô khoảng hai ngày nữa là gửi đến trường, hỏi cô đang ở địa phương hay ở tỉnh ngoài. Cô không có tâm trạng vui mừng hớn hở gì cả, nếu như Tiêu Mộng Cầm còn sống, cô sẽ báo gửi giấy về nhà để hàng xóm láng giềng tới xem ké một chút, nhận lấy vài câu khen ngợi, đối với cô thì chẳng sao cả, nhưng đó lại là một niềm an ủi cho người làm mẹ.
Cô nhanh chóng gọi một cuộc điện thoại cho Tôn Tín Phác, cô không có bạn bè, Tôn Tín Phác coi như là người bạn học quen thuộc nhất.
Cô vừa vẽ, vừa nói chuyện chính với Tôn Tín Phác, cô cần Tôn Tín Phác cùng cô đến trường một chuyến, nhờ cậu ta giữ hộ cô giấy báo nhập học.
Tôn Tín Phác ở đầu dây bên kia không mấy hiểu đầu đuôi câu chuyện, nhưng cũng không hỏi nguyên do, cô yêu cầu cậu ta, cậu ta liền làm theo như vậy.
Lúc mưa lớn, giữa đất trời ngập tràn sự bạo liệt, cành cây ngoài cửa sổ điên cuồng ngả nghiêng về một phía. Lệnh Nhiễm quay đầu nhìn một cái, rồi đứng dậy ngó ra ngoài, nước mưa chảy ròng ròng trên mặt kính, thế giới biến thành những đường gợn sóng. Không biết đã nhìn bao lâu, trên đường gợn sóng bỗng nhiên nhòe thành những vệt sáng tròn, đó là ánh đèn xe.
Trần Tuyết Du đã về, tóc trước trán anh ươn ướt, hình như bị dính chút nước mưa. Cô đã đợi sẵn ở phòng khách, mỉm cười đánh giá anh. Trần Tuyết Du sờ sờ tóc, nói: “Mưa lớn thế này, có che ô thế nào cũng không tránh khỏi bị ướt.”
Lệnh Nhiễm nhớ lại chuyện hai người gặp nhau lần đầu tiên, sao mà khéo thế cơ chứ? Xe của anh cứ thế đỗ đợi ở đó, cô vừa vặn bước tới, như thể cô định sẵn phải bước vào cơn mưa ấy.
Trần Tuyết Du mỉm cười đi về phía nhà vệ sinh, cô liền đi theo nhìn anh rửa tay. Anh mỉm cười trong gương, Lệnh Nhiễm lại nhìn anh lau tay rồi đi ra cùng anh.
Anh định làm chút gì đó để ăn, Lệnh Nhiễm đi theo vào bếp, Trần Tuyết Du không nhịn được cười: “Muốn xem anh nấu cơm à?”
Hai người đối với cơ thể của nhau đã không còn xa lạ, sở thích cũng thấu hiểu đôi chút, những điểm lưu tâm trong cuộc sống của anh cô đều nắm rõ, chẳng hạn như anh ưa sạch sẽ, có cảm giác hơi cuồng cái sạch. Còn về những thứ khác thì rất khó để khai phá thêm, hiện tại xem ra Trần Tuyết Du không có nhược điểm gì, điều này mới thật kỳ lạ. Cô biết bản thân có rất nhiều tật xấu, không có tật xấu thì chỉ có thể là một bức tượng thần thôi, có chọc cũng không lay chuyển, vĩnh viễn mỉm cười đầy tình ý.
Lệnh Nhiễm tiến lên phía trước chọt chọt vào người anh.
Trần Tuyết Du không nhúc nhích, cô liền đổi cách gãi gãi dưới nách anh, anh mỉm cười né tránh. Lệnh Nhiễm hiểu ra rồi, người này sợ nhột. Cô tiếp tục gãi anh, Trần Tuyết Du mỉm cười nắm chặt lấy tay cô: “Hôm nay còn cần qua bên chỗ bố anh nữa, phải tranh thủ nấu cơm, em có muốn ăn nữa không đây?”
Lệnh Nhiễm nói: “Anh còn chưa hỏi em muốn ăn gì cơ mà.”
Trần Tuyết Du bảo: “Đại khái biết khẩu vị của em.”
Lệnh Nhiễm cười nói: “Sao em lại không biết khẩu vị của chính mình nhỉ?”
Trần Tuyết Du xoay người lại, mở tủ lạnh: “Lượng ăn của em lúc nhiều lúc ít, khẩu vị thiên về tươi ngọt một chút, không thích ăn cay, có phải như vậy không?”
Hửm, cái này được đúc kết từ bao giờ thế? Lệnh Nhiễm từ phía sau ôm lấy eo anh, áp mặt vào, trong lòng cô bỗng nhiên dâng lên một nỗi thất vọng, hụt hẫng của sự ly biệt.
Trần Tuyết Du chậm rãi đóng cửa tủ lạnh lại, không vội quay người, cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan chéo nơi thắt lưng bụng. Cơm có thể nấu muộn một chút, nhà Trần Song Hải cũng có thể đến muộn một chút, đều có lý do của ngày mưa. Thế nhưng đôi bàn tay này là thứ không thể chờ đợi mà có được.
“Em có một việc muốn nhờ anh giúp.”
“Em nói đi, việc gì làm được anh nhất định sẽ làm cho em.”
“Có thể tìm người nghĩ cách nghe ngóng tung tích của bố em không? Em muốn gặp ông ta.”
Trần Tuyết Du đã và đang làm việc đó rồi, cô có nhắc hay không thì anh cũng phải tìm bằng được Lệnh Trí Lễ về. Anh có một tầng hiếu kỳ đối với Lệnh Trí Lễ. Tiêu Mộng Cầm đã chết, một người phụ nữ tốt đẹp trong miệng hàng xóm láng giềng đã chết, phụ nữ tốt đẹp thông thường chẳng có gì để đào sâu nghiên cứu cả. Thế nhưng cô lại có một người bố không tầm thường, anh cũng muốn gặp ông ta.
Hành động này là để thuận tiện cho việc đưa ra yêu cầu sao? Trần Tuyết Du trong khoảnh khắc đã nghĩ đến điểm này. Anh dĩ nhiên không quên, giao dịch giữa hai người là có điều kiện.
Anh xoay người lại, đôi bàn tay kia chậm rãi buông thõng xuống.
“Được, việc này anh sẽ cố hết sức.”
“Nếu tìm được rồi mà ông ta không chịu về thì phải làm sao?”
“Anh sẽ nghĩ cách.”
Lệnh Nhiễm có lẽ không tin anh ở những điểm khác, nhưng cô tin vào bản lĩnh của anh, Trần Tuyết Du nhìn qua chính là kiểu đàn ông có bản lĩnh. Cô hôn anh, Trần Tuyết Du cười nói: “Coi như là thù lao sao? Thực ra cũng không cần lúc nào cũng phải phân chia rạch ròi như vậy.”
Lệnh Nhiễm cảm thấy anh nghĩ như thế liền né tránh việc đáp lại: “Chúng ta đã đến mức không cần phải phân chia rạch ròi như vậy rồi sao?”
Trần Tuyết Du cảm thấy phía sau đôi mắt cô có một nụ cười giễu cợt, anh hy vọng đó là một sự hiểu lầm, thế nhưng câu nói này thực ra đã làm khó anh. Không cần nghĩ kỹ, lời này cũng không phải là hoàn toàn không có đạo lý.
“Dù làm bất cứ việc gì vẫn nên có một chút chân thành thì tốt hơn, nếu không thì đời người cũng quá mức vô vị rồi.”
Ngón tay Lệnh Nhiễm vẽ những vòng tròn trên ngực anh: “Một khoảng nhỏ như thế này, hóa ra chỉ chứa nổi một chút chân thành.”
Trần Tuyết Du bỗng nhiên ghì lấy sau ót cô, mạnh mẽ hôn xuống. Gương mặt nóng hổi, bờ môi nóng hổi bao bọc lấy cô, Lệnh Nhiễm siết chặt lấy cánh tay anh, nhịp tim còn dồn dập hơn cả hạt mưa. Cơn mưa mùa hè vừa oi nồng vừa dữ dội, lúc nào cũng như muốn cuốn phăng đi một điều gì đó. Song con người cũng vì thế mà đánh mất một điều gì đó theo cơn mưa, để rồi cõi lòng không khỏi buồn thương.
Cô luôn cảm thấy hạt mưa đã rơi cả vào trong nhà, làm ướt cô, mà cũng làm ướt anh. Căn nhà này đủ lớn nhưng lúc này lại có vẻ nhỏ hẹp, chỉ có hai người là cô và anh ở đây mây mưa quấn quýt, thế giới bên ngoài dù có bị hủy diệt đi chăng nữa dường như cũng chẳng liên quan gì đến họ. Càng hôn, mắt cô càng cay sè, cảm giác như thể muốn ch** n**c mắt, bởi vì hiếm khi rơi lệ nên cảm giác này vô cùng mãnh liệt. Cô đẩy Trần Tuyết Du ra, lầm bầm một câu: “Em muốn hít thở chút không khí.” Thế rồi cô rời khỏi nhà bếp, bước chân dồn dập đi lên lầu.