Máu từ trên đầu Trần Tuyết Lâm chảy ròng ròng xuống mặt. Da anh ta vốn trắng, khiến cả gương mặt lúc này mang một vẻ diễm lệ đến quỷ dị.
Đúng là một trận hỗn chiến kịch liệt giữa bố và con. Thời Duệ mồ hôi vã ra trên trán, vừa lôi người này, vừa khuyên người kia, đợi đến khi Trần Song Hải chỉ còn biết thở hồng hộc, anh ta mới lùi sang một bên.
Khắp sàn nhà bừa bãi, hỗn độn.
Trần Song Hải liếc nhìn người phụ nữ đứng trên cầu thang, đó là người vợ trẻ của ông. Ông cảm thấy bị phản bội, ông thật sự đã già rồi, đúng là bi thương. Để không tỏ ra già nua, lưng ông lúc nào cũng cố gồng cho thẳng tắp, cực kỳ chú ý bảo dưỡng và rèn luyện thân thể. Ông biết rõ, con người không thể để lộ ra vẻ già nua, bạn vừa già một cái, người ta liền cảm thấy năng lực kiểm soát của bạn giảm sút, khi đó bạn không xong rồi, trở thành cái nỏ mạnh hết đà. Điều này đối với một người đàn ông mà nói thì quá mức đau khổ. Thế nhưng chuyện già đi này, bạn có thể trì hoãn chứ không thể né tránh. Nhiều khi nhìn mấy đứa con trai của mình, ông thực sự muốn tráo đổi nội tạng, đổi máu với chúng, ông muốn có đôi mắt sáng ngời, tứ chi nhanh nhẹn của chúng, muốn cướp lấy sức sống ấy về tay mình.
Cái liếc mắt này chuẩn xác phóng thẳng lên người Sở Nguyệt Hoa, bà ta rùng mình một cái. Sói già rồi thì vẫn cứ là sói. Bà ta giữ bình tĩnh, đứng sau xe lăn của Tuyết Anh. Bà ta cần phải tỏ ra yếu thế để biểu thị cho Trần Song Hải thấy: Đây là chuyện giữa ông và con trai ông, chuyện không nên hỏi tôi sẽ không hỏi, cũng sẽ không nhúng tay vào.
Ánh đèn trắng rỡ rọi lên gương mặt trắng bệch, Trần Song Hải hỏi: “Biết tại sao tao đánh mày không?”
Trần Tuyết Lâm quỳ gối dưới chân ông: “Con không biết, bố đã đánh con chắc chắn là có lý do của bố, bố cứ nói ra thì con mới biết đường mà sửa.”
Trần Tuyết Du ngước mắt nhìn lên cầu thang, Tuyết Anh đang ở trên cao, anh liền dùng ánh mắt để trấn an cô bé.
Trần Song Hải nói: “Mày vội cái gì? Thứ có thể cho mày, sớm muộn gì cũng sẽ cho mày, thứ không thể cho, mày lại dám lén lút đòi, thế thì là hạng súc sinh rồi. Hôm nay tao giữ thể diện cho mày nên không nói trắng đen rõ ràng, trong lòng mày tự hiểu lấy. Mày có thể không cần thể diện nữa, nhưng tao thì cần.”
Trần Tuyết Du nhớ Trần Song Hải từng nói, làm người thì không được cần thể diện, người ta một khi đã muốn giữ thể diện thì rất khó làm nên chuyện. Lúc này Trần Song Hải đột nhiên lại đòi hỏi thể diện, thế mới thấy đời người dài đằng đẵng như vậy, đến cả khuôn vàng thước ngọc cũng có lúc thay đổi.
Trần Tuyết Lâm muốn biện bạch: “Bố, con thực sự không biết…”
Trần Song Hải đạp thẳng một cú vào ngực anh ta: “Ba cái trò tâm địa lắt léo của mày, tưởng qua mắt được tao à?”
Cú đạp này rất ra trò, khiến Trần Tuyết Lâm im bặt.
Trần Tuyết Du nghi ngờ không biết Trần Song Hải có phải đang giả bệnh hay không, sức lực tốt như thế, nhưng chung quy ông vẫn lộ ra vẻ suy kiệt. Khi này ông bắt đầu th* d*c, mồ hôi chảy ròng ròng, động chân động tay thế này lúc nào cũng tổn hại đến thân thể.
Anh mở miệng nói: “Bố, anh cả làm sai chuyện gì bố cứ việc dạy dỗ, nhưng người một nhà bẻ gãy xương rồi vẫn dính liền gân, bố mà tức giận đến mức xảy ra mệnh hệ gì, anh cả cũng không sống yên ổn được đâu ạ.”
Trần Song Hải cười lạnh: “Thế sao? Bố lại cứ tưởng Tuyết Lâm mong bố chết sớm một chút cơ đấy.”
Mắt Trần Tuyết Lâm đỏ lên: “Bố đã nói như vậy thì con chỉ có nước đi chết thôi.”
Trần Song Hải nói: “Tuyết Du, tìm cho nó một sợi dây thừng, để nó tự treo cổ chết luôn bây giờ đi.”
Thời Duệ khẽ nhướng mày, chắp tay sau lưng im lặng.
Trần Tuyết Du đặt tay lên vai Trần Song Hải: “Bố nói lời nghiêm trọng quá rồi, anh cả không phải loại người như vậy đâu.” Ánh mắt anh nhìn xuống, liếc một cái nhìn đầy khinh miệt lên người Trần Tuyết Lâm đang quỳ mọp dưới đất. Đúng là kẻ biết co biết duỗi.
Trần Song Hải vỗ vỗ vào vai anh: “Hôm nay vốn dĩ định gọi các con về để cùng ăn một bữa cơm tử tế, giờ xem ra chẳng có cơm nước gì được nữa. Thằng cả làm ra cái chuyện gì, bố cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nói, lát nữa hai đứa tự đi mà hỏi nó.”
Trần Tuyết Du không cần hỏi, Thời Duệ cũng không cần, chẳng ai cần phải hỏi cả. Trần Song Hải gọi hai người bọn họ đến, chủ yếu là để răn đe, Trần Song Hải ông đây có già đi chăng nữa thì mắt vẫn tinh tường, lòng vẫn sáng như gương, đứa nào muốn tạo phản thì sau này đừng hòng lấy được một xu.
Trần Song Hải bảo hai người rời đi trước. Trong lòng Tuyết Anh sốt ruột, cứ nhìn chằm chằm vào Trần Tuyết Du, nhưng thật kỳ lạ, anh hai không hề ngó lại lấy một lần, một cái liếc mắt cũng không.
Cửa vừa mở, họ có thể rời đi, cửa vừa đóng, ánh đèn và con người lập tức bị cách biệt hoàn toàn với bên ngoài.
Trong sân có đèn, không sáng bằng trong nhà, hai người đứng trên bậc thềm một lát cho quen mắt rồi mới đi xuống. Thời Duệ nói: “Bác Trần cũng đã có tuổi rồi, nổi trận lôi đình như vậy rất nguy hiểm.”
Trần Tuyết Du cười như không cười đáp: “Cái đó cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi, dù sao cũng đã ra tay rồi.”
Thời Duệ nói: “Ngày thường tôi cứ ngỡ cậu và Tuyết Lâm không thân thiết lắm, lúc thực sự có chuyện mới thấy, anh em ruột thịt vẫn là khác biệt.”
Trần Tuyết Du có vẻ hứng thú: “Khác biệt chỗ nào?”
“Cậu vẫn là nói đỡ cho cậu ta.”
“Dù sao cũng không thể giương mắt nhìn bố đánh chết anh ta được, sao anh lại không lên tiếng?”
Thời Duệ cười khổ: “Hoàn cảnh như vậy, thực ra đâu đến lượt tôi cất lời, tôi dù sao cũng là người ngoài.”
Trần Tuyết Du bảo: “Anh khách sáo rồi, bố chưa bao giờ coi anh là người ngoài, anh chính là một người con trai khác của nhà họ Trần. Tất nhiên, làm con trai người ta cũng chẳng dễ dàng gì, mà cũng không phải ai cũng thích nhận người khác làm bố.”
Anh khinh khỉnh liếc nhìn một cái, màn đêm che khuất, chẳng nhìn ra được thái độ gì.
Lời này Thời Duệ càng khó tiếp, đã khó tiếp lời thì không tiếp nữa.
Cả hai đều không nhắc đến việc tại sao Trần Tuyết Lâm lại bị đánh, đôi bên tự hiểu trong lòng. Thời Duệ nói: “Hôm nay vốn định báo cáo công việc với cậu, đến văn phòng mới biết cậu đã rời đi rồi, mai tôi lại qua vậy.”
Trần Tuyết Du ừ một tiếng, bỗng nhiên đề nghị: “Cứ để ngày mai đi, xong việc rồi cùng đi.”
Thời Duệ lập tức hiểu ý, nhưng anh ta phải vờ như không hiểu: “Mai cùng đi?”
Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Tới chùa Chính Phong.”
Đến nước này thì khong còn cách nào từ chối, chẳng có lý do gì chính đáng cả, sau cùng cũng không thể bảo là dự báo thời tiết ngày mai có mưa.
Trên đường về, Trần Tuyết Du ăn một bữa đạm bạc ở một quán ăn bên đường, lại ghé một quán khác mua về một phần súp gà hầm bong bóng cá. Chuyện sắp xếp từ ban ngày, đến lúc này người ta mới gọi điện lại, lịch sự hỏi anh hiện tại có bận không.
Người gọi điện là một ông chủ phòng triển lãm nghệ thuật, báo cho anh biết đã liên hệ được với một tổng biên tập của nhà xuất bản, việc này không có gì khó khăn, chỉ cần anh sẵn sàng chi tiền.
Trần Tuyết Du nói lời cảm ơn, dọc đường trầm tư suy nghĩ. Cảnh đêm của thành phố rất đẹp, hai năm nay anh có thể cảm nhận được thành phố phát triển vô cùng nhanh chóng, mọi thứ đều bừng bừng sức sống, tâm trạng con người cũng theo đó mà bay cao cùng thời đại, cứ như thể không gì là không làm được, không đâu là không thể thành công.
Tâm trạng anh lúc này rất tốt, khi về đến nhà, anh phát hiện quần áo thay ra đã được giặt sạch, đem phơi lên, hương thơm thoang thoảng bay.
Anh bước tới gần, quần áo được treo ngay ngắn, vô cùng phẳng phiu, như thể có thể nhìn thấy động tác của cô lúc đó. Trần Tuyết Du không biết khi làm những việc này cô có tâm trạng thế nào. Anh đi vào nhà bếp kiểm tra một vòng, thay quần áo rồi sang phòng ngủ của cô.
Lệnh Nhiễm đã ngủ rồi, cô nằm sấp trên gối, tóc xõa che khuất khuôn mặt. Trần Tuyết Du nhẹ nhàng bước lại gần, ngồi xuống bên mép giường, gạt lọn tóc trên mặt cô sang một bên.
Anh cúi đầu muốn hôn cô, sắp chạm đến nơi rồi lại chậm rãi ngẩng mặt lên, như có điều suy tư.
Trên chiếc tủ nhỏ bằng gỗ đặc ở đầu giường có thêm một chậu hoa, là chậu hoa mười giờ do cậu bạn học nam của cô tặng. Bông hoa đã khép cánh, chỉ thấy cành lá đâm chỉa khắp nơi, chẳng thể nói là đẹp đẽ gì.
Chậu hoa này bình thường toàn để bên ngoài, thấy ánh mặt trời mới chịu nở, nay Lệnh Nhiễm lại dời nó vào trong phòng.
Cô cảm nhận được có luồng hơi thở nào đó tiến lại gần, nó thuộc về Trần Tuyết Du, thế rồi cô liền tỉnh giấc, không cần nhìn quá rõ ràng cũng biết chính là anh.
Dáng hình anh nhòe mờ trong tầm mắt cô.
Trần Tuyết Du cười hỏi: “Làm em thức giấc à?”
Lệnh Nhiễm nỉ non: “Đã nói là đợi anh rồi, nhưng em hơi mệt nên tính chợp mắt một lát.”
“Em đã ăn gì chưa?”
“Có nấu một ít cháo.”
“Anh có mua về một phần súp gà hầm bong bóng cá, có muốn nếm thử không?”
Lệnh Nhiễm chưa ăn bao giờ, cười hỏi anh: “Ngon không anh? Lần đầu tiên em nghe thấy cái tên đó, có phải là loại hoa tiêu dùng để nấu ăn không?”*
*Món súp gà hầm bong bóng cá có tên là (花胶鸡) và hai chữ đầu đồng âm với Hoa Tiêu (花椒) nên Lệnh Nhiễm mới hỏi như vậy.
Trần Tuyết Du cười phá lên: “Không phải, nó làm từ bong bóng của con cá, dậy ăn một chút nhé?”
Trong một khoảnh khắc, cô có cảm giác như mình đang nói chuyện với Tiêu Mộng Cầm. Cô lật người, vẫn nhìn anh một cách mơ màng: “Sáng mai cùng ăn được không ạ?”
“Dĩ nhiên là được.” Ánh mắt anh dịch chuyển: “Sao lại mang hoa vào trong phòng rồi?”
“Em xem dự báo thời tiết thấy bảo đêm nay sẽ mưa, em sợ nó bị ngập nước chết mất, nó là hoa mười giờ mà.” Cô nhớ ra chuyện gì đó, liền trò chuyện với anh: “Hồi nhỏ em thích xem dự báo thời tiết lắm, thấy hay ho vô cùng. Hồi đó em có thể thuộc lòng tên của rất nhiều thành phố, mọi người đều khen em thông minh, cứ như thần đồng vậy. Con người ta lúc nào cũng dễ xuất hiện ảo giác như thế.”
“Em quả thực thông minh, thông minh hơn người bình thường rất nhiều.”
“So với anh thì sao?”
“Ít nhất là ở khoản dựng mô hình thì thông minh hơn anh.”
Lệnh Nhiễm mỉm cười ngồi dậy, thân hình trắng muốt ngồi giữa đống chăn nệm hỗn loạn, mái tóc xõa tung, trên mặt mang một vẻ uể oải, nũng nịu.
“Nhà anh xảy ra chuyện sao?”
Trần Tuyết Du kể đơn giản vài câu, Lệnh Nhiễm hỏi: “Bố anh tại sao lại đánh anh cả?”
“Chắc là vì mẹ của em gái anh.”
Lệnh Nhiễm mỉm cười: “Ồ, nhà các anh có phải còn có một cô người làm trẻ tuổi nữa không?”
“Không có, sao em lại hỏi thế?”
“Vậy thì còn có một cậu em trai nhỏ nữa đúng không?”
“Cái này thì đúng là có thật, sao vậy?”
“Gom đủ người mới diễn được vở Lôi vũ chứ.” Giọng cô có chút đùa cợt, Trần Tuyết Du hiểu ý liền cười: “Thế này thì hay rồi, em biết hết bí mật nhà anh rồi đấy, nếu mà nói ra ngoài là anh bắt đền em đấy.”
Bình thường anh vốn rất trầm ổn, lúc này lại tới gần nhéo vai cô, mang theo một sự thân mật khó tả.
Lệnh Nhiễm cười né đi: “Chẳng trách anh bảo nhà anh phức tạp, anh cũng thế à?”
Trong đôi mắt cười của cô mang theo sự dò xét, Trần Tuyết Du nhận ra liền buông tay: “Là thế nào?”
“Anh lớn lên trong một gia đình như vậy, trước sau gì cũng không thể là một người đơn thuần được.”
“Anh có nói rằng anh đơn thuần sao?”
“Anh chưa từng nói, cũng chẳng cần nói. Bố anh đánh anh cả, là gọi anh về để can ngăn, hay là ông ấy đánh người cho anh xem?”
Trần Tuyết Du cười nhìn cô chăm chú: “Em còn chưa gặp bố anh, sao đã hiểu rõ thế rồi?”
“Bố anh sợ anh cũng phạm sai lầm nên mới đánh anh cả trước mặt anh. Anh sẽ phạm sai lầm chứ?” Lệnh Nhiễm nghĩ đến người mẹ kế kia của anh, chắc chắn là bà ta không già, thậm chí là có nhan sắc, có sức quyến rũ riêng. Tất nhiên, cũng có thể là trông hết sức bình thường, đôi khi đàn ông và phụ nữ phát sinh quan hệ cũng chẳng vì lý do gì cả.
Trần Tuyết Du sẽ không thiếu phụ nữ, đến như Lệnh Trí Lễ còn chẳng thiếu, huống chi là anh? Cô không quản được trước đây anh từng có những người phụ nữ nào, cũng chẳng quản nổi sau này sẽ có những ai. Cô nghĩ như vậy, nét mặt thoáng trở nên lãnh đạm.
Anh cũng nhạt giọng: “Đã là con người thì ai cũng sẽ phạm phải sai lầm, em ám chỉ phương diện nào? Với phụ nữ à?”
Lệnh Nhiễm mỉm cười không nói.
“Anh không tùy tiện như vậy.”
Lời này nghe như một lời bảo đảm, cô không mấy quen thuộc, cũng chẳng tin vào lời bảo đảm của đàn ông. Tin tưởng vào cái thứ này là một việc nguy hiểm, cô không thể giống như Tiêu Mộng Cầm, chịu đựng nhục nhã trong câm lặng. Cô cũng chẳng muốn giống như những người phụ nữ ở Thập Lý trại, ngày ngày vì chuyện chồng con tằng tịu với ai mà làm ầm ĩ lên, đời người như vậy thật buồn bực và vô vị.
Cô chỉ cần hiện tại là được, cô nhìn thấy những thớ cơ bắp trên cánh tay anh, cái cảm giác mãnh liệt, nóng bỏng của sức sống lại ùa lên trong lòng. Cô ôm lấy anh: “Thế thì tệ thật đấy, anh lại không phải là người tùy tiện.” Cô đang khiêu khích anh, cô muốn anh tùy tiện cho cô xem, bây giờ chỉ được tùy tiện với một mình cô, chuyện trước mắt, chuyện sau này, cô tạm thời không màng tới.
Anh có vẻ muốn rời đi, vì tâm lý gì, cô biết rất rõ. Lệnh Nhiễm không cho anh đi, cô kéo ngăn kéo ra, lấy một cái ra, xé mở ngay trước mặt anh. Anh đứng trước giường, cô quỳ hẳn hoi, ngước đầu cười với anh: “Em đeo giúp anh nhé?”
Anh xoa xoa tóc cô: “Biết làm không đấy?”
Lệnh Nhiễm cười nói: “Em có thể học mà, anh quên rồi sao? Em là người rất thông minh.”
Vành tai Trần Tuyết Du lập tức nóng bừng lên, anh bỗng bóp lấy cằm cô, bắt cô nhìn mình. Lệnh Nhiễm liền chăm chú nhìn vào con ngươi đen kịt của anh, anh rõ ràng có lời muốn nói, nhưng lại không thốt ra thành lời.
Em không được nói những lời này với người đàn ông khác, càng không được làm những việc này.
Nếu không, anh thà hủy hoại em.
Trần Tuyết Du bị tâm trạng này làm cho hai bên thái dương giật lên thon thót, liên hồi, gần như có thể nghe thấy cả tiếng.
Anh lấy tay che mắt cô lại, che thật chặt, hàng lông mi như ẩm ướt, khẽ lay động. Thế giới trước mắt hoàn toàn chìm vào bóng tối, thị giác đành phải nhường chỗ cho xúc giác.
Đèn cũng bị anh tắt phụt đi, thanh âm của hai người đan xen trong bóng tối. Mưa bắt đầu rơi từ lúc nào chẳng rõ, tiếng mưa rơi ầm ầm, mãi đến lúc sau mới nhận ra.
Mưa cứ rơi mãi, trời sáng rồi mà vẫn âm u, sáng sớm giống như chiều tà, đất trời đảo lộn, thời tiết thế này càng chẳng thích hợp để đi đâu. Trần Tuyết Du thức dậy thay ga giường tới hai lần, đáng lẽ ra phải đi tắm, nhưng Lệnh Nhiễm thực sự không còn chút sức lực nào, anh đành ôm cô ngủ tiếp.
Cánh tay bị đè đến mức tê dại, đến tận trưa trên điện thoại của anh đã có mấy cuộc gọi nhỡ. Trần Tuyết Du vội vàng thức dậy, nấu cơm cho cô xong xuôi, trước tiên đến công ty một chuyến, rồi mới hẹn Thời Duệ đến chùa Chính Phong.
Trong chùa hầu như không có khách hành hương, được nước mưa gột rửa, cây xanh càng thêm xanh, ngói đỏ càng thêm đỏ, thế gian trở nên rõ nét, song tâm trạng con người cũng vậy.
Trần Tuyết Du thắp hương trước, dáng vẻ nhắm mắt trông rất thành kính, Thời Duệ âm thầm đánh giá anh, không nói lời nào.
“Bài vị của mẹ Lệnh Nhiễm ở đây, chắc anh biết rồi chứ.”
Anh mở mắt ra, cũng không nhìn sang phía Thời Duệ.
Thời Duệ nói: “Sau khi chuyển bố tôi đến đây, tôi cũng mới biết.”
Trần Tuyết Du mỉm cười, cắm nén hương vào lư: “Hôm nay tôi đến đây, trong lòng anh càng thêm rõ ràng rồi, cho nên có những việc không cần thiết phải làm nữa.”
Thời Duệ rất bình tĩnh: “Tuyết Du!” Anh ta cố ý thay đổi cách xưng hô: “Nếu tôi nói tôi không hiểu cậu vừa nói cái gì không cần thiết phải làm nữa, cậu chắc chắn sẽ không tin. Nhưng có một điểm tôi vẫn muốn nhắc nhở cậu, mặc dù tôi không biết giữa cậu và Lệnh Nhiễm là thế nào, tốt nhất cậu đừng dây dưa với cô ấy, vốn dĩ đã chẳng có chuyện gì rồi.”
Thần sắc của anh ta chân thành đến thế, cứ như thể anh ta mới chính là anh cả ruột thịt của Trần Tuyết Du vậy.
Trần Tuyết Du quay mặt lại, nhìn thẳng vào Thời Duệ, trên mặt vẫn mang theo nụ cười ẩn hiện: “Anh biết cô ấy, nhưng không được để cô ấy biết anh, anh nhớ kỹ điều này là đủ rồi.”
——
TMI: (雷雨/Lôi vũ) là vở kịch nổi tiếng nhất của Cao Ngu, được viết năm 1933. Đây được xem là một trong những kiệt tác của kịch nói hiện đại Trung Quốc.
Câu chuyện xoay quanh gia đình giàu có họ Chu, đứng đầu là Chu Phác Viên, một nhà tư bản lạnh lùng và gia trưởng. Nhiều năm trước, ông ta từng có quan hệ với người hầu gái tên Lỗ Thị Bình và có với bà hai người con. Sau đó ông ruồng bỏ bà để cưới người khác. Thị Bình phải một mình nuôi con trong cảnh nghèo khó.
Nhiều năm sau, số phận đưa những thành viên của hai gia đình gặp lại nhau mà không biết rõ quan hệ huyết thống thật sự.
Con trai trưởng của Chu Phác Viên là Chu Bình từng có quan hệ loạn luân với mẹ kế trẻ tuổi là Phồn Y. Chu Bình lại yêu Tứ Phượng, một cô gái giúp việc trong nhà họ Chu. Nhưng Tứ Phượng thực chất là con gái của Lỗ Thị Bình, tức là em cùng cha khác mẹ của Chu Bình. Em trai của Tứ Phượng là Lỗ Đại Hải, lại đang đấu tranh chống lại chính nhà máy của Chu Phác Viên.
Khi những bí mật bị che giấu suốt nhiều năm dần bị phơi bày, các mối quan hệ chồng chéo giữa tình yêu, d*c v*ng, thù hận và huyết thống dẫn đến một bi kịch khủng khiếp. Trong đêm giông bão (Lôi vũ), sự thật bùng nổ, kéo theo cái chết và sự sụp đổ tinh thần của nhiều nhân vật.