Trần Tuyết Du là một người cực kỳ cầu kỳ ngay cả trong việc rửa tay. Anh thích dòng nước chảy, nhà có bồn tắm nhưng anh chẳng mấy khi dùng. Với anh, bất cứ thứ gì có sự lưu động mới mang lại ý nghĩa, bằng không sẽ dễ vẩn đục và xem như đã chết. d*c v*ng cũng vậy, cứ phải lưu chuyển mới hay, một khi được thỏa mãn rồi hóa thành sự mệt mỏi nguội lạnh, d*c v*ng ấy cũng sẽ chết đi.
Anh dùng xà phòng tỉ mỉ làm sạch, hai tay đan chéo chà xát, chăm chút từ móng tay cho đến từng kẽ ngón. Móng tay anh được cắt tỉa rất gọn gàng, lộ ra những vầng bán nguyệt đều đặn, trơn bóng và khỏe mạnh, nhìn rất nịnh mắt. Lệnh Nhiễm cùng rửa tay với anh, bọt xà phòng phủ đầy hai tay. Chẳng mấy chốc, bàn tay Trần Tuyết Du đã phủ lên mu bàn tay cô, năm ngón xòe rộng, giúp cô gột rửa.
Lệnh Nhiễm ngắm nhìn người trong gương. Anh đang cúi đầu nên chỉ để lộ mái tóc đen nhánh và bờ vai rộng lớn. Như thể có thần giao cách cảm, Trần Tuyết Du cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt của hai người giao nhau ngay trong mặt gương.
Anh liền đứng thẳng dậy, ôm lấy Lệnh Nhiễm từ phía sau, rải rác lên người cô từng nụ hôn vụn vặt. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai, cần cổ, mang đến cảm giác ngứa ngáy, tê dại khôn tả. Ban đầu cô vẫn mở mắt nhìn vào gương, hai bóng người chồng khít lên nhau chẳng phân biệt được đâu là anh đâu là cô, nhưng dần dà cô không thể nhìn tiếp được nữa, bàn tay anh chuyển động, dẫn dắt cô khép hờ đôi mi, toàn tâm toàn ý cảm nhận từng cái chạm từ bàn tay ấy.
Trần Tuyết Du cởi bỏ chiếc cúc áo nơi sau gáy cô, ở đó chỉ có duy nhất một chiếc cúc tròn trịa. Chiếc váy tuột xuống, lùng bùng trụ lại nơi ngang hông. Anh nhìn vào gương, làn da trắng muốt đối lập hoàn toàn với bộ nội y màu đen, màu sắc tương phản rõ rệt tạo nên một cú hích thị giác mạnh mẽ, khắc sâu vào tâm trí.
Anh bỗng ấn nhẹ hai vai cô hạ thấp. Lệnh Nhiễm ngoan ngoãn bò rạp xuống, cánh tay chống lên mặt bệ đá. Cô mở mắt, mái tóc xõa tung rủ xuống. Trên lớp men sứ trắng muốt của bồn rửa, cô nhìn thấy những vệt nước đọng dưới đáy cùng vài đốm bọt xà phòng còn sót lại, chưa kịp tan ra.
Trực giác mách bảo cô rằng anh sắp sửa tiến vào từ phía sau. Trái tim cô đập liên hồi kịch liệt, tựa như đang mong chờ một trận chiến, bởi chỉ có trận chiến mới đủ sức công phá và để lại dấu vết sâu đậm trên từng tấc da thịt của cô.
Lòng bàn tay Trần Tuyết Du trượt dọc theo sống lưng nhẵn mịn của cô. Dẫu chưa thực sự làm gì, gương mặt và vành tai anh đã nóng bừng, đỏ rực. Anh có cảm giác như mình đang bị vây hãm trong một làn hơi nước, mồ hôi bắt đầu rịn ra rồi lăn dài.
Trần Tuyết Du không cúi xuống hôn cô. Anh đăm đăm nhìn vào gương, không rời mắt khỏi mặt kính. Trong gương là một khung cảnh mê đắm rực rỡ, mái tóc, gương mặt cô, tật thảy đều đang dập dềnh chao đảo. Anh chợt nhớ đến ngày mưa tầm tã hôm ấy khi nhìn thấy cô ngồi trong xe, vào chính khắc đó, thứ anh khao khát chính là cảnh tượng của hiện tại. Mọi thứ diễn ra y hệt như những gì anh từng mường tượng, hoàn mỹ đến nao lòng.
Khi nhịp độ ngày một dồn dập, anh cảm nhận được một sự mất kiểm soát rõ rệt. Anh đang là người ghìm giữ, làm chủ toàn bộ cơ thể cô, nhưng lại có cảm giác như chính cô mới là kẻ đang cướp đoạt linh hồn anh. Sự đảo lộn trật tự này khiến anh quay cuồng, nhưng thôi, chẳng sao cả. Lý trí, ý chí, nề nếp quy củ, tất cả đều trở nên yếu ớt khốn cùng, chẳng đáng một xu trước làn sóng kh*** c*m x*c th*t tột cùng này. Con người xét cho cùng vẫn là động vật, dẫu có cao cấp đến đâu cũng chẳng cách nào thoát khỏi phần bản năng nguyên thủy. Vào ngay khoảnh khắc này, anh tình nguyện hạ mình làm một loài thú cấp thấp.
Quá khao khát chiếm đoạt, và cũng quá muốn dâng hiến, Trần Tuyết Du tự giễu rằng bản thân mình suy cho cùng chẳng khác gì Trần Tuyết Lâm. Anh cũng thảm bại dưới tay bản năng, đầu hàng trước ái dục. Lúc này không cần đến sự tiết chế nữa, bởi mọi sự kìm nén vào lúc này đều là vô nghĩa.
Lệnh Nhiễm không tài nào chịu đựng thêm được nữa, cô bấm mạnh vào cẳng tay anh. Nhưng da thịt của người đàn ông này nơi nào cũng cứng rắn rực như đá tảng, chẳng thể nào lay chuyển.
Vào những thời khắc như thế này, nét ôn hòa và lễ giáo thường ngày của Trần Tuyết Du hoàn toàn biến mất. Anh chẳng thể thốt lên lời, hung hãn gầm ghè như loài lang sói, báo săn. Anh cúi gục đầu, những giọt mồ hôi lã chã rơi, dòng suy nghĩ chuyển biến vạn lần trong một chớp mắt. Một tia ý niệm như cỏ dại điên cuồng mọc lên trong tâm trí anh, không cách nào gột sạch, mà cũng chẳng cần phải nhổ tận gốc. Anh muốn thể xác của cô, và anh cũng muốn cả trái tim cô. Ở trước mặt cô, anh chẳng cần phải giữ gìn cái danh tiếng tốt đẹp làm gì nữa.
Trận quấn quýt kéo dài, tấm lưng cô bắt đầu hằn lên nét đau đớn. Nhưng sự đau đớn ấy cũng dịu dàng và đẹp đẽ làm sao, như một sợi dây thừng siết chặt rồi chôn sống cả hai. Trần Tuyết Du nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn tiếp, cũng chẳng thể nghĩ ngợi thêm được điều gì. Cứ để làm xong lần này rồi tính sau, rồi nghĩ sau, anh thực sự đã đại bại dưới tay cô rồi.
Cả hai người họ tựa như vừa được gột rửa qua một dòng nước nóng, cơ thể nóng bừng hầm hập như giữa tiết trời nắng hạ.
Trần Tuyết Du ôm chặt lấy một Lệnh Nhiễm đã hoàn toàn lả đi vì kiệt sức. Thân hình cô cứ thế trượt dài xuống dưới như một kẻ say mướt, cả cơ thể trở nên nặng trĩu, kéo theo cả anh cũng phải khuỵu chân bán quỳ xuống sàn nhà.
“Nhiễm Nhiễm?”
Lần này, anh ý thức được vô cùng rõ ràng tiếng gọi vừa thốt ra từ cửa miệng mình. Lệnh Nhiễm im lặng, đôi mắt giăng đầy hơi sương lặng lẽ ngước nhìn anh. Trần Tuyết Du ôm lấy cô vỗ về một hồi, rồi giúp cô kéo lại vạt váy cho ngay ngắn.
Anh bế cô đặt nằm xuống ghế sofa. Cô đăm đăm nhìn lên trần nhà, trần nhà như thể đang xoay chuyển, linh hồn cô vẫn chưa kịp trú ngụ lại vào thể xác, nó còn đang bồng bềnh phiêu dạt ở một nơi xa xôi đầy choáng váng.
Trần Tuyết Du ngồi một bên lặng im ngắm nhìn cô. Gương mặt cô từ từ lấy lại vẻ bình lặng, làn da ửng lên sắc hồng mềm mại mong manh. Hàng lông mày của cô cong dài và đen nhánh nhưng lại không có đỉnh mày rõ rệt, nét đặc trưng này khiến diện mạo cô trông có vẻ dịu dàng mềm mại, song lại đầy mâu thuẫn khi toát lên chút phong thái lạnh nhạt, xa cách. Đôi mắt cô lúc nào cũng long lanh ngậm nước, bờ môi ửng đỏ với độ dày tinh tế vừa vặn, không hề tạo cảm giác thô kệch, mà cũng chẳng chút nhạt nhòa.
Đây là lần đầu tiên anh tỉ mỉ ngắm nghía từng đường nét trên gương mặt cô đến vậy. Anh vốn đã quá quen thuộc với vẻ đẹp của cô, nhưng cái đẹp vốn là một thứ cảm giác trừu tượng, còn dáng hình cụ thể của từng đường nét ngũ quan thì lại cần đến những từ ngữ để khắc họa lại.
Lệnh Nhiễm khẽ nghiêng mặt sang, cô cũng nhìn anh đăm chiêu. Người đàn ông này cái gì cũng cao: vóc dáng cao, xương mày cao, sống mũi cao, ngay đến cả xương gò má cũng hơi cao gồ lên, duy chỉ có đôi mắt là đang cụp xuống thấp. Cô điều hòa lại lồng ngực còn đang phập phồng sau trận g*** h**n kịch liệt vừa rồi, lười nhác vươn một cánh tay ra, thêm một lần nữa đưa lời mời gọi anh.
Cô hoàn toàn thẳng thắn và thản nhiên đón nhận d*c v*ng của chính mình, không hề giả tạo, cũng chẳng chút lẳng lơ khinh bạc. Cô vừa đưa tay ra, Trần Tuyết Du liền lập tức siết lấy. Anh mỉm cười tiến đến áp sát từ trên cao, nâng một bên chân của cô lên.
Lần này nhịp điệu của anh đã chậm đi rất nhiều, thong dong, không chút vội vã, tỉ mỉ cảm nhận từng nhịp co rút và cảm giác căng nóng đến từ từng nếp gấp bên trong cô. Chính nhờ sự chậm rãi ấy, cả hai đều có cơ hội nhìn ngắm thật rõ gương mặt của đối phương, từ đôi mắt, hàng mi cho đến từng nét biểu cảm dù là nhỏ nhặt nhất… Những ánh nhìn giao nhau lúc này cũng biến thành một kiểu khóa môi thầm lặng. Bàn tay anh không ngừng m*n tr*n chiếc đầu gối tròn trịa cùng bắp chân thon thả của cô, v**t v* mãi không thôi. Hơi thở của Lệnh Nhiễm dần trở nên sâu dài, dưới thân cô tựa như có một dòng sông tuôn chảy, vậy mà vẫn chẳng thể nào dập tắt nổi ngọn lửa đang thiêu đốt hừng hực.
Trận h**n ** này kéo dài rất lâu, nơi sâu kín của cô tê dại và căng đầy, mỗi một nhịp thúc của anh lại mang đến một tầng cảm giác hoàn toàn khác biệt so với nhịp trước đó. Cô chính là kẻ đồng mưu cùng anh sa đọa.
Trần Tuyết Du hoàn toàn không có ý định dừng lại, chiếc ghế sofa đã ướt đẫm loang lổ mất rồi.
Thật sự là quá lâu, cho đến cuối cùng, anh gục đầu áp mặt vào trước ngực cô, tiếng th* d*c cũng trở nên thô nặng, dồn dập. Lệnh Nhiễm vươn tay chạm vào mái tóc đẫm mồ hôi của anh. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua khung cửa sổ rọi vào phòng, dát lên lớp mồ hôi trên lưng anh một sắc vàng óng ánh, lấp lánh rực rỡ. Lệnh Nhiễm lại đưa ngón tay lên khẽ quệt lấy quệt để.
“Anh ra nhiều mồ hôi quá.”
Trần Tuyết Du cuối cùng đã không còn giữ được vẻ sạch sẽ, khô ráo như ngày thường nữa rồi.
Ánh hoàng hôn buông lơi bao bọc lấy thân hình anh, khiến cả con người anh trông thật mềm mại, an toàn, tựa như một loài mãnh thú đang chuẩn bị tìm đường quay về hang tổ để nghỉ ngơi.
“Chưa tắm rửa kỹ là anh lại cứ có cảm giác mồ hôi toát ra cũng bẩn thỉu.” Anh mỉm cười bộc bạch, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn khẽ trước ngực cô.
“Cảm giác không tốt sao?”
Đương nhiên là tốt, tốt đến mức không tưởng. Trần Tuyết Du rướn người lên phía trên, dịu dàng hôn lên bờ môi cô: “Không thể nào tốt hơn được nữa.”
Hai người họ lại bắt đầu âu yếm, v**t v* nhau. Sự âu yếm lúc này mang lại một tầng cảm giác hoàn toàn khác, nó thư thái, xoa dịu và tràn đầy thoả mãn, dẫu cho cả hai đang hoàn toàn tr*n tr** đối diện nhau thì cũng chẳng hề nảy sinh một chút ngượng ngùng e thẹn nào. Lệnh Nhiễm nhắm nghiền đôi mắt, một nửa gương mặt cô được nhuộm hồng bởi ánh hoàng hôn buông lơi. Ngón tay cô chạm vào làn da của Trần Tuyết Du, cảm giác như cả linh hồn mình đang trượt dài, chìm sâu xuống một vực thẳm nào đó, vô cùng đọa lạc, nhưng cũng vô cùng hưởng thụ.
Rặng mây rực rỡ ngoài kia tan dần, căn phòng bắt đầu chìm vào bóng chiều tối muộn.
Bỗng nhiên không gian lại lóe lên một vệt sáng. Điện thoại di động của Trần Tuyết Du đang cài chế độ im lặng, màn hình liên tục nhấp nháy báo cuộc gọi. Anh rụt bàn tay đang đặt tại vùng nhạy cảm g*** h** ch*n cô về để lấy điện thoại, mặt kính lập tức dính phải những vệt dịch tình ái.
Trong bóng tối mập mờ, Lệnh Nhiễm lặng lẽ ngắm nhìn đường nét cơ thể tr*n tr** của anh, vừa thuôn dài lại vừa cân đối.
Trần Tuyết Du chẳng hề có ý né tránh mà thản nhiên bắt máy ngay trước mặt cô. Không rõ đầu dây bên kia là ai gọi tới, anh chỉ đáp lại một câu vô cùng ngắn gọn: “Được, tôi qua ngay đây.”
Lệnh Nhiễm chống tay nhỏm nửa thân trên dậy, chăm chú nhìn anh: “Có việc gì gấp hả anh?”
Trần Tuyết Du quay trở lại bên cô, cúi người đặt một nụ hôn lên môi cô: “Anh phải qua chỗ bố một chuyến.” Trong giọng điệu bình thản của anh thoáng gợn lên một chút bực bội, thiếu kiên nhẫn vì bị quấy rầy giữa chừng. Anh liên tục luồn tay v**t v* mái tóc cô: “Chắc là không kịp nấu cơm cho em ăn rồi, để anh bảo người ta giao đồ ăn qua nhé?”
Lệnh Nhiễm mỉm cười đáp: “Tự em nấu được mà, anh cứ bận công chuyện đi.”
Cô thầm nghĩ, người đàn ông này hóa ra lại vô cùng phục tùng bố mình, ông ta chắc chắn là người nắm quyền khống chế toàn bộ gia đình. Nhưng nhìn Trần Tuyết Du vốn chẳng phải kiểu người biết cúi đầu nghe lời kẻ khác, trong một gia đình phức tạp và tình cảm bạc bẽo đến thế, sự phục tùng này của anh e rằng cũng chỉ là một lớp mặt nạ ngụy trang mà thôi.
Anh vội vã vào phòng tắm tắm rửa sơ qua một lượt rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ. Lúc anh bước ra, Lệnh Nhiễm vẫn đang để trần tấm lưng nuột nà, nằm rạp trên ghế sofa không rõ đang suy tính điều gì.
Trần Tuyết Du chợt cảm thấy một luồng xung động dâng trào trong huyết quản. Chuyện này dường như bắt đầu đi quá giới hạn mất rồi, giống như anh đang đầu độc chính mình và lún sâu vào cơn nghiện một cách quá nhanh chóng. Anh không kiềm lòng được mà dừng bước, cúi xuống đặt một nụ hôn lên bờ lưng trần của cô. Lệnh Nhiễm đang áp mặt vào chiếc gối ôm, khẽ rùng mình run rẩy một nhịp.
“Nếu mệt thì em cứ ngủ trước đi, không cần thức đợi anh đâu.”
Đôi mắt cô long lanh sóng nước dập dềnh: “Không đâu, em muốn đợi anh về, em còn muốn nghe anh kể về những chuyện trong gia đình anh nữa.”
Trần Tuyết Du lại đặt thêm một nụ hôn lên má cô. Lần này thì anh thực sự phải đi rồi, không thể nán lại thêm được nữa.
Chiếc chìa khóa xe vẫn nằm lăn lóc dưới sàn nhà, anh cúi xuống nhặt lên rồi sải bước ra khỏi cửa. Cái nóng hầm hập của đêm hè lập tức ập thẳng vào mặt. Dẫu cho anh đã tắm rửa sạch sẽ và thay một bộ đồ mới tinh, nhưng tận sâu trong xúc cảm, anh vẫn cảm nhận được những dấu vết và mùi hương của cô như đang bám riết lấy mình không buông. Bàn tay cô hệt như vẫn đang siết chặt lấy anh, thậm chí là bờ môi cô vẫn liên tục dính chặt trên da thịt anh vậy.
Đến mức sắp sửa hóa thành ảo giác mất rồi.
Đèn đêm của thành phố bắt đầu thắp lên những ánh sáng rực rỡ, những dòng xe cộ uốn lượn ngoằn ngoèo, giao thông rơi vào cảnh ùn tắc. Thế nhưng trước mắt anh, dẫu có là xe cộ hay dòng người ngược xuôi qua lại, tất thảy anh đều làm như không nhìn thấy, tâm trí anh lúc này chỉ ngập tràn hình ảnh về cơ thể tuyệt mỹ của cô.
Trần Tuyết Du thầm kinh ngạc trước sự thay đổi chóng mặt của chính bản thân mình. Anh khẽ nở một nụ cười nhẹ, ánh đèn xe hắt lên gương mặt anh một vệt sáng vàng vọt, mông lung.
Thế nhưng, một khi chiếc xe vừa rẽ bánh vào khuôn viên biệt thự của Trần Song Hải, Trần Tuyết Du lập tức trở lại trạng thái bình thường nhất, lại là Trần Tuyết Du quen thuộc như mọi khi.
Ngôi biệt thự chìm trong bóng tối nhập nhoạng âm u, xung quanh trồng rất nhiều tre trúc. Mỗi khi gió đêm thổi qua, tiếng lá lại xào xạc rợn người, cứ khiến người ta có cảm giác hoài nghi không biết bên trong những lùm cây kia có đang ẩn giấu loài rắn rết độc địa nào đó, sẵn sàng trườn ra bò lên bắp chân mình hay không.
Suốt hai ngày nay Trần Tuyết Lâm chưa từng rời đi bước nào, ngay cả ban đêm cũng ở lại bám trụ, chẳng thèm màng đến bất cứ chuyện chính nào nữa, cứ như thể bên giường của Trần Song Hải lúc nào cũng cần có người túc trực vậy. Trong lòng anh ta dấy lên một niềm hưng phấn kỳ lạ, song anh ta thể hiện ra ngoài một sự tận tụy, kiên nhẫn vô bờ bến. Anh ta biết nấu ăn, lại khéo khua môi múa mép. Khi anh ta đưa tay đỡ Trần Song Hải xuống giường, cái chạm ấy giúp anh ta cảm nhận rõ lớp da thịt và khung xương cốt rệu rã của một người già, đồng thời ngửi thấy cả một thứ mùi vị, hơi thở lão hóa đặc trưng, thứ mùi mà dẫu có tắm rửa, lau chùi kỹ lưỡng đến đâu thì cũng chẳng cách nào bưng bít cho được.
Anh ta ghì chặt tay ra sức đỡ, mở miệng ra vẻ: “Bố, bố đi chậm một chút.” Nhưng đôi mắt anh ta lại đăm đăm găm vào những nốt đồi mồi xám xịt, loang lổ trên mu bàn tay ông, chúng dày đặc đến mức che lấp cả đường gân máu. Lớp da thịt còn lại dẫu có trắng trẻo thì đã sao chứ? Đều đã trùng nhão, chảy xệ và chẳng còn lấy một chút đàn hồi nào nữa rồi.
Chỉ mới ngã bệnh có vài ngày thôi mà ông đã già đi một cách đáng sợ đến thế.
Anh ta chăm chút hầu hạ ông từ bữa ăn cho đến việc vệ sinh cá nhân, tóm lại bất cứ việc gì có thể làm anh ta đều ôm hết vào người, chẳng khác nào một bảo mẫu chính hiệu. Ngay đến cả thím giúp việc trong nhà cũng phải mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc khi thấy Trần Tuyết Lâm có thể hạ mình đến mức độ này.
Trần Song Hải phần lớn thời gian vẫn chỉ có thể nằm bẹp trên giường. Ông bị sốt, giữa tiết trời oi bức của mùa hè mà bị sốt thì lại càng thêm hành xác, khó chịu đủ đường.
Thực ra căn phòng vô cùng sạch sẽ, ngăn nắp vì có người dọn dẹp thường xuyên, mà ông cũng chưa đến mức thảm hại tới mức đại tiểu tiện mất tự chủ, nếu đến nông nỗi ấy thì còn ra thể thống gì nữa. Thế nhưng Tuyết Anh đã không còn muốn bước chân vào căn phòng này nữa. Cô bé không thể giải thích được lý do vì sao, chỉ là bản năng không muốn lại gần. Cô bé chỉ khao khát được đến những nơi náo nhiệt, ngập tràn sức sống trẻ trung, được đi đu thần tượng, đi ca hát và sắm sửa quần áo mới.
Trần Song Hải nằm trên giường, khi yên lặng trông cứ như đã chết. Trần Tuyết Lâm tựa vào khung cửa lặng lẽ nhìn, đây còn là Trần Song Hải sao? Cả đời tung hoành ngang dọc, khéo léo bề trên bề dưới, ngày ngày chỉ huy người này người kia, vậy mà giờ đây sao lại nằm im lìm bất động một chỗ thế kia?
Thật khó mà tưởng tượng nổi nếu sau này ông bị liệt hẳn thì sẽ ra cái thể thống gì nữa?
Trần Tuyết Lâm chặn Sở Nguyệt Hoa đang định đi vào ở ngoài cửa, anh ta ra hiệu suỵt rồi thuận thế ôm lấy eo bà ta. Sở Nguyệt Hoa dùng khuỷu tay huých anh một cái. Bà ta nhìn thẳng vào gương mặt người đàn ông trước mặt, biết anh ta khôn ngoan, háo sắc, nhưng trước mặt người khác lúc nào cũng bày ra vẻ hào hoa phóng khoáng, như dát một lớp vàng lên mình, đúng là làm bộ làm tịch.
Giờ thì hay rồi, ngay sau cánh cửa kia chính là bố ruột của anh ta đang nằm đó. Sở Nguyệt Hoa bất thình lình nắm chặt chỗ hiểm của anh ta, lớp dát vàng lập tức rơi rụng lả tả xuống. Anh ta chắc hẳn nghĩ rằng bà ta chỉ vì quá cô đơn trống trải nên mới không cưỡng lại được sự quyến rũ của anh ta, nực cười chết mất. Bà ta đâu phải kẻ sống uổng hơn ba mươi năm trên đời, bà ta cần đàn ông thật đấy, nhưng cái bà ta cần hơn cả chính là những lợi ích thực tế. Bao năm qua không có công lao thì cũng có khổ lao, thanh xuân và nhan sắc của bà ta, không thể uổng phí.
Có điều, thanh xuân chẳng còn lại bao nhiêu, dẫu có chăm sóc bảo dưỡng kỹ đến đâu, thì nay nó cũng đã sắp phai tàn. Vậy mà lão già đó vẫn còn sống, sống dai sống thọ, mắt không mờ tai không điếc, đầu óc cũng chẳng lú lẫn. Bà ta thật sự sốt ruột, mà sốt ruột cũng vô ích. Vậy lần này coi như ông trời thương bà ta, không nỡ để một đoá hoa như bà ta phải héo úa trong căn nhà sâu hun hút này.
Toàn thân Sở Nguyệt Hoa mềm nhũn không xương, bám lên người Trần Tuyết Lâm.
Đều là nam người nữ trưởng thành, lại gặp đúng cảnh củi khô bén lửa bốc cháy, thật chỉ sợ ngọn lửa tình ái này sẽ thiêu rụi luôn cả tòa biệt thự mất thôi.
Màn mập mờ vụng trộm ấy lại lọt ngay vào tầm mắt của Trần Tuyết Dương. Thằng bé vốn là một đứa trẻ ngốc, trẻ con không thể tự kiểm soát việc chạy lung tung, huống chi là người đần độn. Ai biết được mụ bảo mẫu chết tiệt trốn đi đâu lười biếng rồi, để mặc thằng bé chạy loạn khắp nơi. Trần Tuyết Dương dừng bước lại, ngó nghiêng dòm ngó vài cái rồi lại vô tư chạy biến đi nơi khác.
Hai người đều giật thót, nhưng nghĩ lại thì cũng chẳng sao cả. Nó không hiểu, trẻ con bình thường có lẽ sẽ chạy tới hỏi: Hai người đang làm cái gì thế? Còn Trần Tuyết Dương thì dù có thấy cũng như không.
Chẳng hiểu vì sao mà chuyện này còn k*ch th*ch hơn cả việc thật sự lên giường, kích động hơn cả việc lột phăng quần áo. Bởi chỉ có một cánh cửa ngăn cách, trong phòng là Trần Song Hải đang nằm đó, yếu ớt đến mức như gần như sắp chết, vốn dĩ ai ai cũng đều phải nhìn sắc mặt ông mà sống, thậm chí là nghe chỉ đạo từ ông, vậy mà giờ lại lén lút làm chuyện đó ngay dưới mí mắt ông. Sự k*ch th*ch tột độ đánh thẳng vào cả thể xác lẫn tâm lý này, quả thực nếu thiếu đi sự hiện diện của Trần Song Hải ở bên trong thì sẽ mất đi cái hay rồi.
Cứ hễ đêm xuống là Trần Tuyết Dương sẽ không còn chạy nhảy lung tung nữa. Toàn bộ căn nhà chìm vào không gian tĩnh mịch, con người cần đi ngủ, mà ngay đến cả lũ chim chóc trú ngụ trong khóm trúc ngoài kia cũng đã đến giờ yên giấc.
Yên tĩnh thật tốt. Khiến con người ta giữa ban ngày không kìm được lòng mà mong chờ thêm một màn đêm khác buông xuống. Đêm rồi cũng đến, nhưng trong ánh chiều tà lại có một Trần Tuyết Du bước tới. Trần Tuyết Lâm thấy anh xuất hiện tại phòng khách, có chút kinh ngạc: “Tuyết Du? Không phải chú nói trưa mai mới qua sao?”
Trần Tuyết Du sờ mái tóc nửa ướt nửa khô: “Bố đâu? Tình hình thế nào rồi?” Anh không trả lời trực tiếp, nhận ra Trần Tuyết Lâm không biết anh sẽ đến.
“Bố hôm nay cũng ổn, chú cơm nước chưa?”
“Chưa, em vừa bận xong.”
Đèn phòng khách đang bật, rọi khắp không gian một màu trắng xóa, thế nhưng đồ nội thất lại đỏ như máu. Trần Tuyết Du đi vào trong, thấy Sở Nguyệt Hoa mặc chiếc váy sườn xám ôm sát cơ thể, đang lúi húi cúi người thay nước cho hoa, vừa thấy anh liền mỉm cười ngước mắt: “Ôi chao, Tuyết Du tới rồi, chưa ăn phải không? Vừa hay cả nhà cùng ăn luôn.”
Bà ta lại dặn người giúp việc lên lầu gọi Tuyết Anh, Tuyết Anh rất ít khi xuống lầu, cô bé ở một mình trong phòng lên mạng, chat chit với người lạ, đến giờ ăn cũng không chịu xuống ăn, sinh hoạt đảo lộn.
“Thím cứ nói nói anh hai nó tới rồi, nó sẽ xuống lầu ngay.”
Sở Nguyệt Hoa quay người lại, bất lực mỉm cười với Trần Tuyết Du: “Tuyết Du, con phải quản nó giúp dì, dì nói cái gì nó cũng cãi lại, con nói thì nó còn nghe được vài câu.”
Trần Tuyết Lâm đi tới, vỗ lên vai anh: “Qua đây, ngồi nghỉ một lát, anh vào đỡ bố ra.”
Trần Tuyết Du nhìn dáng vẻ của anh ta, cười nói: “Anh cả mấy ngày nay vất vả rồi.”
Anh dĩ nhiên không thể ngồi mà cùng đi vào phòng đỡ Trần Song Hải ra. Trần Song Hải run rẩy ngồi vào vị trí chủ tọa, sắc mặt ông nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn còn sáng suốt.
Ông vừa ngồi xuống thì Thời Duệ tới.
Trên tay Thời Duệ xách theo đồ bổ, Trần Song Hải đang bệnh, đi tay không đến thì không ra thể thống gì cả.
Trần Song Hải quét mắt nhìn một vòng, nói với Sở Nguyệt Hoa: “Đừng để Tuyết Anh và Tuyết Dương xuống đây, cứ ở trên lầu chơi trước đi.”
Không khí chùng xuống, im lặng trong thoáng chốc.
“Được rồi, ngồi xuống cả đi. Đợt này tôi cũng không còn sức xuống bếp làm món cá, trong lòng cứ cảm thấy có phần áy náy, cả nhà tụ họp ăn bữa cơm không dễ dàng gì. Thân làm cha mẹ, chỉ cần còn cử động được thì trong lòng vẫn cứ muốn tự tay làm chút gì đó cho con cái.”
Trần Song Hải bình tĩnh cất lời, ánh mắt mấy người họ không hề giao nhau, tất cả đều nhìn về phía ông. Trần Tuyết Lâm cười nói: “Bố, bố gì vậy chứ, nay bố đổ bệnh, đáng lẽ phải là chúng con chăm sóc bố mới phải. Đợi bố khỏe lại chúng con mới lại được hưởng cái lộc ăn ấy. Bố nói vậy làm chúng con vô cùng hổ thẹn.”
Trần Song Hải gật đầu: “Phải, anh quả thật nên cảm thấy hổ thẹn.” Ông vừa dứt lời, một cái bạt tai liền giáng xuống, tát thẳng vào mặt Trần Tuyết Lâm, thanh âm vô cùng giòn giã. Cơ thể bệnh tật suy nhược như vậy mà vẫn bộc phát ra được sức mạnh đáng kinh ngạc, Trần Tuyết Lâm loạng choạng một cái.
Cái tát này quá mức đột ngột, Trần Tuyết Du và Thời Duệ vốn nên kinh ngạc, cũng biểu hiện ra rất đúng mực.
“Bố…” Trần Tuyết Du đứng bật dậy, Thời Duệ cũng vậy.
Khí huyết của Trần Song Hải lập tức dâng trào, gương mặt trắng bệch chuyển sang đỏ gay, ngay cả hàng lông mày cũng run lên: “Tuyết Du, con đánh nó thay bố!”
Trên mặt Trần Tuyết Lâm hiện rõ dấu tay, anh ta ôm mặt, gần như muốn rơi lệ: “Bố nếu muốn đánh, tự con đánh cũng được, nổi trận lôi đình thế này chỉ hại sức khỏe của bố ạ.”
Trong lòng Trần Tuyết Du trong lòng thầm cảm thấy nực cười, nhíu mày nhìn hai người: “Bố, nếu anh cả thật sự phạm sai lầm gì, đợi bố khỏe lại rồi hãy ra sức dạy dỗ anh ấy.” Anh đi tới, nhẹ nhàng vuốt lưng cho Trần Song Hải: “Bây giờ bố đừng động khí, khó khăn lắm tinh thần bố mới vừa khá lên đôi chút.”
Thời Duệ cũng nói: “Bác Trần, sức khỏe là quan trọng nhất, Tuyết Lâm có phạm phải lỗi gì thì bác cứ dạy bảo, cậu ấy sẽ nghe mà, không lúc nào mà cậu ấy không nghe lời bác.” Miệng anh ta nói vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ, nghe nói người có tuổi đột ngột nổi trận lôi đình thì rất dễ bị xuất huyết não.
Mãi lâu sau Trần Song Hải vẫn không nói gì, đột nhiên ông lại đá một cước vào người Trần Tuyết Lâm, Trần Tuyết Lâm theo bản năng định tránh, nhưng sực nhận ra không được liền để mặc cho Trần Song Hải đá.
Trên bàn ăn bày đầy một bàn chén đĩa, bên cạnh còn có một chai rượu vang chưa mở. Trần Song Hải vung chai rượu lên, đập thẳng vào đầu Trần Tuyết Lâm, một trận mưa đỏ bắn tung tóe, mảnh vỡ nát rơi đầy đất.
Cú này kéo theo cả đống bát đĩa, đũa thìa kia cũng đồng loạt rơi xuống đất, phát ra tiếng động.
Trần Tuyết Du lạnh lùng nhìn, ôm lấy Trần Song Hải theo kiểu tượng trưng: “Bố, bố, đừng như vậy, đừng tức giận nữa ạ.”
Liệu có tức chết không? Tức chết vào lúc này thì thật không phải thời điểm tốt.
Trong đầu anh nhanh chóng lướt qua ý nghĩ này, rồi ôm chặt lấy ông.
Trần Tuyết Du nháy mắt ra hiệu với Thời Duệ, Thời Duệ liền bước tới, thuận thế quỳ xuống trước mặt Trần Song Hải: “Bác Trần, bác nghe lời Tuyết Du đi ạ, bác thật sự không thể nổi giận như vậy, hãy cẩn trọng thân thể ạ!”
“Đừng cản ta, hôm nay ta phải đánh chết nó!” Trần Song Hải giang rộng hai tay, tìm kiếm thứ gì đó vừa tay, Trần Tuyết Lâm không trốn, còn rướn người tới gần: “Bố, bố cứ nhắm vào đây mà đánh, nhắm vào đây mà đánh đi!” Anh ta lớn tiếng hét lên, cốt để Trần Song Hải trút hết cơn giận độc địa này ra, người ta có cục tức trong lòng mà không trút ra, sớm muộn gì cũng tìm cơ hội để trút ra gấp bội.
Trên lầu nghe thấy động tĩnh, tất nhiên phải ra xem. Sở Nguyệt Hoa ôm ngực, đứng ở cầu thang nhìn vài cái, lập tức quay người lại, chặn Tuyết Anh lúc này đã lăn xe lăn ra ngoài.
Tuyết Anh đã nhìn thấy, bên dưới loạn xạ hết cả lên, đánh nhau rồi. Cô bé từng thấy trẻ con đánh nhau, hoặc là người lớn đánh trẻ con, đây là lần đầu tiên cô thấy người lớn bị đánh, một người lớn tướng như vậy, tay dài chân rộng, thế mà lại đang chịu đòn.
Cô bé có chút hả hê trước nỗi đau của người khác, cảm thấy cảnh tượng ấy thật nực cười, nhưng lại có chút sợ hãi, lo Trần Tuyết Lâm sau này sẽ quay lại tính sổ với mình.
Cô bé chú ý tới anh hai, anh hai quả đúng là có sức lực, một phát đã lôi tuột anh cả ra, còn anh Thời Duệ đang làm cái gì thế kia? Ôm khư khư lấy chân bố không buông.
Đánh tiếp đi chứ, Tuyết Anh trong lòng ngầm phấn khích.