Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 31

“Đương nhiên là được chứ, có chuyện gì xảy ra sao?” Trần Tuyết Du nhìn đồng hồ đeo tay.

“Không có gì đâu, chỉ là em mong anh về sớm một chút thôi.”

“Được, tôi sẽ về sớm nhất có thể. Em muốn ăn gì không? Nếu đói thì bây giờ tôi sắp xếp người qua nấu cơm.”

“Đừng, em không muốn người ngoài tới đây đâu, em cũng biết nấu ăn mà.”

“Vậy cứ đợi tôi về rồi nấu nhé.”

Như thế này quả là mật ngọt dịu dàng biết bao. Những lời nói vô cùng bình thường nhưng khi thốt ra từ miệng anh lại mang một cảm giác thật khác biệt. Giọng điệu của anh thực ra không thay đổi là mấy, chỉ là trầm ấm hơn một chút thôi.

Nỗi sợ hãi của cô đã tìm được nơi nương tựa, cô lại xoay người nhìn chiếc điện thoại bàn kia.

Đã quá lâu rồi cô không dùng đến điện thoại bàn. Lần gần nhất có lẽ là hồi cô học nội trú cấp hai, giáo viên yêu cầu điền một biểu mẫu, cô phải dùng thẻ điện thoại công cộng để gọi về cửa hàng tạp hóa nhà mình để hỏi Tiêu Mộng Cầm về một số thông tin. Chiếc điện thoại bàn ở cửa hàng lúc nào cũng trực sẵn ở đó, nó tồn tại là để chờ đợi Lệnh Trí Lễ. Mỗi khi tiếng chuông reo lên, Tiêu Mộng Cầm đều vội vã chạy ra nhấc máy nghe, thế nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả, toàn là những cuộc gọi bâng quơ, thậm chí có cả những số gọi nhầm.

Nhưng cuộc điện thoại vừa rồi, chắc chắn không phải là gọi nhầm.

Lệnh Nhiễm lên mạng tìm kiếm cách kiểm tra số điện thoại bàn vừa gọi đến. Căn nhà bỗng chốc trở nên trống trải lạ thường, tĩnh lặng đến kỳ lạ, rộng lớn như thể không có biên giới.

Thập Lý trại thì quá đỗi chật chội, còn nơi này lại quá mênh mông.

Khi tiếng cửa lạch cạch vang lên, Lệnh Nhiễm liền lập tức lao ra. Còn chưa kịp nhìn rõ, mới chỉ thấy một bóng người bước vào thì cô đã nhào vào lòng anh, mà Trần Tuyết Du cũng giang tay ôm chặt lấy cô.

Anh vừa bước qua ngưỡng cửa thì cô đã đặt lên môi anh một nụ hôn. Chiếc chìa khóa xe trên tay anh còn chưa kịp cất, rơi loảng xoảng xuống đất.

Anh cũng không kịp nhìn kỹ cô, chỉ biết rằng có một cơ thể mềm mại, ấm nóng đang áp sát tới, và anh buộc phải ôm lấy.

Nụ hôn này vừa bắt đầu đã vô cùng nồng nhiệt, khiến người ta chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi chuyện khác. Vậy thì không nghĩ nữa. Bàn tay Lệnh Nhiễm luồn ra sau m*n tr*n tấm lưng anh, khiến chiếc áo sơ mi nhăn nhúm lại. Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở. Cô cuồng nhiệt như lửa bỏng, chẳng nói lấy một lời, thay vào đó là dùng chính bờ môi để thay lời muốn nói với anh.

Dường như ôm thế nào cũng cảm thấy chưa đủ, cô muốn xích lại gần hơn, gần hơn nữa, nhưng chẳng thể nào khăng khít hơn được nữa rồi. Cứ thế lặp đi lặp lại những nụ hôn triền miên, nhịp tim cũng trở nên dồn dập, tiếng thình thịch thình thịch như nện vào màng nhĩ. Bờ môi mềm mại ấy quấn quýt lấy nhau tưởng chừng như muốn nuốt chửng đối phương, Trần Tuyết Du m*t mát lấy những giọt mật ngọt và chiếc lưỡi của cô, một tay anh đỡ lấy ót cô, cảm nhận rõ sự mong manh, yếu đuối của cô gái trong lòng.

Đến khi gần như ngạt thở, hai người mới chịu tách nhau ra. Gương mặt Lệnh Nhiễm ửng hồng đỏ rực, cô chăm chú ngắm nhìn Trần Tuyết Du. Anh vẫn chưa thoát khỏi cơn say tình ái, ánh mắt mang theo vài phần mơ màng. Cô khẽ mỉm cười run rẩy, những ngón tay m*n tr*n dọc theo xương lông mày và sống mũi của anh.

“Nhớ anh lắm.”

Trần Tuyết Du siết chặt lấy tay cô, lại cúi đầu xuống hôn cô một lần nữa.

Người đàn ông này thật là… cô mới vừa kịp hít thở một hơi thôi mà. Gương mặt Lệnh Nhiễm nóng bừng, cô dẫm phải chiếc chìa khóa dưới chân bèn khẽ nhấc chân lên một chút.

Chẳng biết nụ hôn ấy lại kéo dài bao lâu, biết rằng không thể tiếp tục như thế này mãi, Trần Tuyết Du bèn nhấc bổng cô lên. Cô thuận thế quấn chặt hai chân quanh hông anh. Cơ hông của anh thật săn chắc, lại có lực, toát lên một cảm giác vô cùng mạnh mẽ, cường tráng. Cô không thích những kiểu đàn ông đa sầu đa cảm, thiếu đi khí chất nam tính. Đàn ông thì phải ra dáng đàn ông, đừng có lèm bèm lải nhải, suốt ngày làm thiên tài trong những ảo tưởng viển vông, đến lúc cần trông cậy thì chẳng nhờ vả được tích sự gì.

Lệnh Nhiễm vòng hai tay qua cổ anh, mỉm cười nghiêng đầu, cắn một cái nhẹ lên má trái, rồi lại cắn một cái lên má phải của anh. Những vết hằn nhạt màu lưu lại trên làn da anh gần như đối xứng hoàn hảo.

Trong không khí như thể giăng đầy những sợi tơ nhện, tầng tầng lớp lớp, trói buộc và kết nối hai con người lại với nhau.

Trần Tuyết Du mỉm cười nói: “Tôi còn chưa tắm rửa gì cả, cảm thấy trên người bẩn lắm.”

Lệnh Nhiễm đáp: “Bẩn chỗ nào cơ, để em xem nào?” Cô thực sự ngó nghiêng nhìn trái nhìn phải, rồi cố tình ngửa người ra sau thật mạnh. Trần Tuyết Du giật mình kinh hãi, vội vàng giang cả hai tay ôm lấy eo cô vì sợ cô sẽ bị lật nhào ra sau.

Lệnh Nhiễm nhảy phắt từ trên người anh xuống: “Em làm anh sợ à?”

Trần Tuyết Du nói: “Đúng thế, tôi sợ em bị thương.”

Lệnh Nhiễm cười khúc khích: “Nào, để em xem rốt cuộc là anh bẩn ở đâu.” Cô nắm lấy bàn tay anh, lật qua lật lại ngắm nghía: “Không bẩn.” Rồi lại kiễng chân lên chăm chú quan sát gương mặt anh. Khoảng cách quá gần khiến Trần Tuyết Du không nhịn được mà mỉm cười.

“Mặt cũng không bẩn.”

Cô đưa tay luồn vào tóc anh, khơi khơi vài cái. Mái tóc bồng bềnh, khô ráo, trông vô cùng khỏe mạnh và sạch sẽ.

“Vẫn không bẩn chút nào.”

Cô thậm chí còn rúc đầu vào cổ anh mà hít hà. Giữa mùa hè oi ả mà trên người anh chẳng hề có một chút mùi mồ hôi nào, chỉ có luồng hơi thở ấm nóng tỏa ra. Trần Tuyết Du khẽ rùng mình một cái, giống như vừa bị một luồng gió lạnh sượt qua.

“Em thường nghe người ta mắng nhiếc đàn ông là lũ đàn ông thối tha, sao người anh lại thơm tho thế này?”

Chẳng đợi anh trả lời, Lệnh Nhiễm lại cười nói tiếp: “Đây có tính là lời đường mật không nhỉ? Nếu em mà là đàn ông, chắc chắn em sẽ cực kỳ giỏi gạt phụ nữ.”

Trần Tuyết Du nhìn cô với đôi mắt đong đầy ý cười: “Vậy hiện tại em có đang lừa tôi không?”

Đôi mắt của anh thật đẹp, thoạt nhìn đã có một dáng hình vô cùng cuốn hút, nhìn kỹ lại thấy đong đầy tình cảm, lòng đen lòng trắng phân biệt rõ ràng. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy thôi, tâm trạng của người ta cũng tức khắc trở nên vui vẻ theo.

“Đúng vậy, em muốn lừa anh đến mức chẳng còn một mảnh giáp.”

Lệnh Nhiễm vừa nói vừa muốn bật cười. Quả là thú vị, những chiêu trò này chẳng cần ai dạy, cũng chẳng cần học hỏi ở đâu, cứ gặp đúng người là tự khắc tuôn ra nơi đầu môi một cách tự nhiên nhất, chẳng cần chút tính toán sắp đặt nào.

Trong mắt cô ngập tràn d*c v*ng, một thứ d*c v*ng đẹp đẽ, tựa như những đóa hồng rực rỡ nở rộ khắp khu vườn kia.

“Thế thì chắc là phải tốn kha khá thời gian đấy, dù sao thì những thứ trên người tôi cũng nhiều lắm.”

Trần Tuyết Du nói xong lại cúi xuống hôn cô. Lệnh Nhiễm vừa th* d*c vừa hỏi: “Có làm lỡ việc quan trọng của anh không? Bắt anh phải về sớm thế này.”

Anh vẫn tiếp tục nụ hôn, giọng nói trầm khàn đầy quyến luyến: “Đây cũng là việc quan trọng mà.”

Lệnh Nhiễm ngã nhào xuống chiếc ghế sofa, ngón tay vò nhẹ mái tóc anh, nhắm mắt cảm nhận sự mềm mại từ bờ môi và sự ẩm ướt trong khoang miệng anh. Chợt cô nghe thấy anh khẽ cười một tiếng, nói: “Thế này không được rồi.”

Trần Tuyết Du nhỏm người dậy khỏi trước ngực cô: “Tôi vẫn phải đi tắm đã.”

Lệnh Nhiễm cũng bật cười: “Anh cuồng sạch sẽ thật đấy.”

“Thói quen rồi, nếu không cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, trong lòng sẽ có chướng ngại.”

Lệnh Nhiễm nói: “Anh có biết nhà vệ sinh công cộng ở mấy khu làng trong phố không? Vừa bẩn vừa hôi, thế mà có những người vẫn làm chuyện đó ngay tại đấy đấy.”

“Sao em lại biết được?”

“Em từng vô tình bắt gặp rồi, gã đàn ông kia còn chưa kịp kéo quần lên tử tế nữa kìa.”

“Em còn nhìn kỹ thế cơ à?”

“Biết làm sao được, đập ngay vào mắt mà, thế nên tiện thể ngó thêm vài cái luôn.”

“Không phải người đàn ông nào cũng như vậy đâu.”

Trần Tuyết Du vốn không thể chịu đựng nổi những thứ ô uế bẩn thỉu. Những cảnh tượng kiểu đó, chỉ nghe thôi đã thấy bẩn tai rồi. Anh khẽ quan sát thần sắc của Lệnh Nhiễm, thấy cô có vẻ như đã quá quen thuộc với mấy chuyện này, nói ra một cách chẳng chút ngại ngùng e thẹn nào.

“Em biết chứ, anh đâu có giống họ. Ngày nào anh cũng tắm rửa sạch sẽ thơm tho như một đứa trẻ sơ sinh vậy.”

Trần Tuyết Du không nhịn được cười. Anh nghĩ thế này có lẽ chính là yêu đương rồi, nếu như thế này mà còn không phải thì anh cũng chẳng biết thế nào mới được coi là yêu nữa.

Lệnh Nhiễm bỗng nhiên “Này” một tiếng. Cô đang gọi anh, Trần Tuyết Du hiểu ý, bật cười hỏi: “Gọi anh đấy à? Anh không có tên sao?”

“Có, nhưng xưng hô thế nào bây giờ? Hình như anh cũng chẳng mấy khi gọi tên em cả. À, em nhớ ra rồi, hôm ở trong phòng tắm, anh gọi em là gì nhỉ?”

Trần Tuyết Du không nhớ rõ nữa, có lẽ lúc đó chỉ là phản xạ vô thức, hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào.

“Anh gọi tên em à?”

“Em không chắc chắn lắm, hình như em nghe thấy anh gọi em là Nhiễm Nhiễm.”

“Nhiễm Nhiễm là tên ở nhà của em sao?”

“Vâng, em cho phép anh gọi như thế đấy.”

“Đúng là vinh hạnh cho anh quá. Theo lý mà nói thì hai bên nên bình đẳng một chút, có điều anh lại không có tên ở nhà, em cứ tùy ý mà gọi vậy.”

Lệnh Nhiễm ngồi nhỏm dậy, vòng tay ôm lấy eo anh: “Sao anh lại tùy ý thế chứ?”

“Em muốn xưng hô thế nào cũng được mà.”

“Thế thì em không khách sáo đâu nhé, Trần Tuyết Du.”

Trần Tuyết Du đặt một nụ hôn lên vầng trán trắng ngần của cô, mỉm cười: “Đúng là không khách sáo thật.” Anh cảm thấy hôm nay cô có chút khác lạ, cực kỳ rôm rả, nhiệt tình, đột nhiên trở nên thân thiết với anh đến mức không thể thân hơn được nữa. Anh chăm chú nhìn vào ánh mắt và biểu cảm của cô, gặng hỏi: “Hôm nay em đã gặp chuyện gì phải không?”

Lệnh Nhiễm cười đáp: “Sao anh lại hỏi thế?”

“Cảm giác như em đang ôm tâm sự trong lòng.”

Cô cũng lặng lẽ ngắm nhìn anh. Trần Tuyết Du thực sự là một người đàn ông vô cùng lý trí và tinh tế, tâm tư tỉ mỉ như sợi tóc. Anh không giống như một vài gã đàn ông khác, dẫu cho bạn có đang đau khổ đến chết đi sống lại, anh ta vẫn cứ vô tư ăn uống, đặt lưng xuống giường là ngáy phì phò như sấm dậy. Ở Thập Lý trại, cô đã từng chứng kiến đủ kiểu người, đủ loại chuyện trên đời, những người đàn ông, phụ nữ nơi ấy đều đã hằn sâu vào tâm trí cô những ký ức không thể xóa nhòa.

Một người đàn ông vừa có nét nam tính, mạnh mẽ, lại vừa chu đáo, biết quan tâm gặng hỏi, biết lắng nghe như anh, quả thực có đốt đuốc đi tìm cũng chẳng ra. Mà điều quan trọng nhất chính là, Trần Tuyết Du còn có năng lực giải quyết vấn đề.

“Thực ra, em có chuyện này muốn nói với anh. Hôm nay lúc về nhà, em phát hiện chiếc điện thoại bàn nhà anh đổ chuông. Thời buổi này sao anh vẫn còn dùng điện thoại bàn vậy?”

Bây giờ đâu còn là mười năm trước nữa, những gia đình lắp điện thoại bàn ngày càng thưa thớt dần. Ngay đến cái nơi như Thập Lý trại cũng hiếm khi thấy nhà ai có, họa hoằn lắm mới có mấy cửa tiệm đặt máy làm điện thoại công cộng mà thôi.

Cô muốn nghe thử xem anh sẽ giải thích thế nào.

Trần Tuyết Du vuốt nhẹ bắp chân cô rồi đứng dậy, anh bước tới bên chiếc điện thoại bàn, cúi đầu nhìn: “Lắp từ ngày trước rồi. Mẹ anh từng qua đây ở tạm một thời gian, sau đó bà sang nước ngoài định cư, cứ mỗi dịp lễ tết bà lại gọi vào số máy bàn này.”

Lệnh Nhiễm nói: “Chiều nay có người gọi vào số này, nhưng đối phương không nói gì cả.”

Trần Tuyết Du quay đầu lại: “Em có hỏi đầu dây bên kia là ai không?”

“Không, em chần chừ một lát mới nhấc máy vì sợ có chuyện gì quan trọng. Nhưng em không lên tiếng trước mà đợi đối phương nói, thế mà người ta cũng im bặt.”

Trần Tuyết Du thầm nghĩ cô gái này quả thực rất thông minh. Thông minh cũng tốt, người thông minh thường khó bị thuần hóa, mà những người dễ dàng bị kiểm soát thì còn gì thú vị nữa đâu.

“Đầu bên kia trước sau đều không nói lời nào sao?”

“Vâng, đôi bên cứ im lặng giằng co một lúc rồi em cúp máy, không hé môi lấy một chữ.”

Trong lòng Trần Tuyết Du đại khái đã đoán ra là ai rồi.

“Liệu có phải là anh cả của anh không?”

“Sao em lại nghĩ là anh ta?”

“Lần trước gặp, anh ta cứ tìm đủ mọi cớ để nán lại không chịu đi. Có lẽ anh ta nghi ngờ em đang sống ở chỗ anh. Mà số điện thoại này, chắc chắn chỉ có người nhà anh mới biết được.”

Trần Tuyết Du khẽ cười: “Phân tích khá lắm.”

“Anh cũng nghĩ là anh ta à?”

“Anh thì không nghĩ vậy. Nếu anh ta thực sự muốn dò xét, anh ta sẽ chọn cách trực tiếp hơn, chẳng hạn như đột ngột lái xe tới đây tìm anh.”

Trần Tuyết Du nói thêm: “Có lẽ là ai đó trò đùa dai, hoặc vô tình bấm nhầm số thôi.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Anh không thấy sợ sao?”

“Chuyện này có gì mà phải sợ?”

“Biết rõ số máy nhà anh, lại còn cố tình không lên tiếng. Em biết hoàn cảnh gia đình anh khá phức tạp, anh lại có nhiều tiền như thế, không sợ là kẻ thù hay ai đó tới kiếm chuyện sao?”

Trần Tuyết Du bước quay trở lại: “Bây giờ là xã hội pháp chế, an ninh khu nhà chúng ta rất tốt, hơn nữa xung quanh căn biệt thự này đâu đâu cũng có camera giám sát.” Anh xoa xoa mái tóc dài của cô: “Hôm nay chính vì chuyện này nên em mới gọi điện cho anh đúng không?”

Không hoàn toàn là vậy. Cô không cách nào bày tỏ hết những dòng suy nghĩ hỗn độn ngổn ngang trong lòng mình. Cô có một loại trực giác rằng bản thân đã bị một thứ gì đó nhắm vào, một đôi mắt đang rình rập trong bóng tối, mà chính cô là người đã chủ động bước chân vào cái bẫy này. Đáng lẽ ra cô có thể an phận chấp nhận kết quả mà người ta sắp đặt, cầm lấy tiền rồi thong thả chờ đợi, chờ đi học đại học, chờ ngày rời khỏi nơi đây, như vậy thì đã chẳng có bất kỳ sóng gió nào xảy ra rồi.

Cô hoàn toàn đang tự nhả kén nhốt mình, nhưng đó cũng là chuyện bất khả kháng. Con người như cô vốn dĩ phải tự dệt nên cái kén của chính mình. Cô muốn giữ sợi dây liên kết với cõi trần này thì bắt buộc phải lựa chọn con đường như vậy.

“Em chợt nghĩ, anh sống một mình trong căn nhà rộng lớn thế này mà không thấy sợ sao? Nhất là vào những đêm khuya thanh vắng, có biết bao nhiêu căn phòng trống trải, đến cả tiếng vang cũng chỉ có của riêng bản thân mình thôi.”

“Không sợ, có lẽ do anh đã quen với việc ở một mình rồi, anh cũng đã sống độc thân trong một thời gian khá dài.”

“Vậy anh có bao giờ cảm thấy cô đơn, trống trải không?”

Trần Tuyết Du đưa tay vuốt trán, khẽ mỉm cười đáp: “Con người sống trên đời làm sao tránh khỏi những lúc cô đơn lạnh lẽo chứ? Cứ trải nghiệm hết những gì có thể trải nghiệm, cố gắng đừng để bản thân phải ôm lấy nuối tiếc là được rồi. Nếu thực sự có điều gì nuối tiếc lưu lại thì cũng đành chịu thôi chứ biết làm sao được? Có tiếc nuối thì cứ để nó ở đó, cuộc đời này nào có chuyện gì vẹn toàn, viên mãn.”

Trông anh có vẻ vô cùng rộng rãi độ lượng, không quá chấp niệm vào bất cứ điều gì, cuộc sống có kế hoạch rõ ràng, rành mạch. Anh không xem trọng vạn vật sự đời quá mức, nhưng cũng chẳng coi nhẹ điều gì. Liệu thực tế có đúng như vậy không? Ít nhất thì những lời nói và thần thái của anh đã truyền đạt ra một thông điệp như thế.

Con người Trần Tuyết Du dường như không có lấy một kẽ hở. Không giống như một vài người, cuộc đời họ sống đầy rẫy những lỗ hổng, chỗ này có tật xấu, chỗ kia gặp vấn đề, tựa như một ngôi nhà bốn bề lộng gió, tám hướng dột mưa, cứ thế chịu đựng qua ngày đoạn tháng, chớp mắt một đời người đầy phong ba bão táp đã trôi qua.

Cô càng nhìn anh lại càng cảm thấy sâu xa bên trong anh thế nào cũng phải có một góc khuất nào đó. Chính vì nhìn ngoài không thấy có kẽ hở nào nên mới biến thành kẽ hở lớn nhất. Lệnh Nhiễm thầm hoài nghi không biết vì lý do gì mà anh lại chẳng buồn bận tâm truy cứu đến cuộc điện thoại kỳ lạ vừa rồi. Nhưng một khi anh đã không muốn chủ động nói sâu hơn, cô cũng hiểu ý không gặng hỏi thêm. Việc gượng ép người khác lên tiếng là điều chẳng hay ho gì, có ép nói ra được thì cũng chỉ là những lời dối lòng không thật mà thôi.

Thế là cô ôm chầm lấy thân hình nam tính trước mặt. Cơ thể anh ấm nóng, khi ghé sát lại gần sẽ ngửi thấy một mùi hương vô cùng sạch sẽ, dịu nhẹ. Thứ mùi hương ấy tự nhiên, không hề nồng nặc, tựa như sinh ra đã được gắn chặt với cơ thể anh vậy. Con người anh thực sự quá đỗi nề nếp, quy củ, ngay đến cả mùi hương trên da thịt cũng được chăm chút một cách chu toàn, thỏa đáng.

Lệnh Nhiễm hít hà thật sâu hương thơm từ anh. Mùi hương ấy là từ quần áo? Hay là từ da thịt tỏa ra? Dường như đều không hoàn toàn đúng. Cô đột nhiên có một khát khao muốn được hoà nhập, tan biến vào trong nếp áo, vào trong làn da của Trần Tuyết Du, cô khao khát thứ cảm giác rung động mãnh liệt mà anh mang lại.

“Cơ thể của anh… có bao giờ cảm thấy cô đơn không?” Cô ngước nhìn lên, những ngón tay m*n tr*n khẽ chạm vào yết hầu của anh, đôi mắt lúc này đã hoàn toàn bị ngọn lửa d*c t*nh chiếm trọn.

Nhịp thở của Trần Tuyết Du bắt đầu dồn dập hơn đôi chút, phả ra luồng hơi nóng hổi: “Có.”

Một người đàn ông trưởng thành, việc thẳng thắn đối diện với d*c v*ng chân thật của bản thân vốn dĩ chẳng có gì là khó khăn cả.

“Sao anh không tìm ai đó để giúp mình giải tỏa?”

“Anh nhớ là mình đã từng trả lời câu hỏi này rồi mà.”

Lệnh Nhiễm vờ như sực tỉnh ngộ, bàn tay cô từ từ trượt xuống xương quai xanh của anh: “Vậy để em giúp anh là được chứ gì. Những năm qua chắc hẳn là anh cô đơn lắm.” Cô khẽ bật cười trêu chọc anh hai tiếng: “Anh nhìn xem này, ra mồ hôi rồi kìa.”

Nơi cổ và xương quai xanh của Trần Tuyết Du quả thực đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Rõ ràng trong phòng bật điều hòa rất mát mẻ, đáng lẽ ra không thể đổ mồ hôi được, mà hiện tại hai người họ cũng đâu có ở trong phòng tắm.

Cô nhất định sẽ khiến anh phải chảy đầm đìa mồ hôi cho mà xem. Trần Tuyết Du cố gắng kiềm chế hết mức, thấp giọng nói: “Anh vừa mới bước vào nhà, đến tay còn chưa kịp rửa nữa, em đợi một chút có được không?”

Lệnh Nhiễm mỉm cười nhìn anh. Anh luôn có một mặt cố chấp của riêng mình, tạm thời đừng bận tâm đến mặt giả tạo kia nữa. Vào ngay khoảnh khắc này, anh phơi bày ra khía cạnh nào thì cô sẽ đón nhận khía cạnh đó. Cô cảm thấy trái tim mình rung động mãnh liệt một cách kỳ lạ, bởi vì cô biết rất rõ rằng chẳng mấy chốc nữa thôi, anh sẽ lột xác biến thành một bộ dạng hoàn toàn khác hẳn. Còn lúc này đây, anh vẫn đang khoác lên mình vẻ nho nhã, lịch thiệp, như thể hoàn toàn là một người khác vậy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn