“Tôi muốn tắm cùng anh.” Cô đưa ra yêu cầu, phóng túng ngẩng đầu nhìn anh.
Trần Tuyết Du cúi đầu, trên người anh mang theo hơi thở của thế giới bên ngoài, từ bụi bặm, khói thuốc, mùi rượu, tất cả đan xen hỗn độn. Ban đầu anh không muốn những thứ này làm bẩn quần áo của cô. Nhưng rồi anh đột ngột ôm chặt lấy cô, nhấc bổng cô lên và đi về phía phòng tắm.
Cô cảm nhận được sức mạnh của người đàn ông, cơ thể anh nóng rực, một luồng hưng phấn dâng lên tận đáy lòng, khiến da thịt đều siết căng lại.
Vào đến phòng tắm, cô trượt xuống từ vòng tay của Trần Tuyết Du, anh để cô giúp mình c** q**n áo.
Lệnh Nhiễm cụp mắt, nhịp tim hoảng loạn. Cô biết bộ dạng tr*n tr** của anh ra sao, nhưng tự tay cởi bỏ đồ khiến anh tr*n tr** lại là một cảm giác hoàn toàn khác. Cô cởi áo anh ra, v**t v* làn da của anh, làn da trẻ trung, săn chắc đang bừng toả sức sống dưới lòng bàn tay cô. Lệnh Nhiễm chưa bao giờ hỏi tuổi anh, cũng không cần thiết, cô chỉ cần biết anh là một người đàn ông trẻ tuổi là đủ rồi.
Đám nam sinh cùng lớp quá mong manh, thầy giáo thì lại quá nề nếp dày dạn, Trần Tuyết Du thì khác, anh vừa vặn, thanh mảnh nhưng có cơ bắp. Chỉ cần anh đứng yên, cô đã cảm thấy sức mạnh tràn đầy toát ra từ anh.
Cô mê luyến những cái chạm này. Nước xối xuống, phòng tắm nhanh chóng trở nên ướt đẫm, cả hai người đều bị bao phủ trong làn hơi nước, cơ thể cũng nóng bừng lên.
Trần Tuyết Du nâng mặt cô lên, trong mắt cô cũng toàn là hơi nước, dính dấp, nơi đó ẩn chứa một sự ngây thơ nhưng lại đong đầy sắc dục. Cô chưa bao giờ là một thiếu nữ trong sáng rạng ngời, cô không có kiểu ánh mắt hay khí chất đó, mà đó cũng chính là sức hấp dẫn của cô.
Anh đã lâu không cảm nhận được loại cám dỗ này. Anh từng gặp qua rất nhiều phụ nữ, không thiếu người xinh đẹp, nhưng không thể gọi là cám dỗ. Vì vậy, nhịp tim trở nên khó kiểm soát, đối với Trần Tuyết Du mà nói, đây cũng là một cảm giác lạ lẫm. Hơi thở phụ nữ tràn ngập khắp phòng tắm, nó sâu thẳm và giam cầm, khiến người ta mê say, song nó cũng đang ngự trị d*c v*ng của anh.
Anh mân mê đôi môi cô, đôi môi ướt át xung huyết. Lệnh Nhiễm nhắm chặt mắt, đưa tay vào trong quần anh.
Trần Tuyết Du ngay lập tức nhạy cảm ngăn cô lại nhưng không nói gì. Lệnh Nhiễm cười khẽ: “Có phải anh không ổn không?”
“Gì?”
“Tôi biết anh nghe rõ mà.”
Ánh mắt cô cũng như dòng nước, nóng ẩm và dài lâu. Trần Tuyết Du không nói nữa, kéo cô vào lòng, hai người nhìn nhau. Anh dường như rơi vào sự do dự nào đó, rồi đột ngột buông cô ra, xuống lầu lấy thứ đồ kia lên.
Từ đầu đến cuối anh không hề nói một lời nào, mở nó ra trước mặt cô, ném sang một bên, rồi dễ dàng ôm cô trở lại, nâng mặt cô lên để hôn. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra, toàn thân nóng hầm hập. Mồ hôi, nước bọt của cả hai hòa cùng dòng nước, chẳng thể phân định rõ ràng là của ai, hoà quyện vào nhau đầy triền miên.
Chuyện ân ái còn xa lạ, cô có chút sợ, nhưng đã bắt đầu thì cứ thế mà bắt đầu thôi, mơ màng hỗn loạn, cứ thế tiếp diễn. Cô nhắm chặt mắt, để bản thân không còn vướng bận gì, chỉ cần tận hưởng sự giao hoà với người đàn ông này là được.
Những ngón tay của Trần Tuyết Du vô cùng khéo léo và kiên nhẫn. Anh không làm cô hoảng sợ mà để cô từng chút một dung nạp lấy anh. Cô bỗng nhớ tới ngày tiểu học trong lớp có bạn nuôi tằm, những con tằm ấy thật kỳ lạ, chẳng phân biệt được đâu là đầu đâu là đuôi, hẳn cái phần đang gặm nhấm lá dâu kia chính là cái đầu, tốc độ vừa chậm lại vừa nhanh. Cô nhìn con tằm tiến tới, song những ngón tay của anh cũng đang tiến tới, cô chẳng phải chiếc lá dâu, nhưng cô cảm thấy bản thân mình thật sâu thẳm.
Nơi đó cũng tựa như một chiếc miệng, nóng hổi, dính dớp, ngón tay như thể chẳng thoát ra được, vậy mà anh vẫn không ngừng thâm nhập vào sâu hơn.
Gương mặt Lệnh Nhiễm đỏ bừng như trái chín, trong cơn mê man thấy anh xé vỏ món đồ ấy. Anh để ý rằng cô nhìn mình chằm chằm, cuối cùng mới mỉm cười hỏi một câu: “Muốn giúp tôi đeo vào không?”
Gương mặt Trần Tuyết Du đỏ lên một cách thoảng nhẹ và lạ lẫm, đôi mắt anh đen láy lạ thường. Lệnh Nhiễm vô thức lắc đầu: “Tôi không biết.”
Xuyên qua làn hơi nước mịt mờ, cô nhìn thứ đó tựa như một con rắn vừa mới bừng tỉnh, trông có thể cắn người bất cứ lúc nào. Thứ đó thật nguy hiểm, nhưng giọng nói của Trần Tuyết Du lại có vẻ dịu dàng như mộng mị, vẫn mỉm cười: “Để lần sau vậy.”
Anh vừa dứt lời, sự trêu chọc chậm rãi và dây dưa kia thoắt cái biến mất. Anh nâng cao hai chân cô, đẩy sát vào, lấp đầy cô trong dòng dịch nhớp nháp. Động tác quá đỗi dứt khoát, cũng quá đỗi mãnh mẽ, trái tim cô trong khoảnh khắc ấy như thể ngừng đập. Trần Tuyết Du không vội vàng cử động, anh nhìn thẳng vào mắt cô, nước mắt cô bỗng chốc ngưng tụ thành những hạt châu trong suốt chực chờ tuôn rơi.
Nhịp tim của anh còn lớn hơn cả tiếng nước, kh*** c*m ập đến ngay tức thì. Anh cảm nhận được sự ngăn trở, thứ gì càng ngăn trở d*c v*ng thì thứ đó càng trở thành chính kh*** c*m. Anh gần như không nén nổi trái tim trong lồng ngực, kh*** c*m quá dữ dội, anh có chút tiếc nuối thời gian, không biết phía sau là gì, liệu có khớp với tưởng tượng hay không.
Đến lúc này rồi mà vẫn còn một thoáng lưỡng lự, Trần Tuyết Du suýt nữa thì tự cười nhạo chính mình, rốt cuộc anh có ổn hay không đây?
Đôi môi Lệnh Nhiễm khẽ hé mở, cô ngửa đầu lên. Ánh đèn trên đỉnh đầu mờ ảo, hỗn loạn, tựa như một câu đố đang trôi dạt. Vô số bọt nước li ti dập dềnh bay lơ lửng rồi phả vào mũi miệng cô. Cô cảm thấy đau, nhưng chẳng phải nỗi đau quá sức chịu đựng, chỉ là cơn đau căng tức nhưng vô cùng chân thực. Cô yêu cái sự đau đớn bất ngờ mà anh mang lại.
Thứ đó bắt đầu chuyển động, dường như nó đã tách rời khỏi Trần Tuyết Du để trở thành một sinh thể độc lập. Lệnh Nhiễm cảm giác như mình đang chìm nghỉm giữa đại dương, cô chưa từng được nhìn thấy biển, nhưng cô biết mình đã lạc vào đó, chẳng có lấy một tấn ván để bấu víu, cô chỉ đành ôm chặt lấy Trần Tuyết Du. Bản thân anh lại hóa thành tấm ván ấy, va đập vào cô, từng nhịp từng nhịp chẳng hề ngơi nghỉ.
Lẫn trong dòng nước chảy trên sàn nhà loáng thoáng những vệt máu đỏ nhàn nhạt đan xen, chẳng biết cuối cùng sẽ trôi dạt về đâu.
Cơ thể nóng hổi, rung động mãnh liệt, cô đột nhiên cảm thấy ranh giới của bản thân bị xoá nhoà, cơ thể bị đánh tan rồi lại hòa nhập, chẳng thể phân định rạch ròi đâu là cô, đâu là Trần Tuyết Du nữa, vậy thì đừng phân định làm chi. Cô đón nhận, đồng thời cũng cảm nhận. Lớp mồ hôi ướt nhẹp trên eo trơn trượt khiến cô mấy lần tuột khỏi anh, song thứ đó vẫn đang đâm sâu vào trong, hung hãn dị thường, tựa như cô là một cái hố sâu không đáy.
Cô dốc sức muốn nhìn rõ mặt Trần Tuyết Du, nhưng động tác của anh quá mức kịch liệt, cô không thể mở mắt, chỉ có thể dùng sức quấn chặt lấy anh. Tiếng thở của anh thật trầm nặng, vang rền bên tai, nhịp tim anh nơi lồng ngực cũng vậy.
Hơi nước dày đặc, đến hình bóng hai người cũng dần trở nên nhạt nhòa.
Anh biết lúc đầu cô chắc hẳn có chút khó chịu, anh đã nắm bắt được khoảnh khắc kín đáo ấy, ngược lại điều đó lại khiến lòng anh nảy sinh thứ gì đó không xác định, vì chưa từng trải qua. Còn chưa kịp để nhận diện đó là gì, cô đã đưa d*c v*ng của anh tiến vào sâu hơn, mạnh hơn. Trong hơi nước, chính anh cũng trở nên mê muội và thẫn thờ. Anh cảm thấy cô cần anh, mạch đập của cô đang nhảy nhót ngay sát bên mình.
Có một khoảnh khắc, Trần Tuyết Du cảm thấy sống chết dường như không còn quan trọng nữa, anh và cô, không ra ngoài nữa, cứ thế sống sống chết chết ngay trong phòng tắm này.
Những bóng hình chồng chéo hoàn toàn nhòa đi.
Lệnh Nhiễm không nhìn thấy mặt anh, ánh mắt cô rơi vào chiếc bánh xà phòng kia. Bánh xà phòng nhấp nhô, chao đảo, cô dường như nghe thấy Trần Tuyết Du gọi nhũ danh của mình, sao anh lại biết cái tên đó? Cô co giật một hồi, cả người cuối cùng đổ ập xuống người anh như sụp đổ, run rẩy không thôi. Trần Tuyết Du đỡ lấy cô, tựa vào cửa kính th* d*c.
Anh không thể nói thành lời, linh hồn dường như vẫn đang trôi dạt bên ngoài thể xác.
Anh cứ thế ôm cô hồi lâu.
Gương mặt Lệnh Nhiễm vùi vào hõm vai anh, tay cô dần buông lỏng anh ra. Sắc mặt cô đỏ ửng, cố gượng dậy nhìn anh. Tóc tai, gương mặt của Trần Tuyết Du đều bị cuộc hoan lạc vừa rồi gột rửa hoàn toàn. Anh cũng đang nhìn cô, đưa một tay ra vén tóc cho cô.
Cô yếu ớt tựa vào lòng anh, đầu óc mụ mị, trống rỗng. Dư âm khoái lạc trên cơ thể vẫn quanh quẩn chưa tan, da thịt tê dại. Lệnh Nhiễm thấy cổ họng khô khốc, cô đã r*n r* quá lâu rồi.
Trần Tuyết Du bế cô ra ngoài, để cô ngồi trên bệ đá rửa mặt. Cơ thể cô đang nóng, mặt đá lạnh lẽo vừa chạm vào liền k*ch th*ch khiến cô run rẩy.
Anh hơi khom người dùng khăn lau sạch cho cô. Lệnh Nhiễm vẫn chưa thực sự tỉnh táo, cô chỉ im lặng nhìn anh làm vậy. Chợt anh ngước mắt lên nhìn cô, bàn tay phủ tới, âu yếm ve vuốt b** ng*c cô một hồi.
Cô hơi cong người, quá nhạy cảm, cô suýt chút nữa lại kêu thành tiếng.
Trần Tuyết Du gần như quỳ trước mặt cô, ngẩng đầu quan sát biểu cảm của cô, bàn tay vẫn miệt mài mang đến cho cô sự đê mê. Ánh mắt anh rực lửa, thoang thoảng ửng đỏ, một nét mỏng manh yếu đuối vô cớ chợt xẹt qua đáy mắt anh trong khoảnh khắc ấy.
Lệnh Nhiễm chộp lấy cổ tay anh, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh. Cô yêu cái khoảnh khắc yếu đuối ấy.
Trần Tuyết Du bèn bế cô đứng dậy.
Giữa hai người suốt từ nãy đến giờ vẫn không một lời đối thoại.
Anh bế cô vào phòng ngủ của mình, quấn hờ một chiếc khăn tắm quanh hông, rồi lấy một chiếc khăn khô ráo lau đi những giọt nước còn vương trên người cô. Động tác của anh cực kỳ dịu dàng, cẩn thận từng chút một, cứ như thể sợ làm tổn thương làn da của cô vậy.
Quá đỗi tỉ mỉ, ngay cả kẽ ngón tay, kẽ ngón chân cũng không hề bỏ sót. Cô không biết đàn ông lại có thể tinh tế và chu đáo đến mức ấy.
Cả con người anh từ một loài thú hung bạo, đê tiện nhất biến thành một sinh linh tràn ngập dịu dàng.
Lệnh Nhiễm cụp mắt nhìn anh. Anh luôn giữ tư thế cúi thấp mình, chẳng mảy may e dè việc cô nhìn ngắm cơ thể tr*n tr** của mình. Lúc này, anh lại không nhìn cô mà chỉ chuyên tâm lau người cho cô.
Trần Tuyết Du nhẹ nhàng nắm lấy bàn chân cô, những ngón chân tròn trịa trắng ngần, anh chưa từng chú ý đến chi tiết này, bèn cúi đầu hôn nhẹ lên đó.
Lệnh Nhiễm cảm thấy nhột, hơi rụt người lại. Trần Tuyết Du ngẩng mặt lên, nhìn vào mắt cô với một nụ cười khẽ. Ánh mắt Lệnh Nhiễm dõi theo anh, nhìn anh đứng dậy, đặt chiếc khăn sang một bên và kéo cánh cửa tủ quần áo.
Âm thanh duy nhất trong phòng lúc này chính là tiếng của cánh cửa tủ ấy.
Trần Tuyết Du tìm một chiếc áo của mình đưa cho cô. Chiếc áo sạch sẽ, mềm mại, tỏa ra một mùi hương vô cùng dễ chịu. Cô mặc nó vào, tưởng tượng dáng vẻ và đường nét của chiếc áo này khi khoác lên người anh, che phủ làn da của anh. Cô vẫn ngồi bên mép giường, nhìn anh đi ra ngoài.
Lệnh Nhiễm không hỏi anh định làm gì, cô biết anh sẽ quay lại.
Người đã rời đi, nhưng cảm giác vẫn còn lưu lại trong cơ thể, cái sự ẩm ướt đó, cứng rắn đó, nghiền nát cô với đủ mọi tư thế khiến cô vô thức rùng mình một cái.
Trần Tuyết Du một mình xuống lầu. Anh định rót một ly nước ấm, bắt đầu hồi tưởng lại thứ cảm xúc vừa nảy sinh đó rốt cuộc là gì. Toàn bộ quá trình tuyệt diệu đến cực điểm, chỉ có sự thỏa mãn, không một chút thất vọng, cũng không có sự trống rỗng như dự tính, thậm chí anh đã bắt đầu mong đợi tới lần sau. Chỉ khi lần sau lại đến, anh mới có thể biết chính xác đó là gì.
Ly nước đã đầy, nước tràn ra ngoài mà Trần Tuyết Du không hề hay biết.
Đến khi nhận ra, sàn nhà đã đầy nước. Anh ngồi xuống lấy giấy ăn lau đi.
Lệnh Nhiễm vẫn ngồi bên mép giường đợi anh. Anh tiến lại gần, đút nước cho cô uống. Cô lại nhìn thấy những ngón tay thon dài đẹp đẽ của anh, từng khớp xương, cho đến cả những đường vân da li ti trên ngón tay ấy.
Sau khi cô uống nước xong, Trần Tuyết Du lấy máy sấy tóc sấy tóc cho cô. Âm thanh trong phòng giờ đây được thay thế bởi tiếng ù ù của máy sấy.
Tóc cô rất dài và mềm mại. Anh vừa dùng lược nhẹ nhàng chải chuốt, vừa để những ngón tay chạm vào làn hơi nóng của máy sấy. Đó là một cái nóng khô ráo, hoàn toàn khác với cái nóng từ cơ thể cô. Tâm trạng anh vốn dĩ định bình lặng trở lại để suy nghĩ điều gì đó, nhưng rồi lại nghĩ đến cơ thể của cô. Điều này thật đê tiện, anh có chút hiểu tại sao Trần Tuyết Lâm lại chìm đắm vào chuyện này đến vậy.
Cả hai im lặng hồi lâu. Anh không rõ Lệnh Nhiễm đang nghĩ gì, cô có vẻ như đang thẫn thờ nhìn về một hướng, gương mặt thoáng hiện vẻ mất mát.
Thế giới bỗng nhiên tĩnh lặng, máy sấy đã dừng lại.
Lệnh Nhiễm chạm mắt với anh, cô mỉm cười trước, rồi lại cảm giác như thể mình đã đem một phần nào đó của bản thân trao trọn cho anh mất rồi.
Cô chợt phát hiện ra điều gì đó, kéo anh lại, không cho anh thu dọn dây máy sấy.
Trên cánh tay Trần Tuyết Du có một vết sẹo mờ và nhỏ. Lệnh Nhiễm chạm vào: “Anh từng bị thương sao?”
Anh liếc nhìn: “Vết sẹo tiêm chủng hồi nhỏ đấy, ai cũng có mà.” Anh mỉm cười tìm vết sẹo trên tay cô. Cánh tay cô thon thả, mịn màng, chẳng có một vết sẹo nào cả.
Lệnh Nhiễm như nhìn thấy hình ảnh anh khi còn là một cậu bé khi đi tiêm chủng.
Trong ký ức của cô không hề có chuyện này.
“Có lẽ thời gian đó gia đình túng quẫn nên không đi tiêm, qua cái tuổi đó rồi thì tiêm hay không cũng chẳng quan trọng nữa.”
Sau này, chắc chỉ có thể làm chuyện ấy với một mình cô thôi, Trần Tuyết Du đột nhiên nghĩ vậy.
Trợ lý của anh còn rất trẻ, từng xin nghỉ phép chạy sang Hồng Kông để tiêm vắc-xin, anh biết chuyện đó và lập tức liên tưởng đến điều này, chính anh cũng thấy kinh ngạc.
Lệnh Nhiễm thấy anh im lặng, không biết anh đang nghĩ gì, hoặc có lẽ chẳng nghĩ gì cả. Cô tự nhủ, chuyện này vốn chẳng liên quan đến anh, những gì cô bỏ lỡ thời thơ ấu là không đáng kể, thứ anh muốn là cơ thể thanh xuân và gương mặt xinh đẹp này, thứ anh muốn là một thành phẩm hiện hữu.
“Anh có thích làm chuyện đó với tôi không?”
Cô cũng chẳng cần đợi anh trả lời mà hỏi tiếp.
Trần Tuyết Du định thần lại, anh rất thành thật đáp: “Thích.”
“Muốn làm thêm lần nữa không?”
Cô chẳng hề che giấu khao khát đối với anh. Làm chuyện đó với đàn ông mang lại dư vị mới mẻ, sâu sắc, ngay cả nỗi đau, cô cũng cam tâm chấp nhận. Trong lòng cô dấy lên sự hưng phấn một cách lạ lùng, nhưng cũng đầy trĩu nặng, có điều cô không định đào sâu. Cô muốn có cảm giác, muốn sự mất kiểm soát, chứ cô không muốn tiết ra những cảm xúc mà mình chưa kịp thông suốt.
Cô cứ thế nhìn anh, chẳng hề bận tâm đến bất kỳ rào cản đạo đức nào.
Trần Tuyết Du cảm thấy bên tai vang lên những tiếng trống rỗng, cô trông còn đàn ông hơn cả anh.
“Đây là lần đầu của em, đến đây thôi, em cần nghỉ ngơi.”
Cô đưa tay định cởi chiếc khăn tắm đang quấn quanh eo anh.
Trần Tuyết Du giữ tay cô lại. Họ vừa trải qua một cuộc ân ái nồng cháy, anh cũng không hẳn là người dịu dàng.
“Ngủ một lát đi.”
t*nh d*c đến quá sớm, cô cũng không biết sự khác biệt giữa nó và tình yêu là gì. Nhưng tại sao lại có từ ‘tính ái’?* Hai thứ này phải đi đôi với nhau sao? Lệnh Nhiễm đột nhiên rơi nước mắt, tâm trí cô rối bời, một cảm giác buồn bã dâng lên, cơ thể cô lúc này đã bắt đầu nhớ nhung anh rồi.
*Nguyên gốc (性爱/Tính ái). Đây là một từ kết hợp giữa hai khái niệm: (性/Tính): Chỉ bản năng t*nh d*c, khía cạnh sinh lý hoặc nhu cầu x*c th*t. (爱/Ái): Chỉ tình cảm, sự gắn kết tâm hồn hoặc tình yêu. Khi ghép từ lại chúng ta có (性爱/Tính ái) nó không chỉ đơn thuần là việc quan hệ thể xác, mà là sự hòa quyện giữa t*nh d*c và tình yêu.
Trần Tuyết Du lặng lẽ ngắm nhìn cô một lúc rồi mới lau nước mắt cho cô, ôm cô vào lòng.
Cô ngẩng mặt lên, khẽ cọ vào làn da nơi cổ anh. Trần Tuyết Du bèn cúi đầu ngậm lấy đôi môi cô, anh nhấm nháp một cách vô cùng tỉ mỉ, như muốn tan chảy ra, dùng cả trái tim để cảm nhận cô. Sự giao hoà giữa môi và môi cũng sâu sắc không kém.
Cô lại nhắm nghiền hai mắt, nhưng tay lại sờ vào vết sẹo trên cánh tay anh, sờ đi sờ lại. Cô thích những khiếm khuyết nhỏ trên người Trần Tuyết Du.
Có lẽ là hôn đến mức không thể hôn thêm được nữa, hai đôi môi mới tách rời, Lệnh Nhiễm cảm thấy đói, cô muốn ăn.
“Anh đi làm chút gì đó cho tôi ăn được không?”
Miệng nói vậy nhưng cô lại không nỡ buông cơ thể anh ra. Trần Tuyết Du xoa xoa gương mặt đỏ bừng của cô: “Đợi em ngủ rồi tôi mới đi, nấu xong sẽ gọi em dậy nhé?”
——
Tít: Nhớ lần đầu đọc chap này xong quá sốc vì lần lần đầu của hai người ở trong nhà tắm, mà còn là kiểu first time ever của Lệnh Nhiễm cơ. Không những thế mà còn chơi cái quả tư thế rất là tốn sức =)))