Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 27

Lệnh Nhiễm không lưu số của Phùng Kinh Vĩ trong danh bạ, cũng chẳng cần lưu, anh nói một lần là cô nhớ ngay. Trí nhớ của cô tốt đến mức đáng sợ, vì thế những người và việc cô ghi nhớ nhiều hơn người thường rất nhiều. Có lẽ điều này có lợi cho việc học hành, nhưng lại làm tăng thêm gánh nặng cho cuộc đời.

Điện thoại reo lên, là Phùng Kinh Vĩ gọi đến. Chỉ cần cô nói với anh điều gì, anh sẽ đặc biệt để tâm, coi đó là việc hệ trọng mà làm. Lệnh Nhiễm không muốn nợ ân tình, nhưng đã nợ rồi thì đành tiếp tục nợ thôi. Cô ghé siêu thị mua ít hoa quả mang đến cổng đồn cảnh sát nhưng không vào trong.

Hoa quả mùa hè tươi tắn, chủng loại đa dạng, màu sắc phong phú, bày biện linh đình cả một bàn. Lão Dương nhìn thấy, bảo với Phùng Kinh Vĩ: “Trông thì thanh cao, nhưng cũng hiểu chuyện đời đấy chứ.” Bà chị ở phòng hồ sơ sang chơi, thấy thế liền đưa tay ra định lấy. Lão Dương hừ một tiếng: “Ăn của người ta là há miệng mắc quai đấy!”

Bà chị ngoài mặt cười hì hì, nhưng trong lòng lườm nguýt: Có ăn của ông đâu, cậu Phùng còn chưa nói gì mà. Bà chị chẳng khách khí, sai lão Dương đi rửa dưa hấu, còn mình thì bới trong túi nilon một hồi, lúc thì bảo chưa đến mùa nho chắc vị không ngon, lúc lại tặc lưỡi lôi ra một thứ lạ lẫm: “Cái gì đây? Lần trước thấy ở tiệm trái cây, đắt lắm đấy. Ai thế, Tiểu Phùng? Sao chịu chi vậy?”

Phùng Kinh Vĩ là đàn ông con trai, không mấy khi ăn hoa quả, mùa hè cùng lắm là gặm vài miếng dưa hấu. Anh mỉm cười gãi đầu: “Một người bạn.”

“Bạn gái à? Bạn gái mà chịu chi thế này, gia cảnh chắc khá giả lắm nhỉ? Chẳng phải bảo chưa có đối tượng sao?”

Phùng Kinh Vĩ chỉ mong lão Dương mau quay lại, đành đối phó đại khái với bà chị này.

Bà chị đã bắt đầu tính hộ anh tiền hoa quả, sơ sơ cũng phải hai ba trăm tệ. Lương của tiểu Phùng được bao nhiêu đâu? Bà chị bảo cánh đàn ông các anh chỉ thích thuốc lá rượu chè, không hợp ăn mấy thứ này, phụ nữ mới hợp, ăn hoa quả đẹp da.

Phùng Kinh Vĩ còn trẻ, da mặt mỏng, không nỡ ngăn bà chị lấy. Lão Dương về rồi, lão Dương thì làm được, ông có thể gạt mặt mũi sang một bên: “Này, này, nếm thử thì được chứ sao lại vừa ăn vừa gói mang về thế kia? Lần khám sức khỏe trước báo cáo của cô có ba chỉ số cao rồi đúng không? Cẩn thận bệnh tiểu đường đấy, quay đi quay về là thối chân mù mắt như chơi.”

“Ông mới thối chân mù mắt ấy! Tôi bảo này Dương Thiên Khải, ông dập cái điếu thuốc đi có được không, hôi rình ra!”

Lão Dương lấy cái túi ni lông lại: “Chê hôi thì về phòng cô đi.”

Bà chị quả thực cũng muốn về, còn phải tiếp tục cày phim, vừa ăn hoa quả vừa nhìn màn hình máy tính.

Hai người lời qua tiếng lại, Phùng Kinh Vĩ chẳng tâm trí đâu mà nghe. Hoa quả đắt lắm sao? Lần trước anh để ý thấy cô lấy điện thoại ra xem giờ, là iPhone. Anh biết cô sắp phát tài, nhưng tiền đến tay cũng cần có quá trình. Cô lấy đâu ra tiền? Nhà để lại sao? Mẹ vừa mất, phận làm con mà có tâm trạng mua iPhone? Anh cũng đã tìm hiểu qua, việc kinh doanh của cửa hàng nhà họ Lệnh rất bình thường.

Anh vô cùng thắc mắc. Cô trông hoàn toàn không giống những cô gái ham mê hư vinh. 

Anh luôn tưởng tượng về cô. Lệnh Nhiễm giao đồ xong là coi như không còn liên quan đến mình nữa, anh tự ăn hay mang cho người khác đều là việc của anh. 

Lệnh Nhiễm có việc riêng phải làm. Cô bắt xe đến Hậu Miếu, một khu làng trong phố khác, suýt chút nữa thì nơi này lọt vào diện quy hoạch giải tỏa. Chỉ chênh lệch một chút xíu thôi mà tương lai của người dân hai nơi đã khác biệt một trời một vực.

Lại là cái vẻ bẩn thỉu, lộn xộn, tiếng cười đùa quen thuộc, mùi vị trong không khí cũng y hệt nhau. Phùng Kinh Vĩ muốn đi cùng nhưng cô không đồng ý. Anh là cảnh sát đàng hoàng, đang trong giờ làm việc, chạy theo cô ra ngoài thì ra thể thống gì? Cô không có ý định làm hại anh.

Phía trước là quán net, cạnh đó là một tiệm làm đẹp và cắt tóc, chữ trên kính đã bong tróc một nửa, ban ngày ban mặt mà đóng cửa im lìm. Cô nhìn một cái là biết tình hình thế nào, tiệm này tối đến chắc chắn có người. Cô quá quen thuộc với những cửa tiệm như thế này ở làng trong phố dùng để làm gì.

Quầy lễ tân quán net là một cô gái nhuộm tóc cầu vồng, mồm đang nhai kẹo cao su. Lệnh Nhiễm nói mình muốn tìm người, cô ta ngó lơ như không nghe thấy, mải soi gương nặn mụn đầu đen.

Mùi hôi thối xộc tới, Lệnh Nhiễm nhẫn nhịn đi quanh bên trong hai vòng nhưng không thấy Tiểu Huy. Phùng Kinh Vĩ điều tra rất nhanh, Tiểu Huy cơ bản không về nhà, suốt ngày chìm đắm trong quán net tên Truyền Kỳ này, năm tệ một đêm, tiền từ đâu ra thì không rõ.

Lệnh Nhiễm vừa từ bên trong bước ra thì bị một người đâm sầm vào, rất hung hăng. Cô nhận ra Tiểu Huy, liền chộp lấy áo nó. Tiểu Huy chạm mắt với cô, ban đầu kinh ngạc, nhưng nhanh chóng gạt cô ra rồi chạy biến.

Cô còn chẳng có cơ hội lấy tiền ra dụ dỗ tên nhóc.

Lệnh Nhiễm quay lại quán net. Cô nàng tóc cầu vồng đã nặn xong mụn, đang loay hoay với hàng mi giả.

“Tôi có chuyện muốn hỏi cô, cô trả lời tôi thì chỗ tiền này là của cô.” Cô đẩy tờ năm mươi tệ qua. Quả nhiên, tóc cầu vồng liếc nhìn, bán tín bán nghi cầm lấy, soi dưới ánh sáng hai lần rồi mới để mắt đến Lệnh Nhiễm: “Chuyện gì thế?”

“Có người tên Trương Tiểu Huy hay ngủ qua đêm ở đây, cô có ấn tượng không?”

Tóc cầu vồng cảnh giác: “Cô là ai? Chúng tôi kinh doanh có giấy phép, nó phạm tội gì thì không liên quan đến chúng tôi đâu.”

“Nó không phạm tội, tôi có việc tìm nó. Phiền cô lần sau bảo với nó, có người muốn hỏi nó vài câu, đừng có chạy. Nếu nó trả lời được hai câu hỏi của tôi, thì con số này.”

Cô xòe năm ngón tay ra. Tóc cầu vồng thắc mắc hỏi: “Cũng cho nó năm mươi tệ à?”

“Năm trăm.”

Lệnh Nhiễm dứt khoát: “Nếu lần sau tôi đến mà gặp được nó, hỏi chuyện xong tôi sẽ cho cô thêm một trăm nữa.”

Cô không phải đang thương lượng mà là trực tiếp thông báo kết quả cho cô gái này. Cô luôn điềm tĩnh thong dong, khiến người khác nảy sinh sự tin tưởng lạ lùng, cảm thấy cô không hề nói đùa hay làm giả.

Tóc cầu vồng phấn chấn hẳn lên, móng tay dài gõ lộc cộc xuống mặt bàn, miệng lưỡi cũng ngọt xớt: “Được, được, cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giữ nó lại cho cô. Lần sau khi nào cô đến?”

“Trong một hai ngày tới, cứ quyết định thế đi.”

Cô làm việc này cực kỳ gọn gàng. Tiền là thứ nhanh nhất, dù là Hậu Miếu hay Thập Lý trại, bạn cầm năm mươi tệ là có thể dễ dàng làm xong một việc, có thể khiến người ta động lòng, có thể khiến người ta cảm kích. Những người ở tầng lớp đáy xã hội vốn rẻ mạt như vậy.

Đi trên con phố Hậu Miếu, từ tóc tai, da mặt đến đôi chân lộ ra đều như dính bẩn. Những hàng quán bên đường, những con người trong đó đều phủ một lớp bụi bặm, dường như chẳng bao giờ sạch sẽ nổi.

Cô rảo bước, thấy một cửa hiệu nhỏ xíu tối om, có rèm che, trên biển hiệu viết bốn chữ: Đồ dùng người lớn. Giữa ban ngày ban mặt, cửa hiệu trông như đang lén lút. Cô dừng lại giây lát rồi vén rèm bước vào.

Chủ quán là một người đàn ông đang thiu thiu ngủ, giật mình tỉnh giấc bởi sự xuất hiện của cô. Ban ngày ở đây hiếm khi có khách, huống hồ lại là một cô gái trẻ.

Cô thản nhiên vô cùng, không có chút gì gọi là thẹn thùng.

“Có bao cao su không?”

Chủ tiệm ngáp ngắn ngáp dài, liên tục quan sát cô: “Có, xem thêm thứ khác không?”

“Mang ra xem thử.”

Cửa hiệu không lớn nhưng đồ đạc không ít, có cả đồ nội y gợi cảm, chất vải kém đến mức nồng nặc mùi khó chịu. Còn có cả những thứ mà Lệnh Nhiễm hoàn toàn chưa nghe qua bao giờ. Cô cầm trên tay quan sát một hồi, ánh mắt chủ quán chưa từng rời khỏi cô.

“Làm ăn được không?”

“Chẳng ra sao.” Chủ tiệm thầm thắc mắc hơn: “Cô định mua cái gì?”

Lệnh Nhiễm từng thấy những cửa hiệu tương tự, luôn tò mò bên trong bán gì. Đồ dùng người lớn, hai chữ ‘người lớn’ thật hay, cứ như thể trước đó thì không phải là người vậy. Cô không muốn ở lại trong thế giới của trẻ con nữa, cô muốn bước vào đây.

“Tùy tiện xem thử thôi, nhưng đã đến rồi thì cũng nên ủng hộ việc kinh doanh của anh.” Tâm trạng cô kỳ quái, ôn tồn với cả người lạ: “Lấy cho tôi một hộp bao cao su đi, có bán theo hộp không?”

“Có, cô muốn loại nào? Hàng hiệu thì đắt đấy.”

“Vậy lấy loại hàng hiệu đi.”

Chủ quán đưa cho cô một chiếc túi ni lông màu đen. Cô nhớ nhà mình cũng bán băng vệ sinh, Tiêu Mộng Cầm cũng thường làm như thế, lấy túi ni lông đen cho khách. Một khi dùng đến chiếc túi này, nó như đang thông báo cho người ta biết bên trong chứa đựng thứ gì đó cấm kỵ, không tiện để ai nhìn thấy.

Cảm thấy người dính bết, cô lập tức bắt xe về ngay. Khi đến biệt thự, trời vẫn còn rất sáng, bóng cây im lìm, ánh nắng như ngưng đọng lại, một ngày mùa hè quả thực dài lê thê.

Lúc tắm, hơi nước và hương thơm bao quanh lấy cơ thể, cô tự nhiên nhớ đến Trần Tuyết Du. Ôi, lần trước không nhìn thấy biểu cảm của anh, thật là đáng tiếc.

Tắm xong, cô mặc đồ ngủ chạy sang phòng ngủ của anh, kéo ngăn kéo ra nhưng không thấy. Lại đến tủ quần áo lục tìm, cũng không có. Phòng sách thì sao? Cô tìm một vòng, chẳng thấy gì cả. Kiểu gì cũng không đến mức để ở phòng khách, vạn nhất có người đến nhìn thấy thì cũng ngại.

Nhà Trần Tuyết Du không hề có cái thứ này.

Lệnh Nhiễm nảy sinh nghi ngờ. Trên cột điện ở Thập Lý trại dán đầy quảng cáo nhỏ, nào là chữa bệnh vẩy nến, vô sinh hiếm muộn… và tất nhiên là cả liệt dương. Nghĩa là chỗ đó của đàn ông không ổn, nhưng rốt cuộc thế nào là không ổn thì cô không rõ lắm.

Cô ngẩn ngơ một lát, rồi quay về phòng mình vẽ tranh.

Trần Tuyết Du đã về. Anh bận rộn cả ngày nhưng không lộ vẻ gì là mệt mỏi, vết tích trên cổ vẫn hiện rõ mồn một. Vừa vào đến nhà, tâm trạng anh đã khác hẳn, bởi vì anh biết cô đã ở đây rồi.

Trên bàn trà ở phòng khách có một chiếc túi ni lông màu đen. Anh không nhớ lúc rời đi có nó ở đó, cũng chỉ liếc nhìn qua chứ không đụng vào. Anh đi thẳng về phòng ngủ của mình, tủ quần áo đã bị xáo trộn, ngăn kéo cũng bị động vào. Anh lặng im quan sát một lát rồi sang phòng Lệnh Nhiễm.

Cô thích để cửa phòng mở.

Trần Tuyết Du gõ cửa hai cái: “Em về khi nào thế?”

Lệnh Nhiễm nghe thấy giọng anh, lập tức nhớ ngay đến câu hỏi kia, cô không nhịn được cười, đặt bút vẽ xuống: “Về được một lúc lâu rồi.”

Cô quan sát anh. Da anh rất trắng, đó là một màu trắng khỏe mạnh và rạng rỡ, vóc dáng cân đối chuẩn mực, cơ bắp săn chắc, nhìn thế nào cũng chẳng giống người không ổn. Cô nhìn anh như vậy, trong ánh mắt đầy vẻ dò xét.

Trần Tuyết Du dường như rất quen với việc đứng tựa vào cửa nói chuyện với cô: “Lần sau tôi sẽ đi cùng em.”

Lệnh Nhiễm nói: “Cũng không ở đó lâu lắm, có phải anh muốn hỏi tôi đã nói chuyện với Lê Diệu Minh thế nào không?”

Trần Tuyết Du đáp: “Không cần, tôi đã hỏi ông ta rồi, nhưng nếu em vẫn muốn trò chuyện với tôi thì tôi rất sẵn lòng.”

Cô cười nhẹ: “Ông ta làm việc cho anh, những gì cần nói chắc chắn đã nói hết rồi.”

“Khác chứ, nghe người khác nói về em và nghe chính em nói là hai chuyện khác nhau.”

“Chẳng có gì để nói cả, cũng gần giống như những gì anh nghe được thôi.”

Trần Tuyết Du không ép buộc nữa, anh hỏi: “Về đã nghỉ ngơi chưa?”

Câu hỏi đầy vẻ quan tâm, một tia cảm xúc gì đó lướt qua lòng Lệnh Nhiễm: “Chưa, ngồi vẽ tranh cũng là nghỉ ngơi rồi.”

Trần Tuyết Du mỉm cười nhìn qua, trên khung vải chỉ có vài nét vẽ thưa thớt.

“Tiền còn đủ dùng không?”

Lệnh Nhiễm gật đầu: “Kiếm tiền không dễ, phải kiếm từng đồng một, lúc tiêu thì một loáng là hết sạch.”

Trần Tuyết Du nói: “Kiếm tiền là để tiêu mà, đừng xót.”

Lệnh Nhiễm cười: “Không xót, vì tiêu tiền của anh mà.”

Trần Tuyết Du mỉm cười gật đầu: “Nói hay lắm, tiêu tiền của người khác bao giờ cũng sảng khoái hơn.”

“Vậy có khiến anh cảm thấy không vui không?”

“Trông tôi nhỏ mọn lắm sao?”

Lệnh Nhiễm cúi đầu cười. Trần Tuyết Du là người phóng khoáng, cô có những mộng tưởng về anh. Cô giỏi việc tưởng tượng về đàn ông, ông trời đã mang một người đàn ông như thế này đến trước mắt, trở thành một thực thể bằng xương bằng thịt, vậy thì đó là của cô.

“Tôi thấy trên bàn trà có một túi đồ, là em bỏ quên ở đó sao?”

Lệnh Nhiễm ngước mắt nhìn anh: “Anh mở ra rồi à?”

“Chưa, không phải đồ của mình mà tự ý mở ra thì không hay lắm.”

Lệnh Nhiễm đứng dậy đi về phía anh, cô khẽ thở dài: “Anh có tu dưỡng quá, trái lại làm nổi bật lên việc tôi thật vô giáo dục. Tôi đã lục lọi đồ của anh, thực ra anh đã phát hiện ra rồi đúng không?”

Trần Tuyết Du rất độ lượng: “Không sao, lục xong tôi sắp xếp lại là được, đều là chuyện nhỏ thôi.”

“Mẹ tôi dạy bảo con cái không vấn đề gì cả, tiếc là tôi không nghe lời. Hy vọng anh đừng vì tôi như vậy mà nảy sinh nghi ngờ gì về mẹ tôi.”

Cô vừa tiến lại gần, hương thơm trên cơ thể cũng theo đó mà sáp lại.

Trần Tuyết Du đưa tay lên, dùng mu bàn tay vờn nhẹ bên má cô: “Sẽ không đâu. Tôi nghe Lê Diệu Minh nói, ông ta đã hỏi thăm hàng xóm của em, mọi người đều có ấn tượng rất tốt về mẹ em.”

Lệnh Nhiễm vòng tay ôm lấy eo anh, một bàn chân dẫm lên chân anh: “Có phải Lê Diệu Minh đã kể cho anh rất nhiều chuyện về gia đình tôi không? Chắc chắn anh cũng biết về bố tôi rồi.”

Trần Tuyết Du chưa kịp tắm, bận rộn cả ngày, anh cảm thấy trên người mình ít nhiều có mùi mồ hôi. Anh thích cảm giác sạch sẽ nên theo bản năng muốn tránh đi, nhưng tay Lệnh Nhiễm không buông: “Đừng động đậy, tôi muốn ngắm anh.”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Ngắm tôi cái gì?”

“Ngắm anh đẹp trai, giống hệt người trong tranh vậy.”

“Đẹp đến mấy nhìn lâu chắc cũng vậy thôi.”

“Khác chứ, tôi vĩnh viễn không bao giờ quen được với những người xấu xí.”

“Tôi nghe nói, bố em trông rất bảnh bao, có phải em thích những người có ngoại hình giống bố mình không?”

Lệnh Nhiễm lập tức bật cười thành tiếng: “Tôi đã thể hiện ở điểm nào mà lại khiến anh nghĩ tôi mắc phức cảm Electra vậy?”*

*Phức cảm Electra (Electra Complex) là một khái niệm tâm lý do Carl Jung đề xuất, mô tả giai đoạn phát triển tâm lý ở bé gái (khoảng 3-6 tuổi) khi bé vô thức yêu bố và cạnh tranh với mẹ để giành tình cảm của bố. 

Gương mặt cô gần như là vẻ giễu cợt, lại rất đạm mạc. Trần Tuyết Du nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, có chút áy náy: “Tôi đã mạo phạm em rồi.”

“Không tính là mạo phạm, ông ta không đáng để nhắc tới.” d*c v*ng của cô đột ngột dâng cao, bàn tay luồn qua lớp áo, chạm vào thắt lưng sau của anh. Trần Tuyết Du khựng lại một lát, rồi mới trầm giọng hỏi cô: “Đợi tôi một lát nhé?”

Lời ám chỉ của anh đã quá rõ ràng. Tim Lệnh Nhiễm run rẩy, sự trống rỗng vô tận từ sâu thẳm cơ thể cuộn trào như thủy triều quét qua.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn