Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 26

Có những người đàn ông, đối mặt với cuộc sống thực tế thì chẳng có chút năng lực nào đáng nói. Lệnh Trí Lễ chính là hạng người đó, ông sống bất mãn, giả dối, cầu mà không được. Ông luôn khao khát có những chuyện kinh thiên động địa xảy ra, ông tự phụ thanh cao, không chịu lao động, chỉ biết ở trước mặt người phụ nữ ngưỡng mộ mình mà nói những lời mộng mị, thốt ra những câu cuồng dại, vì chỉ có người phụ nữ ấy mới tin ông. Những người khác sớm đã coi ông là kẻ ngốc rồi, ông không biết, hoặc có lẽ biết nhưng không dám đối diện.

Bản lĩnh của ông cũng chỉ là bốc phét, mơ mộng, nhàn rỗi hưởng lạc, rồi ngoại tình để tìm kiếm chút k*ch th*ch. Thật bi ai làm sao, hạng người như thế, Lệnh Nhiễm không nghĩ ông dám giết người phóng hỏa. Ông đến con gà còn chẳng dám giết, rửa thịt lợn cũng phải viết dông dài một tràng về cảm giác hư ảo khi một sinh mạng lìa đời. Ông ghê tởm, đau khổ, mỗi ngày đều sống trong sự thừa thãi của cảm xúc, không rảnh để giết người, ông chỉ bận bịu với việc cảm nhận chính mình thôi.

Lê Diệu Minh im lặng, cũng cúi đầu uống trà, luôn giữ vẻ mặt ái ngại kiểu: Tôi có thể hỏi cô vài câu nhạy cảm được không.

“Quan hệ bố con của hai người có phải không được tốt lắm không?”

“Không tốt cũng chẳng xấu, rất khó để khái quát.”

“Tình cảm của bố cô với mẹ cô có tốt không?”

Những câu hỏi riêng tư thế này thật khiến người ta khó chịu. Cô thấy xấu hổ thay cho Tiêu Mộng Cầm, tình yêu như vậy chẳng thể phô ra, mất mặt quá, chỉ toàn chuốc lấy sự nhạo báng. Sự nhạo báng đó giờ cũng vô nghĩa rồi, bà đã chết, tình yêu vốn ký sinh trên x*c th*t cũng theo đó mà tiêu biến.

“Bắt buộc phải trả lời sao?”

Lê Diệu Minh vội nói: “Không, nhưng mà…”

Lệnh Nhiễm ngắt lời ông: “Tôi nói như vậy đã là trả lời ông rồi.”

Lê Diệu Minh lại ngẩn ra một lúc, rồi gật đầu lia lịa.

“Vậy nên lời ban nãy của tôi cũng chỉ là một kiểu nghi vấn. Ví dụ như bố cô ở bên ngoài có lẽ vướng vào thói hư tật xấu nào đó như cờ bạc chẳng hạn, ông ấy cần tiền, tôi không cố ý để cô phải suy đoán xấu về bố mình đâu.” Lê Diệu Minh đặt tách trà xuống, cầm tập tài liệu gõ nhẹ hai cái lên bàn: “Nói thật lòng, vụ hỏa hoạn còn một khả năng nữa. Nếu thực sự là có người cố ý phóng hỏa, có lẽ kẻ đó có thù oán với người khác, tình cờ liên lụy thiêu đến nhà cô. Vừa rồi cô nói với tôi, cô không hiểu tại sao tầng hai có cửa thoát hiểm, độ cao không lớn mà mẹ cô lại không nhảy xuống. Bây giờ tôi biết rồi, thực ra cô có hai điểm nghi vấn: một là nghi ngờ hỏa hoạn do con người, hai là không hiểu tại sao mẹ lại bị kẹt tại đó, phải không?”

“Phải.”

“Vậy được, bước tiếp theo tôi sẽ dựa trên suy luận hợp lý của mình, bắt đầu điều tra từ phía bố cô. Bố cô đã lâu không về, có lẽ điều tra sẽ hơi khó khăn chút.”

Lệnh Nhiễm nghi hoặc: “Giả sử thực sự là vì tiền, phương án giải tỏa Thập Lý trại đã bỏ phiếu thông qua rồi mà cũng chẳng thấy bóng dáng ông ta đâu.”

Lê Diệu Minh nói đầy ẩn ý: “Phiếu thì bỏ rồi, nhưng tiền đã vào túi chưa? Biết đâu ngày mai ông ấy lại xuất hiện thì sao?”

Ánh mắt Lệnh Nhiễm khẽ dao động một chút, cô nhìn vào tách trà. Không phải vì lời Lê Diệu Minh nói, mà là Tiểu Huy. Lệnh Trí Lễ từng quay về? Ngủ lại trong cửa hàng? Ông đến đòi tiền của bà, còn muốn ngủ với bà. Trước đây cũng vẫn như thế, một người đàn ông còn có thể chiếm đoạt một người phụ nữ triệt để đến mức nào nữa đây?

Mà phụ nữ chỉ có thể rẻ rúng như vậy sao? Nghĩ đến đây, trong thần thái của cô lại thoáng chút ý cười, cô vốn sinh ra trong một gia đình như thế, không có quyền lựa chọn. Chuyện này nếu thực sự là Lệnh Trí Lễ, cô đã có dự tính khác. Nếu là người khác thì cũng không thể tha thứ, cô có tâm lý bảo vệ người thân theo kiểu ích kỷ: nhà mình dù không tốt, cũng không đến lượt người ngoài tới hủy hoại.

Căn phòng này quá mát mẻ, cam giác lành lạnh, vị trà cũng trở nên kỳ lạ. Cuộc trò chuyện này kéo dài không ngắn, lúc cô trở ra, Trần Tuyết Du quả nhiên vẫn đang ngồi chờ trong xe, động cơ vẫn đang bật.

Anh bước ra khỏi xe, nói chuyện với Lê Diệu Minh. Từ trong xe vọng ra một giai điệu say đắm, Lệnh Nhiễm nghe thấy, không lên xe ngay mà tựa vào cửa sổ lắng nghe để nhận diện.

Lê Diệu Minh nhanh chóng rời đi, Trần Tuyết Du quay người thấy cô như vậy, mỉm cười: “Vào nghe đi, bên ngoài nóng lắm.”

“Bài gì vậy? Chất giọng người này thật tinh tế.”

“Bài Vẫn cứ thích em của Trần Bách Cường, một bài hát rất cũ rồi.”

“Giọng anh ta hay thật, giờ chắc anh ta cũng già lắm rồi nhỉ?”

“Mất rồi, lúc mất vẫn còn rất trẻ.”

Lệnh Nhiễm không nói gì, cô vốn định tiếc nuối cho cái sự già cỗi của con người, rằng một giọng hát trẻ trung như vậy rồi cũng sẽ già, vậy mà người thì đã chết sớm. Chết cũng tốt, người ta nhớ đến anh ta mới có nhiều cảm khái, nhiều hoài niệm, tránh cho đến ngày già nua lại chẳng biết làm ra chuyện gì không hay, hủy hoại danh tiếng cả đời. Một bản nhạc hay thì nên dừng lại đột ngột.

“Tôi muốn đi một chuyến đến chùa Chính Phong, nếu anh bận thì tôi tự bắt xe cũng được.”

“Không sao, lái xe qua đó cũng nhanh.”

Bài hát kết thúc, Lệnh Nhiễm bảo anh bật lại lần nữa. Cô không hiểu tiếng Quảng Đông, không biết lời bài mang ý gì, nhưng giọng hát hay của con người đã diễn đạt hết tình cảm và tâm cảnh rồi, không hiểu lời cũng không sao.

Cô không muốn nói chuyện, thấy bài hát hay nên cứ nghe đi nghe lại. Trần Tuyết Du cũng im lặng. Mãi đến cổng chùa, Lệnh Nhiễm mới cười nói: “Tôi nghe nhạc có một thói quen, đã thích bài nào là sẽ bật không ngừng, chỉ nghe mỗi bài đó, nghe đến khi nào muốn nôn mửa ra mới thôi.”

Trần Tuyết Du chỉ cười, bảo: “Ở nhà có máy phát đĩa than, nếu em thích anh ta, tôi sẽ mua một chiếc đĩa của anh ta về.”

“Không thích anh ta, chỉ là thích bài hát này thôi, anh đừng mua, nôn ra nhà anh thì mất lịch sự lắm.” Cô bắt đầu trở nên thân thuộc với anh hơn, tự nhiên buông lời trêu chọc. Chợt liếc mắt, cô thấy ba chữ lớn ‘Chùa Chính Phong’ dưới ánh mặt trời như đang tỏa độc, nóng hôi hổi.

Tro cốt của Tiêu Mộng Cầm ở bên trong, cô ở bên ngoài đùa cợt với đàn ông, cô có còn là con người nữa không?

Vậy thì cứ tiếp tục không làm người vậy, làm người khổ sở quá.

Trần Tuyết Du tiếp lời ban nãy: “Nghe chán rồi sau đó thì sao?”

“Sẽ không bao giờ nghe lại nữa, sự yêu thích dành cho nó đã dùng hết sạch rồi thì thôi.”

Lệnh Nhiễm tháo dây an toàn, nhoài người về phía Trần Tuyết Du hôn anh. Động tác này đến quá đột ngột, Trần Tuyết Du phản ứng lại một chút, anh không quen như vậy, giữa ban ngày ban mặt ở bên ngoài, cứ như bốn phương tám hướng đều có mắt nhìn.

Chẳng có đôi mắt nào cả, chỉ có một ngôi chùa, cây cối xanh tươi và tiếng ve kêu.

Cô vừa bắt đầu đã hôn rất cuồng nhiệt, m*t lấy cổ anh, vô cùng dùng lực.

Trần Tuyết Du giữ lấy vai cô, lùi lại một chút: “Để tới tối có được không?” 

Lệnh Nhiễm liền bất động: “Anh không muốn sao?”

“Không phải.” Trần Tuyết Du vén lọn tóc rối của cô ra sau tai: “Trời sáng quá, lại đang ở bên ngoài, người khác nhìn thấy không hay.”

“Sợ bị người quen nhìn thấy sao?”

“Bất kỳ ai nhìn thấy cũng không tốt.”

“Tôi cứ tưởng anh sẽ nói đây là nơi cửa phật thanh tịnh, phật tổ sẽ giận, cảm thấy chúng ta không tôn trọng ngài.” Cô chạm vào phần xương lông mày đẹp đẽ của anh, anh là thực thể sống, có hình khối, thật tốt, anh không phải là một người chết.

“Tôi cứ không tôn trọng ngài đấy, để ngài giận chơi.”

Trần Tuyết Du suýt nữa thì bật cười, anh vô thức hôn lên trán cô một cái, rồi hai cái, lại thêm hai cái nữa. Lệnh Nhiễm bỗng cảm thấy có chút khác lạ trong tim, cô ngước mắt nhìn anh, anh cũng nhìn cô, hai người ăn ý không nói lời nào.

Trần Tuyết Du bỗng nhiên nhìn quanh quất ra bên ngoài: “Để tôi tới chào hỏi sư thầy một tiếng, rồi sau đó sẽ đi cùng em suốt cả buổi.”

“Không cần anh đi cùng đâu.”

“Em không hiểu đâu, ban ngày một mình đến những nơi vắng người thế này cũng có thể gặp nguy hiểm đấy.”

“Thế đêm đến thì sao?”

Tay cô trượt xuống gương mặt anh, cảm giác thật tốt, độ đàn hồi của làn da hiện hữu ngay dưới lòng bàn tay. Trần Tuyết Du chỉ còn cách nắm lấy cổ tay cô: “Đêm thì chúng ta ở nhà, không đi đâu cả.”

Nhà là một nơi có thể ngăn cách với những con người khác.

Anh rút điện thoại ra gọi một cuộc cho người bên trong. Hòa thượng cũng dùng điện thoại, hòa thượng ăn thịt, uống rượu, ngủ với phụ nữ, chuyện gì cũng làm, đó gọi là hoa hòa thượng. Có thể thấy phật tổ chẳng giận đâu, ngài quản bạn làm gì cơ chứ, thích làm gì thì làm, ngài chỉ việc ngồi đó, khi đã ngồi là cả nghìn năm.

Lệnh Nhiễm cũng muốn làm phật tổ quá.

Cô đợi sau khi Trần Tuyết Du đi khỏi, dưới sự dẫn đường của một sư thầy lớn tuổi, cô vào thắp hương bái biệt. Có người đã dâng hương hỏa cho mẹ cô, chuyện này thật lạ, ngoài cô và Trần Tuyết Du ra, còn ai biết nữa?

Cô hỏi sư thầy trong chùa, ông có ấn tượng, nói người này tên là Thời Duệ. Lệnh Nhiễm hỏi về diện mạo, nghe xong cô liền biết đó là ai.

“Phiền thầy lần tới gặp anh ấy, nhắn giúp tôi một lời cảm ơn.”

Sư thầy hơi nặng tai, phải nói thật lớn. Nặng tai cũng có cái hay của nó, những gì không muốn nghe thì khỏi nghe luôn.

Trần Tuyết Du không vội vàng đến công ty, dĩ nhiên anh cần gặp lại Lê Diệu Minh một lần nữa.

Hai người nói chuyện ngay trong xe, hơi lạnh thổi vù vù.

Lê Diệu Minh đưa bản ghi âm cuộc đối thoại của hai người cho Trần Tuyết Du. Anh nghe kỹ từng câu một, cực kỳ kiên nhẫn. Sau khi nghe xong, Lê Diệu Minh mới lên tiếng: “Cô ấy thực sự thông minh, không giống một người vừa tốt nghiệp cấp ba chút nào, có khi sinh viên đại học ra trường cũng không trưởng thành được như cô ấy.”

Trong lòng ông lại có suy nghĩ riêng: thông minh như thế, học giỏi như thế, vậy mà lại sớm lên giường với đàn ông, sớm sa đọa rồi. Ông mặc định Lệnh Nhiễm và Trần Tuyết Du là mối quan hệ kiểu đó, họ quen nhau thế nào, ở giữa xảy ra chuyện gì, ông không cần đào sâu, chẳng liên quan gì đến ông.

Ông chỉ tự cảnh tỉnh mình, một người làm bố thì nên đảm bảo con gái mình không đi vào con đường sai trái. Dĩ nhiên, nhìn con gái xinh đẹp nhà người ta sa đọa, ông cũng thấy có chút nuối tiếc, mà đối tượng sa đọa đó lại không phải là mình.

Trần Tuyết Du là người ông không dây vào được, ông cũng chỉ cảm thán một chút, mộng tưởng một chút, đạo đức nghề nghiệp cơ bản thì vẫn phải giữ: nhận tiền thì phải làm việc, và phải biết ngậm miệng.

“Ông nói với cô ấy như vậy khá ổn, bất kể cô ấy có tin hay không, cô ấy cũng sẽ không nghĩ ông quá xấu xa.”

“Lúc nói chuyện, tôi luôn để ý đến cô ấy. Tuổi đời không lớn nhưng cực kỳ điềm tĩnh, không để lộ chút cảm xúc nào ra ngoài, thật không biết cô gái này lớn lên trong một gia đình như thế nào nữa.”

Trần Tuyết Du lặng lẽ lắng nghe, anh đang nghĩ về đôi môi của cô, hương thơm của cô dường như vẫn còn vẩn vương quanh đây. Trông cô quat thực thanh cao sáng trong, kiểu người xa lạ chớ có lại gần.

Anh sờ lên cổ, nơi mà ban nãy cô vừa m*t vừa hôn, cảm giác thịt mềm từ đôi môi dường như vẫn còn lưu lại đó.

“Tìm hiểu thêm về tình hình của bố cô ấy đi. Tôi nghe ý của cô ấy thì có vẻ cô ấy rất rõ tính cách của bố mình, rõ việc ông ta có thể làm gì và không thể làm gì.”

Bố mẹ như thế nào mới nuôi dạy được một đứa con gái như cô ấy? Lê Diệu Minh cũng thấy tò mò.

“Ông hãy nắm vững chừng mực, có thể để cô ấy nghi ngờ bố mình, nhưng đừng để có kết luận thật sự, chuyện đó đối với cô ấy mà nói là quá đau đớn.”

Trần Tuyết Du nói vậy, Lê Diệu Minh nghe mà thấy cảm động, dù mối quan hệ này không thể phô ra ánh sáng, thì đó cũng là chân tình của một người đàn ông.

“Hiểu rồi, cô ấy thông minh như vậy, tôi đoán khi ở một mình chắc chắn cô ấy sẽ còn ngẫm nghĩ lại những gì chúng ta đã nói hôm nay.”

Trần Tuyết Du bảo: “Đợi khi nào cần gặp mặt lần tới, tôi sẽ thông báo cho ông sau, vất vả cho ông rồi.”

Sau khi Lê Diệu Minh đi khỏi, Trần Tuyết Du lại nghe kỹ bản ghi âm đó một lần nữa.

Khi anh trở về công ty, Thời Duệ vừa lúc từ thang máy đi ra, tay cầm kẹp tài liệu, dáng vẻ rất vội vã.

Thời Duệ liếc nhìn anh hai cái rồi mới chào hỏi. Trên cổ Trần Tuyết Du có một vết đỏ, Thời Duệ đã từng có phụ nữ, anh ta biết đó là thứ gì. Trần Tuyết Du là một người đàn ông trẻ trung, khỏe mạnh, chẳng có chút bệnh tật gì, có cái vết đó vốn không có gì lạ.

Nhưng Trần Tuyết Du vốn là người không màng nữ sắc.

Thời Duệ dĩ nhiên sẽ liên tưởng, anh ta cũng không cười, dùng một giọng điệu vừa quan tâm vừa giữ khoảng cách để hỏi: “Trần tổng, có phải trên cổ cậu bị muỗi đốt không? Bên chỗ Tiểu Lý có dầu gió đấy.”

Trần Tuyết Du mỉm cười: “Vậy sao?” Anh không nói gì thêm, cứ thế mỉm cười nhìn Thời Duệ. Biểu cảm đó của anh như đang nói với Thời Duệ rằng: Tôi biết anh đang nghĩ gì, mà tôi cũng biết anh biết là tôi nghĩ như vậy rồi.

Thời Duệ lúc này có chút giống Lê Diệu Minh, giỏi việc tỏ ra yếu thế. Nếu bị người ta phát hiện ra điều gì, anh ta liền trưng ra vẻ lúng túng, khiêm tốn rồi lại có thể mỉm cười ngay được.

“Hôm nào sắp xếp thời gian, chúng ta cùng tới chùa Chính Phong một chuyến.”

Trần Tuyết Du bỗng nhiên nhắc tới chuyện này, Thời Duệ kinh ngạc, anh ta cười nói: “Cậu bận như vậy, thực ra không cần đặc biệt qua đó đâu, tôi thấy ngại quá.”

Trần Tuyết Du nói: “Thời gian thì cứ bớt xén ra là có thôi, cũng không phải là đặc biệt tới đó, vừa hay tôi còn có việc khác, nên cùng đi lễ luôn.”

Anh vỗ vai Thời Duệ rồi đi về phía thang máy. Thời Duệ khựng lại một lát, chậm rãi bước ra cửa. Vừa ra khỏi cửa, ánh nắng dội xuống như một cú đòn vào đầu, bấy giờ anh ta mới rảo bước mở cửa xe, chui tọt vào bên trong.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn