Hoàng hôn cô độc, sau khi hoàn thành sứ mệnh thiêu đốt của ngày hôm nay, nhân gian liền chìm vào bóng tối tịch mịch.
Lệnh Nhiễm ngồi dậy giữa màn đêm ấy, đèn tắt, cô ngồi thẫn thờ một lúc rồi mới bước xuống giường.
Trần Tuyết Du đang ngồi bên bàn ăn ở tầng một, đập vào mắt là bóng lưng của anh. Vai anh rất rộng, sống lưng thẳng tắp, dáng vẻ rắn rỏi, đẹp đẽ. Anh chắc hẳn là người vô cùng tự kỷ luật, ngay cả khi không có ai mà anh vẫn không buông lỏng yêu cầu đối với bản thân, kiểu người như thế thật quá hiếm hoi.
Lệnh Nhiễm khựng lại trên cầu thang, nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh.
Mái tóc đen nhánh trên bờ vai rộng, mái tóc đen ấy… Cô bất chợt nhớ đến chiếc túi ni lông đó, anh biết, nhưng sao anh biết được? Anh nói anh chưa mở tức là chưa từng mở, kiểu người như anh không cần nói những lời dối trá kiểu đó.
Cô bỗng có một thoáng rùng mình, anh cái gì cũng biết. Nhưng mái tóc đen kia vẫn tỏa ra thứ ánh sáng bóng bẩy, mang theo hơi thở của sự sống.
Trần Tuyết Du quay đầu lại, như thể biết rằng cô đang đứng sau lưng mình từ lâu. Lệnh Nhiễm chậm rãi bước tới.
Cũng chẳng rõ là lúc mấy giờ, cô ngồi xuống, mái tóc rối bời, đôi mắt vẫn đong đầy hơi nước.
Bụng cảm thấy đói, nhưng mới ăn được vài miếng đã có cảm giác no căng, cô vẫn cứ cảm giác như thể anh vẫn còn đang thúc vào người mình vậy.
Trần Tuyết Du hỏi: “Không hợp khẩu vị sao?”
“Không phải, cũng khá ngon.”
Cô nhìn xoáy vào đôi mắt anh, lúc này mới hiểu ra, cô đang ‘đói’ anh, không phải là thực dục mà là t*nh d*c. Sao cô lại d*m đ*ng thế nhỉ? Sinh ra đã d*m đ*ng rồi.
“Anh có thước dây không?” Cô đặt chiếc thìa xuống.
Trần Tuyết Du không hỏi cô dùng để làm gì, anh chỉ đi tìm rồi mang tới cho cô. Con người anh thật dứt khoát. Lệnh Nhiễm mỉm cười đón lấy chiếc thước, bảo anh cứ ngồi yên đó rồi bắt đầu đo vai cho anh.
Quả đúng là rất rộng, đúng bốn mươi tám centimet.
Hai bên tất nhiên là như nhau, cô nhìn con số trên thước, Trần Tuyết Du cười nói: “Chính tôi cũng không biết vai mình rộng bao nhiêu.”
“Giờ anh biết rồi đấy, tôi giúp anh hiểu thêm về bản thân mình.”
“Thế thì tốt quá, con người đôi khi quả thực không đủ hiểu chính mình, người ngoài cuộc bao giờ cũng tỏ tường hơn.”
Tâm trạng đã hoàn toàn khác trước. Tuy vẫn là nhìn nhau cười, nhưng khi cơ thể đã từng g*** h**n, khi đàn ông và phụ nữ đã làm chuyện đó với nhau, mọi thứ sẽ chẳng còn như cũ, không thể nói rõ thành lời, nhưng mọi phương diện đều đã khác đi.
Cơ thể cô đã nhận biết anh trước cả ý thức và tư tưởng, nhanh đến mức cô cảm thấy như chuyện đã trôi qua từ rất lâu rồi.
“Anh đứng dậy đi.”
Trần Tuyết Du cười đứng dậy: “Muốn đo chiều cao sao?”
Cái người này khi ăn mặc chỉnh tề trông thật nhã nhặn, ôn hòa. Lệnh Nhiễm lại khuấy chiếc thìa: “Không đo, chỉ là muốn bảo anh đứng dậy để nhìn thôi.”
“Nhìn kỹ chưa?”
“Anh cao thật đấy, cao hơn tôi rất nhiều.”
Chỉ có trẻ con mới nói những lời vô thưởng vô phạt ấy. Đêm thật tĩnh lặng, như thể kéo theo cả sinh mạng con người cùng chìm xuống. Ánh mắt cô lưu luyến trên gương mặt anh. Một ngày nào đó, anh sẽ trở thành chồng người ta, rồi làm bố của con người ta, nghĩ đến những điều này có ý nghĩa gì đâu? Con người ta cảm thấy cô độc thì tụ họp lại bên nhau, đến lúc cần chia tay thì dứt khoát quay lưng bước đi là xong.
Cửa sổ mở, rèm cửa bỗng lay động mạnh, phấp phới như tiên. Cả hai đều chú ý tới, cùng đưa mắt nhìn về phía cửa sổ. Tấm rèm tung lên, phiêu dạt tán loạn như thể sắp bay ra ngoài. Trần Tuyết Du đi tới đó, nhìn ra ngoài rồi nói với cô: “Chắc là sắp mưa rồi.”
Lệnh Nhiễm cũng đi đến bên cạnh anh, đưa tay ra ngoài, bị hơi nóng phả vào da thịt.
Cô cười nói: “Ngày trước tôi ghét nhất là trời mưa ở Thập Lý trại vào mùa hè, dưới đất bẩn kinh khủng, mà cũng chẳng mát mẻ gì.”
Trần Tuyết Du hỏi: “Từ nhỏ đến lớn em đều sống ở Thập Lý trại sao?”
Lệnh Nhiễm tựa vào tấm rèm, đè nó xuống: “Có rời đi vài năm, sau không xoay sở nổi với cuộc sống bên ngoài nên lại quay về. Bố tôi không có khả năng kiếm tiền nuôi gia đình.”
“Thực ra tôi có nghe nói, bố em là một nhà thơ?”
“Trong số những nhà thơ anh từng nghe tên, có tên ông ta không? Ông ta luôn muốn tới Bắc Kinh, ông ta nói Hải Tử học đại học Bắc Kinh, những nhà thơ đó đều ở Bắc Kinh cả. Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến ông ta? Ông ta không muốn làm một người bình thường, mà cũng chẳng bao giờ tự thấy mình bình thường.”
Cô đã từng đọc nhật ký của Lệnh Trí Lễ. Một người đàn ông trưởng thành mà viết những thứ đó quá nồng cháy, quá lộ liễu. Nào là đêm đêm không ngủ được, bị cái thứ gọi là ước mơ nó đè nén trong lòng đến khó chịu, giống như khi c**ng c*ng vậy, không cách nào kiểm soát được. Bố của ai lại viết những thứ này chứ? Bố của cô viết đấy.
Trần Tuyết Du nói: “Mặc dù tôi không quen bố em, nhưng trong thực tế, có biết bao nhiêu người thực ra cũng giống như bố em cơ chứ? Chỉ là họ không thể hiện ra một cách cường điệu như ông ấy mà thôi.”
Lòng Lệnh Nhiễm khẽ động, ngoài cơ thể ra, cô và Trần Tuyết Du đã có đôi ba nốt nhạc đồng điệu. Cô không nương tay mà chĩa mũi dao về phía chính mình: “Đúng thế, tôi cũng vậy. Tôi cũng tự cao tự đại giống ông ta, chưa bao giờ tôi thấy mình bình thường cả.”
Cô mỉm cười, rồi chuyển sang hỏi anh: “Còn anh? Anh có tâm lý như vậy không?”
Trần Tuyết Du cười đáp: “Dĩ nhiên là có, nhưng phải đạo mạo hơn một chút, không thể để lộ ra ngoài, tránh bị người ta cười chê.”
“Người như anh có tự phụ một chút cũng chẳng sao, không ai cười chê anh đâu.”
“Khéo thật, tôi cũng nghĩ thế đấy.”
Lệnh Nhiễm bật cười. Trần Tuyết Du đưa tay ra, cô liền đặt tay mình lên tay anh, anh kéo cô lại ôm trọn trước ngực rồi cúi đầu hôn cô.
Gió càng lúc càng lớn, rèm cửa phất phơ loạn xạ, hai người lúc ẩn lúc hiện sau tấm rèm, lúc thì ở đó, lúc lại như thể biến mất.
Trong một căn biệt thự thế này, thật thích hợp cho những cuộc mây mưa diễm lệ. Khu vườn xinh đẹp, sân viện cao rộng khiến người ta mộng tưởng về cuộc sống của người đàn ông và người phụ nữ nơi đây, cứ như thể một tình yêu kinh thiên động địa sắp xảy ra.
Chẳng ai tò mò về nam nữ ở Thập Lý trại cả, liếc mắt một cái là thấy hết, quả là tẻ nhạt và tầm thường.
Họ ngủ cùng nhau, nhưng không làm chuyện đó nữa. Mùa hè dài như vậy, còn rất nhiều cơ hội.
Công việc hằng ngày của Trần Tuyết Du là làm việc, anh luôn tràn đầy tinh thần, lại ung dung bình thản. Anh dường như không bao giờ nổi giận, đặc biệt là trước mặt nhân viên cấp dưới. Trạng thái của anh ngày qua ngày chưa bao giờ thay đổi.
Vừa đến công ty, anh liền lao vào guồng quay công việc một cách chuẩn xác: họp hành, xem báo cáo, tiếp hết đoàn người này đến đoàn người khác. Anh đã kiếm cho Trần Song Hải quá nhiều tiền, thế nhưng số tiền này lại chẳng rơi xuống đầu anh bao nhiêu. Anh lái xe sang, ở nhà đẹp, chỉ có thế thôi. Anh là một kẻ làm thuê cao cấp của Trần Song Hải.
Trần Song Hải kiểm soát tiền bạc cực kỳ chặt chẽ, bất kể ai trong nhà tiêu tiền, ông cũng chỉ có một ý niệm: “Mẹ khiếp, đây là tiền của ông.”
Tiêu tiền của ông thì phải nghe lời ông.
Trần Song Hải dạo này ốm nhẹ, cứ tưởng là viêm dạ dày, thực ra là bị cảm. Một trận cảm lạnh cũng rất đáng sợ. Bạn không muốn cử động, không muốn ăn uống, đầu óc quay cuồng, toàn thân rã rời, cổ họng và hơi thở đều đau nhức, không khí giống như toàn mũi dao đâm vào miệng, rồi lại nương theo nước bọt mà nuốt xuống.
Cái sự khó chịu ấy khiến người ta mất đi nửa mạng sống, đây mới chỉ là cảm lạnh, thật khó hình dung nếu mắc bệnh nặng hơn thì sẽ phải chịu tội thế nào.
Vợ cùng con cái vây quanh, ai nấy đều rất quan tâm. Những gương mặt ấy trẻ trung vô cùng, da thịt săn chắc, ánh mắt trong veo. Trần Song Hải nằm trên giường lặng lẽ nhìn họ.
Ông vừa bệnh, thân phận nữ chủ nhân của Sở Nguyệt Hoa liền được thể hiện rõ hơn một chút. Bà ta phải tiếp đãi, phải xoay xở. Thần thái, ngôn ngữ, cử chỉ của bà ta đều rất đúng mực, cứ như thể không biết mệt. Trần Song Hải chỉ có thể nằm đó, ông cảm thấy người vợ trẻ này của mình thật rạng rỡ, cực kỳ tươi tỉnh, ánh mắt sáng rực.
Ông cảm thấy ghen tị, kèm theo đó là một nỗi sợ hãi vô cớ, nỗi sợ của sự già nua trước tuổi trẻ. Dường như đây là lần đầu tiên ông cảm nhận được sự già cỗi của mình. Ông vừa già, lại vừa bệnh, có thứ gì đó sắp phải nhường lại, tuyệt đối không còn cơ hội để trỗi dậy lần nữa.
Hai cậu con trai cộng thêm Thời Duệ đều gác lại công việc để đến thăm ông. Họ trò chuyện với ông, đều là những chuyện quan trọng. Ví dụ như công trình của Trần Tuyết Lâm không được thuận lợi cho lắm, bà phó thị trưởng vừa bị người ta tố cáo, đang ở đầu sóng ngọn gió, mọi việc tạm thời không thể tiến triển.
Những chuyện không thuận lợi lẽ ra không nên nói khi người già đang bệnh, nhưng Trần Tuyết Lâm vẫn cứ nói, không quên trấn an ông: “Bố cứ yên tâm tĩnh dưỡng vài ngày là khỏe thôi, không có vấn đề gì lớn đâu. Chuyện công trình bố cũng đừng lo lắng quá, cứ chờ xem sao.”
Trần Song Hải nhìn sang Trần Tuyết Du, rồi lại nhìn Thời Duệ: “Dự án Thập Lý trại thế nào rồi?”
Đây là dự án trọng điểm của thành phố, liên quan đến sự phát triển tương lai của tỉnh lỵ. Trần Tuyết Du đáp: “Sắp khởi công rồi, không có vấn đề gì đâu ạ. Bố cứ nghỉ ngơi trước đã, khỏe lại rồi nói tiếp cũng chưa muộn.”
Sao gương mặt của Tuyết Du có thể nhẵn nhụi đến thế nhỉ? Thanh thoát, căng tràn, chẳng có lấy một nếp nhăn. Trần Song Hải bỗng nhiên nảy sinh cảm giác chán ghét dáng vẻ này của anh. Con cái là cái thứ gì chứ? Ăn thịt ông, uống máu ông, đứa nào đứa nấy trưởng thành cành lá sum suê, hào quang rực rỡ, còn bản thân ông thì lại đang héo úa đi.
Trong phút chốc, ông chẳng muốn nhìn mặt bất cứ ai, chỉ muốn đuổi hết bọn họ ra ngoài, để họ đi chết hết đi cho rảnh.
Mọi người lần lượt đi ra. Trần Tuyết Lâm đi sau cùng, bóng lưng anh ta làm nổi bật dáng vẻ nhỏ nhắn của Sở Nguyệt Hoa đang bước đi phía trước. Anh ta dường như khẽ đẩy nhẹ vai bà ta một cái, ý bảo cứ để anh ta khép cửa lại.
Động tác ấy nhìn qua thì chẳng có vấn đề gì.
Xong rồi, thế là giờ cách biệt hẳn. Thế giới bên ngoài thuộc về người trẻ và trẻ con, già rồi thì nên tách biệt ra, tránh làm cho tất cả mọi người đều mất vui.
Không khí bỗng chốc trẻ lại, tràn đầy sức sống. Sở Nguyệt Hoa đi chuẩn bị cơm nước, chỉ có Trần Tuyết Lâm là ở lại dùng bữa. Tuyết Anh thấy vậy, di chuyển xe lăn đuổi theo nài nỉ Trần Tuyết Du: “Anh hai, khó khăn lắm anh mới qua đây một chuyến, anh ở lại chơi với em đi mà.” Cô bé hơi vội, nắm lấy cánh tay anh, nói khẽ: “Mọi người đừng đi hết chứ, mọi người mà đi…” Cô bé lén liếc mắt ra hiệu: “Chẳng biết hai người họ lại lén lút làm cái trò gì đâu!”
Trần Tuyết Du cười nói: “Bố đang ở nhà mà, không có chuyện đó đâu.”
“Nhưng bố đang ốm! Hai ngày nay bố vừa nôn vừa tiêu chảy, còn không xuống giường nổi! Em còn nghe thấy bà giúp việc nói xấu bố nữa!”
“Bà ấy nói gì?”
“Bà ấy hình như đang gọi điện cho ai đó, bảo ông già làm khổ người khác, trên bồn cầu toàn là thứ kinh tởm, không nhìn nổi!” Tuyết Anh phẫn nộ bất bình: “Bố đâu có cố ý, bà ta còn bảo người già rồi thì không giữ được cửa, ý là sao chứ?”
Con người ta khi về già thật bi ai. Dẫu bạn có nhiều tiền đến đâu, có lẽ cũng có ngày phải nhìn sắc mặt của người giúp việc. Bạn muốn sai bảo người ta, nhưng chẳng còn sức lực, chẳng còn năng lượng đó nữa. Người ta muốn đối xử với bạn thế nào thì đối xử, tát vào miệng, mắng vào mặt cũng phải cam chịu thôi, đến chết cũng chẳng có cách nào.
Trần Tuyết Du dĩ nhiên chưa cần nghĩ xa đến thế, anh còn trẻ, rất trẻ.
“Ngoan, đừng có học theo mấy lời đó rồi kể lại cho bố, ông nghe thấy sẽ giận đấy.”
“Em cứ kể đấy! Em phải kể để bố đuổi việc bà ta! Bà ta chỉ là giúp việc, cầm tiền của nhà mình mà dám nói xấu sau lưng chủ! Tạo phản rồi!”
Cô bé đang tuổi dậy thì, càng không cho làm gì thì càng muốn làm cho bằng được.
Trần Tuyết Du khuyên thêm vài câu, anh vẫn luôn giữ tính khí ôn hoà như vậy.
Anh khuyên được Tuyết Anh về phòng rồi mới đi ra phía xe. Thời Duệ đang đứng ở rặng trúc nghe điện thoại, bên ban quản lý dự án có việc, anh ta cần qua đó một chuyến. Xe của Thời Duệ bị hỏng giữa đường, đã gọi người đến kéo đi, bản thân thì bắt taxi đến đây.
Trần Tuyết Du muốn đưa anh ta đi.
Phía sau trên bậc thềm, Trần Tuyết Lâm gọi với theo hai người: “Thật sự không ở lại dùng bữa à?” Giọng anh ta cực kỳ vang dội, nghe qua là biết khí huyết vô cùng sung mãn, mang theo vẻ đắc ý.
Thời Duệ nói lớn: “Bên dự án có việc gấp, tôi phải qua đó ngay, lần sau sẽ ăn vậy.” Anh ta nhìn Trần Tuyết Du: “Đi hết cả thế này không tiện lắm, tôi tự bắt xe đi cũng được.”
Trần Tuyết Du đã mở cửa xe, khởi động máy: “Tôi còn có việc khác. Bố chán ăn, chắc cũng khó mà xuống ngồi ăn cùng được, tinh thần ông ấy không tốt, đừng làm phiền ông ấy nữa.”
“Cảm cúm đường ruột, một hai tuần là khỏi thôi.”
“Chuyện bài vị của bố anh cứ từ từ đã, khi nào thời cơ thích hợp tôi sẽ nói với ông ấy.”
Thời Duệ ngẩn ra. Trần Tuyết Du đã tự nhiên nhận lấy việc đó về mình. Giọng điệu của anh hoàn toàn là vì nghĩ cho anh ta, như thể sợ anh ta khó xử, khiến Thời Duệ không thể từ chối, nếu không sẽ thành ra là kẻ không biết điều.
“Mấy ngày nữa tôi sẽ đến chùa Chính Phong một chuyến, sẵn tiện cùng vào lễ bái luôn.”
Đây là lần thứ hai Trần Tuyết Du nhắc tới chuyện này, lời nói đã rõ ràng hơn, nhưng Thời Duệ không hỏi. Những gì không nên hỏi, anh ta tuyệt đối không bao giờ hỏi nửa lời.
“Cảm ơn cậu đã để tâm.”
“Không đi cùng sao? Anh sắp xếp thời gian đi.”
Thời Duệ có hiểu Trần Tuyết Du đôi chút, anh ta đánh hơi thấy sự dò xét nhưng giả vờ như không biết, cũng tự nhiên nhận lời: “Được, hôm nào làm xong việc muộn một chút qua đó cũng được.”
Khi xe đang dừng chờ đèn đỏ trên đường, phía sau bỗng đâm sầm tới. Trần Tuyết Du ngoái đầu nhìn vài cái, vừa tháo dây an toàn vừa cười nói: “Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời để xảy ra tai nạn.”
Anh cùng Thời Duệ bước xuống xe. Kẻ đâm vào họ là một chiếc xe cảnh sát. Người từ trên xe bước xuống trông rất trẻ, Trần Tuyết Du mỉm cười nhẹ nhàng: “Đồng chí cảnh sát vội đi làm nhiệm vụ sao?”
Lão Dương đóng sầm cửa xe, kéo lại cạp quần. Ông đứng cạnh Phùng Kinh Vĩ, người đã xuống trước một bước, nhìn Trần Tuyết Du từ trên xuống dưới một lượt rồi cười nói: “Xin lỗi nhé, sơ suất quá, nói đâm là đâm ngay, là lỗi của chúng tôi. Cứ đi theo quy trình bình thường thôi, cần bồi thường thế nào thì bồi thường thế ấy.”
Xe là do lão Dương lái. Ông có tật xấu khi lái xe là nói rất nhiều, lại còn hay múa may tay chân, như thể không làm thế thì không diễn đạt hết ý được. Ông phanh không kịp, thế là đâm sầm vào.
Phùng Kinh Vĩ cảm thấy Trần Tuyết Du trông rất quen mặt, cứ như đã từng gặp ở đâu đó rồi mà không nhớ ra. Ánh mắt anh rơi xuống chiếc xe của đối phương, bấy giờ mới phản ứng lại, là anh quen chiếc xe này. Chiếc xe này rất đắt tiền, biển số cũng rất đẹp, anh đã từng thấy nó ở gần đồn cảnh sát.
Trần Tuyết Du chẳng buồn nhìn xe mình: “Không vấn đề gì lớn, bỏ đi.”
Phùng Kinh Vĩ thầm thở phào. Họ đi làm nhiệm vụ là thật, nhưng lão Dương đã chạy quá tốc độ, lúc đó đơn vị có thể sẽ truy cứu trách nhiệm bồi thường.
Lão Dương cười bảo: “Đừng thế chứ, biết cậu có tiền nhưng chúng tôi cũng không phải hạng người thích chiếm hời. Cứ đúng luật mà làm.” Bọng mắt ông rất đậm, cả khuôn mặt như chảy xệ xuống, đầu tóc rối bời, nhưng khi mở miệng nói chuyện, đôi mắt lại sắc sảo có thần.
Phùng Kinh Vĩ không nhịn được nhìn ông một cái, ra hiệu cho ông nhìn vào logo hãng xe. Lão Dương đã ly hôn, có một cô con gái theo vợ cũ, ông cần gửi tiền định kỳ. Bản thân ông lại thích rượu chè thuốc lá, hai khoản này chi phí không nhỏ, cộng thêm chức vụ không cao, chỉ trông chờ vào đồng lương cứng, bồi thường một chiếc xe sang có khi mất mấy tháng lương.
Trần Tuyết Du thấy lão Dương nhìn mình chằm chằm, ánh mắt anh lần lượt lướt qua cổ áo, quần dài, cho đến đôi giày thể thao đen bám đầy bụi đất của ông. Anh vẫn mỉm cười: “Vậy được, có cần báo cảnh sát không? Để đồng chí cảnh sát giao thông qua đây?”
Lão Dương sảng khoái: “Tất nhiên là báo cảnh sát chứ.”
Trần Tuyết Du bảo Thời Duệ gọi báo cảnh sát.
Phùng Kinh Vĩ không hiểu lão Dương đang bướng bỉnh cái gì. Đây đâu phải muốn chiếm hời, rõ ràng là gặp được chủ xe dễ tính và hào phóng mà.
“Xe này đắt tiền lắm nhỉ? Nhìn cậu cũng chẳng lớn hơn cậu đồng nghiệp này của tôi bao nhiêu, đều là thanh niên cả mà đúng là người so với người chỉ có nước tức chết.” Lão Dương vỗ vai Phùng Kinh Vĩ một cái khiến anh ngẩn người: “Cái này là do kỹ thuật đầu thai thôi. Tên nhóc nhà cậu, kiếp sau nhớ nhìn cho kỹ mà đầu thai nhé, đừng để cả nhà làm lụng hộc mặt mới gom đủ tiền trả góp đợt đầu.”
Lão Dương như phát cuồng, đột nhiên lại nói nhiều như vậy trước người lạ, đúng là có chút bất lịch sự. Phùng Kinh Vĩ kinh ngạc không thôi.
——
TMI: Độ rộng vai trung bình của nam giới trưởng thành thường dao động từ 42 đến 46 cm đối với số đo xương, và từ 45 đến 50 cm khi đo toàn diện qua cơ bắp. Con số này phụ thuộc nhiều vào chiều cao và vóc dáng tổng thể. Các mức độ rộng vai cơ bản ở nam giới:
+ Vai hẹp: Dưới 40 cm.
+ Trung bình: Từ 42 đến 46 cm.
+ Rộng (vạm vỡ): Từ 48 đến 52 cm trở lên.