Trời nóng cực độ, cái nóng hầm hập như phát điên. Nhìn ra mặt đường phía xa, hơi nóng bốc lên trông như có nước, lại vặn vẹo biến dạng. Cái nóng ấy ập vào mặt, thực sự khiến con người ta thấy áp bức.
Lệnh Nhiễm đứng bên đường vẫy một chiếc taxi.
Tay nắm cửa xe nóng đến bỏng tay, cửa sổ mở toang, gió nóng cuồn cuộn thổi vào, tóc tai bị thổi như vậy cảm giác như bẩn đi trông thấy.
Tài xế nói lời xin lỗi cô, bảo điều hòa hỏng rồi. Anh ta đổ mồ hôi nhễ nhại, gắng gượng lái, cô cũng sắp vã mồ hôi, gắng gượng ngồi. Chẳng biết là đi đến đoạn đường nào, cây ngô đồng bắt đầu nhiều lên. Những cái cây xanh tốt, bóng râm mát rượi, nhưng cũng chỉ được một đoạn rồi lại lao vào vùng nắng gắt.
Lệnh Nhiễm đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, cô lập tức xuống xe. Anh tài xế cứ ngỡ cô không thể chịu nổi cái nóng thêm nữa, cô đã đi xa rồi mà sau lưng vẫn còn vọng lại một câu: “Cô gái, thật sự xin lỗi nhé.”
Lời xin lỗi ấy đuổi theo cô, hoà cùng với cơn gió nóng, khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Cô vội vã xuống xe nhưng không vội tiến lên gọi người.
Trân Trân, chị gái của Tiểu Huy đang đi phát tờ rơi. Cô bé ấy không cao, dáng người mảnh khảnh, mặc quần áo gì trông cũng có vẻ quá khổ. Rất ít người dừng lại nhận tờ rơi, cô bé cứ ngập ngừng tiến lên, bị từ chối rồi lại lùi về.
Mái tóc cô bé ướt đẫm mồ hôi, tóc mái bết thành từng cụm, đều vén hết sang một bên, khiến đôi mắt trông to hơn hẳn.
Thôi bỏ đi, Lệnh Nhiễm nghĩ, hễ nhìn thấy cô bé này là ý định của cô lại chùng xuống. Nhưng cô bé ấy đã nhìn thấy cô, gương mặt thoáng chút bối rối nhưng vẫn chào hỏi: “Chị Nhiễm Nhiễm! Khéo quá, chị đến đây có việc gì ạ?”
Lệnh Nhiễm vào cửa hàng bên cạnh mua hai chai nước, đưa cho cô bé một chai: “Chị có chút việc, có nóng không?”
Mặt Trân Trân đẫm mồ hôi, lông mày vốn không đậm lắm giờ trông cũng sẫm đen hơn hẳn.
Cô bé rụt rè cảm ơn, vặn nắp chai nước uống ực ực, yết hầu chuyển động mạnh mẽ. Lệnh Nhiễm nghĩ cô bé này trước mặt em trai thì cố tỏ ra là người lớn, chứ thực ra tuổi đời còn nhỏ lắm.
“Tiện gặp em ở đây, chị có chuyện này muốn hỏi.”
Trân Trân lau nước bên mép: “Chuyện gì ạ?”
“Hôm nọ chị gặp Tiểu Huy ở Thập Lý trại, nó bảo trước đây nó thấy có một người đàn ông trong cửa hàng nhà chị, nó có kể với em không?”
Trân Trân vội vàng nói: “Chị Nhiễm Nhiễm, chị đừng nghe nó nói linh tinh. Dạo này nó cứ chạy đi đâu biệt tăm biệt tích, mẹ em lo phát sốt lên được. Nếu nó có nói bừa gì trước mặt chị, chị ngàn vạn lần đừng tin nhé. Giờ nó toàn nói hươu nói vượn thôi, em cũng chẳng dạy bảo nổi nó nữa rồi.”
Trên mặt cô bé phủ một lớp mồ hôi lấm tấm, mỗi khi nói chuyện, đôi mắt như cũng sắp ứa mồ hôi ra.
Lệnh Nhiễm thấy cô bé lo lắng, bèn nói: “Em đừng sợ, chị chỉ muốn biết trước khi xảy ra chuyện mẹ chị đã gặp những ai thôi.”
Trân Trân biết về vụ hỏa hoạn, những chuyện chết chóc là không nên dính líu vào. Cô bé hy vọng Lệnh Nhiễm đừng đến hỏi nữa, chuyện này chẳng liên quan gì đến em trai cô cả. Lúc Tiêu Mộng Cầm còn sống thường xuyên cho Trương Đại Dân bìa carton ở siêu thị mà không lấy tiền, Trân Trân nghĩ dì Tiêu là người tốt, nhưng người tốt đã không may qua đời rồi thì đừng để liên lụy đến những người còn sống khác.
Cô bé vội vàng bảo vệ em trai, Lệnh Nhiễm hiểu, nhưng trong lòng không khỏi thất vọng. Tiểu Huy chưa chắc đã hiểu cho tấm lòng của chị gái, nhưng chị gái thì vẫn cố chấp yêu thương nó. Tình yêu luôn vô lý như vậy, dù là loại tình yêu nào cũng thế.
Lệnh Nhiễm không hỏi thêm nữa, người ta đã không muốn nói thì hỏi cũng bằng thừa. Cô đứng bên đường, tài xế taxi tự động coi cô là khách hàng, thế là cô lại bắt một chiếc xe khác.
Cửa xe mở ra, cái lạnh của điều hòa bao trùm lên da thịt, chiếc xe này không hỏng. Nhưng trên ghế sau có một vết máu bẩn đã khô, Lệnh Nhiễm đóng cửa lại, bảo mình không đi nữa. Tài xế đon đả gọi: “Người đẹp ơi”, cô thấy giọng nói đó cũng dơ bẩn y như vết máu kia vậy.
Cô bước nhanh đi, đợi đến chiếc xe tiếp theo.
Chiếc này thì bình thường, ngồi vào không cần phải chịu đựng thêm điều gì. Tài xế là một người rất lắm lời: “Hôm nay phải lên đến bốn mươi độ mất, đường xá nóng chảy cả ra rồi!”
Xe cộ như nước chảy và được ngăn cách bởi một lớp kính, thế giới bên ngoài trông cũng có vẻ mát mẻ. Những tòa nhà, cửa hàng, những người bộ hành thưa thớt. Những cô gái trẻ mặc áo hai dây bó sát, để lộ một mảng trắng ngần đến lóa mắt như ánh mặt trời.
Mặc như vậy đẹp, nhưng không đủ khoảng lặng, không gian cho sự tưởng tượng ít đi, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên nảy sinh hứng thú nghiên cứu về quần áo.
“Người đẹp là sinh viên à? Hay là mới tốt nghiệp đại học?”
Lại một câu nói lọt vào tai, đúng là một người đẹp ác độc, cô ghét những gã đàn ông xấu xí tỏ ra ngả ngớn với mình. Sự ngả ngớn đó cũng giống như chiếc xe này, bóng nhẫy, dầu mỡ. Sao cô mới để ý thấy những ngóc ngách kẽ ngách cũng bẩn thỉu đến thế?
Xe đi lòng vòng qua cổng một công ty TNHH nào đó, bên trong có đỗ xe. Cô thấy cái tên này quen mắt, bèn hỏi tài xế.
Tài xế bảo: “Cái này á, đây chẳng phải là bộ phận dự án quản lý việc giải tỏa Thập Lý trại sao? Làm ở đây cũng được đấy, bao ăn bao ở, mỗi tháng vài nghìn tệ. Người đẹp là sinh viên đúng không? Muốn đến đây tìm việc à? Tôi nói thật, một đại mỹ nhân như cô đến đây chịu khổ thì phí quá, cô muốn kiếm tiền thì dễ lắm, chẳng cần phải chịu khổ thế này đâu.”
Thập Lý trại sắp khởi công rồi, cô có quay lại đó cũng không dễ gặp được Tiểu Huy nữa. Những ngôi nhà sẽ biến mất, cả Thập Lý trại sẽ biến thành đống đổ nát, rồi đống đổ nát cũng biến mất để nhường chỗ cho những khu nhà mới có quy củ. Dáng vẻ trước đây của nó, những chuyện đã xảy ra, sẽ như thể chưa từng tồn tại.
Lệnh Nhiễm coi như không nghe thấy, tài xế cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô: “Tôi nghe nói sinh viên giờ tốt nghiệp là thất nghiệp, đúng không? Thế thì đi học đại học làm gì? Phí tiền!”
Anh ta nói nhiều quá mức, cứ như trăm năm chưa được gặp người vậy. Nhưng rõ ràng ngày nào anh ta cũng gặp một đống người, nói bao nhiêu câu. Nhấn ga một cái, mấp máy môi một cái, việc làm ăn này cũng khá khẩm đấy chứ.
Thật giống như một con ve sầu. Con ve sầu đột ngột phanh gấp, im bặt, ngay sau đó phun ra một tràng chửi thề. Lệnh Nhiễm lắng tai nghe, đàn ông chửi thề không giống phụ nữ, nội dung, giọng điệu đều có sự khác biệt, nhưng điểm chung là đều cực kỳ trôi chảy.
Chửi xong, anh ta tự nối lại mạch chuyện ban nãy: “Cách đây mười năm ai mà ngờ được Thập Lý trại lại giải tỏa, cái nơi vừa bẩn vừa hôi, người thì keo kiệt, thế mà ông trời lại cho họ phát tài! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, phát tài thì cũng phải xem có số mà tiêu không, tháng trước chẳng phải chết mấy người đó sao? Tiền nhiều đến mấy mà không có số tiêu thì cũng bằng thừa!”
Mặt anh ta đỏ bừng, cổ cũng đỏ cả lên.
Lệnh Nhiễm hỏi: “Anh quen những người bị thiêu chết à?”
Tài xế bảo: “Tôi quen làm sao được, xem trên tin tức thôi.”
Con người là vậy, ghen ăn tức ở, cười người không có, khinh người nghèo, sợ người giàu. Tài xế này chẳng quen biết ai ở Thập Lý trại, nhưng lại đem lòng căm ghét, đem lòng cười nhạo.
Lệnh Nhiễm nói: “Anh đi nhầm đường rồi phải không?”
Anh tài xế bảo: “Không nhầm, không nhầm đâu, có đoạn đường đang sửa, khó đi lắm, đường này mới dễ đi.”
Lệnh Nhiễm không nói gì thêm. Lúc xuống xe, cô đòi hóa đơn, liếc nhìn biển số xe một cái.
Cô lên mạng tìm cách khiếu nại gã này.
Chiếc điện thoại iPhone mà Trần Tuyết Du mua cho cô cực kỳ dễ dùng. Cô nhìn chằm chằm vào biểu tượng quả táo khuyết, thầm nghĩ hương vị của quả táo này quả thực không tệ.
Hôm nay anh về nhà họ Trần ăn cơm, cố ý gọi điện nói với cô vài câu.
Thế này thì thực sự giống như đang yêu đương rồi. Anh định làm gì, mấy giờ về, đều báo với cô một tiếng.
Lệnh Nhiễm tắm xong rồi đi tới phòng sách của anh. Chính cô cũng không biết tại sao mình lại sang đó, phòng sách là nơi khá riêng tư, ẩn chứa sở thích, thị hiếu và thậm chí là cả những bí mật của chủ nhân.
Cô đứng trước giá sách, lướt qua các đầu sách một lượt, chẳng thấy gì thú vị. Lúc này cô không muốn đọc sách, cảm giác bồn chồn không yên. Trong mười mấy năm qua cô đã đọc rất nhiều sách, nhưng không có cuốn nào giải đáp được những thắc mắc, cũng chẳng có cuốn nào an ủi được tâm hồn cô.
Những cuốn sách có vẻ đã được đọc qua, nhưng không để lại bất kỳ dấu vết nào, không gạch chân cũng chẳng ghi chú, một dáng vẻ sạch sẽ nhưng lại cho thấy đã từng có người sử dụng qua.
Trên bàn làm việc cũng không có một nét chữ nào, cứ như thể anh không bao giờ viết lách vậy.
Chỉ có một cây bút bình thường không thể bình thường hơn, loại bán đầy ở cửa hiệu văn phòng phẩm, trông như để dùng tạm khi cấp bách.
Mô hình đã có thêm tiến triển, Trần Tuyết Du đang tiếp tục lắp ghép, chỉ là tốc độ hơi chậm.
Ngôi nhà này nơi đâu cũng có dấu ấn của Trần Tuyết Du, nhưng ngoại trừ cái mô hình ra, hình như lại chẳng có gì cả. Mọi thứ đều nhàn nhạt như chuồn chuồn đạp nước, con người anh giống như một người không hề tạo ra rác thải vậy.
Ngăn kéo đã khóa, không mở được. Anh thận trọng như vậy, chắc hẳn máy tính còn cài mật khẩu kỹ hơn, không thể tùy tiện xem được. Lệnh Nhiễm cố ý thay đổi vị trí của vài cuốn sách. Ở đây không có bí mật gì cả, quá sạch sẽ, quá có trật tự, ngoài việc cảm nhận được sự nghiêm cẩn và ngăn nắp của người này ra thì chẳng còn gì khác.
—
Trần Tuyết Du ở đâu cũng đều mang dáng vẻ này. Anh đi ăn cơm, định nói gì, làm gì, cứ như thể đã trải qua hàng nghìn lần những khung cảnh y hệt nhau vậy.
Bóng cây lay động, sắc xanh nối liền thành một dải như dòng nước chảy. Anh bước qua những bóng râm xanh ngắt ấy, từng bước một tiến vào phòng khách.
Vừa bước vào cửa, anh đã nhìn thấy Trần Tuyết Dương, tên ngốc Trần Tuyết Dương.
Trần Tuyết Dương không biết mình là tên ngốc.
Phòng khách trải những tấm thảm xốp, bên trên in hình hươu cao cổ, sư tử, hổ. Trần Tuyết Dương đang ngồi trên mình những con vật đó.
Thằng bé nhìn thấy mọi người cử động, đi tới đi lui. Nó ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp, cứ ngỡ trên người ai cũng có mùi cá. Thời Duệ vốn có thói quen đến sớm, đang ngồi chơi trò chơi cùng nó. Nó rất vui, không ngừng la hét. Tiếng hét này làm phiền đến những người khác, Tuyết Anh tỏ vẻ chán ghét tột cùng, âm thanh quá chói tai, chẳng có gì đáng ghét hơn tiếng la hét của trẻ con. Cô bé vốn đang đeo tai nghe nghe nhạc mà cũng thấy phiền phát điên.
Thời Duệ thì không phiền. Trần Tuyết Dương bỗng nhiên đưa tay lên vai anh ta sờ một cái, như muốn nhặt lấy thứ gì đó. Thời Duệ cười, quay đầu nhìn vai mình, trên đó chẳng có gì cả. Trần Tuyết Dương lại cười với anh ta: “Tóc.”
Trần Tuyết Dương lặp lại động tác một cách máy móc, mặt đầy vẻ hớn hở. Thời Duệ không hiểu thằng bé đang làm gì, không thể giao tiếp được, ai mà giao tiếp nổi với Trần Tuyết Dương chứ? Anh ta quan sát biểu cảm của Trần Tuyết Dương, thế giới của một tên ngốc, nếu để tâm quan sát, cũng có thể thấy được đôi chút manh mối.
Thời Duệ vừa ngẩng đầu lên thì thấy Trần Tuyết Du đang mỉm cười nhìn về phía này, anh ta lên tiếng chào: “Đến rồi à?” Vừa mới đứng dậy định đi thì Trần Tuyết Dương há miệng khóc rống lên, tiếng khóc kéo dài, ngay từ đầu đã nghe rất tuyệt vọng.
Thời Duệ đành phải ngồi lại xuống sàn.
“Chủ tịch vừa mới đi xong, ngay trước khi cậu đến hai phút, có chạm mặt xe ông ấy không?”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Có. Anh cả vẫn chưa đến sao?”
Vai anh bị ai đó vỗ một cái. Mùi xì gà, nước hoa, và một loại thảo mộc nào đó… mùi hương nồng đậm cũng theo đó ập tới. Tiếng cười của Trần Tuyết Lâm lướt qua tai rồi lắng xuống: “Anh đến từ sớm rồi, đang ở trong bếp gọt hoa quả cho mấy đứa đây.”
Anh ta nhéo nhéo mặt thằng ngốc: “Tuyết Dương lại mập lên rồi.”
Trần Tuyết Dương nói: “Tóc.”
Trần Tuyết Lâm cười rồi vuốt vuốt đầu mình: “Tóc anh cả làm sao?”
Đúng là một cuộc đối thoại vô vị, có thể nói được gì với một tên ngốc chứ? Trần Tuyết Dương cũng sờ một cái lên vai mình, túm được áo, cười bảo: “Tóc.” Thằng bé có vẻ thấy động tác này rất thú vị, rất hay ho nên cứ lặp đi lặp lại.
Trần Tuyết Lâm vốn đang cười, cười một hồi rồi hỏi Trần Tuyết Du: “Rượu lần trước anh tặng đã uống chưa?”
Trần Tuyết Du xoa đầu Tuyết Dương, ngồi xuống ghế sofa: “Chưa, cảm ơn anh cả đã luôn nhớ đến em, anh hà tất phải tự mình chạy một chuyến qua đó chứ.”
“Tiện đường đi lo chút việc, ghé qua một lát cũng chẳng phiền gì, mà cũng không bõ công đi, anh gặp được một cô bé rất ổn, rất có khí chất.”
Mắt Trần Tuyết Lâm lấp lánh nụ cười, cứ hễ nhắc đến phụ nữ đẹp là tâm trạng anh ta lại bừng sáng.
Trần Tuyết Du cười đáp: “Anh cả nghiên cứu nhiều về phụ nữ, anh đã khen ổn thì chắc chắn là ổn thật rồi.”
“Chú ở ngay chỗ đó mà chưa từng gặp người như vậy sao?”
“Trông như thế nào? Anh nói em nghe thử xem.”
Hai anh em họ rất ít khi bàn luận về những thứ này, thật hiếm thấy. Trần Tuyết Lâm đầy hứng khởi: “Chắc không quá hai mươi lăm đâu, tầm hai mươi hai, hai mươi ba gì đó? Da dẻ rất mịn màng, mặt xinh dáng chuẩn.” Anh ta dùng tay ra bộ miêu tả: “Cô ấy đi về phía xe anh, anh nhìn một cái là thấy ngay. Cảm giác đó nói thế nào nhỉ, cứ như thể mọi thứ xung quanh đều mờ nhạt đi, chỉ có cô ấy là rõ nét vậy. Chú có hiểu được kiểu đẹp đó không?”
“Không hiểu, anh cả lại rơi vào lưới tình rồi sao?”
“Thế tóm lại chú đã gặp người nào như thế chưa?”
“Chắc là chưa.”
Trần Tuyết Lâm tỏ vẻ mặt đầy tiếc nuối. Anh ta vẫn chưa được nếm thử hương vị của kiểu phụ nữ này, náo nhiệt có cái ấm áp của náo nhiệt, mà lạnh lùng cũng có cái mê hoặc của lạnh lùng. Anh ta y hệt như Trần Song Hải, hễ thấy phụ nữ đẹp là muốn chiếm cho bằng được, thơm hay cay thì phải nếm thử mới biết.
Không khí hôm nay vô cùng thoải mái. Trần Song Hải tạm thời bị một cuộc điện thoại mời đi, trước khi đi, ông vẫn kiên trì nấu xong món cá đó để thể hiện sự quan tâm. Người không có ở đây, đĩa cá đặt trên bàn cứ như thể Trần Song Hải đang hiện diện vậy.
Sở Nguyệt Hoa là nữ chủ nhân, nam chủ nhân vắng mặt, hôm nay bà ta tỏ ra cực kỳ nhiệt tình một cách đầy danh chính ngôn thuận. Bà ta nói năng cũng rôm rả hơn, trước mặt mấy người đàn ông trẻ tuổi, bà ta như cũng trẻ ra theo, vốn dĩ tuổi tác bà ta cũng chưa phải là lớn.
Bà ta thay một chiếc váy đỏ, để lộ cánh tay trắng ngần, khuôn ngực trắng nõn và một sợi dây chuyền trắng trên cổ.
Tuyết Anh thấy mẹ mình trong bữa cơm này vô cùng vui vẻ, cứ như có một luồng sinh khí truyền vào người, rạng rỡ hẳn lên.
Bà không thấy trên bàn có mấy người đàn ông lận sao? Mà có phải con trai ruột đâu cơ chứ, mặt Tuyết Anh lúc xanh lúc trắng.
Mọi người đụng đũa vào món cá kia, chỉ nếm qua loa vì vị rất nặng.
Sở Nguyệt Hoa lúc thì hỏi về chuyện cá nhân của Thời Duệ, lúc thì quan tâm đến Trần Tuyết Du, cuối cùng quay sang hỏi Trần Tuyết Lâm: “Còn cậu thì sao?”
Tuyết Anh mất kiên nhẫn nói: “Mẹ cứ hỏi chuyện đó suốt làm gì?”
Cô bé nghe mà thấy mệt, mẹ nói nhiều quá rồi. Cô bé duỗi chân ra, cảm thấy hơi mỏi.
Sở Nguyệt Hoa ngồi cạnh cô bé, cười hớn hở: “Con nít con nôi không hiểu gì cả, mẹ là đang lo lắng cho đại sự cả đời của các anh con mà.”
Dưới gầm bàn, cái bắp chân đang đung đưa của bà khẽ lướt qua ống quần của Trần Tuyết Lâm, thấp thoáng có một luồng khí lưu. Trần Tuyết Lâm dĩ nhiên cảm nhận được, chân anh ta quắp lại nhưng lại đụng nhầm người, trúng chân Tuyết Anh.
Cái chạm đầu tiên, Tuyết Anh không để ý, đến cái thứ hai, cô bé nhìn thấy đôi mắt đang cười của Trần Tuyết Lâm thì hơi ngẩn ngơ, đến khi hiểu ra, cả người bỗng chốc căng cứng lại.
Cô bé không phải con nít, cô hiểu chứ. Mẹ cô và các anh trai chẳng chênh lệch bao nhiêu tuổi, còn bố cô thì trông như ông nội của bạn cùng lớp rồi.
Cô bé lo lắng cho buổi họp phụ huynh, thậm chí còn hy vọng Trần Song Hải đi căng da mặt cho trông trẻ ra thêm chút nữa. Trần Song Hải có tiền thì tốt thật đấy, nhưng già thì không tốt chút nào. Cô bé bẩm sinh đã thích những gì trẻ trung, ví dụ như anh hai.
Tuyết Anh không còn nghe thấy mọi người trên bàn ăn đang nói gì nữa. Có rất nhiều âm thanh, nhưng không một chữ nào lọt được vào tai rõ ràng. Mọi người đều đang cười, nhưng không có nụ cười nào là thật lòng.
Cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn anh cả, rồi lại liếc nhìn mẹ, cho đến khi hai người họ lần lượt đi vào bếp. Anh cả định đi bưng hoa quả, mẹ thì cười nói đuổi theo phía sau: “Đại thiếu gia, sao dám làm phiền cậu chứ?”
Trời đất, cái danh xưng phong kiến gì thế này? Tuyết Anh đảo mắt, thật là dung tục. Cô bé phát hiện Thời Duệ đang cười nhìn mình, bèn gắt gỏng: “Nhìn em làm gì?”
Thời Duệ nói: “Hôm nay em không vui hả?”
Tuyết Anh thầm nghĩ, anh là người ngoài mà hở ra là chạy đến nhà tôi ăn uống, cũng đáng ghét lắm. Cô bé không nói gì, sai bảo Trần Tuyết Du: “Anh hai, em muốn rửa tay, tay em đầy dầu mỡ rồi.”
Trần Tuyết Du đẩy cô bé vào nhà vệ sinh. Anh nhìn gương mặt đang giận dữ trong gương, cười hỏi: “Làm sao nữa?”
Tuyết Anh bĩu môi hết lần này đến lần khác, định nói gì đó mấy lần rồi lại thôi.
“Có chuyện gì mà không thể nói với anh hai sao?”
“Anh không thấy hôm nay mẹ em rất lạ à?”
“Có sao? Mẹ em tiếp khách lúc nào chẳng chu đáo.”
“Hôm nay mẹ quá nhiệt tình với các anh rồi!”
“Nhiệt tình không tốt sao?”
Tuyết Anh hậm hực: “Không tốt!”
Trần Tuyết Du xoa xoa vai cô bé, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Anh cứ thấy hôm nay tâm trạng em không tốt, nói anh nghe xem, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Mắt Tuyết Anh đảo liên hồi, muốn nói lại thôi. Những cô gái mới lớn luôn rất nhạy cảm, dù tính tình có xấu đến đâu đi chăng nữa.
“Em không thích anh cả. Bố nói đúng, anh ấy chính là một con chó đực đ*ng d*c không biết điểm dừng!”
Trần Song Hải đã nói như vậy sao? Trần Tuyết Du khẽ cười.
Anh tiếp tục dịu dàng: “Anh cả đã đắc tội gì với em à?”