“Hôm nay bố không có nhà, các anh ai nấy đều vui mừng đến chết đi được, anh cũng cười suốt đấy thôi.” Tuyết Anh tấn công luôn cả anh.
Trần Tuyết Du nói: “Chẳng lẽ anh phải trưng ra cái bộ mặt đưa đám sao?”
“Các anh đều cười rất giả tạo.”
“Vậy em cười một cái không giả tạo anh xem nào?”
Tuyết Anh lại phụt cười, đánh anh một cái, nhưng rồi gương mặt nhanh chóng buồn bã trở lại: “Anh cả vẫn là anh cả, mẹ vẫn là mẹ, em không muốn mọi thứ thay đổi đâu.”
Trần Tuyết Du bảo: “Câu này thì anh không hiểu rồi.”
Tuyết Anh hít một hơi sâu: “Anh thật sự không hiểu? Anh đang giả ngốc đấy à anh hai!”
Trần Tuyết Du thế mà lại gật đầu: “Quả thực đôi khi cũng nên giả ngốc một chút.”
“Anh khoan hãy giả ngốc đã, anh nói cho em biết, làm sao để anh cả đừng như thế nữa? Anh ấy với mẹ em có gì đó không ổn, đừng tưởng em nhỏ mà không nhìn ra.”
Trần Tuyết Du bất lực cười khẽ: “Anh không có bản lĩnh đó, anh ấy sợ ai thì người đó mới quản được anh ấy.”
Tuyết Anh nghiến răng: “Vậy em sẽ đi mách bố.”
Trần Tuyết Du nói: “Đừng bốc đồng thế, có lẽ là em cảm nhận sai thôi. Hơn nữa, mách lẻo cũng phải có bằng chứng, không có bằng chứng thì đúng là con nít nói bừa rồi.”
Tuyết Anh cúi đầu. Trần Song Hải thích Tuyết Dương hơn, nó ngốc nghếch như vậy, còn cô bé thông minh hơn nó nhiều. Trần Song Hải già rồi, chỉ có cô bé là thật lòng gọi ông là bố, dù chê ông già, nhưng ông thế mà lại không chịu yêu thương cô bé nhất!
Nếu chân cô bé mà khỏe mạnh, lúc này chắc chắn cô đã nhảy dựng lên rồi.
“Cứ chờ mà xem.” Cô bé hậm hực lẩm bẩm.
“Còn anh thì sao?” Trần Tuyết Du mỉm cười hỏi.
Tuyết Anh ngẩn ra: “Gì ạ?”
“Anh là loại chó gì?” Anh thản nhiên hỏi tiếp.
Tuyết Anh lộ vẻ khó xử, nói: “Em nói cho anh biết, anh đừng có buồn nhé. Bố bảo anh là loại chó ác không sủa mà hay cắn người, anh Thời Duệ là loại chó hoang nuôi không bao giờ thuần được, còn Tuyết Dương mới là chú chó nhỏ ngoan ngoãn.”
“Sao em biết?”
“Lúc bố bế Tuyết Dương chơi đã nói thế, em tình cờ nghe lén được.”
“Bố đang dỗ Tuyết Dương nên mới khen nó thôi. Câu này em đã nói với ai chưa?”
“Chưa! Ngay cả mẹ em cũng không nói!”
“Vậy thì tốt, em ngoan, lời này đừng nhắc lại nữa, bố nói đùa thôi.”
Tuyết Anh bán tín bán nghi. Trần Tuyết Du cười rất dịu dàng, không có chút vẻ gì là đang tức giận, cứ như thể đó thực sự chỉ là một lời nói đùa.
Bữa cơm này, chỉ có Trần Tuyết Du là không uống rượu. Trần Tuyết Lâm uống rất nhiều, mặt không đổi sắc nhưng đôi mắt đã trở nên long lanh, mang theo vẻ cười như không cười. Lúc bước xuống bậc thềm đi ra, anh ta suýt nữa thì loạng choạng, Trần Tuyết Du đã giữ chặt lấy anh ta.
“Anh cả mới bấy nhiêu rượu đã say rồi sao?”
Trần Tuyết Lâm xua tay: “Chưa say, hôm nay sảng khoái, anh vui lắm Tuyết Du.” Hơi nóng từ miệng anh ta đột ngột phả vào bên tai Trần Tuyết Du: “Lão già không có nhà đúng là tốt thật, chú không thấy sảng khoái sao?”
d*c v*ng trong anh ta đang cuộn trào, anh ta cứ muốn cười mãi, khóe miệng cứ thế nhếch lên. Sở Nguyệt Hoa thực chất là một người phụ nữ ngọt ngào nhưng dung tục, chẳng qua đi theo Trần Song Hải nên mới ra vẻ làm bộ làm tịch nữ chủ nhân này nọ. Anh ta đoan chắc bà ta chắc chắn rất lẳng lơ, anh ta muốn nếm thử hương vị đó, hôm nay cực kỳ muốn nếm.
Nếu có thể nếm ngay dưới mí mắt của lão già thì còn k*ch th*ch hơn nữa.
Thời Duệ đi phía trước, cứ như tai điếc mắt mù, anh ta không hề ngoảnh lại nhìn hay nghe thấy gì, cứ lầm lũi đi phần mình, giống như một con chó khiêm nhường.
“Chú đưa anh về nhé?”
Trần Tuyết Du không tiếp lời anh ta. Trần Tuyết Lâm vẫn đứng sát rạt bên cạnh: “Tuyết Du, hai anh em mình chưa được nói chuyện hẳn hoi, hay tối nay anh qua chỗ chú? Tâm sự tí nhỉ?”
Trần Tuyết Du cười: “Tâm sự chuyện gì? Phụ nữ sao? Thực ra em tò mò một chuyện.”
Mắt Trần Tuyết Lâm sáng lên: “Chú nói đi, hiếm khi thấy chú nói vậy.”
“Tò mò về sức lực của anh cả, hình như ngày nào anh cũng bận rộn việc yêu đương, nhưng công việc vẫn quán xuyến đâu ra đấy, làm sao anh làm được vậy?”
Trần Tuyết Lâm cười phá lên đầy phóng túng, tiếng cười vang dội như muốn làm rụng cả những vì sao trên trời.
“Chú cũng làm được thôi, tin anh đi, cấm dục lâu ngày là con người ta dễ b**n th** lắm.” Trần Tuyết Lâm khựng lại: “Tuyết Du, chú đừng nhìn anh như thế, anh nói cho chú biết, động lực của đàn ông là do phụ nữ ban cho đấy. Tranh thủ lúc còn trẻ, chơi bời nhiều vào, những người phụ nữ khác nhau sẽ cho chú cảm giác khác nhau, đừng có ngày nào cũng sống như lão hòa thượng thế.”
Trần Tuyết Du mỉm cười gật đầu, có vẻ như đã đồng tình.
Trần Tuyết Lâm dĩ nhiên không đi cùng anh, anh ta còn phải đợi bố. Trần Song Hải chưa về, họ bỏ đi thì ra thể thống gì? Trời đã khuya, Trần Tuyết Du và Thời Duệ vẫn rời đi, anh ta muốn ở lại thì đó là việc của anh ta.
Dưới bầu trời đêm màu xanh khổng tước, gió lớn, hơi nóng cuồn cuộn, đèn đuôi xe rực rỡ, phố xá vẫn còn người qua lại.
Ánh đèn xe sáng quắc từ từ chiếu lên bức tường, những bông hoa rủ xuống, bóng tối chập chờn dịch chuyển. Đèn xe tắt ngấm, Trần Tuyết Du trở về với sự tĩnh lặng này.
Trên người anh có mùi rượu, mùi thuốc lá, tất cả đều từ Trần Tuyết Lâm mà ra. Đèn phòng khách đang sáng, bốn bề im phăng phắc, anh biết cô đã về rồi. Đèn phòng cô đang tắt, cô thích ngủ. Trần Tuyết Du đứng trước cửa phòng cô một lát, rồi quay người đi vào phòng tắm.
Trần Tuyết Du là người có thói quen sạch sẽ, ở bên ngoài trở về nhất định anh phải thay quần áo, phải tắm rửa ngay lập tức. Anh tắm cũng lâu hơn đàn ông bình thường, cơ thể phải được làm sạch triệt để, không được hời hợt. Anh rất coi trọng cơ thể này, vì còn phải dùng nó rất lâu, rất lâu nữa, anh sẽ không phung phí, cũng chẳng nỡ chà đạp nó.
Trên mặt kính mờ hơi nước, anh nghe thấy tiếng cửa động. Thính giác của anh rất nhạy bén, giữa tiếng nước chảy và hơi sương, anh biết cửa đã mở.
Trần Tuyết Du đưa tay ra, chậm rãi lau đi lớp hơi nước trên kính, chỉ một mảng nhỏ thôi, đôi mắt anh lộ ra.
Cả hai đều nhìn thấy gương mặt của đối phương.
Anh đang tr*n tr**ng, hoàn toàn là tr*n tr**. Hơi nước làm mờ đi một chút ít, nhưng đường nét, hình khối vẫn hiện ra mồn một trước mắt, mọi thứ đều vừa vặn, tràn đầy sức mạnh. Cơ thể anh trong sự mờ ảo này càng trở nên tươi đẹp hơn, khiến người ta không khỏi rung động.
Lệnh Nhiễm đột nhiên tỉnh giấc, cứ như thể ánh đèn xe sáng quắc kia đã chiếu thẳng vào người cô, xuyên qua lớp rèm dày cộm ấy. Cô biết anh đang tắm, nhưng cô vẫn quyết định bước vào. Con người ta thường trở nên yếu đuối hơn khi tr*n tr**ng. Tim cô đập rộn ràng không thôi, cô đã nhìn thấy dáng vẻ của Trần Tuyết Du khi cởi bỏ lớp quần áo đó rồi.
Song anh không hề có một chút hoảng hốt nào. Qua lớp kính, anh nhìn sang như vậy, ánh mắt đen láy sâu thẳm đến mức đáng sợ.
Hai người nhìn nhau không nói lời nào. Hơi nước lại bốc lên, Trần Tuyết Du lại từ tốn lau đi.
Lệnh Nhiễm chân trần bước vào. Cô không nói gì, vẫn nhìn xoáy vào đôi mắt anh. Trần Tuyết Du cũng im lặng, nhìn cô kéo cửa kính ra, cũng nhìn rõ màu sắc của chiếc váy ngủ lụa tơ tằm trên người cô.
Chỉ có phụ nữ mới mặc loại váy ngủ như thế. Màu sắc, kiểu dáng đều giương cao ngọn cờ của d*c v*ng x*c th*t. Cô không mặc nội y, chất liệu chiếc váy ngủ này chỉ cần dính chút hơi nước là lập tức hiện rõ dáng hình.
Tim cô đập mạnh dữ dội, nhưng cô không muốn lên tiếng mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh. Vừa mới lại gần, Trần Tuyết Du đã dang rộng vòng tay ôm chặt lấy cô vào lòng mình. Cô cảm nhận được anh, cảm nhận được tường tận từng ngóc ngách, cơ thể cô run rẩy dưới lớp vải ướt át trơn trượt.
Trần Tuyết Du cúi đầu xuống. Anh thật cao lớn, việc cúi đầu dường như có chút khó khăn đối với anh, anh cúi xuống thật sâu, đôi môi dán lên. Lệnh Nhiễm kiễng chân, ôm chặt lấy anh. Nước vẫn chưa tắt, hơi thở nam tính, nóng bỏng trên cơ thể của người đàn ông trở nên ướt rượt. Cô phải dùng lực, cứ như thể chỉ cần buông tay ra là phía sau sẽ là vực thẳm vạn trượng, trống rỗng đến mức khiến người ta choáng váng.
Gương mặt cô đỏ bừng, quá nóng rồi. Cái nóng như thế này cực kỳ dễ khiến người ta nhớ lại những nhà tắm công cộng hồi nhỏ. Biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu chiếc đùi trắng, mông trắng, gần như sượt qua đầu, qua má cô mà đi. Chỉ cần tắm thêm một phút nữa thôi là cô sẽ bị hấp chín, hấp thấu mất. Cô không thở nổi, người lớn cầm khăn tắm chà xát lũ trẻ đến chết đi sống lại, trên người vừa rát vừa đau. Cô không muốn ở trong cái nơi ngột ngạt ấy như một con cá chết mặc người ta cạo vảy.
Nhưng lúc này thì hoàn toàn khác rồi. Hơi nước nóng hổi, hơi nước ngột ngạt đang cuộn trào, mà bàn tay của Trần Tuyết Du cũng đang cuộn trào.
Cô ngửa đầu ra sau, lại trở thành một con cá thiếu oxy, một con cá thực thụ, một vật thể khổng lồ. Cô không kìm được mà thực hiện một động tác cầm nắm, Trần Tuyết Du cứng đờ người trong một khoảnh khắc, anh bỗng nhiên lên tiếng: “Buông ra.”
Sự áp đảo của con người anh nằm trọn trong hai chữ này.
Nhưng Lệnh Nhiễm lại nắm chặt hơn, chưa kịp cảm nhận nó rõ ràng thì đã như bị ngọn lửa l**m qua.
Trần Tuyết Du túm lấy cô xoay người lại, ép sát cô vào tường. Trên mặt tường đầy những giọt nước, một nụ hôn gấp gáp của anh đặt trên mái tóc khiến cô không thể cử động. Con cá ấy cũng chuyển động theo nụ hôn, dập dềnh quẫy đuôi trong biển cả, đầy hung tợn.
Toàn bộ bầu không khí trong phòng tắm trở nên giam hãm, đặc quánh. Nước không ngừng chảy, dội lên cơ thể hai người, chảy xuống sàn nhà, rồi chảy vào một cái hố đen ngóm.
Cô đối mặt trực diện với bản ngã của người đàn ông, đó là thứ cô muốn. Chẳng trách tiệm salon lại làm ăn phát đạt đến thế, Lệnh Nhiễm nghĩ một cách quái đản: muốn dung tục bao nhiêu thì dung tục bấy nhiêu, muốn đọa lạc thế nào thì đọa lạc thế ấy, thật tốt quá.
Lúc này chẳng cần phải nói chuyện, song âm thanh cũng đã ngập đầy, không ranh giới, lan tỏa trong làn sương mờ. Đến khi tan đi, Trần Tuyết Du ôm lấy cô từ phía sau, dùng vạt váy của cô lau sạch.
Gương mặt anh đỏ bừng, kéo theo cả tai và cổ cũng ửng đỏ theo. Nụ cười của anh cũng mang theo sắc đỏ: “Xin lỗi, làm bẩn váy của em rồi.” Anh lại tỏ ra cực kỳ nho nhã. Lệnh Nhiễm đưa tay chạm thử, trên đầu ngón tay toàn là… “Dễ như vậy sao?”
Hơi nước vẫn còn nồng đậm, lời nói của cô như thể làm bắn tung lớp hơi nước ấy ra, Trần Tuyết Du chậm rãi mỉm cười hỏi: “Sao em lại biết được những chuyện này?”
“Tôi muốn biết thì biết thôi, anh không muốn nhanh như vậy sao?”
Cô trông có vẻ hơi yếu ớt, đầu óc choáng váng. Sự hiểu biết của cô về anh còn xa mới đủ. Nhưng cô hiểu bản thân mình rất rõ: gương mặt, chân tay, sự thay đổi của lông tóc theo từng mùa. Không có sự xấu hổ, chỉ có sự hưng phấn thầm kín. Cô biết vẻ đẹp của cơ thể mình, làn da mịn màng, trắng trẻo, những đường cong tuyệt mỹ. Cơ thể ẩn dưới bộ đồng phục học sinh cổ hủ, lạc hậu kia đang gào thét d*c v*ng, nồng đậm hơn cả nước trà trong bình giữ nhiệt.
Trần Tuyết Du không trả lời cô, anh hỏi một cách rất có hàm dưỡng: “Em có thể ra ngoài đợi tôi một lát được không?”
Lệnh Nhiễm biết, anh cần lấy lại lý trí, phải mặc quần áo vào mới có thể nói chuyện hẳn hoi. Cô quay về phòng mình, thay chiếc váy ra, ngồi khoanh chân trên sàn, chậm chạp lau tóc, mắt dán chặt vào thứ gì đó dính trên váy trông như nước mũi.
Cô trở nên điềm tĩnh lại, như một viên đá cuội nằm dưới đáy dòng sông trong vắt, chỉ có dòng nước suy tư chảy qua.
Tiếng gõ cửa vang lên, cô đáp: “Mời vào!”
Trần Tuyết Du đẩy cửa bước vào. Ánh mắt hai người giao nhau, chỉ trong một thoáng, cả hai đều có chút ngẩn ngơ.
Giống như trong không gian xung quanh bỗng dưng xuất hiện thêm một người, thật không quen chút nào.
Tuy nhiên, dưới ánh đèn, Trần Tuyết Du trông thật sảng khoái, sạch sẽ, trẻ trung và cuốn hút đến thế. Hai mươi năm nữa thì sao? Ba mươi năm sau nữa thì sao? Lúc đó chắc không thể gặp lại được nữa, mà cũng đừng nên gặp lại. Cây to thì đón gió, người già thì dễ bị khinh rẻ, cô cũng vậy thôi. Chỉ có khoảnh khắc hiện tại này là quan trọng, tuổi trẻ trọn vẹn thanh xuân.
“Anh đến hỏi xem hôm nay tôi học vẽ thế nào à?”
Trần Tuyết Du đứng ngay cửa, cười nói: “Tôi muốn hỏi em có cảm giác thế nào?”
Cả hai đều không nhắc đến chuyện vừa rồi, thế giới lại trở nên trong sạch. Lệnh Nhiễm nói: “Rất thuận tay, tôi thấy không khó.”
“Đối với em có việc gì là khó sao?”
“Hiện tại thì chưa, cũng có thể là do tôi chưa tiếp xúc với nhiều thứ mới mẻ. Đợi lên đại học, có lẽ sẽ gặp những thứ khó khăn?”
“Em đăng ký chuyên ngành gì?”
“Nhân chủng học.”
Lệnh Nhiễm không biết nhân chủng học là gì, khái niệm này quá lớn. Cô cần những khái niệm lớn để làm loãng đi, để lãng quên đi những thứ nhỏ nhặt và u tối. Có lẽ như vậy cô mới sống tiếp được.
Trần Tuyết Du nói: “Em hứng thú với cái đó sao? Chẳng phải định học ban tự nhiên à?”
Lệnh Nhiễm nhìn anh cười, cô lúc này giống như một cô bé, đôi mắt đặc biệt sáng: “Không biết nữa, thấy cái tên nghe cũng hay. Bây giờ tôi rất có tiền, không cần lo lắng chuyện có dễ tìm việc hay không. Có tiền thật tốt, những việc không muốn làm thì không cần phải làm nữa. Vận may của tôi trước giờ không tốt lắm, giờ thì ổn rồi.”
Cô nghiêng đầu: “Anh giàu hơn tôi nhiều, nhưng trông anh có vẻ chẳng có gì là vui sướng lắm?”
Trần Tuyết Du khẽ tựa vào cạnh cửa: “Chuyện phải lo nghĩ nhiều, cũng không còn là trẻ con để mà dễ dàng vui vẻ nữa.”
“Lo nghĩ chuyện gì cơ? Tranh giành gia sản với anh chị em của anh sao?”
Trần Tuyết Du cười.
Lệnh Nhiễm nói: “Tôi đoán mò thôi. Những người hàng xóm cũ ở Thập Lý trại thích nói một câu tục ngữ, trước đây tôi không hiểu, gần đây đột nhiên lại hiểu rồi.”
Trần Tuyết Du tự nhiên bước vào, ngồi xuống đối diện cô. Cô tựa vào thành giường, còn anh tựa vào chiếc tủ quần áo bên cạnh, hai người ngồi rất gần nhau.
“Câu gì?”
“Trong máng không thức ăn lợn ủi lợn, chia chác không đều chó cắn chó.”
Trần Tuyết Du có lẽ đã từng nghe qua, nghe quen tai nhưng không chắc chắn lắm.
“Tại sao gần đây lại đột nhiên hiểu?”
“Vì chuyện giải tỏa, và vì cả anh nữa.”
“Tôi?”
“Khi trong máng lợn không có thức ăn, lũ lợn cứ chen chúc nhau, con nào cũng muốn tranh một miếng. Đó là nói về người nghèo, người nghèo sống là như vậy. Trước đây nhà tôi có hàng xóm, hai chị em thường xuyên đánh chửi nhau vì tranh cái bờm, cái kẹp tóc. Cả gia đình sống thắt lưng buộc bụng, cái gì cũng phải tranh giành.”
Trần Tuyết Du cười tiếp lời: “Xem ra vế sau là muốn nói về tôi rồi?”
Lệnh Nhiễm không phủ nhận: “Giải tỏa Thập Lý trại, rất nhiều gia đình vì chuyện chia tiền mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán, tôi đã thấy rồi. Giờ không thiếu tiền nữa, nhưng chia thế nào lại là một vấn đề, thế nên mới có chuyện chó cắn chó. Anh nói gia đình anh rất phức tạp, anh và họ cũng không thân thiết, nhà anh lại giàu như vậy, cũng dễ xảy ra chuyện chó cắn chó lắm, đúng không?”
Cô nói một cách rất nhẹ nhàng, mang theo nụ cười, luôn có chút gì đó mỉa mai.
Trần Tuyết Du không nói gì, anh kéo chân cô ra, ôm lấy eo rồi kéo cô lại gần. Anh v**t v* bắp chân mịn màng của cô: “Em hiểu biết nhiều quá, lại không biết cách che giấu. Lần đầu gặp em, tôi thấy em có vẻ rất chín chắn trước tuổi, có lẽ tôi đã nghĩ sai, em là người thông tuệ từ sớm.”
“Đối với tôi chẳng có gì khác biệt, tôi không quan tâm mình là người thế nào.”
“Có lẽ tôi quan tâm đấy.”