Lệnh Nhiễm nhắm mắt lại, cô bị ấn xuống ghế sofa, uốn cong như một cánh cung mỏng manh. Nơi ấy đã bị bàn tay người đàn ông khống chế, anh biết cách v**t v*, biết cách khiêu khích, cô chỉ việc thả mình cảm nhận bàn tay ấy là đủ.
Cô cảm nhận đôi môi anh tiến lại gần, dán sát vào tai thì thầm: “Hãy nhớ kỹ cảm giác của ngày hôm nay.”
Lệnh Nhiễm chầm chậm mở mắt, ánh đèn ở ngay phía trên, cô nhanh chóng nhìn thấy gương mặt của Trần Tuyết Du đang ở rất gần. Lông mi, đôi mắt, sống mũi của anh như đang run rẩy dưới ánh sáng. Toàn thân cô tê dại, cô dọn vào đây vốn là để làm chuyện này với người đàn ông này. Nỗi sợ hãi mơ hồ trước đó đã biến thành kh*** c*m, kh*** c*m này quá đỗi nồng nhiệt khiến cô không kìm được mà r*n r* thành tiếng, chính cô cũng thấy thanh âm đó thật êm tai.
Cả hai không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn xoáy vào mắt nhau.
Trong mắt anh đầy rẫy d*c v*ng, một thứ d*c v*ng nguyên thủy và chân thật nhất của đàn ông dành cho phụ nữ. Lúc này không cần ngôn từ, không cần ý thức, tất cả chỉ dựa vào bản năng là đã quá đủ. d*c v*ng đang đo lường con người cô, phủ phục trên thân thể cô. Bàn tay này thật tuyệt, vừa đẹp đẽ, vừa hữu dụng.
Tấm lưng cô đẫm mồ hôi, cơ thể nóng bừng lên nhanh chóng.
Bàn tay anh lúc thì dịu dàng, lúc lại hung bạo, cô thỉnh thoảng khẽ nhíu mày bấu chặt vào thành sofa, gương mặt đỏ ửng vì máu huyết lưu thông mạnh mẽ. Khi bàn tay ấy rời đi, Lệnh Nhiễm th* d*c yếu ớt, ánh mắt mờ đục, trong một khoảnh khắc cô không nhìn rõ được Trần Tuyết Du, chỉ cảm nhận rõ rệt bàn tay kia.
Mái tóc che khuất đi đỉnh hồng đang thấp thoáng hiện ra, Trần Tuyết Du vén tóc cô sang một bên, ngắm nhìn cô một hồi rồi mỉm cười với cô: “Hy vọng không làm em thất vọng.”
Cô từng khen ngợi đôi tay anh, quả thực nó không làm cô thất vọng.
Anh rất lịch sự cài lại từng chiếc cúc váy cho cô, phong thái đầy vẻ nhã nhặn, cứ như thể anh đã quên mất mình vừa mới làm gì.
Cảm giác trên cơ thể vẫn chưa tan biến, Lệnh Nhiễm nhìn chằm chằm vào anh. Thật tuyệt, cô đã nếm được mùi vị của đàn ông, từng chút từng chút một. Cơ thể cô đã dậy thì trưởng thành, cũng nên làm chuyện đó với đàn ông, tại sao không thể vừa đi học vừa làm chuyện đó chứ? Tuổi thanh xuân tươi đẹp thế này, không dùng đến x*c th*t thì quả thật là lãng phí.
“Bao lâu rồi anh chưa làm chuyện này?”
Cô hỏi một cách đầy tự nhiên và ngây thơ, gương mặt vẫn còn vương nét say đắm: “Làm chuyện này với phụ nữ ấy?”
Cô không thấy ngượng, Trần Tuyết Du cũng không. Anh mỉm cười: “Tôi không dễ dàng làm chuyện này đâu.”
“Không muốn sao?”
“Muốn chứ, những điều tôi muốn thì nhiều lắm, nhưng không thể cái gì cũng làm.”
Nói nghe thật có lý.
“Việc này đối với anh rất dễ dàng mà, chỉ cần anh muốn, chắc chắn có rất nhiều người tự nguyện sà vào lòng anh.”
“Tôi không thích người khác tự sà vào lòng mình, cũng không thích tùy tiện phát sinh quan hệ.”
“Không nhận ra đấy, người như anh mà lại khiết tịnh như vậy.”
*Đức khiết tịnh (Chastity) hay còn gọi là Trong sạch (Purity) là một đức hạnh liên quan đến tiết hạnh. Người được gọi Tiết hạnh (Chaste) sẽ không thực hiện hoạt động t*nh d*c được coi là vô đạo đức (theo Chuẩn mực t*nh d*c) hoặc bất kỳ hoạt động t*nh d*c nào theo hoàn cảnh sống của họ để giữ gìn danh dự, là thói quen tiết chế h*m m**n t*nh d*c vì lý do chính đáng, đây không chỉ là sự chỉnh đốn hành vi, vốn là sự tự kiểm soát, nhưng còn là ước muốn mãnh liệt dẫn dắt hành vi t*nh d*c.
Trần Tuyết Du vẫn cười, dường như anh không bao giờ biết thẹn quá hóa giận là gì.
“Tôi sợ bị ô nhiễm.”
“Sợ bệnh truyền nhiễm à?”
Lệnh Nhiễm biết về những căn bệnh dơ bẩn đó. Chị gái Hồng Mai ở tiệm salon Hồng Mai từng cãi nhau với người đàn bà hàng xóm, người đó mắng chị ta là chỗ nào cũng thối rữa, hôi hám đến mức cả Thập Lý trại đều muốn nôn mửa. Chửi quả là bẩn, người lớn phải bịt tai trẻ con không cho chúng nghe.
Nhưng đúng thật là sinh động, Lệnh Nhiễm thích nghe những màn chửi rủa lộn ở Thập Lý trại, rất thú vị. Những ngày tháng ở Thập Lý trại kéo dài đằng đẵng, dài đến mức chẳng có cả bốn mùa, nơi ấy chỉ có những tòa nhà, mặt đất, dây điện, thùng rác, hàng quán… đàn ông, phụ nữ, trẻ con. Ngày tháng dài ra thì cực kỳ dễ chán nản, cô cần những thứ tươi mới, lời chửi thề càng bẩn tưởi càng tốt, thậm chí có thể biên soạn thành một cuốn từ điển.
“Đó có thể coi là một phương diện, nhưng cái tôi nói không phải là chuyện đó.”
“Ô nhiễm tinh thần sao?”
“Phát sinh quan hệ x*c th*t với ai đó thì sẽ có sự vướng bận. Một khi con người ta vướng vào nhau, khó tránh khỏi tiêu tốn tâm lực, mà người bình thường thì không đáng để tôi làm vậy.”
Lệnh Nhiễm ghé sát lại, vẻ mặt có chút lả lơi, khiến người ta suýt chút nữa nảy sinh ảo giác về tình yêu.
“Xem ra tôi không phải người bình thường.”
Trần Tuyết Du v**t v* gương mặt cô: “Còn em thì sao?”
Lệnh Nhiễm không biết rằng đôi mắt mình đang tràn ngập sắc dục: “Tôi ư? Tôi thà làm kỹ nữ chứ không muốn làm thánh nhân. Sau này tôi có lẽ sẽ còn gặp nhiều người đàn ông khác, nhưng chắc chắn tôi sẽ không quên anh.” Nói xong cô không nhịn được mà bật cười, cảm thấy rất nhẹ lòng. Thầy cô, bạn bè của cô… nếu Tiêu Mộng Cầm còn sống mà nghe thấy cô nói ra những lời này, liệu họ có cho cô một bạt tai hay không? Tất cả họ chắc chắn sẽ kinh ngạc khi biết cô là người như vậy, đúng là trơ trẽn. Nhưng trơ trẽn thì thật sảng khoái, mà cô thì cần sự sáng khoái.
Trần Tuyết Du nhìn gương mặt như đoá bách hợp của cô, anh không đưa ra phán xét nào.
“Em cần thời gian, trước mắt đừng nghĩ đến chuyện sau này.”
Lệnh Nhiễm nói: “Anh nói cũng phải, nghĩ cũng chẳng ích gì, cứ như thể tôi chắc chắn sẽ sống rất thọ vậy.” Cô cảm thấy đói, có lẽ là đói thật. Cô một lần nữa hôn Trần Tuyết Du, cứ như lấy nụ hôn làm thức ăn, lặp đi lặp lại việc nhấm nháp bờ môi anh.
Tiếng th* d*c quấn quýt đến tận cùng, Lệnh Nhiễm buông anh ra. Cô chạm vào những đường nét dưới lớp da trên mặt anh, da thịt anh thật săn chắc, bao phủ lên một khung xương hoàn hảo. Cô càng thêm yêu thích cơ thể của Trần Tuyết Du hơn rồi.
Nhưng anh không được già đi, già sẽ xấu xí, tất cả mọi người hễ già là nên đi chết đi cho rảnh nợ, chẳng ai muốn đoái hoài gì đến cả.
“Tôi muốn tìm một nơi để học vẽ.”
Gương mặt Trần Tuyết Du vẫn còn hơi nóng, anh giữ giọng bình ổn đáp: “Dĩ nhiên là được, không muốn tự vẽ nữa sao? Tôi nhớ là em chưa từng học qua bất kỳ trường lớp nào.”
Lệnh Nhiễm đặt tay lên vai anh: “Muốn học vẽ nhân vật, tôi muốn vẽ anh. Tôi thấy cơ thể anh rất đẹp, không vẽ lại thì đáng tiếc quá.”
Trần Tuyết Du cười hỏi: “Phải c** q**n áo sao? Tôi có lẽ không quen với dáng vẻ không đạo mạo của mình lắm đâu.”
Lệnh Nhiễm cũng cười: “Anh phải c** s*ch, tôi sẽ vẽ cho anh một bức để lại. Trong tranh anh sẽ mãi mãi trẻ trung và điển trai thế này, đời đời bất diệt.”
Thật giống như đang yêu đương vậy, mọi thứ đều tươi đẹp như chính thân thể này.
“Em bạo gan thật đấy, những lời này đã từng nói với ai chưa?”
“Chưa, hiện tại chỉ mới nói với anh thôi. Không phải ai c** s*ch tôi cũng sẵn lòng nhìn lấy một cái đâu.”
Trần Tuyết Du liên tục v**t v* mái tóc cô, hồi lâu không nói gì.
Gần đây có phòng tranh, Trần Tuyết Du nghiêng về việc tìm cho cô một cô giáo, tốt nhất là người đã nghỉ hưu không vướng bận, không vì tiền bạc mà chỉ để giết thời gian, số lượng học sinh không quá đông.
Anh đã tìm được cho cô một nơi thích hợp.
Đó là một người phụ nữ thuộc hiệp hội mỹ thuật thành phố, hơn năm mươi tuổi, tính tình rất hiền hậu. Những người đến đây học vẽ đều là học sinh, tuổi đời còn khá nhỏ, rất an toàn.
Lệnh Nhiễm có nhiều thời gian vào kỳ nghỉ hè, hoàn toàn có thể sắp xếp giờ học lệch với những người khác.
Lần đầu tiên đến học, Trần Tuyết Du đích thân đưa cô đi. Anh rõ ràng là có quen biết với người này, vừa gặp mặt là hàn huyên, chào hỏi. Những lời tán dương của anh không hề để lộ dấu vết, khiến người nghe cảm thấy vô cùng dễ chịu. Anh dường như thực sự am hiểu một chút về chuyên môn, nói năng có nội dung, có thể bắt chuyện với người ta một cách rất tự nhiên, như vậy là quá đủ rồi.
Anh không chỉ đạo mạo, mà còn cực kỳ khéo léo trong giao tiếp.
Lại còn có thể khiến người khác cảm thấy vui vẻ.
Lệnh Nhiễm thầm lặng quan sát anh, cô cảm thấy mắt nhìn người của mình cũng tốt không kém, đã chọn trúng anh một cách chính xác.
Cô rất hài lòng với phòng tranh này, nó cách nhà anh một khoảng nhất định, không xa không gần, cô hoàn toàn có lý do để lưu lại bên ngoài. Trần Tuyết Du chuẩn bị rời đi, anh xuống lầu, Lệnh Nhiễm đứng bên tấm rèm cửa sổ của giáo viên nhìn xuống. Tấm rèm bằng nhung, chạm vào mặt giống như cảm giác bị một bàn tay v**t v*.
Cơn gió nóng lướt qua sau lưng Trần Tuyết Du, dán chặt lấy anh trong một khoảnh khắc, đốt sống lưng thanh mảnh hiện rõ hình thù, đường nét cơ lưng hài hoà. Cô nhìn chằm chằm vào anh, anh hoàn toàn đã trở thành quả táo đó, nhất định cô phải ăn cho bằng được.
Buổi học thử đầu tiên, giáo viên khen cô bắt nhịp nhanh, cảm giác về hình khối tốt. Giống như bạn đi mua quần áo ở cửa hàng, người bán nói bạn mặc gì cũng đẹp, loại lời khen này không thể coi là thật, ai cũng nhận được như nhau. Nhưng đúng là cô thực sự mặc gì cũng đẹp, chỉ cần quần áo khoác lên người cô, nó sẽ tự động sẽ trở thành một phần của cái đẹp.
Vậy thì lời giáo viên nói cũng là thật rồi, bắt nhịp nhanh, ba chữ này tự thân nó đã mang theo linh khí, thực tế hơn là nói có thiên phú.
Cô học hành chăm chỉ, không hề hời hợt, giáo viên dạy cũng tỉ mỉ, tính tình chậm rãi, làm gì cũng không vội vàng, lại thích khen ngợi người khác.
Rời khỏi phòng tranh, cô lại đến Thập Lý trại.
Lệnh Nhiễm cố gắng tìm chị gái của Tiểu Huy, nhưng họ đã chuyển nhà rồi. Tiểu Huy đến Thập Lý trại cầu may là để xem có nhặt được thứ gì dùng được không. Điều này rất khó, người ở Thập Lý trại tận dụng mọi thứ đến cùng cực, thứ vứt ra toàn là rác rưởi, trừ khi kẻ nào đó đầu óc lú lẫn, vứt nhầm đồ giá trị đi.
Lệnh Nhiễm chỉ còn cách đi làm phiền Phùng Kinh Vĩ một lần nữa.
Phùng Kinh Vĩ vốn được sắp xếp đi xem mắt, bà chị ở đồn rất nhiệt tình. Các bà chị đều như vậy, trong mắt họ, thanh niên đều tốt cả, chỉ cần phân loại theo gia cảnh, nghề nghiệp, chiều cao ngoại hình là có thể tìm được đối tượng tương xứng, việc này quá dễ dàng, không có gì vui hơn là đi làm mai cho người khác.
Phùng Kinh Vĩ không mấy mặn mà, bà chị kia phát hiện ra ngay, cậu chàng này miệng nói tốt nhưng thực ra chẳng thấy tốt chỗ nào. Gặp mặt một lần rồi thôi, không có hồi sau. Bà chị sốt ruột, nói anh là đàn ông, aanh phải chủ động chứ, trò chuyện đi, hẹn người ta ra ngoài ăn cơm, ăn xong thì đi xem phim, xem phim xong thời cơ thích hợp thì nắm lấy cái tay nhỏ…
Bà chị nói Phùng Kinh Vĩ anh cũng là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, có phải tầm mắt cao quá không, chẳng ưng ai cả? Cô gái người ta nói anh lạnh nhạt, anh bị lãnh cảm hay là sao? Ở cái tuổi của bà chị, nói những lời như vậy đã không còn biết ngượng nữa, cực kỳ phóng khoáng, nhưng Phùng Kinh Vĩ lại đỏ mặt. Thấy Lệnh Nhiễm đến tìm, anh lập tức không còn lạnh nhạt nữa.
Lệnh Nhiễm muốn nhờ anh giúp tìm người.
Chính là gia đình sống bằng nghề nhặt rác gần Thập Lý trại trước đây.
Cô không biết tên bố mẹ Tiểu Huy, nhưng vừa mô tả xong, Phùng Kinh Vĩ lại biết. Chủ gia đình đó tên là Trương Đại Dân, có một trai một gái, gia đình bốn người, là người dân nhập cư. Gần đây ông ta đã chuyển nghề, bày hàng rong, đi khắp nơi chiếm dụng lòng đường kinh doanh, bị lực lượng quản lý đô thị đuổi chạy lòng vòng. Phùng Kinh Vĩ có một người bạn ở đội quản lý đô thị, anh nghe bạn nhắc đến Trương Đại Dân. Tại sao lại nhắc? Vì ông ta quá ham diễn, ông ta hay giở trò ăn vạ, hễ bị người ta khiếu nại là c** tr*n nằm vật ra đất, giả vờ lên cơn động kinh, sùi bọt mép, toàn thân co giật.
Ông ta diễn sống động như thật, người đi đường sợ đến mất mật, còn người biết chuyện thì chỉ cười, khoanh tay đứng một bên xem trò.
Đâu đâu cũng có người bày hàng rong, đuổi không xuể. Người của đội quản lý đô thị nói tôi biết người dân không dễ dàng gì, nhưng công việc của tôi có dễ dàng không? Công việc của tôi là như thế, tôi cũng chẳng dễ dàng gì. Vậy vấn đề đến rồi, đều không dễ dàng, vậy rốt cuộc ai mới dễ dàng đây? Không biết, chắc chắn là có người dễ dàng, nên mới có người không dễ dàng.
Phùng Kinh Vĩ kể cho Lệnh Nhiễm nghe rất nhiều, rất nhiều chuyện. Anh muốn ở bên cô nên không ngừng nói chuyện, đem hết những gì mình biết, những gì mình cảm thán ra nói hết.
Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, Phùng Kinh Vĩ là một thanh niên tốt, nhưng anh thật dông dài, cô không hề muốn nghe nhiều như vậy. Có gì lạ không? Không lạ, loại chuyện này trong thế giới mà cô sống có thể thấy ở khắp nơi, chỉ một mảnh đất nhỏ xíu mà ai cũng phải tranh giành, thành phố là như vậy đó, ai sống thoải mái đây? Kiểu như Trần Tuyết Du ấy.
Cô nghĩ đến Trần Tuyết Du, nghĩ đến anh một cách rất tự nhiên.
“Em tìm Trương Đại Dân làm gì?” Phùng Kinh Vĩ cuối cùng cũng nhớ ra để hỏi.
Lệnh Nhiễm nói: “Em tìm con trai ông ta là Tiểu Huy, hôm nọ tình cờ gặp, nó có nói vài chuyện, em muốn hỏi cho rõ.”
“Có liên quan đến vụ án?”
“Khó nói lắm, đợi em tìm được nó để hỏi chuyện xem sao, hoặc hỏi chị nó, chị nó dễ giao tiếp hơn.”
“Trẻ con cũng biết nói dối đấy.”
“Em biết, em vẫn muốn hỏi xem sao, thực sự không hỏi được gì thì thôi.”
Phùng Kinh Vĩ hứa sẽ giúp cô tìm gia đình này.
“Ở nhà người thân có quen không?”
Phùng Kinh Vĩ nhìn cô như nhìn một nàng tiên, Lệnh Nhiễm cười nói: “Cũng ổn, dù sao cũng là ở tạm, có gì không tốt cũng không sao.”
Phùng Kinh Vĩ ngượng nghịu không biết nói gì thêm, anh rất muốn tìm hiểu điều gì đó về cô, muốn hỏi điều gì đó, nhưng trong miệng cứ lùng bùng một mảng, chẳng thể nói ra được điều gì cụ thể.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng, không có gì để nói, vậy là đã đến lúc phải đứng dậy rời đi. Quả nhiên, Lệnh Nhiễm nói lời cảm ơn anh, trong lòng Phùng Kinh Vĩ đầy rẫy sự tiếc nuối, giữa họ chẳng có chuyện riêng tư gì để bàn luận.
Anh muốn biết sở thích, chí hướng của cô, nhưng mọi thứ đều không có điểm bắt đầu, ngay cả cái quán bên lề đường này cũng thật chật chội, mặt tiền nhỏ xíu, trên tường dán bảng giá đồ uống, trà sữa ba tệ, nước trái cây hai tệ, quanh đây thực sự cũng chẳng có thứ gì cao cấp cả
Phùng Kinh Vĩ cảm thấy chỉ có thể đưa cô đến kiểu quán gần đây như thế này để nói chuyện, thật không xứng với cô.
Lệnh Nhiễm thì không quan trọng, cô không phải đến để giải trí, cô cũng chẳng biết Phùng Kinh Vĩ đã suy nghĩ nhiều đến thế. Khi cô đang uống ly nước xoài hai tệ ở đây, Trần Tuyết Du cũng đang bàn bạc công việc với người khác.
Khi Trần Tuyết Du bàn chuyện riêng với ai đó, nơi anh chọn thường khá thanh tịnh và kín đáo, có phòng bao, không bị ai quấy rầy.
Ngồi đối diện anh là một người đàn ông tầm bốn mươi tuổi, tên là Lê Diệu Minh, đã nhận vài lần ủy thác từ Trần Tuyết Du, dĩ nhiên đều dưới danh nghĩa điều tra thương mại. Đầu tháng sáu, Trần Tuyết Du tìm đến ông, Lê Diệu Minh có chút bất ngờ, trước đây Trần Tuyết Du chưa bao giờ ủy thác việc riêng.
Con gái của Lê Diệu Minh năm nay bắt đầu vào lớp sáu, ngôi trường đó vốn dĩ dù thế nào cũng không vào được, nhưng thông qua Trần Tuyết Du, cô bé đã được vào học ở đó.
Chuyện này rất tình cờ, lúc Trần Tuyết Du tìm ông vào tháng sáu, cứ như là một câu hỏi bâng quơ, vậy mà chuyện lại thành công.
Con người Trần Tuyết Du là như vậy, làm bất cứ việc gì cũng không để lộ vẻ cố ý, cho dù sau này bạn có hiểu ra cũng không làm tổn hại đến ấn tượng về anh, chỉ thấy người này biết đối nhân xử thế, biết làm việc, mọi chuyện đều thuận theo tự nhiên, đúng lúc đúng chỗ.
Anh vốn dĩ không cần phải làm đến mức này, nhưng anh đã làm. Lê Diệu Minh có ấn tượng cá nhân rất tốt về Trần Tuyết Du. Ông nhận tiền làm việc, có ký kết thỏa thuận đàng hoàng, tuân thủ đạo đức nghề nghiệp là bổn phận cơ bản.
Vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại thì ông đương nhiên biết, việc nắm rõ hoàn cảnh gia đình của Lệnh Nhiễm cũng không khó. Nơi đó đâu đâu cũng là người, đâu đâu cũng là miệng lưỡi, chỉ cần bắt chuyện với một người hàng xóm cũ là có thể biết được rất nhiều thông tin.
Trần Tuyết Du mời ông vừa ăn cơm vừa bàn công việc.
Trong những dịp như thế này, Trần Tuyết Du không hề chạm vào một giọt rượu, nhưng lại mang theo rượu ngon cho Lê Diệu Minh.
“Sắp tới tôi sẽ sắp xếp cho ông gặp Lệnh Nhiễm. Hãy làm việc thật tỉ mỉ, đừng để xảy ra sai sót gì. Cô ấy rất thông minh, nói chuyện hay không tuân theo lẽ thường, khi giao tiếp với cô ấy phải thận trọng một chút.”
Lê Diệu Minh đáp: “Dĩ nhiên rồi, điểm thi đại học cao như vậy, chắc chắn là thông minh.” Trong lòng ông thầm cảm thán về số điểm đó, những người có con cái luôn rất nhạy cảm với chuyện thi cử.
Trần Tuyết Du nói: “Điểm cao đến mấy mà mất mẹ thì đối với cô ấy cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Tôi hy vọng cuối cùng có thể khiến cô ấy cảm thấy rằng, kết luận này được đưa ra sau một quá trình điều tra, thẩm định kỹ lưỡng và đáng tin cậy. Có như vậy cô ấy mới vượt qua được rào cản tâm lý này.”
Lê Diệu Minh không ngừng gật đầu: “Hiểu rồi, điều này tôi luôn thấu hiểu.”
Ông tự thấy mình đã hiểu rõ. Trần Tuyết Du làm việc này dĩ nhiên không phải vì lòng tốt, chẳng qua cũng chỉ là chuyện nam nữ. Phải tốn bao công sức để an ủi trái tim của một cô gái đẹp, lại vì đối phương quá thông minh nên không thể tùy tiện đối phó, đúng là dụng tâm lương khổ.
Đây chắc hẳn là chân ái rồi, phải tiêu tốn rất nhiều tiền bạc và thời gian. Đàn ông đưa tiền cho ai tiêu thì chính là yêu người đó, Lê Diệu Minh nghĩ vậy.
Nhưng Lệnh Nhiễm còn chưa vào học đại học, tình yêu này có vẻ không hợp đạo đức cho lắm. Tuy nhiên, đạo đức là thứ khá mơ hồ, ông không thể nói Trần Tuyết Du thiếu đạo đức khi chính người này đã giúp con gái ông giải quyết vấn đề trường học.
“Hãy hỏi xem cô ấy đã biết được những gì, nhưng ông phải biết sàng lọc, vì cô ấy có thể đang có những nhận thức sai lầm.”
Lê Diệu Minh cười bồi: “Nhận thức sai lầm nghĩa là sao?”
Trần Tuyết Du nói: “Cô ấy không thể chấp nhận chuyện của mẹ mình, nên nhất định phải tìm ra một nguyên nhân. Cảnh sát nói với cô ấy đó là vấn đề phòng cháy chữa cháy, mà Thập Lý trại chỗ nào chẳng thế, biết trách ai đây? Cô ấy buộc phải tìm một đối tượng cụ thể để đổ lỗi.”
Lê Diệu Minh bảo: “Vậy thì đây là vấn đề tâm lý rồi.”
Trần Tuyết Du đặt ly cà phê xuống: “Cũng có một chút. Con người khi gặp biến cố lớn, nhất thời không thể chấp nhận cũng là lẽ thường tình.”
Dáng vẻ và giọng điệu khi anh nói chuyện vô cùng chu đáo. Lê Diệu Minh càng nghe càng cảm thấy Trần Tuyết Du thật sự quá tận tâm, ngay cả đối với con gái ruột, ông cũng chỉ đến mức ấy là cùng.
Sau khi gặp Lê Diệu Minh, Trần Tuyết Du quay về công ty họp, sau cuộc họp anh giữ Thời Duệ ở lại. Trần Tuyết Du luôn giữ thái độ không nóng không lạnh với Thời Duệ, khoảng cách vừa đủ, vì Trần Song Hải tỏ ra rất quý Thời Duệ nên anh cũng phải gọi một tiếng “anh Thời Duệ”.
Khi trong văn phòng chỉ còn lại hai người, Thời Duệ vẫn giữ thái độ như cũ, Trần Tuyết Du thì đã thả lỏng hơn.
Anh đặc biệt hỏi về các công việc liên quan của bộ phận dự án. Thời Duệ rất có năng lực, giao việc cho anh ta là Trần Tuyết Du yên tâm.
“Những người đó đã giải quyết triệt để chưa?”
“Đã giải quyết triệt để rồi.”
“Đừng để lại rắc rối gì nếu không sau này lại phải đi dọn dẹp.”
“Chắc chắn rồi, tôi tự biết chừng mực.”
Hai người đã làm việc với nhau từ lâu, luôn có sự ngầm hiểu. Nhiều việc Trần Tuyết Du chỉ cần nói bóng gió là Thời Duệ đã biết ý đồ của anh là gì.
Nói xong chuyện công, thái độ của Trần Tuyết Du chuyển sang như đang tán gẫu chuyện nhà: “Ngồi chơi một lát đi.” Anh bảo Thời Duệ ngồi xuống, còn mình thì đứng dậy tưới nước cho mấy chậu cây trong góc: “Chuyện chuyển bài vị của chú đi nơi khác, anh đã nói với bố chưa?”
Tim Thời Duệ hẫng một nhịp, anh cười tiến lại giúp một tay: “Chưa nói. Nếu nói ra thì cậu cũng biết đấy, ông ấy chắc chắn sẽ trách tôi. Ông ấy luôn muốn bố tôi được ở một nơi tốt, nhưng tôi lại thấy chỗ đó đông người quá, chi phí lại đắt đỏ, thực ra bố tôi là người thích thanh tịnh.”
Trần Tuyết Du thuận tay đưa bình tưới cho anh ta, anh ta muốn làm thì cứ để anh ta làm.
Bài vị của bố Thời Duệ vốn được thờ phụng tại ngôi chùa lớn và nổi tiếng nhất. Mỗi dịp Tết đến, vào ngày mùng một, có rất nhiều người tranh nhau tới thắp nén hương đầu để cầu thần phật phù hộ, giá cả cạnh tranh rất cao. Thờ phụng ở nơi đó mỗi năm phải tốn rất nhiều tiền, dĩ nhiên đều do Trần Song Hải chi trả.
“Bố tôi quen thân với người ở đó, bây giờ anh không nói thì sớm muộn gì ông ấy cũng biết.”
Tay Thời Duệ dính nước, anh nhận lấy tờ khăn giấy mà Trần Tuyết Du đưa tới: “Không muốn tốn kém, tiêu tiền vào việc đó làm chi? Người cũng đã mất rồi, thà dùng tiền đó vào việc khác còn hơn. Tôi sẽ giải thích với chủ tịch.”
Anh ta cười hỏi: “Cậu chưa nói chứ?”
Trần Tuyết Du bóp nhẹ thái dương: “Tôi giống hạng người nhiều chuyện lắm sao? Anh tự mình nói thì tốt hơn.”
Thời Duệ ném tờ giấy vào thùng rác: “Tôi cũng nghĩ vậy. Thực ra chủ yếu là thỉnh thoảng tôi muốn tâm sự với bố mình, không muốn đến những nơi quá đông người.”
Trần Tuyết Du không quen biết bố anh ta, cũng chưa từng gặp, chỉ biết ông ta có quan hệ không hề nông với Trần Song Hải, ông ta từng ngồi tù và qua đời sớm.
“Anh Thời Duệ và chú có tình cảm rất tốt sao?”
Trần Tuyết Du không biết một mối quan hệ bố con tốt đẹp là như thế nào.
“Bố tôi là một người rất chính trực, sống trượng nghĩa, đối xử với vợ con cũng rất tốt.”
Trần Tuyết Du gật đầu: “Hiếm khi nghe anh kể. Hôm nọ tôi đưa người tới chùa, định bụng tiện thể vào bái tế chú mới biết anh đã chuyển bài vị đi rồi.”
Anh nhấp một ngụm trà, bắt đầu lật xem tài liệu, ánh mắt cụp xuống: “Chuyển đi đâu rồi?”
Thời Duệ đáp rất dứt khoát: “Chùa Chính Phong. Chỗ đó vắng người, môi trường cũng tốt, không tốn bao nhiêu tiền, lại còn có thể làm công quả để trừ vào chi phí.”
Trần Tuyết Du vẫn không ngẩng đầu lên: “Tốt đấy, môi trường ở chùa Chính Phong không tệ, chỗ đó quả thực ít người lui tới.”
Anh bắt đầu làm việc nghiêm túc, cứ như thể đã quên mất sự hiện diện của Thời Duệ. Đợi một lát, Thời Duệ ướm hỏi: “Nếu không còn việc gì, tôi xin phép ra ngoài trước?”
Trần Tuyết Du như chợt tỉnh, ngẩng đầu cười: “Được, anh bảo Tiểu Tiết qua đây một chuyến.”
Tiểu Tiết là giám đốc tài chính của bộ phận dự án, Trần Tuyết Du rất ít khi tìm anh ta, thường là Thời Duệ đứng ra kết nối.
Thời Duệ vâng lời bước ra, khẽ khàng khép cửa lại.
Trần Tuyết Du tựa người ra sau, xòe năm ngón tay nhìn vào bàn tay phải. Trên những ngón tay dường như vẫn còn vương lại hơi thở thơm tho, mềm mại và những vệt mồ hôi li ti, anh nhẹ nhàng lau đi.