Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 21

Lệnh Nhiễm tới Thập Lý trại, cô vốn chẳng muốn quay lại, nhưng đôi chân cứ tự giác dẫn lối đến đó.

Trên phố rác rưởi văng tung tóe, quần áo, túi cũ, bồn cầu hỏng… đủ mọi hình thù kỳ quái nằm la liệt đầy đường, thùng rác chất đầy ứ, rác chỉ có thể nằm lăn lóc một bên.

Nơi này đột nhiên yên tĩnh hơn nhiều, các hàng quán đóng cửa im lìm, đến cả bóng dáng một con chó cũng chẳng thấy đâu.

Bên cạnh thùng rác có một thằng bé đang chúi đầu vào bên trong. Trời nóng như thế này, hôi thối như thế, chẳng biết nó có thể bới ra được thứ gì. Lệnh Nhiễm gọi nó: “Tiểu Huy? Có phải Tiểu Huy không?”

Tiểu Huy mạnh bạo đứng thẳng người dậy, nheo mắt nhìn cô với vẻ như mang theo mối thù hằn sâu đậm nào đó, rồi lại tiếp tục vùi đầu vào đống rác.

“Tiểu Huy, ăn cơm chưa?”

Tiểu Huy không nói gì. Người dân bản địa ở Thập Lý trại đều phát tài cả rồi, chẳng làm gì cũng giàu, chỉ cần ngồi nhà là tiền tự bay vào túi. Chỉ có gia đình nó là phải ngồi giữa đống đồng nát, chẳng khác gì loài chó.

“Mẹ chị là hạng bán thân, thế nên mới bị lửa thiêu chết, đáng đời!”

Nó đột nhiên nhìn cô bằng ánh mắt âm u. Lệnh Nhiễm rùng mình một cái: “Em nói gì?”

Tiểu Huy đắc chí, nó hả hê khi thấy người khác tức giận, nhất là thấy người có tiền tức giận. Nó lặp lại câu nói đó một lần nữa.

Lệnh Nhiễm nhanh chóng chôn vùi cơn giận vào lòng.

“Sao em biết?”

“Tôi nhìn thấy mẹ chị ngủ với đàn ông.”

“Thấy lúc nào? Lần trước gặp em sao em không nói?”

“Chính là mấy ngày trước khi mẹ chị bị lửa thiêu đấy, tóm lại là tôi nhìn thấy.”

“Mẹ chị ngủ với đàn ông, chẳng lẽ lại ngủ giữa đường để em nhìn thấy?”

“Ở ngay cửa hàng của nhà chị ấy, cửa hàng nhà chị ngày nào chẳng mở toang cửa, ai mà chẳng nhìn thấy.”

Tiểu Huy nói năng rất bài bản, rõ ràng rành mạch.

Lệnh Nhiễm từ từ tiến lại gần, Tiểu Huy không ngốc, nó chạy biến đi như một con mèo hoang. Lệnh Nhiễm đuổi theo phía sau, tay giữ khư khư cái bao tải xác rắn, không nỡ vứt đi nên tốc độ bị ảnh hưởng đáng kể. Vừa ra khỏi ngõ, nó đã lao ngay ra đường lớn.

Thằng nhóc choai choai này chạy rất nhanh, Lệnh Nhiễm cũng không kém, đuổi theo một quãng dài vẫn cứ cách nó một đoạn ngắn. Thấy nó trà trộn vào dòng xe cộ trên đường chính, Lệnh Nhiễm không đuổi theo nữa. Hình như nó cũng nhận ra, liền quay người lại giơ ngón tay thối về phía Lệnh Nhiễm, có vẻ tâm đắc lắm.

Cô vốn có ấn tượng không tệ về chị gái nó.

Khi Tiểu Huy quay người lại mà không nhìn đường, nó bị một chiếc xe đâm trúng. Nó vượt đèn đỏ. Lệnh Nhiễm thầm nghĩ: Chết quách đi cho xong. Cô lạnh lùng nhìn người trên xe bước xuống. Thật tiếc, đâm hơi nhẹ, vì tốc độ xe không nhanh nên chỉ là va quẹt qua.

Tài xế hỏi han, nó lê cái chân tập tễnh lại định chạy tiếp, không quên đưa mắt tìm kiếm Lệnh Nhiễm. Lệnh Nhiễm đứng yên không nhúc nhích.

Tiểu Huy r*n r* như một con chó hoang rồi bắt đầu di chuyển, rõ ràng là cú va chạm rất đau, nhưng rốt cuộc nó vẫn không quên bỏ chạy.

Cô nhìn theo bóng nó đi xa, một mặt nghĩ sao không đâm chết nó đi cho rồi, mặt khác lại thấy nó thật đáng thương.

Tiêu Mộng Cầm không phải hạng người như thế, bà trung thành với tình yêu, cứ như thể đàn ông trên đời này đều chết sạch rồi vậy. Thằng nhóc này thật độc ác, giống hệt như loài rắn, cứ hướng về người khác mà phun chất độc.

Cô mua một chai nước, uống vào thấy dạ dày lạnh ngắt, não bộ cũng trở nên tỉnh táo hẳn.

Khi quay về biệt thự, ở cửa có một chiếc ô tô đang đỗ, xe vẫn chưa tắt máy, người ngồi bên trong đang gọi điện thoại. Người này đến tìm Trần Tuyết Du sao? Tầm này Trần Tuyết Du chắc chắn không có nhà, vậy thì đây hẳn không phải là người quá đỗi thân thiết.

Lệnh Nhiễm không vội vào nhà, cô đi ngang qua cổng biệt thự, hướng về phía đình nghỉ mát gần đó.

Trần Tuyết Lâm nhìn thấy cô từ trong xe. Ở khoảng cách xa đã thấy một dáng người thướt tha, khi lại gần hơn, anh ta gần như có một trực giác, đây là kiểu phụ nữ mà Trần Tuyết Du sẽ thích.

Trẻ trung, xinh đẹp, trông có vẻ hơi xa cách và không được hoà nhã cho lắm, nhưng điểm quan trọng nhất là trông cô giống một người thông minh.

Trần Tuyết Lâm xuống xe, cũng đi về phía đình nghỉ mát này, ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện.

Anh ta làm bộ như đang giải thích, cất nụ cười rạng rỡ: “Tôi tìm người, tình cờ cậu ấy không có nhà nên tôi ngồi đây đợi một lát.”

Lệnh Nhiễm nhàn nhạt liếc anh ta một cái. Trần Tuyết Lâm vốn không thích tiếp xúc với những phụ nữ lạnh lùng, nhưng tuổi trẻ thật tốt làm sao, gương mặt đầy đặn, bờ vai và tấm lưng mảnh mai.

Trần Tuyết Lâm ngồi ở đâu cũng rất phóng khoáng, hai chân dang rộng, tay đặt lên đầu gối, ngón tay xòe ra gõ tới gõ lui, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía xa.

“Mạo muội hỏi một chút…”

Lệnh Nhiễm ngắt lời: “Anh đã nói là mạo muội rồi thì khỏi cần phải hỏi nữa.”

Tuổi trẻ thật tốt, giọng nói cũng thật thanh tao.

Bị mất mặt như vậy, anh ta không cảm thấy ngượng ngùng mà cười nói: “Được, được, đợi người chán quá nên muốn trò chuyện vài câu thôi, có gì đường đột mong cô bỏ quá cho.”

Cả người anh ta toát lên vẻ phóng khoáng, cũng coi như là phong thái đĩnh đạc, ngũ quan không tệ, ăn mặc không hề tầm thường, nhìn kiểu gì cũng thấy không phải là một người đàn ông đáng ghét. Nếu là bình thường, có lẽ cô sẽ có tâm trạng mà hòa nhã đôi chút.

Điện thoại của anh ta reo lên, tiếng chuông rất ồn ào.

Ồn đến mức khiến người ta muốn giật lấy cái điện thoại mà đập vào đầu anh ta.

Trần Tuyết Lâm bắt máy ngay trước mặt cô.

“Tuyết Du à, ừ, đúng, vừa rồi anh gọi đấy. Không có việc gì gấp đâu, đem cho chú ít đồ.” Anh ta thích cười, nụ cười rất tự nhiên và thoải mái, vừa cười vừa nói: “Anh tất nhiên biết giờ này chú chắc chắn không có nhà rồi, gửi ở chỗ bảo vệ nhé?”

Bên kia Trần Tuyết Du không biết đã nói gì.

“Sao lại khách sáo thế? Chú mà cứ vậy, sau này có đồ gì tốt anh đem cho Thời Duệ hết đấy.”

Lệnh Nhiễm chống cằm, nhìn về phía xa. Người này đến tìm anh, chứng tỏ ngôi nhà này cũng chẳng phải nơi bí mật gì cho cam.

Chẳng biết từ lúc nào tiết trời đã trở nên oi bức, lá cây không động đậy, bầu không khí ngột ngạt.

Trần Tuyết Lâm cúp điện thoại, như đang tự lẩm bẩm: “Muốn mưa rồi.” Anh ta đứng dậy, dậm dậm chân, vẫn có thể nở nụ cười: “Chắc lát nữa là mưa đấy, mau về nhà đi.”

Lệnh Nhiễm quay mặt lại: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Trông bộ dạng này chắc anh không sống ở đây, anh nên mau chóng quay về đi.”

Trông cô vô cùng dịu dàng, lại cực kỳ xinh đẹp, nhìn một cái là thấy ngay dáng dấp của người đọc nhiều sách. Trần Tuyết Lâm thấy thú vị, anh ta gần như chưa bao giờ tiếp xúc với kiểu phụ nữ này.

“Nói cũng có lý, nhưng tôi có lái xe mà.”

Lệnh Nhiễm liếc nhìn chiếc xe đó, ấy là những đường nét và chất cảm của một chiếc xe sang, không cần tìm hiểu, chỉ nhìn bằng mắt thôi cũng đã cảm nhận được rồi. Cô đã rời khỏi hàng ghế nhà trường, dù đi đến đâu cũng có đàn ông sáp lại gần, cô bị những người đàn ông trưởng thành thưởng lãm, vây quanh, bên cạnh cô chẳng có bố mẹ.

“Nếu cô muốn tiếp tục ngồi đây, tôi lấy cho cô một chiếc ô nhé?”

Trần Tuyết Lâm dò hỏi cô, Lệnh Nhiễm bỗng nhiên muốn cười, cảm giác ấy thật quen thuộc. Anh ta vồn vã hơn Trần Tuyết Du, nhưng vì giọng điệu thân thiết nên cũng không khiến người ta thấy đáng ghét.

“Anh bán ô à?”

Câu hỏi này làm Trần Tuyết Lâm ngẩn ra một chút, rồi cười phủ nhận.

Lệnh Nhiễm nói: “Tôi cứ tưởng anh bán ô chứ.”

Cô và anh ta là người lạ, mới gặp lần đầu, sự mỉa mai nhẹ nhàng này thực sự không thích hợp chút nào. Nhưng cô biết anh ta sẽ bao dung, dẫu cô có nói gì hay làm gì, sự nhẫn nại của đàn ông dành cho cô luôn nhiều hơn một chút. Lệnh Nhiễm hiểu rõ ưu thế của mình, mà cô bẩm sinh đã biết cách sử dụng nó.

“Cô quả thực rất thú vị đấy.” Trần Tuyết Lâm cười một cách sảng khoái: “Cô có phiền nếu tôi hỏi tên cô là gì không?”

Thế này thì chẳng còn thú vị nữa, tr*n tr** quá rồi. Trông cô dễ dãi lắm sao? Hay là chiếc xe kia đã tiếp thêm dũng khí cho anh ta? Lệnh Nhiễm cảm thấy bị xúc phạm.

Cô không nói thêm lời nào nữa, cứ ngồi đó chờ mưa. Khi cô ở trong trạng thái không có người bên cạnh, gương mặt sẽ hiện lên một vẻ u sầu, lại rất lạnh lùng. Không phải cô cố ý tỏ ra như thế, mà dường như đó là dáng vẻ bẩm sinh mang theo từ khi lọt lòng.

Trần Tuyết Lâm là người biết nhìn sắc mặt, biết mình có lẽ đã đắc tội với cô, không quên nói lời chào tạm biệt rồi lái xe rời đi. Tiếng sấm rền rĩ ở đằng xa, trời cũng tối sầm lại, nhưng kỳ lạ là chẳng biết mưa đã rơi đi đâu mất, chắc là ở vùng lân cận, vì trong đình đã bắt đầu mát mẻ hơn.

Lúc này Lệnh Nhiễm mới quay về nhà của Trần Tuyết Du.

Cô giống như loài mèo, đều cần ngủ rất nhiều và không muốn bị ai khác quấy rầy. Cô cũng chẳng biết mình đã ngủ bao lâu, lúc xuống lầu, Trần Tuyết Du đã ngồi trên ghế sofa, anh đang thay hoa cho bình.

“Hình như em rất thích ngủ.”

Lệnh Nhiễm ngồi xuống đối diện anh. Đã thân thiết đến mức này rồi sao? Cô không nói rõ được, Trần Tuyết Du nói chuyện với cô có vẻ không quá khiên cưỡng, không làm cô thấy phản cảm. Ngọn lửa thiêu đốt tâm trí ban ngày khi gặp anh giống như gặp nước, chúng tự nhiên mà tắt lịm, cô cảm thấy mình cũng dịu dàng hơn.

Nhưng cô vẫn nhớ rõ mình đã nói dối khi đi ra ngoài.

Cô lại nghi ngờ nụ hôn kia, có phải nó không thật sự xảy ra? Trần Tuyết Du cứ thản nhiên như không như vậy, anh không hề vội vã, sao có thể không vội được chứ? Những người phụ nữ ở Thập Lý trại hễ nhắc về đàn ông là nói vanh vách, cô nghe quá nhiều rồi, giống loài đàn ông hình như chẳng khác gì mấy so với lũ chó đang kỳ đ*ng d*c, ở đâu cũng có thể tụt quần xuống mà làm được.

Những lời như thế được nói ra một cách oang oang, ngay bên cạnh là những đứa trẻ đang chơi nhảy ô, đuổi bắt nhau. Ở Thập Lý trại chẳng có lời nào là không thể nói cả.

Cô cười bảo: “Có lẽ là chơi với chó con mệt quá, chó có sức bền tốt hơn người.”

Khi Trần Tuyết Du cắt tỉa cành hoa, đôi tay anh rất linh hoạt. Cô nhớ lại cảm giác run rẩy mà đôi bàn tay ấy từng mang lại, tim khẽ đập loạn. Ngồi đây nói những chuyện không đâu này làm gì chứ? Cô phân tách mình thành vài phần, đối diện với Trần Tuyết Du, cô nên dùng cơ thể để đối thoại.

“Em muốn đón con chó ấy về đây không?” Anh hỏi một cách chân thành.

Lệnh Nhiễm nói: “Không tiện đâu, nhà anh sạch sẽ thế này, dù anh không chê thì tôi cũng thấy áp lực tâm lý.”

Vậy thì không còn gì để nói thêm về chuyện đó nữa.

Lệnh Nhiễm chuyển chủ đề: “Hôm nay lúc quay về, tôi có gặp một người đàn ông.” Cô quan sát biểu cảm của Trần Tuyết Du, anh đang lắng nghe một cách chăm chú: “Anh ta đỗ xe ở cửa, tôi nghĩ chắc anh không muốn người ta biết tôi ở đây nên tôi không vội vào ngay, đợi anh ta rời đi rồi mới vào.”

“Anh ta thấy em rồi à?”

“Thấy rồi, chúng tôi còn ngồi ở đình nghỉ mát một lát.”

“Chắc chắn anh ta đã bắt chuyện với em.”

“Cũng không nói gì đặc biệt cả, là bạn anh sao?”

“Là anh cả, quan hệ cùng bố khác mẹ.” Trần Tuyết Du không có vẻ gì là căng thẳng, vẫn điềm nhiên như cũ: “Có lẽ anh ta nghe thấy điều gì đó từ cô em gái đến hôm trước.”

“Trông anh ta rất hoạt ngôn, tính cách cũng có vẻ tốt.”

“Mới gặp một lần mà đã kết luận được như vậy à?”

Câu hỏi này làm người ta cảm thấy mối quan hệ giữa anh em họ khá tế nhị. Điều ấy cũng khá bình thường, cùng một mẹ sinh ra còn có thể vì tiền bạc, nhà cửa mà tranh chấp đến sứt đầu mẻ trán, huống chi là không cùng mẹ.

Lệnh Nhiễm cười nói: “Cảm nhận bâng quơ vậy thôi, gia đình anh có vẻ khá phức tạp.”

Rất tự nhiên khi nói đến chuyện gia đình, Trần Tuyết Du bảo: “Đúng là phức tạp hơn những gia đình bình thường một chút.”

Đây là điều xa lạ với Lệnh Nhiễm. Những gia đình nghèo khó ra sao cô rất rõ, đâu đâu cũng là hình mẫu, phần lớn xích mích trong cuộc sống đều do tiền mà ra. Chẳng lẽ không có chút ấm áp nào sao? Cũng không hẳn, nhưng hễ dính líu đến tiền, con người ta dễ dàng lộ ra mặt xấu xí, tính toán chi li, không nhường nhịn dù chỉ một bước.

Cô đứng dậy, ngồi xuống cạnh anh: “Nghe người ta kể chuyện riêng tư thì nên ngồi gần lại một chút.”

Trần Tuyết Du đặt kéo xuống: “Xem ra tôi không nói gì đó là không được rồi.”

“Phức tạp thế nào cơ?”

“Bố tôi từng trải qua vài cuộc hôn nhân, thành viên trong nhà hơi đông đúc. Còn tôi vì đi du học từ rất sớm nên thời gian sống trong ngôi nhà ấy ngắn hơn.”

Lệnh Nhiễm trông có vẻ đăm chiêu, quả nhiên phức tạp. Người đông thì lòng dạ cũng khác nhau, rõ ràng Trần Tuyết Du không phải đứa con của cuộc hôn nhân cuối cùng của bố anh, hóa ra đó là anh cả của anh.

“Còn mẹ anh?”

“Ở nước ngoài, bà đã quen sống ở đó rồi.”

“Tại sao anh không ở lại?” Lệnh Nhiễm cười ranh mãnh: “Tôi đoán là ở đây còn có rất nhiều gia sản chờ anh thừa kế. Ngại quá, tôi đã nghĩ về anh theo chiều hướng dung tục rồi.”

“Không sao, tôi vốn dĩ là người trần mắt thịt, những gì em nói cũng không có vấn đề gì.”

Anh thực sự rất điềm tĩnh, không có sự hoảng hốt khi bị đâm trúng tim đen, cũng chẳng muốn che đậy, cứ hào phóng thừa nhận đúng là như vậy.

Trần Tuyết Du nhìn cô đăm đắm: “Sao đột nhiên lại hứng thú với chuyện nhà tôi vậy?”

Lệnh Nhiễm cũng rất thản nhiên: “Vì tôi đã gặp anh cả của anh, cảm giác về anh ta khác hẳn anh. Anh ta là một người rất hào phóng, nhưng người này cũng khá là nhạy bén. Anh ta đến bắt chuyện với tôi, tôi luôn cảm thấy anh ta đang đoán định điều gì đó, ví dụ như anh ta cảm thấy tôi đang sống ở đây.”

Trần Tuyết Du khẽ vuốt tóc cô, ngón tay anh có mùi hương, là hương thơm thanh khiết vương trên tay khi anh tỉa hoa.

“Mới gặp một lần mà đã hiểu anh ta đến thế sao?”

Hương thơm ấy phả vào mặt, cùng với những ngón tay chạm vào mang theo cảm giác tê dại. Lệnh Nhiễm nhìn xoáy vào đôi mắt anh: “Tôi muốn tìm hiểu ai là quyền của tôi, có vấn đề gì sao?”

Sâu trong đồng tử của anh đang dao động, đợi đến khi hơi thở gần kề, cô mới biết đó là một con thú đang từ nơi sâu thẳm bước ra.

Đôi môi Trần Tuyết Du vùi vào tóc cô mà nhấm nháp, anh không hôn môi, Lệnh Nhiễm ngửa đầu ra sau, ôm chặt lấy anh. Cơ thể anh trưởng thành, săn chắc, mang theo hơi thở nồng đậm của một người đàn ông chín chắn.

Lệnh Nhiễm run lên một cái gần như yếu ớt, cô cúi đầu nhìn xuống.

Tay Trần Tuyết Du đã cởi bỏ những chiếc cúc của chiếc váy liền thân, ngón tay anh lành lạnh, khô ráo và đầy sức mạnh, giống như một con cá bơi sâu vào bên trong. Mái tóc dài của cô rủ xuống, che phủ lấy nơi đó, nhưng bàn tay anh thực sự đã bóp mạnh một cái.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn