Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 20

Giấc ngủ này của Lệnh Nhiễm sâu vô cùng, giữa chừng không tỉnh, cũng không mộng mị. Sáng hôm sau tỉnh dậy, vừa nhìn thấy Trần Tuyết Du là cô đã thấy đói.

Trần Tuyết Du trông vẫn y hệt như mọi ngày, cứ như thể nụ hôn trong phòng sách tối qua chỉ là một chuyện xảy ra trong mơ. Anh là người đàn ông trưởng thành, dĩ nhiên không hề tỏ ra lúng túng hay quá để tâm.

“Thấy em ngủ say quá nên tôi không gọi em dậy dùng bữa, cùng ăn điểm tâm chứ?”

Anh thậm chí còn hỏi han về lịch trình hôm nay của cô, rằng cô có việc gì muốn làm hay không.

Lệnh Nhiễm cũng chẳng có gì phải ngại ngùng, cô không hề uỷ mị, chỉ nhìn chằm chằm vào bờ môi của Trần Tuyết Du, đó có phải là bờ môi đã mang lại kh*** c*m cho cô đêm qua không?

“Tôi đi tìm một người bạn học, xem con chó nhỏ nhà tôi thế nào.”

“Chó nhà em?”

“Trước đây mẹ tôi ngủ không ngon nên không thể tiếp tục nuôi, bạn học đó của tôi thích chó nên đã nhận về nuôi. Thời gian qua nhiều việc quá tôi chưa đi thăm nó được.”

Lệnh Nhiễm mỉm cười nói dối. Cô yêu cơ thể của Trần Tuyết Du, yêu cảm giác anh mang lại cho cô, nhưng người đàn ông ấy lúc này dường như không có cơ thể, anh khoác lên mình bộ quần áo chỉnh tề, chỉ còn lại cái đầu. Đầu óc của đàn ông chịu trách nhiệm phô diễn ý tưởng và suy nghĩ của họ với thế giới, còn trong đầu Trần Tuyết Du đang nghĩ gì, cô không rõ.

Cô thêu dệt lời nói dối tự nhiên như thể đang nói thật, không một chút gợn lòng.

Trần Tuyết Du đương nhiên không có ý kiến gì, anh rất bận, anh không có thời gian để cùng cô đi chăm sóc một con chó cũ, đó cũng không phải việc gì quá quan trọng.

“Tôi đưa em đi.”

“Không cần đâu, tôi tự mình làm được nhiều việc mà.” Cô lại mỉm cười với anh: “Anh có việc của anh phải làm, cứ coi tôi như người lớn đi. Mà thực ra tôi đã thành niên rồi, chẳng qua mọi người hay có thói quen coi học sinh là trẻ con, cứ nghĩ họ chưa lớn hẳn. Như vậy không tốt, lâu dần chính họ cũng dễ tự coi mình là trẻ con thật.”

Có rất nhiều việc mà trẻ con không có quyền làm, nếu làm, người ta sẽ lập tức ném tới cái nhìn quái dị, cứ như thể bạn làm vậy là rất sai trái, rồi họ sẽ giáo dục bạn, răn dạy bạn. Lệnh Nhiễm không muốn thế, cô muốn được hành động.

Trần Tuyết Du chưa bao giờ coi cô là một cô bé, anh mỉm cười gật đầu, không ép buộc thêm.

Khi Lệnh Nhiễm lặn lội đến đồn cảnh sát thì vừa đúng giờ ăn trưa.

Cô cứ ngỡ Phùng Kinh Vĩ chắc chắn đã tan ca, không ngờ anh vẫn còn đó. Lệnh Nhiễm nghe thấy tiếng trước khi thấy người, Phùng Kinh Vĩ đang quát tháo trong phòng rất hung dữ, chẳng giống anh chút nào. Trong phòng rõ ràng có người, tiếng động ồn ào, thế là Lệnh Nhiễm đứng ngoài hành lang ngắm nhìn những bức ảnh và tên tuổi của các chiến sĩ cảnh sát trên tường. Phía trên viết: “Trung thành, cầu thị, hoà hợp”, cô lẩm nhẩm đọc theo.

“Vừa mới sảy thai xong đã đánh tôi, anh nói xem, vết này có phải anh đánh không?”

Trong phòng, giọng một người phụ nữ rít lên chói tai, ngay sau đó là tiếng chửi thề của một gã đàn ông. Lệnh Nhiễm đứng ngoài phân biệt, cô đã quá quen với đủ loại tiếng chửi thề, từng từ ngữ đều không hề xa lạ, thậm chí còn mang lại một cảm giác thân thuộc.

Phùng Kinh Vĩ đập bàn, quát mắng gã đàn ông, không cho gã gào thét.

Người phụ nữ bên trong bắt đầu khóc lóc, kể khổ với Phùng Kinh Vĩ. Kể xong, thấy Phùng Kinh Vĩ quá hung dữ với chồng mình, chị ta lại không nhịn được mà nói đỡ cho gã.

“Bình thường anh ấy cũng tốt lắm, mỗi tội hễ rượu vào là chẳng nhận ra ai.”

Lệnh Nhiễm đoán chắc ngày nào đồn cảnh sát cũng phải tiếp đón mấy kẻ thần kinh thế này.

Một cảnh sát trung niên tầm năm mươi tuổi đi ngang qua chỗ cô, đi quá một đoạn rồi mới dừng lại nhìn một cái, sau đó bước đến gõ cửa phòng.

Chưa đầy năm phút sau, bên trong đột nhiên im bặt. Cửa mở, một người đàn ông bước ra, theo sau là một người phụ nữ. Thật quá đỗi bình thường, không xấu cũng chẳng đẹp. Gương mặt người phụ nữ vẫn chưa khô nước mắt, õng ẹo tiến lên khoác tay người đàn ông lầm bầm: “Đều là lỗi của anh hết.”

Gã đàn ông vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, chẳng thèm quan tâm: “Đàn bà lắm chuyện thật, sống được thì sống, không sống được thì dẹp. Ăn gì? Trưa nay ăn gì?”

Hai người dính lấy nhau đi mất.

Phùng Kinh Vĩ hơi ngạc nhiên khi thấy Lệnh Nhiễm đến đây. Anh để cô phải đợi nên thấy rất ngại. Lão Dương đến rủ anh đi ăn trưa, vốn định xuống căng tin nhưng giờ thì không tiện nữa rồi.

Biết Lệnh Nhiễm cũng chưa ăn, anh bảo sẽ mời cô ra quán mì gần đó.

Lão Dương cũng đi theo.

Phùng Kinh Vĩ càng ngại hơn nếu bảo lão Dương đừng đi cùng.

Ba người, ba bát mì, một đĩa đồ nguội, hai món xào, trông rất giản dị như bữa cơm gia đình.

“Lệnh Nhiễm, đây là sếp Dương của bọn anh. Lần trước chuyện em nhờ anh, anh cũng là hỏi sếp Dương, chú ấy không phải người ngoài đâu.”

Lão Dương chìa tay ra: “Chào cháu, chú tên Dương Thiên Khải, gọi bằng bác hay bằng chú đều được.”

Lệnh Nhiễm bắt tay, ánh mắt giao nhau với Phùng Kinh Vĩ. Anh nói không phải người ngoài tức là đang ám chỉ điều gì đó.

Cô hỏi thẳng những điều mình muốn hỏi, Phùng Kinh Vĩ sửng sốt: “Em vẫn còn nghĩ đến vụ án đó à?”

Lão Dương lại nói: “Cháu định dùng tiền đền bù giải tỏa để thuê thám tử tư hả? Chú nói thật, cái đó không đáng tin đâu, coi chừng lại bị người ta lừa mất tiền đấy.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Nếu thuê được người đáng tin thì sao ạ?”

Lão Dương gọi bát mì thịt cừu, rưới đẫm mỡ cừu. Miệng ông to, húp một miếng trông như hết phân nửa bát.

“Với vốn đời của cháu thì không tìm được người đáng tin đâu, chỉ phí tiền thôi.”

Phùng Kinh Vĩ thấy ông nói quá thẳng thừng, bèn nói đỡ: “Lời của sếp Dương tuy thô nhưng thật, chú ấy sợ em bị lừa thôi.”

Lão Dương bóc một củ tỏi, vừa nhai vừa nhìn Lệnh Nhiễm, hai bên má cứ phập phồng: “Này cô bé, hai khoản tiền đền bù đó, à không, chắc số tiền cũng không nhỏ đâu, đừng có bày vẽ nữa. Cứ giữ lấy để mà sau này học hành, tiêu pha, rời khỏi cái nơi này đi, đừng nghĩ ngợi gì nữa.”

Mùi tỏi thật nồng nặc.

Phùng Kinh Vĩ liên tục liếc nhìn ông, hy vọng ông đừng ăn tỏi trước mặt người khác, nhưng lão Dương vẫn cứ ăn, không có tỏi là không vui.

Lệnh Nhiễm thì chẳng bận tâm chút nào.

“Nhưng cháu vẫn còn sống.”

Phùng Kinh Vĩ ngẩn người, tiếng húp mì của lão Dương cũng không hề nhỏ. Ông liếc nhìn Lệnh Nhiễm, gắp một đũa mì lớn.

“Chính vì cháu còn sống nên chú mới nói mấy lời vừa rồi.”

Lệnh Nhiễm nói: “Trừ khi cháu chết, còn việc cháu muốn làm thì nhất định cháu sẽ làm.”

Phùng Kinh Vĩ định nói lại thôi, lão Dương thì húp sùm sụp từng ngụm nước dùng lớn: “Cháu còn quá trẻ, đến một lúc nào đó rồi cháu sẽ hiểu chẳng có bao nhiêu chuyện là nhất định phải làm cả. Chú biết, chuyện nhà cháu là chuyện lớn, nhưng chuyện lớn cũng đã qua rồi, con người ta vẫn phải sống tiếp để qua ngày chứ.”

Lệnh Nhiễm nói: “Cháu không quan tâm người khác nghĩ gì, cháu là cháu. Cháu chỉ muốn biết, thuê tư nhân điều tra có được không, liệu có tra ra được điều gì khác không?”

Lão Dương ngửa cổ, đôi đũa lùa thêm hai cái nữa, cả bát mì dù đặc hay loãng đều trôi tuột vào bụng, ăn đến mức mồ hôi nhễ nhại.

Ông bắt đầu nhặt nhạnh mấy hạt lạc trong đĩa đồ nguội.

Lệnh Nhiễm chẳng đụng đến một miếng nào, cô một mực giữ vẻ bình thản.

“Cháu nghĩ rằng mình ít nhất có thể tin tưởng hai người, cháu cũng chẳng còn ai khác để hỏi.”

Phùng Kinh Vĩ khó lòng lên tiếng, anh đợi lão Dương tiếp lời.

Lão Dương như đang nhâm nhi dư vị của mấy hạt lạc: “Phải xem người cháu tìm có chuyên nghiệp hay không đã. Ngay từ đầu giả thiết của cháu đã có vấn đề rồi, luôn muốn tra ra điều gì đó khác biệt đúng không? Vậy lỡ như tra ra kết quả vẫn y hệt như những gì phía bọn ta đã kết luận thì sao?”

Lệnh Nhiễm đáp: “Sẽ không giống đâu.”

Đôi mắt cô bỗng nóng rực, một luồng khí thế bừng bừng tỏa ra, không ai có thể ngó lơ.

Phùng Kinh Vĩ nhìn vào mắt cô, khẽ rùng mình một cái, rồi lại nhìn sang lão Dương.

“Cháu biết, hai người là người của nhà nước, chắc chắn không thể tự ý làm gì. Hôm nay cháu đến đây cũng chỉ là để hỏi thăm. Nếu hai người sẵn lòng nói với cháu một câu thật lòng thì nói, không nói thì cháu cũng chẳng có quyền gì mà trách hai người, cháu sẽ tự mình nghĩ cách.”

Cô nhìn lão Dương, ông chưa từng thấy ánh mắt nào như thế này.

“Được, nếu thật sự tra ra được gì đó, cháu định làm gì?”

“Có ân báo ân, có oán báo oán.”

Phùng Kinh Vĩ lại ngẩn người.

Lão Dương buông đũa, hạt lạc trong miệng cũng ngừng nhai: “Này cháu gái, đây không phải phim truyền hình, cũng chẳng phải xã hội cũ, cháu báo thù kiểu gì? Chẳng lẽ định đi vi phạm pháp luật sao? Dáng vẻ này của cháu, lấy đâu ra sức lực mà làm gì được chứ.”

Trông cô mong manh như cánh hoa trôi, trên mình mang một vẻ đẹp không nơi nương tựa. Không phải vì trải qua biến cố mất mẹ mà cô mới trông như vậy, nếu lão Dương quen biết cô sớm hơn, ông sẽ biết cô vốn dĩ luôn như thế. Cô yếu đuối khiến người ta thương xót, nhưng dường như lại có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Lão Dương không thể diễn tả nổi cảm giác mà người trước mặt mang lại.

Ánh mắt Lệnh Nhiễm lạnh đi: “Đó là việc của cháu.”

Phùng Kinh Vĩ đau lòng nói: “Lệnh Nhiễm, em đang nghĩ gì thế, không đáng đâu, đừng có đâm đầu vào ngõ cụt như vậy.”

Lão Dương thầm thở dài trong lòng, đúng là cái giống bướng bỉnh bẩm sinh.

“Chú nhìn ra rồi, không ai khuyên nổi cháu đúng không?”

Lệnh Nhiễm rất bình thản: “Không còn cách nào khác, cháu là hạng người như vậy, làm việc kiểu như vậy, tốt xấu gì cháu cũng tự chịu.”

Lão Dương rút một điếu thuốc, gõ gõ lên bàn: “Được thôi, chú thấy cháu là đứa trẻ có chủ kiến. Đã nghĩ kỹ xem đi đâu tìm người, tìm ai tra chưa?”

“Cháu đang tìm rồi, có người giúp cháu, nhưng cháu không thể cái gì cũng tin nên mới qua đây muốn xin lời khuyên một chút.”

“Cháu còn chẳng tin người ta, xem ra người này không đáng tin cậy rồi. Chú nói thẳng nhé, trên người cháu không chỉ có tiền để người ta nhắm vào đâu, cháu lại còn xinh đẹp thế này, hiểu ý chú chứ?”

“Cháu hiểu, những gì chú nói cháu đều rõ cả.”

“Bảo cháu nhẹ dạ cả tin thì cũng không hẳn, vì còn biết đến hỏi cảnh sát.” Lão Dương nhắc nhở: “Tiền nong phải giữ cho kỹ, ít nhất phải để dành đủ tiền học hành. Chú thấy cháu đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, thôi thì cứ để cháu đâm đầu vào một lần cho biết đường mà quay về. Chú ý an toàn, bọn chú cũng chẳng giúp gì được cho cháu, nếu có gì thắc mắc hoặc thấy nguy hiểm, nhớ quay lại tìm bọn chú. Mì nguội hết rồi, ăn đi.”

Lệnh Nhiễm tách đôi đôi đũa dùng một lần: “Hai người yên tâm, cháu sẽ không nói với bất kỳ ai về việc đến hỏi hai người chuyện vụ án.”

Lão Dương bảo: “Chẳng có gì mà không yên tâm cả, quân dân một nhà, cháu đến hỏi vài câu cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Ăn đi, dù trong hoàn cảnh nào cũng không được để cái bụng đói.”

Con người ta đúng là thế, cặp nam nữ vừa rời đi ban nãy, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ bàn bạc xem trưa nay ăn gì đó sao.

Lệnh Nhiễm mỉm cười, những lát hành trắng nõn cùng lá rau xanh ngắt nổi lềnh phềnh trên bát canh cừu váng mỡ. Cô cảm thấy hơi ngấy, nhìn sang Phùng Kinh Vĩ: “Hai ngưởi ăn xong cứ về trước đi, cháu ăn xong cũng sẽ về.”

Phùng Kinh Vĩ nói: “Lần trước anh đi tìm em, bà Ngũ bảo em chuyển đến nhà một người họ hàng rồi, em về nhà họ hàng đó hả?” Anh lập tức hối hận vì mình nói quá nhanh. Có lão Dương ở đây, thật không tránh khỏi ngượng ngùng, vụ án kết thúc rồi, còn đi tìm người ta làm gì nữa?

Lệnh Nhiễm đáp: “Vâng, em về nhà họ hàng. Hai người đi đi, chiều còn phải làm việc nữa.” Tâm trạng cô đột nhiên rất tốt, rất vững chãi: “Cảm ơn hai người, không chỉ nghe em nói mà còn mời em ăn cơm.”

Cô không có thói quen giằng co với người khác, kiểu tranh nhau trả tiền hay lôi kéo qua lại, lão Dương muốn thanh toán thì cứ để ông thanh toán.

Hai người họ bước ra khỏi tiệm mì trước.

Lão Dương ợ một cái: “Hôm nay tôi đi theo là để xem con bé có còn vương vấn chuyện này không, sợ cậu đầu óc nóng nảy rồi cái gì cũng hứa bừa với người ta.”

Phùng Kinh Vĩ gượng gạo phân bua: “Làm sao thế được? Việc gì không được làm chắc chắn tôi cũng chẳng dám.”

“Biết thế là tốt. Cái thằng này, đừng nghĩ ngợi nữa, không hợp với cậu đâu, cậu cũng không theo kịp người ta đâu. Nhìn thì xinh đẹp, dịu dàng nho nhã thế thôi, nói giảm nói tránh thì là ý chí kiên định, nói thẳng ra là khư khư cố chấp, một mực làm theo ý mình. Chuyện con bé đã muốn làm thì chẳng ai cản nổi, giống như con lợn đến ngày Tết dù có ấn xuống cũng không giữ được đâu. Đi thôi, mỗi người có một cái số, mình cũng chẳng quản nổi.”

Vành tai Phùng Kinh Vĩ nóng bừng: “Tôi cứ tưởng chú định quản chứ.”

Lão Dương dùng tăm xỉa răng, khẽ nhổ một cái.

“Tôi nói định quản bao giờ?”

Nhưng nói đoạn, ông lại dặn dò Phùng Kinh Vĩ: “Nếu con bé lại tìm cậu, nhớ bảo nó đừng có bốc đồng làm chuyện gì dại dột, có ý định gì thì cứ qua hỏi hai ta trước cũng chưa muộn. Còn cái người họ hàng kia có đáng tin hay không, chỉ còn biết trông vào vận may thôi.”

Mắt Phùng Kinh Vĩ sáng lên: “Chú vẫn muốn quản đúng không?”

Lão Dương lại nhổ một cái: “Quản cái con khỉ, tôi còn mấy năm nữa là nghỉ hưu rồi? Vả lại tôi là cái thá gì chứ? Tôi cũng chỉ quản nổi cái tên đầu óc đang mụ mẫm là cậu thôi!”

Trong tiệm cơm nhỏ, Lệnh Nhiễm lặng lẽ ăn mì, một miếng rau cũng không động tới. Cô không thích ăn những thứ trộn lẫn nước bọt của người khác, cũng không thích môi trường ở đây, sàn nhà bóng mỡ, mặt bàn bóng dầu, và cả không khí cũng vậy. Đang ăn thì mấy người công nhân xây dựng bước vào, tiếng nói chuyện rất lớn. Người họ đầy bụi bặm, cái mũ bảo hộ đặt bộp xuống bàn, rồi cứ liếc nhìn cô mấy lượt.

Dĩ nhiên cô sẽ chẳng bao giờ có chút liên can gì với hạng đàn ông này. Họ thô lỗ, bẩn thỉu, là những gương mặt quá đỗi quen thuộc trong cuộc sống trước đây của cô, những người lao động dưới đáy xã hội. Cô không hẳn là có thiện cảm, cũng chẳng hẳn là chán ghét họ, cô chỉ giống như tránh né một con sên, lập tức đứng dậy và bước ra ngoài.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn