Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 19

Trần Tuyết Du hỏi: “Em cảm thấy là ông nói gà bà nói vịt sao?”

Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Không, vốn dĩ tôi không phải người ham nói chuyện, nhưng trò chuyện với anh tôi lại cảm thấy an toàn.”

Trần Tuyết Du đưa mắt nhìn quanh một lượt, cười hỏi: “Là môi trường này an toàn, hay em cảm thấy con người tôi an toàn?”

Lệnh Nhiễm cũng cười: “Anh thử đoán đi.”

Trần Tuyết Du tiến lại gần cô, giọng nói sát gần bên tai: “Tôi không giỏi đoán tâm tư của phái nữ cho lắm.”

Lệnh Nhiễm cười thầm, cô không quên hơi nóng từ cơ thể anh. Ngay khi anh tiến lại gần, mùi hương đặc trưng của đàn ông ập đến, cô cảm thấy định lực của người này thật tốt. Có lẽ anh đang dựng nên con người cô, giống như tác phẩm này vậy, từng đốt, từng đoạn, khởi thừa chuyển hợp*, nối kết ra sao, khớp nối thế nào, đều có những chuẩn mực riêng. Tất nhiên, có thể sẽ bị kẹt ở đâu đó, nhưng giải quyết xong thì có thể làm tiếp cho đến khi hoàn thành.

*mở đầu (Khởi), tiếp nối (Thừa), phát triển ý mới (Chuyển), và tổng hợp (Hợp)

“Trông không giống.”

“Tại sao lại cảm thấy không giống?”

“Trực giác thôi, tôi cũng không nói rõ được lý do.”

Trần Tuyết Du không truy hỏi nữa.

“Người vừa đến là em gái tôi, con bé có chút mâu thuẫn với gia đình.”

Lệnh Nhiễm không có hứng thú với người nhà anh, nhưng anh chủ động nói ra khiến cô hơi kinh ngạc, cô liền tiếp lời: “Thực ra anh không muốn em ấy đến, vì em ấy làm phiền anh, đúng không?”

Trần Tuyết Du nói: “Con bé còn nhỏ, tôi quả thực chẳng có gì để nói với nó cả, chỉ có thể vỗ về đôi chút thôi.”

Lệnh Nhiễm bảo: “Nhà tôi chỉ có mình tôi, tôi không biết cảm giác có anh chị em là thế nào.”

“Tôi có, nhưng đều là cùng bố khác mẹ, cũng chưa từng sống chung nhiều nên không thể nói là có tình cảm gì. Tất nhiên, sống chung chưa chắc tình cảm đã thân thiết.”

Trần Tuyết Du có phần quá đỗi bộc trực, điều này rất dễ khiến người ta lầm tưởng anh là một người chân thành.

Lệnh Nhiễm nhìn vào mắt anh: “Vậy anh có tình cảm với ai?”

Trần Tuyết Du đáp: “Không chắc chắn.”

Lệnh Nhiễm cười, người như anh chắc là thích sự không chắc chắn, mãi mãi treo lơ lửng chưa quyết, thật là thú vị. Cô thích tình cảnh hiện tại, rất ổn, ở chỗ Trần Tuyết Du, cô được tách biệt khỏi tất cả những thứ vụn vặt, phiền nhiễu. Cô muốn nói chuyện thì nói, muốn ra ngoài thì ra, không lo âu về tiền bạc, không bị ô nhiễm tiếng ồn, mọi thứ đều sạch sẽ, thanh tịnh.

Cô cúi đầu nhìn mô hình: “Vậy anh có thể làm một vài việc chắc chắn.”

Trần Tuyết Du từ phía sau bao phủ lấy cô, nắm lấy tay cô, giọng nói như chứa đựng ý cười: “Phiền em diễn giải lại một lần nữa, vừa rồi tôi nhìn không rõ.”

Quá mạnh mẽ, thứ sức mạnh thuộc về đàn ông áp sát ngay tức khắc, cô cảm thấy chân mình mềm nhũn, toàn thân đều trở nên nhạy cảm.

Cả người như sắp đổ gục xuống, Trần Tuyết Du nhận ra điều đó, anh cố ý để giọng nói và hơi nóng dính chặt sau ót cô: “Thực ra tôi có chuyện muốn bàn với em.”

Giọng nói và hơi nóng thoáng chốc rời xa, mặt Lệnh Nhiễm đỏ bừng, cô quay người lại. Trần Tuyết Du nói: “Về chuyện tôi đã hứa với em.”

Lệnh Nhiễm vẫn luôn không hỏi, vì quá gấp gáp, mới dọn vào vài ngày đã đòi hỏi kết quả sao? Như vậy quá làm khó người ta.

Trần Tuyết Du rất chu đáo: “Bàn ở phòng sách? Hay vừa ăn vừa bàn?”

Lệnh Nhiễm chạm tay lên mặt, cô ngồi xuống: “Cứ nói ở đây đi. Tôi cũng không nỡ giục anh, tôi biết những vụ án đã kết thúc chắc chắn sẽ có độ khó.”

Trần Tuyết Du nói: “Tôi đã gặp một người. Tất nhiên, đối phương không thể nào vừa nghe tôi nói nghi ngờ vụ án này là lập tức hành động ngay được. Em là học sinh, có lẽ không hiểu rõ thái độ của chính quyền đối với những việc này. Vụ hỏa hoạn ở Thập Lý trại được coi là tin tức lớn, dù sao cũng hại chết mấy mạng người, chính quyền rất coi trọng, vì nó liên quan đến uy tín của họ, không thể tùy tiện làm lơ qua loa được. Cho dù chỉ là hỏa hoạn đơn thuần, nhưng dù sao cũng là mấy mạng người, sau cùng vẫn phải xử lý người chịu trách nhiệm.”

Lệnh Nhiễm chăm chú lắng nghe, lời nói của Trần Tuyết Du cũng giống như con người anh, không thể tìm ra kẽ hở.

“Xử lý ai?”

“Ví dụ như các bộ phận liên quan, giám sát không chặt chẽ, luôn phải có người chịu trách nhiệm cho việc này. Kiểu như nếu trường học của em có học sinh gặp tai nạn tử vong trong trường, chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm lãnh đạo nhà trường, thậm chí là người của bộ giáo dục, em hiểu chứ?”

Lệnh Nhiễm đã hiểu.

“Có phải người anh gặp là người của chính quyền không?”

“Phải, nên họ không dễ dàng lật lại cả vụ án chỉ vì vài câu nói của tôi. Tôi nghĩ thế này, bắt đầu từ hướng đó sẽ rất rất khó, chỉ có thể tìm người tư nhân để điều tra. Tuy nhiên, trước đây em không cho tôi hỏi làm sao em biết vụ án có vấn đề, giờ tôi vẫn phải hỏi để có một điểm khởi đầu. Giống như một người cảm thấy không khỏe khi đi khám bệnh, bác sĩ hỏi em không khỏe ở đâu, em bảo là không khỏe nhưng không chịu nói cụ thể thì bác sĩ có tài giỏi đến mấy cũng bó tay, đúng không?”

Trần Tuyết Du kiên nhẫn, tỉ mỉ phân tích cho cô nghe. Anh huy động các mối quan hệ, tiền bạc và thời gian của mình, những thứ này quả thực là những gì tốt nhất anh có thể đưa ra. Anh không nói dối, Lệnh Nhiễm quan sát anh rồi nói: “Trong không khí tại hiện trường có thành phần xăng, điều đó không bình thường.”

Trần Tuyết Du nhíu mày: “Em biết được điều ấy từ đâu vậy?”

“Có người đã xét nghiệm ra, tôi không thể nói với anh làm sao tôi biết được, tôi chỉ có thể cho anh biết điều đó.” Cô giấu anh một phần, cô đoán có lẽ anh sẽ lờ mờ đoán ra cô biết bằng cách nào, nhưng lời đó tuyệt đối không thể thốt ra từ miệng cô.

Trần Tuyết Du gật đầu: “Được, tôi sẽ sớm sắp xếp người bắt đầu điều tra từ phương diện này. Nếu em muốn tham gia, đợi khi điều tra ra được chút manh mối, em có thể trực tiếp trao đổi với người đó.”

Thái độ của anh đúng mực, chân thành, dự tính chu đáo, toàn diện, cứ như thể đã tốn bao tâm sức như vậy thì dù cuối cùng không tra ra được gì, người ta cũng chẳng nỡ oán trách nửa lời.

Cô trầm mặc suy nghĩ hồi lâu, rồi hỏi: “Anh nói để tư nhân đi tra nghĩa là sao? Tra ra rồi, phía công quyền có công nhận không?”

Trần Tuyết Du nói: “Tương tự như danh nghĩa các công ty tư vấn. Thứ này về mặt công khai là không được phép, nhưng trong kinh doanh hoặc một số việc không muốn cơ quan công pháp can thiệp, người ta sẽ dùng đến những công ty tư nhân như vậy. Những chuyện này đối với em có lẽ quá phức tạp, em vẫn còn đang đi học mà.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Kiểu như thám tử chuyên đi chụp ảnh ngoại tình à? Giống như trong phim hay diễn ấy?”

Trần Tuyết Du ngẫm nghĩ một lát: “Đại loại vậy, có thể hơi khác với phim em xem một chút. Còn về việc thực sự tra ra được gì, tuy những vụ án đã kết thúc thường không được xét xử lại, nhưng nếu chuỗi chứng cứ xác thực thì không phải là không có khả năng.”

Cô không tìm nhầm người.

“Tại sao anh lại có thể làm được?”

Trần Tuyết Du biết cô đang hỏi về điều gì: “Tốt số.”

Anh nói với vẻ hơi đùa cợt, nhưng cũng rõ ràng là đang nói về một chuyện nghiêm túc, điểm xuyết vừa đủ, khó lòng nhận ra. Lệnh Nhiễm ngẩn người, một câu trả lời thật ngắn gọn mà không thể phản bác.

Chiết tiệt, có người tốt số, đồng nghĩa với việc sẽ có những người mang số phận chỉ có thể hứng chịu sự bất hạnh.

Câu trả lời ấy lập tức châm ngòi cho cơn giận trong lòng cô. Có lẽ anh hữu ý, hoặc vô tình, nhưng sự tồn tại của những người như anh cũng giống như thành phần xăng trong không khí vậy. Kẻ nào đã làm? Tại sao lại làm? Ở cái nơi và thời điểm mà cô cùng mẹ chẳng hề hay biết gì, ngọn lửa cứ thế bùng lên, lớn đến mức không thể dập tắt, chỉ có thể thiêu chết người, thiêu chết hết người này đến người khác. Cô bỗng cảm thấy bị thiêu đốt bởi một cảm giác nhục nhã cực độ, không phải hương về Lệnh Nhiễm, cũng chẳng phải hướng về Tiêu Mộng Cầm, mà là hướng về một con người, là con người đấy.

Còn về việc bị điều gì làm nhục, cô không nói rõ được, cũng chẳng hiểu thấu, cô tiến lại gần Trần Tuyết Du. Anh cao quá, vóc dáng anh thật thẳng tắp và khoẻ mạnh, quả là một người đàn ông đẹp đẽ làm sao, anh giống như những chiếc lá xanh non mơn mởn của mùa xuân vậy.

Lệnh Nhiễm ghì lấy cánh tay anh, rướn người lên hôn anh. Cánh môi chạm vào gò má, Trần Tuyết Du đứng yên không nhúc nhích. Cánh tay trái của anh bị cô dùng lực níu xuống, cứ như thể bên dưới là làn nước, còn cô đang muốn dìm chết anh vậy.

Nhưng nụ hôn này lại quá nhẹ bẫng, chỉ lướt qua thật khẽ. Anh nghiêng mặt nhìn cô, đôi mắt Lệnh Nhiễm nóng rực, lại tiếp tục hôn lên gương mặt anh.

Hơi thở của cô len lỏi loạn nhịp trên một mảng da thịt nhỏ, bờ môi cũng trở nên nóng hổi. Cô khẽ run rẩy, đột nhiên cắn vào má anh một cái, không quá mạnh cũng chẳng quá nhẹ. Trần Tuyết Du khẽ nhíu mày, tay đặt lên eo cô kéo cô sát lại gần, hai cơ thể dán chặt vào nhau.

“Sao lại còn cắn người nữa?”

Lệnh Nhiễm th* d*c, cô vẫn còn run rẩy. Qua lớp áo mỏng, mồ hôi trên người cô như sắp túa cả ra. Người anh nóng quá, cơ thể lại cứng cáp, lồng ngực đàn ông tựa như một khối sắt vậy.

Ngón tay Trần Tuyết Du mạnh mẽ lách vào khoang miệng cô, cọ nhẹ trên răng, sau đó nó trở nên dính dấp và ẩm ướt. Rất nhanh, anh rút ngón tay ra, giữ chặt cằm cô rồi cúi đầu xuống.

Cô thực sự run rẩy dữ dội, Trần Tuyết Du lại buông cô ra, nới rộng khoảng cách, mỉm cười nói: “Đừng sợ.”

Lệnh Nhiễm yếu ớt lắc đầu.

Cô bị sắc dục tóm gọn trong tích tắc, cô bám lấy cổ anh. Cơ thể người đàn ông này thật mê hoặc, tràn ngập sức mạnh, trưởng thành tới mức không thể trưởng thành hơn, mọi thứ đều đang ở thời điểm đỉnh cao và tuyệt mỹ nhất. Cô muốn chiếm lấy anh, cũng muốn anh thuộc về mình.

Bờ môi Trần Tuyết Du một lần nữa áp sát, đặt vào hõm cổ cô, ngay gần bên mái tóc dài.

Cả người Lệnh Nhiễm nhũn ra, muốn ngã về phía sau, tay Trần Tuyết Du kịp thời đỡ lấy để giữ vững đầu cô.

Anh ôm chặt lấy cô, đôi môi chỉ vùi sâu vào mái tóc và hõm cổ cô, phả ra những hơi thở nóng rực. Anh là một người đàn ông bình thường, cơ thể đã bắt đầu nhen nhóm những mầm mống hưng phấn. 

Thật sự nóng quá, và cũng quá to lớn. Một con người như thế bao phủ hoàn toàn lấy cô, như thể đất trời đang co lại, kẹp cô ở giữa. Tim cô đập như trống bỏi, một luồng xung động bản năng hối thúc Lệnh Nhiễm đáp lại cái ôm của anh một cách mãnh liệt.

Cô muốn ôm lấy anh.

Cô mới mười chín tuổi, trẻ trung nhường ấy. Ngoài điều đó ra, cô chẳng nắm giữ được bất cứ thứ gì, nhưng cơ thể của Trần Tuyết Du đang ở ngay đây, ý nghĩ của Lệnh Nhiễm cũng trở nên mãnh liệt như bản năng vậy.

Lệnh Nhiễm nâng mặt Trần Tuyết Du lên, cô l**m nhẹ lên môi anh. Mềm mại, nóng bỏng, dường như không có hương vị gì. Đôi mắt Trần Tuyết Du trông rất khác so với ngày thường. Sự ôn hòa, bình thản của anh như sụp đổ thành một mảng để rồi biến thành một cái hố đen sâu thẳm không đáy. Lệnh Nhiễm lướt nhìn thật nhanh: quả là sửng sốt và mới lạ.

Cô ngấu nghiến bờ môi ấy một cách đầy mạnh bạo và hỗn loạn. Trần Tuyết Du đột nhiên áp chế sau ót cô, nụ hôn khi này mới thực sự bắt đầu, cô lập tức bại trận. Chút sức lực ban nãy của cô thật sự quá nhỏ bé.

Đúng như tưởng tượng, cảm giác cực kỳ tuyệt đỉnh.

Môi và lưỡi của Trần Tuyết Du như đám rêu xanh mọc lan vào trong khoang miệng cô, nó nồng đậm, ẩm ướt, mang theo hơi thở ảo mộng nóng hổi, rồi thấm sâu vào tận phổi. Lệnh Nhiễm nhắm mắt lại, mùi vị trong phòng sách vì nụ hôn này mà trở nên khác biệt, thật kịch liệt và ngọt lịm đến phát ngấy. Cô đưa tay vò loạn mái tóc Trần Tuyết Du, rúc trong lòng anh, khi thấy mệt liền đổi tư thế, hết động đậy kiểu này lại xoay chuyển kiểu kia. Cô gần như nghẹt thở đến nơi nhưng vẫn không nỡ kết thúc.

Tiếng th* d*c của Trần Tuyết Du như đang ngâm mình trong dòng sông.

Giọng nói của anh cũng giống như rêu xanh, sinh trưởng ở nơi không có ánh mặt trời.

Không thể tiếp tục được nữa, nụ hôn này quá dài và quá sâu khiến người ta trở nên kiệt sức. Cơ thể Lệnh Nhiễm mềm nhũn như đống bùn nhão, trượt khỏi vòng tay anh. Trần Tuyết Du vừa đỡ lấy cô vừa ngồi thụp xuống. Cô ngồi bệt trên sàn nhà, đôi môi sưng mọng, đỏ rực. Cô đã hôn người đàn ông này đến mức lả cả đi.

“Em thấy không khỏe sao?”

Trần Tuyết Du đang chậm rãi từ thú trở lại thành người. Dáng vẻ nửa người nửa thú ấy cũng mới lạ không kém. 

Lệnh Nhiễm ngước mắt nhìn anh, tựa đầu vào cánh tay anh: “Tôi muốn nằm xuống.”

Trần Tuyết Du bế cô lên giường. Lúc đặt cô xuống, Lệnh Nhiễm vẫn luôn nhìn anh.

Gương mặt cô vốn dĩ là một viên ngọc trai, viên ngọc trai ấy nay đã thấm máu. Trần Tuyết Du không nói gì, đầu ngón tay chạm nhẹ lên môi cô một cái, rồi trượt dần theo cằm, xuống cổ, xuống phía dưới nữa. d*c v*ng trong cơ thể cô trỗi dậy, nhưng trông cô chẳng có chút gì là dâm tục.

Cô cứ ngỡ tay anh sẽ còn tiếp tục đi xuống nữa, nhưng Trần Tuyết Du lại dừng lại, anh khẽ v**t v* mặt cô rồi cất lời: “Nghỉ ngơi một lát nhé.”

Anh quá mức tiết chế, lịch sự để cô lại một mình nghỉ ngơi mà không hề tiến thêm bước nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn