Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 18

Trần Tuyết Du đi xuống lầu, tự quét mắt nhìn lại bản thân mình một lượt.

Đã đến giờ cơm tối xong xuôi cả rồi, Trần Tuyết Anh đột nhiên chạy đến, không, là vẫn ngồi trên xe lăn. Cô bé hằm hằm giận dữ, dưới sự giúp đỡ của Trần Tuyết Du và tài xế mới vào được phòng khách.

Trần Tuyết Du mỉm cười hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Trần Tuyết Anh đập mạnh tay xuống xe lăn: “Em muốn chết quách cho xong! Em chịu đủ cái nhà đó rồi, ai cũng nói ra nói vào em, không có lấy một câu nào lọt tai cả. Chẳng lẽ em không muốn nhanh khỏe lại hay sao? Bọn họ đều thật đáng ghét, mặt mày đáng ghê tởm! Ai cũng có một đống đạo lý lớn lao, thật nực cười, em cứ tưởng họ biết nhiều đạo lý như thế thì cuộc đời họ phải hoàn mỹ lắm chứ!”

Trần Tuyết Du cười: “Mẹ có biết em đến đây không?”

“Biết chứ. Anh hai, tại sao anh lại cười? Anh cũng nghĩ em là trẻ con nên mới chế nhạo em phải không?” Mặt Tuyết Anh đỏ bừng lên vì tức giận.

Trần Tuyết Du xoa xoa đầu em gái: “Không đâu. Vì vết thương gãy xương mãi không khỏi nên tâm trạng em mới tệ như thế. Chờ đến khi em có thể chạy nhảy được rồi, những thứ vốn dĩ ngứa mắt biết đâu trông lại vừa mắt thôi.”

Tuyết Anh lớn tiếng tranh cãi: “Không phải đâu, em chán ghét cái nhà đó từ lâu rồi! Một ông bố già lụ khụ, một bà mẹ lắm lời, còn có một thằng em trai ngốc nghếch nữa. Em thật xui xẻo, anh không biết em ngưỡng mộ anh và anh cả đến mức nào đâu, vì các anh đều là người lớn rồi, có thể tự ra ngoài ở riêng, không giống em, chỉ có thể ở trong cái nhà đó, nói chuyện với ai cũng không thông!”

Trần Tuyết Du ra hiệu bảo em gái đừng kích động quá: “Uống nước không? Gào đến khản cả giọng rồi kìa.”

Tuyết Anh phiền muộn đến cực điểm: “Anh cũng không muốn nghe em nói, đúng không? Chúng ta nhìn thì giống một gia đình, nhưng thực chất chẳng ai quan tâm đến ai cả, toàn là giả dối!”

“Tại sao lại nói vậy?”

Cô bé hừ lạnh một tiếng, khoanh tay nhìn anh: “Em nói sai sao? Anh cả với anh Thời Duệ, rồi cả mẹ nữa, đều chỉ biết nịnh bợ bố, thực chất chẳng ai muốn nghe một ông già lải nhải cả. Anh tuy không nịnh bợ, nhưng anh cũng nghe lời bố, chẳng cần biết ông ấy nói đúng hay sai. Vì ông ấy quản lý cả gia đình này, tất cả chúng ta đều phải nghe lời ông ấy. Nếu không nghe lời thì một xu cũng không kiếm chác được, mà không có tiền thì thảm lắm, chúng ta chẳng ai chịu nổi cảnh nghèo khó đâu, em nói đúng chứ?”

Tuyết Anh nói đến cuối cùng có phần tự đắc. Xem kìa, cô bé đâu phải trẻ con, qua bao nhiêu năm quan sát sắc mặt người khác, cô đã sớm biết mỗi người đang toan tính điều gì.

Trần Tuyết Du vẫn cười: “Em không lo học hành cho tử tế đi, trong đầu toàn lo nghĩ gì thế? Dù chuyện giữa người lớn có thế nào thì em vẫn chưa thành niên, học hành mới là việc chính đáng, đừng suy nghĩ quá nhiều, cũng đừng quản quá nhiều, em cũng chẳng quản được gì cả.”

“Cả nhà chẳng có ai đàng hoàng cả, tại sao lại yêu cầu em phải làm việc chính đáng?” Tuyết Anh lại hừ lạnh một tiếng.

Trần Tuyết Du nói: “Em nói vậy thì anh hai cũng chẳng phải người đàng hoàng rồi, em còn muốn nói chuyện với anh nữa không?”

Tuyết Anh phì cười: “Anh là anh hai, là người tốt với em nhất, anh có đàng hoàng hay không thì em vẫn thích anh nhất.”

Trần Tuyết Du nhướng mày: “Được rồi, vậy em có muốn nghe lời anh hai không?”

“Em không muốn đi học, em ghét đi học, em chỉ muốn đánh sập cái trường đó luôn thôi. Em muốn làm ngôi sao, tóm lại là anh đừng có khuyên em đi học.”

“Không khuyên. Vậy thế này nhé, anh hai ngồi nói chuyện với em một lát, chờ tâm trạng em tốt hơn chút anh sẽ bảo người đưa em về.” Thấy Tuyết Anh định nổi giận, Trần Tuyết Du liền trấn an: “Anh còn rất nhiều việc chưa làm xong, vừa nãy chính em cũng nói rồi đấy, chúng ta đều phải nghe theo sự sắp xếp của bố, em cũng không muốn anh hai bị ông ấy trách mắng vì làm việc không tốt, đúng không?”

Sắc mặt Tuyết Anh dịu đi, nhưng mắt bỗng sáng lên: “Anh hai, sao tai anh đỏ thế kia?”

Trần Tuyết Du đưa tay sờ sờ, cười nói: “Bị em làm ồn đến đỏ cả tai đấy.”

Tuyết Anh nghiêng đầu quan sát anh, mũi khẽ hít hà mấy cái: “Không đúng, không khí cũng có hương thơm nữa, anh có bạn gái rồi à? Trong nhà anh chắc không có người phụ nữ nào đấy chứ?”

Trần Tuyết Du đáp: “Có, ngay trước mắt đây này.”

Tuyết Anh xì một tiếng: “Nếu anh mà yêu đương thật thì em sẽ dùng bài Tarot xem cho anh.”

“Xem cái gì?”

“Xem đại kết cục của hai người.”

Trần Tuyết Du mỉm cười, anh dùng nụ cười để che đậy sự thật rằng lòng kiên nhẫn của anh dành cho trẻ con đã sắp cạn kiệt rồi. Con bé ở đây đang cản trở anh, người nhà họ Trần luôn cản trở lẫn nhau như vậy, không có cách nào khác.

Nhưng anh vẫn rất dịu dàng vỗ vai em gái, dùng lời lẽ ngọt ngào khuyên cô bé quay về, tốt nhất là biến ngay lập tức.

Nếu nơi này có người lạ đến, Lệnh Nhiễm sẽ không thể lộ diện. Dù nhìn dưới góc độ nào, mối quan hệ giữa cô và Trần Tuyết Du cũng đều không lành mạnh, giống như loài dơi vậy.

May thay, nếu nhìn tách biệt từng người thì họ đều khỏe mạnh, trẻ trung, điều đó khiến cho mối quan hệ thiếu đạo đức này lại có thêm vài phần mỹ cảm.

Trong khi anh ở dưới lầu nói chuyện với người nhà, Lệnh Nhiễm đã vào phòng của Trần Tuyết Du.

Thật tĩnh lặng, ngay cả mùi hương cũng mang vẻ tĩnh lặng. Mọi vật dụng đều im lìm không tiếng động. Lệnh Nhiễm mở tủ quần áo, thấy trang phục bốn mùa của Trần Tuyết Du được sắp xếp tỉ mỉ, gọn gàng sạch sẽ. Người đàn ông sống độc thân này có thói quen sinh hoạt rất tốt và ổn định, không hề luộm thuộm mà cực kỳ chú trọng trật tự.

Thật tốt, đây đúng là dáng vẻ mà cô thích.

Chiếc giường rất lớn, màu nâu sẫm, cô cúi người sờ thử, cảm giác thật mềm mại và thoải mái. Cô hoàn toàn không coi mình là người ngoài, chiếc giường này vốn đã chờ đợi cô từ khoảnh khắc gặp gỡ trong ngày mưa ấy rồi, bất kể cô có biết hay không.

Cô lại đi sang phòng sách của Trần Tuyết Du. Nơi này bốn bề là giá sách, ở giữa có một chiếc bàn lớn, trên đó đặt một cái mô hình.

Trông nó giống như đền thờ Hy Lạp trong sách giáo khoa, vẫn chưa hoàn thiện, được dựng bằng những thanh gỗ nhỏ rất bình thường.

Lệnh Nhiễm quan sát một lúc, thấy có vài phần chưa đủ vững chãi, có lẽ vì lý do này nên mô hình mới bị bỏ dở ở đây.

Trần Tuyết Du còn có một sở thích rất lành mạnh, tuyệt thật, cứ như thể mối quan hệ của họ cũng nhờ đó mà trở nên lành mạnh hơn một chút vậy.

“Có phải là chờ đến phát chán rồi không?” Trần Tuyết Du luôn như vậy, bước chân rất nhẹ, mở lời cũng rất khẽ khàng, như thể sợ làm kinh động đến người khác. Rõ ràng là anh đã tiễn vị khách kia đi rồi.

Lệnh Nhiễm không hỏi gì cả, chuyện đó chẳng liên quan đến cô. Cô chỉ quay đầu lại cười, cũng chẳng hề thấy ngượng ngùng vì những đụng chạm cơ thể trước đó. Có gì mà phải ngượng ngùng chứ? Anh muốn lên giường với cô, cô cũng muốn lên giường với anh, cứ e dè lúng túng thì tốt nhất là đừng làm nữa.

“Tôi ngắm nhìn linh tinh thôi, anh thích lắp cái này sao?”

Trần Tuyết Du bước tới, cúi đầu nhìn rồi nói: “Để giết thời gian thôi, coi như là một sở thích.”

“Anh học toán mà cũng hiểu cái này sao?”

“Biết chút ít bề nổi thôi, dù sao tôi cũng không phải dân chuyên nghiệp.”

“Có cái nào lắp xong rồi không?”

“Mấy cái lắp xong tôi đều tháo ra rồi, không giữ lại cái nào nguyên vẹn cả. Em muốn xem à?”

Lệnh Nhiễm không quan tâm đến việc xem, cô bắt lấy trọng điểm trong lời nói của anh: “Tại sao phải tháo ra? Cất công dựng lên như thế, cái này tốn nhiều tâm sức lắm, phải có lòng kiên nhẫn mới làm được đấy.”

Trần Tuyết Du quả thực rất giống một người đàn ông có lòng kiên nhẫn.

“Kết quả đều như nhau cả thôi, dù dựng thứ gì thì cuối cùng cũng đều là dựng xong, nên tôi không nghĩ đến chuyện giữ nó lại. Quan trọng là quá trình bản thân đã tốn tâm tư động não để thực hiện nó như thế nào.”

Lệnh Nhiễm lập tức hiểu ra tại sao Trần Tuyết Du mãi vẫn chưa lên giường với mình.

Cô cứ ngỡ ngày đầu tiên dọn vào đây chuyện đó sẽ xảy ra luôn.

Anh không hề có vẻ vồn vã như những người đàn ông khác. Tư thái của anh rất tuyệt mỹ, cái anh muốn là sự mập mờ hư ảo, là kiểu ngắm hoa trong màn sương. Người đàn ông này thật thú vị.

“Hồi cấp hai tôi đã ở nội trú rồi, phải tự học buổi tối. Mẹ tôi nói với tôi rằng mỗi khi đến thứ sáu là bà vui nhất, vui từ sáng sớm, vui mãi cho đến tối khi tôi về nhà. Dĩ nhiên, thứ bảy chúng tôi ở bên nhau cũng rất vui, nhưng mẹ bảo niềm vui vào thứ sáu vẫn là lớn nhất trong tuần, nó khác biệt với niềm vui của ngày thứ bảy.”

Cô nhìn vào tác phẩm chưa hoàn thành: “Tôi đoán, khi anh dựng cái này, khoảnh khắc chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là xong mới là lúc anh vui nhất.”

Trần Tuyết Du đứng sau lưng cô, hơi thở phả lên vai cô: “Em hiểu tôi nhanh quá đấy.”

“Vậy tôi nên chậm lại một chút nhé? Như vậy chắc anh sẽ thấy vui hơn.” Cô nửa đùa nửa thật: “Tuy nhiên, chậm quá cũng không tốt, kẻo lại khiến anh nghĩ tôi ngốc.”

Trần Tuyết Du thật sự bật cười rồi. Trông cô thật sinh động và rạng rỡ, có phần khác biệt so với ấn tượng ban đầu của anh, và tất nhiên, điều đó rất tuyệt.

“Em là người thông minh.”

Ngón tay Lệnh Nhiễm lướt qua những thanh gỗ: “Chưa chắc, có lẽ tôi chỉ đơn thuần là có khả năng nhận diện được anh thôi.” Lúc này trong lòng cô cực kỳ nhẹ nhõm. Cô biết Trần Tuyết Du có cảm giác với mình, và cô cũng vậy. Cô thấy mình chẳng khác gì mấy gã thanh niên nhuộm tóc hay mấy cô nàng thợ phụ ở tiệm làm tóc, cô thực chất có năng lượng vô tận và tự thông suốt chuyện nam nữ mà chẳng cần ai dạy. Chính bộ đồng phục, danh xưng con ngoan trò giỏi đã hạn chế cô, mặt khác, ở trường cũng chẳng có ai phù hợp với cô. Cô chưa bao giờ mơ mộng về những cậu con trai, cô không thích họ, cô cần một người đàn ông.

Trần Tuyết Du xuất hiện thật đúng lúc.

Mẹ mất rồi, cô mất luôn cả lớp xiềng xích cuối cùng, một thân một mình trơ trọi, tự do đến mức không thể tự do hơn.

Trần Tuyết Du cười đáp: “Vậy thì tôi phải cẩn thận một chút rồi, bỗng chốc bị người ta nhìn thấu thế này dễ khiến tôi thẹn quá hóa giận lắm.”

“Anh không giống người sẽ nổi giận.”

“Còn tùy xem nổi giận kiểu gì, chứ kiểu nhảy dựng lên nổi trận lôi đình thì đúng là không có.”

Thật kỳ lạ, giọng anh chưa bao giờ quá cao nhưng khi nhắm mắt lại nghe, bạn cũng biết được người này có nhịp nói bình ổn, khí huyết sung mãn. Lệnh Nhiễm yêu thích cơ thể khỏe mạnh của anh.

“Cái này anh định lắp tiếp chứ?” Cô chỉ vào chỗ khuyết.

Trần Tuyết Du hơi nhíu mày, rồi mỉm cười: “Gặp chút khó khăn, cộng thêm gần đây bận quá nên tạm thời cứ để đó.”

Lệnh Nhiễm nói: “Để tôi xem giúp anh.”

Trần Tuyết Du ngạc nhiên: “Em biết làm cái này sao?”

Lệnh Nhiễm mỉm cười, cúi người xuống bắt đầu nghiên cứu.

Nhiều năm trước, ở Thập Lý trại có thợ mộc, thợ đá, rồi cả thợ hàn nồi, thợ dệt bông. Họ đều là những người thợ thủ công, tay nghề là cái cần câu cơm, rất vững vàng, không phải làm để tiêu khiển. Tiệm salon Hồng Mai vốn dĩ là nhà của một ông lão thợ mộc, trong nhà đầy rẫy phoi bào, giữa đống phoi bào đó là một ông thợ mộc già nua. Lệnh Nhiễm nhìn ông làm đồ, nhìn một cái là hiểu ngay. Ông thợ mộc bảo: “Cái con bé này thật là lanh lợi quá đi, tiếc là con gái thì khó mà theo nghề này, học cái này cũng chẳng có tiền đồ.”

Cô cũng chẳng định học, nhưng những gì đã nhìn thấu thì khó mà giả vờ ngu ngơ được.

Lệnh Nhiễm biết Trần Tuyết Du đang bị kẹt ở đâu.

“Để tôi thử xem, anh có ngại khi tôi ở trong phòng sách của anh không?”

“Không ngại.”

“Có ngại khi tôi can thiệp vào tác phẩm của anh không?”

Trần Tuyết Du nói: “Sao đột nhiên lại lịch sự thế này?”

Lệnh Nhiễm hỏi ngược lại: “Ý anh là trước đây tôi không lịch sự sao?”

Trần Tuyết Du thực sự muốn cười: “Đúng vậy, hóa ra em cũng có những lúc hoạt bát đấy chứ.”

Lệnh Nhiễm cười: “Chẳng lẽ tôi không có quyền được hoạt bát sao?”

Dĩ nhiên là có, nhưng mẹ vừa mới qua đời không lâu, lại cứ thế cười nói vui vẻ với một người đàn ông, liệu cô có lương tâm không? Cái thứ đó chắc là đã bỏ quên cô rồi, chẳng mọc nổi trong lồng ngực cô.

Cô vén tóc: “Nếu tôi nói tiếp, e là anh sẽ tưởng tôi không chỉ thiếu lịch sự mà còn ngang ngược nữa.”

Trần Tuyết Du cảm thấy nhẹ nhõm, tâm trạng khá tốt, thậm chí có chút tuyệt diệu. Anh ở lại đó nhìn Lệnh Nhiễm hí hoáy với món đồ, cô không nói năng gì nữa, rất tập trung. Liệu trí tuệ của cô có vượt qua anh không? Tim anh chợt thắt lại một cái.

Quả thực là vậy, sau một hồi lâu, Lệnh Nhiễm đứng thẳng người lên: “Xong rồi, anh cứ thế lắp tiếp là được.”

Cô làm trông có vẻ chẳng tốn chút sức lực nào, thật đáng nể, không khoe khoang cũng chẳng khiêm tốn, cứ bình thản giải quyết xong vấn đề. Trần Tuyết Du cứ nhìn cô chằm chằm.

“Đơn giản thế thôi sao?”

Lệnh Nhiễm nói: “Cũng tình cờ thôi, trước đây tôi từng thấy người ta làm những thứ tương tự. Cũng giống anh, tôi biết chút ít bề nổi, nhưng có lẽ tinh thông hơn anh một xíu?”

Trần Tuyết Du dĩ nhiên là khiêm tốn, đó chẳng phải là bề nổi, nó tiêu tốn tâm lực và thử thách kỹ năng. Cái anh tận hưởng khi làm việc này chính là sự thách thức và trau chuốt từng chi tiết.

Anh tuyệt đối không ngờ cô lại biết cái này, không chỉ biết mà trình độ còn cao hơn anh. Bình thường cô không hề đụng đến những thứ này, vậy mà vừa ra tay là thuận lợi vượt rào, đúng là một người thông minh.

“Đâu chỉ là một xíu, tốt hơn tôi quá nhiều.”

“Thế thì hơi quá rồi, tôi biết là không đến mức đó đâu.”

Cả hai cùng cười, vì tiếng cười ấy mà căn phòng càng thêm tĩnh mịch. Ngoài tiếng cười khẽ, Lệnh Nhiễm thích không gian này: “Ở biệt thự thật tốt.”

Nói ra nghe cứ như lời thừa thãi, Trần Tuyết Du không nghĩ vậy, anh hỏi cô tốt ở điểm nào.

“Anh từng ở ký túc xá chưa? Mẹ tôi luôn hy vọng tôi ở nội trú, thực ra tôi ghét ở nội trú lắm.”

Trong ký túc xá cấp hai của Lệnh Nhiễm có mười sáu người ở. Hai bên xếp ba chiếc giường tầng, mười hai người ở chung, đã đủ đông, đủ chật chội rồi, vậy mà có trời mới biết, lối đi ở giữa vẫn còn nhét thêm được hai chiếc giường tầng nữa. Nếu bạn muốn ra hành lang phơi quần áo, bạn phải cúi thấp người xuống, đưa chậu rửa mặt luồn qua giường người ta, lại còn phải canh chừng để nước không nhỏ vào chăn màn của họ, tóm lại là một sự thận trọng đầy khổ sở.

Bạn vừa hít vào là hít ngay lấy hơi thở của người khác, tiếng ngáy, tiếng nghiến răng, tiếng nói mớ, tiếng nói chuyện phiếm… Bạn tưởng như đang qua đêm trong ký túc xá, nhưng mỗi đêm đều là đêm của tất cả mọi người. Bạn tưởng rằng đêm khuya phải là không gian riêng tư, nhưng trong ngôi trường rộng lớn và chật chội ấy, không hề có không gian riêng tư.

Trường học ở phương bắc đầy rẫy những ký túc xá như thế, nói rộng hơn thì học ở Trung Quốc đầy rẫy những ký túc xá như vậy. Có biết bao nhiêu người, biết bao nhiêu học sinh trung học đều sống như thế, khóa này qua khóa khác, năm này qua năm khác.

Đèn tắt, cửa khóa, mười mấy con người bị nhốt trong một căn phòng nhỏ hẹp, âm thanh chồng lên âm thanh, chẳng ai có thể ngủ ngon. Bạn không nói chuyện thì người khác sẽ phát ra tiếng, bạn muốn vệ sinh sạch sẽ thì người khác lại ở bẩn. Chuyện đó quá đỗi bình thường, bình thường đến mức chẳng ai thấy có vấn đề gì. Vấn đề nằm trong lòng Lệnh Nhiễm, nó sưng tấy lên như hạt đậu xanh ngâm nước, và cứ thế tiếp tục sưng tấy.

Cô bình thản kể về cuộc sống ký túc xá.

“Có người thích ở ký túc xá vì thấy náo nhiệt. Có lẽ cũng có người giống tôi, đều đang phải chịu đựng nó, chẳng qua mọi người không nói ra, mà nói ra cũng chẳng có ích gì. Trường học quá đông người, bọn tôi đều là con cái nhà những gia đình bình thường, chỉ có thể ở như vậy thôi.”

Lệnh Nhiễm thấy Trần Tuyết Du chăm chú nghe mình nói, lại cười bảo: “Nhưng tôi cũng không muốn về Thập Lý trại, có lẽ ở đó khá hơn ký túc xá một chút, nhưng bên ngoài toàn là âm thanh, cứ như thể chực chờ xé toạc cửa sổ lao vào vậy. Mí mắt nhắm tuy đã lại nhưng bên trên lại dính đầy đủ loại thanh âm.”

Cô nói những điều này mới có chút dáng vẻ của một nữ sinh trung học đầy bất lực, hoàn thành việc học trong sự bất lực đó, lại không tiện oán trách quá nhiều. Ai nấy đều như vậy, không chỉ mình cô có cảm xúc, chẳng qua cảm xúc của cô thực sự quá sâu đậm, có lúc hận cả thế giới nhưng vẫn phải mỉm cười điềm tĩnh.

Trần Tuyết Du hỏi: “Có kỷ niệm nào vui vẻ không?”

Lệnh Nhiễm suy nghĩ kỹ một chút, chẳng có gì đặc biệt.

“Có bạn học nào chơi thân không? Hay giáo viên nào em yêu quý?”

Lệnh Nhiễm lắc đầu: “Cũng không hẳn là ghét, ai nấy đều bận việc của người nấy thôi. Còn anh, lúc đi học anh có phiền muộn gì không?”

Trần Tuyết Du đáp: “Trước khi ra nước ngoài thì cơ bản là không có. Sau khi ra nước ngoài phải thích nghi với môi trường mới, khó tránh khỏi có vài trải nghiệm không vui, nhưng cũng không hẳn là phiền muộn gì lớn.”

Lệnh Nhiễm cười nói: “Điều kiện gia đình anh chắc hẳn rất tốt, vì vậy những phiền muộn của chúng ta cũng khác xa nhau.”

“Phải, chúng ta có rất nhiều điểm khác biệt.”

“Ví dụ như chuyện ăn mặc đi lại, giáo dục được nhận, thói quen sinh hoạt và rất nhiều thứ khác nữa. Thông thường mà nói, chúng ta rất khó để giao tiếp, rất dễ rơi vào cảnh ông nói gà bà nói vịt, ai nói đường người nấy.”

“Chẳng phải chúng ta đang giao tiếp đấy sao?”

Lệnh Nhiễm mỉm cười thấu hiểu, gật đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn