Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 17

Lệnh Nhiễm đến chùa Chính Phong một chuyến.

Trời nóng như đổ lửa nhưng trong chùa cây cổ thụ chọc trời tỏa ra một vùng bóng râm mát mẻ, quả là một nơi tránh nóng tuyệt vời. Cô không báo trước với Trần Tuyết Du, cứ thế bước vào như bao khách hành hương bình thường khác. Thực ra cô cũng chẳng phải khách hành hương, cô không tin vào những chuyện ấy. Thế nhưng nhiều người lại tin. Chùa dù hẻo lánh, trời dù nóng đến mấy vẫn có người tìm đến. Kẻ nghèo, người giàu, khi đã bước vào cửa phật dường như chúng sinh đều bình đẳng như nhau.

Nơi đây cung cấp chè đậu xanh miễn phí, lại có cả cơm chay giá ba tệ một phần, ăn xong phải tự mình rửa bát. Người vẫn thưa thớt như mọi khi, không gian tĩnh mịch. Lệnh Nhiễm bưng một bát mì chay Quan Âm ngồi xuống ăn, bên cạnh có một người đàn ông cũng đang ăn món tương tự.

Lệnh Nhiễm nhận ra Thời Duệ, chỉ một lần lướt qua hôm đó cô đã ghi nhớ gương mặt anh ta.

Lúc ăn anh ta ở ngay bên cạnh, lúc rửa bát cũng ở ngay bên cạnh, cho đến khi xuống địa cung cúng bái, anh ta vẫn hiện diện ở đó.

Vừa bước ra khỏi bậc thềm, Lệnh Nhiễm sực nhớ tới chiếc mũ, Thời Duệ đã bước nhanh tới từ phía sau: “Đang định gọi cô lại, cái này là của cô đúng không?” Trên tay anh ta chính là chiếc mũ của cô.

Lệnh Nhiễm nhận lấy: “Cảm ơn anh.”

Thời Duệ bắt chuyện rất tự nhiên: “Không có gì, vừa rồi bên trong chỉ có mình cô, tôi đoán là cô quên mũ.”

Lệnh Nhiễm vân vê vành mũ: “Anh cũng có người thân thờ phụng ở đây sao?”

“Bố tôi. Trước đây ông không ở chỗ này, nhưng thấy nơi này thanh tịnh nên tôi chuyển ông sang đây. Còn cô…” Thời Duệ ngập ngừng.

Lệnh Nhiễm đáp: “Cũng giống anh, mẹ tôi ở đây.”

“Thất lễ quá, thấy cô còn trẻ như vậy…”

“Không đâu, không phải ai cũng có thể sống đến già mới khuất bóng.”

“Đúng vậy, bố tôi lúc mất thực ra cũng còn sớm lắm, chưa kịp hưởng thụ gì.”

Đây cũng là một cách để lân la làm quen sao? Lệnh Nhiễm liếc nhìn anh ta hai cái, trông không đáng ghét, nhưng cũng chẳng khiến người ta yêu thích. Ngũ quan đoan chính, ra dáng một người tốt. Nhưng cái gọi là tướng mạo thì khó mà nói trước được, có lão già mặt mày từ bi nhưng khi vắng người lại đột ngột làm trò đồi bại. Có gã đàn ông m*nh tr*n trông chẳng phải hạng người hiền lành nhưng lại có thể quát lớn một tiếng dọa đuổi tên lưu manh.

“Đại đa số những người bình thường đều chưa từng hưởng thụ gì cả, ăn được bữa ngon hay mua được bộ quần áo mới đã tính là chuyện vui rồi.”

Thời Duệ cảm thán: “Bây giờ điều kiện của tôi tốt hơn khi trước nhiều, tiếc là ông ấy chẳng thể hưởng thụ được nữa.”

Có lẽ anh ta cảm thấy cùng mất đi người thân nên có chút đồng cảm kiểu đều là những kẻ lưu lạc nơi chân trời góc bể?

Lệnh Nhiễm nói: “Không có cách nào cả, con người sống trên đời khó tránh khỏi việc mọi chuyện không như ý muốn.”

Thời Duệ nhìn cô từ trên xuống dưới: “Thấy cô còn trẻ mà cảm giác nhìn nhận mọi việc rất thấu đáo.”

Lệnh Nhiễm không mấy bận tâm: “Những lời như vậy không có gì lạ lùng cả, cũng chẳng liên quan gì đến thấu đáo hay không, ai mà không nói được vài câu đạo lý chứ?”

Thời Duệ thấy cô bước xuống bậc thềm liền đi theo: “Cô nói đúng lắm, dù sao người còn sống vẫn phải tiếp tục sống. Lúc đầu tôi thấy rất đau khổ, nhưng thời gian trôi đi, tuy vẫn còn đau buồn nhưng ít nhiều cũng nguôi ngoai đi phần nào.”

Lệnh Nhiễm giữ im lặng. Cô sẵn lòng nói thêm vài câu với những người đàn ông trẻ tuổi và ưu nhìn, nhưng rõ ràng Thời Duệ không nằm trong gu thẩm mỹ của cô. Anh ta không xấu, nhưng hạng người không xấu thì đầy rẫy ra đó, ai cũng đến bắt chuyện thì cô tiếp sao cho xuể?

Cô đến đây để viếng mẹ, tâm trạng lẽ ra phải bi thương, đó mới là cái đúng phù hợp với chuẩn mực xã hội. Nhưng lúc này cô chỉ thấy nôn nóng trước những lời cảm thán của người bên cạnh. Anh ta vẫn đi theo cô, dĩ nhiên cũng chẳng có vấn đề gì lớn, đều là đi ra phía cổng, nói bâng quơ vài câu cũng không sao.

Đến sát cửa lớn, Lệnh Nhiễm mới nói: “Là chính anh muốn nguôi ngoai, liên quan gì đến thời gian?” Câu này nếu là người khác nói thì chẳng khác nào mỉa mai, nhưng cô nói thì lại cực kỳ thản nhiên, như thể chẳng có chút cảm xúc nào.

Thời Duệ dường như không lường trước được, có chút lúng túng. Bình thường nghe người khác kể về nỗi bất hạnh của mình, dù thế nào cũng phải an ủi lấy lệ vài câu, nhưng cô thì không, cô còn đâm một nhát vào thực tại, nhưng lại chẳng có vẻ gì là mang ác ý.

Nói xong, Lệnh Nhiễm cũng không quan sát phản ứng của anh ta, tự mình bỏ đi.

Chùa Chính Phong cách nhà Trần Tuyết Du rất xa. Cô không bắt taxi mà bắt một chiếc xe buýt rồi ngồi xuống một vị trí tuỳ hứng. Nhìn qua cửa kính, ngồi đến tận bến cuối rồi lại đổi sang chiếc xe khác. Cứ ngồi như thế rất lâu, cho đến khi ánh sáng trời chiều ngả hẳn về phía tây.

Điện thoại để chế độ im lặng nên cô không nhận được mấy cuộc gọi từ Trần Tuyết Du. Đến khi nhìn thấy thì Lệnh Nhiễm đã gần về tới biệt thự. Thấy đèn trong nhà đã sáng, cô đoán Trần Tuyết Du đang ở trong.

Trần Tuyết Du vừa hay bước ra, vội vàng đi xuống bậc thềm, thấy cô về liền dừng bước.

Lệnh Nhiễm mỉm cười với anh: “Tôi thấy cuộc gọi nhỡ hơi muộn. Vốn định gọi lại nhưng đã đến cửa nhà anh rồi nên thôi.”

Như vậy là hơi thiếu lịch sự, cô biết rõ điều đó, để xem Trần Tuyết Du sẽ nói gì.

Anh đúng là người có giáo dưỡng, mỉm cười hỏi: “Điện thoại để chế độ im lặng sao?”

Trần Tuyết Du mở cửa ra hiệu cho cô bước vào. Lệnh Nhiễm nói: “Tôi không thích nghe điện thoại ở nơi công cộng. Tôi đoán anh chắc chắn rất bận, mà cũng chưa chắc có việc khẩn cấp gì cần tìm tôi.”

Anh gật đầu: “Một mình ra ngoài vẫn nên chú ý an toàn đôi chút. Vì buổi sáng không nghe em nói là sẽ ra ngoài, về nhà thấy em không có ở đây nên tôi mới muốn gọi điện hỏi thăm.”

Lệnh Nhiễm cười nói: “Tôi không phải trẻ con, tôi sẽ chú ý mà. Anh không bận sao?”

Trần Tuyết Du đáp: “Dù bận đến mấy, đến giờ về nhà thì cũng phải về thôi.”

“Là vì cảm thấy trong nhà có người đang chờ sao?” Cô hỏi một cách đầy ẩn ý nhưng cũng rất trực diện. Trần Tuyết Du sở hữu một gương mặt khiến người ta thấy thuận mắt, vừa nhìn thấy anh, tâm trạng cô liền tốt lên đôi chút. Anh nói chuyện cũng thú vị, lại là người có tiền, trông không giống một kẻ rỗng tuếch.

Người như anh chắc hẳn không phải là số đông trong giới đàn ông, điểm này Lệnh Nhiễm hiểu rất rõ. May mắn thay, cô là kiểu người đối mặt với cơ hội tuyệt đối sẽ không bao giờ do dự nhìn trước ngó sau.

Trần Tuyết Du nhìn sâu vào đôi mắt cô, anh không nói gì. Những câu hỏi đầy ám muội như thế này, một khi có câu trả lời quá rõ ràng, bầu không khí sẽ lập tức sụp đổ, trở nên nhạt nhẽo. Anh chỉ nhìn cô, dùng ánh mắt để thay lời muốn nói.

Ánh mắt ấy như muốn xuyên thấu qua lớp da thịt, thẩm thấu vào tận xương tủy, mạch máu. Tim Lệnh Nhiễm khẽ lỗi nhịp. Thật tốt quá, trái tim cô vẫn có thể đập như thế, tràn đầy sức mạnh và nhịp điệu. Cô sẽ lên giường với anh, dù không biết là ngày nào, nhưng cô biết chắc chắn mình sẽ làm vậy. Đúng là một từ ngữ thô thiển, hình như cô đã nghe thấy nó ở Thập Lý trại từ nhiều năm trước. Cô trời sinh vô tâm, cũng chẳng biết hổ thẹn, cô vừa mới đi viếng mẹ về, vậy mà lại muốn lên giường với một người đàn ông.

Gương mặt cô hơi nóng lên, cô nói khẽ: “Tôi lên lầu tắm một lát, người ngợm dính dớp quá.”

Trận tắm này kéo dài rất lâu. Bên ngoài trời đã tối hẳn, Lệnh Nhiễm không bật đèn, cứ thế ngồi trong bóng tối chậm rãi lau tóc, không rõ đang nghĩ gì. Tiếng bước chân của Trần Tuyết Du rất nhẹ, giọng nói cũng khẽ khàng. Anh bước lên lầu, vừa định bật đèn thì Lệnh Nhiễm ngăn lại: “Đừng, tôi không muốn bật đèn.”

Nói đoạn, cô khẽ cười: “Suýt nữa thì quên, đây là nhà của anh.”

Trong không khí, hơi nước và hương thơm của người phụ nữ quấn quýt lấy nhau thành từng sợi, bao bọc lấy cả người anh, ấy là một cảm giác vô cùng tốt đẹp. Trần Tuyết Du dựa lưng vào tường mỉm cười: “Không muốn bật thì không bật. Tôi thấy em lên lâu quá chưa xuống, nên muốn hỏi xem em…”

“Tu dưỡng của anh tốt thật đấy, tôi ngắt lời như vậy mà anh cũng không giận, đúng không?” Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ xấu xa, cảm thấy khá thú vị.

Trần Tuyết Du nói: “Không đâu, đều là chuyện nhỏ mà.”

Lệnh Nhiễm bảo: “Anh sống trong căn nhà tốt thế này, đúng là cũng chẳng có gì đáng để bực mình nữa.”

Cô ngồi trên chiếc ghế ngoài ban công, lưng hướng về phía Trần Tuyết Du, tiếp tục lau tóc.

Nơi đường chân trời phía xa xăm chỉ còn sót lại vài vệt mây tàn xám xịt.

Trần Tuyết Du lặng lẽ bước tới, tự nhiên cầm lấy chiếc khăn lông lau tóc giúp cô: “Cũng đúng, ở trong căn nhà tốt thế này, tôi không nên có điều gì không hài lòng.”

Lệnh Nhiễm không từ chối, cô chậm rãi tựa người về phía sau, nhắm mắt nói: “Thực ra, hôm nay tôi đã đến chùa Chính Phong.”

“Em có thể nói với tôi, tôi lái xe đưa em đi sẽ tiện hơn.”

“Không cần đâu, tôi tìm được đường, cũng không thích đi cùng người khác.”

“Nếu trong lòng em thấy khó chịu, chúng ta sẽ không bàn về chủ đề này nữa.”

“Tôi nói chuyện này không phải để người khác thương hại mình. Anh cũng không có nghĩa vụ phải buồn cùng tôi, huống hồ, hình như tôi cũng không thấy khó chịu cho lắm.”

“Có lẽ chỉ là vì em vẫn chưa kịp định thần lại thôi.”

“Thế sao? Tôi nói thật lòng đấy, từ đầu đến giờ tôi chưa từng thấy đau đớn đến mức nào. Tôi không cho anh bật đèn cũng là vì lý do này. Tôi nhớ thầy giáo từng dạy về nghĩa của cụm từ ‘bất khi ám thất’.* Vừa rồi, tôi đột nhiên hiểu ra từ đó ám chỉ điều gì. Đó là khi một mình, người ta có đủ dũng khí để đối diện với sự thật của chính mình hay không, có tự lừa dối bản thân hay không. Tôi không hề cảm thấy đau đớn đến chết đi sống lại vì cái chết của mẹ, đó là sự thật.”

*Bất khi ám thất: không lừa dối khi ở trong phòng tối. Hiểu rộng ra là: Sống ngay thẳng, chính trực, không làm điều sai trái dù không ai nhìn thấy.

Trần Tuyết Du nắm lấy lọn tóc mềm mại của cô: “Tôi chưa từng trải qua chuyện này nên khó mà nói ra điều gì thích hợp để an ủi em, xin lỗi.”

Lệnh Nhiễm nhắm mắt cười: “Nhưng tôi đang nói chuyện với một người sống, và nói những lời thật lòng. Còn anh? Anh đang nghĩ gì?”

“Muốn nói gì đó để tâm trạng em tốt hơn, nhưng dường như nói gì cũng đều quá nhẹ nhàng, chi bằng không nói gì cả.”

“Phải, mọi thứ đều là vô ích thôi, chúng ta rồi cũng sẽ phải chết.”

Toàn thân cô thả lỏng cực độ, không chút phòng bị, cứ như thể giây tiếp theo có chết đi thì cũng chẳng sao.

Động tác lau tóc của Trần Tuyết Du khựng lại.

Lệnh Nhiễm lại cười: “Đừng sợ, tôi sẽ không chết trong nhà người khác đâu, để tránh biến nó thành nhà có người chết oan làm anh thiệt hại tiền bạc. Tôi cũng chưa muốn chết.”

Trần Tuyết Du hỏi: “Em có muốn sống không?”

“Cũng không hẳn là muốn. Thế mới tệ chứ, không muốn sống cũng chẳng muốn chết. Bây giờ dù cả hai con đường đều trải ra dưới chân, tôi cũng chẳng biết đi đường nào thì tốt hơn.”

Cô bỗng nhiên chậm rãi mở mắt: “Anh có kinh nghiệm sống nào muốn truyền thụ không?”

Trần Tuyết Du đáp: “Không có. Những thứ này không thể rập khuôn máy móc được, nó không phải công thức toán học, nói ra sẽ thấy giả tạo và sáo rỗng. Vả lại, tôi cũng từng trải qua lứa tuổi như em, ghét nhất là nghe những người lớn tuổi hơn giảng giải đạo lý.”

Trò chuyện với anh đúng là thoải mái, không cứng nhắc, cũng không áp lực. Nghĩ đến đâu nói đến đó, như dòng nước sống, thuận thế mà chảy, không gò bó theo địa hình. Trần Tuyết Du sẽ không giáo huấn cô, mà cô cũng chẳng cần điều đó. Cuộc đời toàn là giả dối, chỉ có cảm giác mới là thật, mắt thấy, tai nghe, cơ thể cảm nhận.

“Anh ngửi thử tóc tôi đi.” Cô ra lệnh cho anh bằng một thanh âm rất khẽ.

Trần Tuyết Du mỉm cười không tiếng động, nâng mái tóc cô lên hít hà, đó là một mùi hương rất quen thuộc và thanh khiết.

“Mùi hương là thật, đúng không?”

Trần Tuyết Du khẽ ừ một tiếng, bàn tay anh chậm rãi vươn tới chạm vào gò má còn mềm mại hơn thế của cô. Tim Lệnh Nhiễm đập thình thịch, hàng mi khẽ rung rinh. Cô cụp mắt xuống nên không nhìn thấy gương mặt Trần Tuyết Du ở phía sau, mà cũng chẳng cần nhìn. Mắt nhìn thấy đôi khi lại làm phân tán cảm giác của làn da.

Ngón tay người đàn ông sạch sẽ, cân đối. Xương ra xương, thịt ra thịt. Những mạch máu trên mu bàn tay như đang đập rộn ràng trên mặt cô. Tràn ngập sức sống quá đỗi, dương khí thật mạnh mẽ và nóng bỏng, khiến người ta cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Sự thỏa mãn này đến một cách lặng lẽ nhưng k*ch th*ch, khác hẳn với bất kỳ loại kh*** c*m nào trước đây.

Cô bỗng nhiên được đỡ dậy. Hoàng hôn đã tắt lịm, cả người Trần Tuyết Du cũng chìm vào bóng tối, chỉ còn thấy lờ mờ đường nét khuôn mặt. Bàn tay anh nhanh chóng tiếp tục mang lại cho cô sự thỏa mãn ấy, anh v**t v* khuôn mặt, bờ môi, rồi lướt đến vành tai cô. Cả hai đều im lặng, chẳng cần phải nói gì nữa.

Tư vị thật tuyệt. Lệnh Nhiễm khẽ th* d*c, cô nắm lấy tay anh, nắm thật chặt.

Gương mặt cô nóng bừng, cơ thể cô cần một người đàn ông tràn đầy dương khí và sức mạnh. Cô muốn m*t mát anh, muốn ngồi lên người anh để khám phá xem cơ thể anh nóng đến nhường nào, liệu có tan chảy vào trong cơ thể cô như kem bơ hay không… A, miếng bánh kem vĩnh viễn không ăn được ấy. Cô đột nhiên buông tay anh ra, suýt chút nữa là ngã khỏi chiếc ghế mây.

Trần Tuyết Du ôm lấy cô, cô thật nhẹ. Lệnh Nhiễm bị nhiệt độ cơ thể anh k*ch th*ch, người đàn ông này sao mà nóng đến thế, nhiệt lượng như thể chẳng bao giờ cạn kiệt. Cô cũng bám chặt lấy anh.

Cái thứ ẩn giấu trong cốt tủy ấy thiêu đốt khiến cô run rẩy. Cô dùng môi cọ xát lên tai Trần Tuyết Du. Vành tai anh mỏng manh, nhanh chóng đỏ ửng lên sau đó.

Chút xíu nữa thôi là đã chạm vào môi anh rồi, đó là bờ môi của một người đàn ông. Chiếc điện thoại khốn khiếp đột nhiên sáng lên, tiếng chuông reo vang dội, một tia sáng lọt vào căn phòng tối. Trần Tuyết Du nói với cô: “Đợi chút.”

Tai anh nóng rực, anh biết rõ bước tiếp theo phải làm gì. Ngay tại ngưỡng cửa sắp thực hiện, mọi thứ bỗng dừng lại đột ngột. Như thế này cũng tốt, d*c v*ng mãnh liệt nhưng chưa thực sự đạt được. Trần Tuyết Du rất hài lòng với khoảnh khắc vừa rồi.

Nghe điện thoại xong, anh nói với Lệnh Nhiễm trong bóng tối: “Đừng xuống lầu, đợi tôi lên tìm em.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn