Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 16

Khu vườn của Trần Tuyết Du vô cùng thu hút.

Trong đó có một gốc hồng cổ thụ rất lớn, dáng cây tuyệt đẹp, màu hoa rực rỡ, nhìn thoáng qua cứ ngỡ là một tòa núi hoa.

Đó là vào một ngày thuộc năm nọ, anh lái xe ngang qua một thị trấn nhỏ, thấy trước sân nhà người ta có một cây hoa như vậy, nở rộ quá mức rạng ngời, những người đi cùng đều trầm trồ khen ngợi. Trần Tuyết Du muốn mua, người ta không chịu bán, nói rằng đã tốn bao công sức chăm bón, nuôi nấng biết bao nhiêu năm, nhưng sau một hồi thương thảo thì cuối cùng vẫn bán. Có thể thấy, chẳng có thứ gì là không mua được. Chỉ riêng việc tìm xe vận chuyển nó về đây đã tốn không ít tâm sức, nhưng anh vốn luôn kiên nhẫn với cái đẹp nên chút công sức đó chẳng đáng là bao.

Lệnh Nhiễm ngắt một bông, cài lên tóc.

Ngoài hoa hồng, chủng loại hoa lá ở đây còn rất nhiều, có một chậu lan chắc hẳn rất quý hiếm, lá ngắn và rộng, hoa nở bông kép, Lệnh Nhiễm chỉ cảm thấy đây chắc là một loài lan.

Khi Trần Tuyết Du về đến nhà, ánh sáng chiều tà vẫn chưa tan hết. Anh đến bên cạnh từ lúc nào, Lệnh Nhiễm hoàn toàn không hề hay biết, anh đã đứng ngắm cô được một lúc rồi.

“Đang ngắm hoa sao?” Trần Tuyết Du mỉm cười hỏi.

Lệnh Nhiễm quay đầu lại: “Không, tôi đang đếm.”

Hoa thì ít như vậy, ngón tay Trần Tuyết Du khẽ chạm vào phiến lá như dải lụa xanh: “Được bao nhiêu rồi?”

“Chắc là mười chín lá.”

“Thế thì em đếm sai rồi, là hai mươi.”

Anh tự nhiên tiến lại gần, hương thơm thanh tao ấm áp cũng theo đó mà kề sát cạnh bên.

Người này thậm chí còn biết hoa trong nhà mình có bao nhiêu lá sao? Lệnh Nhiễm âm thầm đếm lại một lần nữa, làm gì có lá thứ hai mươi nào chứ?

“Vẫn là mười chín.”

Trần Tuyết Du đứng chếch phía sau cô, anh đưa tay ra, vờ như đang lướt qua ngón tay cô để chỉ vào từng chiếc lá. Đếm xong, hơi thở anh bỗng chốc vây lấy vành tai cô: “Đếm lại xem?”

Thực sự gần quá, đó là hơi thở của người sống. Dù da thịt chưa hề chạm nhau, nhưng hơi nóng và khí chất của người đàn ông đã ùa đến đầy mạnh mẽ. Lệnh Nhiễm bỗng thấy bàng hoàng, cô xoay người lại, ngẩng mặt nhìn Trần Tuyết Du.

Ánh hoàng hôn rây qua kẽ lá cọ, sắc vàng rực rỡ đậu trên mặt người thành từng vệt, từng vệt. Gió khẽ thổi, ánh sáng dịu dàng lay động, dừng lại trên hàng mi, rồi lại đậu trên sống mũi cao vút.

Trần Tuyết Du rũ mắt, đối diện với cô trong giây lát rồi mới hơi nghiêng người đi.

Anh định hôn cô sao? Lệnh Nhiễm nhanh chóng nhận ra mình đã lầm. Trần Tuyết Du chỉ đưa tay ra đỡ lấy bông hoa đang sắp rơi: “Trong vườn nhiều hoa lắm, nếu em thích thì cả mùa hè này đều có hoa tươi để cài.”

Lệnh Nhiễm cũng đưa tay sờ thử: “Cứ tưởng anh sẽ không vui vì tôi tự ý ngắt hoa của anh.”

“Trông tôi giống người hẹp hòi như thế sao?”

“Không giống, tôi càng giống kẻ thiếu ý thức hơn, quá tùy tiện.”

“Đây là tư gia, không cần để ý tới ý thức công cộng.”

Lệnh Nhiễm mỉm cười cúi đầu, tiếp tục đếm lá, vẫn không đúng. Trần Tuyết Du vừa cười vừa nắm lấy ngón tay cô: “Để tôi giúp em.”

Anh là đàn ông, đối với những trò này quá đỗi thành thục, đạt đến độ nhuần nhuyễn không chút gượng gạo. Một người đàn ông trưởng thành muốn khiến một người phụ nữ khác giới rung động dường như là việc quá dễ dàng. Mặt Lệnh Nhiễm nóng bừng lên, trông giống như đang thẹn thùng. Cô dọn vào đây vốn là ngầm cho phép một vài chuyện xảy ra, Trần Tuyết Du rất kiên nhẫn, tiến triển từng bước một, như thế sẽ không khiến người ta nảy sinh ác cảm.

“Chẳng phải vẫn là mười chín sao?”

Cô khẽ cười một tiếng, Trần Tuyết Du như bừng tỉnh: “Ồ, chẳng lẽ là tôi nhớ nhầm rồi lại đếm sai sao? Thế thì đúng là sai chồng thêm sai.” Anh tự nhiên buông tay cô ra, Lệnh Nhiễm nhìn anh và nói: “Anh không giống kiểu người biết đến cô độc.”

“Sao em nhìn ra được điều đó?”

“Phải là người rất cô độc, rất lẻ loi mới đếm rõ từng chiếc lá trong nhà mình. Anh bận rộn như thế, lại có nhiều tiền, muốn tiêu khiển việc gì mà chẳng được.”

“Em nói vậy có vẻ không công bằng với tôi lắm, cứ như thể em đang nói tôi đáng lẽ ra nên đi ăn chơi trác táng, sao lại có thể đứng đây đếm lá lan được chứ?”

“Tôi không khéo ăn nói, từ nhỏ đã vậy rồi. Có lẽ vì lúc nên đi học lại không đi học, mà chuyện đối nhân xử thế thì lại học chậm.”

Trần Tuyết Du có chút nghi vấn: “Tại sao lại không đi học?”

“Bố tôi cảm thấy trường học sẽ hủy hoại trẻ con, nơi đó gò bó con người, ông hy vọng tôi học tại nhà.” Lệnh Nhiễm khựng lại một chút: “Ban đầu ông ấy tự biên soạn giáo trình, cũng có chút hứng thú dạy tôi, nhưng sau đó, ông chẳng biết đã đi đâu mất. Mẹ tôi thấy thế không ổn, nên vẫn gửi tôi đến trường.”

Nói xong, cô ngẩng mặt lên: “Vì vậy, có thể tôi sẽ vô tình mạo phạm đến người khác, hy vọng anh đừng quá để trong lòng.”

Trần Tuyết Du cười đáp: “Thế sao? Vậy em nên luyện tập nhiều hơn đi, thật may là tôi cũng không dễ bị mạo phạm đâu, cứ nói chuyện với tôi nhiều vào.”

Lệnh Nhiễm chăm chú nhìn anh: “Tôi đang luyện tập đây, anh không cảm nhận được sao?”

Ánh mắt hai người giao nhau, chỉ trong một khoảnh khắc, có gì đó khiến người ta say đắm. Trong cuộc đời Trần Tuyết Du, những khoảnh khắc thế này không nhiều, thứ cảm giác không hề có trật tự và chẳng thể lập kế hoạch ấy đột ngột xuất hiện, thật quý giá và cũng thật mê mẩn.

Anh vẫn mỉm cười. Đứng bên ngoài một lát thực sự rất nóng, hai người đi vào trong nhà, không khí mát lạnh lan toả trên da thịt, giữa mùa hè mà cũng thấy rùng mình.

Phía tây rực đỏ, ráng chiều đang bắt đầu rạng rỡ. Lệnh Nhiễm bước lên lầu, đứng bên cửa sổ sát đất ngắm nhìn những đám mây ngũ sắc cuồn cuộn như lửa. Trần Tuyết Du mang ít trái cây lên cho cô, Lệnh Nhiễm không khách sáo, cầm dĩa nhỏ ăn dưa hấu.

“Chuyện về nhà cửa hôm nay mọi việc đều thuận lợi chứ?” Anh dùng tông giọng bình thường để bắt đầu chủ đề.

Lệnh Nhiễm chớp chớp mắt, nói: “Khó nói lắm. Đây là việc lớn của chính quyền và nhà phát triển dự án mà, đối với họ có lẽ coi là thuận lợi, người dân Thập Lý trại đã đồng ý rồi.”

“Còn đối với em thì sao?”

“Tôi sẽ có rất nhiều tiền, suy cho cùng đó không phải chuyện xấu.” Gương mặt cô phản chiếu ánh ráng chiều: “Ít nhất, chuyện học đại học không cần lo lắng nữa, thậm chí sau này tôi có làm việc lâu thật lâu cũng chưa chắc kiếm được ngần ấy.”

“Người dân chắc hẳn đều rất vui mừng khi đột nhiên nhận được nhiều tiền như vậy, nhưng là phúc hay họa thì hiện tại vẫn khó mà nói trước.”

“Tại sao?”

“Bởi vì rất nhiều người hoàn toàn không có khả năng chế ngự sự giàu sang. Có những người một khi đã cầm tiền trong tay thì không còn biết mình là ai nữa. Bây giờ ai cũng biết người Thập Lý trại giàu lên sau một đêm, quá lộ liễu, khó tránh khỏi rước họa vào thân. Kẻ khác sẽ tìm cách lấy tiền của họ đi, tiền nằm trong tay họ cũng chỉ là đi ngang qua thôi.”

Trần Tuyết Du nói một cách từ tốn và rành mạch như đang kể một câu chuyện. Lệnh Nhiễm có chút thắc mắc: “Lấy đi bằng cách nào? Ăn trộm sao?”

Anh cười: “Tất nhiên là không. Họ sẽ đào sẵn những cái hố được đo ni đóng giày cho riêng những người đó, ví dụ như dụ dỗ họ đánh bạc, đầu tư. Có những người định sẵn là sẽ nhảy vào.”

Lệnh Nhiễm đã hiểu.

“Anh biết cách né tránh đúng không? Theo anh thấy, hiện tại tôi một thân một mình như thế này có phải rất nguy hiểm, dễ bị người ta nhắm tới không?”

“Về lý thuyết thì rất nguy hiểm. Em có nhan sắc, giờ lại có cả tiền bạc, nhưng thân phận của em chỉ là học sinh, lại còn đơn độc một mình.”

Lệnh Nhiễm nói thật chậm, thật chậm: “Về lý thuyết là vậy, nhưng thực tế thì không. Ở chỗ anh, tôi có thể coi là tương đối an toàn không?”

Trần Tuyết Du thầm thở phào vì sự thông minh của cô.

“Tất nhiên là được. Em còn người thân hay bạn bè nào khác không?”

Lệnh Nhiễm suy nghĩ một chút: “Đây là hai khái niệm khác nhau. Họ hàng dĩ nhiên là có, nhưng vì hoàn cảnh gia đình tôi đặc biệt nên không còn qua lại nữa. Còn về bạn bè, tôi không có bạn bè.”

“Em không thích kết bạn sao?”

Sắc mặt cô lạnh nhạt: “Tôi thích ở một mình, tại sao nhất thiết phải kết bạn chứ? Phải nghe người ta nói chuyện, đi theo làm việc cùng người ta, thực ra tôi chẳng quan tâm đến người khác chút nào, tôi chỉ quan tâm mình đang nghĩ gì thôi.”

Cô không hề ngụy tạo, cô rất khắt khe với người khác và sợ phiền phức. Những nỗi lo toan của bạn bè cùng trang lứa là thứ cô không thể nào thấu hiểu: thành tích giảm sút, mâu thuẫn với bạn bè, thầm thương trộm nhớ một người mà không được đáp lại, hay cãi vã với bố mẹ… Ngược lại, những chuyện họ lấy làm vui cô cũng chẳng hiểu nổi. Cô thích giữ một khoảng cách ngăn cách với thực tại, tồn tại nhờ vào những huyễn tưởng, sự chân thực của cô chính là sự hư cấu. Trong sự hư cấu đó, cô một mình giữ mình trong sạch, chẳng muốn ai đến làm phiền.

Trong mắt Trần Tuyết Du thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

“Vậy việc em nói với tôi những điều này thì tính là gì?”

Chẳng hiểu sao Lệnh Nhiễm bỗng bật cười, lúc này trông cô mới có chút nét tinh nghịch của một thiếu nữ: “Có lẽ là không muốn chức năng ngôn ngữ bị thoái hóa, không muốn đầu óc như một mớ hồ dán, muốn xem thử bản thân còn có thể nói năng rõ ràng được không.”

Trong mắt cô thậm chí còn có vài phần lém lỉnh: “Chẳng phải anh đã nói sao? Tôi cần phải luyện tập nhiều hơn.”

Trần Tuyết Du cũng cười: “Cho nên, thực ra em chẳng muốn tìm hiểu gì về tình hình của tôi, chỉ coi tôi là công cụ để luyện tập thôi sao?”

Lệnh Nhiễm quan sát kỹ đôi mắt anh: “Anh sẽ không thổ lộ hết mọi chuyện đâu, và dĩ nhiên cũng không cần thiết. Chúng ta vốn dĩ không quen biết, giờ quen biết rồi, về bản chất đó là một sự ngẫu nhiên. Quy luật vận hành của thế giới này có lẽ chính là ngẫu nhiên: người ta ngẫu nhiên sinh ra, ngẫu nhiên chết đi, không cách nào giải thích được.”

Trần Tuyết Du là người tôn sùng lý tính, cảm giác an toàn của anh đến từ sự kiểm soát, sự giải thích được, mọi thứ đều nằm trên quỹ đạo và có thể nhìn thấy rõ ràng.

“Nói chuyện một hồi sao cảm thấy không khí nghiêm trọng lên vậy?” Anh cười, chọn cách nói tránh đi những điều nặng nề: “Tôi cũng chẳng có gì để mà thổ lộ hết, chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mà thôi.”

“Anh là một người mâu thuẫn.” Lệnh Nhiễm bình thản nói.

Trần Tuyết Du liếc nhìn cô, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cười bảo: “Ráng chiều sắp tắt rồi, xuống dưới ăn cơm nhé?”

Lệnh Nhiễm giữ một tư thế quá lâu nên chân hơi tê, lúc đứng dậy khẽ lảo đảo. Trần Tuyết Du đã kịp đỡ lấy cô, bàn tay nóng hổi tức thì siết chặt lấy cánh tay cô. Anh thấp giọng hỏi: “Không khỏe sao?”

Hơi thở quá gần, cái nóng cũng quá gay gắt. Người đàn ông này nhìn bề ngoài trầm ổn nhưng lại có một sức sống mạnh mẽ đến kỳ lạ, khoảng cách như thế này khiến cô gần như bị ảnh hưởng bởi từ trường từ anh.

Cô vén lại mái tóc: “Không, chỉ là đứng không vững thôi.”

Ban ngày của mùa hè thật dài, dài đến mức mặt trời đã lặn hết mà vẫn còn để lại những vệt sáng trắng trên bầu trời, cứ như thể vẫn còn bao nhiêu việc có thể làm, không làm gì đó thì thật có lỗi với một ngày dài nhường ấy.

Trong lúc ăn cơm, điện thoại của Trần Tuyết Du reo vang liên tục. Biểu cảm của anh như muốn cáo lỗi rằng mình đã thất lễ. Người này đúng là khéo giữ phép tắc ngoài mặt, cực kỳ nhẫn nại. Lệnh Nhiễm thầm nghĩ, anh làm những việc khác dĩ nhiên cũng sẽ rất thành công.

Ăn xong, cô tự mình lên lầu vẽ tranh. Đồ đạc đã bày biện sẵn, cô vẽ khu vườn của Trần Tuyết Du.

Hoa cũng phân ra sang hèn, ở Thập Lý trại loại hoa nào nhiều nhất? Hoa thục quỳ. Nó mọc ngay trước cổng sân nhà ai đó, lá xanh phủ đầy bụi bặm, xám xịt, chẳng cách nào tươi tắn lên nổi. Đóa hoa thì đỏ ra đỏ, trắng ra trắng, chẳng ai muốn quan tâm chăm sóc nó, muốn nở muốn rụng, muốn sống muốn chết, mặc xác nó. Đó là mệnh của hoa, cứ muốn mọc lá, cứ muốn nở, thục quỳ ở Thập Lý trại hễ đến mùa là có thể rực rỡ lên một vùng màu sắc.

Hồi lâu sau, Trần Tuyết Du nhẹ nhàng bước lên lầu. Cửa phòng cô mở toang, anh gõ cửa hai cái: “Tôi vào được chứ?”

Lệnh Nhiễm quay đầu mỉm cười với anh.

Trần Tuyết Du bước lại gần ngắm nhìn tác phẩm. Cô dĩ nhiên là có thiên phú, màu sắc, vân hoa và đường nét đều được kiểm soát rất tốt, đến mức hương thơm như muốn thoát ra khỏi mặt giấy.

“Đóa hoa này đang kỳ nở rộ nhất, như thể chỉ cần qua một đêm nữa là bắt đầu tàn tạ dần. Sáng tác thì nên vẽ ra được cảm giác này, khi ấy hoa mới cho vẻ sống động.”

Lệnh Nhiễm cảm thấy anh hiểu điều đó: “Anh dường như điều gì cũng thấu hiểu, rất giỏi thấu hiểu.”

Tay Trần Tuyết Du đặt trên lưng ghế của cô, khẽ v**t v* qua lại. Lệnh Nhiễm nghe thấy âm thanh của sự chuyển động đó, từ bên này sang bên kia.

“Chỉ là tiện miệng nói ra cảm nhận của mình thôi, tôi không biết vẽ.”

“Cảm nhận của anh rất chuẩn, anh là một người nhạy bén.”

Ngón tay Trần Tuyết Du chạm vào mái tóc đen của cô, như có như không lướt qua.

d*c v*ng vừa khẽ khàng như vậy, lại vừa lan tràn dày đặc, giống như có thể mọc lên trên người bất cứ lúc nào. Lệnh Nhiễm không quay đầu lại, hơi thở của cô rất nhẹ và mỏng, trong thoáng chốc căn phòng chỉ còn lại tiếng thở này.

“Có lẽ tôi nên làm một người tinh ý hơn, ví dụ như lúc này không nên làm phiền em vẽ tranh.”

Trần Tuyết Du nói xong, Lệnh Nhiễm mỉm cười: “Tôi chỉ vẽ để giải khuây thôi, không tính là việc gì quá nghiêm túc. Hôm nay thấy hoa hồng nở đẹp nên vẽ hoa hồng thôi.”

“Thế thì em còn nhiều thứ để vẽ lắm, khu vườn này bốn mùa đều có hoa nở.”

Lệnh Nhiễm bèn dùng một ánh mắt nghi hoặc nhìn anh: “Chẳng liên quan gì đến tôi cả, tôi đâu thể ở đây suốt bốn mùa. Anh cũng chưa chắc, đâu ai biết được mùa thu sẽ xảy ra chuyện gì, mùa đông sẽ ra sao?”

Đây là nhà của anh, nói chuyện như thế thật sự là không lịch sự. Cô nhận ra điều đó, liền chuyển hướng hỏi: “Anh thích hoa gì? Tôi có thể vẽ tặng anh.”

Trần Tuyết Du nhìn cây bút vẽ của cô: “Chỉ cần là hoa thì đều xinh đẹp cả, nếu nhất định phải chọn một loài để thưởng thức thì là mẫu đơn.”

Hoa mẫu đơn trong ấn tượng của Lệnh Nhiễm đã quá hoài cổ, danh tiếng rất lớn, nhưng đối với thế hệ bố mẹ hoặc già hơn nữa, nó chỉ là những bức tranh bách hoa tầm thường trên chăn màn, quá đỗi quen thuộc.

“Tại sao?”

“Mẫu đơn có một đặc điểm, thà đơm hoa chứ không cần mạng. Chỉ cần có nụ hoa, dù không đủ điều kiện để nở nó cũng nhất định phải nở, chỉ cần nở được, chết cũng cam lòng, không hề có khái niệm tự bảo vệ mình.”

“Những loài hoa khác tự biết tự bảo vệ sao?”

“Nhiều loài hoa nếu dưỡng chất không đủ sẽ chọn cách không nở, ưu tiên duy trì sự sống trước.”

Lệnh Nhiễm lần đầu tiên nghe nói mẫu đơn lại có đặc tính như vậy. Cô gật đầu: “Sáng nghe được đạo, tối chết cũng cam, anh là kiểu người như mẫu đơn sao?”

Trần Tuyết Du cười đáp: “Không, làm kiểu người đó có lẽ rất thoả nguyện, nhưng tôi chưa có được dũng khí ấy.”

“Trong vườn của anh có hoa mẫu đơn không?”

“Có, hoa sẽ nở vào tháng tư. Em đã bỏ lỡ mùa hoa rồi, mùa xuân năm sau có thể ghé qua xem.”

“Mẫu đơn trong vườn này, có cây nào vì nở hoa mà chết không?”

“Có. Vì ban đầu tình trạng cây không tốt, tôi không biết phải ngắt bớt nụ, lúc đó cũng không có ai chăm sóc. Hoa nở rất lớn, rất lộng lẫy, nhưng sau khi vào thu thì cả cây héo dần rồi chết hẳn.”

Lệnh Nhiễm trầm ngâm: “Chết cũng phải thật xinh đẹp. Nó đã cầu được ước thấy, muốn có được dũng khí cương liệt như vậy đúng là rất khó.”

Trần Tuyết Du nói: “Bởi vì đại đa số con người sống trên đời đều phải tính toán, cân nhắc lợi hại mất còn. Tìm kiếm lợi ích, né tránh tổn hại là bản năng của con người.”

Lệnh Nhiễm lặng lẽ quan sát anh: “Anh cũng như vậy sao?”

Trần Tuyết Du có vẻ rất thản nhiên: “Tôi không thể thoát khỏi sự phàm tục đó.”

“Để tôi dọn vào đây ở cũng là một kiểu tìm lợi tránh hại, đúng không?” Cô khẽ mỉm cười: “Tôi trẻ trung, ngoại hình cũng ổn, không có vốn sống, thậm chí đến người thân cũng không còn. Đối với anh mà nói, có phải là trăm cái lợi mà không một cái hại?”

Trái tim Trần Tuyết Du khẽ lỗi nhịp. Cô quá thẳng thắn, giọng điệu cũng quá đỗi thản nhiên, trông cứ như một người ngoài cuộc đang nói về chính mình.

“Em nói tôi là người nhạy bén, có lẽ dùng từ đó cho em thì hợp hơn.” Trần Tuyết Du né tránh câu hỏi: “Chuyện em nhờ tôi có lẽ cần một chút thời gian. Kỳ nghỉ còn rất dài, em có điều gì muốn làm không?”

Lệnh Nhiễm nói: “Có tiện để tôi làm việc bán thời gian mùa hè cho anh không?”

Trần Tuyết Du cười: “Cho tôi sao? Tôi nhớ là em còn chưa hỏi tôi làm nghề gì mà.”

Lệnh Nhiễm hỏi: “Vậy anh làm nghề gì?”

Nụ cười của Trần Tuyết Du sâu hơn: “Tôi cũng là làm thuê cho người khác thôi, chỉ là trông có vẻ hào nhoáng hơn một chút.”

Trên tay Lệnh Nhiễm dính một ít màu vẽ, cô xoa xoa đầu ngón tay: “Tôi hiểu rồi, anh không thể để tôi xuất hiện ở nơi làm việc của anh. Nếu người ta hỏi đến, anh biết phải nói thế nào cho phải đây?”

Nụ cười của Trần Tuyết Du nhạt đi: “Đúng là vậy. Hiện tại việc tôi làm chẳng có chút đạo đức nào cả, tôi thiếu thứ đó nên không thể đem ra cho người khác xem được.”

Lệnh Nhiễm rõ ràng không có ý định phê phán: “Ít nhất thì anh cũng thành thật, đó cũng coi là một ưu điểm.”

Trần Tuyết Du mỉm cười trở lại, anh liên tục nhìn cô. Lệnh Nhiễm chậm rãi nở một nụ cười, anh khẽ đặt cây bút vẽ vào tay cô: “Khi nào có thời gian, vẽ tặng tôi một đóa mẫu đơn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn