Lâm Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh khi nhìn thấy Tần Lê, kẻ thù mà cô đã nghe rất nhiều nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được sẽ đối mặt trực tiếp. Cô nghiến chặt hàm răng, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi Hoàng Minh đứng bên cạnh, ánh mắt anh không rời khỏi người phụ nữ lạnh lùng kia.
“Tại sao cô lại ở đây?” Hoàng Minh lên tiếng, giọng điệu trầm và kiên quyết.
Tần Lê mỉm cười, nụ cười đầy ẩn ý, như thể mọi thứ đang diễn ra đều nằm trong kế hoạch của cô. “Tôi đến để chờ đợi những kẻ muốn tìm hiểu về quá khứ. Như các bạn thấy, tôi không phải là kẻ thù mà các bạn nghĩ.”
“Cô đang nói dối,” Lâm Thảo cắt ngang, giọng cô sắc như dao. “Cô đã giết cha mẹ tôi!”
“Cái chết của họ là một phần của một bức tranh lớn hơn,” Tần Lê nói, không chút chần chừ. “Họ đã can thiệp vào những gì không nên can thiệp. Giờ đây, tôi phải bảo vệ thời gian.”
“Bảo vệ thời gian?” Hoàng Minh cười khẩy. “Cô chỉ đang biện minh cho sự tàn nhẫn của mình.”
Tần Lê không đáp, ánh mắt cô lướt qua Lâm Thảo, như thể tìm kiếm một điểm yếu. “Cô có sức mạnh, Lâm Thảo. Nhưng liệu cô có biết cách sử dụng nó hay không? Hay chỉ để những cảm xúc chi phối?”
Lâm Thảo cảm thấy một cơn tức giận dâng trào. “Tôi không cần cô dạy tôi điều gì.”
“Vậy thì tốt,” Tần Lê nói, đôi môi cong lên thành nụ cười lạnh lùng. “Hãy để tôi xem cô có thể làm gì.”
Bất ngờ, Tần Lê vung tay, và không gian xung quanh bắt đầu xoay chuyển. Lâm Thảo cảm thấy như mình bị hút vào một cơn lốc, mọi thứ xung quanh trở nên mờ ảo. Hoàng Minh lập tức nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần. “Giữ chặt lấy tôi!”
Lâm Thảo nhắm mắt lại, cảm giác như mọi thứ đều mất kiểm soát. Nhưng ngay khi cô cố gắng sử dụng sức mạnh của mình, một cánh cửa thời gian mở ra trước mắt họ, tạo ra một dòng chảy bất ngờ.
“Hãy đi nào!” Hoàng Minh gầm lên, và cả hai lao vào cánh cửa.
Khi họ ra khỏi cánh cửa, Lâm Thảo cảm thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn khác. Không gian xung quanh là một cảnh tượng kỳ lạ, những hình ảnh từ quá khứ trôi lơ lửng, hiện lên như những mảnh ghép của một câu chuyện chưa kể. Cô nhìn quanh, không biết đây là đâu.
“Chúng ta đã bị đẩy lùi vào quá khứ,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh sắc bén. “Cô ta muốn chúng ta thấy những gì đã xảy ra.”
“Nhưng tại sao?” Lâm Thảo thắc mắc, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng.
“Có thể để thử thách chúng ta,” Hoàng Minh đáp, giọng anh trầm xuống. “Chúng ta cần tìm cách quay lại.”Họ bắt đầu di chuyển, cố gắng tìm kiếm manh mối để quay về. Mỗi bước đi đều mang theo nỗi sợ hãi và sự hồi hộp. Lâm Thảo cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và cô không thể không nghĩ về những gì Tần Lê đang âm thầm chuẩn bị.
“Lâm Thảo,” Hoàng Minh nói, dừng lại nhìn cô. “Cô có thể sử dụng sức mạnh của mình để điều khiển thời gian. Nhưng nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị mắc kẹt mãi mãi.”
“Cảm giác của tôi không ổn chút nào,” Lâm Thảo thừa nhận, lòng cô trĩu nặng. “Tôi không muốn lặp lại những sai lầm của cha mẹ.”
“Chúng ta sẽ không như họ,” Hoàng Minh khẳng định, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Cô có sức mạnh, và tôi sẽ giúp cô kiểm soát nó.”
Nhưng ngay khi họ đang tiến lên, một bóng hình bất ngờ xuất hiện. Đó là một người phụ nữ khác, với vẻ ngoài nhỏ nhắn, nhưng ánh mắt lại toát lên sự ranh mãnh. “Các bạn đang tìm kiếm điều gì?” Cô ta hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự hiểm độc.
“Cô là ai?” Lâm Thảo hỏi, cảm giác như có điều gì không ổn.
“Tôi là Lê Nhã, và tôi biết nhiều điều về quá khứ của các bạn,” cô ta đáp, nụ cười trên môi như một con mèo lém lỉnh. “Nếu các bạn muốn trở về, tôi có thể giúp.”
“Nhưng giá phải trả là gì?” Hoàng Minh cảnh giác.
Lê Nhã chỉ cười, ánh mắt đầy mưu mô. “Tôi không làm việc miễn phí. Thông tin quý giá cần phải trả giá bằng thông tin quý giá khác.”
Lâm Thảo và Hoàng Minh nhìn nhau, cảm giác bất an tràn ngập. Họ đã lâm vào một tình huống khó xử, và lựa chọn tiếp theo có thể quyết định số phận của họ. Liệu có nên tin tưởng vào một kẻ lạ mặt trong khi Tần Lê vẫn đang rình rập?
“Chúng ta không có thời gian,” Lâm Thảo nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây.”
“Cô có quyền quyết định,” Lê Nhã đáp, giọng điệu đầy thách thức. “Nhưng nếu không, các bạn sẽ mãi mãi ở đây, trong những ký ức đau thương.”
Lâm Thảo cảm thấy một cơn bão nội tâm dâng trào. Cô không chỉ phải đối mặt với Tần Lê mà còn cả những kẻ như Lê Nhã, những người không thể đoán biết được động cơ thật sự. Cô cảm thấy mình bị dồn vào thế bí, nhưng không thể để điều đó ngăn cản bước đi của mình.
“Chúng ta sẽ không để bản thân bị thao túng,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh kiên định. “Hãy cùng nhau tìm lối thoát.”
“Vậy thì, hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến,” Lê Nhã nói, nụ cười của cô ta trở nên bí hiểm hơn bao giờ hết. “Cánh cổng thời gian sẽ không dễ dàng để vượt qua.”
Lâm Thảo hít một hơi thật sâu, quyết tâm và nỗi sợ hãi hòa quyện trong lòng. Họ phải đối mặt với những thử thách tiếp theo, và không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Cuộc chiến với Tần Lê chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.