Khi ánh nắng le lói xuyên qua những tán cây, Lâm Thảo đứng giữa một bãi đất trống, lòng đầy bối rối. Cô cảm nhận được sự hiện diện của một người lạ, một cảm giác như thể có ai đó đang theo dõi mình. Đúng lúc đó, từ phía sau, một giọng nói trầm ấm vang lên.
“Cô đang tìm kiếm điều gì?”
Lâm Thảo quay lại, ánh mắt đối diện với một chàng trai cao ráo, gương mặt điển trai nhưng lại có phần lạnh lùng. Hoàng Minh, người bảo vệ mà cô chưa từng gặp, nhưng đã nghe đến tên. Anh đứng đó, với ánh mắt sắc lạnh nhưng không kém phần ấm áp.
“Bạn là ai?” Cô hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh trước sự xuất hiện đột ngột của anh.
“Tôi là Hoàng Minh,” anh trả lời, bước tới gần hơn. “Người được giao nhiệm vụ bảo vệ cô.”
“Bảo vệ tôi?” Lâm Thảo nhíu mày, không khỏi hoài nghi. “Bảo vệ khỏi cái gì?”
“Có những thế lực đang tìm kiếm sức mạnh của cô. Tôi không thể để điều đó xảy ra.” Hoàng Minh dừng lại, ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt Lâm Thảo, như thể muốn đọc thấu suy nghĩ của cô.
“Và nếu tôi không muốn được bảo vệ?” Lâm Thảo đáp lại, không muốn để lộ sự lo lắng trong lòng.
“Cô không có lựa chọn.” Anh nói với giọng điềm tĩnh, nhưng sự kiên quyết trong lời nói khiến cô không thể phản bác. “Sức mạnh của cô là một vũ khí nguy hiểm. Nếu rơi vào tay kẻ xấu, hậu quả sẽ rất tồi tệ.”
“Vậy thì bạn nghĩ tôi nên làm gì?” Lâm Thảo thách thức, nhưng bên trong, cô cảm thấy một phần mình đang tìm kiếm sự giúp đỡ.
“Tôi không chỉ là người bảo vệ. Tôi là chiến binh. Tôi sẽ hướng dẫn cô cách sử dụng sức mạnh của mình,” Hoàng Minh nói, giọng anh vẫn trầm nhưng ẩn chứa một sự kiên định. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về Tần Lê.”
“Tần Lê?” Lâm Thảo lặp lại, trái tim đập nhanh hơn khi nhớ đến cái tên đó. “Cô ta là ai?”
“Tần Lê là kẻ thù chính. Cô ta có khả năng thao túng thời gian và sẽ không ngần ngại sử dụng sức mạnh đó để đạt được mục đích của mình.” Hoàng Minh dừng lại, như thể đang cân nhắc từng lời nói. “Chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ.”
“Nhưng tôi không biết gì về cô ta!” Lâm Thảo phản đối, cảm thấy bất lực.
“Cô không đơn độc. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu,” anh trấn an, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Hãy xem tôi như một đồng minh.”
Lâm Thảo cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Hoàng Minh. Mặc dù cô vẫn còn nghi ngờ, nhưng cô không thể phủ nhận rằng có điều gì đó trong cách anh nhìn cô khiến cô cảm thấy an tâm hơn.
“Được rồi,” cô đồng ý, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Chúng ta sẽ tìm hiểu về Tần Lê.”
Hoàng Minh gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, làm sáng lên khuôn mặt lạnh lùng của anh. “Tốt. Đầu tiên, chúng ta cần tìm kiếm thông tin về cô ta. Có thể đến nơi mà cô đã lớn lên.”
“Nhà tôi?” Lâm Thảo ngạc nhiên. “Nhưng tôi không biết cha mẹ mình đã để lại gì.”
“Có thể có những manh mối. Hãy nhớ rằng quá khứ có thể là chìa khóa cho tương lai,” anh nói, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó.”
Hai người cùng nhau rời khỏi bãi đất trống, Lâm Thảo không thể không suy nghĩ về những gì đang chờ đợi phía trước. Liệu cô có đủ sức mạnh để đối mặt với những kẻ thù mà cô chưa bao giờ tưởng tượng ra?Khi đến gần ngôi nhà cũ, Lâm Thảo cảm thấy một nỗi bồi hồi. Ký ức về cha mẹ ùa về, những ngày tháng ấm áp bên họ, và giờ đây, chỉ còn lại những dấu vết của quá khứ. “Chúng ta sẽ tìm thấy những gì cần thiết,” Hoàng Minh nói, như thể đọc thấu tâm tư của cô.
“Cảm ơn vì đã ở đây.” Cô thì thầm, lòng cảm thấy ấm áp khi có một người bên cạnh mình.
“Đó là nhiệm vụ của tôi,” anh đáp, nhưng ánh mắt anh có phần mềm mại hơn.
Khi bước vào ngôi nhà, không khí ngột ngạt bao trùm lấy họ. Những bức tranh cũ kỹ vẫn treo trên tường, nhưng không còn sự sống nào bên trong. Lâm Thảo cảm thấy nỗi đau từ quá khứ như một nhát dao cắt sâu vào trái tim.
“Cô có cảm thấy gì không?” Hoàng Minh hỏi, ánh mắt anh quét qua từng góc nhỏ của ngôi nhà.
“Chỉ là... sự trống trải.” Lâm Thảo thở dài, cảm giác như mọi thứ đang quay cuồng trong đầu.
“Thời gian có thể để lại dấu ấn, nhưng nó cũng có thể mang lại những bí mật,” Hoàng Minh nói, và rồi anh hướng về một chiếc bàn cũ, nơi có một cuốn sách cũ.
“Có thể là một manh mối,” anh tiếp tục, giọng điệu hứng khởi hơn. “Hãy xem thử.”
Lâm Thảo tiến lại gần, lòng cô tràn đầy hy vọng. Khi mở cuốn sách ra, những trang giấy đã ngả vàng hiện lên những dòng chữ mà cô không thể hiểu hết. Nhưng trong đó, có một bức hình nhỏ, một bức tranh vẽ về một cánh cổng thời gian, giống như những gì cô đã từng thấy trong không gian bí mật của mình.
“Đây là...” Cô khẽ nói, cảm giác như một cái gì đó đã chạm vào tâm hồn mình. “Một cánh cổng?”
“Có thể đây là nơi cha mẹ cô đã nghiên cứu,” Hoàng Minh suy đoán, ánh mắt anh lấp lánh. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm.”
Bỗng, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau, làm cả hai giật mình. Lâm Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh, không phải vì sợ hãi mà vì một linh cảm không lành.
“Có ai đó ở đây.” Hoàng Minh thì thầm, ánh mắt anh sắc như dao.
“Chúng ta nên đi.” Lâm Thảo cảm thấy sự căng thẳng gia tăng.
“Không, chúng ta phải kiểm tra.” Hoàng Minh kiên quyết.
Lâm Thảo cảm thấy hơi lo lắng, nhưng sự kiên định của Hoàng Minh khiến cô không thể từ chối. Họ lặng lẽ tiến về phía nguồn âm thanh, tim đập rộn ràng trong lồng ngực.
Khi đến gần, một bóng hình thấp thoáng xuất hiện. Một người phụ nữ, có mái tóc dài, đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh lùng. Lâm Thảo nhận ra ngay.
“Tần Lê!” Cô kêu lên, lòng tràn đầy sợ hãi.
Người phụ nữ quay lại, nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi. “Chào mừng các bạn. Tôi đã chờ đợi cuộc gặp gỡ này từ lâu.”
Hoàng Minh và Lâm Thảo đứng bất động, cảm giác như thời gian ngừng lại. Họ đã đụng phải kẻ thù mà họ đang tìm kiếm, và cuộc chiến đã bắt đầu.