Đứa Con Của Thời Gian
Chương 1: Dấu Ấn Thời Gian
Lâm Thảo ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, bên cạnh những cuốn sách dày cộp, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng không gian nhỏ bé mà cô gọi là nhà. Đây không chỉ là nơi trú ngụ, mà còn là không gian bí mật của cô, nơi những bí mật của thời gian được khám phá. Mỗi lần chạm vào những trang sách, những dòng chữ như sống dậy, kéo cô vào những cuộc phiêu lưu không giới hạn. Nhưng điều đặc biệt nhất, không có cuốn sách nào mô tả được sức mạnh mà cô đang nắm giữ.
Cô đưa tay chạm vào chiếc vòng tay bằng bạc, một món quà từ cha mẹ đã khuất. Vòng tay này không chỉ là kỷ vật, mà còn là cánh cổng dẫn đến những kỷ niệm, những giấc mơ, và đôi khi là cả những nỗi đau. Lâm Thảo nhớ về những ngày tháng êm đềm bên cha mẹ, những tiếng cười vang vọng trong không gian. Nhưng tất cả đã vụt tắt khi họ rời bỏ cô mãi mãi. Mỗi lần nghĩ về họ, lòng cô lại trào dâng nỗi mất mát, nhưng cũng là động lực thúc đẩy cô tìm hiểu về nguồn gốc sức mạnh của mình.
“Thảo, em lại ngồi đây một mình nữa à?” Giọng nói của Ngọc Lan vang lên, kéo Lâm Thảo ra khỏi dòng suy nghĩ. Cô bạn thân mỉm cười, mang theo sự tươi sáng như ánh nắng ban mai.
“À, chỉ là... em đang nghĩ đến việc tiếp theo thôi.” Lâm Thảo cười nhẹ, nhưng trong lòng cô vẫn nặng trĩu.
“Có chuyện gì không ổn à? Em biết là mình có thể nói với chị mà.” Ngọc Lan ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt quan tâm.
“Chị còn nhớ cái đêm mà em... em phát hiện ra sức mạnh của mình không?” Lâm Thảo hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc.
“Đương nhiên. Em đã rất hoảng sợ.” Ngọc Lan gật đầu, ký ức hiện về. “Nhưng em đã vượt qua nó. Em có thể làm được.”
“Nhưng tại sao em lại có sức mạnh này? Em muốn biết nguồn gốc của nó.” Lâm Thảo nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng le lói chiếu vào. “Em không thể tiếp tục sống trong sự mơ hồ như vậy.”
Ngọc Lan im lặng một lúc, rồi nói: “Có thể em cần tìm hiểu nhiều hơn về cha mẹ mình. Họ là những người nghiên cứu về thời gian, có thể họ đã để lại manh mối gì đó.”
“Đúng rồi.” Lâm Thảo gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Em sẽ tìm hiểu. Không chỉ để biết về sức mạnh của mình, mà còn để trả thù cho cha mẹ.”Ký ức về cái chết của cha mẹ như một nhát dao cắt vào trái tim cô. Họ đã bị sát hại trong một cuộc tấn công bí ẩn, và Lâm Thảo không thể chấp nhận sự thật đó. Cô muốn tìm ra kẻ đứng sau, kẻ đã cướp đi những người thân yêu nhất của mình.
“Thảo, em có nghĩ rằng sức mạnh của mình có thể giúp em không?” Ngọc Lan hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Em không biết.” Lâm Thảo thở dài. “Nhưng em sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương những người xung quanh mình nữa.”
Ngọc Lan nhìn cô, gật đầu đầy ủng hộ. “Em không đơn độc. Chị sẽ luôn bên cạnh em.”
Lâm Thảo mỉm cười, cảm nhận được sự ấm áp từ tình bạn. Cô quyết định sẽ không để sự cô đơn chi phối mình nữa. Cô sẽ tìm hiểu về sức mạnh và cũng là về những gì đã xảy ra với cha mẹ.
Khi Ngọc Lan ra về, Lâm Thảo trở lại không gian bí mật của mình. Cô mở cánh cửa dẫn vào một thế giới khác, nơi thời gian không còn là rào cản. Ánh sáng từ những cánh cổng thời gian nhấp nháy, như gọi mời cô khám phá.
Cô bước vào, cảm nhận được năng lượng bao quanh mình. Lâm Thảo không chỉ có thể dừng lại ở hiện tại; cô có thể quay ngược thời gian, khám phá quá khứ, hoặc tiến về phía trước để nhìn thấy tương lai. Nhưng mỗi lần sử dụng sức mạnh, cô đều cảm thấy một nỗi lo lắng. Liệu sức mạnh này có thể giúp cô tìm ra sự thật, hay chỉ dẫn cô đến những hiểm nguy không thể lường trước?
Lâm Thảo tập trung, lòng quyết tâm mạnh mẽ. Cô sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra kẻ đã làm tổn thương cha mẹ mình. Một bước tiến, một cánh cửa mở ra, và một hành trình mới bắt đầu.
Bên ngoài không gian bí mật, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống, như một lời hứa về những điều kỳ diệu sắp đến. Lâm Thảo hít một hơi thật sâu, trái tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Cô đã sẵn sàng để bước vào cuộc phiêu lưu của chính mình, và không gì có thể ngăn cản cô.