Đứa Con Của Thời Gian

Chương 4: Dấu Chân Trong Quá Khứ

Lâm Thảo nhắm mắt lại, tập trung vào dòng năng lượng chảy qua cơ thể mình. Cảm giác quen thuộc nhưng đầy mới mẻ này khiến cô bồi hồi. Khi mở mắt ra, trước mặt cô là một cánh cổng ánh sáng rực rỡ, dẫn đến những kỷ nguyên đã qua. Tim cô đập mạnh, không chỉ vì hồi hộp mà còn vì nỗi sợ hãi khi nghĩ đến những gì có thể xảy ra.

“Cô sẵn sàng chưa?” Hoàng Minh hỏi, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt anh.

“Chắc chắn,” Lâm Thảo đáp, mặc dù lòng cô vẫn chao đảo. “Tôi phải biết sự thật.”

Cô bước qua cánh cổng, và ngay lập tức, cảm giác như cả thế giới xung quanh cô xoay tròn. Ánh sáng mờ dần, và khi nó tan biến, Lâm Thảo nhận ra mình đã đứng giữa một khu rừng rậm rạp, nơi ánh nắng chiếu rọi qua những tán cây xanh mướt. Một cảm giác quen thuộc ùa về trong lòng cô, như thể nơi này đã từng là một phần của cuộc sống cô.

“Hãy cẩn thận,” Hoàng Minh nói, anh đứng bên cạnh, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta không biết mình đang ở đâu.”

Lâm Thảo gật đầu, nhưng một âm thanh từ phía xa khiến cô chú ý. Một tiếng thét vang vọng giữa khu rừng, rồi sau đó là tiếng khóc nấc nghẹn. Cô lao về phía âm thanh ấy, lòng dâng trào một cảm giác bất an. Đúng lúc này, một hình ảnh quen thuộc hiện lên – một người phụ nữ với mái tóc dài, đôi mắt sáng, đang ôm một đứa trẻ trong vòng tay.

“Mẹ!” Lâm Thảo thốt lên, không thể kiềm chế được xúc động. Đó chính là mẹ cô, nhưng tại sao bà lại ở đây?

“Cô ấy không thể thấy chúng ta,” Hoàng Minh nhắc nhở, nhưng Lâm Thảo không thể rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt.

Mẹ cô đang khóc, tiếng khóc đầy xót xa vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Đừng làm hại con tôi!” Bà cầu xin, trong khi một bóng dáng cao lớn bước đến gần. Lâm Thảo nhận ra ngay đó chính là Tần Lê, với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt đầy tàn nhẫn.

“Người sẽ không thể bảo vệ đứa trẻ này,” Tần Lê nói, giọng nói của cô ta như những lưỡi dao sắc nhọn. “Đã đến lúc kết thúc mọi thứ.”

Lâm Thảo cảm thấy như có một cú đấm mạnh vào tim. Cô không thể tin rằng người đã gây ra nỗi đau cho gia đình mình lại đứng đây, không chút kiêng nể. “Không!” Cô muốn lao ra ngăn cản, nhưng chỉ có thể đứng bất động, như một bóng ma.

“Mẹ!” Cô hét lên trong lòng, nhưng không ai nghe thấy. Cảnh tượng đau thương tiếp tục diễn ra trước mắt, bà cô quỳ xuống, tay ôm chặt đứa trẻ, gương mặt tràn đầy tuyệt vọng. “Xin hãy tha cho con tôi!”

“Tha cho nó?” Tần Lê cười khẩy, “Người không hiểu gì cả. Chỉ có nỗi đau mới có thể khiến người ta mạnh mẽ hơn. Đứa trẻ này sẽ không bao giờ biết được sức mạnh mà nó sở hữu.”

Lâm Thảo cảm thấy nghẹt thở, nỗi đau trong lòng cô tăng lên từng giây. Cô phải làm gì đó, phải cứu mẹ mình, nhưng lại bị chôn chân trong quá khứ này.

“Cô không thể để cảm xúc chi phối,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy lo lắng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu động cơ của Tần Lê.”

“Động cơ?” Lâm Thảo bật lại, “Cô ta đã giết cha mẹ tôi! Tôi không thể đứng nhìn!”

“Cô có sức mạnh, nhưng không thể để nó dẫn dắt.” Hoàng Minh giữ chặt tay cô, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm. “Hãy tập trung. Chúng ta phải tìm cách quay về.”Bất chấp nỗi đau và sự tức giận, Lâm Thảo gật đầu. Cô biết mình không thể để những cảm xúc lấn át lý trí. Mỗi giây phút trôi qua, cảnh tượng bi thảm trước mắt càng khiến cô thêm quyết tâm.

“Mẹ!” Lâm Thảo gọi thầm, mong mỏi rằng bà có thể cảm nhận được sự hiện diện của cô. “Con sẽ tìm ra sự thật.”

Khi âm thanh của cuộc đối đầu giữa mẹ cô và Tần Lê ngày càng lớn, Lâm Thảo bắt đầu cảm thấy sức mạnh trong lòng mình dâng trào. Cô không thể thay đổi những gì đã xảy ra, nhưng có thể thay đổi tương lai.

“Chúng ta cần tìm cánh cổng về,” Hoàng Minh nhấn mạnh, “để không phải chứng kiến thêm bất cứ điều gì đau lòng nữa.”

Họ quay lưng lại, nhưng Lâm Thảo không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy. Một lần nữa, mẹ cô bị Tần Lê dồn vào thế bí, và khi mọi thứ dường như đi đến hồi kết, một cảm giác mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng cô.

“Không thể để điều này xảy ra,” cô thì thầm, và trong khoảnh khắc, một cánh cổng ánh sáng bắt đầu hình thành trước mặt họ.

“Cô làm được!” Hoàng Minh khích lệ. “Hãy để sức mạnh của cô dẫn lối.”

Lâm Thảo nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của thời gian quanh mình. Cô không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể bảo vệ tương lai. Cánh cổng mở rộng, ánh sáng rực rỡ kéo họ vào, nhưng khi họ chuẩn bị bước qua, Lâm Thảo nghe thấy tiếng khóc của mẹ mình vang vọng trong không gian.

“Mẹ!” Cô hét lên, nhưng đã quá muộn. Cánh cổng khép lại, kéo họ trở về hiện tại, để lại đằng sau những ký ức đau thương mà Lâm Thảo không thể quên.

Khi trở về, một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô. Hoàng Minh quay sang, ánh mắt anh đầy lo âu. “Cô ổn chứ?”

“Không,” Lâm Thảo thừa nhận, nước mắt lăn dài trên má. “Tôi không ổn chút nào. Tôi phải làm gì đó.”

“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Hoàng Minh nói, sự kiên định trong giọng nói của anh khiến cô cảm thấy vững vàng hơn. “Tần Lê không thể thắng. Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”

Lâm Thảo gật đầu, nhưng trong lòng vẫn dâng lên nỗi u uất. Cuộc chiến với Tần Lê không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về tình cảm, về những gì đã mất. Cô phải tìm cách không chỉ để đánh bại kẻ thù, mà còn để tìm ra sự thật về gia đình mình.

“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về Tần Lê,” Hoàng Minh đề xuất. “Cô cần biết động cơ của cô ta.”

“Đúng vậy,” Lâm Thảo đồng ý, “Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra câu trả lời.”

Khi họ bắt đầu bước đi, trong lòng Lâm Thảo tràn đầy quyết tâm. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi họ phía trước, và cô sẽ không để những ký ức đau thương làm chùn bước. Tương lai đang mở ra, và cô sẽ là người viết nên câu chuyện của chính mình.

truyenfull,truyenfull vn