Tuy Thái Thượng Hoàng nói khó nghe nhưng không thể không nói là rất có lý.
Một Hoàng đế cần phải dùng hậu cung để cân bằng các thế lực đúng là quá yếu đuối.
Mà quân yếu thần mạnh cũng không phải chuyện tốt.
Về phần khuyết điểm của Nguyên Phong đế có liên quan đến tính cách của bản thân ông ta, thực ra cũng có liên quan đến việc Đại Yến đã yên ổn quá lâu.
Một vương triều thành lập tất nhiên không thể thiếu chiến tranh.
Nhìn vào lịch sử, hầu hết hai thế hệ quân chủ của vương triều trước đều có lực lượng mạnh mẽ, tính cách cường thế và sát phạt quyết đoán, họ có thể lên ngựa giết địch, công thành đoạt đất, xuống ngựa thì cai trị đất nước.
Đây là lẽ thường tình, bởi vì nếu không cường thế, thực lực không đủ mạnh thì không thể lập quốc, dựng triều. Mà vương triều mới thành lập có rất nhiều thứ cần chấn hưng, lòng người hỗn loạn, nếu không đủ mạnh thì vương triều sẽ sớm diệt vong và không thể tiếp tục kéo dài được.
Đến giữa triều đại, những rắc rối đáng lẽ phải giải quyết từ lâu đã được loại bỏ, khuôn khổ của vương triều đã hoàn thiện, lúc này mới sinh ra đám long tử phượng tôn, bọn họ chưa từng thấy thời kỳ loạn thế, từ lúc sinh ra đã là người thượng đẳng.
Giống như Nguyên Phong đế, giống như Vệ Phó ngày xưa.
Bọn họ được sinh ra trong hoàng cung, sinh ra đã đứng trên vạn người và được mọi người ủng hộ, sau khi hiểu chuyện thì chỉ cân nhắc làm thế nào để lấy lòng phụ hoàng và làm thế nào để sống sót qua hàng loạt cuộc cung đấu, nơi tranh đấu của bọn họ chẳng qua chỉ là một cái kinh thành nho nhỏ hoặc chỉ là một cái hoàng cung.
Mà bá tánh hay thậm chí là thiên hạ trong mắt bọn họ cũng chỉ là biểu tượng.
Bọn họ cách những thứ này quá xa, cùng lắm sẽ chỉ nghĩ xem ai có thể bị mình lợi dụng hay sức mạnh này không thể bị người khác cướp đi.
Những người khác không thể tưởng tượng được hoặc là không nhìn ra.
Theo thời gian, bọn họ trở nên cô lập với thế tục, ngạo nghễ đứng trên vạn người, dù cảm thấy cô độc, tịch liêu và đồng thời cũng sẽ trở nên máu lạnh, ích kỷ, thiển cận và tầm thường.
Bọn họ tưởng rằng mình đang đứng trên đỉnh núi nhìn xuống thiên hạ nhưng thực tế những chỗ bọn họ đã thấy chỉ là một nhóm người ở một cái kinh thành.
Bọn họ tưởng rằng thông qua một nhóm người này là có thể khống chế được thiên hạ nhưng không nghĩ rằng một nhóm nhỏ chung quy chỉ là một nhóm nhỏ mà thiên hạ lại rộng lớn và có rất nhiều người.
…
Một cuộc nói chuyện chân thành như vậy chưa bao giờ xảy ra giữa hai người.
Nói chính xác thì từ sau khi Thái Thượng Hoàng đoạt vị thì hai người chưa từng có cuộc nói chuyện chân thành và những lời dạy bảo như vậy đã lâu không xảy ra.
Vẫn còn nhớ năm đó, Vệ Phó vẫn là Thái tử không được sủng ái, Thái Thượng Hoàng vẫn còn là Tuyên Vương, một hoàng thúc quan tâm chất nhi.
Hai người cũng từng thân thiết, Thái Thượng Hoàng đã dạy cho Vệ Phó không ít khái niệm như thế này nhưng chỉ là vụn vặt nên không rõ ràng.
Những quan niệm này có thể không rõ ràng nhưng lại có tác động vô cùng sâu sắc đến Vệ Phó.
Giống như ngày xưa, dù sinh ra hắn đã là Thái tử nhưng vẫn có tính tình thiện lương, nhân ái và bao dung đối với những kẻ yếu đuối, kể cả những người có địa vị thấp hèn.
Những người như vậy thoạt nhìn có vẻ mềm yếu hoặc non nớt.
Nhưng chính vì những điều này mà hắn có thể đồng cảm với những người có vận mệnh bi thảm, địa vị thấp kém, đồng thời nhờ khả năng đồng cảm nên hắn có thể nhanh chóng hòa nhập với phố phường dân gian ngay cả khi ngã xuống thung lũng.
Vì thế sau khi ngã xuống đáy thì hắn vẫn không bỏ cuộc và nhụt chí.
Từ xưa đến này có không ít câu chuyện về những người thất bại trong đấu tranh chính trị, bị giam cầm, bị trục xuất và buồn bực mà c.h.ế.t.
Tại sao bọn họ lại buồn bực? Chẳng qua là không thể thừa nhận từ trên mây rơi xuống đáy cốc, chẳng qua là cảm thấy thiên hạ đã phụ mình và cảnh ngộ của bản thân thật thê thảm mà thôi.
Nhưng ngươi thảm thì trên đời này còn có người còn thảm hại hơn ngươi.
Dân chúng không thảm sao?
Đối với các bá tánh bình thường mà nói, cuộc sống của những người quyền cao chức trọng ngã xuống đáy cũng đã là quá tốt so với tưởng tượng của bọn họ.
Nếu không đánh giá cao bản thân thì sẽ không thể chịu đựng được cuộc sống thấp kém.
Người như vậy nhìn có vẻ còn non nớt nhưng thực tế nếu được bồi dưỡng thì sẽ là vị minh quân hiếm có và là phúc khi của Đại Yến.
…
"Nếu như ta không đi theo cách ngài sắp xếp hoặc là năm đó ta không nghĩ đến khoa cử thì sao?"
Vệ Phó muốn hỏi vấn đề này từ lâu rồi, năm đó Thái Thượng Hoàng đã cho hắn cơ hội nhưng thực ra chỉ gần như cho cơ hội và cần hắn phải tự mình khám phá, thử nghiệm nó.
Nếu năm đó hắn không phát hiện ra hoặc không thử nghiệm thì sẽ ra sao?
Còn năm đó ở Hắc Thành.
Sự khởi đầu ở Hắc Thành chắc chắn là vô cùng khó khăn, không có người cũng không có tiền, một tổ chức chỉ có hơn hai mươi người ít ỏi phải đối mặt với tình hình hỗn loạn, với mã phỉ hung hãn, sự xâm lược của người La Sát và sự nhắm tới của nhiều thế lực và ý định xấu và bàng quan của Ô Cáp Tô.
Nếu không cẩn thận thì có lẽ Vệ Phó đã c.h.ế.t trăm ngàn lần rồi.
"Cơ hội đã trao cho ngươi, có thể nắm bắt được hay không là chuyện của ngươi. nếu đã c.h.ế.t thì chỉ có thể nói là ngươi vô dụng thôi."
Giờ khắc này, lời nói của Thái Thượng Hoàng đặc biệt máu lạnh.
Nhưng Vệ Phó không hề giật mình vì hắn đã hiểu rõ thái độ của Thái Thượng Hoàng từ nhiều năm trước.
Trong cuộc đời của một đế vương sẽ phải đối mặt với vô số khó khăn, nếu thất bại vì một cửa ải khó khăn nhỏ như vậy thì chỉ có thể nói rằng hắn không thích hợp làm đế vương.
Hiểu thì hiểu những nghe những lời này phát ra từ miệng Thái Thượng Hoàng thì Vệ Phó ít nhiều vẫn cảm thấy không thoải mái.
Cảm giác không thoải mái này cực kỳ phức tạp và thậm chí còn có chút ấm ức.
Giống như ta tưởng ngươi sẽ không đối xử như vậy với ta nhưng ngươi vẫn làm thế, cảm giác bị bội bạc nhưng lại không muốn thừa nhận…
Không ngờ Thái Thượng Hoàng lại đổi giọng nói: "Năm đó ta có thể vượt qua được thì không có lý gì ngươi lại không thể."
Rõ ràng những lời này không phải là lời an ủi nhưng cảm giác không thoải mái vừa rồi lại đột nhiên biến mất.
"Thái Thượng Hoàng và bệ hạ vẫn còn ở thư phòng sao?" Thái hậu gọi người tới hỏi.
Trong cuộc trò chuyện trước đó, Phúc Nhi đã phát hiện Thái hậu luôn nhìn vào chiếc đồng hồ Tây Dương ở trong góc.
Đây là sợ Vệ Phó đi gặp Thái Thượng Hoàng sẽ xảy ra tranh chấp sao?
"Hồi nương nương, bệ hạ vẫn chưa ra khỏi thư phòng."
Thái hậu không nói gì, gật đầu cho người lui xuống nhưng trên mặt lại hiện lên tia lo lắng.
Lúc này, đồng hồ Tây Dương đột nhiên báo giờ.
Từ ô cửa sổ nhỏ phía trên đột nhiên bật ra một con chim vàng nhỏ, kêu vài tiếng rồi rụt lại.
Động tĩnh này đã thu hút sự chú ý của Viên Viên đang chơi đùa gần đó, nàng ấy nhìn đồng hồ Tây Dương và nói với Dao Dao: "Tiểu cô cô, đã năm giờ rồi, Viên Viên phải về nhà."
Dao Dao không hiểu năm giờ là gì, chỉ biết Viên Viên phải về nhà thì vội vàng nói: "Không trở về, ăn điểm tâm."
Nàng ấy không muốn Viên Viên quay về nên lấy điểm tâm để giữ Viên Viên lại.
Phúc Nhi giải thích với Thái hậu: "Mỗi lần nha đầu này chơi đùa rất dễ bị cuốn theo, thiếp thân đã nói với nàng, năm giờ phải về dùng bữa tối, không thể chơi nữa nên nàng đã hình thành thói quen này."
"Thói quen tốt, tiểu hài tử không chịu đói được, phải ngủ sớm dậy sớm," Thái hậu lại phân phó cung nữ: "Đã chuẩn bị bữa ăn chưa?"
Cung nữ đáp: "Hồi nương nương, đã chuẩn bị xong và chỉ chờ truyền thiện."
"Các con ở lại dùng bữa tối đi." Thái hậu có hơi không yên tâm: "Hai ngươi này nói gì gì mà lâu như vậy? Ta phải đi xem."
Nói xong thì bà đứng lên.
"Mẫu hậu, để ta đi cùng người."
Viên Viên nghe nói muốn đi tìm cha thì nói muốn đi cùng, lúc này Dao Dao không nỡ rời khỏi Viên Viên nên tất nhiên cũng muốn đi cùng.
Mới ra cửa đã gặp ba huynh đệ Đại Lang.
Vừa rồi Phúc Nhi nói chuyện với Thái hậu ở trong phòng, Thái hậu sợ bọn y nhàm chán nên để bọn y tự ra ngoài chơi và lúc này cũng đã trở lại.
Thế nên đội ngũ đã mở rộng thêm ba người cùng nhau đi tìm Vệ Phó và Thái Thượng Hoàng.
…
Thư phòng ở phía trên doanh đài, độc lập với phía nam và hướng ra hồ nước.
Khi đến cửa ngoài thư phòng, phát hiện không có người canh giữ và bên trong cũng không có động tĩnh gì.
Lúc này, Thái hậu không thể đè nén được nỗi lo lắng trong lòng nên bước chân cũng trở nên vội vã.
Khiến Phúc Nhi không khỏi căng thẳng theo bà.
Thái hậu vội vàng bước tới đẩy cửa ra.
Bởi vì không kịp giữ sức nên động tĩnh hơi lớn.
Hai nam nhân đang chơi cờ trong phòng quay đầu nhìn sang.
"Các người..."
"Sao hai người lại chơi cờ?" Thái hậu nói.
"Đã lâu không chơi cờ nên muốn chơi một lát."
Nói tới việc Vệ Phó chơi cờ vẫn là do Thái Thượng Hoàng dạy, trước kia hai người hay chơi cờ cùng nhau, sau đó Vệ Phó lớn hơn, Thái Thượng Hoàng cũng bận rộn nên số lần chơi cờ với nhau mới giảm dần.
"Sao nào? Nàng sợ ta và hắn xung đột sao?" Thái Thượng Hoàng để lộ vẻ mặt buồn cười.
Thái hậu có hơi xấu hổ, quay mặt đi.
Thái Thượng Hoàng giữ chặt tay bà, nhỏ giọng nói bên tai bà: "Ta là thúc thúc của hắn, ta còn có thể xung đột với hăn được sao? Cho dù vì nàng thì ta cũng phải nhường hắn chứ. Chẳng qua tiểu tử này rất khó dỗ, ta đã phải tốn sức chín trâu hai hổ."
Thái hậu nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nhìn thấy vẻ mặt trêu chọc của ông thì bà lại thấy ngượng ngùng, muốn dùng ống tay áo che giấu véo cánh tay ông.
Thái Thượng Hoàng thấp giọng kêu đau: "Nàng nhẹ chút, cẩn thận đừng để đám Phó Nhi nhìn thấy..."
Vừa nói ông vừa hướng mắt về phía sau.
Vệ Phó và Phúc Nhi dẫn mấy hài tử đi phía sau bọn họ không xa.
Nghe vậy, Thái hậu nhanh chóng rút tay lại và vuốt thẳng tay áo.
Ông cười khẽ, bà trừng mắt nhìn ông một cái, ông vội vã tỏ ra nghiêm túc.
…
Vệ Phó và Phúc Nhi ở phía sau cũng đang nói chuyện.
"Mẫu hậu sợ chàng và Thái Thượng Hoàng xảy ra mâu thuẫn." Phúc Nhi nói.
Vệ Phó đã nhìn ra điều này.
"Có thể xảy ra mâu thuẫn gì chứ?" Sắc mặt của hắn có vẻ phức tạp.
"Không có mâu thuẫn là tốt rồi." Phúc Nhi do dự một chút: "Mẫu hậu cũng không dễ dàng gì."
Ý là nếu có thể tránh làm bà khó xử thì đừng làm bà khó xử.
Đây chính xác là những suy nghĩ trong lòng Vệ Phó. Tất nhiên không phải chỉ vì điều này mà là hắn nhất thời không thể giải thích sự phức tạp này cho nàng hiểu được.
Nhìn về phía trước, có vẻ như Thái Thượng Hoàng và Thái hậu đang bước đi một cách nghiêm túc nhưng thực tế bản thân thường hay làm những chuyện như vậy nên vẫn có thể nhìn thấy một số manh mối.
Chắc hẳn mẫu hậu cũng hạnh phúc.
Hắn đã thấy thì đương nhiên Phúc Nhi cũng thấy.
Nhìn gương mặt có chút phức tạp của hắn, Phúc Nhi nắm lấy tay hắn.
Quay đầu nhìn hài tử đang theo sau, cảm nhận được hắn đang siết chặt tay mình hơn, Phúc Nhi liền mỉm cười.
Đây là lần đầu tiên cả nhà dùng bữa cùng nhau, tuy rằng hai nam nhân có vẻ hơi lúng túng nhưng đó là một khởi đầu tốt đẹp.
Trong bữa tiệc, Thái hậu không ngừng mỉm cười.
Sau bữa tiệc cũng là lúc đám Phúc Nhi phải về nhưng Dao Dao lại không muốn.
Bây giờ nàng ấy nói chuyện vẫn chưa lưu loát, có đôi khi không thể diễn đạt chính xác ý của mình mà chỉ nắm lấy tay Viên Viên, không nỡ buông ra và nước mắt lưng tròng.
Viên Viên an ủi nàng ấy giống như người lớn: "Tiểu cô cô, ngày mai ta lại tới gặp người."
"Ngày mai?"
"Cho dù ta không tới thì người cũng có thể tiến cung tìm ta, ta nói với người, trong cung có rất nhiều chỗ chơi, ta có rất nhiều bảo bối..."
"Đi ngay, tiến cung." Dao Dao nói.
"Hôm nay người muốn tiến cung với ta sao?"
Viên Viên nghe vậy thì quay đầu nhìn cha nương.
Bên kia Phúc Nhi còn đang nói chuyện với Thái hậu, nếu không được thì để Viên Viên ở lại nơi này một đêm, ai ngờ hai tiểu gia hỏa đã thương lượng xong xuôi.
"Dao Dao, con muốn tiến cung sao?" Thái hậu ngạc nhiên hỏi.
"Viên Viên, cùng nhau."
Dao Dao chỉ mình rồi lại chỉ Viên Viên.
Thái hậu vẫn còn chút do dự nhưng lúc này Thái Thượng Hoàng lên tiếng.
"Dao Dao muốn đi thì cứ để nàng đi."
Thái hậu lộ ra vẻ ngượng nghịu, Phúc Nhi thấy vậy thì vội nói: "Mẫu hậu yên tâm, đến lúc đó sẽ để Viên Viên và Dao Dao ở chung, nhũ mẫu và cung nữ đều có đủ, thiếp thân sẽ chăm sóc Dao Dao thật tốt."
"Không phải ta không yên tâm..."
Chỉ là đã quen với việc nữ nhi luôn ở bên cạnh, đột nhiên rời đi làm bà không quen.
Cuối cùng Thái hậu vẫn đồng ý cho nữ nhi tiến cung.
Thấy nữ nhi lôi kéo tay Viên Viên bước đi mà không hề ngoảnh lại, Thái hậu vô cùng xúc động.
Thái Thượng Hoàng cảm thấy buồn cười: "Dao Dao chỉ tiến cung chơi một hai ngày chứ có phải đi rồi không quay về đâu."
"Ta..."
"Được rồi được rồi, nhìn thêm vài lần thì nàng sẽ quen thôi."