Việc tứ hôn trong bữa tiệc thưởng công tưởng chừng chỉ là Vệ Phó tứ hôn nữ nhi của Ngạch Triết thân vương với Huệ quận vương thế tử nhưng trên thực tế lại có ảnh hưởng rất lớn.
Ít nhất là trong những ngày tiếp theo, không có nữ tử của bộ lạc nào khác biểu diễn các điệu múa.
Tất cả các bộ tộc Mông Cổ đã dừng lại, bên Đại Yến tất nhiên cũng dừng lại thế nên Phúc Nhi lại ra trại, cảnh tượng "nở hoa" khắp nơi trong doanh trại đã thay đổi so với trước.
Mấy vòng nhỏ kế tiếp, Vệ Phó không có việc gì làm, chủ yếu là người phía dưới thi đấu.
Người trưởng thành có cuộc thi dành cho người trưởng thành, các thiếu niên có cuộc thi dành cho các thiếu niên và tiểu thiếu niên ở độ tuổi giống như Đại Lang cũng có cuộc thi riêng.
Trong khoảng thời gian này, Tam Lang vô cùng nổi bật khi đấu vật với những hài tử cùng tuổi từ các bộ tộc khác nhau trên thảo nguyên, thế mà đã quét sạch tất cả.
Phúc Nhi không ngạc nhiên về điều này.
Tam Lang được di truyền thể chất của nàng là chuyện người trong nhà đều biết, tiểu tử này có sức lực lớn, cũng ăn được, trước kia khi còn nhỏ không khác Nhị Lang là mấy nhưng hiện giờ lớn lên, hai người lại phát triển theo xu thế khác nhau.
Một người càng ngày càng văn nhã với dáng người giống như hài tử bình thường, cùng lắm là cao hơn hài tử cùng trang lứa một chút. Một người càng lớn càng ngang, càng lớn càng khỏe, rất giống tư thế của Vệ Kỳ khi còn nhỏ.
Tam Lang và Đại Lang đứng ở một chỗ, những người không biết còn tưởng y mới là người lớn hơn nhưng không ngờ hai người lại cách nhau ba tuổi.
Tuy nhiên Đại Lang vẫn lớn hơn một chút, ngày nay khi các hoàng tử tiếp xúc với con cháu của các gia tộc, Đại Hoàng tử thông minh ổn trọng, cũng có thanh danh giống như cha, điều này cũng được nhiều người biết đến.
Trong đợt vòng lớn thứ hai, Vệ Phó không đích thân ra trận mà giao cho Vệ Kỳ và Vệ Sùng dẫn đầu.
Đối với Thụy Vương thì mọi người đã biết từ lâu, dù sao hắn ta cũng là người có quân công thật sự, trường hợp này chỉ là một chuyện nhỏ đối với Thụy Vương.
Điều khiến người ta ngạc nhiên chính là Trang Vương.
Mọi người chỉ biết vị Trang Vương này là đệ đệ nhỏ nhất của bệ hạ, năm nay chưa đầy hai mươi.
Trước đó khi Vệ Sùng được phong vương cực kỳ khiêm tốn và hiếm khi xuất hiện trước công chúng, lần này xem như chính thức lộ diện trước mặt các bộ tộc Mông Cổ. Mọi người cũng nhận ra bệ hạ cố ý giành vinh quang cho đệ đệ nên tỏ ra lấy lòng, bởi vậy mà Vệ Sùng cực kỳ nổi bật nhưng sẽ không đi sâu vào chi tiết ở đây.
Ngày mùng ba tháng chín, cuối cùng thu tiển cũng kết thúc và vẫn còn cách tết Trùng dương tầm năm ngày nữa.
Các bộ tộc Mông Cổ lũ lượt rời đi, ban đầu Vệ Phó và Phúc Nhi dự định đón tết Trùng dương ở hành cung rồi mới lên đường hồi kinh nhưng đúng lúc này, có một lá thư từ trong kinh gửi đến, nói rằng Thái Thượng Hoàng và Thái hậu đã hồi kinh.
Sau đó, Vệ Phó không lãng phí thời gian nữa mà lập tức sai người bãi giá hồi kinh.
Sau khi Thái Thượng Hoàng và Thái hậu hồi kinh vẫn không sống trong cung.
Mà thay vào đó là ở Tây Uyển.
Tây Uyển nằm ở phía tây của hoàng cung, bắt đầu từ tiền triều và là ngự uyển của hoàng gia trong cả ba thế hệ. Mà trải qua sự tu sửa liên tục của ba triều đại, phong cảnh ở Tây Uyển không kém gì Thừa Đức hành cung tránh nóng, hàng năm nếu Hoàng đế không đến Thừa Đức thì đa phần là tránh nóng ở Tây Uyển.
Vệ Phó và Phúc Nhi vừa mới trở lại kinh thành, còn chưa kịp sắp xếp đã dẫn hài tử tới doanh đài Tây Uyển.
Tại đây, Phúc Nhi đã gặp được Thái hậu lâu ngày không gặp.
"Nương nương..."
"Còn gọi nương nương sao?" Lê Oanh khẽ nhíu mày: "Mãi mà con không sửa được cách xưng hô."
Phúc Nhi vội vàng gọi một tiếng "nương" nhưng sau đó lại cảm thấy không đúng nên đổi thành "mẫu hậu". Lê Oanh không so đo chuyện này với nàng mà mỉm cười vẫy tay với mấy hài tử.
"Mau tới đây để tổ mẫu nhìn xem."
Nếu nói ai ở nơi này là người biết rõ nhất về Thái hậu thì đó chính là Đại Lang.
Nhị Lang và Tam Lang vẫn nhớ rõ tổ mẫu nhưng dù sao cũng không ở chung nhiều chứ đừng nói đến Viên Viên, lúc đó nàng ấy còn chưa biết gì.
Thấy nương bảo mình gọi tổ mẫu, Viên Viên thắc mắc nhìn Thái hậu, nhìn mấy lần rồi đột nhiên lắc đầu: "Không phải tổ mẫu, không phải tổ mẫu."
Phúc Nhi đang định nói gì đó nhưng Lê Oanh giơ tay ngăn nàng lại và kéo Viên Viên đến trước mặt.
"Sao lại không phải tổ mẫu?" Bà mỉm cười hỏi.
Lần này đến gần hơn thì Viên Viên có thể nhìn rõ hơn.
Nàng ấy hơi buồn rầu nhìn Lê Oanh mấy lần mới tìm được từ thích hợp.
"Tổ mẫu già hơn chút nên gọi là thẩm thẩm mới đúng."
Lời vừa nói ra khiến mọi người đều sửng sốt rồi bật cười.
Đặc biệt là Phúc Nhi, đúng là dở khóc dở cười.
Nếu để nương nàng nghe thấy thì chắc chắn sẽ tức giận không thôi!
Người duy nhất có thể khiến Viên Viên gọi tổ mẫu cũng chỉ có Triệu Tú Phân. Mặc dù bình thường mấy hài tử đều lén lút gọi thân thiết là mỗ mỗ nhưng trước mặt người khác vẫn gọi là ngoại tổ mẫu.
Bây giờ Viên Viên lại cảm thấy Thái hậu còn quá trẻ, không thể gọi là tổ mẫu mà nên gọi là thẩm thẩm mới đúng.
Lê Oanh bị chọc cười đến mức không khép được miệng, v**t v* trán tôn nữ bằng ngón tay trắng trẻo.
"Đúng là hài tử lanh lợi, có phải cố ý nói hay để dỗ tổ mẫu không?"
"Thật sự là tổ mẫu sao?" Viên Viên quay đầu lại nhìn nương.
"Thật sự là tổ mẫu, mau gọi người đi."
Lúc này Viên Viên mới dứt khoát gọi tổ mẫu và được Lê Oanh ôm vào lòng, không nỡ buông ra.
Sau đó Lê Oanh lần lượt gọi Đại Lang, Nhị Lang và Tam Lang đến trước mặt nói chuyện, lúc này cung nữ dẫn một nữ hài tới.
Tiểu nữ hài mặc áo màu hồng nhạt, mái tóc ngắn trên đầu được buộc thành hai bím tóc nhỏ bởi một dải lụa.
Hôm nay Viên Viên cũng mặc áo hồng nhạt, trên đầu cũng có hai bím tóc nhỏ.
Thoạt nhìn, xiêm y và kiểu tóc của hai người giống y như đúc nhưng nhìn kỹ hơn thì mới thấy phụ kiện trên tóc và chi tiết trên xiêm y không giống nhau.
Hơn nữa, một người mập mạp và cao hơn, mặt tròn hơn, trong khi người kia gầy hơn, thấp hơn và gương mặt không tròn như vậy.
"Tại sao ngươi lại ôm nương của Dao Dao?"
Viên Viên nhìn nhóc con trước mặt, tại sao nàng ấy cũng mặc xiêm y màu hồng phấn và chải tóc giống mình?
"Ngươi là ai?"
Lê Oanh vẫy tay để nữ nhi đến trước mặt.
Nhưng đến khi giới thiệu lại nhất thời bối rối.
Lúc này Phúc Nhi tiến lên một bước, mỉm cười nói với Viên Viên: "Viên Viên, đây là tiểu cô cô, con nên gọi là tiểu cô cô."
Nghe xong câu "tiểu cô cô" này, Đại Lang không sao cả nhưng Nhị Lang và Tam Lang phía sau đều lộ ra vẻ mặt quái dị.
Một tiểu cô cô còn không lớn bằng tiểu muội?
"Tiểu cô cô?"
Viên Viên lẩm bẩm rồi lại hỏi: "Tên của nàng là tiểu cô cô sao?"
Phúc Nhi giải thích: "Tên của nàng không phải tiểu cô cô mà nàng là muội muội của phụ hoàng giống như Viên Viên là muội muội của đại ca, nhị ca và tam ca vậy."
Viên Viên hiểu lời giải thích này.
Hơn nữa nàng ấy còn nhỏ và đơn thuần nên không suy nghĩ nhiều như người lớn, cảm thấy hai người chênh lệch tuổi tác quá lớn hay gì đó.
Bởi vì ở trong lòng Viên Viên, đại ca đều rất lớn mà nàng ấy lại rất nhỏ nên cũng không cảm thấy tiểu cô cô này có gì không đúng.
Ngoài ra còn có cảm giác "đồng bệnh tương liên" vì đều là muội muội.
"Thì ra ngươi cũng là muội muội, ta cũng là muội muội. Ta tên là Viên Viên, ngươi tên là gì?"
Suy cho cùng Dao Dao vẫn còn nhỏ, không thể hiểu được cách nói phức tạp như vậy và chỉ biết hai người đều là muội muội.
"Ta tên là Dao Dao."
"Con bướm trên đầu ngươi thật đẹp, là nương ngươi buộc cho sao?" Viên Viên hỏi.
Dao Dao chạm vào con bướm trên đầu và nhìn thoáng qua nút thắt trên đầu Viên Viên.
"Của ta là con bướm, của ngươi là lục lạc. Con bướm là nương buộc."
"Lục lạc của ta cũng là nương buộc."
Viên Viên nghiêng đầu cho Dao Dao xem lục lạc, còn cố ý lắc hai lần để lục lạc phát ra âm thanh thanh thúy.
"Lục lạc thật đẹp." Dao Dao tỏ ra hâm mộ.
Viên Viên đắc ý nói: "Ta còn có mấy cái lục lạc, ngươi muốn xem không? Ta dẫn ngươi đi xem nhé?"
Nàng ấy tự nhiên quen thuộc, thân mật nắm tay Dao Dao đi ra ngoài.
Lúc này Dao Dao cũng quên mất nương mà đi theo nàng ấy.
Hành động của hai tiểu gia hỏa khiến mọi người bật cười.
Thái hậu mỉm cười và liên tục lắc đầu.
Phúc Nhi cười nói: "Đây cũng không phải trong cung, không thể nhìn thấy rương nhỏ của con được, chờ ngày nào đó mang theo rương nhỏ đến cùng thì mới cho tiểu cô cô của con xem được."
Viên Viên có một cái rương nhỏ, bên trong đều là bảo bối của nàng ấy, mỗi khi có bằng hữu mới chơi cùng thì nàng ấy đều dẫn người ta đi xem bảo bối của nàng ấy.
Được nương nhắc nhở thì Viên Viên mới nhớ ra nơi này không phải trong cung.
"Vậy chỉ có thể để ngươi xem vào hôm khác rồi." Nàng ấy nói với Dao Dao với vẻ tiếc nuối giống như người lớn nhỏ.
"Vậy hôm khác rồi xem," Thái hậu nói: "Viên Viên có muốn ăn điểm tâm không, tổ mẫu cho cung nhân mang điểm tâm tới, con và Dao Dao cùng đi ăn điểm tâm nhé?"
"Ăn điểm tâm?"
Dao Dao nắm tay Viên Viên rồi nhìn bà đầy mong đợi.
Có thể thấy nàng ấy rất thích Viên Viên và muốn đi ăn điểm tâm cũng Viên Viên.
"Chúng ta cùng đi ăn điểm tâm nhé."
Hai tiểu gia hỏa tay trong tay rời đi.
Trong khi Phúc Nhi dẫn mấy hài tử tới gặp Thái hậu thì Vệ Phó cũng gặp Thái Thượng Hoàng ở một khu vực khác.
Sau khi nhìn thấy Thái Thượng Hoàng, sắc mặt Vệ Phó khó có thể phân biệt được vui hay giận.
Dường như có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói nhưng lại không biết nên nói như thế nào.
Những nghĩ mà xem, sự vướng mắc giữa hai người không thể giải thích rõ ràng trong thời gian ngắn được.
Người này đã giết phụ thân của hắn, đoạt ngôi vị Hoàng đế, khiến hắn từ trên mây rơi xuống đáy cốc, lên kế hoạch mười năm và trải qua những thăng trầm nhưng ông lại luôn cho hắn cơ hội.
Nhìn lại suốt chặng đường, dường như người này hao hết khổ tâm đoạt lại ngôi vị Hoàng đế như thể chỉ để báo thú, vì mẫu hậu, thực ra ông không hề tham lam ngôi vị Hoàng đế, nếu không cũng không thể làm ra chuyện ném lại ngôi vị Hoàng đế cho hắn.
Theo lý thuyết thì mối thù giết cha không đội trời chung.
Nhưng từ đầu đến cuối, Vệ Phó không hề hận người này, dù gì khi hắn còn nhỏ đã từng thất vọng về tình thương của cha đã từng lén thắc mắc tại sao ông không phải phụ thân của mình.
"Hoàng thúc..."
Thái Thượng Hoàng nhìn Vệ Phó bằng ánh mắt phức tạp.
Suy cho cùng thì gừng càng già càng cay, Vệ Phó không giỏi kiềm chế cảm xúc bằng ông nên ông đã nhanh chóng kiềm chế những cảm xúc dư thừa của mình.
"Nghe nói thu tiển lần này, ngươi đã tứ hôn nữ nhi của Ngạch Triết cho nhi tử của Huệ quận vương?"
Huệ quận vương cũng có huyết mạch của hoàng gia nhưng không phải thuộc chi của Vệ Phó và phải lội ngược dòng đến thế hệ của tổ phụ Thái Thượng Hoàng.
"Đúng là có chuyện này."
"Nghe nói hậu cung của ngươi đến nay chỉ có một mình Hoàng hậu?"
Nghe nói nhiều như vậy thì đương nhiên là nghe được từ các đại thần giữ ở kinh thành, Thái Thượng Hoàng về kinh thành trước bọn hắn, trong thời gian này e rằng có không ít người tới cửa cáo trạng.
Vệ Phó biết rõ nhưng không phủ nhận.
"Đúng là như thế."
Hắn tưởng rằng Thái Thượng Hoàng sẽ nói gì đó nhưng đối phương lại chỉ gật đầu.
"Tứ hôn cho nữ nhi của Ngạch Triết cũng là tứ hôn, bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm mây năm nay cũng hưởng không ít lợi ích từ Đại Yến, người ta không hài lòng với điều đó, còn muốn nhét nữ nhân vào hậu cung của Hoàng đế, đừng nuông chiều bọn họ, nên nể mặt thì nể mặt, nên cảnh cáo thì cảnh cáo."
Thái Thượng Hoàng dậm chân, vẻ mặt bình tĩnh nhưng không giấu được vẻ khinh thường.
"Về phần hậu cung của ngươi không có mấy người. Không ai quy định Hoàng đế nhất định phải có tam cung lục viện, mới đầu thành lập hậu cung chỉ là để sinh con nối dõi và lấy được các thế lực ủng hộ, cách nhanh và thuận tiện nhất để thống trị tất cả các lực lượng là liên hôn.
"Giống như bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm trước đó, khi Đại Yến cần giúp đỡ cho chút an ủi cũng không có hại gì, nếu không cần thì cũng không cần có chút an ủi này."
"Tại sao đám văn thần đó lại thích chống lại võ tướng? Tất cả là vì vũ lực mạnh mẽ luôn là con dao thời khắc luôn treo trên đầu bọn họ. Văn nhân luôn nói rằng tú tài gặp binh lính không thể nói lý được, đó là bởi vì binh lính không cần phải nói lý lẽ với bọn họ, đao trong tay có thể nói lên tất cả đạo lý."
"Một Hoàng đế không thể thiếu văn thần, bởi vì cai trị đất nước cần có đầu óc của văn thần nhưng cũng không thể trọng văn, quá chú ý đến văn nhân thì sẽ thích dùng âm mưu đi lối tắt."
"Phụ thân ngươi chính là ví dụ tốt nhất, không có vũ lực mạnh mẽ và chỉ có thể sử dụng hậu cung để cân bằng thế lực các bên."
Ở trước mặt Vệ Phó, Thái Thượng Hoàng không hề che giấu sự khinh bỉ của ông dành cho Nguyên Phong đế.
"Nam nhân đại trượng phu, nếu thích nữ sắc thì nạp về cũng không sao, nếu chỉ vì chút khó khăn mà tìm đường tức thì cuối cùng sẽ tự bẻ gãy hai tay và tự chuốc lấy sự diệt vong. Một nam nhân nếu chỉ có thể dùng nữ nhân để cân bằng thế lực thì có khác gì diêu tỷ thanh lâu ỷ vào tiếng cười rẻ tiền lấy lòng người khác?"
"Điểm này, ngươi không học hắn là đúng."
Nói đến đây, Thái Thượng Hoàng nhìn qua.