Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 223

Dao Dao đâu chỉ chơi trong cung một hai ngày mà là chơi suốt bốn ngày.

Nếu không phải Thái hậu thực sự nhớ nữ nhi, chủ động cho người đi đón Dao Dao về Tây Uyển thì e rằng tiểu gia hỏa không hề nhớ đến cha nương chút nào.

Thực ra không phải không nhớ tới mà chỉ là nhớ một lát nhưng sau đó sự chú ý đã bị phân tán.

Hài tử chưa tới ba tuổi có trí nhớ kém và rất hay quên.

Để chơi cùng với Dao Dao nên Phúc Nhi còn đón Chi Nhi tỷ vào cung, ba nữ hài cùng độ tuổi chơi với nhau rất vui, cùng đi dạo, cùng ăn, cùng ngủ và cùng chơi đùa.

Mấy ngày này có thể nói là những ngày chơi đùa vui vẻ nhất đối với Dao Dao, dù có cha nương đi cùng, sống trong nhung lụa nhưng từ nhỏ đã thiếu bằng hữu chơi cùng.

Cho nên khi phải trở về, Dao Dao vẫn có chút không đành lòng, cuối cùng thỏa hiệp thành nàng ấy mời Viên Viên và Chi Nhi tỷ đến Tây Uyển chơi, thế là ba nữ hài lại liên tục chiến đấu ở các chiến trường của Tây Uyển.

Nha đầu chơi gần như phát điên nhưng có thể thấy Dao Dao thực sự rất vui vẻ, Thái hậu cũng không thể ngăn cản nên chỉ có thể đi theo các nàng.

Vừa trở về thì Phúc Nhi đã bận rộn mấy ngày.

Thấy nàng bận rộn thì Tôn Hà Nhi cũng không quấy rầy nàng, chờ nàng bận xong thì Tôn Hà Nhi mang đến cho nàng một tin tức.

Người Vương gia đã biết tính toán của Ngưu Dung Nhi và Ngưu Dung Nhi đã bị phạt sau khi trở về.

Phúc Nhi không ngạc nhiên về điều này, bởi vì đại tẩu này của nàng tâm tư quá nông cạn và dễ bị người ta nhìn ra.

Về phần làm sau người Vương gia biết được thì theo lời của Tôn Hà Nhi, có vẻ như Vương Ngọc Kiều đã tìm tới cha ruột Vương Hưng Tề để tố cáo.

Ngưu Dung Nhi là người nhớ ăn không nhớ đánh, nàng ấy nghĩ rằng nữ nhi nói với nàng ấy nếu động tới nàng thì sẽ tìm cha tố cáo chỉ để dọa nàng ấy thôi.

Nàng ấy cũng không để trong lòng, thấy đại nữ nhi Vương Ngọc Phượng thật sự không hợp tác thì đánh chủ ý lên người tiểu nữ nhi.

Vương Ngọc Kiều bị nàng ấy ép mấy lần.

Nguyên nhân chính là trong thời gian ở Thừa Đức, Vương Ngọc Đường, Vương Ngọc Chu và Vương Ngọc Long thường xuyên cùng đám Đại Lang ra ngoài cưỡi ngựa săn b.ắ.n, Ngưu Dung Nhi luôn bảo bọn họ dẫn theo Vương Ngọc Kiều thế nên hai huynh đệ Vương Ngọc Đường đều phát hiện.

Tất nhiên không cần phải nói đến Vương Ngọc Kiều, bị ép buộc liền đi tìm Vương Hưng Tề để cáo trạng.

Lúc ấy Vương Hưng Tề không tức giận, chỉ là cấm thê tử, đây cũng là nguyên nhân sau đó Phúc Nhi không hề gặp Ngưu Dung Nhi ở doanh trại.

Sau khi trở về kinh thành thì Vương Hưng Tề mới tức giận.

Mời mấy trưởng bối lão gia tử và Ngưu Đại Hoa cùng với Vương Thiết Xuyên và Triệu Tú Phân tới nói muốn hưu Ngưu Dung Nhi.

Tóm lại tình trạng hỗn loạn lúc đó khá nghiêm trọng làm Ngưu Dung Nhi sợ hãi không thôi.

Chỉ sau khi Ngưu Đại Hoa ở giữa can thiệp thì vấn đề này mới kết thúc. Nhưng đó chỉ là một hình phạt nhỏ nhưng là lời cảnh cáo lớn, Ngưu Dung Nhi bị phạt học quy củ ở trong phủ, khi nào học được thì mới có thể ra ngoài.

Ngưu Dung Nhi làm trưởng tức nhưng mặt mũi đã bị ném xuống đất, nhưng ai bảo nàng ấy không biết cố gắng?

Phủ Định Quốc công là nhân tài mới xuất hiện ở kinh thành, hiện giờ cũng là gia nghiệp lớn, Triệu Tú Phân phải lo việc nhà, còn đang do dự để trưởng tức hay thứ tức giúp đỡ bà ấy quản việc nhà.

Như vậy rất tốt, trực tiếp rơi vào tay thứ tức Tôn Hà Nhi.

Ngưu Dung Nhi vừa mất chức phu nhân vừa thiệt thân, mấu chốt là Vương Hưng Tề hiếm khi tức giận, lần này nàng ấy chọc giận trượng phu nên trượng phu sẽ không đứng về phía nàng ấy.

"Thật ra chuyện này không có gì to tát nhưng đúng là đại tẩu có hơi quá đáng."

Phúc Nhi nghe xong thì cười nói.

Nghe vậy, ánh mắt Tôn Hà Nhi lóe lên: "Thật ra đại tẩu chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."

Trước khi đến, Tôn Hà Nhi còn cảm thấy như vậy có phải là chuyện bé xé ra to hay không.

Đại tẩu làm sai thì cứ âm thầm trừng phạt, dù sao chuyện cũng không đến tai tiểu cô, cần gì phải giải thích với tiểu cô.

Đây không phải là không đánh tự khai sao?

Thật xấu hổ.

Bây giờ nghe Phúc Nhi nói thì Tôn Hà Nhi biết nàng không chỉ biết tính toán của đại tẩu mà còn có bất mãn trong lòng, nếu không thì làm sao một tiểu cô lại nói đại tẩu hơi quá đáng được.

E rằng tiểu cô đã hiểu rõ từ lâu nhưng không tức giận có lẽ là vì mặt mũi của cả nhà.

Nhưng có thể sử dụng thứ tình cảm này mấy lần?

Nếu đổi là nàng ấy, nàng ấy có bằng lòng để người khác đánh tâm tư lên nhi nữ của mình không?

Chắc chắn là không muốn, hơn nữa nàng ấy sẽ vô cùng tức giận và chán ghét.

Nhưng cố kỵ mặt mũi của người nhà mà nàng ấy không thể tức giận thì phải làm sao? Cuối cùng chỉ có thể kìm nén cơn tức giận này trong lòng mà sinh ra xa cách.

Vì vậy sự việc này tưởng chừng như là chuyện nhỏ nhưng thực tế nếu không xử lý tốt thì sẽ gây hậu quả nghiêm trọng.

Lúc này, cuối cùng Tôn Hà Nhi cũng hiểu rõ tại sao đại bá Vương Hưng Tề lại muốn chuyện bé xé ra to và thậm chí tại sao công bà lại đồng ý để nàng ấy tới.

Đại bá: anh chồng

Nói trắng ra là giữa nàng và các thành viên khác trong nhà vẫn còn có sự chênh lệch.

Cùng lúc đó, Ngưu Dung Nhi đang ủ rũ ngồi trong phòng Ngưu Đại Hoa.

Ngưu Đại Hoa trừng mắt nhìn nàng ấy: "Lá gan của con cũng lớn thật đấy, con xem nhà này có ai dám chọc vào nàng, con còn dám nhổ lông trên đầu hổ? Con thấy đấy, nàng không cần mở miệng thì trong nhà đã có người xử lý con."

"Cô nãi nãi..."

"Con đừng gọi ta là cô nãi nãi, ta không có chất tôn nữ ngốc như con, không có bản lĩnh lại còn có tâm tư lớn. Công bà của con còn chưa c.h.ế.t đâu, con tranh giành cái gì chứ? Con đúng là óc heo, con có thể tranh được với tức phụ của lão nhị sao?"

"Cô nãi nãi..."

"Năm đó ta bảo con cùng ta tới Hắc Thành nhưng con không nỡ rời khỏi nam nhân của con, không muốn đi cùng ta. Nếu con đi cùng ta thì có phải lão đại có cớ không cần ở lại nhà sao? Con có cơ hội ở bên cạnh lấy lòng bà bà của con, bây giờ đến nông nỗi không vượt qua được tức phụ của lão nhị không?"

Ngưu Đại Hoa nhìn nàng ấy với vẻ hận sắt không thành thép.

"Năm đó tức phụ của lão nhị người ta vì lấy lòng bà bà mà vẫn lên đường dù lớn bụng. Con nhìn nhà lão nhị mấy năm nay đi theo nha đầu kia tích cóp được bao nhiêu cơ nghiệp, công việc kinh doanh của nha đầu kia toàn bộ đều do lão nhị quản, không cần quan chức cũng đủ chứng tỏ có bao nhiêu lợi ích. Còn có mấy hài tử nhà lão nhị đều thân thiết với đám Đại Lang, Chi Nhi nhỏ nhất cũng thân thiết với Viên Viên."

"Còn con thì sao? Con đừng không phục, phải thừa nhận bản thân đã mất đi cơ hội. Đã để lão đại ở sau cảnh cáo suốt ngày mà con vẫn còn gây thêm chuyện cho hắn, ngay từ đầu ta không nên cho con gả đến Vương gia để gây thêm phiền phức cho đại tôn tử của ta."

"Cô nãi nãi, ta tới tìm người để nghĩ cách, sao người lại dạy dỗ ta?" Ngưu Dung Nhi vô cùng ấm ức.

Ngưu Đại Hoa ghét bỏ liếc nhìn nàng ấy.

"Ta có thể nghĩ ra cách gì cho con?"

"Chẳng lẽ ta cứ bị nhốt trong nhà như vậy sao?"

"Con không muốn ở trong nhà thì còn muốn đi đâu? Tới các phủ các gia đình để khoe khoang chức phu nhân của con à? Ta còn là Định Quốc công phu nhân mà còn chưa ra ngoài khoe khoang, con muốn ra ngoài khoe khoang cái gì!"

Người không muốn ra ngoài khoe khoang sao? Chẳng qua là người có người quản thôi. Ngưu Dung Nhi nghĩ thầm.

"Vậy... vậy ta cứ như vậy sao?"

"Con không như vậy thì còn muốn như thế nào nữa? Thành thật ở trong nhà đi, nuôi dưỡng ba hài tử thật tốt, ta hiểu rõ nhi tử của ta, công công của con sẽ không bạc đãi đại phòng các con nhưng điều kiện tiên quyết là con đừng gây rắc rồi. Lần sau còn gây rắc rối thì ta cũng không bảo vệ con được, nhân lúc còn sớm con nên thu dọn đồ đạc quay về Kiến Kinh đi."

Tới đây một chuyến không những không được an ủi mà còn bị dạy dỗ một trận, Ngưu Dung Nhi tuyệt vọng rời đi.

Chân trước nàng ấy vừa rời đi thì lão gia tử đã trở lại.

"Tức phụ của lão nhị tới?"

Ngưu Đại Hoa vội vàng gật đầu, kể chuyện Ngưu Dung Nhi tới tìm bà lão để nghĩ cách nhưng bản thân đã dạy dỗ đối phương.

Nói xong bà lão tranh công: "Ông lão, ông có thấy ta làm đúng không?"

Lão gia tử nhìn bà lão.

"Lần này bà không hồ đồ. Thực ra lão đại phạt nàng cũng vì tốt cho nàng, tốt cho ba hài tử của đại phòng. Bà nói xem nếu bà động vào vảy ngược của người khác thì người ta có chán ghét bà hay không? Người ta có thể giận chó đánh mèo, chán ghét nương thì sau này hài tử có thể yên ổn không?"

"Vốn dĩ đại phòng đã không thân thiết với hai phu thê Phúc Nhi bằng nhị phòng, lão đại là người thành thật ít nói, sau này ba hài tử của đại phòng có như thế nào cũng là do cô cô của bọn chúng, đừng phạm vào sai lầm, gây bất hòa trong nhà và làm trì hoãn tiền đồ của hài tử."

"Ông lão, ta biết rồi, lần sau nàng tới ta sẽ nói với nàng. Dung Nhi cũng nên được dạy dỗ một chút, ta thấy từ khi nàng tới kinh thành đã mất tập trung, lão đại quản được nàng cũng tốt, nếu mặc kệ thì nàng sẽ lật trời luôn." Ngưu Đại Hoa nói.

Ngươi đừng nói người khác, ngươi cũng vậy.

Tuy nhiên mấy năm nay bà lão đã thành thật hơn rất nhiều, ngoại trừ dễ hồ đồ trong chuyện lão nhị thì nhìn chung bà lão vẫn hiểu chuyện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn