Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 214

Vừa bước vào tháng năm, thời tiết ngày một nóng hơn.

Tiếng ve kêu ríu rít trên cành báo hiệu mùa hè đang đến.

Vệ Phó thấy mấy hài tử gần đây hơi uể oải, ngay cả Phúc Nhi cũng thấy thấp thỏm vì nắng nóng rồi nghĩ đến năm trước hắn đăng cơ không thể đến Thừa Đức, đơn giản là vì trời quá nóng nên cũng đi tránh nóng và phải ra ngoài du ngoạn ngay thôi.

Từ khi nghe phụ hoàng nói muốn đến Thừa Đức tránh nóng rồi nghe mẫu hậu nói Thừa Đức rất mát mẻ, có núi, có nước và có rất nhiều nơi có thể vui chơi, còn có thể đua ngựa thì mấy hài tử liền rơi vào trạng thái phấn khích ngắn ngủi.

Tam Lang là người tích cực nhất, sau khi quay về phủ hoàng tử thì cho thái giám bên cạnh thu dọn hành lý.

Nào biết được hoàng gia làm việc đâu thể nói gió chính là bão được.

Phụ hoàng cần phải giải quyết chính vụ trước mắt, còn phải sắp xếp việc tránh nóng. Dù sao vừa đi tránh nóng cũng kéo dài mấy tháng, không thể để mặc triều chính nên đội ngũ điều hành triều chính cũng phải đi theo.

Mẫu hậu cũng cần phải sắp xếp mọi việc ở hậu cung.

Hơn nữa cuộc du hành của đế vương đâu có đơn giản như vậy, phía dưới cũng phải chuẩn bị.

Nói tóm lại là nhất định sẽ đi nhưng còn phải đợi mấy ngày nữa.

Vậy rốt cuộc còn phải đợi mấy ngày nữa?

Tam Lang nóng nảy không chịu được, không thể nói chuyện với đại ca, nhị ca cũng bảo y đừng nóng vội nên y liền đi xúi giục muội muội.

Vì vậy, hôm nay Vệ Phó hoàn thành xong triều chính thì trở lại Khôn Nguyên cung.

Phúc Nhi thấy hắn đổ mồ hôi, long bào và trung y đều ướt đẫm mồ hôi thì vội vàng bảo Mộng Trúc chuẩn bị một ít nước, hầu hạ hắn lau mặt và cơ thể.

Thay lớp áo lụa mỏng, long ủng trên chân cũng đổi thành giày vải thì cuối cùng Vệ Phó cũng cảm thấy thoải mái hơn.

Phúc Nhi sai người chuyển vạc băng lại gần và quạt cho hắn.

"Mát không, đợi lát nữa rồi gọi thiện, hôm nay ta cho người làm ba món mì lạnh..."

Hai người đang nói chuyện thì Viên Viên đi tới.

Viên Viên mang theo một bọc nhỏ đi đến.

Bên cạnh cũng không có cung nữ hay nhũ mẫu nào cả.

Nàng ấy mặc chiếc áo màu hồng, thắt lưng có một cây sáo trúc nhỏ, gương mặt tròn trịa trắng nõn, mái tóc ngắn được buộc thành hai bím tóc nhỏ trên đỉnh đầu.

"Phụ hoàng, tiểu công chúa tới rồi, tiểu công chúa sắp phải đi xa, ngài có gì muốn nói với tiểu công chúa không?"

Vệ Phó và Phúc Nhi lập tức sửng sốt.

Sửng sốt xong thì bật cười, đang định kéo hài tử đến trước mặt để hỏi chi tiết thì Viên Viên lại bắt đầu ngâm: "Từ mẫu trong tay tuyến, du tử trên người y, lâm hành..."

Viên Viên mới hơn ba tuổi, giọng nói trong trẻo thanh thúy, gương mặt mũm mĩm trắng nõn vốn đã đáng yêu, bây giờ mặc trang phục này lại càng đáng yêu hơn.

Phu thê hai người đang muốn xem nàng ấy có thể ngâm xong bài thơ này hay không, không ngờ nàng ấy đọc phần đầu rất hay nhưng đến chỗ "lâm hành" thì lại quên từ.

Viên Viên quên lời, ậm ừ "lâm hành" mấy lần cũng không thể ngâm ra những lời phía sau.

Nàng ấy bắt đầu nóng nảy, quay đầu nói: "Tam ca, phía sau lâm hành là cái gì?"

Đáng tiếc lại không thấy bóng dáng tam ca đâu.

Nàng ấy khẽ nhíu mày, ấm ức bĩu môi: "Tam ca thúi, đã nói phải cùng nhau lang bạt giang hồ, người đâu rồi?"

Nói xong thì nàng ấy cũng mặc kệ tam ca và rút cây sáo nhỏ trên thắt lưng ra.

Cây sáo không dài bằng lòng bàn tay của người lớn, thân màu xanh biếc, đầu sáo có tua đỏ trông rất tinh tế, dễ thương, vừa thất đã biết là đồ chơi của hài đồng.

Một tay Viên Viên cầm sáo, hành động như nữ hiệp.

"Phụ hoàng, mẫu hậu, hài nhi muốn đi lang bạt giang hòa, lần này vừa đi..."

Vệ Phó cũng bật cười.

Phúc Nhi cũng mỉm cười rồi lập tức đổi sắc mặt: "Vệ Khiên, con vào đây cho ta, con dạy Viên Viên cái gì đấy?"

Một lát sau, một cái đầu ở sau cửa thò ra.

Tam Lang có vẻ sợ hãi, rụt rè không dám đi vào nhưng trên mặt y thực sự không có chút sợ hãi nào, thay vào đó còn vừa bước vào vừa mở to mắt, im lặng mấp máy miệng như thể đang trách móc muội muội vô dụng.

"Nương, ta không dạy nàng cái gì cả."

"Không dạy nàng thì nàng đang làm gì?"

Lại nói tiếp, đây là lỗi của Lê Hoàng hậu.

Tuy bà đã rời đi nhưng gánh hát kể chuyện trong cung vẫn chưa bị giải tán, sau này Vệ Phó đăng cơ, Phúc Nhi lo liệu việc trong cung, vốn dĩ nàng cũng thích nghe kể chuyện nên đã giữ gánh hạt lại để giết thời gian vào ngày thường.

Mấy hài tử mưa dầm thấm đất cũng thích nghe kể chuyện nhưng Nhị Lang và Tam Lang là nam hài tử, đâu thích nghe mấy chuyện si nam oán nữ gì đó nên đã nói với người kể chuyện rằng bọn y muốn nghe cái gì đó thú vị.

Để lấy lòng hoàng tử, gánh hát kể chuyện đã phát huy hết khả năng kể chuyện chân chính của mình ra.

Hãy thử nghĩ mà xem, kể chuyện chỉ là cách kiếm ăn ở phố phường dân gian, bá tánh ở dân gian thích nghe cái gì nhất? Đương nhiên là thích nghe về chuyện giết tham quan, Hoàng đế gả công chúa và những chuyện hiệp nữ hiệp đạo linh tinh.

Ở trong cung thì chắc chắn không thể nói chuyện hoàng gia nên thay vào đó gánh hát kể chuyện đã kể chuyện về việc giết tham quan, hiệp đạo, trong đó nổi tiếng nhất là "Tam hiệp ngũ nghĩa" trong dân gian.

Hơn nữa còn thay đổi giọng điệu nhẹ nhàng ai oán của nữ nhân kể chuyện trước đó bằng giọng điệu ban đầu của người kể chuyện để đẩy câu chuyện lên cao trào và gay cấn.

Hai hài tử nghe đến nghiện.

Đặc biệt là Tam Lang, đã si mê đến mức hận không thể hóa thân thành Cẩm Mao Thử đại náo thành Đông Kinh, giờ đây y đã luyện võ chăm chỉ hơn, nói muốn học võ thuật thật tốt để sau này có thể lang bạt giang hồ.

Cho nên chỉ cần vừa nghe đến lang bạt giang hồ thì Phúc Nhi đã biết chắc chắn là Tam Lang đã dạy muội muội.

"Cả ngày chỉ biết dạy muội muội những thứ không tốt!"

Tam Lang bị dạy dỗ mà ủ rũ.

Viên Viên nhìn Tam ca, rồi lại nhìn phụ hoàng, mẫu hậu thì siết chặt tay nải nhỏ trên người và nói giúp Tam ca.

"Tam ca dạy ta ngâm thơ."

"Ngâm thơ gì? Là vần điệu lang thang à?"

"Dù sao thì Tam ca cũng dạy ta, nương đừng mắng Tam ca."

"Được rồi, được rồi, dù sao thì tình cảm của huynh muội các con tốt, nương trở thành người ngoài phải không?" Phúc Nhi cố tình nói như vậy.

Thấy nương "buồn bã" như vậy, Viên Viên có chút lo lắng, nhào vào lòng nương và dùng bàn tay mũm mĩm nắm lấy tay nương.

"Viên Viên cũng đối với nương rất tốt."

Phúc Nhi mỉm cười chọt mũi nàng ấy: "Vật nhỏ này, đối với mọi người đều tốt, ai cũng bị con dỗ dành."

Trong lúc này, Vệ Phó vẫn luôn mỉm cười ở bên cạnh nhìn, cũng không lên tiếng. Thấy hai mẫu tử nói chuyện thì hắn cũng gọi Tam Lang tới trước mặt để nói chuyện.

"Nóng lòng muốn đến Thừa Đức như vậy sao?"

Cho nên vẫn là người làm cha hiểu rõ nhi tử, làm ra chuyện này không phải chỉ vì muốn "đi xa" sao?

Tam Lang không giấu giếm, cười hì hì: "Cha, khi nào chúng ta có thể xuất phát?"

"Qua hai ngày nữa."

Lại hai ngày nữa?

Nhưng đúng là qua hai ngày nữa.

Hai ngày sau, đội ngũ xuất phát đến Thừa Đức để tránh nóng.

Nhưng trước khi đội ngũ xuất phát thì Vệ Phó đã dẫn cả nhà rời khỏi kinh thành một cách nhẹ nhàng.

Không ai biết chuyện này, mọi người đều cho rằng bệ hạ vẫn còn trong đội ngũ.

Cuộc hành trình này giống như thăm lại chốn cũ, dù đã hơn mười năm trôi qua nhưng Phúc Nhi vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng khi nàng và Vệ Phó đến Thừa Đức năm đó.

Trên đường đi, Tam Lang giống như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương.

Y đã biết cưỡi ngựa nhưng bình thường chỉ tập luyện và hiếm khi để y tự mình cưỡi ngựa lên đường. Lần này y tìm được cơ hội nên đã dành nửa ngày cưỡi ngựa theo bọn thị vệ ở bên ngoài, cũng không ngại phơi nắng.

Khác với Tam Lang, Đại Lang và Nhị Lang yên tĩnh hơn rất nhiều, hầu hết chỉ ở trong xe, chỉ khi Phúc Nhi bảo bọn họ ra ngoài đi dạo thì hai người mới ra ngoài cưỡi ngựa một lát.

Vì di chuyển nhẹ nhàng nên lên đường rất nhanh, cũng chỉ mất bốn ngày thì đã đến Mật Vân.

Sau khi đi qua Mật Vân thì khung cảnh dọc đường đã thay đổi, thường xuyên nhìn thấy đồng cỏ và hồ nước rộng lớn làm người ta có cảm giác như cuối cùng cũng vượt ra ngoài tường thành.

Ngày này, khi đi ngang qua một cái hồ, Vệ Phó hạ lệnh cắm trại ở đây.

Lúc đầu Phúc Nhi tò mò tại sao lại hạ trại ở đây cả ngày lẫn đêm nhưng phải đến khi xuống xe thì nàng mới nhận ra đây là chốn cũ.

"Năm đó, ta và cha của các con đã bắt được rất nhiều cá ở đây." Phúc Nhi chỉ vào cái hồ cách đó không xa.

"Bắt cá, bắt như thế nào?" Tam Lang tò mò hỏi.

Nghe thấy lời này, Phúc Nhi mới nhớ ra Nhị Lang và Tam Lang không giống như Đại Lang, khi còn bé không hề lớn lên trong dân gian và ngay cả Đại Lang, chỉ sợ sau một thời gian dài như vậy thì cũng đã quên đi những chuyện thú vị bắt cá hồi nhỏ.

Tình cờ nàng cũng thấy hứng thú nên quay người bước vào lều, nhờ Mộng Trúc tìm cho nàng xiêm y thuận tiện để thay.

"Nương nương..." Mộng Trúc do dự.

"Được rồi, đây không phải trong cung, không cần mở miệng ngậm miệng đều là nương nương, cứ coi như lúc chúng ta vẫn còn ở Băng Thành đi."

Mộng Trúc lộ ra vẻ khó xử.

Nương nương không phải người làm giá, nàng ấy hiểu. Nhưng các nữ quan ma ma trong cung lại rất nghiêm ngặt, khi mới vào cung, có rất nhiều quy củ nàng ấy không làm tốt, được Hồ thượng cung đặc biệt tìm người dạy dỗ, nói nếu nàng ấy không tuân thủ quy củ thì không thể hầu hạ bên cạnh nương nương được.

Ngoại trừ Mộng Trúc thì mấy cung nữ khác cũng lộ ra vẻ khó xử.

Nhưng Phúc Nhi kiên trì nên các nàng không còn cách nào khác, chỉ có thể chọn bộ trang phục cưỡi ngựa tối màu và giúp Phúc Nhi thay.

Sau đó Phúc Nhi lại cho người tìm giỏ tre và dây thừng tới, đích thân dẫy mấy hài tử đi đan sọt cá.

Đã lâu nàng không làm việc nặng, đặc biệt là từ khi vào cung, làm gì cũng có cung nữ thái giám, nàng muốn làm gì cũng đều có người ngăn cản.

Làn da được chăm sóc cẩn thận khiến những vết chai mỏng trên tay không biết đã biến mất từ lúc nào.

Sợi dây thừng thô ráp, vừa chạm tay đã cảm thấy gai gai, tay nghề cũng khá xa lạ.

Nhưng cũng đủ để dọa đám hài tử.

"Nương, người làm gì vậy?"

"Đan sọt, các con giúp ta gỡ chỗ dây thừng này đi."

Tam Lang là người có hứng thú nhất, y bước tới giúp trước, Nhị Lang cũng tới.

Viên Viên không chịu thua kém, cũng muốn tới giúp đỡ.

Đại Lang thấy muội muội tới gây rồi thì nói với Tam Lang: "Tam đệ, đệ trông muội muội đi." Rồi nhận lấy dây thừng trong tay y để giúp nương sửa chiếc giỏ tre.

"Tại sao huynh không để nhị ca trông Viên Viên mà lại bảo ta trông?" Tam Lang không tình nguyện, y còn chưa kịp chơi thì đã bị đại ca cướp mất, y cảm thấy chắc chắn là đại ca muốn chơi nên tìm cờ để y trông muội muội.

Đại Lang liếc y không nói gì.

Nhị Lang nhìn thấy Lão tam thua thiệt trước đại ca thì lặng lẽ cười mỉm.

Tam Lang tức giận, nhặt một đoạn dây thừng đánh y.

Nhị Lang mỉm cười đánh lại.

Sau đó trở thành, ngươi đánh ta, ta đánh ngươi, cuối cùng thay vì giúp đỡ thì hai người lại càng phá hơn, khiến dây thừng trở thành mớ hỗn độn, Phúc Nhi phải mất nửa ngày mới gỡ ra được.

Vất vả lắm mới đan xong sọt cá, định dẫn mấy hài tử tới hồ thì Vệ Phó tới.

"Mấy người đang làm gì vậy?"

Vệ Phó mặc lụa bào có hoa văn phương thắng màu lam đen, trong tay cầm một chiếc quạt xếp trông không giống Hoàng đế mà giống như nho sĩ.

"Nương định dẫn chúng ta đi bắt cá." Tam Lang nhanh mồm nhanh miệng nói.

Vệ Phó thấy Phúc Nhi cười khanh khách, không hiểu sao hắn lại nhớ đến năm đó, cũng ở ngay chỗ này, nàng cũng dẫn hắn đi bắt cá như vậy.

"Nhưng mà thế này có thể bắt cá không?" Tam Lang giơ sọt cá lên, cảm thấy không ổn.

Vệ Phó mỉm cười liếc nhìn Phúc Nhi: "Chỉ có cái này thôi thì chưa đủ."

Thấy hắn nói như vậy, không chỉ mấy hài tử mà cả Phúc Nhi cũng không khỏi nhìn sang.

Vệ Phó dặn dò Tiểu Hỉ Tử ở một bên: "Đi đi, mang hai cái màn thầu tới."

Tiểu Hỉ Tử rời đi.

Tam Lang đặt sọt cá l*n đ*nh đầu rồi chạy về phía trước.

Viên Viên đuổi theo sau với đôi chân ngắn ngủn.

"Tam ca, tam ca..."

Đại Lang nói ở phía sau: "Đệ chạy chậm lại, đừng để Viên Viên ngã."

Tam Lang kêu khổ, rồi chạy về, cho đến khi còn cách Viên Viên vài mét thì hét lên: "Bánh trôi nhỏ, muội nhanh lên."

"Ta tên là Viên Viên, không phải bánh trôi nhỏ..."

Mấy hài tử gây rối ở phía trước, Phúc Nhi và Vệ Phó đi theo sau.

"Vậy mà chàng vẫn còn nhớ tới màn thầu."

"Đương nhiên là nhớ rồi."

Nhớ rõ năm đó nàng đã khiến hắn mở rộng tầm mắt.

Cả nhà đến bờ hồ, Vệ Phó cũng thấy hứng thú, ném chiếc quạt cho Tiểu Hỉ Tử cầm và đích thân làm mẫu cho nhi nữ.

Do ngượng tay nên lần đầu tiên ném sọt cá đã bị lộn ngược nên chỉ có thể kéo về và ném lại.

Cũng may là lần thứ hai đã đi đúng hướng.

Chỉ có Phúc Nhi bắt gặp cảnh tượng Vệ Phó lén lút thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp đó, mấy hài tử đã được chứng kiến trong hồ này có bao nhiêu cá.

Ném một cái sọt xuống là có thể bắt được nửa sọt cá.

Vớt được vài lần thì Vệ Phó không vớt nữa.

Nói rằng bắt nhiều không ăn hết mà rất lãng phí thức ăn.

Tam Lang lấy chiếc sọt qua, còn chỉ đạo Nhị Lang giúp đỡ y, Đại Lang nói: "Nhi tử sẽ cho người lấy chỗ cá này làm bữa trưa, chia cho bọn thị vệ một chút."

"Hôm nay không muốn ăn cá do ngự trù làm, chúng ta ăn cá nướng đi?" Phúc Nhi nhìn về phía Vệ Phó thăm dò.

Vệ Phó còn không biết nàng sao?

Có lẽ muốn ăn cá nướng là giả nhưng muốn chơi là thật.

Hắn bất đắc dĩ lại cưng chiều gật đầu và nói: "Ta sẽ giúp nàng."

Vệ Phó nói giúp thì sẽ giúp, hắn bảo Tiểu Hỉ Tử tìm một cái xẻng tới, đào một cái hố tại chỗ và còn sai thái giám tìm củi giúp.

Mấy thái giám đứng chờ ở bên cạnh đều nóng nảy, chỉ có một mình Tiểu Hỉ Tử bình tĩnh, đá một người trong số đó và thấp giọng nói: "Còn không đi, đừng làm chủ tử mất hứng."

Vệ Phó tự tay đào hố đất và còn trang bị lỗ thông gió đơn giản.

Mấy hài tử nhìn thấy cha còn chơi trò này thì rất ngạc nhiên, Tam Lang không quan tâm tới bắt cá mà chạy đến giúp cha.

Vệ Phó không chỉ biết đào hố mà hắn còn biết dùng nhánh cây làm giá.

Cắm hai nhánh cây vào hai bên hố, một trái một phải, đồng thời thêm củi vào hố để nhóm lửa, lúc này Phúc Nhi cũng đã mổ xong cá, xâu cá qua nhánh cây, đặt lên giá và bắt đầu nướng.

Đây là lần đầu tiên mấy hài tử nhìn thấy trường hợp phải tự mình nướng đồ ăn, sau khi xem một lúc thì cảm giác như đã hiểu, Nhị Lang và Tam Lang hỏi Vệ Phó và nói bọn y muốn thử một lần.

Phúc Nhi cho người trải thảm trên mặt đất, nàng ngồi cạnh Vệ Phó và không quên chỉ huy nhi tử phết dầu lên cá, rắc gia vị và lật nhánh cây.

"Phải lật mặt liên tục nếu không cá nướng sẽ bị cháy."

"Yên tâm, yên tâm, ta là Cẩm Mao Thử đại nhân, sao cá nướng của ta sẽ bị cháy được?" Tam Lang vừa xướng, tay không ngừng lật miếng cá nướng trên cá.

Rồi lại chỉ huy Nhị Lang: "Rắc thêm muối vào mặt bên này, rắc nhiều lên, quá ít rồi..."

Nhị Lang lẩm bẩm: "Rắc nhiều muối như vậy, đệ muốn mặn c.h.ế.t à?"

Viên Viên cũng muốn chơi với cá nhưng xin tam ca mấy lần mà y không để ý tới mình.

"Tam ca hư! Nhị ca cũng hư!"

Nhị Lang vô tội bị liên lụy, y cũng không giành với lão tam được, không thấy hắn đang rắc gia vị sao?

"Tiểu công chúa, đừng nóng vội, người xem Đại Hoàng tử đang làm gì kìa?" Tiểu Hỉ Tử ở một bên vội vàng nói.

Đại Lang đang bận đào một cái hố khác.

Thấy mọi người chú ý tới mình, Đại Lang ho nhẹ một tiếng: "Ta dỗ muội muội."

Là muốn dỗ muội muội hay là muốn tự chơi?

Dù thế nào đi nữa thì Viên Viên cũng rất hưởng thụ, hài tử đi tới ôm chặt đại ca, còn ngọt ngào nói: "Đại ca, huynh thật tốt."

"Vậy muội giúp đại ca, lát nữa đại ca sẽ dạy muội nướng cá."

Tiểu hài nhi vội vàng gật đầu, bím tóc nhỏ trên đầu lắc qua lắc lại.

"Đại ca, huynh thật tốt."

Mấy tiếng tốt liên tục khiến Tam Lang chua chát, y nhe răng trợn mặt làm mặt quỷ dọa Viên Viên.

"Còn nói tam ca hư nữa thì lát nữa nướng cá xong sẽ không cho muội ăn nữa."

Viên Viên lại dựa vào người đại ca.

"Ta có đại ca."

tất cả mọi người lập tức cười lớn.

Phúc Nhi mỉm cười, Vệ Phó cũng vậy.

Hắn dùng ngón tay xoa lòng bàn tay nàng. Vừa rồi đan sọt cá, còn mổ cá mà bàn tay mịn màng của nàng đã bị trầy xước vài vết.

Nó không thể nhìn thấy bằng mắt thường nhưng có thể chạm vào là có thể cảm nhận được.

Nhưng nhìn nụ cười trên mặt nàng -----

Chắc hắn đang rất vui vẻ.

Hắn không nhịn được duỗi tay vỗ về nàng và nói: "Mấy năm nay làm nàng ấm ức rồi."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn