Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 213

Nếu được lựa chọn thì chắc hẳn bà ta cũng không muốn làm như vậy nhưng bà ta đã tự bước đi trên con đường mình chọn nên không thể đổ lỗi cho người khác.

Mà hiện giờ còn có một vấn đề nữa, nếu đúng như lời Lệ tần nói thì có rất nhiều người ở Kiến Kinh biết chuyện của Chung gia, tuy Kiến Kinh ở ngoài biên quan xa xôi nhưng không phải không có liên quan đến kinh thành, chắc chắn có người ở kinh thành biết được việc này.

Biết đến loại tai tiếng này nhưng chưa bao giờ đề cập tới hoặc là không dám nhắc tới hoặc là chỉ chờ xem cuối cùng Trần gia có nhận lại Thụy Vương hay không.

Nếu thật sự nhận về thì cho dù là kẻ thù của Trần gia hay là kẻ âm thầm muốn gây náo loạn thì cũng sẽ không bỏ lỡ cơ hội này.

"Việc này không thể trì hoãn được nữa, ta sẽ bảo Tiểu Hỉ Tử gọi Tiểu Ngũ tới." Vệ Phó trầm ngâm một lát rồi nói.

Hắn hiểu ý của Phúc Nhi, nếu thật sự chờ đến khi câu chuyện về Thục phi lan truyền, bị mọi người biết được thì lúc đó tin đồn đã lan rộng, người bị ảnh hưởng nặng nề nhất sẽ là Vệ Kỳ.

Dù thế nào đi chăng nữa thì quan hệ huyết thống cũng không thể xóa bỏ được.

Không bằng nhanh chóng giải quyết sự việc, cảnh cáo Trần gia và những người có tâm tư đó nhìn thấy Thụy Vương và trong cung có hành động như vậy sẽ không có kẻ thiếu hiểu biết nhảy ra.

Rất nhanh Vệ Kỳ đã tới.

Trước khi hắn ta đến thì Phúc Nhi đã rời đi, đặc biệt để hai huynh đệ ở một chỗ.

"Chuyện của Thục phi, đệ tính làm sao?"

Xem ra mấy ngày nay Vệ Kỳ cũng suy nghĩ cẩn thận nên hắn ta gần như không do dự nói: "Trước đó hoàng huynh có ban cho ta một tòa nhà ở Thang Tuyền, ở ngoại ô kinh thành cũng tốt, phong cảnh cũng được, ta định đưa nàng đến đó, tất cả chi phí ăn mặc đều không thiếu, để nàng ở đó dưỡng thọ cũng được."

"Như vậy cũng tốt."

Ngày hôm sau, Trần Thục phi đã được đưa đi.

Về phần xử lý hậu quả như thế nào thì Phúc Nhi không hỏi quá nhiều, nghĩ rằng có Vệ Phó và Vệ Kỳ ở đây thì chuyện này cũng không tính là chuyện lớn.

Tháng tư vẫn còn đang ở tiết xuân.

Vào ngày mùng tám tháng tư, trời còn chưa sáng thì hoàng cung đã được thắp đèn đuốc sáng trưng.

Ngay sau canh tư thì Phúc Nhi và Vệ Phó đã thức dậy.

Hôm nay là ngày chính thức diễn ra đại điển phong hậu, tuy là đại điển phong hậu nhưng việc Hoàng đế phải làm không kém gì Hoàng hậu.

Vệ Phó được bọn thái giám hầu hạ rửa mặt và mặc đủ bộ cổn miện.

Cổn miện: áo cổn, mũ miện là trang phục dành riêng cho đế vương và vương công đại thần sử dụng trong các dịp đại lễ như tế trời đất, lễ lên ngôi…,

"Trẫm tới Phụng Tiên điện trước, các ngươi đừng làm lỡ giờ lành."

Phúc Nhi mặc trung y trắng như tuyết, tóc dài xõa xuống ngồi trường bàn trang điểm.

Hồ thượng cung dẫn theo nữ quan của Thượng Phục cục và Thượng Nghi cục tới, mười mấy cung nữ cúi đầu, trên tay bưng khay đặt hậu phục Phúc Nhi sẽ mặc trong đại điển phong hậu lần này.

Toàn bộ hậu phục được Thượng Phục cục tốn hơn ba tháng mới hoàn thành, trang phục được dệt bằng di điểu ngũ sắc, viền áo đều có màu đỏ, những đường chỉ thêu có mây và rồng vừa đoan trang mà không mất đi hoa lệ và uy nghiêm.

Trong đó có một khay đặt triều quan, là cửu phượng quan.

Long là kim long, phượng là thúy phượng, đỉnh quan được trang trí bằng hàng ngàn viên ngọc bảo và ngọc châu, ở giữa có kim phượng ngậm minh châu xà xuống. Phía sau phượng quan có ba mảnh bác tấn khảm kim long tường vân, phần rua khảm ngọc châu.

Hoa lệ và xa xỉ không thể tả!

Phượng quan này thoạt nhìn có vẻ rất nặng.

Đúng như dự đoán, khi cung nữ giúp đội phượng quan lên, cổ Phúc Nhi vô thức cảm thấy trùng xuống.

"Nương..."

Là mấy người Đại Lang tới, còn dẫn theo Viên Viên.

"Mẫu hậu mặc xiêm y này thật đẹp." Tam Lang nói ngon ngọt.

"Đẹp."

Viên Viên bước tới chạm vào tay áo Phúc Nhi, vừa sờ vừa thở dài: "Thật đẹp."

Dáng vẻ của nàng ấy khiến Phúc Nhi và mấy người Hồ thượng cung bật cười.

Bởi vì trước đại điện phong hậu còn có lễ sắc phong, thấy đã gần đến giờ lành nên Hồ thượng cung dẫn người ra ngoài điện chuẩn bị, để lại mấy người Đại Lang với Phúc Nhi.

Hôm nay đám người Đại Lang ăn mặc rất trịnh trọng nhưng Tam Lang không hề an tĩnh được lúc nào, bắt đầu tìm đồ chơi, thậm chí còn muốn trèo lên người Phúc Nhi để nghiên cứu phượng quan của nàng.

Đại Lang kéo y xuống.

"Hôm nay là ngày lành của nương, đệ để yên đi."

Viên Viên nói: "Nương, ngày lành là cái gì?"

Câu hỏi đột ngột này khiến Phúc Nhi ngây ngẩn.

"Ngày lành chính là ngày có chuyện tốt xảy ra."

"Vậy hôm nay có chuyện tốt gì xảy ra? Ta nghe đại ca nói, hôm nay là đại điển phong hậu của nương."

Dạo gần đây Viên Viên cũng nói nhiều hơn, cũng giống như Đại Lang, Nhị Lang và Tam Lang hồi đó, cái miệng nhỏ không ngừng nói, còn có nhiều vấn đề.

"Đại điển phong hậu là cái gì?"

Tam Lang xen vào nói: "Đại điển phong hậu chính là lúc cha nương thành thân."

Những lời này không thể dọa được Viên Viên. Nàng ấy mở to đôi mắt tròn xoe nói: "Cha nương đã thành thân từ lâu rồi, thành thân, thì mới sinh đại ca, nhị ca, tam ca và Viên Viên."

Nàng ấy nói đến người nào thì sẽ chỉ ngón tay bụ bẫm vào người đó, dáng vẻ muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu.

Phúc Nhi không nhịn được ôm lấy nàng ấy.

"Hôm nay là ngày cha nương thành thân lần nữa."

"Lần nữa? Lần trước thì sao?"

"Chuyện này thì ta biết," Tam Lang lại xen vào: "Lần trước chính là lúc nương sinh đại ca."

Lời nói này làm Viên Viên mở to mắt, vươn tay chạm vào bụng Phúc Nhi.

"Nương lại có tiểu đệ đệ à?"

Nàng ấy hiểu thành mỗi lần nương thành thân thì sẽ sinh một hài tử.

Phúc Nhi bị chọc đến mức dở khóc dở cười.

"Nương không có tiểu đệ đệ, con đừng nghe tam ca của con nói bừa, bản thân hắn cũng không biết thành thân là gì đâu. Thành thân, chính là một nam một nữ kết thành phu thê... Bây giờ các con còn nhỏ, chờ sau này sẽ hiểu..."

Giờ lành đã tới, chính phó sử cử hành lễ sắc phong đã mang theo văn bảo sắc phong, kim sách và kim bảo của Hoàng hậu cùng với nguyên bộ pháp giá, lỗ bạc của Hoàng hậu đến Khôn Nguyên cung.

Chính sử là Vệ Kỳ và phó sử là Bùi Dương.

Thực ra Bùi Dương là người của Chính Võ đế, Vệ Phó và Phúc Nhi đã biết từ lâu.

Sau cuộc liên minh ở Ô Đắc đó đã không còn là bí mật nữa nhưng Vệ Phó cũng không đuổi hắn ta đi, cũng không đặc biệt trọng dụng hắn ta mà cũng giống như trước kia.

Sau lần Vệ Phó đăng cơ này, Bùi Dương là một trong những thuộc hạ cũng được đề bạt nhưng Vệ Phó không đưa hắn ta vào võ quan mà phái tới Thái Thường Tự.

Chưởng tông của Thái Thường Tự phong tặng hiến tế và lễ nhạc nên hắn ta làm sứ giả sắc phong cũng thích hợp.

Theo quy củ, khi đọc sắc văn, Hoàng hậu phải thực hiện tam quỳ tam bái rồi tiếp nhận kim sách và kim bảo. Nhưng khi Phúc Nhi muốn hành lễ thì bị Vệ Kỳ và Bùi Dương ngăn lại.

Bùi Dương cười nói: "Bệ hạ đã đặc biệt dặn dò, nương nương không cần hành lễ."

Không phải vì chuyện này thì sứ giả sắc phong lần này cũng không đến lượt Vệ Kỳ và hắn ta mà phải là các đại thần già nua ở Lễ Bộ và Thái Thường Tự.

Nếu đại lễ đã được miễn thì bước kế tiếp là Hoàng hậu lên phượng liễn đi đến trước Thái Hòa điện để tiếp nhận sự tôn kính của văn võ bá quan trong triều.

Lúc này trên quảng trường trước Thái Hòa điện đã chật kín quan văn, quan lại và hoàng thân quốc thích, con đường lớn ở giữa được trải thảm đỏ dẫn đến trước đan bệ.

Sau ba tiếng hô cùng với bản nhạc "Long bình chi chương", Phúc Nhi bước từng bước về phía trước.

Trong lúc nhất thời, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu nàng.

Có khi còn nhỏ tiến cung, có lúc tâm tâm niệm niệm muốn về nhà, có lúc không bằng lòng vào Đông Cung, có lúc hai người chăm sóc lẫn nhau khi có biến cố lớn... có từng mảnh ghép của mười mấy năm qua.

Hết hình ảnh này đến hình ảnh khác lướt qua trước mắt nàng, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh hắn đang đứng trước đan bệ.

Hắn đứng đối diện với nàng, đội cổn miện màu đen, ung dung và uy nghiêm.

Mặt trời lúc này đã lên cao, hắn đang đứng ở trên cao, bị ánh nắng che khuất khiến nàng không thể nhìn rõ nét mặt hắn.

Phúc Nhi cảm thấy hơi lo lắng, nóng lòng muốn nhìn thấy đôi mắt của hắn.

Lại gần hơn, tiến lại gần hơn.

Dưới sự chú ý của văn võ bá quan, Phúc Nhi bước lên bậc thang cuối cùng và cuối cùng cũng nhìn thấy đôi mắt đó.

Trong đôi mắt đó có niềm vui, có nhẹ nhõm, có cảm thán, có kinh ngạc... đồng thời còn có một bóng người và chỉ có một bóng người.

Đó là nàng.

"Hoàng hậu không cần đa lễ."

Hắn tiến lên một bước, nắm chặt tay nàng.

Quan dẫn lễ ở một bên do dự lên tiếng nhưng cuối cùng vẫn là biết điều không lên tiếng.

"Nàng thấy phong cảnh nơi này thế nào?"

Phúc Nhi nhìn theo ánh mắt của hắn.

Thái Hòa điện tọa lạc ở vị trí cực cao, trên ba tầng cao đài. Tầm nhìn khi đứng ở chỗ này rất rộng rãi, có thể quan sát toàn bộ hoàng cung.

Quần thần ở quảng trường bên dưới, xa hơn là các lớp mái hiên vàng, tường cung điện đỏ thắm, cửa cung, hoàng thành cũng lờ mờ ở phía xa.

Phía chân trời xa xa có núi cao chót vót, có đàn chim bay qua, có trời, có đất, có ngày, có mặt trời, có gió.

Tầm nhìn cực kỳ rộng lớn này khiến người ta cảm thấy thư thái và vui vẻ hơn nhiều, đồng thời không khỏi có cảm giác hùng vĩ như thể cả thiên hạ đều nằm trong lòng bàn tay.

"Phong cảnh đẹp."

Hắn khẽ mỉm cười, nắm chặt tay nàng.

"Từ nay về sau, ta và nàng sẽ cùng ngắm cảnh này."

Con đường tương lai là hai người ta và nàng đồng hành.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn