Ấm ức?
Sao lại nói thế?
Phúc Nhi thắc mắc nhìn hắn.
Nhưng Vệ Phó biết chắc chắn là ấm ức.
Nàng không phải nữ tử h*m m**n quyền thế, cho dù ở bất cứ đâu thì nàng đều có thể sống một cuộc sống vui vẻ. Giống như năm đó ở trong cung, nàng thật sự muốn rời khỏi cung nhưng nếu không thể rời khỏi cung thì nàng vẫn có thể sống vui vẻ tự tại.
Giống như bây giờ, nếu được chọn giữa việc làm một bà chủ quán ăn bình thường hay làm Hoàng hậu thì chắc chắn nàng sẽ không chọn làm Hoàng hậu nhưng bởi vì hắn mà nàng vẫn làm tròn chức trách của Hoàng hậu.
"Sau này chúng ta sẽ ra ngoài chơi hàng năm, chờ mấy năm nữa là Đại Lang có thể tự mình gánh vác một phía..."
Phúc Nhi ngạc nhiên nhìn hắn, không ngờ bây giờ hắn mới làm Hoàng đế được hơn một năm mà đã muốn truyền lại vị trí cho nhi tử?
Lúc trước là ai đã nói Thái Thượng Hoàng làm loạn? Sao nào, hắn cũng định đi theo vết xe đổ của Thái Thượng Hoàng?
Hơn một năm qua, không phải Thái Thượng Hoàng và Thái hậu không có liên lạc gì với kinh thành, bọn họ có phải người đưa đồ về kinh.
Hầu hết trong số đó là đồ chơi của hài tử và một số đặc sản địa phương, dù sao thì thông qua nhưng đồ vật mà Thái Thượng Hoàng gửi về thì Phúc Nhi có thể biết được hai người du ngoạn ở nơi nào.
"Ta không hề thấy ấm ức," Phúc Nhi nói: "Nếu làm Hoàng hậu mà còn cảm thấy ấm ức thì ta sẽ bị người trong thiên hạ mắng có phúc mà không biết hưởng."
Dường như nàng biết hắn muốn nói gì nên nhìn về phía hắn và khẽ mỉm cười: "Ta không nghĩ làm Hoàng hậu chẳng có gì tốt, ngoại trừ việc thỉnh thoảng cảm thấy phiền phức vì những quy củ rườm rà trong cung nhưng chỉ trong chốc lát thôi."
"Nhân sinh chính là như vậy, dù ở thân phận gì, địa vị gì cũng khó tránh khỏi phiền não. Nếu hiện giờ ta là bà chủ của quán ăn thì ta cũng sẽ lo lắng có người tới ăn nhiều cơm hay quan phủ lại tới thu bạc."
"Nếu ta là thôn phụ dựa vào làm ruộng để kiếm sống thì ta sẽ lo lắng lao động ngày này qua ngày khác, sẽ cảm thấy quá vất vả và sẽ lo lắng mất mùa... Làm người phải biết trân trọng hạnh phúc, dù ở vị trí nào thì cũng sẽ có trách nhiệm tương ứng, không thể lúc nào cũng tận hưởng hạnh phúc mà không phải gánh chịu những rắc rối của chính nó..."
Lần nào nàng cũng dùng ngôn từ giản dị nhất, nói thì đơn giản nhưng thật ra có rất nhiều mất cả đời cũng không nghiệm ra đạo lý.
Phu quân còn có thể cầu mong gì hơn nữa khi có thê tử như thế?
Hắn vòng tay qua vai nàng, thiên ngôn vạn ngữ đều biết thành cái ôm ghì chặt trên vai nàng, ôm nàng vào lòng.
Tiểu Hỉ Tử thấy vậy thì vội vàng vẫy tay cho bọn thái giám hầu hạ gần đó quay đầu đi.
Mấy hài tử liếc mắt qua rồi nhanh chóng quay đầu đi.
Viên Viên tò mò quan sát cha nương, ném cành cây trong tay xuống và định chạy qua xem náo nhiệt, ai ngờ lại bị đại ca ôm lại, cầm bàn tay nhỏ của nàng ấy lật cá trên nhánh cây.
Ngay sau đó, sự chú ý của nàng ấy đã rời đi.
Thật tâm mà nói thì món cá nướng không quá ngon.
Không được ướp trước, gia vị cũng không rải đều nhưng lại cho chính hài tử tự nướng nên dù có chỗ bị cháy, có chỗ không có mùi vị gì thì mấy hài tử cũng ăn ngon lành.
Vệ Phó và Phúc Nhi cũng ăn ngon lành.
Ăn phần kính biếu của hài tử.
"Ta nghĩ sau này nên để bọn hắn tự mình làm việc nhiều hơn, để bọn hắn biết thế nào là gian khổ, thế nào là vất vả. Chàng thấy đấy, lúc trước chàng không biết ngũ cốc là gì, sau này tới dân gian thì mới dần dần hiểu được chua ngọt đắng cay của người bình thường."
"Cứ như vậy đi, trong cung sẽ sắp xếp tịch điền vào mỗi vụ cày bừa mùa xuân hàng năm." Vệ Phó nói.
Tịch điền chính là những cánh đồng mà đế vương và các quan đại thần huân quý đích thân canh tác vào vụ xuân mỗi năm, cày bừa là một nghi lễ cổ xưa để thể hiện tầm quan trọng của bậc đế vương với nghề nông, cũng giống như lễ dệt của Hoàng hậu.
Từ xa xưa, nam cày nữ dệt đã là phương thức sinh tồn của rất nhiều bá tánh.
"Hãy để bọn hắn tự mình nếm trải vất vẻ thì mới biết không dễ gì có được, không biết nỗi khổ của bá tánh thì sao có thể quý trọng bá tánh."
Trên thực tế, do được Phúc Nhi nuôi dạy cẩn thận nên mấy hài tử hầu như không có tật xấu gì.
Khi còn rất nhỏ, lúc mấy tiểu tử kia tập tự ăn thì Phúc Nhi đã dạy bọn họ không được lãng phí thức ăn, muốn ăn cái gì thì có thể nhưng khi nhận được thì phải ăn hết, không được phép bỏ thừa.
Hiện giờ, ngay cả Viên Viên cũng không được bỏ thừa đồ ăn, theo như lời của Viên Viên nói, nếu không ăn hết đồ ăn thì ban đêm sẽ có hổ lớn cắn mũi nàng ấy.
Tuy nhiên mấy hài tử vẫn còn nhỏ, cho dù vào cung đã hơn một năm nhưng cũng không có tật xấu gì.
"Chẳng lẽ sau này nàng định cho Viên Viên làm nữ hồng dệt vải?"
Hả…
Việc này hơi khó khăn với Phúc Nhi.
"Ta có thể dạy nàng nấu nướng." Nàng mở to mắt, hất cằm lên nói.
Nấu nướng cũng coi như nữ công cần chuẩn bị cho nữ tử nhất bây giờ.
Ăn xong cá nướng và nghỉ ngơi một lúc thì cả nhóm lại lên đường.
Trước khi mặt trời lặn thì bọn họ đã tới trạm dừng chân.
Lúc này có một sổ con khẩn cấp cần Vệ Phó đích thân xem đã được chuyển đến, những chuyển động tiếp theo của đội ngũ lớn cũng đã biết rõ nên sẽ không đi sâu vào chi tiết ở đây.
Đi thêm mấy ngày nữa thì đã tới trạm dừng chân phía trước Thừa Đức, đoàn người chờ đội ngũ lớn tới gia nhập rồi cùng tới Thừa Đức hành cung.
Lần này người của Định Quốc công cũng tới, có Vương Thiết Xuyên, Triệu Tú Phân, đại ca Vương Hưng Tề, Ngưu Dung Nhi, Tôn Hà Nhi và mấy tiểu bối.
Thực ra theo suy nghĩ của người Vương gia thì vốn dĩ không muốn tới để tránh gây phiền phức cho Phúc Nhi. Những mỗi năm Hoàng đế tới Thừa Đức tránh nóng sẽ dẫn theo các đại thần thân tín và quý tộc coi trọng đã là tục lệ.
Phủ Định Quốc công là nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, nếu không tới sẽ khiến người ngoài thắc mắc liệu Hoàng hậu có thất sủng hay không, điều này sẽ gây rắc rối nên người một nhà có thể tới được thì đều tới, chỉ có lão gia tử và Ngưu Đại Hoa không muốn lặn lội đường xa nên ở lại kinh thành.
Phúc Nhi ở trong Yên Ba điện, mấy hài tử ở Vân Sơn thắng địa phía sau. Thụy Vương và gia quyến của Định Quốc công được sắp xếp ở Tùng Hạc trai và Tụ Đức đường ở khu cung điện phía tây.
Về phần những quan viên khác đi theo, hầu hết đều sống ở bên ngoài hành cung, chỉ có một số ít có thể sống bên trong hành cung, chủ yếu là giúp Vệ Phó thuận tiện xử lý triều chính và an ninh của hành cung.
Vừa mới dọn dẹp xong thì Triệu Tú Phân đã tới.
"Hành cung này thật đẹp, nương con sống lâu như vậy rồi mà vẫn là lần đầu tiên tới nơi xinh đẹp như vậy."
"Nương, lần đầu tiên người vào cung cũng nói như vậy." Phúc Nhi hờn dỗi.
"Có nói vậy sao?" Triệu Tú Phân không còn nhớ rõ nhưng điều này không ảnh hưởng tới việc bà ấy khen hành cung.
"Nếu nương thích nơi này thì phải ở đây chơi thật vui, lát nữa còn hạ trại ở khu thảo nguyên, đến lúc đó càng nhiều người thì càng náo nhiệt."
"Còn tới thảo nguyên sao? Ta còn chưa từng sống trong chiên bao ở thảo nguyên đâu."
Nói thì nói vậy nhưng Triệu Tú Phân không hề bài xích chút nào.
Hơn một năm trôi qua, hiện giờ bà ấy đã hoàn toàn thích nghi với cuộc sống nhà cao cửa rộng, biết cách trở thành phu nhân, ngày thường giao lưu với các gia tộc cũng có thể tiến lùi, nếu có thời gian cũng sẽ tới tham gia yến tiệc, tiệc mừng thọ của gia tộc nào đó mà không hề tỏ ra rụt rè.
Thực ra lần tới Thừa Đức này, Vương Thiết Xuyên không muốn tới nhưng Triệu Tú Phân lại muốn đến.
Đúng như nữ nhi nói, cuộc đời chỉ có mấy chục năm, phải chơi hết những thứ nên chơi, cần xem hết những thứ cần thấy thì mới không uổng một chuyến đến với thế gian này.
"Thực ra đến đây chơi chỉ là thứ yếu, ta chỉ muốn nhân cơ hội quan sát xem có nhi lang nào tốt để chọn một người cho Ngọc Phượng, qua năm sau thì nàng cũng mười bảy rồi."
Vương Ngọc Phượng là trưởng nữ của Vương Hưng Tề và Ngưu Dung Nhi, cũng là trưởng tôn nữ đời thứ tư của Vương gia, tiểu nha đầu kia có nhũ danh là Mao Nha.
Hiện giờ Mao Nha đã trưởng thành, cũng là đại cô nương rồi nên tất nhiên không thể gọi nhũ danh nữa.
Đời thứ tư của Vương gia đều có chữ Ngọc làm đệm, vốn dĩ theo quy củ thì nữ hài không được thêm từ đệm nhưng sau đó lão gia tử đã xua tay nói nay đã khác xưa, trước kia ở nông thôn thì tên quá xuất sắc sẽ bị chỉ trích. Hiện giờ bối cảnh gia tộc đã khác nên tên tuổi của hậu bối không thể đặt qua loa được.
Cho nên tiểu hài đồng của Vương gia hiện giờ đều có chữ Ngọc làm đệm, mỗi người đều có tên hay.
"Đại tẩu nghĩ sao? Nương, không phải người đã cho Ngọc Phương xem rất nhiều gia tộc nhưng không có người nào lọt vào mắt sao?"
Thực ra ở trong kinh có rất nhiều gia tộc muốn kết thân với Vương gia nhưng Vương gia cũng có cân nhắc riêng của mình.
Theo chỉ đạo của lão gia tử, kết thân không thể đánh đồng với các việc nhỏ, không thể ảnh hưởng đến Hoàng hậu và mấy người Đại Lang nên cho dù có nhiều người tới cửa cầu thân thì Vương gia cũng phải cân nhắc nhiều hơn.
Vương gia muốn suy xét đại cục nhưng hình như Ngưu Dung Nhi cũng có chủ ý của riêng mình, dù sao đã hơn một năm mà vẫn chưa thấy thích hợp nên mới trì hoãn như vậy.
"Con đừng lo lắng chuyện này, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Ta tới đây để nói với con một tiếng, người trong nhà đã sắp xếp xong để con không phải nhọc lòng, biết con bận nên ta về trước, ngày mai sẽ dẫn tẩu tử và mấy hài tử tới thỉnh an con."
Triệu Tú Phân bỏ lại lời này rồi hấp tấp rời đi.
Phúc Nhi lắc đầu bật cười rồi định đến chỗ hài tử để xem bọn họ sắp xếp ra sao.
Ngày hôm sau.
"Quy củ nên dạy con thì con cũng gần như học được rồi, hai lần ra ngoài trước đó, con biểu hiện rất tốt nên lần tới Thừa Đức tránh nóng này cũng đưa con theo, con là trưởng tức của Vương gia chúng ta, cũng đại diện cho thể diện cho Vương gia và cũng là thể diện của Hoàng hậu nương nương, con hiểu không?"
Ngưu Dung Nhi xoa khăn tay và nhỏ giọng nói: "Nương, ta biết rồi."
Triệu Tú Phân gật đầu nhưng vẫn cảm thấy không mấy yên tâm.
Cũng không phải bà ấy thiên vị mà đại khái là vì Ngưu Dung Nhi và Ngưu Đại Hoa có quan hệ thân thích cho nên người Vương gia cảm thấy Ngưu Dung Nhi không đáng tin cậy.
Hơn nữa nàng ấy còn không biết giữ miệng, có thói lười biếng, tuy nàng ấy là trưởng tức của Vương gia nhưng không được công bà coi trọng bằng nhị tức nhi Tôn Hà Nhi.
Nhưng mà con người nàng ấy cũng có một điểm tốt, đó chính là nghe lời trượng phu nên chỉ cần bình thường dặn dò nhiều hơn thì cũng không gây ra phiền toái gì.
Chính là loại người nếu không có việc gì thì phải cảnh cáo nhiều hơn.
Khi chuyển ánh mắt sang đại tôn nữ, Triệu Tú Phân tỏ ra hài lòng.
Vương Ngọc Phượng vốn là cô nương văn tĩnh, sau khi đến kinh thành thì đã theo ma ma trong cung học một ít quy củ xã giao, ngoài việc không biết ngâm thơ thì bề ngoài cũng giống như khuê tú đủ tư cách.
"Lần này có nhiều người tới Thừa Đức tránh nóng, trong hành cung cũng không thiếu người ra vào, con có thể thoải mái ra ngoài du ngoạn nhưng khi ra ngoài phải dẫn theo người. Khu vực phía trước là nơi dượng con và đại thần xử lý chính vụ, cô nương các con không được đi về phía trước." Triệu Tú Phân kéo tay tôn nữ nói.
"Tổ mẫu, tôn nữ đã biết."
"Nãi nãi, ta biết rồi."
Lời phía sau là của muội muội Vương Ngọc Phượng, cũng là thứ nữ Vương Ngọc Kiều của Ngưu Dung Nhi và Vương Hưng Tề.
So với đại tỷ thì câu trả lời của nàng ấy thoải mái hơn rất nhiều nhưng nàng ấy mới chỉ mười tuổi, là nha đầu không lớn khôn nhỏ nên quy củ trong nhà đối với nàng ấy cũng không nghiêm khắc.
Vương Hưng Tề và Ngưu Dung Nhi có tổng cộng ba hài tử, hai nữ một nam, nhi tử tên là Vương Ngọc Long, năm nay tám tuổi.
Không giống như mấy hài tử của đại phòng còn cần Triệu Tú Phân phải đích thân dặn dò. Đó là vì Triệu Tú Phân biết Ngưu Dung Nhi bao dung nên không dặn dò nhi nữ chuyện này.
Mấy hài tử của nhị phòng không cần Triệu Tú Phân phải lo lắng, Tôn Hà Nhi đã dạy tất cả những gì cần dạy nên không cần tùy cơ ứng biến.
Chẳng mấy chốc nhóm người đã tới trước Yên Ba điện.
Mộng Trúc tự mình ra đón mọi người vào điện.
Trong điện không chỉ có mấy người Đại Lang mà còn có Bảo Bảo dẫn theo Ngọc Ca Nhi hai tuổi rưỡi. Và Thôi thị dẫn theo Thịnh Ca Nhi bốn tuổi.
Nơi này khá náo nhiệt, tổng cộng có tới mười mấy hài tử.
"Đại Lang, con và Ngọc Đường dẫn huynh đệ tỷ muội ra ngoài chơi, nhớ sắp xếp cho mấy hài tử." Phúc Nhi nói với Đại Lang.
Ngọc Đường chính là Mao Đản lúc đó, năm nay cũng đã mười lăm tuổi và là trưởng tôn của Vương gia.
Tuy mấy năm nay Vương Hưng Học và Tôn Hà Nhi ở bên nhau thì ít mà xa cách thì nhiều nhưng điều đó không ảnh hưởng đến chuyện phu thê hai người sinh hài tử, Tôn Hà Nhi sinh tổng cộng hai nam một nữ, lão đại là Mao Đản, tên là Vương Ngọc Đường, lão nhị chính là hài tử sinh trên đường năm đó, nhũ danh là Gia Bảo và tên gọi là Vương Ngọc Chu.
Tiểu nữ nhi Vương Ngọc Chi năm nay mới bốn tuổi, lớn hơn Viên Viên một chút.
Hai người nói chuyện rất vui vẻ, Phúc Nhi vừa dặn dò xong thì Viên Viên đã thân thiết dắt tay biểu tỷ và nói: "Chi Nhi tỷ tỷ, ta dẫn tỷ đi xem thỏ con của ta."
"Tiểu công chúa..."
Viên Viên mở to đôi mắt tròn xoe nói: "Mặc dù ta là tiểu công chúa nhưng nương nói chúng ta là tỷ muội, đừng khách sáo như vậy, tỷ gọi ta là Viên Viên, sao tỷ lại không nhớ được vậy?"
Chi Nhi có hơi khó hiểu nhìn nương.
Tôn Hà Nhi không bày tỏ ý kiến mà chỉ gật đầu với nữ nhi cùng ánh mắt mang theo ý cười.
Chi Nhi lập tức thả lỏng.
"Viên Viên..."
"Đi thôi, ta dẫn tỷ đi xem thỏ con."
Lúc này bên cạnh vang lên một giọng trẻ con.
"Viên Viên tỷ tỷ tiểu công chúa, ta cũng đi nữa."
"Là ai đang gọi Viên Viên tỷ tỷ tiểu công chúa vậy? Để ta nhìn xem đây là ai?"
Viên Viên vừa nói vừa nghiêng người qua: "Thì ra là Ngọc Ca Nhi à, được rồi, tỷ tỷ sẽ dẫn đệ đi." Nàng ấy nói ra vẻ.
Ngọc Ca Nhi vội vàng tránh khỏi tay nương và nghiêng ngả chạy về phía hai tỷ tỷ.
"Đệ đi chậm thôi, nếu đệ ngã thì ta sẽ không dẫn đệ đi nữa." Viên Viên chống nạnh, ra vẻ như tỷ tỷ.
Những người lớn nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi bật cười, Triệu Tú Phân nói: "Đúng là người thành tinh nhỏ, còn ranh hơn cả Đại Lang khi còn nhỏ."
Về điểm này, Viên Viên không hề e lệ chút nào, nàng ấy cảm thấy mọi người đang khen ngợi mình nên càng đắc ý.
Bên cạnh còn có tiểu gia hỏa đang háo hức theo dõi cảnh tượng này.
Tình cờ ở ngay bên cạnh Ngọc Ca Nhi. Thôi thị và Bảo Bảo ngồi cùng nhau.
Viên Viên kéo Ngọc Ca Nhi và nhìn củ cải nhỏ bên cạnh, do dự một chút rồi hỏi: "Ngươi có muốn đi không?"
Thịnh Ca Nhi bốn tuổi ngẩng đầu nhìn nương.